Le VN en danger imminent

Ong duong trung quoc gay gat noi ve sach dang tieu binh o viet nam 0

Cộng sản Việt Nam tuyên truyền sách kẻ thù Đặng Tiểu Bình

hà sử học Dương Trung Quốc cho rằng dịch sách ca ngợi Đặng Tiểu Bình mà không đả động gì tới trách nhiệm của nhân vật đã tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam thì nhân dân khó có thể chấp nhận.
Gần đây dư luận xôn xao về việc một nhà xuất bản trong nước cho tái bản một cuốn sách dịch với tựa đề “Đặng Tiểu Bình – một trí tuệ siêu việt". Dư luận bức xúc vì cuốn sách dùng những ngôn từ hoa mỹ để ca ngợi Đặng Tiểu Bình (người đã ra lệnh cho quân Trung Quốc tấn công các tỉnh biên giới Việt Nam năm 1979).

Tổng thư ký Hội Sử học VN, Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc bày tỏ quan điểm gay gắt về việc xuất bản cuốn sách này ở Việt Nam.
Nhà sử học Dương Trung Quốc cũng khẳng định Đặng Tiểu Bình là một nhân vật lớn của nước Trung Quốc hiện đại và có ảnh hưởng với thế giới. Cũng như nhiều nhân vật lịch sử khác, đã có nhiều công trình nghiên cứu về tiểu sử của ông Đặng được xuất bản với nhiều cách đánh giá khác nhau. 
“Việc xuất bản sách viết về nhân vật này lẽ ra là điều bình thường. Nhưng Đặng Tiểu Bình cũng chính là người trực tiếp chỉ đạo phát động cuộc chiến tranh xâm lược tấn công vào biên giới phía Bắc của nước ta (2/1979) và khởi động cho một chính sách thù địch xâm hại đến lợi ích, chủ quyền lãnh thổ trên đất liền cũng như trên biển của Việt Nam. Chính sách đó vẫn nhất quán sau khi ông Đặng qua đời cho dù đến nay hai nước đã bình thường hóa và đã gọi nhau là đối tác chiến lược”, nhà sử học Dương Trung Quốc phân tích. 

“Sự thật đó cả thế giới đều biết. Chính ông Đặng cũng luôn công khai quảng bá mình là "tác giả" của việc "dạy cho Việt Nam một bài học", ông Quốc nói thêm.

Do vậy, đại biểu Dương Trung Quốc cho rằng việc xuất bản sách về nhân vật này ở Việt Nam cần được quan tâm đến hiệu ứng xã hội và chính trị của cuốn sách. Đây không phải là cuốn sách đầu tiên viết về Đặng Tiểu Bình được xuất bản ở Việt Nam. 

Phần lớn là sách dịch có xuất xứ từ Trung Quốc nên nhìn chung là đề cao nhân vật này. Việc có nên dịch ra tiếng Việt hay không như loại sách tham khảo đòi hỏi người chủ trương xuất bản phải cân nhắc. 

Ở nước ta, hoạt động xuất bản vừa là một thị trường vừa là một lĩnh vực "văn hóa - chính trị và tư tưởng". Do vậy cả luật và chính sách đều chọn những người có "trình độ chính trị cao" đứng đầu nhà xuất bản.

Đã có nhiều cuốn sách viết về Đặng Tiểu Bình được xuất bản ở nước ta, nhưng đến cuốn sách này dư luận xã hội mới lên tiếng gay gắt tựa như giọt nước làm tràn cốc nước. 

Đó là nỗi bức xúc của người dân trước hiện trạng sự thật lịch sử dường như chỉ được trình bày... một nửa, mà một nửa thì không còn là sự thật. 

“Dịch loại sách ca ngợi Đặng Tiểu Bình theo nhận thức của tác giả nước ngoài mà không đả động gì tới trách nhiệm của nhân vật đã tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược quy mô và sự tàn hại không thua kém gì những triều đại nhà Minh, nhà Thanh đối với Đất nước và Nhân dân ta là điều người dân ta khó chấp nhận”, ông Quốc nêu quan điểm. 

Đương nhiên việc dịch sách nước ngoài phải tôn trọng bản quyền không thể cắt bỏ thì nhà xuất bản hoàn toàn có quyền viết trong lời giới thiệu những lưu ý cần thiết để người đọc có cơ sở để nhận thức. 

Còn nếu không làm việc ấy thì tốt nhất là đừng xuất bản, còn nếu chỉ để bán sách thì đó  đáng gọi là sách... lậu hiểu theo nghĩa là lừa người đọc.

Sự bức xúc còn tăng thêm khi có một sự thật là cái sự thật liên quan đến cuộc chiến tranh của quân và dân ta chống lại cuộc chiến tranh xâm lược do ông Đặng phát động dường như không được đề cập tương xứng trên các phương tiện đại chúng, trong giảng dạy lịch sử và nhất là trên lĩnh vực xuất bản đã kéo dài nhiều năm. 

Dư luận xã hội và ngay trong diễn đàn Quốc hội về vấn đề giáo dục lịch sử trong thời gian qua là một bằng chứng. 

“Tại kỳ họp Quốc hội thứ 10 vừa qua tôi có văn bản chất vấn chính phủ về vấn đề này nhưng cho đến nay vẫn... chưa nhận được hồi âm !? Việc kéo dài thời gian cấp phép cho một cuốn sách viết về sự kiện quân đội Trung Quốc tàn bạo đánh chiếm Gạc Ma của Việt Nam, tàn sát các chiến sỹ hải quân Việt Nam cũng là một câu hỏi cần được trả lời”, ông Quốc băn khoăn.

Vị đại biểu Quốc hội cho rằng dư luận xã hội hoàn toàn có quyền đặt câu hỏi về sự không bình thường này, không chỉ với nhà xuất bản cho ra mắt ấn phẩm trên mà cho những cơ quan quản lý nhà nước rằng đây là chủ trương có chỉ đạo hay chỉ là sự thiếu bản lĩnh chính trị của những người có trách nhiệm. 

Dù là của ai thì hiện tượng này cũng là không thể kéo dài được nữa. Người dân đủ ý thức về sự "nhạy cảm" trong quan hệ Viêt - Trung  và chẳng ai muốn phương hại đến sự hòa hiếu với nước láng giềng không lồ và nhiều hệ lụy này. 

Dân tộc ta đã có trải nghiệm chiến tranh với nhiều cuộc xâm lăng trong quá khứ. Chúng ta vẫn in nhiều sách, viết nhiều bài báo và giảng dạy trong nhà trường về cuộc chiến tranh với nước Pháp thực dân và nước Mỹ can thiệp, vậy mà Việt Nam với các quốc gia này vẫn từng bước hòa giải được quá khứ, thúc đẩy mạnh mẽ mối quan hệ hợp tác hữu nghị. Với Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan... cũng vậy. 

“Không lẽ với Trung Quốc là một ngoại lệ? Nói cách khác, lịch sử cho thấy: Dám nhìn thẳng vào sự thật của chiến tranh trong quá khứ chúng ta sẽ tìm thấy  những bài học hòa bình và thân thiện của tương lai”, vị đại biểu Quốc hội bày tỏ quan điểm.

“Sự việc liên quan đến cuốn sách viết về ông Đặng Tiểu Bình (một trí tuệ siêu việt) cũng vậy thôi, che đậy cái sự thật mà chính nhân vật của sách không giấu giếm là thù địch với Việt Nam, cuốn sách sẽ chẳng mang lại sự mở mang trí óc cho người đọc ngoài thói quen xấu là chỉ nhìn một phần sự thật, thực chất là xuyên tạc sự thật,”, ông Dương Trung Quốc nói.

“Một cuốn sách như vậy có đáng giới thiệu cho bạn đọc Việt Nam vào thời điểm này không?” ông Dương Trung Quốc đặt câu hỏi.

Phạm Thịnh/VTC

27972423 2091667047787196 7389997711258035988 n

TẠI SAO IM LẶNG ?

HÔM NAY 17/02 , NGÀY VIỆT NAM BỊ QUÂN XÂM LƯỢC RỢ TÀU+ XUA QUÂN TẤN CÔNG VÀ TÀN SÁT QUÂN DÂN VIỆT NAM NĂM 1979 Ở CÁC TỈNH VÙNG BIÊN GIỚI VIỆT TRUNG 

Nếu nói không nên nuôi thù hận chiến tranh trong quá khứ , nên khép lại và rộng mở tha thứ là SAI VỚI THỰC TRẠNG HIỆN NAY .

1 - Vẫn thường xuyên nhắc đến cuộc nội chiến 2 miền Nam Bắc , chọc ngoáy vết thương đối với quân và dân cả 2 miền , nhất là những nạn nhân bị thảm sát tết mậu thân ở Huế ....

2- Hà cớ gì tội ác của thằng rợ tàu+ gây ra thì câm nín trong khi nó vẫn đang tiếp tục ?
- Xâm chiếm Việt Nam 
- Ngang nhiên giết ngư dân Việt Nam 
- Đầu độc Việt Nam từ nguồn nước biển , sông ngòi , thực phẩm , hàng hóa 
- Thao túng , phá hoại nền kinh tế Việt Nam 
- Phá hoại ngôn ngữ , văn hóa , lịch sử Việt Nam 

Người Việt Nam chết trong cuộc chiến tranh chống thằng rợ tàu+ xâm lược đã và đang bị "CỐ TÌNH LÃNG QUÊN" 

HÀNH VI CÂM NÍN này là bằng chứng TỘI PHẢN QUỐC , vạch mặt lũ việt gian hán nô bán nước .

Lê Nhất Linh

28056829 1068035303337793 5804362352068399436 n

VIẾT SỚM CHO NGÀY 17 THÁNG 02

Cách đây 39 năm, ngày 17 tháng 02 năm 1979, thực hiện chỉ đạo “Dạy cho Việt Nam” một bài học của Đặng Tiểu Bình, 60 vạn quân Trung Quốc đồng loạt ồ ạt tấn công 6 tỉnh biên giới phía bắc Việt Nam. Truyền thông Bắc Kinh lúc đó ra rả gọi là Chiến tranh đánh trả tự vệ trước Việt Nam (Đối Việt tự vệ hoàn kích chiến). Việt Nam có tấn công đâu mà Trung Quốc phải tự vệ?

Từng khe núi ngọn đồi, từng con sông dòng suối, từng thôn bản góc phố ... đều thấm đẫm máu người Việt Nam đã ngã xuống dưới những họng súng xâm lược bạo tàn. Ngay cả khi rút quân về nước, quân xâm lược còn xuống tay tàn bạo gây nên cuộc thảm sát ngày 09 tháng 03 năm 1979 giết hại 43 người, phần lớn là phụ nữ, trẻ em ở thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, TP. Cao Bằng, rồi sau đó quẳng tất cả các thi thể xuống một giếng cổ.

Ba mươi chín năm đã trôi qua kể từ những ngày bi tráng ấy. Nhưng ký ức chiến tranh và tội ác thì chẳng bao giờ bị xóa nhòa theo thời gian. Hồn thiêng sông núi và tâm trí những người Việt Nam chân chính sẽ mãi mãi khắc ghi những thời khắc bi hùng này của dân tộc. Các thế hệ người Việt Nam mãi mãi không bao giờ quên những tội ác xâm lược dã man này. 

Cuộc chiến ngày ấy đã cướp đi sinh mạng của hàng vạn binh lính và thường dân Việt Nam, để lại một mối thù khó phai. Thế mà chỉ sau vài thập kỷ, nhiều người đã vội quên xương máu đồng bào. Dấu tích nhiều nơi bị đục xoá, nhiều dòng chữ bị nắn chữ bẻ từ. Nhưng lịch sử thì không thể bị đảo ngược. Tôi tin chắc rằng sự công bằng của lịch sử sẽ trả lại từng sự việc, từng con người trở về đúng với vị trí và tên gọi của nó.

Những ai cố tình lãng quên là có tội với những người đã ngã xuống vì chủ quyền quốc gia và với dân tộc. Phải ghi nhớ những tội ác xâm lược để luôn tỉnh táo trước những lời đường mật.

FB Lê Quang Huy

27858198 1571515676290117 1988224300229410056 n

VÀI NÉT VỀ LUẬN ĐIỂM CHẠY TỘI CỦA HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

Một lập luận ghê rợn , đê tiện và bỉ ổi nhất trong vụ thảm sát Mậu Thân 1968 mà Hoàng Phủ Ngọc Tường và sau này cả Nguyên Ngọc cũng nhắc đến đó là "để giữ bí mật các cơ sở nội thành nên khi rút đi quân cách mạng phải giết hết những người đã nhận ra họ", thành ra mới có thảm sát.

Từ luận điểm này có thể thấy cái gọi là "chiến tranh cách mạng ấy" đang phục vụ cho ai? Nói như đức Dala Latma là :" Người cộng sản làm cách mạng không phải đem lại hạnh phúc cho nhân dân mà cho chính họ" là quá chính xác.

Nếu đem hạnh phúc đến cho dân thì không thể vì lý do giữ bí mật mà đem những người dân bất kể đàn bà , trẻ em, học sinh, sinh viên ra đập đầu chôn sống hàng loạt như thế.Nếu đổ cho quân nổi dậy và người dân Huế thì cũng không thể có việc tàn sát mang tính hệ thống với nhiều ngôi mộ ở nhiều nơi. Và nhất định không thể có một tên chỉ huy nào của MTGPMN có đủ thẩm quyền để ra cái lệnh mang tội ác diệt chủng, hủy diệt loài người ghê rợn như thế và đến nay đã 50 năm không bị khui ra.

Nhất định đây là mật lệnh của Bộ Chính Trị đảng cộng sản. Và mục đích là nhắm vào nền dân chủ Mỹ.

Chính bức hình của tướng Nguyễn Ngọc Loan xử bắn tên Ba Lém sau khi hắn tàn sát cả một gia đình người sĩ quan VNCH được tạp chí Time nhận định là 1 trong 100 bức ảnh định đoạt cả một cuộc chiến đã nói ra âm mưu gài bẫy của CSVN.

Mục đích chính là tạo ra phong trào phản chiến ở Mỹ. Do vậy sở dĩ dù chết 6000 dân Huế và hàng vạn quân nhưng cộng sản vẫn tuyên bố chiến thắng bởi lẻ Mậu Thân đã thúc đẩy phong trào phản chiến lên cao, tạo ra một bước ngoặt quan trọng.

Nếu như từ năm 1965 - 1967 khi quân đội Mỹ đổ bộ vào Đà Nẵng chiến trường là bài toán 1 đổi 10( một lính Mỹ đổi 10 lính VC) thì sau khi hy sinh hàng vạn lính và gây ra thảm sát chấn động CSVN đã thành công. Bởi những lá thư từ Mỹ gởi qua đã kêu gọi con em họ trở về. Và nói như tổng thống Mỹ Ronald Reagan thì đó là một cuộc chiến mà người Mỹ không còn sẵn sàng để thắng trận. Đối thủ của họ đã hèn nhát hơn phát xít Đức và phát xít Nhật khi không dám tạo ra những trận như Trân Châu Cảng mà chỉ ẩn đằng sau dân, dùng dân làm tấm bình phong để trông chờ vào phản chiến.

Dân thì như con thiêu thân khi bị CS động viên ra trận nhưng thành phần trí thức như Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng lú lẫn không kém. Ngay ở thời điểm 1981 nói như Nguyễn Quang Lập là đổ lỗi do nhận thức nhưng đến nay đã 36 năm trôi qua không lẻ nhận thức ấy chẳng được nâng lên ?

Ngoài nhận thức còn có vấn đề về lương tâm. Nhưng khi lương tâm đã bị chó sói tha mất thì cái còn lại chỉ là ngụy biện để chạy tội. Chạy tội cho đến khi xuống mồ.

Nhưng chúng chỉ có thể chạy tội hôm nay không thể chạy tội mãi mãi trước lịch sử dân tộc và nhân loại.

FB Dương Hoài Linh

27858198 1571515676290117 1988224300229410056 n

NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÓC CHỒNG

Rất nhiều hình ảnh tư liệu về thảm sát Mậu Thân được lưu trữ trên mạng internet. Nếu bạn có lương tri, thì bức hình nào cũng khiến bạn phải xót xa, căm phẫn. Nhưng gây ấn tượng mạnh nhất với tôi là hình người đàn bà ôm hài cốt thân nhân trên vùng cát trắng. 

Tấm hình chụp khoảnh khắc chị ngồi bệt trên cát, cúi rạp xuống ôm bộ hài cốt bọc trong túi poncho, nét mặt thống khổ. Nhìn biểu cảm trên khuôn mặt và dáng ngồi, tôi hình dung ra nỗi đau đứt ruột, đau theo đúng nghĩa sinh học của chị. Khi đau đến không thể chống đỡ, không thể chịu nổi, chừng như chảy máu trong ruột, người ta hay có dáng ngồi như vậy. Bạn nào sinh bằng cách mổ bắt con, sau khi hết thuốc mê sẽ hình dung ra cảm giác đau đớn quặn ruột này. Bàn tay phải trượt trên cát để lại một vệt sâu, năm ngón tay bấu chặt xuống nền cát bỏng. Năm ngón tay phải bấu chặt cát bỏng trong khi bàn tay trái mở dài từng ngón đặt lên bộ cốt, âu yếm, vỗ về, dịu dàng và nhẫn nại. Không hiểu sao nhìn hai bàn tay, tôi cứ hình dung ra rõ mồn một hai con người, hai cảm xúc trong một hình hài. Đau hận, căm uất giữ lại cho mình. Thương yêu, che chở, phía trái tim là dành cho người thương yêu. Nhìn bóng đổ trong hình, ta nhận ra khi đó, mặt trời gần như đang chiếu thẳng đứng, tức là vào khoảng 12h trưa, thời điểm nắng thiêu đốt trên cát. Có lẽ vậy mà chị đã gỡ chiếc nón trên đầu che cho người nằm xuống. Chỉ có Chất Mẹ bản năng, chỉ có tình thương yêu, xót xa tận cùng mới khiến chị hành động như vậy. Hình ảnh chiếc nón che đầu cho bộ hài cốt, tôi dám chắc không một nhiếp ảnh gia nào, dù tài ba đến mấy, có thể nghĩ ra để đạo diễn. Người nằm xuống, là ai? Cha, chồng hay con chị? Tôi cảm giác, đó là chồng chị. Bức ảnh cực tả nỗi thống khổ. Đã đành. Nhưng với tôi, nó còn là tượng đài về thân phận người phụ nữ trong thảm sát Mậu Thân, tượng đài cho Chất Mẹ, cho tính nữ. Chở che, bao bọc, nâng giấc dịu dàng, và nuốt sâu vào lòng, chịu đựng một mình những tang tóc thương tâm.

Mỗi lần ngồi trước tấm ảnh, tôi đều tự hỏi, những người viết nên kịch bản Mậu Thân, những người kiên quyết đem máu xương làm cuộc tập dượt, những người "nổi dậy" của thành phố Huế, có bao giờ biết tới tấm ảnh này không? Nếu biết, họ có lắng lòng lại để ngồi ngắm xem bức ảnh nói gì? Có bao giờ họ đặt giả thiết, nếu người phụ nữ trong tấm ảnh là Mẹ, là Vợ, là Em Gái mình?

Việc ai đó có mặt hay không có mặt tại vũng máu đồng bào, suy cho cùng, không xóa được sự thật: Máu đã chảy, xương đã khô và người đã mất. Hàng ngàn oan hồn không cô đơn. Vì họ còn những người chứng tha hương khắp nơi trên thế giới. Họ còn những người chứng sống ngay trên đất cố đô. Sự thật sẽ được trao truyền, bất chấp quan điểm của mấy nhà sử học cánh tả phương Tây, bất chấp sự phủ nhận, lấp liếm của những người Huế tham gia "nổi dậy" hoặc mong muốn của một nhóm người nào đó. Không muốn nhắc lại những lời HPNT phát biểu năm 1982, 2008. Thôi thì tin rằng, Khi sắp chết, con chim cất tiếng kêu thương, con người cất lời nói phải. Rốt cuộc, sau nửa thế kỷ, HPNT đã khẳng định một sự thật: Có vụ thảm sát. Vụ thảm sát do những người nổi dậy (tức là người kháng chiến ở Huế) gây ra.

FB Thảo Dân

27858846 414784715623746 9158353655721648527 n

MỘT CÁI TÁT VÀO MẶT NHỮNG KẺ TỔ CHỨC "ĂN MỪNG CHIẾN THẮNG MẬU THÂN 1968"

Trên một số trang mạng đang đưa một bài của ông Hoàng Phủ Ngọc Tường trần tình về biến cố thảm sát Mậu Thân 1968, và có tin nói là được nhà văn Nguyễn Quang Lập giới thiệu.

Tôi cũng xin chép lại nguyên văn để mọi người cùng đọc và đánh giá sự chân thành của lá thư.Như ông Tường đã viết :"Năm nay tôi 81 tuổi, và tôi biết, còn chẳng mấy hồi nữa phải về trời...". Tôi mong sao những người có tên trong bài viết cũng như những người trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia vào cuộc thảm sát Mậu Thân 1968 hãy can đảm lên tiếng nhận trách nhiệm và viết lại sự thật. 

Đây quả thực là một cái tát chí mạng vào những kẻ đang nhẩy múa ăn mừng trong tuần lễ cuối tháng giêng vừa qua.
----------------------------------------------------------------

Tôi đọc cho con gái chép một bài viết nhỏ này xin gửi tới bà con bạn bè thương mến, những ai yêu mến, quen biết và quan tâm đến tôi. Còn những kẻ luôn đem tôi ra làm mồi nhậu cho dã tâm của họ như ông Liên Thành và bè đảng của ông ta, tôi không muốn mất thời giờ đối đáp với họ. Dĩ nhiên bài viết này không dành cho họ.
Năm nay tôi 81 tuổi, và tôi biết, còn chẳng mấy hồi nữa phải về trời. Những gì tôi đã viết, đã nói, đã làm rồi trời đất sẽ chứng nhận. Dầu có nói thêm bao nhiêu cũng không đủ. Tốt nhất là im lặng bằng tâm về cõi Phật. Duy nhất có một điều nếu không nói ra tôi sẽ không yên tâm nhắm mắt. Ấy là câu chuyện Mậu thân 1968.
Vậy xin thưa:
1. Mậu Thân 1968 tôi không về Huế. Tôi, ts Lê Văn Hảo và bà Tùng Chi (những người lên chiến khu trước) được giao nhiệm vụ ở lại trạm chỉ huy tiền phương- địa đạo Khe Trái (Thuộc huyện Hương Trà- tỉnh Thừa Thiên)- để đón các vị trong Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ Và Hòa Bình Thành Phố Huế như Hoà thượng Thích Đôn Hậu, cụ Nguyễn Đoá, ông Tôn Thất Dương Tiềm…lên chiến khu. Mồng 4 tết tôi được ông Lê Minh (Bí thư Trị- Thiên) báo chuẩn bị sẵn sàng về Huế. Nhưng sau đó ông Lê Minh báo là “tình hình phức tạp” không về được. Chuyện là thế. Tôi đã trả lời ở RFI, Hợp Lưu, Báo Tiền Phong chủ nhật… khá đầy đủ. Xin không nói thêm gì nữa.
2. Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim "Việt Nam một thiên lịch sử truyền hình” trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc. 
Tôi xác nhận đây là link clip tung lên mạng là bản gốc cuộc phỏng vấn:
https://www.youtube.com/watch?v=MaNr16RDrzQ
Để chứng tỏ mình là người trong cuộc, tôi đã dùng ngôi thứ nhất- “tôi”, “chúng tôi” khi kể một vài chuyện ở Huế mậu thân 68. Đó là những chuyện anh em tham gia chiến dịch kể lại cho tôi, tôi đã vơ vào làm như là chuyện do tôi chứng kiến. Đặc biệt, khi kể chuyện máy bay Mỹ đã thảm sát bệnh viên nhỏ ở Đông Ba chết 200 người, tôi đã nói: “Tôi đã đi trên những đường hẻm mà ban đêm tưởng là bùn, tôi mở ra bấm đèn lên thì toàn là máu ...Nhất là những ngày cuối cùng khi chúng tôi rút ra ..”. Chi tiết đó không sai, sai ở chỗ người chứng kiến chi tiết đó không phải là tôi, mà là tôi nghe những người bạn kể lại. Ở đây tôi là kẻ mạo nhận, một việc rất đáng xấu hổ, từ bé đến giờ chưa bao giờ xảy ra đối với tôi.
Cũng trong cuộc trả lời phỏng vấn này, khi nói về thảm sát Huế tôi đã hăng hái bảo vệ cách mạng, đổ tội cho Mỹ. Đó là năm 1981, khi còn hăng say cách mạng, tôi đã nghĩ đúng như vậy. Chỉ vài năm sau tôi đã nhận ra sai lầm của mình. Đó là sự nguỵ biện. Không thể lấy tội ác của Mỹ để che đậy những sai lầm đã xảy ra ở Mậu thân 1968.
Tôi đã nói rồi, nay xin nhắc lại: 
Điều quan trọng còn lại tôi xin ngỏ bầy ở đây, với tư cách là một đứa con của Huế, đã ra đi và trở về, ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu Thân. Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng.
3. Từ hai sai lầm nói trên tôi đã tự rước hoạ cho mình, tự tôi đã đánh mất niềm tin yêu của nhiều người dân Huế đối với tôi, tạo điều kiện cho nhiều kẻ chống cộng cực đoan vu khống và qui kết tôi như một tội phạm chiến tranh.
Tôi xin thành thật nhìn nhận về hai sai lầm nói trên, xin ngàn lần xin lỗi.

Sài Gòn, ngày 1 tháng 2 năm 2018
Hoàng Phủ Ngọc Tường

27067689 196186301124646 8876174474634229569 n

Những Người Đàn Bà Của Thế Kỷ Hai Mươi !!

Ngày cuối tuần nằm nhà, chẳng biết làm gì nên đọc tùm lum những gì vớ được. Đọc xong câu chuyện này, lòng bỗng dưng tội nghiệp những người đàn bà của thế kỷ hai mươi, đặc biệt là những người đàn bà miền Nam Việt Nam.
Với những người đàn bà miền Bắc, thì cái đau lớn nhất của đời họ, trong thời chinh chiến là nỗi đau của người Mẹ mất con, Vợ mất Chồng, mà không dám khóc, bởi vì sẽ bị quy vào tội ủy mị mất lập trường, gì gì đó, mà bọn cộng sản chụp lên đầu họ.

"Giấy báo tử rơi đầy trên mái rạ, chỉ có cái loa là vui"

Nhưng khi cuộc chiến tàn rồi, thì họ còn có nụ cười trên môi, vì họ thuộc về phe thắng cuộc, nụ cười rạng rỡ của đoàn viên, khi Chồng, con họ, sống sót trở về. Trái lại, những người đàn bà miền Nam củng chịu cảnh mất con, mất Chồng mất Cha trong cuộc chiến, cũng đau đáu hàng đêm, cầu nguyện bình an cho người nơi chiến trận, củng trần thân một mình nuôi dạy đàn con thơ dại ở hậu phương. 

Chiến tranh tàn, trong ngỡ ngàng, trong tức tưởi, nhưng dù sao thì củng còn niềm hy vọng nhỏ nhoi, dù sao củng là người chung một nước, tàn chiến tranh rồi, cùng xây dựng lại quê hương, quê hương thôi đau, nắng hạ hết buồn, những người đi chiến tranh rồi sẽ về, giữa đêm trường nghe rộn rã tiếng cười vui. Nhưng tất cả chỉ là niềm hy vọng hão huyền, chỉ là mộng tưởng.

Đòn thù bắt đầu giáng xuống tới tấp, tàn nhẫn, phủ phàng, bởi bọn chiến thắng, bọn cộng sản Bắc Việt. Chồng con họ, bị bắt đưa đi biệt tích, cửa nhà họ bị trưng dụng, tịch thu, họ không còn môi hồng má thắm, mắt họ không còn xanh, họ bương bả giữa chợ đời, để đi tìm miếng ăn cho đàn con thơ dại.

Hết rồi những cô sinh viên hay buồn thường nhắc nhớ những chiến công, hay Trưng Vương khung cửa mùa thu. Chỉ còn lại những con cò lặn lội bờ sông, gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nghẹn ngào, Chồng em giặc bắt lên rừng, Chồng em chiến sĩ anh hùng.

Trong cuộc đời mình đã từng chứng kiến, Vợ của một người Lính thuộc về phe thua cuộc phải đem thân xác của mình, trao đổi với kẻ thắng cuộc để kiếm lấy đồng tiền để đi thăm nuôi chồng, trong cái gọi là "trại cải tạo". Mình củng từng đào hố, để chôn ba Mẹ con của một người Lính bên thua cuộc, bỏ độc dược vào nồi cháo để ba Mẹ con cùng ăn, ở vùng kinh tế mới Cu Nhí.

Mời bạn đọc tóm tắt, cái đoạn trường tân thanh của những người Đàn Bà Miền Nam, lặn lội cả ngàn cây số, và phải vượt qua muôn trùng gian khổ, để đến được những trại tù của những vùng rừng thiêng nước độc, ở miền Bắc, thăm nuôi chồng, con, cha, anh, của họ.

"Từ Sài Gòn đi bằng tàu hỏa, một nách hai đứa con thơ, có đứa sinh ra chưa lần gặp mặt Cha, một trăm ký lô hàng, mua bằng sự tằn tiện dành dụm từng đồng, dù cảnh đời của ba Mẹ con vô cùng thê thảm sau ngày tang thương, tới Ga Thanh Hóa mướn nhà trọ, liên kết với những người đồng cảnh ngộ với nhau để bảo vệ số đồ tiếp tế, vì hở ra là mất hay bị cướp.

Vượt thêm chặng đường rừng bằng xe trâu, vào đến nơi thì trời đã tối, lại vật vờ thêm một đêm ngoài cổng trại, đến khi gặp được chồng thì dưới con mắt canh chừng cú vọ của cai tù, hai vợ chồng chỉ nhìn nhau mà không nói được lời nào.

Cha ôm con trong tay, mà cặp mắt nhá lửa hận thù, cái nhìn xót xa thương cảm cho Vợ, đã tàn một đóa quỳnh hương.

Đến khi nói được, thì lời bật ra với đầy ngụ ý... "Em đem con về Mỹ Tho đi, vùng kinh tế mới đó, có người này người kia, ráng nuôi dạy con cái nên người, nghe lời anh dặn nhé".

Ý là biểu vợ tìm đường vượt biên, lời nói như một lời vĩnh biệt.
Thân chim lồng cá chậu, mãnh hổ sa cơ, biết rồi sẽ ra sao ngày sau?Và đây là lời người vợ trong nghẹn ngào đau thương nức nỡ:
"Em sẽ đợi anh về, em sẽ đợi anh về, rồi chúng ta cùng đi kinh tế mới, anh đừng lo nghĩ gì hết, giữ gìn sức khỏe để còn về với em và con, em thề , em sẽ đợi anh về" rồi dưới cái lạnh lùng tàn nhẫn của cai tù, vợ chồng con cái lại chia lìa chỉ sau một giờ thăm viếng, đường về Nam ôi vời vợi đau thương.
.........
Kính phục thay tấm lòng trung trinh của những người đàn bà, của một thời sau mùa chinh chiến, những người đàn bà Vợ Lính Miền Nam.

Mẹ Việt Nam ơi.... Thời gian... Quá nữa đời người.. Và ta cũng tỏ tường rồi. Ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói.

(@Quang Caumuoi)

27072454 401909096931210 4979751973179783336 n

Tại sao đổi lịch tết Mậu Thân?

Biến cố Mậu Thân (1968) xảy ra cách đây đúng 50 năm (1968-2018), bắt đầu từ quyết định rất khó hiểu vào lúc đó là việc sửa đổi âm lịch ở Bắc Việt Nam (BVN) nhân dịp Tết Mậu Thân.

1. Sửa đổi âm lịch ở Bắc Việt Nam

Ngày 8-8-1967, nhà cầm quyền BVN ra lệnh cho Nha Khí tượng Hà Nội đổi âm lịch, và lịch mới sẽ được áp dụng kể từ ngày 1-1-1968. Nha Khí tượng chỉ có khoảng 5 tháng để đổi lịch. 

Thông thường, việc soạn lịch do những nhà khoa học lịch pháp nghiên cứu dựa trên những điều kiện thiên nhiên, chứ không phải theo ý muốn của con người, nhưng ở đây lại khác. Xin cùng nhau đọc "Lời giới thiệu của Nha Khí tượng" Hà Nội trong lần ấn hành thứ nhứt năm 1968 quyển Lịch thế kỷ XX của nhà xuất bản Phổ Thông (sau đổi thành nhà xuất bản Văn Hóa), Hà Nội, có các đoạn nguyên văn như sau:

"Lịch thế kỷ XX gồm thời gian đã qua (1901-1967) và thời gian sắp đến (1968-2000)...

"Đối với những năm đã qua, ngày tháng âm lịch và các tiết được sao lục theo đúng các lịch được công nhận là lịch chính thức trong từng thời kỳ, không đính chính. Phần nầy chúng tôi gọi là "Phần lịch sử (1901-1967).

"Đối với những năm sắp đến, ngày tháng âm lịch và các tiết được tính toán dựa theo quyết định số 121/CP ngày 8-8-1967 của Hội đồng Chính phủ. Phần nầy chúng tôi gọi là là "Phần tính toán (1968-2000)…

"… Phần nầy tính căn cứ theo Quyết định số 121/CP ngày 8-8-1967 của Hội đồng Chính phủ. Đã tính tất cả 792 ngày tiết và 408 tháng âm lịch, trong đó có 217 tháng đủ, 191 tháng thiếu, 12 tháng nhuận. Trong thời gian 33 năm sắp tới trên thế giới sẽ xảy ra 73 nhật thực và 48 nguyệt thực: ở nước ta sẽ trông thấy 10 nhật thực và 29 nguyệt thực...” (Nha Khí tượng Việt Nam, Lịch thế kỷ XX (1901-2000), Hà Nội: Nxb. Văn Hóa, 1982. "Lời giới thiệu của Nha Khí tượng", không đề trang.) 

Những chữ in đậm do người viết bài nầy, nhằm lưu ý rằng không phải những nhà soạn lịch tự ý đề nghị sửa đổi âm lịch, mà việc sửa đổi nầy do quyết định số 121/CP ngày 8-8-1967 của Hội đồng chính phủ (HĐCP) BVN, tức những nhà soạn lịch phải sửa đổi âm lịch theo ý muốn của nhà cầm quyền.

Vì vậy, trong lời nói đầu, những nhà làm lịch hai lần nhấn mạnh rằng việc đổi âm lịch “được tính toán dựa theo quyết định số 121/CP ngày 8-8-1967 của Hội đồng Chính phủ.” Nghĩa là chính phủ quyết định trước, rồi giao cho những nhà lịch pháp thi hành quyết định đó, phải sửa lịch đúng theo yêu cầu của chính phủ. Dưới chế độ CS, tất cả các ban ngành đều phải phục vụ chính trị, phục vụ chế độ, phục vụ đảng CS.

2. Chỉ khác ngày mồng một tết

Việc sửa đổi âm lịch không ảnh hưởng gì đến dương lịch, chỉ ảnh hưởng đến âm lịch. Theo Nha Khí tượng Hà Nội, trong thế kỷ 20, âm lịch sửa đổi ở BVN có những sai biệt với âm lịch cũ, đang được Nam Việt Nam (NVN) sử dụng, như sau: "Cụ thể là, từ 1968 đến năm 2000 có thất cả 29 ngày tiết và 26 tháng âm lịch thiếu, đủ khác với lịch cũ. Sự khác nhau đó đưa đến kết quả là, so với lịch cũ, ngày Tết Mậu Thân (1968) và Kỷ Dậu (1969) sớm hơn một ngày. Ngày Tết Ất Sửu (1985) sớm hơn một tháng." (“Lời giới thiệu của Nha Khí tượng”, “Phần tính toán (1968-2000), sđd.) (Người viết bài nầy in đậm.) 

Trong những sai biệt so với âm lịch cũ, gần nhứt và quan trọng nhứt là tháng Chạp (tháng 12) năm Đinh Mùi không có ngày 30, tức tháng Chạp thiếu, và ngày mồng Một Tết Mậu Thân (1968) ở BVN sớm hơn một ngày so với lịch cũ. Đó là ngày thứ Hai 29-1-1968 dương lịch. Trong khi đó, theo âm lịch cũ, cũng là âm lịch NVN đang sử dụng, ngày mồng Một Tết Mậu Thân là ngày thứ Ba 30-1-1968 dương lịch. (Lịch năm 1967 và 1968 của BVN theo Nha Khí Tượng Việt Nam [Hà Nội], Lịch thế kỷ XX (1901-2000), Hà Nội: Nxb. Văn Hóa, 1982. Lịch năm 1967 và 1968 của NVN theo Nguyễn Như Lân, 200 năm dương lịch và âm lịch đối chiếu [1780-1980], Sài Gòn 1961, tt. 216-227.)

Việc sửa đổi nầy không căn cứ trên nghiên cứu khoa học, mà căn cứ theo quyết định của HĐCP. Hội đồng chinh phủ CS nằm dưới quyền điều khiển của bộ chính trị đảng Lao Động. Lúc đó, chẳng ai hiểu vì sao BVN bớt đi một ngày vào cuối tháng chạp năm Đinh Mùi, và cũng chẳng ai lưu ý bớt để làm cái gi?

Ngày nay, muốn tìm hiểu câu hỏi nầy, cần nhìn lại diễn tiến chính trị và quân sự lúc đó ở BVN, vì ai cũng biết rằng tất cả việc làm, dù lớn dù nhỏ, của nhà cầm quyền Hà Nội đều luôn luôn dựa trên những tính toán chính trị hữu cơ rất chi tiết.

3. Hoàn cảnh đưa đến việc đổi âm lịch

Khi cầm quyền ở BVN từ tháng 10-1954, đảng Lao Động lo ổn định tình hình, cải cách công thương nghiệp, tổ chức công tư hợp doanh ở thành phố, cải cách ruộng đất ở nông thôn, quốc hữu hóa toàn bộ sinh hoạt kinh tế và làm chủ tuyệt đối BVN. Sau đó, CS nhìn về phương Nam, dự tính xâm lăng NVN, bành trướng chủ nghĩa CS.

Hội nghị Trung ương đảng Lao Động lần thứ 15 tại Hà Nội ngày 13-5-1959, đưa ra nghị quyết thống nhất đất nước (tức đánh chiếm NVN bằng võ lực) và đưa miền Bắc tiến lên xã hội chủ nghĩa. (Nghị quyết đăng trên nhật báo Nhân Dân ngày 14-5-1959) . 

Năm sau, đại hội III đảng Lao Động tại Hà Nội từ ngày 5-9 đến ngày 10-9-1960, được mệnh danh là "Đại hội xây dựng chủ nghĩa xã hội và đấu tranh thực hiện thống nhất nước nhà", đưa ra hai mục tiêu lớn của đảng Lao Động là xây dựng BVN tiến lên Xã hội chủ nghĩa và "giải phóng" NVN bằng võ lực. 

Để chuẩn bị tấn công NVN, CSBVN thành lập Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam (MTDTGPMNVN) ngày 12-12-1960 tại Hà Nội. Mặt trận nầy chính thức ra mắt vào ngày 20-12-1960 tại chiến khu Dương Minh Châu vùng Tây Ninh ở NVN. (Dương Minh Châu là chủ tịch Uỷ ban Hành chánh Kháng chiến Tây Ninh bị Pháp giết chết trong một trận càn quét vào tháng 2-1947 tại Tây Ninh.)

Ở NVN, chính phủ Ngô Đình Diệm bị sụp đổ năm 1963. Nam Việt Nam bị xáo trộn liên tục trong ba năm. Chiến tranh du kích càng ngày càng lan rộng và càng ác liệt ở NVN. Quân đội Hoa Kỳ và Đồng minh đến giúp NVN càng ngày càng đông. Nền Đệ nhị Cộng Hòa được thành lập giữa năm 1967, ổn định dần dần tình hình. Năm 1967 cũng là năm bắt đầu cuộc vận động tranh cử tổng thống cho năm sau (1968) tại Hoa Kỳ. Chính trường Hoa Kỳ rất nhạy cảm và dễ dao động trong giai đoạn vận động tranh cử. 

Chính trong hoàn cảnh đó, BVN dự tính mở một cuộc tổng tấn công để đánh chiếm nhanh chóng toàn bộ NVN, hoặc ít nhất phá vỡ nền tảng hành chánh mới được thiết lập của nền Đệ nhị Cộng Hòa ở NVN, đồng thời để chứng tỏ cho Hoa Kỳ thấy rằng Hoa Kỳ không thể chiến thắng tại Việt Nam, dù vào cuối năm 1967 số quân Hoa Kỳ tại NVN đã lên đến 486,000 người. 

Vào đầu tháng 7-1967, tại Hà Nội, diễn ra các cuộc họp quan trọng của Bộ chính trị và Quân uỷ Trung ương đảng Lao Động, duyệt y kế hoạch phát động cuộc tấn công vào các thành phố ở NVN nhân dịp Tết 

Mậu Thân (1968). Cuộc họp nầy diễn ra một tháng trước khi HĐCP Hà Nội ra quyết định ngày 8-8-1967, sửa đổi âm lịch. Phải chăng chính cuộc họp của Bộ chính trị đảng Lao Động đã ra lệnh cho HĐCP, rồi HĐCP theo đó thi hành, buộc Nha Khí tượng gấp rút soạn lại lịch, chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công ở NVN?

4. Hưu chiến tết Mậu Thân

Trong cuộc chiến Quốc Cộng, hai bên thường hưu chiến trong ba ngày Tết. Đây là một thông lệ bất thành văn giữa hai bên, tôn trọng tập tục truyền thống dân tộc Việt Nam. 

Ngày 19-10-1967, đài phát thanh Hà Nội đưa ra lời tuyên bố của nhà nước VNDCCH, tự nguyện ngưng bắn từ 01G:00 sáng giờ Hà Nội ngày 27-1-1968 đến 01G:00 sáng giờ Hà Nội ngày 3-2-1968, tức trong 7 ngày.(Wikipedia.org. Chữ khóa: “Sự kiện Tết Mậu Thân.)

Ngày 17-11-1967, MTDTGPMNVN đưa ra đề nghị hưu chiến 3 ngày trong dịp lễ Giáng Sinh, 3 ngày lễ Tết dương lịch và 7 ngày Tết âm lịch. (Don Oberdorfer, TET, New York: A Da Capo Paperback, 1971, tr. 70.) Đề nghị nầy được đài phát thanh MTDTGP lập lại ngày 15-12-1967. (Đoàn Thêm, 1967 Việc từng ngày, California: Nxb. Xuân Thu tái bản, 1989, tr. 287,) Đến gần Tết Mậu Thân, ngày 27-1-1968, đài phát thanh Hà Nội đưa ra thông báo của Thông tấn xã BVN sẽ phóng thích ba tù binh Hoa Kỳ nhân dịp Tết vì nhân đạo. (Đoàn Thêm, 1968 Việc từng ngày, California: Nxb. Xuân Thu tái bản, 1989, tr. 38.)

Trong khi đó, ngày 15-12-1967, chính phủ VNCH thông báo sẽ hưu chiến trong dịp lễ Giáng sinh từ 18G:00 ngày 24-12-1967 đến 18G:00 ngày 25-12-1967; hưu chiến 24 giờ vào dịp 1-1-1968, và hưu chiến 48 giờ vào dịp Tết nguyên đán Mậu Thân. (Đoàn Thêm, 1967 Việc từng ngày, sđd. tr. 286.)

Hưu chiến là hai bên thỏa thuận tạm ngừng đánh nhau cho dân chúng hưởng Tết. Tuy nhiên, tình báo quân đội Hoa Kỳ bắt được nhiều nguồn tin là CS sẽ tấn công lớn vào dịp Tết, và thông báo cho phía VNCH biết.

Dầu vậy, trước tình hình ngoại giao có vẻ hòa hoãn, nhứt là vào cuối năm 1967, quân đội Hoa Kỳ hiện diện đông đảo ở NVN (486.000 người), đã tạo một ảo giác bình yên trong tâm lý dân chúng miền Nam, nên ngay cả cá nhân trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, vừa mới đắc cử tổng thống ngày 3-9-1967, cũng rời Sài Gòn đưa gia đình về quê vợ ở Mỹ Tho, và trung tướng Vĩnh Lộc, tư lệnh quân đoàn 2, phụ trách lãnh thổ cao nguyên Trung phần, bỏ về Sài Gòn nghỉ Tết. 

Trong khi đó, về quân sự để đánh lạc hướng dự đoán của VNCH và Đồng minh, Việt cộng tấn công mãnh liệt các cứ điểm quân sự ở Cao nguyên Trung phần và đặc biệt tung ba sư đoàn chính quy là 325C, 304, và 308 bao vây Khe Sanh (Quảng Trị) từ ngày 20-1-1968. Khe Sanh là cứ điểm chiến lược kiểm soát trục giao thông và vận tải trên đường mòn Trường Sơn của cộng sản từ Bắc vào Nam, gần khu phi quân sự, do Lực lượng đặc biệt Mỹ trấn giữ, nằm trên đường số 9, giữa biên giới Lào và thị trấn Quảng Trị, cách biên giới khoảng 20 dặm và cách Quảng Trị khoảng 30 dặm. 

Nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội còn đưa ra một hư chiêu, bằng cách cho báo chí Hà Nội lên tiếng rằng Khe Sanh sẽ là một Điện Biên Phủ thứ hai, khiến các nhà lãnh đạo VNCH, Hoa Kỳ, và cả thế giới nữa, đổ dồn sự chú ý vào Khe Sanh, và chờ đợi một cuộc thử sức lớn lao giữa hai bên sắp bùng nổ. 

5. Tấn công đêm giao thừa

Đúng như tin tức tình báo do quân đội Hoa Kỳ bắt được, bộ đội CS đã nổi lên tấn công đêm Giao thừa và sáng Mồng Một Tết Mậu Thân ở nhiều thành phố NVN (tối thứ Hai 29-1-1968 sáng thứ Ba 30-1-1968 dương lịch). Cộng sản hy vọng tấn công trong dịp hưu chiến, thì còn gì bất ngờ hơn nữa. Tuy nhiên quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng đẩy lui cuộc tổng tấn công của bộ đội CS.

Cộng sản nổ súng đêm Giao thừa mới lòi ra âm mưu đen tối của CS. Rõ ràng BVN thay đổi âm lịch, làm cho ngày Tết Mậu Thân ở BVN trước ngày Tết NVN một ngày, nhắm mục đích diễn trò đánh lén hèn hạ, bất chấp ngày lễ cổ truyền thiêng liêng của dân tộc. 

Cộng sản để cho dân chúng BVN và bộ đội của họ ăn Tết trước một ngày. Điều nầy nhắm đến hai mục tiêu: Mục tiêu thứ nhứt, trong ngày mồng Một Tết của BVN theo âm lịch mới, dân chúng BVN cũng như bộ đội CS ở BVN và NVN vui xuân bình thường như mọi năm. Đặc biệt là Không quân Việt Nam Cộng Hòa tức NVN cũng như Không quân Hoa Kỳ tôn trọng hưu chiến, không hoạt động nhân ngày hưu chiến, nên CS hưởng được một ngày an bình trọn vẹn dưới đất cũng như trên không. Mục tiêu thứ hai là đánh lừa sự quan sát theo dõi của thế giới, bảo mật tối đa đến phút chót đối với binh sĩ của họ cũng như đối với quân đội VNCH. 

Ngày mồng Một Tết Mậu Thân của BVN tức là ngày 30 tháng chạp âm lịch của NVN (29-1-1968), dân chúng BVN và bộ đội CS, ở ngoài Bắc cũng như bộ đội CS ở trong Nam, đều vui chơi hưởng Tết, khiến ai cũng tưởng rằng CS sẵn sàng tôn trọng cuộc hưu chiến trong dịp Tết và không hoài nghi gì về việc CS đang chuẩn bị một cuộc tấn công quy mô trên khắp lãnh thổ VNCH. 

Tuy chuẩn bị kế hoạch đầy đủ, nhưng vấn đề chính trị luôn luôn biến chuyển sinh động từng ngày, từng giờ, đôi khi đột biến bất ngờ. Có thể có những yếu tố đột biến xoay chuyển cả lịch sử. Trên thế giới đang diễn ra những cuộc vận động ngoại giao ráo riết liên tục từ nhiều nước, để giải quyết chiến tranh Việt Nam, nên đảng Lao Động phải đợi đến giờ chót mới ra lệnh là sẽ tấn công hay không tấn công? 

Lệnh tổng tấn công nầy cần được ngụy trang, và Hà Nội chọn cách ngụy trang hầu như không ai chú ý, là thơ chúc Tết mà hằng năm Hồ Chí Minh thường đọc trên đài phát thanh Hà Nội. Đây là điều bình thường hằng năm ở BVN, nên chẳng ai chú ý. Lần nầy thơ chúc Tết của Hồ Chí Minh là hiệu lệnh tổng tấn công. 

Lệnh tấn công thì phải đọc trước giờ tấn công. Giờ tấn công định vào giờ Giao thừa ở NVN. Nếu đã định vào giờ Giao thừa, mà đọc thơ chúc Tết sáng 30 tháng chạp thì sẽ bị chú ý ngay, vì đây là một hiện tượng bất thường chưa hề xảy ra về trước. Phải đọc thơ chúc Tết đúng đêm giao thừa và được lập lại nhiều lần sáng mồng Một ở Hà Nội bình thường như mọi năm, mới tránh được sự nghi ngờ từ mọi phía. 

Vậy chỉ có một biện pháp duy nhứt là sửa lịch thế nào cho BVN là mồng Một mà NVN vẫn là Ba mươi, tức là BVN trước NVN 24 giờ. Như thế Hồ Chí Minh đọc thơ chúc Tết đêm Giao thừa và lập lại sáng mồng Một ở BVN (trước Giao thừa NVN 24 giờ) nhằm truyền lệnh tấn công cho bộ đội CS vào đêm Giao thừa tức đêm Ba mươi Tết ở NVN (sau đêm Giao thừa Bắc Việt 24 giờ). 

Dĩ nhiên đài Hà Nội phát đi phát lại nhiều lần bài thơ nầy trên làn sóng điện từ đêm Giao thừa và suốt trong ngày mồng Một Tết ở BVN, tức trong ngày Ba mươi ở NVN, nên ở đâu trên toàn cõi NVN tức VNCH, các cấp chỉ huy CS cũng đều nghe được mật lệnh nầy, và đều có thời giờ chuẩn bị sẵn sàng nhất loạt hành động. Cách truyền lệnh nầy hầu như không bị chú ý. 

Lúc đó phương tiện thông tin liên lạc còn rất kém. Muốn ra lệnh kịp thời vào giờ chót cho các lực lượng CS trên toàn lãnh thổ NVN, trải dài từ sông Bến Hải đến mũi Cà Mau (từ bắc xuống nam VNCH), thì chỉ có phương tiện duy nhứt là đài phát thanh Hà Nội, là đài phát thanh rất mạnh mà ở đâu trên toàn cõi VNCH cũng có thể nghe được. Do đó, nhà cầm quyền CSBVN chọn đài phát thanh Hà Nội để ra lệnh.

6. Tại sao đêm giao thừa?

Ngang đây, có một câu hỏi phụ thêm là CS có thể giữ nguyên lịch cũ, đêm Giao thừa, Hồ Chí Minh đọc thơ ra lệnh, tối mồng Một tấn công, cũng bất ngờ vậy? Điều nầy đúng, nhưng chắc chắn thời điểm tấn công tối mồng Một không thuận lợi bằng tấn công đêm Giao thừa. 

Lý do đơn giản là đối với người Việt Nam ở Bắc cũng như Nam, ở thành thị cũng như nông thôn hay rừng núi, đêm Giao thừa có ý nghĩa linh thiêng, ở đâu mọi người đều lo cúng rước ông bà, tổ tiên về vui Tết với con cháu, và đón mừng năm mới theo tập tục cổ truyền của dân tộc. 

Chắc chắn việc trực gác cơ quan hay đơn vị quân sự cũng có phần lơ là hơn là các ngày mồng Một hay mồng Hai Tết. Tại các tiền đồn hẻo lánh, các đơn vị quân đội hẵn cũng tổ chức đón mừng năm mới vào đêm Giao thừa. Do đó, tấn công đêm Ba Mươi Tết là thời điểm bất ngờ hơn cả, hy vọng đạt kết quả hơn cả. Đó là lý do CS chọn đêm Ba Mươi để hành sự. Muốn chọn đêm Ba Mươi (ở NVN) và bảo mật đến mức tối đa đến phút chót, thì CS phải sửa âm lịch theo kế hoạch như đã trình bày ở trên. 

Để giữ bí mật đến phút chót, nhà cầm quyền Hà Nội còn ra lệnh cho Nha Khí tượng áp dụng lịch mới đổi từ ngày 1-1-1968, chỉ được phát hành lịch mới nầy vào đầu năm 1968, tức là ngay cả dân chúng BVN, đến phút chót vào đầu năm 1968, mới được biết việc thay đổi âm lịch. 

Do đó, về phần Nha Khí tượng Hà Nội, trong lời giới thiệu rất ngắn, để tránh bớt trách nhiệm, kín đáo nhắc lại hai lần: "Đối với những năm sắp đến, ngày tháng âm lịch và các tiết được tính toán dựa theo quyết định số 121/CP ngày 8-8-1967 của Hội đồng Chính phủ. Phần nầy chúng tôi gọi là là "Phần tính toán (1968-2000)". 

Đặc biệt, trong những lần ấn hành lịch vào những năm sau, Nha Khí tượng Hà Nội đều không quên in lại lời giới thiệu lần đầu nầy, như một cách tránh né trách nhiệm trước dư luận. Sự cẩn trọng của những chuyên viên lịch pháp Nha Khí tượng Hà Nội chắc chắn có những lý lẽ ngầm mà họ không thể nói ra. 

Kết luận

Tóm lại, tất cả những diễn tiến chiến tranh trên đây đã trả lời câu hỏi là Hà Nội sửa đổi âm lịch năm Mậu Thân 1968 để làm gì? Nói văn hoa là để tấn công bất ngờ. Nói nôm na là để đánh lén. (Nói thô tục lả để cắn trộm.)

Tuy bội ước, tráo trở, tấn công bất ngờ, hay đánh lén, CS cũng không thành công trong cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân, mà còn mang lấy thảm họa, đến nỗi khi nghe nhà văn quân đội CS, đại tá Xuân Thiều trình bày: “Tôi thấy Tết Mậu Thân sáu tám ở Huế chết chóc nhiều quá, mất mát đau thương lớn quá. Bộ đội chết không còn người để chôn nhau. Dân chết cũng nhiều... Mới nghe có thế, Tổng Bí Thư [Lê Duẩn] đã đứng bật dậy, đỏ mặt quát: Ngu! Ngu! Đại Tá mà ngu!... rồi ông đùng đùng bước nhanh ra cửa như chạy trốn.” (Phạm Đình Trọng, Về Với Dân, phần 3: Khắc khoải xuân Mậu Thân 1968, https://nhatbaovanhoa.com/…/tet-mau-than-1968-nhin-tu-mot-n…)

Hứa hẹn hưu chiến, hứa hẹn tôn trọng truyền thống dân tộc. Rồi bội ước, vi phạm hưu chiến, bất chấp truyền thống dân tộc. Vì vậy không ai lấy làm lạ CS bội ước luôn cả những văn kiện quốc tế có nhiều nước trên thế giới làm chứng. Bội ước là thói quen thường ngày của người CS. Chức tước càng cao, càng có nhiều kinh nghiệm bội ước.

(Toronto, 29-01-2018)

Trần Gia Phụng

26903841 10204280836176889 3132707648598888426 n

"Vây cá mập" làm lộ tiêu cực ngoại giao

Một số người dân tại Việt Nam cho rằng câu trả lời của Đại sứ quán Việt Nam tại Chile về vụ “phơi vây cá mập” là thiếu thuyết phục, thậm chí mang tính “bao che”, “trí trá cho qua chuyện”, trong khi vụ bê bối đã làm lộ ra nhiều tiêu cực và gây hổ thẹn cho người Việt Nam.

Trong thông cáo phát đi ngày 23/1, Đại sứ quán Việt Nam tại Chile cho biết vây cá mập phơi trên mái nhà Văn phòng Thương vụ Việt Nam tại Chile là “được thân nhân của một cán bộ thuộc văn phòng mua tại chợ dân sinh ở trung tâm thủ đô Santiago de Chile để sử dụng trong gia đình”.

Thông cáo đưa ra một ngày sau khi báo chí tiếng Việt đăng lại thông tin trên tờ báo Chile, El Mostrador, cùng loạt ảnh cho thấy có nhiều vây cá mập được phơi trên mái nhà của văn phòng thương mại Đại sứ quán Việt Nam ở Chile.

Tờ báo nước Chile cho biết phát hiện trên xuất phát từ tố giác của cư dân về mùi tanh hôi bốc ra từ khu vực Đại sứ quán. Nguồn tin này dẫn lời cư dân nói số vây cá trên đã được phơi từ ngày 13/1 với số lượng nhỏ, sau đó tăng dần lên, ước tính ít nhất là 100 vây cá trong vòng 5 ngày.

Trước những chỉ trích của dư luận quốc tế và trong nước, ngày 22/1, Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh đã yêu cầu Thương vụ Việt Nam tại Chile phải giải trình sự việc trước ngày 25/1. Tuy nhiên, thông cáo đưa ra ngày 23/1 của Đại sứ quán Việt Nam tại Chile đã không thuyết phục được công luận Việt Nam.

Một cư dân tại Hà Nội, bà Bích Phượng, nói:

“Họ trả lời như thế là họ thiếu tôn trọng bản thân họ. Một là họ không hiểu biết về pháp luật. Hai là họ trí trá, nói cho qua chuyện. Người làm công tác ngoại giao thì thứ nhất phải hiểu về phong tục, tập quán của nước sở tại, thứ hai là luật quốc tế”.

Việc mua bán và tiêu thụ vây cá mập đã bị cấm ở nhiều quốc gia trên thế giới vì mối đe dọa hủy diệt cân bằng hệ sinh thái biển. Nhưng các quốc gia như Trung Quốc, Việt Nam lại xem vi cá mập là một món ăn cao cấp, có công dụng tốt cho sức khỏe.

Những người săn vây cá mập thường cắt vây, rồi thả cá xuống biển lại. Cá bị cắt vây thường chết vì mất máu hoặc chết đuối. Chính vì vậy, bà Bích Phượng cho rằng không có lời bào chữa nào có thể biện minh cho hành động của người đã gây ra vụ bê bối ở Đại sứ quán Việt Nam tại Chile.

“Ngoài sự man rợ ra, đó là một sự sỉ nhục, nhất là khi anh đại diện cho một quốc gia mà lại thiếu hiểu biết về luật pháp, thiếu cả lương tâm của xã hội loài người”, bà Phượng nói.

Từ Sài Gòn, blogger Phạm Lê Vương Các nhận định đây chỉ là một trong nhiều vụ cho thấy “bản năng thiếu tôn trọng pháp luật” của các giới chức Việt Nam khi ở nước ngoài.

Ông Các nói: “Một số vụ việc gần đây phản ánh rõ ràng rằng phía ngoại giao Việt Nam có vấn đề về thiếu tôn trọng pháp luật nước sở tại. Chẳng hạn, vụ nổi tiếng mới đây là vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Hay vụ một số người Việt ở Nhật phàn nàn về Đại sứ quán có những hoạt động không rõ ràng, minh bạch trong việc cấp visa”.

Cả blogger Phạm Lê Vương Các lẫn bà Bích Phượng đều cho rằng vụ bê bối cho thấy phần nào tiêu cực trong “công tác cán bộ”, không chỉ tại Bộ Ngoại giao mà ở tất cả các cơ quan công quyền của Việt Nam.

“Qua việc quan chức ngoại giao vi phạm pháp luật ở nước sở tại, chúng ta có thể đánh giá được phẩm chất và năng lực của họ, trong đó tồn tại vấn đề bổ nhiệm các viên chức ngoại giao”, blogger Phạm Lê Vương Các nói.

Vụ bê bối được dư luận cho là một bằng chứng khẳng định thêm về lời đồn “đầu tư đi sứ” của các viên chức ngoại giao.

“Chuyện họ đi làm công tác ngoại giao là một thương vụ. Họ bỏ vốn ra thì bây giờ họ phải tận dụng tất cả mọi thứ để kiếm lời bù lại”, bà Phượng nói.

Theo tường thuật của báo chí Chile, vụ phơi vây cá mập tại Đại sứ quán Việt Nam đã gây sốc cho cộng đồng khoa học tại Chile và quốc tế. Quốc gia Nam Mỹ này đã cấm buôn bán và tiêu thụ vây cá mập từ năm 2011.

Thông tin trên báo chí, phía Việt Nam nói đang “phối hợp” với Bộ Ngoại giao Chile để xác minh, làm rõ vụ việc và sẽ “xử lý nghiêm nếu có vi phạm”.

Tuy nhiên, blogger Phạm Lê Vương Các dự báo quy chế “miễn trừ ngoại giao” sẽ được áp dụng trong trường hợp tìm ra người vi phạm, mặc dù điều này không thể cải thiện được hình ảnh đã bị bôi nhọ của Việt Nam. Còn bà Bích Phượng thì nói “Rồi cũng sẽ trí trá cho qua như vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh mà thôi”.

Theo VOA

Gallium

ĐIỀU BÍ ẨN KHỔNG LỒ CẦN LÀM RÕ Ở CÁC DỰ ÁN BOXIT VIỆT NAM

Gali – kim loại trọng yếu – đang nằm ở đâu trong quặng Boxit của Việt Nam?

Rất nhiều nước có nền kinh tế phát triển xếp Gali vào hàng khoáng kim loại trọng yếu, và Gali có thể đang tồn tại với trữ lượng lớn trong các mỏ quặng Boxit ở Việt Nam.

Các khoáng kim loại có vai trò quan trọng mà không thể thay thế được, nhưng đang đối mặt với nguy cơ nguồn cung cấp bị xáo trộn, được định nghĩa là kim loại trọng yếu cho nền kinh tế và an ninh quốc gia.[1] Thông thường, thuật ngữ “kim loại trọng yếu – critical mineral” và “kim loại chiến lược – strategic mineral” được dùng với nghĩa như nhau, bởi nếu một kim loại được coi là trọng yếu thì kim loại đó thường đặc biệt hữu dụng cho chiến lược quốc gia, dù đó là chiến lược kinh tế hoặc chiến lược quốc phòng.

Gali là một nguyên tố kim loại mềm, ánh bạc, số nguyên tử là 31, ký hiệu hoá học là Ga. Gali được sử dụng rộng rãi trong các sản phẩm chứa các linh kiện vi điện tử chủ yếu ở dạng hợp chất Asenua-Gali (GaAs) hoặc Nitrua-Gali (GaN).[2]

GaAs được sử dụng trong các ứng dụng quan trọng của ngành công nghiệp hàng không, điện tử viễn thông và thiết bị y tế hiện đại. Trong đó, tác dụng của GaAs là đổi dòng điện trực tiếp thành tia laze và sử dụng trong sản xuất thiết bị quang điện hay tế bào quang điện (cực laze, đèn LED, bộ tách sóng và tế bào pin mặt trời).[3]

Hợp chất GaAs cũng được sử dụng để tạo nên các linh kiện điện tử bán dẫn của điện thoại di động thông minh (smartphone), máy tính xách tay và các siêu máy tính tốc độ cao sử dụng trong an ninh quốc phòng. Bởi để có các thiết bị này cần có những liên kết đặc biệt tạo ra bởi các mạch bán dẫn chứa GaAs.[4]

Hợp chất GaN được sử dụng chủ yếu trong sản xuất bóng đèn hiệu suất cao (đèn LED) và cực quang diodes, nguồn điện từ và máy phát sóng điện từ.[5]

Công nghệ Gali cũng được ứng dụng trong công nghệ truyền dẫn tốc độ cao, các đường dây cáp quang, hạ tầng thông tin truyền thông không dây, linh kiện điện tử về năng lượng, và các vệ tinh.[6]

Gali cũng được sử dụng cho các ứng dụng thông thường như đèn đáy màn hình của laptop, tivi màn hình phẳng, và màn hình máy tính để bàn.[7]

Cả chính phủ Mỹ và Liên Minh Châu Âu đều xếp Gali là một khoáng kim loại trọng yếu.[8]

Nhà cung cấp Gali chủ yếu trên thế giới là Trung Quốc (chiếm 85%) tiếp theo là Đức (7%) và Kazakhtan (5%).[9]

Về mặt tự nhiên, điều khiến Gali trở nên quý hiếm là do Gali chỉ được phân bố với lượng rất nhỏ hay gọi là dạng dấu vết tìm thấy trong các khoáng hay quặng của kim loại khác như quặng Nhôm – aluminum, quặng Kẽm – zinc. Ví dụ, Gali được tìm thấy trong quặng nhôm mà có thành phần chủ yếu là Boehmite và Gibbsite, là hai khoáng chính hình thành nên các mỏ quặng Boxit. Gali cũng có trong quặng kẽm sulfua là thành phần chính của quặng Sphalerit.[10]

Hiện nay, kim loại Gali được khai thác hay chiết tách chủ yếu ở dạng sản phẩm phụ của quá trình chế biến quặng Boxit để lấy Nhôm. Một lượng Gali nhỏ hơn được chiết tách từ quá trình chế biến quặng Sphalerir để lấy Kẽm từ ba loại mỏ quặng chính (loại trầm tích, loại thung lũng Mississippi, và loại sulfua núi lửa).[11]

Có thể thấy là kim loại Gali và Nhôm đều có thể chiết tách ra từ quặng Boxit, nhưng Gali có giá trị kinh tế gấp hàng trăm lần Nhôm. Một ví dụ so sánh giá thô của Gali và Nhôm (chưa điều chỉnh về các yếu tố kỹ thuật), trên Thị trường Kim loại Thượng Hải cho thấy:

Giá ngày 23.1.2018

Giá Nhôm thỏi

Giá 14340-14380 NDT/tấn; Trung bình 14360 NDT/tấn[12]; Tương đương với 2,24 USD/kg.[13]

Giá Gali

Gali nguyên chất (6N) FOB: 255-265 USD/kg; Trung bình 260 USD/kg
Gali nguyên chất (7N) FOB: 288-300 USD/kg; trung bình 294 USD/kg[14]

Theo so sánh giá này, một kilogram Gali đáng giá bằng 116 – 131 kilogram Nhôm.

Và đến đây chúng ta cần đặt câu hỏi cho Việt Nam

Với vai trò đặc biệt quan trọng của Gali trong nền kinh tế và an ninh thế giới, và sự sẵn có của Gali trong Boxit, tại sao không hề có một thảo luận hoặc bất cứ thông tin nào về Gali từ năm 2007 khi các dự án Boxit ở Việt Nam được chính thức phê duyệt, và cũng từ đó nổ ra những cuộc thảo luận nóng bỏng kéo dài cho đến ngày nay trong cả nước, về hai dự án khai thác Boxit tại Việt Nam là Nhân Cơ ở Đak Nông và Tân Rai ở Lâm Đồng?

Mỗi dự án trong hai dự án này có công suất hằng năm là 650.000 tấn alumin (Oxit nhôm – Al2O3).[15]

Chẳng là chuyện nhỏ.

Nhưng, chẳng hề có một từ nào bàn về Gali.

Đây là một bí ẩn có thể mở ra những câu hỏi hiển nhiên như:

  • Có ai ở Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam, VINACOMIN, biết rằng Gali là một kim loại trọng yếu?

  • Có ai ở VINACOMIN biết rằng Boxit là nguồn chủ yếu để khai thác Gali hiện nay?

  • Có ai ở VINACOMIN đã nói chuyện về Gali với nhà thầu xây dựng chính của dự án Nhân Cơ và Tân Rai, Tập đoàn Chalco (Tập đoàn Nhôm Trung Quốc), nhà sản xuất Nhôm hàng đầu Trung Quốc (trong khi Trung Quốc là nhà sản xuất Gali số 1 của thế giới)?

  • Có ai ở VINACOMIN đã từng đề cập với ai trong Chính phủ Việt Nam về Gali?

  • Nếu VINACOMIN đã từng nói chuyện với bất cứ bên nào về Gali, những gì đã xảy ra trong và sau các cuộc trao đổi?

  • Hay là, VINACOMIN thực sự không hề biết bất cứ thông tin nào về Gali, như thế lại là câu chuyện khác…

Đây có lẽ là điều bất ổn khổng lồ đã không hề được đề cập trong các cuộc thảo luận về chiến lược quốc gia, hoặc dường như không ai nhìn ra vấn đề bất ổn khổng lồ này.

Đây là bí ẩn thời đại cần giải đáp cho Việt Nam.

Hãy cùng giúp chúng tôi tìm ra câu trả lời!

Trần Đình Hoành & Đào Thu Hằng[16]
_________________

26903985 975391915941633 4085884655832025506 n

VIỆT NAM MỘT ĐẤT NƯỚC LẠ KỲ

* Dân Trung Cộng vào VN được miễn visa, VN vào Trung Cộng phải có visa (theo điều luật 47 được ban hành vào năm 2014 và có hiệu lực 2015, TQ qua VN du lịch được miễn visa và được nhập cảnh 15 ngày, quá 15 ngày chỉ cần tới địa phương báo cáo. Hiện nay TQ có nhiều tuyến du lịch từ TQ sang VN từ đường bộ, đường thủy được ra vào thoải mái .)

* Lao động Trung cộng qua VN ko mất phí. Lao động VN qua Trung Cộng phải mất 5 củ (5 triệu) trở lên. 

* Công ty Trung cộng xả thải độc được chính quyền bảo kê, doanh nghiệp VN mà xả thải bị phạt thậm chí tước giấy phép hoạt động. 

* Ngư Dân Trung Cộng gặp nạn được cảnh sát biển Việt Nam cứu và giúp đỡ nhiệt tình, ngư dân VN gặp nạn bị Trung Cộng xua đuổi.

* Ngư Dân Trung cộng vào vùng biển mình bắt cá không sao, ngư Dân Việt Nam ra khơi bị Trung Cộng bắn chết, xua đuổi và bị cướp tài sản. 

* Trung Cộng xuất khẩu vào Việt Nam toàn hàng độc hại. Việt Nam xuất sang Trung cộng toàn đặc sản loại 1.

* Hàng Trung cộng vào VN thuế 0đ, hàng VN vào Trung Cộng lại bị đánh thuế.

* Tàu Trung Cộng ra đảo Hoàng Sa rồi vào Đà Nẵng như nhà nó. Tàu thuyền VN chưa sang biển nó đã bị bắn toi mạng. 

* Việt Nam bắc cầu từ Móng Cái Sang Trung cộng để giao thương hàng hóa tự do. Tại sao Lào và Campuchia cũng là láng giềng anh em tốt nhưng VN không mở đường biên giới giao lưu buôn bán tự do với họ?

* VN biểu tình chống Mỹ không sao nhưng biểu tình chống TQ là bị cho vào nhà đá bóc lịch. 

* Trung Cộng được thuê đất VN gần 100 năm với giá ưu đãi nhưng doanh nghiệp VN lại không hề được chính sách ưu đãi vàng đó, thậm chí còn bị đánh thuế giá cắt cổ. 

* Công dân TQ khi kết hôn với người Việt được mua bất động sản và sử dụng không giới hạn, công dân VN đất đai thuộc toàn dân và bị nhà nước tịch thu bất kỳ lúc nào. 

* Công ty Trung Cộng xây trái phép vẫn bình yên ,Dân VN xây trái phép bị xe cẩu tới húc, san phẳng .

* Trung Cộng được xây nghĩa trang ,tượng đài của nó trên đất nước mình, nhưng Dân VN tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ Việt Nam Cộng Hòa ngã xuống bảo vệ Hoàng Sa thì bị xua đuổi ,dẹp bỏ vv...

THUẾ 90 TRIỆU DÂN DÙNG ĐỂ PHỤC VỤ TRUNG CỘNG HAY VIỆT NAM ĐÂY ?

Fb Thanh Toàn

26903841 10204280836176889 3132707648598888426 n

Việt Nam chưa phủ nhận cơ quan thương vụ phơi vi cá mập ở Chile

Mạng xã hội Việt Nam dậy sóng dịp cuối tuần khi có thông tin nói văn phòng thương mại thuộc Đại sứ quán Việt Nam ở Chile phơi vi cá mập trên nóc nhà gây hôi thối và dẫn đến phản ứng của cư dân xung quanh.

Nhà chức trách ở Hà Nội chưa khẳng định hay phủ nhận vụ việc, tính đến chiều tối ngày 22/1.

Báo điện tử El Mostrador và kênh truyền hình MEGA lần lượt loan tin hôm 19 và 20/1 rằng nơi vụ việc bị phát hiện nằm tại số 2897 đường Eliodoro Yáñez, với hàng trăm vây cá mập được phơi từ ngày 13/1 cho đến khi bản tin được đăng tải. Cư dân xung quanh đã chụp ảnh lại làm bằng chứng.

Báo El Mostrador đã cố gắng liên lạc với ĐSQ Việt Nam và nối điện thoại được với một vài người không muốn nêu danh tính. Báo nói những người đó không phủ nhận sự tồn tại của các vi cá và cúp máy.

Theo tường thuật của 2 cơ quan báo chí kể trên, vụ việc đã gây sốc với cộng đồng các nhà khoa học trong nước Chile cũng như quốc tế, vì nó bị phát hiện trùng với dịp diễn ra một hội nghị về tương lai của trái đất, là hội nghị khoa học quan trọng nhất tại Nam Mỹ.

Tại hội nghị này, bà Sylvia Earle, một trong những chuyên gia bảo vệ môi trường được kính trọng nhất thế giới, thuyết trình về hiểm họa diệt chủng đối với cá mập, hệ quả tới sự mất cân bằng của biển.

Vụ phát hiện cũng được cho là có thể gây ra vấn đề ngoại giao giữa Việt Nam và Chile, vì theo tờ báo của đất nước Nam Mỹ, phái bộ của Việt Nam đã dựa vào quyền bất khả xâm phạm để phạm tội hình sự hoặc mua bán sản phẩm của tội phạm.

Tờ báo nói dẫn lời các nguồn tin tại Bộ Ngoại giao Chile cho hay ĐSQ Việt Nam đã không trả lời điện thoại trong hơn một tháng nay. Nguồn tin nói hiện không có đại sứ Việt Nam ở đó. Đại diện có thẩm quyền của phái bộ Việt Nam lúc này là người đứng đầu bộ phận thương mại.

Sau khi tin tức trên báo chí Chile được người sử dụng mạng xã hội Việt Nam chia sẻ với tốc độ nhanh chóng, một số báo Việt Nam đã liên lạc với Bộ Ngoại giao và Bộ Công thương để có thêm thông tin.

Trang tin Zing News cho hay Bộ trưởng Công thương Trần Tuấn Anh cho biết mới nắm được thông tin vào 22/1, và ngay sau đó ông đã chỉ đạo các đơn vị chức năng của bộ xử lý. Bộ trưởng đã yêu cầu Vụ Thị trường châu Âu - châu Mỹ chỉ đạo Thương vụ Việt Nam tại Chile báo cáo, giải trình về sự việc trên báo cáo Bộ trưởng gấp.

Bộ Công Thương đề nghị Bộ Ngoại giao phối hợp, chỉ đạo Đại sứ quán Việt Nam tại Chile xác minh sự việc, cũng như làm việc với nhà chức trách Chile để giải quyết, xử lý sự việc trên theo đúng quy định, luật pháp của nước sở tại.

Về phía Bộ Ngoại giao, theo Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, bà Trần Thị Bích Vân, Phó Vụ trưởng Vụ Thông tin Báo chí, Bộ Ngoại Giao, hôm 22/1 cho biết bộ này đang trao đổi với Đại sứ quán Việt Nam tại Chile để làm rõ thông tin. Bà Vân nói thêm: “Hiện tại … còn quá sớm để nhận định thông tin đó là đúng hay sai".

Nữ phó vụ trưởng nói rằng kết quả xác minh thông tin phụ thuộc vào “quá trình điều tra của nước bạn”. Theo bà Vân, trong lúc chưa có thông tin cuối cùng từ nhà chức trách Chile, “cần phải rất cẩn trọng về việc cung cấp thông tin khi những thông tin chưa kiểm chứng, bởi nó có liên quan tới hình ảnh của Việt Nam”.

(El Mostrador, MEGA, Zing News, Giáo Dục Việt Nam)

Theo VOA

26731136 1992671394391421 7131491134308238828 n

Tình Hoàng Sa trong một hẻm Sài Gòn

Sáng nay gã và Mai Anh Tài một doanh nhân luôn đau đáu chuyện đất nước vào hẻm rồi lại hẻm, rồi lại hẻm nữa trên đường Lê Văn Lương thăm ngôi nhà mới của bà Hoa vợ thượng sĩ hải quân VNCH Nguyễn Hồng Châu đã hy sinh đúng ngày này 44 năm trước trong trận hải chiến Hoàng Sa.

Gã bất ngờ vì buổi mừng nhà mới do Nhịp cầu Hoàng Sa của Đỗ Thái Bình, Lữ Công Bảy, Nguyễn Thế Thanh, Kim Hạnh, Huy Đức...góp phần xây dựng để tri ân những người đã hy sinh bảo vệ biển đảo tổ quốc lại có đông thân nhân của các chiến sĩ, liệt sĩ chiến đấu và hy sinh ở Hoàng Sa đến dự thế.

Gã gặp chị Sinh vợ thiếu tá chỉ huy hạm đội HQ 10 Nguỵ Văn Thà, chị Thảo con gái hạm phó Nguyễn Thành Trí, chị Ngà vợ thủy thủ Dương Văn Lợi, chị Nhật Tảo con gái của hạ sĩ Lương Thanh Thú chị Oanh em thuỷ thủ Phạm Văn Lèo, chị Chiêu vợ đại uý Huỳnh Duy Thạch. Tất cả cùng có chung ngày hôm nay - ngày giỗ lần thứ 44 chồng, cha, anh của mình.

Nước mắt hoà trong nước mắt.

Tay nắm trong tay. Gã nhìn những bàn tay cần lao bao năm bươn chải tảo tần của các chị. Gã nắm các bàn tay ấy. Thô, ráp, nhưng ấm áp đến lạ kỳ.

Có hai cuộc gặp gỡ gã nhớ nhất và muốn ghi lại.

Hình ảnh một người đàn ông to béo cụng đầu với người đàn bà lam lũ.

Người đàn ông ấy là Trần Song Hải con trai của trung tá hải quân VNCH Trần Văn Tâm. Người đàn bà là Huỳnh Thị Sinh vợ của thiếu tá Nguỵ Văn Thà. Hải kể trong nước mắt. Ba tôi là hạm trưởng tàu HQ 10 Nhật Tảo, Nguỵ Văn Thà là hạm phó. Ba tôi được lệnh đến chỉ huy một tàu khác Nguỵ Văn Thà lên làm hạm trưởng và ngay sau đó được lệnh ra Hoàng Sa.

Hải ôm bà Sinh nói, cô ơi,chú Thà đã chết thay cho ba con. Cô ơi, khi còn sống ba con dạy con nhiều về tình yêu đồng bào về tinh thần quốc gia. Ba con bảo, con làm gì thì làm cũng phải gắng giúp cho quân đội hùng mạnh bất kể màu cờ nào miễn là bảo vệ Tổ quốc.

Gã được biết Hải hiện là chủ một doanh nghiệp lớn chuyên cung cấp những động cơ, thiết bị hiện đại, tốt nhất cho việc đóng mới những con tàu của Hải quân.

Cuộc gặp thứ hai.

Người đàn ông trẻ là Trần Tuấn Linh. Người đàn bà ngồi cạnh là Phan Ngọc Hoa.

Linh làm việc cho một ngân hàng tại quận bốn, thường thấy một phụ nữ trông lam lũ suốt ngày mưa hay nắng bên tủ thuốc lá nhỏ. Linh lân la hỏi chuyện thì biết người bán thuốc lá vỉa hè mưu sinh này có chồng là thượng sĩ hải quân hy sinh trong trận chiến chống quân xâm lược Trung Quốc ở Hoàng Sa. Thế là Linh đã âm thầm giúp đỡ người phụ nữ này. Linh giới thiệu chị với Nhịp cầu Hoàng Sa.

Ngôi nhà mới của chị Hoa vợ liệt sĩ Nguyễn Hồng Châu đúng ngày giỗ 44 năm của anh hôm nay hoàn thành một phần nhờ tấm lòng của Linh, một bạn trẻ Sài Gòn.

Lúc này thì Sài Gòn đang mưa rất lớn. Lạ thật mùa này SG lại mưa. Gã ngồi nhìn mưa và ăn chiếc bánh tét do chính bà Ngà dậy sớm làm đem tới đám giỗ chung của các chiến sĩ hải quân VNCH bảo vệ Hoàng Sa. Gã hỏi bà Ngà sao làm bánh tét? Bà bảo, thương chồng cùng các bạn chiến đấu của chồng bao năm rồi không được ăn bánh tét, bao năm rồi không được ăn tết với vợ, con.

Facebook Lưu Trọng Văn

26805155 151828428934720 33749768909045689 n

Cộng sản Việt Nam và Trung Cộng ăn mừng sau khi Hoàng Sa và Trường Sa bị cướp

Ông Dương Danh Huy-Nhà nghiên cứu Biển Đông:"..Nhà Nước thi hành đầy đủ nghĩa vụ của mình đối với Hoàng Sa là cần thiết,nhưng không đủ.Sự quan tâm của người dân là cần thiết,nhưng không đủ.Nói cho nhau nghe Hoàng Sa là của Việt Nam là cần thiết nhưng không đủ.Phải có đủ người quan tâm biến sự quan tâm của mình thành sự sáng tạo,công sức,hành động,hay thành những đóng góp khác cho tranh chấp Hoàng Sa,nhất là trên trường quốc tế..". Vậy tại sao ? Ai muốn quên, muốn từ bỏ giang sơn lãnh thổ cho giặc mà ngăn cấm để Việt Nam không đủ người quan tâm đến Hoàng sa của Tổ quốc đã, đang bị giặc cưỡng chiếm, giày xéo? Hy vọng chúng ta cùng đoàn kết và hành động như Ông Dương Danh Huy kêu gọi. Theo Congtrung Nguyen thì ý chí không thiếu,kiến thức thừa đủ,chỉ còn hành động thì chưa có hay chưa tập hợp đủ mạnh.

Ông Đỗ Văn Thọ - Ngụ xã Bà Điểm, huyện Hóc Môn, là cựu hạ sỹ quan điện tử trên Khu Trục Hạm HQ-4 Trần Khánh Dư nói: "Tôi vẫn còn căm thù lắm. Tôi giờ sức khỏe còn dồi dào lắm, nếu phải ra đi để tái chiếm lại [ Hoàng Sa ] thì tôi cũng sẵn sàng ra đi". Chú tuy nghèo mưu sinh bằng đạp xích lô nhưng lại giàu lòng yêu nước như vậy đó.

Đất nước đang trong tình trạng bị hiểm họa bành trướng, chúng ta ghét nhất bọn con buôn chính trị nào lấy đất đai, chủ quyền làm quà cho giặc,kẻ nào vô ơn hoặc cướp công xương máu của anh hùng liệt sĩ làm nấc thang cho danh vọng hoặc im lặng hưởng thụ trên sự oan nghiệt, mất mát của những đồng bào là ngư dân cần lao, chân chất..Như Napoleon từng nói :" Nếu bạn xây dựng đội quân 100 con sư tử được điều binh khiển tướng bởi một con chó, thì trong bất cứ cuộc chiến nào, những con sư tử sẽ chết như một con chó. Nhưng nếu bạn xây dựng đội quân 100 con chó và để sư tử dẫn đầu, tất cả những con chó sẽ chiến đấu như một con sư tử ". Vậy thì giá trị lãnh đạo không khác hơn đầu tiên, trước tiên phải là tinh thần quật khởi chống ngoại xâm, là ý chí và cách ứng xử kiên quyết với kẻ thù xâm lược để bảo vệ bằng được Tổ quốc mà tổ tiên đã có một lịch sử hào hùng, bất khuất với 4.000 năm dựng nước và giữ nước. Người chính nghĩa, kẻ gian tà, người trung kiên hay phản bội đều nên xét từ đó mà ra.

Phải tỉnh táo trước mọi âm mưu, thủ đoạn của Trung Quốc là phá từ trong phá ra, uy hiếp từ ngoài vào để chờ giờ G xâm lược? Tại sao Khơme đỏ có Pôn Pốt lãnh đạo, có một tập đoàn ngu trung, tàn ác đến man rợ dám diệt chủng chính đồng bào mình, dân tộc mình, cam tâm nghe theo, làm theo, tay sai cho bọn bành trướng Bắc Kinh mà thế giới không hề can thiệp? năm 1979 Trung Quốc xâm lược Việt Nam không ai lên tiếng ngoài Bắc Triều Tiên phụ họa cho Trung Quốc ? Vụ giàn khoan Hải Dương 981 vào Việt Nam ai lên tiếng bênh vực ngoài Mỹ và đồng minh? Tất cả việc tuyên truyền yếu kém, phân tán đều do có bàn tay của tình báo Hoa Nam sắp đặt, nuôi dưỡng, điều khiển. Chúng xây dựng và tạo ra những lực lượng thứ hai trong lòng dân để kích động hận thù lẫn nhau, yêu nước bằng mồm để yên lòng dân trước việc ngông nghênh, lộng hành của giặc, cản phá mọi sự bang giao với thế giới bên ngoài,chúng trộn lẫn yêu nước là phản động, phản động thành yêu nước để vàng thau lẫn lộn,nghi kỵ, hiềm khích bằng những "vũ khí" độc ác chuyên chính vô sản, đấu tranh giai cấp,lập trường giai cấp.. để thế nước, lòng dân luôn suy yếu không sao đoàn kết được..Nhớ lại vụ Iraq đầy tham vọng đã xâm lược Kwoet với lý do nại ra y như miệng lưỡi của Trung Quốc là " Kwoet từng là phiên thuộc của Iraq " thì được thế giới can thiệp cứu giúp và trừng trị tên khát máu Saddam Husein thì mới thấy yêu nước là chưa đủ mà phải biết kết hợp với lòng dân, với sức mạnh của thời đại, của lương tri yêu chuộng hoà bình thế giới, biết tìm kiếm liên kết với đồng minh cùng tương đồng lợi ích quốc gia.. tạo nên thế và sức đủ răn đe làm chùn bước, nản lòng của mọi con sói.. Mỹ không hề mưu cầu lãnh thổ với bất kỳ quốc gia nào trên thế giới, không có đồng hoá, tiêu diệt dân tộc Việt Nam mà ngược lại rất muốn Việt Nam ổn định, phát triển và hổ trợ cho Việt Nam tự lực, tự cường để đủ sức tự vệ ngăn chặn cuộc bành trướng được che đậy bằng "Giấc mơ Trung Hoa "..

Facebook Congtrung nguyen

Khanh thanh xi

Trung Quốc đề nghị thuê 650ha đất Đà Nẵng để đưa khách TQ sang theo tour khép kín

Doanh nghiệp Trung Quốc (TQ) muốn xây dựng một sân golf chừng 650ha ở Hòa Vang (Đà Nẵng) để đưa khách TQ sang theo tour khép kín: Tắm biển, đánh golf, chơi bài.

Sáng nay (12.1), ông Nguyễn Đình Ân - Cục trưởng Cục Thuế Đà Nẵng cho biết, phía TQ muốn xây dựng sân golf tại huyện Hòa Vang (xã Hòa Nhơn hoặc Hòa Phong).

Cụ thể, doanh nghiệp TQ muốn làm sân golf 650ha để đưa khách TQ sang Đà Nẵng theo tour khép kín: Buổi sáng tắm biển, buổi trưa đánh golf và buổi tối chơi bài. Khu vực chơi bài là Tổ hợp khách sạn JW Marriott ven biển thuộc quận Ngũ Hành Sơn.

Ông Ân cho hay, khoảng tháng 6.2018 sẽ có 800 phòng khách sạn này đi vào hoạt động. Từ đây, nguồn thu thuế sẽ tăng lên đáng kể.

Cục trưởng Nguyễn Đình Ân cho rằng, nguồn thuế từ các doanh nghiệp nước ngoài ở Đà Nẵng đang gặp thách thức lớn. “Các doanh nghiệp nước ngoài vào cách đây 20 năm đang có dấu hiệu thu hẹp sản xuất và chuyển đổi ngành nghề sản xuất. Vì chuyển đổi ngành nghề chưa thành công nên có một số doanh nghiệp tạm nghỉ. Do đó, nguồn thuế đến từ các doanh nghiệp nước ngoài đang gặp thách thức lớn” - ông Ân nói.

Dự án Tổ hợp khách sạn JW Marriott từng gây xôn xao vào năm 2015 khi chủ đầu tư đưa khoảng 300 lao động TQ đến làm việc. Công trình này được xây dựng ở vị trí đối diện sân bay Nước Mặn.

Theo danviet

Nguyenphutrong tanpcanbinh 2015 danlambao

Nguyễn Phú Trọng dẫn hàng trăm cán bộ cấp tỉnh và trung ương sang Trung Quốc

Chỉ là thăm một nhà nước, mà dẫn theo hàng chục, hàng trăm thuộc cấp từ cấp tỉnh trở lên để đến Trung Quốc là ý gì? Dẫn hết lãnh đạo đi thì ai sẽ ở lại làm việc, nếu giặc xuất hiện thì sao? Kinh phí lấy từ đâu? Lịch sử Việt Nam đã từng xảy ra việc động trời như thế này chưa? Phải chăng ông Trọng dẫn người sang để chứng tỏ việc phục tùng bán nước của những đảng viên này theo Hội nghị Thành đô chăng? 

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sáng nay 12-1 rời Hà Nội lên đường thăm chính thức Trung Quốc. Tham gia đoàn có các Ủy viên Bộ Chính trị: Võ Văn Thưởng, Phạm Bình Minh, Ngô Xuân Lịch, Tô Lâm và nhiều cán bộ cấp cao của Đảng và Nhà nước ta.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam sáng nay 12-1 rời Hà Nội đi thăm chính thức nước CHND Trung Hoa theo lời mời của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHND Trung Hoa Tập Cận Bình.

Đây là chuyến thăm chính thức Trung Quốc đầu tiên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sau Đại hội XII của Đảng ta nhằm tiếp tục đưa quan hệ Việt-Trung phát triển lành mạnh, ổn định vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình, thịnh vượng của khu vực và thế giới.

Chuyến thăm của Tổng Bí thư diễn ra trước thềm kỷ niệm 67 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước (18-1-1950 – 18-1-2017) và vào thời điểm nhân dân hai nước đang cùng chuẩn bị đón Tết Đinh Dậu 2017.

Tham gia Đoàn Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có: ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương; ông Phạm Bình Minh, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao; ông Ngô Xuân Lịch, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng; ông Tô Lâm, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Công an; ông Nguyễn Văn Nên, Bí thư Trung ương Đảng, Chánh Văn phòng Trung ương Đảng; ông Đỗ Bá Tỵ, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch Nhóm Nghị sỹ hữu nghị Việt-Trung; ông Hoàng Bình Quân, Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Đối ngoại Trung ương; ông Phan Đình Trạc, Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Nội chính Trung ương; ông Nguyễn Chí Dũng, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư; ông Nguyễn Xuân Cường, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn; ông Trần Tuấn Anh, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Công Thương; ông Nguyễn Hoàng Anh, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Cao Bằng; ông Lê Hoài Trung, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Tổng Thư ký Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam-Trung Quốc, Trưởng đoàn đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lãnh thổ Việt Nam-Trung Quốc; ông Hồ Mẫu Ngoạt, Trợ lý Tổng Bí thư, Phụ trách Văn phòng Tổng Bí thư; ông Nguyễn Khắc Chử, Bí thư Tỉnh ủy Lai Châu...

Trước đó, vào tháng 4-2015, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã có chuyến thăm Trung Quốc theo lời mời của Tổng Bí thư, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.

Tháng 11-2015, Tổng bí thư, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và phu nhân đã thăm chính thức Việt Nam.

Tại cuộc mặt báo chí đầu năm 2017 diễn ra ngày 5-1 vừa qua, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh cho biết mục đích chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhằm tăng cường quan hệ đối tác chiến lược giữa Việt Nam và Trung Quốc, khẳng định đường lối đối ngoại của Việt Nam muốn tăng cường quan hệ hợp tác hữu nghị với các nước, trong đó có Trung Quốc-một đối tác chiến lược toàn diện quan trọng của Việt Nam.

Theo Phó Thủ tướng, chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ngay thời điểm đầu năm mới khẳng định rõ mong muốn của Việt Nam đưa quan hệ với Trung Quốc đi vào chiều sâu, hiệu quả, tạo môi trường hòa bình, ổn định, mở ra một năm sẽ có nhiều chuyến viếng thăm lẫn nhau giữa lãnh đạo hai bên. Năm 2017, là chủ nhà của Hội nghị cấp cao Diễn đàn Hợp tác kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương (APEC), Việt Nam sẽ đón tiếp lãnh đạo các nền kinh tế thành viên APEC sẽ đến thăm Việt Nam. Trong các chuyến thăm làm việc, lãnh đạo Việt Nam đã gửi lời mời thăm Việt Nam trong Tuần lễ Cấp cao APEC cuối năm 2017 và lãnh đạo Trung Quốc đã khẳng định nhận lời mời sang dự APEC.

D.Ngọc/NLĐ

25552012 2073596282874160 8668458302876695676 n

Nợ công tăng nhanh gấp ba tốc độ tăng trưởng

Tại hội nghị của Bộ Tài chính chiều 7-1, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh tỉ lệ nợ công tăng rất nhanh, mức tăng trung bình trong năm năm qua là 18,4%, gấp 3 lần tốc độ tăng trưởng kinh tế.

Ngày 6-1, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đến chỉ đạo tại hội nghị tổng kết và triển khai nhiệm vụ năm 2017 của Bộ Công thương (sáng) và Bộ Tài chính (chiều). Thủ tướng đã đi thẳng vào những vấn đề của hai bộ này đang gặp phải và đưa ra các yêu cầu cụ thể để khắc phục.

Tại hội nghị của Bộ Tài chính, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh tỉ lệ nợ công tăng rất nhanh, mức tăng trung bình trong năm năm qua là 18,4%, gấp 3 lần tốc độ tăng trưởng kinh tế.

Dư địa chính sách tài khóa còn rất hạn hẹp, cân đối ngân sách khó khăn, thu ngân sách không đủ chi thường xuyên và trả nợ. Nên để có vốn đầu tư, vốn cho đầu tư phát triển, Chính phủ buộc phải đi vay.

Xem xét nới trần nợ công

 

Thẳng thắn nhấn mạnh chi thường xuyên tăng là nguyên nhân chính khiến ngân sách luôn căng thẳng, nợ công đã sát trần là 64,98%, nếu tính đầy đủ nợ xây dựng cơ bản, bảo hiểm xã hội, lãi suất hỗ trợ... thì nợ công đã vượt trần cho phép, Thủ tướng yêu cầu cần phải có biện pháp, thậm chí xem xét tới vấn đề nới trần nợ công.

Bộ Tài chính nghiên cứu rồi báo cáo Thường trực Chính phủ để báo cáo Thường vụ Quốc hội sao cho nợ công an toàn hơn.

Vấn đề thứ hai được Thủ tướng giao nhiệm vụ cho ngành tài chính trong năm nay là phải đề xuất sửa một số sắc thuế, cải thiện môi trường đầu tư như thuế giá trị gia tăng, thuế tài nguyên, thuế bảo vệ môi trường, đặc biệt nghiên cứu về thuế nông nghiệp công nghệ cao.

Đánh giá cao Bộ Tài chính đi đầu khoán xe công, Thủ tướng yêu cầu cần tổng kết mô hình này, đề xuất sửa chính sách theo hướng giảm xe công và bán lại xe công đã mua.

Tuy nhiên, theo Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, xe công “chỉ là một hạt ngọc trong khối tài sản khổng lồ kém hiệu quả của chúng ta”. Nguồn lực công rất lớn là trụ sở, đất đai nhưng chưa định giá chính xác, vẫn sử dụng tùy tiện.

Theo ông, đây là tâm điểm cho lợi ích nhóm, tham nhũng nên ngành tài chính cần đề xuất cách quản lý hiệu quả.

Ngành công thương “vấp”, nhưng chưa “ngã”

Tại hội nghị ngành công thương, Thủ tướng công nhận Bộ Công thương đã có những cải cách, đặc biệt về bộ máy, cán bộ.

Việc cắt giảm và bãi bỏ nhiều quy định không còn phù hợp như quy định dán nhãn năng lượng, quy hoạch thương nhân xuất khẩu gạo... đã góp phần tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp.

Tuy nhiên, thẳng thắn nêu tồn tại, hạn chế, Thủ tướng nói tình trạng bổ nhiệm cán bộ lãnh đạo ở nhiều đơn vị của Bộ Công thương đã tạo dư luận không tốt, nhiều dự án thua lỗ kéo dài, bất cập trong quy hoạch nên chưa tạo động lực và hỗ trợ tư nhân tham gia...

Cho rằng ngành công thương đang bị “vấp” nhưng chưa “ngã”, Thủ tướng yêu cầu ngành cần tái cơ cấu mạnh mẽ hơn nữa, đặc biệt tái cơ cấu bộ máy để tập trung nguồn lực nhằm phát triển những sản phẩm có thế mạnh của VN trong cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ 4.

“Đi đầu là bộ trưởng và người đứng đầu các tập đoàn đều phải lưu ý tái cơ cấu đơn vị mình thế nào. Tấm gương là Bộ Công thương đã làm, có quá nhiều cục vụ, quá nhiều đơn vị, làm gì cho đất nước?...

Các tập đoàn, tổng công ty bộ máy đồ sộ, người đông, không thiết thực, sản phẩm không rõ ràng và không tập trung thì phải sắp xếp lại” - Thủ tướng nhấn mạnh.

Đối với các dự án “đắp chiếu”, Thủ tướng nhấn mạnh trách nhiệm người đứng đầu khi xử lý các tồn tại. Ngân sách sẽ không tiếp tục ném tiền vào dự án thua lỗ nên Bộ Công thương cần phải tính toán, đánh giá kỹ lưỡng để xử lý, tránh thất thoát.

Nhiều tập đoàn kêu khó

Tại lễ tổng kết ngành công thương, một số tập đoàn nêu gặp nhiều khó khăn lớn.

Ông Lê Minh Chuẩn, chủ tịch Tập đoàn Than - khoáng sản, nhấn mạnh đây là năm thứ tư liên tiếp tập đoàn này gặp khó.

Giá alumin sụt giảm từ 300 USD xuống còn 200 USD, giá than cũng giảm tới 50%, ông Chuẩn khẳng định sản phẩm than của tập đoàn đang bị tồn kho tới trên 10 triệu tấn.

Ông Nguyễn Tiến Trường, tổng giám đốc Tập đoàn Dệt may VN, cũng nêu năm 2016 ngành dệt may tăng trưởng chỉ 5,2%, thấp nhất kể từ năm 2008.

“Bảy nước tham gia xuất khẩu dệt may lớn của thế giới, chiếm giữ khoảng 60% lượng xuất khẩu đều cho VN là đối thủ cạnh tranh trọng tâm. Họ đều lấy những đặc điểm kinh doanh, chào hàng của VN làm đối tượng để đưa ra mức thấp hơn. Thời gian tới sẽ tiếp tục khó khăn khi cả năm nước xuất khẩu dệt may thế giới đều tập trung tấn công vào VN” - ông Trường lo ngại.

Khu vực doanh nghiệp nhà nước sẽ nhỏ đi

Thủ tướng đã chỉ đạo ngành công thương và tài chính một số giải pháp mạnh.

Với Bộ Công thương, Thủ tướng yêu cầu ngành cần phải hội nhập tích cực, chủ động. Dẫn chứng việc xuất khẩu vào ASEAN giảm sút, Thủ tướng cho rằng cần có phương án thúc đẩy thị trường tiêu thụ, gắn với xúc tiến thương mại. Cần thúc đẩy để từ đại sứ đến thương vụ phải tập trung quảng bá sản phẩm VN.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng “nhắc” phải có hàng rào thương mại phù hợp cam kết quốc tế để bảo vệ thị trường, huy động mọi nguồn lực tham gia đầu tư.

Thủ tướng nhấn mạnh: tới đây cần phát động sản xuất công nghiệp hướng đến phục vụ ngành nông nghiệp công nghệ cao, giảm nhập khẩu những sản phẩm cơ khí, máy móc trong nước đã sản xuất được. “Đừng để nông dân phải khổ vì chuyện đi nhập một số cái VN có thể làm được” - Thủ tướng nói.

Ông cũng yêu cầu ngành công thương phải huy động mọi nguồn lực kinh tế, đặc biệt là doanh nghiệp tư nhân tham gia đầu tư, ngành và lĩnh vực mà tư nhân làm tốt và hiệu quả cần khuyến khích để tư nhân làm.

Chỉ đạo Bộ Tài chính, Thủ tướng cũng nêu tinh thần khu vực doanh nghiệp nhà nước sẽ nhỏ đi, từng doanh nghiệp nhà nước phải mạnh lên. Thủ tướng đề nghị bộ này bảo đảm tiến độ cổ phần hóa, thoái vốn nhà nước tại doanh nghiệp.

“Bao năm trời nay mới thoái được 8% vốn nhà nước, còn 92% vẫn Nhà nước nắm. Chỉ khi thực hiện cổ phần hóa hiệu quả thì chúng ta mới có thêm vốn phát triển đất nước” - Thủ tướng nói.

Ký nhiều hiệp định nhưng xuất khẩu liên tục giảm

Ông Cao Đức Phát, phó trưởng ban thường trực Ban Kinh tế trung ương, đã đưa ra vấn đề trên tại hội nghị tổng kết ngành công thương.

Ông Phát hỏi: Tại sao nhiều năm qua VN đã tham gia nhiều hiệp định thương mại tự do, nhưng tốc độ tăng trưởng lại liên tục giảm.

Dẫn chứng giai đoạn 2006-2010 tăng 16,1%, 2011-2015 tăng 13,7% và 2016 tăng chỉ 8,6%, ông Phát cho rằng cần phải hỗ trợ hàng hóa trong nước, đổi mới xúc tiến thương mại.

“Trụ sở, đất đai chưa định giá chính xác, vẫn sử dụng tùy tiện. Đây là tâm điểm cho lợi ích nhóm, tham nhũng. Ngành tài chính cần đề xuất phương thức quản lý hiệu quả nguồn lực đặc biệt quan trọng này

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc

LÊ THANH - NGỌC AN/ TUỔI TRẺ

Image 1513235516243

Không phải chuyện cải cách chữ viết gây lắm tranh cãi, danh sách những điều người Việt quan tâm nhất năm 2017 sẽ khiến bạn giật mình

Không phải chuyện Lò Tôn đang nóng với các thanh củi đã vào lò, các thanh củi đang xếp hàng chuẩn bị quăng vào lò, hay chuyện cải cách tiếng Việt gây bao tranh cãi mà nếu được áp dụng sẽ khiến toàn dân Việt Nam bị mù chữ phải học lại mặt chữ , cũng không phải chuyện cải cách tiền lương hưu khiến giáo viên nữ khi về hưu sau 25 năm cống hiến chỉ có 1,3 triệu đồng lương một tháng hay chuyện nhà nước đang tìm cách tăng thuế bảo vệ môi trường cho xăng dầu hay tăng thuế VAT từ 10 % lên 12% , cũng không phải chuyện Núi nợ công cao khủng khiếp của chúng ta , mỗi người dân Việt đang phải gánh bao nhiêu nợ công của chính phủ. Toàn những chuyện quan trọng liên quan thiết thực đến cơm áo gạo tiền , sức khỏe , giáo dục .... thì không phải là sự quan tâm hàng đầu của chúng ta. Google vừa thống kê những xu hướng , những vấn đề , từ khóa mà dân Việt Nam mình tìm kiếm nhiều nhất trong năm 2017 đây . Bất ngờ đấy nhé , người Việt quan tâm đến cách đăng nhập FB, giải trí, đến phim ảnh thậm chí ca sĩ Sơn Tùng, đến shoping, mua sắm ... hơn mọi thứ trên đời . Bảo sao chúng ta không thua Campuchia , Lào ... bảo sao chúng ta mãi vẫn nghèo và ngày càng tụt hậu . Buồn thật

(Facebook Lê Hoài Anh)

Google vừa công bố xu hướng tìm kiếm trên toàn thế giới năm 2017. Là công cụ tìm kiếm phổ biến nhất thế giới, thống kê của Google về những từ khóa hot nhất năm qua có thể phần nào phản ánh sự quan tâm của toàn thế giới đối với những gì đang diễn ra trong cuộc sống. Ngoài việc thống kê các xu hướng tìm kiếm trên toàn thế giới, Google cũng tiết lộ chi tiết các chủ đề được quan tâm ở mỗi quốc gia, trong đó có Việt Nam.

Người Việt đang quan tâm đến nội dung gì nhất?

Trong năm 2017, các chủ đề được người Việt quan tâm nhiều nhất đều là các từ khóa thuộc lĩnh vực giải trí, các bộ phim, bài hát "hot". Đứng đầu trong danh sách tìm kiếm trong năm 2017 là từ khóa "Cách đăng nhập Facebook", chứng tỏ mạng xã hội này chiếm được sự quan tâm của đông đảo người Việt bất chấp nhiều quan ngại về việc giới trẻ sử dụng quá nhiều Facebook.

Chamath Pallihapitiya, người từng giữ chức vụ phó giám đốc tăng trưởng người dùng cho rằng, Facebook gây ra rất nhiều ảnh hưởng và con người nên hạn chế sử dụng. Nó đã phát triển tới mức có thể thao túng bất kì ai sử dụng mạng xã hội này. Tiếp cận với những thứ tân tiến là điều rất bình thường với con người, nhất là khi nó mang ý định tốt. Thế nhưng, những ý định không tốt và hệ quả xấu đến với họ là điều không nên, không đáng có. Nhiều người giờ đây đã quá '"tập trung" vào cuộc sống ảo trên mạng xã hội mà xao nhãng cuộc sống thực mọi lúc, mọi nơi.

Đứng vị trí thứ 2 trong danh sách là Sở Kiều truyện. Đây là tên một bộ phim truyền hình cổ trang của Trung Quốc với độ dài 67 tập và cũng tạo nên một cơn sốt đối với hội chị em. Trong năm qua, phim truyền hình trong nước đã tạo được dấu ấn mạnh mẽ trong công chúng với 2 bộ phim Sống chung với mẹ chồng và Người phán xử.

Đối với chủ đề tin tức trong nước, BOT Cai Lậy là từ khóa hot nhất ở Việt Nam, tiếp đến là tin tức về cơn bão số 10. Chủ đề về kỳ thi THPT quốc gia và điểm chuẩn đại học năm 2017 và các tin tức về giáo dục cũng được quan tâm. Vào cuối năm 2017, đề án cải cách tiếng Việt trở thành chủ đề nóng khiến cư dân mạng bàn tán xôn xao. Rất nhiều ý kiến trái chiều phản hồi lại đề án cải cách tiếng Việt thành 'tiếq Việt' của PGS Bùi Hiền. Từ khóa: "Tiếng Việt Mới" cũng lọt vào top 10 xu hướng được tìm kiếm nhiều nhất.

Đối với tin quốc tế, người Việt có vẻ quan tâm nhiều đến tin tức thể thao, sự kiện mua sắm hơn là tình hình biến động của thế giới.

Trong chủ đề bài hát, ca sĩ trẻ Sơn Tùng MTP đã có 2 tên bài hát đứng đầu danh sách tìm kiếm: Lạc trôi và Nơi này có anh. Trong năm 2016, vị trí đầu bảng cũng do nam ca sĩ nắm giữ với ca khúc Chúng ta không thuộc về nhau.

Ngoài bảng xếp hạng từ khóa, Google còn đính kèm một đoạn video ngắn. Nội dung đoạn phim xoay quanh các sự kiện thiên tai, thảm họa, các nghĩa cử cao đẹp, ủng hộ nữ quyền, hiện tượng thiên nhiên... Kết thúc đoạn phim, Google kêu gọi mọi người hãy tiếp tục sử dụng bộ máy tìm kiếm này trong năm tiếp theo.

Thu Hoài/Trí Thức Trẻ

26195724 1769743869722713 3622712719462447579 n

Cái chết của những người khốn cùng!

Chiều nay, 3-1, đầu năm dương lịch 2018, TAND tỉnh Đắc Nông đã tuyên tử hình đối với bị cáo Hiến, người đã nổ súng vào đoàn cưỡng chế bất hợp pháp của công ty Long Sơn, khi đoàn người này tổ chức phá rẫy điều có hàng chục năm tuổi của nhà Hiến.
Sau khi nổ súng làm chết người, Hiến đã đã bỏ trốn, nhưng sau đó, Hiến liên hệ với nhà báo và luật sư để đề nghị được đưa ra đầu thú với Bộ Công an, vì Hiến không tin vào công an địa phương. 
Hôm nay, tòa tuyên án Hiến mức tử hình.
Tôi muốn nói đến những cái chết, trong vụ án này.
Đó là cái chết của những nạn nhân, là công nhân của công ty Long Sơn, trong đó, có những em chưa đủ 18 tuổi, được công ty thuê làm công nhân, được công ty trang bị gậy, khiên, mũ.. để tấn công vào những người dân đã sinh sống yên ổn trên mảnh đất mà họ khai hoang. Tôi khẳng định rằng đất đó do người dân khai hoang trước khi được giao cho công ty Long Sơn, bởi, những cây điều trên đất ấy, có độ tuổi nhiều hơn thời gian mà công ty Long Sơn được giao đất. 
Cậy mình có quyết định giao đất, công ty cho nhân công, dùng công cụ hỗ trợ, và cả lợi dụng những người dân ít hiểu biết pháp luật, thậm chí, còn chưa đủ tuổi vị thành niên tham gia cưỡng chế, cướp rẫy của người dân. Đẩy họ vào cảnh khốn cùng.
Và những nạn nhân trong vụ án này, cũng là những người khốn cùng, vì miếng cơm manh áo mà phải đi làm thuê, nghe lời ông chủ, bất chấp sai đúng, tấn công người khác để mục đích cuối cùng là cướp được rẫy cho ông chủ. Cái chết của các em thật oan ức!
Trước khi xả súng vào đoàn công nhân của công ty Long Sơn, Hiến đã nổ súng chỉ thiên cảnh cáo, nhưng đoàn người vẫn xông lên với máy móc rầm rộ tiến vào phá rẫy. Bức xúc, Hiến xả súng.
Hậu quả, 3 người chết.
Hôm nay, tòa tuyên Hiến tử hình, nghĩa là sẽ chết.
Nhưng diễn biến phiên tòa cho thấy, Hiến, cũng giống như nhiều người dân di cư từ Bắc, hoặc miền Trung vào khu vực Tây Nguyên cũng đã bị đẩy vào cảnh khốn cùng. Nếu không ngăn lại sự trắng trợn của công ty Long Sơn thì Hiến và gia đình mình, cũng như nhiều người dân khác, không biết sẽ đi đâu, về đâu, khi cả tuổi thanh xuân, cả cuộc đời, cả gia đình Hiến đã dành cho miếng rẫy ấy.
Không ai muốn chết cả.
Cả 3 nạn nhân trong vụ án, lẫn Hiến.
Họ, ở khía cạnh nào đó, đều là nạn nhân của sự cưỡng bức tập thể của doanh nghiệp, nạn nhân của những kẻ cướp rẫy không coi pháp luật và quyền tài sản của người khác ra gì. Họ là những người khốn cùng.
3 nạn nhân kia là những người khốn cùng, làm việc sai trái dưới sự chỉ đạo của Long Sơn.
Hiến, trở thành kẻ khốn cùng bị tuyên án chết bởi pháp luật.
Vậy, HĐXX đã xem xét đến bối cảnh phạm tội của Hiến chưa? Nguyên nhân nào dẫn đến thảm cảnh ấy chưa? Đã xét đến quyền tài sản, quyền được bảo vệ tính mạng, sức khỏe và sự bất khả xâm phạm đến tư gia của mình chưa? Tôi nghĩ là chưa!
Tại sao tòa lại không thấu đáo đến thế? Khi nghe tuyên án, tôi nghe giọng chủ tọa là người Bắc, ông, hẳn cũng là dân ngụ cư, mới vào Đắc Nông để sống, vẫn còn giữ được nguyên chất giọng, cũng như Hiến và nhiều người dân khác.
Thực ra, vụ án này, có thể xử Hiến ở tội khác cũng được, tội giết người trong trạng thái bị kích động mạnh cũng được. Hoặc mức án thấp hơn mức tử hình nhiều, vì Hiến có đến 3 tình tiết giảm nhẹ, và người bị hại, là người có lỗi.
Vậy sao HĐXX vẫn phải tuyên một bản án? Họ có thấy những điều tôi nêu không? Có chứ. Nhưng sao vẫn tuyên? Tôi hiểu rằng, bản án ấy tuyên để “dằn mặt” những người dân hiền lành nhiều hơn là căn cứ pháp lý?
Trong bối cảnh chống tham nhũng khắp nơi như hiện nay, thì người cầm cân nảy mực, sợ nhất là thiếu sự công minh!
Bởi, nay không công minh cho người khác, thì mốt, sẽ không công minh cho chính họ! 
Thế thôi!
Tôi hy vọng và trông chờ vào phiên phúc thẩm của tòa Cấp cao tại TP.HCM!

Ảnh: 3 bị cáo nắm lấy tay nhau trong khi tòa tuyên án.

Facebook Điệp Hoàng

25552012 2073596282874160 8668458302876695676 n

“Túi tiền” quốc gia năm 2018: Chi thường xuyên và trả nợ lãi gấp 3 lần đầu tư phát triển

Ngân sách trung ương dự kiến sẽ chi 187.000 tỷ đồng cho đầu tư phát triển, 425.235 tỷ đồng chi thường xuyên và 110.000 tỷ đồng chi trả nợ lãi. Như vậy, tổng chi thường xuyên và trả nợ lãi là 535.235 tỷ đồng, cao gấp 2,86 lần chi đầu tư phát triển.

Theo Nghị quyết về phân bổ ngân sách trung ương năm 2018, tổng số thu ngân sách trung ương là 753.404 tỷ đồng, tổng số thu ngân sách địa phương là 565.796 tỷ đồng.

Trong khi đó, tổng số chi ngân sách trung ương là 948.404 tỷ đồng, trong đó dự toán 321.151 tỷ đồng để bổ sung cân đối ngân sách, bổ sung có mục tiêu cho ngân sách địa phương.

Dự toán chi ngân sách trung ương theo lĩnh vực được phân bổ cụ thể như sau trong năm 2018: Chi đầu tư phát triển 187.000 tỷ đồng (chiếm 19,7%); chi dự trữ quốc gia 970 tỷ đồng (chiếm 0,1%); chi trả nợ lãi 110.000 tỷ đồng (chiếm 11,6 %); chi viện trợ 1.300 tỷ đồng (chiếm 0,13%); chi cải cách tiền lương, tinh giản biên chế 9.400 tỷ đồng (chiếm 0,99%); dự phòng ngân sách 15.800 tỷ đồng (chiếm 1,6%) và chi thường xuyên 425.235 tỷ đồng (chiếm 44,8%).

Trong chi thường xuyên, khoản chi lớn nhất là chi cho quốc phòng với 130.400 tỷ đồng, tiếp đến là chi bảo đảm xã hội 83.218 tỷ đồng; chi an ninh và trật tự an toàn xã hội 71.400 tỷ đồng, chi hoạt động của cơ quan quản lý nhà nước, đảng, đoàn thể 46.116 tỷ đồng; chi các hoạt động kinh tế 34.689 tỷ đồng…

Bộ ngành, cơ quan trung ương được dự chi nhiều nhất?

Nghị quyết về phân bổ ngân sách trung ương năm 2018 cũng thống kê chi tiết các khoản chi cho các bộ, cơ quan ngang bộ, cơ quan thuộc Chính phủ và cơ quan khác ở trung ương.

Cụ thể, Văn phòng chủ tịch nước có tổng chi 226 tỷ đồng; trong đó, chi đầu tư phát triển 18 tỷ đồng, chi thường xuyên 207,8 tỷ đồng.

Văn phòng Quốc hội có tổng chi 1.497 tỷ đồng; trong đó chi đầu tư phát triển 93 tỷ, chi thường xuyên 1.404 tỷ đồng.

Văn phòng Trung ương Đảng có tổng chi 2.276 tỷ đồng; trong đó chi 232 tỷ đồng, chi trả nợ lãi, viện trợ 30 tỷ đồng, chi thường xuyên 2.014 tỷ đồng.

Văn phòng Chính phủ có tổng chi 1.262 tỷ đồng; trong đó, chi đầu tư phát triển 293 tỷ đồng, chi thường xuyên 969,8 tỷ đồng.

Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh có tổng chi 720 tỷ đồng; trong đó, chi đầu tư phát triển 57 tỷ đồng, chi thường xuyên 663 tỷ đồng.

Tòa án nhân dân Tối cao có tổng chi 3.888 tỷ đồng; trong đó chi đầu tư phát triển 620 tỷ đồng, chi thường xuyên 3.265 tỷ đồng, chi các chương trình mục tiêu 3 tỷ đồng.

Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao có tổng chi 3.626 tỷ đồng; trong đó chi đầu tư phát triển 585 tỷ đồng, chi thường xuyên 3.039 tỷ đồng, chi các chương trình mục tiêu 2 tỷ đồng.

Các bộ ngành có tổng chi như sau: Bộ Công an 78.112 tỷ đồng; Bộ Quốc phòng 150.144 tỷ đồng; Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn 21.141 tỷ đồng; Bộ Giao thông vận tải 43.602 tỷ đồng; Bộ Ngoại giao 2.416 tỷ đồng; Bộ Công thương 2.307 tỷ đồng.

Bộ Xây dựng 1.308 tỷ đồng; Bộ Y tế 13.655 tỷ đồng; Bộ Giáo dục 7.322 tỷ đồng; Bộ Khoa học Công nghệ 3.174 tỷ đồng; Bộ Văn hóa, thể thao và du lịch 2.941 tỷ đồng; Bộ Lao động, thương binh và xã hội 32.872 tỷ đồng.

Bộ Tài chính 25.265 tỷ đồng; Bộ Tư pháp 2.567 tỷ đồng; Bộ Kế hoạch và Đầu tư 2.490 tỷ đồng; Bộ Nội vụ 654 tỷ đồng; Ngân hàng Nhà nước 899 tỷ đồng; Bộ Tài nguyên và Môi trường 8.147 tỷ đồng; Bộ Thông tin và Truyền thông 893 tỷ đồng; Ủy ban Dân tộc 319 tỷ đồng.

Kiểm toán Nhà nước 1.252 tỷ đồng, Thanh tra Chính phủ 192 tỷ đồng; Thông tấn xã 696 tỷ đồng, Đài truyền hình Việt Nam 235 tỷ đồng, Đài tiếng nói Việt Nam 808 tỷ đồng.

Viện Hàn lâm Khoa học công nghệ 2.535 tỷ đồng; Viện Hàn lâm Khoa học xã hội 637 tỷ đồng; Ủy ban sông Mê Kông 48 tỷ đồng…

Dự toán cũng chi cho các ban quản lý khu công nghệ, làng văn hóa do ngân sách trung ương đảm bảo 1.492 tỷ đồng; chi hỗ trợ các tổ chức chính trị xã hội - nghề nghiệp, xã hội, xã hội – nghề nghiệp 577 tỷ đồng; chi thực hiện một số nhiệm vụ nhà nước giao cho các tập đoàn, tổng công ty, ngân hàng 252 tỷ đồng.

Ngoài ra, chi bổ sung có mục tiêu từ ngân sách trung ương cho ngân sách địa phương 122.452 tỷ đồng; chi hỗ trợ các địa phương thực hiện chế độ, chính sách mới và thực hiện các nhiệm vụ khác của ngân sách trung ương 12.552 tỷ đồng.

Nguyễn Khánh/Dân Trí