27067689 196186301124646 8876174474634229569 n

Những Người Đàn Bà Của Thế Kỷ Hai Mươi !!

Ngày cuối tuần nằm nhà, chẳng biết làm gì nên đọc tùm lum những gì vớ được. Đọc xong câu chuyện này, lòng bỗng dưng tội nghiệp những người đàn bà của thế kỷ hai mươi, đặc biệt là những người đàn bà miền Nam Việt Nam.
Với những người đàn bà miền Bắc, thì cái đau lớn nhất của đời họ, trong thời chinh chiến là nỗi đau của người Mẹ mất con, Vợ mất Chồng, mà không dám khóc, bởi vì sẽ bị quy vào tội ủy mị mất lập trường, gì gì đó, mà bọn cộng sản chụp lên đầu họ.

"Giấy báo tử rơi đầy trên mái rạ, chỉ có cái loa là vui"

Nhưng khi cuộc chiến tàn rồi, thì họ còn có nụ cười trên môi, vì họ thuộc về phe thắng cuộc, nụ cười rạng rỡ của đoàn viên, khi Chồng, con họ, sống sót trở về. Trái lại, những người đàn bà miền Nam củng chịu cảnh mất con, mất Chồng mất Cha trong cuộc chiến, cũng đau đáu hàng đêm, cầu nguyện bình an cho người nơi chiến trận, củng trần thân một mình nuôi dạy đàn con thơ dại ở hậu phương. 

Chiến tranh tàn, trong ngỡ ngàng, trong tức tưởi, nhưng dù sao thì củng còn niềm hy vọng nhỏ nhoi, dù sao củng là người chung một nước, tàn chiến tranh rồi, cùng xây dựng lại quê hương, quê hương thôi đau, nắng hạ hết buồn, những người đi chiến tranh rồi sẽ về, giữa đêm trường nghe rộn rã tiếng cười vui. Nhưng tất cả chỉ là niềm hy vọng hão huyền, chỉ là mộng tưởng.

Đòn thù bắt đầu giáng xuống tới tấp, tàn nhẫn, phủ phàng, bởi bọn chiến thắng, bọn cộng sản Bắc Việt. Chồng con họ, bị bắt đưa đi biệt tích, cửa nhà họ bị trưng dụng, tịch thu, họ không còn môi hồng má thắm, mắt họ không còn xanh, họ bương bả giữa chợ đời, để đi tìm miếng ăn cho đàn con thơ dại.

Hết rồi những cô sinh viên hay buồn thường nhắc nhớ những chiến công, hay Trưng Vương khung cửa mùa thu. Chỉ còn lại những con cò lặn lội bờ sông, gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nghẹn ngào, Chồng em giặc bắt lên rừng, Chồng em chiến sĩ anh hùng.

Trong cuộc đời mình đã từng chứng kiến, Vợ của một người Lính thuộc về phe thua cuộc phải đem thân xác của mình, trao đổi với kẻ thắng cuộc để kiếm lấy đồng tiền để đi thăm nuôi chồng, trong cái gọi là "trại cải tạo". Mình củng từng đào hố, để chôn ba Mẹ con của một người Lính bên thua cuộc, bỏ độc dược vào nồi cháo để ba Mẹ con cùng ăn, ở vùng kinh tế mới Cu Nhí.

Mời bạn đọc tóm tắt, cái đoạn trường tân thanh của những người Đàn Bà Miền Nam, lặn lội cả ngàn cây số, và phải vượt qua muôn trùng gian khổ, để đến được những trại tù của những vùng rừng thiêng nước độc, ở miền Bắc, thăm nuôi chồng, con, cha, anh, của họ.

"Từ Sài Gòn đi bằng tàu hỏa, một nách hai đứa con thơ, có đứa sinh ra chưa lần gặp mặt Cha, một trăm ký lô hàng, mua bằng sự tằn tiện dành dụm từng đồng, dù cảnh đời của ba Mẹ con vô cùng thê thảm sau ngày tang thương, tới Ga Thanh Hóa mướn nhà trọ, liên kết với những người đồng cảnh ngộ với nhau để bảo vệ số đồ tiếp tế, vì hở ra là mất hay bị cướp.

Vượt thêm chặng đường rừng bằng xe trâu, vào đến nơi thì trời đã tối, lại vật vờ thêm một đêm ngoài cổng trại, đến khi gặp được chồng thì dưới con mắt canh chừng cú vọ của cai tù, hai vợ chồng chỉ nhìn nhau mà không nói được lời nào.

Cha ôm con trong tay, mà cặp mắt nhá lửa hận thù, cái nhìn xót xa thương cảm cho Vợ, đã tàn một đóa quỳnh hương.

Đến khi nói được, thì lời bật ra với đầy ngụ ý... "Em đem con về Mỹ Tho đi, vùng kinh tế mới đó, có người này người kia, ráng nuôi dạy con cái nên người, nghe lời anh dặn nhé".

Ý là biểu vợ tìm đường vượt biên, lời nói như một lời vĩnh biệt.
Thân chim lồng cá chậu, mãnh hổ sa cơ, biết rồi sẽ ra sao ngày sau?Và đây là lời người vợ trong nghẹn ngào đau thương nức nỡ:
"Em sẽ đợi anh về, em sẽ đợi anh về, rồi chúng ta cùng đi kinh tế mới, anh đừng lo nghĩ gì hết, giữ gìn sức khỏe để còn về với em và con, em thề , em sẽ đợi anh về" rồi dưới cái lạnh lùng tàn nhẫn của cai tù, vợ chồng con cái lại chia lìa chỉ sau một giờ thăm viếng, đường về Nam ôi vời vợi đau thương.
.........
Kính phục thay tấm lòng trung trinh của những người đàn bà, của một thời sau mùa chinh chiến, những người đàn bà Vợ Lính Miền Nam.

Mẹ Việt Nam ơi.... Thời gian... Quá nữa đời người.. Và ta cũng tỏ tường rồi. Ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói.

(@Quang Caumuoi)

 

mền Nam Việt Nam