Le VN en danger imminent

Tau san bay trung quoc tap tran 15244529491431794537011 15244529797702089886344

Đô đốc Mỹ: Chỉ có 'chiến tranh' mới ngăn Trung Quốc độc chiếm Biển Đông

Đô đốc Philip S. Davidson, người được đề cử làm Tư lệnh Bộ chỉ huy Thái Bình Dương (Mỹ), cảnh báo Trung Quốc đã đủ khả năng kiểm soát hoàn toàn Biển Đông trong bất kỳ cuộc chiến nào với Mỹ.

Đô đốc Davidson, trong cuộc điều trần trước Ủy ban quân lực Thượng viện Mỹ hôm 17-4 vừa rồi, thừa nhận Bắc Kinh đã có đủ năng lực độc chiếm Biển Đông. Tài liệu giải mật buổi điều trần này vừa được công bố hôm 20-4.

"Một khi đã chiếm đóng Biển Đông, ảnh hưởng của Trung Quốc sẽ trải rộng hàng ngàn dặm xuống phía nam, lan sang cả châu Đại Dương", ông Davidson trả lời trong cuộc điều trần.

"Quân đội Trung Quốc sẽ sử dụng các căn cứ (trên Biển Đông) để thách thức sự hiện diện của Mỹ trong khu vực. Các lực lượng được triển khai tới những căn cứ này có thể lấy đó làm bàn đạp đè bẹp một cách dễ dàng các lực lượng quân sự của tất cả các bên tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông", vị đô đốc Mỹ cảnh báo.

"Nói tóm lại, Trung Quốc giờ đã đủ khả năng kiểm soát Biển Đông trong bất kỳ viễn cảnh chiến tranh nào với Mỹ", tướng 4 sao của Mỹ thừa nhận.

Bất chấp dư luận quốc tế, Trung Quốc đã gần như hoàn tất việc xây dựng các thực thể nhân tạo một cách trái phép trên Biển Đông.

Nói như báo News.com.au của Úc là "sân bay đã sẵn sàng, cảng đã rộng mở, việc còn lại của Trung Quốc chỉ là đưa tàu chiến và máy bay chiến đấu tới".

Trung Quốc, dưới thời Chủ tịch Tập Cận Bình, đang gia tăng sức mạnh quân sự hải quân ở mức chưa từng có. Song song với việc xây đảo nhân tạo, Bắc Kinh còn tập trung xây dựng "hạm đội biển xanh" với những tàu chiến lớn, hiện đại và được đóng mới ở tốc độ chưa từng có. 

Hải quân Trung Quốc kể từ đầu tháng 4 đã liên tiếp tổ chức 4 cuộc tập trận và hiện đang ở khu vực tây Thái Bình Dương và đang tập trận hùng hổ tại eo biển Đài Loan.

Trước đó, chỉ vài tuần sau khi tàu chiến Mỹ áp sát thực thể nhân tạo bất hợp pháp của Trung Quốc trên Biển Đông, Bắc Kinh đã rầm rộ đưa hàng chục tàu chiến dàn đội hình xuống phía nam tập trận.

Trên truyền thông, hình ảnh hải quân Trung Quốc xuất hiện với mật độ dày đặc và được cập nhật liên tục, một động thái phô trương sức mạnh và gởi thông điệp cảnh cáo tới Mỹ.

Trước thực tế đó, đô đốc Davidson nhận định chỉ có chiến tranh mới có thể ngăn Bắc Kinh phong tỏa Biển Đông, nơi có các tuyến đường hàng hải nhộn nhịp, trong trường hợp xung đột.

Tướng 4 sao Mỹ nhấn mạnh đó là lý do tại sao điều quan trọng hiện nay đối với Washington là phải lấy lại được lợi thế công nghệ mà lực lượng quân sự Hoa Kỳ đã có được suốt 5 thập kỷ sau Thế chiến thứ II.

"Vũ khí siêu âm, định hướng năng lượng, tác chiến mạng, các binh sĩ được huấn luyện tốt, thủy thủ giỏi, không quân, thủy quân lục chiến, tuần duyên đều là những thành tố quan trọng nếu muốn chiến và thắng", đô đốc Mỹ nhấn mạnh.

Bảo Duy/Tuổi Trẻ

Mỗi năm thêm 126.000 người Việt phát hiện bị ung thư

Phần lớn người bệnh ung thư tại nước ta phát hiện bệnh ở giai đoạn muộn, điều trị tốn kém, nguy cơ tử vong cao.

Ngày 20/4, tại diễn đàn chuyên gia ung thư các nước Đông Dương, tiến sĩ Trần Văn Thuấn, Giám đốc Bệnh viện K Trung ương (Hà Nội) cho biết, ung thư đang trở thành gánh nặng lớn tại các quốc gia, đặc biệt với các nước nghèo, các nước đang phát triển. Ở Việt Nam, gánh nặng ung thư ngày càng gia tăng. Ước tính mỗi năm nước ta có hơn 126.000 ca mắc mới và khoảng 94.000 người tử vong vì ung thư. Phần lớn người bệnh đến khám và điều trị ở giai đoạn muộn nên việc chữa trị càng khó khăn và tốn kém.

Hiện tỷ lệ chữa khỏi ung thư (sống trên 5 năm) ở nam giới đạt 33%, nữ khoảng 40%, trong khi ở nhiều nước phát triển tỷ lệ này lên tới 70-80%. Nguyên nhân tới 70% bệnh nhân ung thư phát hiện bệnh khi đã ở giai đoạn muộn.

Theo tiến sĩ Trần Đắc Phu, Cục trưởng Y tế Dự phòng (Bộ Y tế), Việt Nam đang đối mặt với sự gia tăng ngày càng trầm trọng của các bệnh không lây nhiễm, trong đó có ung thư. Ước tính các bệnh không lây nhiễm chiếm 2/3 gánh nặng bệnh tật và tử vong cả nước. Năm 2012, khoảng 73% ca tử vong là do bệnh không lây nhiễm, trong số này đến 18% bị ung thư.

Ung thư và các bệnh không lây nhiễm khác cũng góp phần dẫn đến quá tải bệnh viện, bởi lượng bệnh nhân quá đông. Tiến sĩ Phu cho biết, trước kia tại Hà Nội chỉ một bệnh viện ung thư là Bệnh viện K, nay đến ba viện chữa ung thư, thêm nhiều bệnh viện ung bướu tuyến tỉnh nhưng sự quá tải vẫn xảy ra. Tình trạng này ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế, xã hội do bệnh phải điều trị suốt đời làm tăng chi phí, giảm năng suất lao động...

Bên cạnh đó, chi phí điều trị cho bệnh ung thư cao gấp nhiều lần các bệnh khác vì đòi hỏi kỹ thuật cao, thuốc đắt tiền, điều trị lâu, có nhiều biến chứng. Theo một nghiên cứu năm 2012, tổng chi phí trực tiếp cho 6 bệnh ung thư phổ biến tại nước ta là hơn một tỷ USD.

"Bệnh ung thư có chung yếu tố nguy cơ có thể phòng tránh được như hút thuốc, sử dụng rượu bia, dinh dưỡng không hợp lý, thiếu hoạt động thể lực. Ngoài ra còn yếu tố khác như môi trường, sinh học, nhiễm khuẩn... Vì thế giải quyết các yếu tố nguy cơ, dự phòng bệnh là ưu tiên hàng đầu", tiến sĩ Phu nhấn mạnh.

Để phòng bệnh ung thư, lưu ý:

- Không hút thuốc lá, thuốc lào.

- Chú trọng vệ sinh an toàn thực phẩm.

- Gìn giữ môi trường trong sạch.

- Thực hiện sinh đẻ có kế hoạch.

- Tiêm văcxin phòng viêm gan B, HPV.

- Rèn luyện thân thể khỏe mạnh.

- Khám sức khỏe định kỳ.

Nam Phương/Vnexpress

Hai tàu Trung Quốc đâm chìm tàu cá Quảng Ngãi trên vùng biển Hoàng Sa

Một tàu cá với 6 ngư dân của tỉnh Quảng Ngãi đã bị 2 tàu Trung Quốc đâm chìm trên vùng biển Hoàng Sa ngày 20.4.

Sáng nay, 21.4, thông tin từ Ủy ban Quốc gia ứng phó sự cố, thiên tai và tìm kiếm cứu nạn, Cục Cứu hộ cứu nạn (Bộ Quốc phòng) cho biết, sự việc nghiêm trọng này xảy ra lúc 8 giờ sáng 20.4.

Vụ việc xảy ra ở vị trí 16 độ 36 phút vĩ độ bắc và 112 độ 50 phút kinh độ đông, cách đảo Linh Côn, thuộc quần đảo Hoàng Sa khoảng 7 hải lý về phía đông đông nam. Tàu cá QNg 90332 TS đã bị 2 tàu Trung Quốc mang số hiệu 45103 và 46001 đâm chìm, khiến 6 ngư dân trên tàu cá Quảng Ngãi phải phát tín hiệu cứu nạn khẩn cấp.

Ngay sau khi nhận được tin báo cứu nạn, Văn phòng Ủy ban Quốc gia ứng phó sự cố thiên tai và tìm kiếm cứu nạn đã yêu cầu Trung tâm phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải Việt Nam liên tục phát thông báo hàng hải yêu cầu các tàu xung quanh khu vực tham gia ứng cứu, cứu nạn. Đến chiều cùng ngày, tàu cá QNg 90952 TS cũng của tỉnh Quảng Ngãi đã cứu được 6 ngư dân trên tàu cá QNg 90332 TS bị chìm.

Văn phòng Ủy ban Quốc gia ứng phó sự cố, thiên tai và tìm kiếm cứu nạn cho biết, Ban Chỉ huy phòng chống thiên tai và tìm kiếm cứu nạn tỉnh Quảng Ngãi và Bộ tham mưu Bộ đội biên phòng Quảng Ngãi đang liên lạc với tàu QNg 90592 để theo dõi hình hình những ngư dân trên tàu cá đã bị tàu Trung Quốc đâm chìm.

Trước đó, ngày 26.3, T.Ư Hội nghề cá Việt Nam đã có công văn kiến nghị gửi Chính phủ, Bộ Ngoại giao, Ban Đối ngoại T.Ư và Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn về việc xác minh, truy tìm các tàu lạ liên tục có hành vi cướp phá, uy hiếp tàu cá của tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi khi hoạt động trên vùng biển Hoàng Sa.

Cụ thể, ngày 18.3, tàu cá của ông Nguyễn Tuấn Sơn (ngụ tại xã Tam Quan, núi Thành, Quảng Nam) bị một tàu sắt áp sát. Ngay sau đó, nhóm người đi trên tàu này dùng súng uy hiếp, lên tàu cá phá ngư cụ và lấy đi 2 bình ắc quy.

Đến ngày 22.3, 2 tàu cá Quảng Ngãi là QNg 90440 và QNg 90045 khi đang tránh gió tại đảo Đá Lồi, thuộc quần đảo Hoàng Sa cũng bị 2 tàu sắt số hiệu 46016 và 45103 đâm va làm hư hỏng, thiệt hại khoảng 800 triệu đồng.

Phan Hậu/Thanh Niên

Uống cà phê 'pin con ó' đã có thuốc của Vinaca

Khi vụ việc về thuốc ung thư giả làm từ bột than tre chưa hết nóng thì thông tin cà phê nhuộm than pin khiến dư luận thực sự bàng hoàng.

Chỉ biết sởn tóc gáy, không thể nói lời nào hơn trước hành vi tàn ác, ý đồ đầu độc, tàn hại giống nòi của những kẻ mình người dạ thú.

Thuốc ung thư làm từ bột than tre đã khiến dư luận sửng sốt. Sự việc chưa hết nóng thì cơ quan chức năng tiếp tục phát hiện vụ cà phê nhuộm pin ở Đắk Nông. Không có từ nào diễn tả được hành vi táng tận lương tâm của những kẻ kiếm tiền trên sinh mạng của đồng loại.

Mỗi năm, trên đất nước này có hơn 90.000 người chết vì căn bệnh ung thư. Ung thư khiến cuộc sống nhiều gia đình điêu đứng, tàn tạ. Sự đồi bại trong vụ án của VN Pharma còn chưa đi tới hồi kết thì Vinaca xuất hiện.

Những viên thuốc con nhộng đóng từ bột than tre được quảng cáo là "khắc tinh" của ung thư, cứu được cả những người thập tử nhất sinh dù bệnh viện đã trả về.

Nghĩ ra được cách đốt than tre làm thuốc chữa ung thư thì hẳn là đầu óc của những kẻ khùng dở và bệnh hoạn. Thậm chí, đó không phải tư duy của con người. Rất tiếc, thứ thuốc được sản xuất từ những cái đầu bệnh hoạn ấy đã được bán ra thị trường, kinh khủng hơn nó còn được một Hiệp hội chống hàng giả trao cho cái danh hiệu Top 10 Thương hiệu Sản phẩm Dịch vụ tiêu biểu Việt Nam.

Chưa đủ sốc đâu đồng bào ạ! Cà phê làm từ phế phẩm nhuộm pin, đồng bào đã thử chưa?

Nếu không may thử rồi thì cũng không sao cả, chúng ta đã có "thần dược" số 1 thế giới do Vinaca sản xuất rồi. Ung thư chỉ còn là chuyện nhỏ.

Ai không biết trong than pin có hàng chục thành phần độc hại, nhiều nhất là kim loại nặng. Nuốt kim loại nặng vào người chẳng phải là cách nhanh chóng dẫn đến cái chết hay sao? Vậy mà họ vẫn nhắm mắt làm cho đặng.

Người tiêu dùng đang phải tự bơi giữa một hồ nước xung quanh ngập ngụa hóa chất. Nhà chức trách thì luôn đưa ra những khẩu hiệu kêu gọi các thần dân hãy sáng suốt, hãy thông thái, hãy cảnh giác.

Thử hỏi, các bệnh nhân ung thư đang "vái tứ phương" có cảnh giác nổi với những mỹ từ của Vinaca không? Người dân thông minh đến cỡ nào để không uống phải cà phê "pin con ó"?

Chúng ta có đủ ban bệ, giăng mắc thiên la địa võng từ trung ương tới địa phương để ngăn chặn, xử lý thực phẩm bẩn, vậy mà những vụ việc đắng chát như thế vẫn lọt lưới. Chính quyền địa phương nơi để xảy ra sự việc thì luôn tỏ thái độ thờ ơ, vô can với điệp khúc 3 không "không nghe, không thấy, không biết".

Và khi chính quyền không biết thì người dân không chết mới lạ!

Biên Thùy/Công Lý

VN đứng đầu về tội phạm người nước ngoài ở Nhật

Số liệu do cảnh sát Nhật công bố hôm 12/4 cho thấy cùng lúc với số cư dân người Việt tăng vọt ở Nhật, số tội hình sự do người Việt gây ra cũng tăng theo, khiến người Việt trong năm 2017 lần đầu tiên đứng đầu về số tội hình sự của người nước ngoài không thuộc diện thường trú nhân ở Nhật. 

Tính theo quốc tịch, cảnh sát ghi nhận 5.140 vụ tội phạm do người Việt Nam gây ra trong năm 2017, so với 3.177 vụ năm trước đó, chiếm 30,2% tổng số. Theo số liệu của Cơ quan Cảnh sát Quốc gia Nhật, trước đây Trung Quốc chiếm vị trí số một, nhưng năm 2017 họ đứng thứ hai với 4.701 vụ án hình sự.

Số liệu từ Trung tâm nghiên cứu Pew, một tổ chức tư vấn phi đảng phái Hoa Kỳ, cho thấy Nhật Bản là một trong 10 nước tiếp nhận nhiều di dân Việt Nam nhất trong năm 2017. Số người Việt Nam không thuộc diện thường trú ở Nhật đã tăng gấp sáu lần từ năm 2008, đạt con số khoảng 260.000 người vào năm 2017. 

Số sinh viên Việt Nam tại Nhật đã tăng gấp 12 lần trong giai đoạn 2012-2016, lên tới khoảng 54.000 người.

Tuy nhiên, mặt trái của xu hướng này là số vụ tội phạm của người Việt cũng tăng lên. Số vụ trộm cắp trong các cửa hàng, siêu thị lên đến 2.037 trường hợp, trộm cắp vặt đã tăng tới 325 vụ trong năm 2017 so với chỉ có 12 vụ trong năm 2016.

Một thông dịch viên cho cảnh sát ở vùng Chubu nói với Japan Times rằng khoảng một nửa số thực tập sinh và du sinh Việt Nam không thể trang trải học phí và phải bỏ học, chuyển sang cuộc sống tội phạm.

Tổng số vụ tội hình sự của các cư dân ngoại quốc, trừ quân nhân Mỹ, là 17.006, tăng 20,3% so với năm trước đó. Brazil xếp hạng ba với 1.058 vụ, tiếp theo là Hàn Quốc với 1.038 vụ.

Về số người vi phạm, Trung Quốc đứng đầu với 3.159 người, tiếp theo là Việt Nam với 2.549 người. Tổng số người nước ngoài phạm tội là 10.828, tăng 7,1% so với một năm trước đó.

(Kyodo, Nhật Bản Times, VNE)/VOA

Tới hay lui cũng vẫn... an ninh

Không phải tự nhiên mà quyết định cải tổ Bộ Công an của Bộ Chính trị Đảng CSVN trở thành sự kiện đáng chú ý nhất trong tuần này.

Theo quyết định vừa kể thì Bộ Công an sẽ giải thể sáu tổng cục (An ninh, Cảnh sát, Tình báo, Chính trị, Hậu cần - Kỹ thuật, Thi hành án hình sự - Hỗ trợ tư pháp) và giảm tầm vóc của các bộ tư lệnh cảnh sát cơ động, cảnh sát bảo vệ từ tương đương tổng cục xuống mức thấp hơn.

Báo chí Việt Nam tường thuật, khi soạn thảo Đề án 106 (đề án cải tổ ngành công an), Đảng ủy Công an Trung ương dự tính chỉ giải thể bốn tổng cục (Tình báo, Chính trị, Hậu cần - Kỹ thuật, Thi hành án hình sự - Hỗ trợ tư pháp), giữ lại hai Tổng cục là An ninh và Cảnh sát nhưng Bộ Chính trị không đồng ý. Đó là lý do dẫn tới chuyện Bộ Công an sẽ không còn Tổng cục nào. Sau khi sắp xếp lại, con số Cục được dự báo sẽ giảm từ 126 xuống 60. Những đơn vị công lập của ngành công an (đào tạo, y tế, báo chí) và Sở Công an các tỉnh, thành phố cũng sẽ được sắp xếp lại cho… “gọn hơn”.

Trong khi hệ thống truyền thông chính thức ca ngợi quyết định cải tổ Bộ Công an của Bộ Chính trị Đảng CSVN là “một bước đột phá”, là “cải cách sâu rộng, có tính lịch sử của ngành công an” (1) thì một số người am tường tình hình chính trị Việt Nam nhận định, đó là một “nước cờ” của “tư duy chính trị khéo léo”, vận dụng yêu cầu tinh giản nhân sự của bộ máy công quyền thành áp lực để cắt giảm quyền lực của ngành công an (2).

Trên bình diện xã hội, quyết định cải tổ Bộ Công an của Bộ Chính trị Đảng CSVN khiến nhiều người phấn khích, thậm chí hả hê. Quyết định ấy chẳng khác gì mở một cái van, xả bớt sự bất bình về một ngành mà hiệu quả công vụ luôn luôn tỉ lệ nghịch với sự càn rỡ vốn đã vượt quá giới hạn chịu đựng của công chúng từ lâu nhưng chưa bao giờ và cũng chưa có ai rờ tới…

Có một điểm đáng bận tâm nhưng ít người để ý rằng, tại sao quyết định cải tổ Bộ Công an của Bộ Chính trị Đảng CSVN không đề cập đến chuyện truy cứu trách nhiệm tất cả những cá nhân tham gia bơm, thổi vai trò, bộ máy của ngành công an hoặc lặng thinh khiến nó phình ra càng ngày càng lớn, góp phần rất đáng kể vào việc làm quốc gia khánh kiệt như hiện nay?

Tháng 9 năm ngoái, Bộ Tài chính Việt Nam loan báo, tính đến hết năm 2015, nợ nần của Việt Nam là hơn 94 tỉ Mỹ kim, khoảng hơn hai triệu tỉ đồng Việt Nam, trong đó vay mượn ngoại quốc là 39,6 tỉ Mỹ kim, vay mượn dân chúng trong nước là hơn 54 tỉ Mỹ kim (3).

Cũng tháng 9 năm ngoái, tại Hội thảo mùa Hè 2017 – sinh hoạt thường niên do những trí thức người Việt tổ chức để mỗi năm thảo luận về một chủ đề cụ thể có liên quan đến hiện trạng và tương lai Việt Nam - qua tham luận “Tại sao bội chi ngân sách quá lớn và kéo dài quá nhiều năm ở Việt Nam” (4), ông Vũ Quang Việt, cựu Vụ trưởng Vụ Tài khoản quốc gia của Liên Hiệp Quốc, nhận định, nợ nần của Việt Nam tăng không ngừng là vì nguồn thu cho ngân sách liên tục giảm trong khi chi tiêu của hệ thống công quyền không ngừng tăng.

Dựa trên những số liệu thống kê thu thập được từ các nguồn khác nhau, ông Việt đã lập hàng loạt biểu, bảng để chứng minh, chi tiêu của hệ thống công quyền gia tăng không phải do gia tăng đầu tư hay trả nợ mà chỉ vì không kềm giữ được chi thường xuyên (chi để duy trì hoạt động của bộ máy công quyền). Năm 2009, chi thường xuyên tương đương 54,4% tổng chi ngân sách, sáu năm sau (2014), chi thường xuyên vọt lên tới 65,5% tổng chi ngân sách. Ông Việt ước tính, chi thường xuyên của Việt Nam chiếm tới 34% GDP. Vượt xa các quốc gia trong khu vực (Indonesia 21,7%, Singapore 14,9%,…)

Bởi nguồn thu giảm trong khi chi tiêu không ngừng tăng, phải vay mượn để chi nên Việt Nam liên tục bội chi, tỉ lệ bội chi khoảng 6% GDP, gấp đôi mức an toàn theo tiêu chuẩn quốc tế (3%).

Một trong những lý do khiến Việt Nam liên tục bội chi là vì phải nuôi đội ngũ công chức và viên chức càng ngày càng đông (so với năm 2013, năm 2014, số lượng công chức tăng 4,1%, số lượng viên chức tăng 9,8%).

Đáng chú ý là ông Việt - chuyên gia về phân tích tương quan giữa các dữ liệu đã được thống kê với tác động của chúng tới kinh tế của một quốc gia - đã trình bày rất cặn kẽ cách thu lượm dữ liệu, phương thức tính toán để chứng minh, năm 2014, Việt Nam đã chi cho ngành công an khoảng 6,4 tỉ Mỹ kim, chi cho quân đội khoảng 4,5 tỉ Mỹ kim (bao gồm cả mua sắm vũ khí, phương tiện quốc phòng - khoảng 1,9 triệu Mỹ kim). Nếu tính theo tổng chi ngân sách, chi cho công an chiếm 12%, chi cho quân đội chiếm 9%. Tỉ lệ chi của Việt Nam cho quân đội tính trên tổng chi ngân sách ngang với Hoa Kỳ nhưng tỉ lệ chi của Việt Nam cho công an gấp sáu lần Hoa Kỳ (chi cho cảnh sát của Hoa Kỳ chỉ chiếm 2% tổng chi ngân sách).

Cựu Vụ trưởng Vụ Tài khoản quốc gia của Liên Hiệp Quốc nhận định, nếu chi tiêu cho quân đội và công an quá lớn thì “sẽ tạo ra áp lực mạnh lên các khoản chi tiêu khác cho xã hội”. Sở dĩ Việt Nam phải chi một khoản khổng lồ cho công an vì ngoài hoạt động bảo vệ, gìn giữ trật tự xã hội, công an Việt Nam đang thực hiện những công việc mà các quốc gia khác xem là hoạt động dân sự (Đăng ký hộ khẩu, Chứng nhận hạnh kiểm, Cấp hộ chiếu phổ thông, Đăng ký các loại phương tiện giao thông,...). Cũng theo ông Việt, lực lượng công an quá đông sẽ không chỉ làm ngân sách mất cân đối, gia tăng vay mượn để nuôi mà còn tạo tiền đề cho lạm dụng quyền lực, tham nhũng, bất mãn gia tăng, gây bất ổn cho xã hội…

Giữa hoan nghênh, hào hứng theo dõi tiến trình cải tổ Bộ Công an theo chỉ đạo của Bộ Chính trị Đảng CSVN với đòi truy cứu tận gốc trách nhiệm những người ban hành chủ trương, tham gia soạn thảo - bỏ phiếu thông qua Luật Công an nhân dân, phê duyệt các Nghị định, Thông tư, tạo điều kiện cho ngành công an “lớn, mạnh” như thời gian vừa qua thì nên chọn thái độ nào mới đúng với bản chất?

Việt Nam đã bốn lần thực hiện cải tổ bộ máy hành chính, “tinh giản biên chế” nhưng sau mỗi lần cải tổ, bộ máy hành chính lại phình ra, to hơn trước khi cải tổ.

Năm 2016, hệ thống công quyền tại Việt Nam thú nhận, chưa kể nhân sự của “lực lượng vũ trang” (công an, quân đội), số công chức, viên chức đang nhận lương hoặc trợ cấp như lương từ ngân sách đã xấp xỉ 6,5 triệu người.

Ngoài 6,5 triệu công chức, viên chức đang làm việc cho hệ thống công quyền, dân chúng Việt Nam còn phải “thắt lưng, buộc bụng” đóng góp để nuôi thêm khoảng 5 triệu cán bộ của các tổ chức chính trị - xã hội như Đảng CSVN và đủ loại hội, đoàn. Trong mười năm từ 2006 đến 2016, cán bộ của các tổ chức chính trị - xã hội tại Việt Nam tăng hơn ba lần.

Năm 2016, bà Phạm Chi Lan, một chuyên gia kinh tế, bảo rằng, nếu cộng cả những người đang nhận lương, trợ cấp từ ngân sách như các công chức, viên chức, cán bộ trong hệ thống chính trị (Đảng và các đoàn thể), với những cá nhân đã nghỉ hưu thì con số mà dân chúng Việt Nam phải dồn sức để nuôi lên tới 11 triệu (5). Trung bình, mỗi công chức, viên chức, cán bộ có chín người Việt, bất kể “nam, phụ, lão, ấu” xúm vào… cõng. Cộng cả các thành viên của lực lượng vũ trang (công an, quân đội) – số liệu vốn thuộc loại “bí mật quốc gia”, chắc chắn gánh mà “nam, phụ, lão, ấu” người Việt đang mang sẽ gây xúc động mạnh.

Chẳng riêng bà Lan, nhiều chuyên gia khác từng cảnh báo, không quốc gia nào có thể nuôi nổi lượng công chức, viên chức, cán bộ đông như vậy, thành ra Việt Nam đã cũng như và sẽ mạt vì đội ngũ này.

Cũng năm 2016, Viện Nghiên cứu kinh tế và chính sách (VEPR) công bố kết quả một cuộc khảo sát về chi phí nuôi các tổ chức chính trị - xã hội tại Việt Nam. Kết quả cuộc khảo sát không cho biết Đảng CSVN ngốn hết bao nhiêu tiền thuế/năm nhưng VEPR cho biết, mỗi năm, tổng chi phí nuôi các tổ chức chính trị - xã hội tại Việt Nam vào khoảng 14.000 tỉ đồng – gấp đôi ngân sách dành cho giáo dục, y tế (6).

VEPR nhấn mạnh, 11.000 tỉ đồng đó mới chỉ là lương. Nếu tính đúng, tính đủ (tính cả chi phí về sử dụng đất đai, nhà cửa, xe cộ và các loại tài sản khác) thì mỗi năm, dân chúng Việt Nam mất từ 45.600 đến 68.100 tỉ đồng cho chuyện phải nuôi các tổ chức chính trị - xã hội.

Trong tham luận “Tại sao bội chi ngân sách quá lớn và kéo dài quá nhiều năm ở Việt Nam”, ông Vũ Quang Việt cho rằng, nếu tính cả nợ mà các doanh nghiệp nhà nước đã vay thì tổng số nợ nần của Việt Nam trong năm 2016 khoảng 431 tỉ Mỹ kim hoặc hơn, con số đó tương đương 210% GDP (205,2 tỉ Mỹ kim). Ông Việt lưu ý thêm là nếu cộng cả nợ của khối tư nhân thì tổng nợ của kinh tế Việt Nam có thể xấp xỉ 250% GDP. Nói cách khác, tính theo GDP, nợ nần của Việt Nam thuộc loại cao nhất thế giới!

Nợ cao, áp lực trả nợ tất nhiên sẽ tăng. Khi không còn có thể vay mượn để chi tiêu và trả nợ, kinh tế sẽ rơi vào khủng hoảng. Theo ước tính của ông Việt, với mức độ nợ nần trên 200% GDP và lãi suất từ 9% đến 10%/năm như hiện nay, cộng với lạm phát khoảng 4% năm, GDP của Việt Nam phải tăng ít nhất 10% mới đủ để… trả lãi. Đáng nói là trong bối cảnh như hiện nay, Việt Nam chẳng có cách nào để đạt được mức tăng trưởng như thế.

Khi các nguồn thu cho ngân sách sụt giảm, chi thường xuyên tiếp tục tăng từ 70% lên 80% tổng chi ngân sách, hệ thống công quyền Việt Nam chỉ còn một cách là liên tục cắt giảm chi tiêu cho giáo dục, y tế, đầu tư để phát triển và tìm đủ cách nâng các loại thuế, phí… thì việc chỉ mới có ngành Công an mất tới hai năm để soạn thảo kế hoạch cải tổ là đáng mừng hay ngược lại?

Ngoài ra còn phải ngẫm nghĩ về một khía cạnh khác mà ông Đặng Tâm Chánh, cựu Tổng Biên tập Sài Gòn Tiếp thị nêu ra: Liệu cải tổ có thể đến nơi, đến chốn không khi lãnh đạo không đủ… nhiệm kỳ?

Đến giờ, giới lãnh đạo Đảng CSVN vẫn được xem như những người cầm lái vĩ đại. Những người cầm lái vĩ đại đã đưa cỗ xe Việt Nam rẽ từ đại lộ vào những con hẻm quanh co, gập ghềnh. Có đáng để xem mỗi lần những người cầm lái vĩ đại cho xe đổi hướng là “bước ngoặt lịch sử”, là “tài tình, sáng suốt” hay không, khi cỗ xe Việt Nam vẫn lún sâu giữa sình lầy, chưa biết tới lúc nào mới có thể trở lại đại lộ?

Chú thích

(1) http://plo.vn/…/bo-cong-an-se-khong-con-cap-tong-cuc-762905…

(2) https://www.facebook.com/chanh.tam.33/posts/1416219528484310

(3) http://tuoitre.vn/no-cong-la-hon-2-trieu-ti-dong-2017092114…

(4) http://www.tapchithoidai.org/ThoiDai…/201736_VuQuangViet.pdf

http://vietnamfinance.vn/tinh-gian-bien-che-buoc-dot-pha-tu…

(5) http://vietnamnet.vn/…/bo-bien-che-de-giam-ganh-nang-11-tri…

(6) http://vepr.org.vn/ngan-sach-va-cac-to-chuc-hoi-doan-the-nh…

Theo VOA

Giới hoạt động kêu gọi Facebook không thỏa hiệp với chính quyền VN

Gần 50 nhóm xã hội dân sự và các nhà hoạt động Việt Nam hôm 9/4 gửi thư cho Chủ tịch Điều hành Facebook Mark Zuckerberg phản đối việc trang mạng này gỡ bài và khóa tài khoản, đồng thời kêu gọi Facebook không thỏa hiệp với chính quyền Việt Nam trong việc dập tắt những tiếng nói bất đồng. 

Các nhà hoạt động Việt Nam đặt nghi vấn với ông Zuckerberg rằng liệu Facebook có tiếp tay với chính quyền cộng sản trong chiến dịch đàn áp hay không, theo Reuters ngày 10/4. 

Bức thư kêu gọi Facebook xem lại cách hành xử “mạnh tay của Facebook” vì có thể đang bóp nghẹt tiếng nói của giới hoạt động nhân quyền và các phóng viên độc lập tại Việt Nam. 

Mức độ tháo gỡ nội dung ngày càng gia tăng và Facebook đã không còn hỗ trợ việc phục hồi tài khoản và nội dung. Trước và sau một phiên tòa lớn xử các nhà hoạt động nhân quyền vào ngày 5 tháng 4/ 2018, một số tài khoản và trang Facebook không đăng tin được.

Tháng 4 năm ngoái, Việt Nam khiếu nại về những thông tin “xấu độc” chống chính phủ xuất hiện trên Facebook và You Tube, đồng thời tăng sức ép buộc doanh nghiệp nội địa ngưng quảng cáo trên các trang mạng xã hội này cho tới khi nào họ tìm được giải pháp. 

Truyền thông trong nước nói Facebook đã đồng ý gỡ bỏ các trang mạng giả danh, đồng thời xóa các “tin vịt” nói về các quan chức cao cấp trong chính phủ.

Theo VOA

Nt12 zing 1 1

Người Việt bị từ chối phục vụ ở 'phố Tàu, nước Nga' giữa Nha Trang

Biển hiệu toàn tiếng Nga, Trung; nhiều cửa hàng từ chối bán cho người Việt,... nhiều người Nha Trang cảm thấy buồn, lạc lõng ở thành phố.

iển hiệu toàn tiếng Nga - Trung dày đặc ở Nha Trang khiến du khách đến đây giật mình vì tưởng như đang ở một xứ lạ nào đó. Không riêng khách tham quan không tìm thấy chút bản sắc Việt Nam nào tại thành phố biển này, nhiều người dân Nha Trang cũng đang có cảm giác lạc lõng.

Chỉ tiếp khách Trung Quốc, Nga

Trong vai khách du lịch, Zing.vn bước vào một số cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ trên phố Nguyễn Thiện Thuật. Ban đầu, tưởng chúng tôi là khách Trung Quốc, 2 nhân viên bán hàng thoải mái tiếp đón. Tuy nhiên, đến khi họ nhận ra đây là người Việt, thái độ của họ thay đổi hẳn.

- Chiếc vòng này bán bao nhiêu tiền?, chúng tôi hỏi.

- Vài trăm nghìn, nhân viên cửa hàng đáp gọn lỏn.

- Những dòng chữ tiếng Trung này nghĩa là gì? Sao không ghi tiếng Việt cho dễ hiểu?

- Cửa hàng chủ yếu bán cho khách Trung, nên ghi tiếng Trung!

- Cửa hàng này không bán cho người Việt sao?

- Người Việt vào đây thường không mua mà chỉ xem, nên tụi em không tiếp luôn từ đầu! 

Đi thêm vài bước, phóng viên vào một văn phòng du lịch. Tất cả dịch vụ tại đây đều ghi bằng tiếng Nga. Nhân viên bán tour cũng là người Nga.

"Nơi này chỉ bán tour cho người Nga. Người Nga không muốn đi chung với người Việt", nhân viên cửa hàng từ chối khéo khi chúng tôi hỏi về các điểm đến du lịch. 

Cũng trên con phố Nguyễn Thiện Thuật này, phóng viên nhận được sự tiếp đón lãnh đạm của 2 nhân viên cửa hàng chăn ga gối đệm - nơi có biển hiệu dày đặc tiếng Trung.

"Người Việt đến đây mua ga gối làm gì", một trong 2 cô gái bán hàng nói với theo khi khách hàng vừa bước chân ra khỏi cửa.

Tình trạng tương tự xảy ra ở cửa hàng bán đồ da, cửa hàng bán ngọc trai, và một khách sạn. "Khách sạn này chỉ tiếp khách Trung Quốc", nhân viên lễ tân lịch sự tiễn khách và giới thiệu tới một số nơi nghỉ khác có tiếp khách Việt.

Nhiều khách sạn trong con hẻm 120 Nguyễn Thiện Thuật, nơi nổi tiếng với nhiều homestay, nhà nghỉ theo phong cách địa phương, cũng từ chối khách  hàng Việt. 

"Dịch vụ của tôi chỉ phục vụ người nước ngoài, không tiếp người Việt nên không cần thiết phải ghi tiếng Việt", bà chủ một homestay trả lời khi được hỏi.

'Sống ở Nha Trang nhiều lúc nghĩ cũng buồn'

Khoảng 3 năm trở lại đây, khách Trung Quốc đến Nha Trang tăng đột biến. Dễ dàng nhận ra lượng khách du lịch Trung Quốc đông nghịt ở các trung tâm mua sắm, khu vui chơi. Nói chuyện với một vài du khách trẻ, họ cho biết phần nhiều người đến Nha Trang đều ở Vân Nam, Tứ Xuyên.

Từ các thành phố này muốn tắm biển thì đến Nha Trang là gần nhất so với đi các nơi khác của Trung Quốc. Ngoài ra, hải sản của Việt Nam tươi ngon, giá thành rẻ hơn nhiều so với tôm, cua đông lạnh ở nước họ.

Tại bãi biển, quảng trường Trầm Hương, các địa điểm du lịch,... lúc nào cũng có bóng dáng khách du lịch Trung Quốc. Ở những nơi thờ tự tôn nghiêm, cần yên tĩnh và ăn mặc kín đáo như chùa Long Sơn, khách Trung tới đây vẫn cười nói rổn rảng, chen lấn, ăn mặc không phù hợp.

"Ngoài giờ làm việc, tôi chỉ muốn trốn trong nhà. Đường phố, bãi biển toàn người Trung Quốc. Các trung tâm thương mại, quán cà phê, hàng ăn cũng toàn tiếng Hoa. Họ rất ồn ào, vứt rác bừa bãi, chen lấn gây mất trật tự", chị Trần Mỹ Hà (trú đường Đinh Liệt, phường Phước Long) thở dài.

Người phụ nữ sinh ra và lớn lên ở Nha Trang này nói thêm, người Việt Nam ra đường, nếu không chú ý, sẽ được chào bằng tiếng Trung Quốc. 

 

Chị Hoa, bán hàng trên đường Võ Thị Sáu cho biết khoảng 2 năm nay, thành phố đã vãn khách Nga, do họ chuyển hướng tới Mũi Né, Phan Thiết. Phần lớn khách Trung Quốc tới đây chỉ lưu lại 2-3 ngày, nhưng "họ đến và đi nhưng một con lốc, mang theo đầy rác". 

"Lắm lúc mình bước vào cửa hàng mà bị nhân viên coi như không tồn tại mà chỉ vồ vập khách Trung Quốc", cô Hoa kể lại.

Ông Nguyễn Thái Hòa (sinh năm 1964, ngụ xã Phước Đồng) thì chọn cách "không đến khu trung tâm" là xong, vì "bãi biển, khu trung tâm thành phố toàn tiếng nước ngoài, nghe chẳng hiểu gì, lại ồn ào, chỉ thêm bực mình".

Người cha có 2 con trai đều làm việc tại Sài Gòn cho biết các con muốn đón bố mẹ vào ở cùng để tiện chăm sóc, nhưng hai vợ chồng ông từ chối vì không muốn rời xa thành phố biển đã quá gắn bó này.

"Nhưng nhiều lúc nghĩ cũng buồn, chỗ mình ở mà có những nơi không tiếp người Việt, biển hiệu thì tiếng Tây Ta lẫn lộn, ra đường thỉnh thoảng còn bị nhầm là người Trung Quốc", ông Hòa chép miệng.

Sau bài "Đến Nha Trang mà ngỡ như đang ở phố Tàu, nước Nga" trên Zing.vn, ông Nguyễn Sỹ Khánh, Phó chủ tịch UBND TP Nha Trang, tỏ ra bất ngờ trước tình trạng thành phố này ngập biển hiệu tiếng nước ngoài. "Tôi đã trực tiếp xem thông tin Zing.vn đăng tải. Tôi cũng không hiểu tại sao lại như vậy, vì thành phố kiểm tra liên tục. Báo nêu làm tôi cũng sốt ruột...”, ông Khánh nói.

Cục Văn hóa cơ sở Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch (VH-TT&DL) vừa ra văn bản gửi Sở VH-TT&DL Khánh Hòa, chỉ đạo thanh tra sở tiến hành kiểm tra, xử lý các biển hiệu vi phạm quy định của luật Quảng cáo, báo cáo về trước ngày 10/4.

Ngân Giang/Zing

A2

Người Trung Quốc tràn ra vùng ven Nha Trang

Rất nhiều người Trung Quốc thuê trọ dài hạn ở các xã vùng ven TP Nha Trang để làm việc chui nhưng các cơ quan chức năng không quản lý được

Ngày 4-4, Công an xã Vĩnh Thạnh, TP Nha Trang cho biết vừa mới phối hợp với Phòng Quản lý xuất nhập cảnh (PA72) - Công an tỉnh Khánh Hòa kiểm tra phát hiện 13 người Trung Quốc (TQ) đang sống ở một căn hộ nhưng chưa đăng ký lưu trú.

Hành tung bí ẩn

Theo Công an xã Vĩnh Thạnh, nhóm người TQ này sinh sống từ trước Tết 2018 trong một căn hộ do một người Việt Nam đứng tên thuê. Do bất đồng ngôn ngữ nên khi kiểm tra Công an xã Vĩnh Thạnh không biết những người này làm gì, ở theo diện nào nên đã báo cáo đến Công an TP Nha Trang.

"Sau khi công an xã báo cáo, Công an TP Nha Trang cùng với PA72 kiểm tra căn hộ này, phát hiện có 13 người TQ có hộ chiếu du lịch, chưa đăng ký lưu trú. Sau khi đoàn kiểm tra xử lý xong thì mới đăng ký lưu trú ở nhà nghỉ Ngọc Trang (đối diện). Những người này cho biết đang làm việc tại cơ sở mua bán đá mỹ nghệ trên đường 23/10" - ông Huỳnh Văn, Trưởng Công an xã Vĩnh Thạnh, cho biết. Vào chiều 4-4, căn hộ này đã "mọc" thêm bảng nhà nghỉ Ngọc Trang và có nhiều người TQ thường xuyên ra vào.

Theo ông Văn, đoàn kiểm tra cũng đến cơ sở kinh doanh đá mỹ nghệ Hoàng Gia ở đường 23/10. Cơ sở này mới mở, chuyên bán sản phẩm đá cho khách theo đoàn TQ. Khi có khách cơ sở mới mở cửa.

Trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động, đại diện Công an xã Vĩnh Trung, TP Nha Trang cho biết tại xã này cũng xuất hiện nhiều nhóm người TQ đăng ký thuê tại một số nhà nghỉ trên địa bàn. Tuy nhiên, lượng khách thường xuyên biến động nên chưa xác định cụ thể số người.

Còn tại khu đô thị Phước Long (phường Phước Long, TP Nha Trang), tình trạng người TQ thuê nhà nguyên căn cũng rất phổ biến. Một người dân sống ở đường Đặng Thị Kim cho biết: "Khu phố này trở thành phố TQ rồi, chỉ còn một vài nhà không cho thuê. Họ ở đây rất kín tiếng, không ai biết làm gì, ở đâu. Khoảng 7 giờ sáng họ đi từng đoàn ra đầu đường có ô tô đến chở, chiều khoảng 17-21 giờ thì về. Có khi đến 1 giờ sáng xe mới chở về. Họ sinh hoạt khép kín, phải đến tối mới có người ra khỏi nhà tập thể dục".

Theo ông B. - một người cho thuê căn hộ ở khu đô thị Phước Long, nhu cầu người TQ thuê phòng trọ rất lớn. Ông mới xây 30 phòng trọ thì có người TQ đến thuê với thời hạn 6 tháng, trả tiền một lần. Không biết họ làm gì, nhưng rất kín tiếng, ít giao tiếp với người lạ.

Quản lý lúng túng

Lãnh đạo Công an xã Vĩnh Trung cho biết do bất đồng ngôn ngữ nên không trao đổi được với những khách trọ TQ. "Nhà nghỉ thì được phép đăng ký lưu trú cho khách nước ngoài. Qua tìm hiểu được biết họ thuê trọ để "lách" luật lao động, làm việc ở một số cơ sở tại trung tâm TP Nha Trang. Biết vậy thì báo lên cấp trên thôi" - vị lãnh đạo này nói.

Còn ông Huỳnh Văn cho rằng: "Những người này mang hộ chiếu du lịch thì phải ăn chơi, mua sắm nhưng đằng này lại ở nhà nghỉ cả tháng trời như là ở luôn vậy. Tôi cho rằng việc ở lại rồi đi làm ở các cơ sở trong trung tâm TP Nha Trang là vi phạm luật. Xã đang nghiên cứu để kiến nghị trục xuất những người này". Đặt vấn đề mặc dù đã đăng ký lưu trú nhưng những người TQ này "tráo người" thì công an xã xử lý sao? Ông Văn nói công an xã cũng chỉ có cách thường xuyên kiểm tra, nắm tình hình và báo lên cấp trên.

 

Tương tự, lãnh đạo UBND xã Phước Đồng, TP Nha Trang cũng cho biết chỉ riêng xã Phước Đồng đã có 10 cửa hàng chuyên bán cho người TQ, trong đó có 3 cửa hàng đã bị đình chỉ vì không có giấy phép xây dựng. Qua kiểm tra cũng phát hiện một số người TQ đang làm việc nhưng họ mang hộ chiếu du lịch. Khi cửa hàng nghỉ thì họ về các nhà nghỉ, khách sạn để lưu trú. "Ở Phước Đồng bây giờ nhà nghỉ san sát. Không chỉ đại lộ Nguyễn Tất Thành và cả trong các thôn, hẻm cũng có nhà nghỉ. Nhà nghỉ mọc lên như vậy thì chủ yếu phục vụ nhân viên TQ của các cửa hàng chứ khách nào ở đây" - vị lãnh đạo trên nói.

Ông Nguyễn Anh Tuấn, Phó Chủ tịch UBND TP Nha Trang, cho rằng để chấn chỉnh tình trạng người nước ngoài lao động chui, cần phải có sự phối hợp của nhiều cơ quan chức năng như Sở Lao động - Thương binh và Xã hội, Phòng Xuất nhập cảnh… Về phía TP đã có văn bản yêu cầu Công an TP rà soát lại tình trạng người nước ngoài lưu trú tại các địa phương để quản lý chặt chẽ và xử lý các trường hợp vi phạm pháp luật.

Trong khi đó, ông Nguyễn Văn Danh, Giám đốc Sở Lao động - Thương binh và Xã hội tỉnh Khánh Hòa, cho rằng sở chỉ quản lý các trường hợp đã được cấp phép lao động. Các trường hợp khác như du lịch, thăm thân nhân… hiện đang tạm trú tại các địa phương nghi ngờ làm việc "chui" thì trách nhiệm thuộc công an và chính quyền địa phương. 

Công an viên theo dõi từng khu vực

Thượng tá Nguyễn Hồng Kỳ, Trưởng Công an TP Nha Trang, nhìn nhận hiện nay việc đăng ký trú ngụ khi du lịch đã được lực lượng chức năng hướng dẫn nhà nghỉ, khách sạn đăng ký qua mạng để thuận tiện cho việc quản lý. Còn ở các nhà dân theo luật vẫn được phép nhưng phải báo cáo cho công an phường, xã. "Công an TP đã yêu cầu các xã bố trí công an viên phụ trách từng khu vực nhỏ để rà soát, kiểm tra, nếu có dấu hiệu bất thường thì báo cáo lên cấp trên để kịp thời xử lý" - thượng tá Kỳ cho biết.

 KỲ NAM/NGƯỜI LAO ĐỘNG

27331853 10156032806469520 4222557702214553217 n

Hai năm rồi còn ai nhớ đến Formosa?

Văn thư của Ban Công lý và Hoà bình Giáo phận Vinh và Ban Hỗ trợ nạn nhân ô nhiễm biển Miền Trung Giáo phận Vinh.
...
“Tệ hơn nữa, nhà cầm quyền đã vu khống, đàn áp những người đứng lên đòi hỏi quyền lợi cho các nạn nhân. Một số người đã bị bắt, bị sách nhiễu, tù tội vì đã can đảm bênh vực quyền lợi của các nạn nhân, đòi hỏi quyền được sống trong môi trường trong sạch cho các thế hệ tương lai. Có người đã bị gán ghép những tội danh vô lý và bị xử với những bản án nặng nề. Một số khác đang bị giam cầm và có nguy cơ phải chịu những oan khiên tương tự.”

29694955 993511334139511 5314294518052104101 n

29597720 993511337472844 7176533970421321727 n

FB Anthanh Linhgiang

Thuyền trưởng Việt ra tòa ở Indonesia mà không có đại diện sứ quán

Hai thuyền trưởng tàu cá Kiên Giang bị Indonesia bắt và phải ra tòa vào ngày 29 tháng 3 nhưng đại diện Sứ Quán Hà Nội ở Jakarta không có mặt dù trước khi diễn ra phiên xử xác nhận sẽ tham gia.

Mạng báo Tuổi Trẻ trong nước loan tin này cho biết hai thuyền trưởng Lưu Văn Lý và Lê Thanh Thừa vào ngày 29 tháng 3 bị phía Indonesia đưa ra xét xử lần thứ hai trong hai phiên tòa riêng biệt với cáo buộc vi phạm lãnh hải của nước này.

Phóng viên Báo Tuổi Trẻ thường trú tại Indonesia tường thuật là cả hai thuyền trưởng Việt Nam đều kêu oan vì cho rằng khi bị lực lượng chức năng bắt giữ, tàu của họ vẫn đánh bắt trong vùng biển của Việt Nam.

Hai thuyền trưởng Lưu Văn Lý và Lê Thanh Thừa lặp lại yêu cầu được đưa ra tại phiên xử hôm ngày 15 tháng 3 là Tòa phải cho mở thiết bị định vị GPS để xem xét. Tuy nhiên yêu cầu này không được đáp ứng.

Ngoài ra do không có đại diện Sứ Quán Việt Nam ở Indonesia đến dự tòa nên hai thuyền trưởng cho rằng quyền lợi của họ không được bảo đảm khi ở đất khách quê người nên họ đề nghị với Tòa cho đi tù để còn sớm trở về Việt Nam.

Chủ tọa phiên tòa tuyên bố vào 17 tháng 4 tới đây sẽ tuyên án đối với 2 thuyền trưởng Lưu Văn Lý và Lê Thanh Thừa.

Tàu cá do hai thuyền trưởng này điều khiển bị lực lượng chức năng Indonesia bắt vào ngày 13 tháng 4 năm ngoái khi đang ở vị trí cách Hòn Khoai, Cà Mau chừng 150 hải lý về phía đông nam.

Cả hai đều không thừa nhận cáo trạng mà Viện Công Tố tỉnh Natuna, Indonesia đưa ra sau đó.

Hai chính phủ Indonesia và Việt Nam vào năm 2003 ký hiệp định về phân định ranh giới thềm lục địa, theo đó các loại tàu thuyền của hai nước đi vào lãnh hải của nhau thì cơ quan chức năng của hai phía được phép yêu cầu những tàu thuyền đó dừng lại để kiểm tra. Chỉ có những tàu cá Việt Nam xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Indonesia mới bị phía Indonesia truy đuổi.

Theo RFA

Việt Nam vào thế kẹt: Chiến hạm Mỹ không doạ được Trung Quốc trên Biển Đông

Không lâu sau khi hàng không mẫu hạm Mỹ USS Carl Vinson rời Việt Nam đã lọt ra thông tin Hà Nội phải dừng dự án thăm dò dầu khí trị giá 1,23 tỷ USD trên biển Đông vì sức ép của Bắc Kinh.

Các chuyên gia cho rằng điều này cho thấy Trung Quốc đang thắng lớn ở biển Đông và chiến lược hiện tại của Mỹ trên vùng biển nhiều tranh chấp này đang thất bại.

Đây là lần thứ 2 trong chưa đầy 1 năm, Việt Nam bị Trung Quốc ép ngưng các hoạt động thăm dò dầu khí trong khu vực gần đường lưỡi bò 9 đoạn trong đó Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền hầu hết khu vực biển Đông.

Hôm 23/3, Reuters và BBC cùng loan tin rằng Việt Nam đã ‘xuống thang’ trong dự án Cá Rồng Đỏ, có tên tiếng Anh là Red Emperor, hợp tác với công ty năng lượmg Repsol của Tây Ban Nha ở biển Đông trước áp lực từ Trung Quốc.

Trước đó trong tháng, Mỹ đã lần đầu tiên đưa một hàng không mẫu hạm tới cập cảng Việt Nam kể từ sau khi chiến tranh giữa 2 cựu thù kết thúc vào năm 1975 cùng với mối quan hệ đang nồng ấm hơn giữa Hà Nội và Washington. Tàu USS Carl Vinson cập cảng Đà Nẵng từ ngày 5-9 tháng 3.

Với chuyến thăm của hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ, “Việt Nam muốn làm cho Trung Quốc tin rằng mối quan hệ an ninh mật thiết với Mỹ có ý nghĩa rằng Washington sẽ hỗ trợ vị thế của Việt Nam trên biển Đông,” Giám đốc chương trình Sáng kiến Minh bạch Hàng hải châu Á của Viện nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (CSIS) ở Washington, Gregory Poling, nhận định với VOA.

Theo nhận định trước đó của Giáo sư Carl Thayer của Học viện Quốc phòng Hoàng gia Úc và chuyên gia về biển Đông Hill Hayton của Viện nghiên cứu Chatham House ở Anh, chuyến thăm của tàu USS Carl Vinson tới Đà Nẵng có mục đích giúp Việt Nam ngăn Trung Quốc gây áp lực lên các dự án thăm dò dầu khí tại mỏ Cá Rồng Đỏ.

Tuy nhiên, sự hiện diện của hải quân Mỹ trên biển Đông không làm Trung Quốc sợ, theo các chuyên gia.

Nhà nghiên cứu của CSIS, Poling, cho rằng chiến lược hiện tại của Mỹ “đã thất bại.”

“Điều này cho thấy sự hạn chế của chiến lược hiện tại của Washington, gồm có chuyến thăm của hàng không mẫu hạm và mối quan hệ an ninh mật thiết với Việt Nam cũng nhưng một và hoạt động FONOPS (tự do hàng hải), không có tác dụng. Nó không đủ để ngăn Trung Quốc khỏi hành động chiếm đoạt biển Đông từng bước một.”

Mặc dù mối quan hệ giữa hai cựu thù Việt Nam và Mỹ đang nồng ấm hơn, nhất là kể từ chuyến thăm của cựu Tổng thống Barack Obama tới Hà Nội và việc dỡ bỏ cấm vận vũ khí vào năm 2016, hai nước vẫn chưa có mối quan hệ đối tác chiến lược.

Trung Quốc lần đầu tiên ép Việt Nam ngừng thăm dò dầu khí trên biển Đông vào tháng 7 năm ngoái cũng trong một dự án cũng với Repsol. 

Chính phủ Việt Nam chưa bao giờ thừa nhận điều này nhưng tập đoàn dầu khí của Tây Ban Nha sau đó nói họ đã ngừng khoan dầu cho Việt Nam trong khu vực tranh chấp với Trung Quốc.

Hà Nội chưa công khai lên tiếng sau khi thông tin về lần thứ 2 Việt Nam phải ngừng khoan thăm dò dầu khí với Repsol trước sức ép của Trung Quốc hôm 23/3.

Bộ Ngoại giao Việt Nam từng khẳng định vào tháng 8 năm ngoái rằng hoạt động khoan dầu với Repsol nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của mình. Cả 2 dự án bị treo của Việt Nam đều thuộc các lô nằm gần đường lưỡi bò chín đoạn mà Trung Quốc đặt ra. Bắc Kinh cho rằng nó “chồng chéo” lên các mỏ dầu khí mà Trung Quốc sở hữu trên vùng biển tranh chấp này.

“Hà Nội đang trong thế kẹt,” theo chuyên gia Poling của CSIS khi nói về sức ép của Trung Quốc trên biển Đông. “Điều này cho thấy một hàm ý lớn hơn rằng trật tự dựa trên luật pháp và các luật quốc tế đã không được công nhận.”

Tòa trọng tài quốc tế ở La Haye vào tháng 2/2016 đã bác bỏ tuyên bố đường lưỡi bò 9 đoạn của Trung Quốc trong vụ kiện do chính phủ Philippines khởi xướng dưới thời Tổng thống Beniqno Aquino.

“Điều tốt nhất mà Hà Nội có thể làm là tìm cách thuyết phục thế giới về thực tế đó; tìm cách làm cho Mỹ, Úc, Nhật và châu Âu phải thức tỉnh và nhận ra rằng điều gì vừa xảy ra, và rằng họ chỉ ngồi đó trong khi Trung Quốc lật ngược và vi phạm luật pháp quốc tế,” theo nhà nghiên cứu của CSIS.

Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ quan tâm vấn nạn hội cờ đỏ ở Việt Nam

Trước vòng đối thoại nhân quyền Việt-Mỹ trong tháng 5 tới đây, các giới chức Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ được trình bày về vấn nạn “hội cờ đỏ” chuyên sách nhiễu và tấn công người bất đồng chính kiến và các cộng đồng tôn giáo ở Việt Nam.

Các hội cờ đỏ giờ đây thường xuyên tập hợp đông đảo, để tấn công các tu sĩ và giáo dân Công giáo, trong những sự việc mà truyền thông xã hội và các tổ chức nhân quyền gọi là nạn bạo hành do nhà nước bảo kê dưới chế độ cộng sản toàn trị. Hồi tháng 2, phụ huynh học sinh Công giáo ở xã Diễn Đoài, tỉnh Nghệ An bị một nhóm Hội Cờ Đỏ tấn công ngay trước cổng trường, khi họ đến để họp với ban giám hiệu về việc đóng học phí.

Trước đó, hồi tháng 10 năm ngoái, hai linh mục thuộc một giáo họ ở miền Trung Việt Nam bị một đám đông khoảng 300 người phất cờ đỏ bao vây. Hồi tháng 5 năm ngoái, hàng trăm tên côn đồ ở Nghệ An tấn công một nhóm giáo dân, bao gồm nhiều phụ nữ và trẻ em, khiến hàng chục người phải nhập viện.

Đài Á Châu Tự Do đưa tin, hôm 21 tháng 2 vừa qua, tổ chức BPSOS đã tiếp xúc với ông Sam Brownback, đại sứ lưu động Hoa Kỳ về tự do tôn giáo thế giới, để trình bày về vấn nạn hội cờ đỏ tấn công người Công giáo ở Việt Nam. Đại sứ Brownback tỏ ra rất quan tâm tới vấn nạn này và muốn có thêm thông tin. BPSOS đã lập một phúc trình dài 18 trang và bày tỏ hy vọng vấn nạn hội cờ đỏ sẽ được các giới chức Hoa Kỳ đề cập trong vòng đối thoại nhân quyền Việt-Mỹ tới đây.

Huy Lam / SBTN

Pháp đưa nhân quyền lên hàng đầu trong tuyên bố chung, liệu VN có thay đổi?

Tuyên bố chung Việt – Pháp đưa ra sau chuyến thăm của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cho thấy hai bên đã thống nhất đặt vấn đề dân chủ nhân quyền lên mục thứ hai, nhưng có thể coi là mục đầu tiên bởi vì thực chất điều 1 thường chỉ mang tính chất ngoại giao.

Trong số 29 điều được nêu ra trong bản tuyên bố chung về tăng cường quan hệ đối tác chiến lược Việt Pháp, có thể nhìn thấy ngay mục về nhân quyền nằm trong điều thứ 2 , nguyên văn như sau:

“Hai bên nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thúc đẩy và bảo vệ quyền con người và các quyền tự do cơ bản phù hợp với mục đích và nguyên tắc của Hiến chương Liên hợp quốc và phù hợp với những cam kết quốc tế mà hai bên cùng tham gia ký kết, vì sự phát triển của mỗi nước.”

Như vậy trong chuyến thăm lần này chuyện nhân quyền có vẻ như được Pháp quan tâm ưu ái hơn so với bản tuyên bố chung năm 2013 khi ông cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang Paris, lúc đó nhân quyền được đặt xuống mục thứ 6.

Từ Hà Nội, nhà hoạt động dân sự Tiến sĩ Nguyễn Quang A đánh giá bản tuyên bố chung lần này là một bước tiến quan trọng cho thấy Pháp quan tâm hơn đến tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Mặc dù trong buổi họp báo, phía Pháp không hề nhắc đến nhân quyền, nhưng Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho rằng Pháp quan tâm đến kết quả thực chất hơn là sự quảng cáo rầm rộ.

Tôi nghĩ đó là điều đáng mừng về phía chính phủ Pháp và tôi nghĩ chắc chắn nó sẽ có tác động nào đó đến cách hàng xử của chính quyền Việt Nam. Bởi vì thực sự Hiệp định Tự do Thương mại song phương giữa Việt Nam và EU tuy đã đàm phán xong rồi nhưng vẫn chưa được ký và năm 2018 là một năm bản lề trong việc có ký hay thông qua được hay không. 

Tôi nghĩ đó là điều đáng mừng về phía chính phủ Pháp và tôi nghĩ chắc chắn nó sẽ có tác động nào đó đến cách hàng xử của chính quyền Việt Nam. 
- TS. Nguyễn Quang A

 

Chuyến thăm Pháp của ông Nguyễn Phú Trọng lần này được nhận xét mục đích muốn thúc đẩy Hiệp định Tự do Thương mại với EU sẽ được ký trong năm nay. Khối EU là thị trường xuất khẩu lớn thứ 2 của Việt Nam chỉ sau Hoa Kỳ. Nhưng kể từ khi lên nắm quyền, Tổng thống Mỹ Donald Trump gia tăng việc áp thuế lên nhiều mặt hàng của Việt Nam như nhôm, thép, và thậm chí cá ba sa bị đánh thuế lên đến hơn 100%.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A nhắc lại vụ việc ông Trịnh Xuân Thanh được nói là bị Việt Nam bắt cóc từ Đức. Ông Nguyễn Quang A cho rằng đây là hành động làm mất hình ảnh của Việt Nam trong mắt cộng đồng châu Âu, mà theo ông chính ông Nguyễn Phú Trọng là người ra lệnh.

Ông Trịnh Xuân Thanh là một quan chức bị cáo buộc tham nhũng của Tập đoàn dầu khí Việt Nam, trốn sang Đức xin tị nạn vào năm 2016.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho rằng Việt Nam đang muốn gỡ gạc lại những tiếng xấu bấy lâu nay lan truyền trong cộng đồng châu Âu, vì vậy có thể sẽ thay đổi một số chính sách về nhân quyền:

Tôi nghĩ rằng chắc chắn nó sẽ có tác động nào đấy nhưng bảo rằng nó sẽ có tác động quyết định hoặc rất lớn đến cách ứng xử của chính quyền Việt Nam thì tôi nghĩ rằng không, bởi vì đối với chính quyền Việt Nam họ cân nhắc rất nhiều yếu tố và chính quyền Việt Nam chỉ thay đổi khi áp lực ở nước ngoài như trường hợp này chứng tỏ tăng lên nhưng áp lực trong nước cũng phải tăng lên. Và bản thân họ thấy rằng nếu có thỏa mãn áp lực bên trong và bên ngoài đó thì họ mới giữ được vị thế của mình.

Cuối năm ngoái, Đại diện lãnh đạo Chính phủ Việt Nam, Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ đã lên tiếng yêu cầu EU không nên đưa nhân quyền vào nội dung Hiệp định Tự do Thương mại giữa hai phía, viện lý do là Việt Nam luôn phối hợp với quốc tế để bảo vệ tốt hơn quyền con người.

Trước khi ông Nguyễn Phú Trọng sang Pháp, một số tổ chức về nhân quyền như Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền, Uỷ ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, và Hội Nhân quyền Pháp quốc, đã ký tên chung bức Thư Ngỏ gửi Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron yêu cầu Tổng Thống áp lực Việt Nam giải toả đàn áp nhân quyền và tôn giáo, huỷ bỏ các điều luật phản chống nhân quyền, và trả tự do cho các tù nhân lương tâm.

Ông Andrea Giorgetta, Trưởng Phòng Á Châu của Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền nói với RFA:

Hiển nhiên Việt Nam là cựu thuộc địa Pháp, nhưng ngày nay ảnh hưởng Pháp vẫn còn trên các lĩnh vực văn hoá, chính trị và kinh tế. Thật là điều quan trọng khi Tổng Thống Macron gửi một thông điệp thẳng thắn tới Tổng Bí thư Trọng làm sáng tỏ tình trạng nhân quyền sa sút tại Việt Nam, đặc biệt về hoàn cảnh các tổ chức xã hội dân sự bị o ép trong một không gian khép kín, việc sử dụng các điều luật hạn chế nhân quyền, và không ngừng tiếp diễn đàn áp tự do ngôn luận, biểu tình và tự do tôn giáo.

Ngoài ra, Tổ chức Phóng viên Không biên giới cũng yêu cầu chính phủ Pháp đặt 3 câu hỏi bị cho là “cấm” về nhân quyền ở Việt Nam và yêu cầu ông Nguyễn Phú Trọng trả lời.

Khi họ đưa vấn đề dân chủ nhân quyền lên hàng thứ hai, điều đó chứng minh Liên minh châu Âu đã coi trọng nhân chủ nhân quyền của Việt Nam
- Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa

Chúng tôi cũng trao đổi với nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, một thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ, một tổ chức bảo vệ dân chủ nhân quyền ở Việt Nam thời gian qua bị đàn áp bắt bớ mạnh tay. Ông Nguyễn Xuân Nghĩa cho rằng Liên minh châu Âu nói chung và Pháp nói riêng đang thực hiện một chủ trương buộc Việt Nam phải thay đổi, đặc biệt là sau vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh và hàng loạt vụ đàn áp nhân quyền “khét tiếng” gần đây:

Chính vì vậy khi ông Trọng sang Pháp, việc đầu tiên là sự đón tiếp long trọng đã không có. Thứ hai, khi họ đưa vấn đề dân chủ nhân quyền lên hàng thứ hai, điều đó chứng minh Liên minh châu Âu đã coi trọng nhân chủ nhân quyền và đã thấy thực chất những tuyên bố của Nhà nước Cộng sản Việt Nam đối với dân chủ nhân quyền cho nhân dân Việt Nam là hoàn toàn không có, hoàn toàn giả dối.

Việt Nam thường xuyên cam kết thúc đẩy nhân quyền trước mắt quốc tế, và thậm chí còn đưa ra những bản công bố về thành tựu nhân quyền của họ trong thời gian qua. Nhưng giới hoạt động cho biết suốt năm ngoái và đầu năm nay, họ bị đàn áp và bỏ tù hết sức tàn bạo. Năm ngoái, chỉ trong vòng hai tuần lễ, 5 thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ đã bị bắt.

Ngay khi ông Trọng còn đang ở Pháp, ca sĩ Mai Khôi, một nhà hoạt động vì tự do ngôn luận ở VN đã bị cơ quan chức năng câu lưu tại Hà Nội khi vừa đáp chuyến bay về từ châu Âu.

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa nhận thấy qua cách gián tiếp thúc giục thay đổi tình hình nhân quyền của Pháp, thời gian tới Việt Nam có thể sẽ nhẹ tay hơn với giới hoạt động để đổi lấy các lợi ích kinh tế.

Theo RFA

Tuyên truyền chủ quyền sai trái giúp TQ: Liệu có ngày VN mất nước đúng quy trình?

Chính vì thời gian qua đã xảy ra quá nhiều sai phạm trong quá trình bổ nhiệm cán bộ mà hễ nhắc đến cụm từ “bổ nhiệm đúng quy trình”, là người dân ngao ngán. Bây giờ, thêm cụm từ “thẩm định đúng quy trình” mà Cục Văn hóa biện hộ cho việc cho phép công chiếu bộ phim “Điệp vụ Biển Đỏ” của Trung Quốc sản xuất, tuyên truyền phi pháp về biển Đông, càng làm cho lòng dân hoang mang. Liệu có một ngày, chúng ta mất nước đúng quy trình không? 

“Điệp vụ biển đỏ” – bối cảnh phim là biển Đỏ – Châu Phi (Yemen) nhưng cuối phim lại đề cập đến “South China Sea” (tức Biển Đông) thì chắc là không phải ngẫu nhiên hay nhầm lẫn!

Trong bộ phim, trên vùng biển Đông này, hạm đội Trung Quốc phát loa yêu cầu một tàu chiến khác rằng: “Chú ý, đây là hải quân Trung Quốc. Quý vị sắp tiến vào lãnh hải Trung Quốc, xin hãy đi ngay”. Câu nói này được tung ra trong bối cảnh phim, chính là sự cố tình của nhà làm phim Trung Quốc trong việc tuyên truyền sai trái chủ quyền trên biển Đông! Người tĩnh táo điều biết “Quý vị” mà Trung Quốc nói “sắp tiến vào lãnh hải Trung Quốc” là ai. Ở biển Đông không phải Việt Nam thì còn ai, không lẽ là quân “cướp biển”, “khủng bố” mà Trung Quốc đang chiến đấu trong phim? Câu hỏi đặt ra là, tại sao Bộ Văn hóa lại cho chiếu phim về Hải quân Trung Quốc, khi mà lực lượng này đánh chiếm Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam?

Thứ đáng sợ nhất của đời người là dối trá. Bởi người dối trá khi có cơ hội sẽ trở thành kẻ lừa đảo, bán nước. Cho phát hành bộ phim tuyên truyền sai trái về chủ quyền cho Trung Quốc, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chủ quyền quốc gia Việt Nam – sự thật rành rành, ấy vậy mà, Cục Điện ảnh vẫn dối dân, cho rằng, việc duyệt phim là đúng quy trình. Điều đáng sợ nhất là, trong cái “quy trình” mà Bộ Văn hóa thể thao và du lịch phát đi lại có các thành phần quan trọng: “Hội đồng trung ương thẩm định và phân loại phim truyện với 7/11 thành viên, trong đó có các thành viên là lãnh đạo cấp Vụ của Ban Tuyên giáo Trung ương, Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội; Phó Cục trưởng Cục Điện ảnh, Phó Chủ tịch Thường trực Hội Điện ảnh Việt Nam cùng các nhà chuyên môn uy tín đã thẩm định đúng quy trình hiện hành”.

Chuyện cứ như đùa, người của Ban Tuyên giáo lại không nhận ra bộ phim “Điệp vụ biển đỏ” chứa thông điệp gì sao? Và người của Ban Văn hóa lại đui hay sao mà không thấy chữ “South China Sea”? Bây giờ mới thấy thấm lời Giáo sư Cao Huy Thuần đã từng khẳng định: “Ở thời đại này, rõ ràng ngoại xâm đâu chỉ là lấn đất, lấn biển mà nó còn lấn cả cái đầu”.

Cần nói thêm, ngay cả khi trong bộ phim “Điệp vụ biển đỏ” không đề cập đến biển Đông thì Cục Điện ảnh duyệt cho chiếu một bộ phim ca ngợi sức mạnh của Hải Quân Trung Quốc (duyệt phim ngày 2/3/2018 với tỷ lệ đồng ý là 100%) trong bối cảnh Việt Nam vừa đau xót nhớ lại trận hải chiến Gạc Ma cách đây 30 năm (14/3/1988) và Trung Quốc ngày càng ngang ngược trong yêu sách lãnh thổ, thì ý thức chính trị của những vị trong Hội đồng duyệt phim ở đâu?

Bây giờ, một bộ phim tuyên truyền sai trái về chủ quyền Trung Quốc được ngang nhiên phát hành tại Việt Nam. Các cơ quan chức năng liên quan lại “bảo kê” cho nó tồn tại. Câu hỏi đặt ra là, rồi mai đây, có khi nào chúng ta sẽ được xem những bộ phim ca ngợi Hải quân Trung Quốc trong trận hải chiến Gạc Ma hoặc quân đội Trung Quốc trong chiến tranh biên giới năm 1979, với cách duyệt phim đúng quy trình này?

Giặc ngoại xâm dù có ghê gớm thế nào, đông ra sao thì dân tộc Việt Nam cũng không sợ – lịch sử đã ghi lại, dù là giặc ngoại xâm nào, những người con kiêng cường của đất nước cũng đánh thắng. Thậm chí, nếu bây giờ, Tổ quốc gọi tên, người dân Việt Nam luôn sẵn sàng bảo vệ bờ cõi nước nhà. Nói thế để thấy rằng, người dân không sợ gì cả, chỉ sợ mất niềm tin – khi những thành phần quan trọng trong các Bộ, ngành bị mua chuộc, trở thành tay sai cho tình báo Trung Quốc.

Bích Uyên/Quốc hội

3 tổ chức phi chính phủ yêu cầu thổng thống Macron gây sức ép với Trọng lú

TBT Nguyễn Phú Trọng đã có cuộc hội đàm với Tổng thống Pháp Emmanuel Macron tại Điện Elysee, Paris vào đầu giờ chiều 27.3, trong chuyến thăm chính thức nước Pháp kéo dài ba ngày.

Nhật báo Libération của Pháp dẫn tin từ hãng AFP, cho hay. Trao đổi với Tổng Trọng, TT Macron đã đề cập về tình hình nhân quyền tại Việt Nam; trường hợp các blogger và các nhà đấu tranh nhân quyền đang bị cầm tù. Đồng thời kêu gọi Việt Nam thực hiện những cải cách để tăng cường nhà nước pháp quyền!
---

Trước chuyến viếng thăm của Tổng Trọng, 3 tổ chức phi chính phủ có trụ sở tại Paris, gồm Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH), Ủy ban Bảo vệ Nhân Quyền Việt Nam (VCHR) và Hội Nhân quyền Pháp (LDH) đã ký chung một Thư Ngỏ gửi TT Macron yêu cầu ông đặt các câu hỏi nóng trong những cuộc tiếp xúc với người đứng đầu Việt Nam. 

Các tổ chức này cũng yêu cầu TT Macron gây áp lực để Việt Nam trả tự do cho các tù nhân lương tâm, chấm dứt việc sách nhiễu và bạo hành của công an đối với các tổ chức xã hội dân sự; cũng như các cuộc đàn áp tôn giáo. Đồng thời yêu cầu chất vấn Tổng Trọng về tình trạng bóp nghẹt tự do báo chí ở Việt Nam.

Ngoài ra, một bản tuyên bố của tổ chức Phóng viên Không Biên giới trước chuyến thăm của Tổng Trọng (23.3), còn nhấn mạnh. Trong năm 2017, hơn hai mươi nhà báo tự do và các nhà hoạt động đã bị bắt, bị trục xuất hoặc bị kết án từ 9 - 14 năm tù giam, “đơn giản chỉ vì họ muốn thông tin đến người dân" và gọi "đây là đợt đàn áp tự do thông tin tồi tệ nhất kể từ 20 năm qua".
-

- Các đề cập về nhân quyền diễn ra gần ngày xử luật sư Nguyễn Văn Đài cùng bốn cựu tù chính trị là Mục sư Nguyễn Trung Tôn, Nhà báo Trương Minh Đức, Kỹ Sư Phạm Văn Trội, Blogger Nguyễn Bắc Truyển và cô Lê Thu Hà thuộc HAEDC. Tất cả bị cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” theo Điều 79 BLHS. Phiên xử dự tính vào 5.4 tại Tòa án Nhân dân Tp. Hà Nội!

Trung Quốc tập trận ở Biển Đông, nói để chuẩn bị chiến tranh

Trung Quốc thông báo vừa tiến hành tập trận trên Biển Đông và cho biết đây là màn thực hành chuẩn bị cho chiến tranh trong tương lai.

Theo South China Morning Post, không quân Trung Quốc tuyên bố các máy bay cường kích H-6K, tiêm kích Su-30 và Su-35 cùng nhiều máy bay khác đã tiến hành tập trận và tuần tra trên Biển Đông. Không quân Trung Quốc không nêu rõ cuộc tập trận diễn ra vào thời gian hay địa điểm cụ thể nào.

"Các cuộc tập trận của không quân là sự tập dượt cho chiến tranh trong tương lai và sự chuẩn bị trực tiếp cho giao chiến", không quân Trung Quốc tuyên bố.

Trung Quốc khẳng định các cuộc tập trận càng xa bờ biển nước này càng chứng tỏ năng lực của lực lượng không quân trong "kiểm soát khủng hoảng, ngăn ngừa chiến tranh và chiến thắng trong giao chiến". Trước đó, các máy bay này đã bay qua eo biển Miyako nằm giữa Nhật Bản và Trung Quốc.

Thông tin cuộc tập trận đưa ra trong bối cảnh căng thẳng giữa Trung Quốc và Mỹ gia tăng xung quanh vấn đề Đài Loan sau khi Tổng thống Donald Trump ký Luật Đi lại Đài Loan hôm 16/3, cho phép các quan chức cấp cao trong chính quyền đến hòn đảo này và ngược lại.

Hôm 21/3, Trung Quốc đã đưa tàu sân bay Liêu Ninh vào vùng biển gần Đài Loan. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cũng đe dọa sử dụng "đòn trừng phạt lịch sử" đối với Đài Loan nếu vùng lãnh thổ này tuyên bố độc lập. Trung Quốc coi Đài Loan là một tỉnh, phần lãnh thổ bất khả xâm phạm của mình. 

Từ tháng 1/2018, tàu sân bay Liêu Ninh đã hai lần tiến ngang eo biển Đài Loan, một động thái Trung Quốc khẳng định là một phần của quá trình tâp trận định kỳ của đất nước này.

Duy Anh/Zing

COC, CÁ RỒNG ĐỎ và NGƯỜI NƯỚC HUỆ

1. Tháng 9/2017, tướng Daniel Schaeffer - quan chức Bộ Quốc phòng nước Pháp đã hồi hưu, chuyên gia hàng đầu về tranh chấp trên Biển Đông, gửi cho tôi bài viết của ông "The Code of Conduct of the Parties in the South China Sea: A Tremendous Mistake" (Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông: Một sai lầm to lớn), đã đăng trên website của Tổ chức tư vấn Asie21 ở Pháp). Bài viết cảnh báo các nước ASEAN về mưu đồ của Trung Quốc trong quá trình đàm phán COC và những nguy hiểm mà các nước ASEAN có thể đối mặt một khi COC được thông qua và ký kết, mà không loại bỏ được ‘đường lưỡi bò’ phi pháp do Trung Quốc tự ý vạch ra, ôm trọn hầu hết Biển Đông.
Tôi xin phép tướng Daniel Schaeffer dịch bài này sang tiếng Việt, gửi in ở tạp chí PHÁT TRIỂN KINH TẾ - XÃ HỘI ĐÀ NẴNG (số 94. Tháng 10/2017) và ở tạp chí VĂN HÓA QUẢNG NAM (số 114. Tháng 10/2017).
Vì 2 tờ tạp chí này có lượng độc giả hạn chế nên tôi đã tóm lược bài viết của tướng Daniel Schaeffer thành một bài báo “Cảnh báo của một học giả Pháp về Quy tắc ứng xử ở Biển Đông trong tương lai”, ngắn gọn và "mềm" hơn, gửi đến một tờ báo lớn mà tôi thường cộng tác để cậy đăng, nhằm lan truyền rộng rãi hơn sự cảnh báo này của tướng Daniel Schaffer.
Đại diện tờ báo này lúc đầu nói sẽ đăng, nhưng sau đó thì gọi điện cho tôi nói là đợi Trung Quốc đại hội đảng (cộng sản) xong thì mới đăng được. Tôi đợi 3 tuần thấy họ không đăng thì rút bài, gửi cho một tờ báo lớn khác. 
Người liên lạc của tờ báo thứ hai trả lời là sẽ đăng nhưng chỉ đăng 1 phần bài viết và đề nghị bỏ một đoạn quan trọng. Tôi không đồng ý nên gửi cho tờ báo thứ 3.
Biên tập viên của tờ báo thứ 3 viết mail trả lời tôi: “Thời điểm này không đăng và đây là vấn đề quốc tế, nhạy cảm với vấn đề Trung Quốc, chỉ viết về cảnh báo của một vị tướng Pháp, trong khi chưa có chỉ đạo TW và báo mình chưa nắm được thông tin thực chất của các cuộc đàm phán COC nên không dùng là tốt nhất”.
Có nhiều lý do để 3 tờ báo nói trên không đăng bài viết trên của tôi, nhưng nguyên nhân chính, theo BTV của tờ thứ 2 là vì đoạn này:
“Nếu không vô hiệu hóa được ‘đường 9/10 đoạn’ phi pháp, mà đã vội vàng thông qua một COC có tính ràng buộc pháp lý, thì Trung Quốc sẽ dùng “công cụ pháp lý” này để chống lại các nước ASEAN một khi các nước này tiến hành những hoạt động hợp pháp trong vùng biển thuộc chủ quyền (hoặc quyền chủ quyền) của họ, nhưng lại ở bên trong ‘đường 9/10 đoạn’ do Trung Quốc vạch ra. Đây là dẫn chứng để chứng minh cho điều này:
- “Trung Quốc đã đe dọa chiến tranh với Philippines nếu nước này tiếp tục thăm dò và khai thác dầu ở Bãi Cỏ Rong (Reed Bank), một bãi ngầm tọa lạc ở phía bắc quần đảo Trường Sa và phía tây đảo Palawan của Philippines. Hành động này của Trung Quốc là hoàn toàn sai trái bởi vì thực thể chìm dưới nước này đã được Tòa Trọng tài thường trực công nhận là nằm hoàn toàn bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines, do đó nó thuộc quyền chủ quyền, không phải là chủ quyền, của nước này. Hơn nữa, Trung Quốc không được quyền yêu sách chủ quyền đối với thực thể này bởi vì Tòa Trọng tài thường trực đã viện dẫn Công ước Liên hiệp quốc về Luật biển (UNCLOS) rằng: không ai có thể yêu sách chủ quyền đối với một bãi ngầm, trừ khi nó nằm ở lãnh hải của nước đó”. Rõ ràng Bãi Cỏ Rong không nằm trong lãnh hải của Trung Quốc nhưng Trung Quốc lại đe dọa chiến tranh với Philippines nếu Philippines không chấm dứt thăm dò dầu khí ở đây.
- “Mới đây Trung Quốc đã ép buộc Việt Nam và Công ty Repsol của Tây Ban Nha ngừng thăm dò dầu khí ở lô 136-03, nơi xa nhất về phía đông nam của vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, thuộc khu vực Bãi Tư Chính (Vanguard Bank) ở phía tây nam quần đảo Trường Sa”, vì khu vực này nằm bên trong ‘đường 9/10 đoạn’. 
Theo tướng Schaeffer, hai dẫn chứng nêu trên cho thấy rất rõ rằng khi một COC có tính ràng buộc pháp lý được thông qua mà ‘đường 9/10 đoạn’ không biến mất, thì “các quốc gia Đông Nam Á ở ven Biển Đông sẽ phải tiếp tục chịu đựng những cáo buộc của Trung Quốc bởi những hoạt động (hợp pháp) của họ, mà Trung Quốc cho là sai trái”. Và như vậy, Trung Quốc sẽ dùng những quy tắc mà các nước ASEAN đặt ra để chống lại họ, thay vì những quy tắc này sẽ bảo vệ họ như họ mong đợi. 
Trong đó câu “Mới đây Trung Quốc đã ép buộc Việt Nam và Công ty Repsol của Tây Ban Nha ngừng thăm dò dầu khí ở lô 136-03, nơi xa nhất về phía đông nam của vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, thuộc khu vực Bãi Tư Chính (Vanguard Bank) ở phía tây nam quần đảo Trường Sa”, bị coi là nguy hiểm nhất vì đã tiết lộ việc Việt Nam bị Trung Quốc ép phải ngưng thăm dò dầu khí ở lô 136-03. Và vì câu này mà các tờ báo tôi đã gửi bài, đều từ chối đăng bài của tôi.

2. Mấy ngày qua, báo chí nước ngoài (BBC, Reuters, RFI, RFA…) đồng loạt đưa tin Trung Quốc ép Việt Nam ngưng thăm dò dầu khí ở mỏ Cá Rồng Đỏ. Theo các nguồn tin này thì “… tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam PetroVietnam đã yêu cầu tập đoàn dầu khí Tây Ban Nha Repsol đình chỉ dự án khai thác mỏ Cá Rồng Đỏ ngoài khơi Vũng Tàu, sau khi bị Trung Quốc gây sức ép… Với quyết định tạm dừng của Việt Nam, tập đoàn Tây Ban Nha Repsol cùng với các đối tác được giao quyền khai thác mỏ Cá Rồng Đỏ (tên tiếng Anh là Red Emperor) có khả năng bị mất đến 200 triệu đô la đầu tư. Giới lãnh đạo Repsol và PetroVietnam cũng như bộ Ngoại Giao Việt Nam chưa phản ứng trước yêu cầu bình luận của Reuters” (Trọng Nghĩa - RFI).
Mỏ Cá Rồng Đỏ, là một phần của lô (Block) 07/03 tại khu vực Bể Nam Côn Sơn, cách thành phố biển Vũng Tàu, phía đông nam của Việt Nam khoảng 440 km (273 dặm), hoàn toàn nằm trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam. Vào cuối năm 2017, báo chí Việt Nam đã liên tiếp trích dẫn các giới chức lãnh đạo dầu khí Việt Nam ca ngợi tiềm năng của mỏ khí Cá Rồng Đỏ, có thể sản xuất 25.000-30.000 thùng dầu và 60 triệu mét khối khí mỗi ngày.
Tuy nhiên Trung Quốc cho rằng mỏ này nằm gần “đường lưỡi bò" mà Trung Quốc tự động vạch ra (chiếm hơn 80% diện tích Biển Đông, dù đã bị Tòa Trọng tài thường trực (PCA) vô hiệu hóa trong phán quyết về vụ Philippines kiện Trung Quốc theo Phụ lục 7 của UNCLOS và ngày 12/7/2016), nhưng Trung Quốc vẫn bất chấp phán quyết) và cho rằng mỏ Cá Rồng Đỏ đã ăn vào vùng mỏ thuộc quyền của Trung Quốc.
Diễn biến mới nhất này cho thấy cảnh báo của tướng Daniel Schaeffer là hoàn toàn chính xác. Và Trung Quốc tiếp tục dùng “đường lưỡi bò” làm “cơ sở pháp lý” của họ để đe dọa và uy hiếp các nước ven Biển Đông, trong đó có Việt Nam, buộc Việt Nam phải rút lui hai dự án dầu khí quan trọng của mình.
Thực tế này khiến tôi nhớ đến câu nói nổi tiếng của ông Hồ Chí Minh trong “Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến” vào đêm 19/12/1946: 
“Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng muốn cướp nước ta lần nữa! 
Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ.
Hỡi đồng bào,
Chúng ta phải đứng lên!”
Tuy nhiên, vào thời điểm này tôi không thấy ai ra lời kêu gọi “Hỡi đồng bào. Chúng ta phải đứng lên” như ông Hồ Chí Minh đã làm cách đây 72 năm cả.

3. Ngày 5/2/2018 UBKT thành ủy Đà Nẵng ban hành quyết định kỷ luật tôi – Trần Đức Anh Sơn – vì một số bài viết của tôi đăng trên FB, thì ngày 9/2/2018, báo mạng http://mp.weixin.qq.com của Trung Quốc đăng bài 越南海专家被高调处分 凸显中越联手管控南海局势 (tạm dịch: Chuyên gia biển Việt Nam bị phạt nặng để làm gương cho sự hợp tác giữa Trung Quốc và Việt Nam về tình hình Biển Đông).
Nội dung bài báo này tường thuật việc tôi bị kỷ luật khá chi tiết, và cho rằng: Trần Đức Anh Sơn là một trong những người nghiên cứu về Biển Đông, hay chỉ trích Trung Quốc…, xuất hiện ở nhiều diễn đàn quốc tế về vấn đề tranh chấp trên Biển Đông, hòa giọng cùng với các chuyên gia phương Tây như Daniel Schaeffer (đăng kèm ảnh tôi với tướng Daniel Schaeffer) chỉ trích Trung Quốc về vấn đề chủ quyền trên biển Nam Hải (Biển Đông), về COC sắp ký giữa ASEAN với Trung Quốc...”. 
Bài báo này cũng trích dẫn quan điểm của tướng Daniel Schaeffer trong bài “Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông: Một sai lầm to lớn”, mà tôi đã dịch và cho in trên 2 tạp chí nói trên, rồi cho rằng tôi đã đi ngược lại quan điểm của Đảng Cộng sản Việt Nam về tinh thần hợp tác hữu nghị với Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông, đã được tướng Nguyễn Chí Vịnh nhiều lần nhắc đến trong các cuộc gặp cao cấp giữa quân đội 2 nước (đăng kèm ảnh tướng Vịnh bắt tay với tướng Tàu Chang Changwan). 
Từ đó, bài báo này kết luận: “Nhìn lại vấn đề Trần Đức Anh Sơn bị kỷ luật, không khó để hiểu được rằng Trần Đức Anh Sơn đại diện cho một lực lượng học giả của Việt Nam quan tâm đối với Biển Đông… Việc kỷ luật này là một cảnh báo (cho những ai) có quan điểm tiêu cực với Trung Quốc”.
Ba chuyện trên đây, thoạt nhìn thì tưởng là không ăn nhập gì với nhau. Nhưng thực tình thì không hẳn vậy.
NGƯỜI NƯỚC HUỆ (@ Đà thành, Quảng Nam quốc)

FB Anh Son Tran Duc

Ong la o la ng nam o le su ttvy

Nam Ô đã chết!

Đưa biển lên núi lánh nạn, đưa biển xuống hầm trú ẩn, đó là nỗ lực đến tuyệt vọng của những yêu Đà Nẵng, muốn giữ lại chút hồn cốt muối mặn ông cha đã ngàn đời gửi vào biển. Nhưng còn cả quần thể di tích lịch sử và thiên tạo Nam Ô - cửa ô linh thiêng phía Nam của Đại Việt từ 700 năm trước, nay biết cất giấu vào đâu, khi tất cả đã được bán để xẻ thịt xây lên những resort, biệt thự, khách sạn 5 sao, nhà hàng quán bar…?!

Dù đã cố nén dằn tâm thế từ trước để một lần nữa chạy về vĩnh biệt Nam Ô, nhưng buổi trưa ấy một mình đứng giữa bờ biển mênh mông nắng ngổn ngang gạch nát, nhà tan, tôi đã bưng mặt khóc. Hơn nửa thế kỷ sương gió sống làm người, chưa có nỗi đau nào quặn thắt bóp nghẹt tâm can đến thế. Những lăng, những dinh những miếu còn lại trơ khấc bị quây giữa hàng rào sắt lạnh lẽo cao ngất của dự án, như bóng tiền nhân bị trói ngồi gục đầu trên cát và gạch vụn.      

Nam Ô là ngôi làng chài cổ bậc nhất xứ Đàng Trong với biết bao di tích, di chỉ văn hóa, lịch sử Việt-Chăm thiêng liêng mang chứa, che chở tâm thức của những người đầu tiên vượt Ải Vân mở cõi. “Ô châu ác địa” cũng là đây. Nhưng dải đất dải biển này đã ngàn đời hiền hòa nuôi dưỡng, chở che dân lành, nào có dữ dằn chi. Sao phải đón cái hậu vận đớn đau hiểm ác đến vậy! 

Ngồi kế bên Lăng Ông, dinh Âm hồn đội nắng trưa một mình cặm cụi ngồi nhặt nhạnh đống gạch từ ngôi nhà đã bị đập giải tỏa, ông lão Nam Ô 80 tuổi tên là Lê Sự không buồn gạt những giọt mồ hôi tuôn dài trên mặt. Gương mặt với những nhát chém đầy trầm tích thời gian điển hình cho sự lao lung và thuần phác của người nơi đây. Tôi ngồi bệt xuống đống gạch vỡ, lặng nghe ông lão kể về những phúc phận trầm luân nơi xứ này. Nghe kể về bao địa danh thân thương, những mỏm Hạc, hòn Phụng, hòn Quy, Cồn Trò, rạn Cả, rạn Con, Cu Đê, rú Cấm, xóm Đình, xóm Lăng… Nghe kể về bao câu chuyện linh ứng từ đền đình, miếu mạo cho đến tấc cát, tảng đá, bụi cây. Rằng, dinh miếu nơi này linh thiêng lắm. Bao đời rồi, không chỉ làng này, mà các làng khác, hồi xưa mỗi lúc có người đau ốm là đội lễ vật đến dinh, đến miếu để cầu xin. Vì thời xa xưa cả vùng chỉ có mỗi một ông lang thuốc Bắc, làm gì có bác sĩ, thuốc men. Rằng, bà con làng chài chúng tôi bao đời nay ra biển đánh bắt bình an là nhờ có Ông Ngư phù trợ. Trong lăng giờ đang thờ hàng chục bộ cốt của Ngư Ông từ trăm năm nay rồi…

Cả làng bao đời nay đã gìn giữ từng viên đá, nhành cây không để suy suyển một chút nào. Vì biết ơn núi, ơn rừng, gành đá đã che chở cho dân làng như cha mẹ che chở cho con cái vậy... Lâu lâu, lại có kẻ không biết được ai cấp phép đã mang tàu mang cẩu đến khai thác đá ở ghềnh, lập tức bị cả làng ào ra xua đuổi dữ dội. Bởi với người làng Nam Ô này, đến một viên đá nhỏ dùng để buộc vào giàn lưới mành đánh cá, cũng phải ra ngoài biển lặn mò vớt lên mà dùng… Tôi chợt nghe trong lời kể của cụ Sự đang dâng lên nước mắt. 

Tôi vào thăm dinh Âm hồn, lăng Ông, lặng lẽ thắp hương lên tất cả những ban thờ. Vừa qua rằm tháng Giêng, ngày cả làng làm lễ lớn cúng Ông Ngư, cờ quạt và những bó nhang còn nguyên, tươi mới. Người làng kể, dinh Âm hồn Nam Ô xưa vốn là miếu Âm linh lập nên để tưởng nhớ những tử sĩ trận vong sau những trận chiến cảm tử chống Pháp kể từ 1858. Hai đồn  Nam Ô, Cu Đê của quân lính triều đình và dân binh địa phương sau đó thất thủ, hàng ngàn nghĩa sĩ bỏ mình nơi vịnh biển này. Miếu sau đó được mở rộng để thờ hương linh thập loại chúng sinh của các chư phái, tộc họ trong làng…

Bước sang lăng Ông, tôi bất ngờ bắt gặp một nấm mộ lớn đắp bằng cát, phía trên đầu có bát nhang còn khá mới. Một tảng đá xám được đặt lên thay cho bia mộ, có lẽ được lấy xuống từ mỏm Hạc trước mặt. Sực nhớ chuyện với cụ Sự khi nãy. Rằng cá Ông khi lụy vào bờ, được dân làng trang trọng làm tang. Và cũng như với con người, sau 3 năm an táng, di cốt của Ông sẽ được dân làng bốc lên đưa vào lăng để thờ phụng. Chắc hẳn dưới nấm mộ đặc biệt này đang là một Ông Ngư xấu số…  

Người Chăm kể cũng lạ, từ thời thuở nào đã và vẫn luôn là những nghệ sĩ. Cả với những chiếc giếng vuông vức xếp dựng bằng đá tảng bên trong khắc đục như tác phẩm nghệ thuật không lẫn vào đâu được nơi vịnh Nam Ô này. Những giếng Đình, giếng Lăng, giếng Cồn Trò… cấp nguồn nước mát lành vô tận không chỉ cho dân làng, mà cho cả những đội thuyền buôn mỗi khi cập bến. Và những dinh những miếu kế bên là nơi nương náu, gửi gắm phần hồn cho những khách thương hồ dừng chân sau những chuyến hải hành đầy bão tố.

Nước giếng Lăng bây giờ vẫn trong vắt nhìn thấy đáy. Nhìn bên cạnh là xác chiếc thuyền cá đã bị xả bản nằm chơ vơ trên đống gạch vỡ, đôi con mắt thuyền mở to dõi ra biển, tôi nhớ đến góc “Ký ức làng chài” trên núi Sơn Trà của Đoàn Huy Giao. Rồi nhớ tới những cát trắng, những thuyền những thúng, lưới chài, mái chèo trong căn hầm dưới lòng đất Thọ Quang của Mỹ Dũng. Đoàn Huy Giao là đạo diễn truyền hình, nhà thơ, còn Mỹ Dũng là nghệ sỹ nhiếp ảnh. Ngày làng chài Nam Thọ bên vịnh Sơn Trà, một trong những làng chài cổ xưa nhất xứ Đàng Trong này bị “tuyệt diệt” vì đô thị hóa, thi sĩ họ Đoàn cũng đã khóc. Rồi ông lang thang nhặt nhạnh xác những con thuyền đánh cá loại nhỏ bị phá bỏ (xả bản) theo chủ trương của thành phố, gom hết mang lên núi. Để sắp đặt chúng bên cạnh những manh lưới, chum vại của ngư dân Nam Thọ. Thành một góc ký ức đầy đớn đau. Mỹ Dũng cũng không khác gì, chàng nghệ sỹ lớn lên trên bến cát Thọ Quang hơn nửa đời người bỗng ngơ ngác khi nhận ra biển xưa đã mất. Biển của hồn cốt văn hóa, lịch sử và tâm linh cha ông đã mất trong cơn lốc xâm lấn của resort, khách sạn, cao ốc… Để cũng lần mò đào hầm cất giữ chút di vật biển, trong nỗi day dứt hoài niệm.

Thanh Khê, Nại Hiên Đông, Nam Thọ, Mân Quang, Tân Thái, Tân Trà, An Tân, An Đồn…, những làng chài cổ xưa của Đà Nẵng đã chết. Hoặc đang bị bỏ mặc để ngắc ngoải chen lấn giữa cao ốc, khách sạn… Như những con thuyền cũ bị xả bản, chỉ còn chưa đưa “xác” ra ngoài. Phía Đông thành phố, toàn bộ resort đã che kín mấy chục cây số đường biển về Hội An. Khách sạn, condotel thi nhau vươn tới trời bê tông hóa chồng lấn che kín bãi biển. Phía Tây là đường biển Nguyễn Tất Thành, đoạn đầu đã bị đổ cát lấn biển làm khu đô thị quốc tế Đa Phước, vốn từng mang cái tên mỹ miều “Vầng trăng khuyết”. Đoạn cuối là vịnh Nam Ô rộng đến hơn 36 héc ta nay thành phố này cũng đã bán trọn cho Công ty Trung Thủy từ Sài Gòn ra làm dự án Lancaster Nam Ô Resort để dời làng dời dân dời miếu mạo lấp đầy bằng resort, biệt thự, khách sạn, nhà hàng, quán bar… Chủ đầu tư lập tức dựng hàng rào sắt thép dài 5-6 cây số để “vây” làng. Đến nỗi lãnh đạo quận sở tại vừa phải ngỏ lời “xin” nhà đầu tư mở cho một con đường rộng…4 mét để cho dân xuống biển (!?)  

Còn đoạn giữa của tuyến đường biển Nguyễn Tất Thành, đến lượt ai sẽ lấp biển “thôn tính” tiếp?!

Hiện ra bên lối mòn nhỏ trong khu rừng cấm nơi mỏm Hạc này vẫn là góc miếu thờ đổ nát ấy. Như từ gần hai chục năm trước tôi đã gặp. Những bô lão làng Nam Ô gọi đây là miếu Bà, bị bão đánh sập từ hàng trăm năm trước. Nhưng ráp nối lại các cứ liệu tìm thấy và tình tiết trong lịch sử, thì đây có thể xác nhận rằng chính là miếu thờ vọng Huyền Trân Công chúa. Hơn 700 năm trước công chúa nhà Trần đã gạt lệ xuống thuyền làm dâu Chiêm quốc, đổi lấy hai châu Ô, Rý mở mang bờ cõi Đại Việt. Rồi biến thiên lịch sử, đời người, Huyền Trân đã cùng danh tướng Trần Khắc Chung thoát khỏi thành Đồ Bàn vượt thuyền về lại Thăng Long. Trên đường gặp gió lớn phải neo lại nhiều ngày nơi làng chài nhỏ dưới chân Hải Vân này. Dân vạn chài Nam Ô đã dựng miếu thờ vọng người phụ nữ đã có công mở mang bờ cõi. Người dân nơi đây từ lâu đã quen thuộc với tên tuổi của bà. “Cổ vân lôi ư, tam cấp vũ môn, ninh kiến hà trừng thiên lý/ Chiêm phong lãng ư, kỷ trùng hoàng hải, vĩnh khang thốn tức thôn kình” (Sấm mây xưa hử, qua mấy màn mưa, lặng nhìn thấy đâu ngoài thiên lý/ Sóng gió Chàm hừ, bồn chồn nhớ nước, kiên gan chờ nuốt cả kình ngư). Văn tế lễ cúng giỗ tiền hiền làng Nam Ô hàng năm vào 24/6 âm lịch, vẫn còn nghe vậy. 

Khuất lấp sau bức tường sắt thép của dự án xây resort Nam Ô là miếu Bà Liễu Hạnh. Ngôi miếu linh thiêng bao đời chở che phần hồn của làng nay cũng sắp phải đập bỏ, di dời. Gần đó là ngôi chùa Ba Sơn tự. Ông Dương Bòng nhà đối diện miếu, thở dài, bảo ngày 20/2 âm lịch tới đây là lễ cúng Bà. Năm nào cũng vậy, cả làng đổ về, đông lắm. Năm nay chưa biết buồn vui sao đây…

Tôi chợt lạnh người. Có lẽ lễ cúng này là lần cuối người Nam Ô được hưởng hơi ấm thực sự từ tổ tiên. Để rồi mai mốt, người ta sẽ xây mới những đình làng, lăng Ông, dinh Âm hồn khang trang, kiên cố và lạnh ngắt phía xa tít đâu đó bên kia con đường nhựa nháo nhào xe cộ, chen chúc với những tòa chung cư, nhà cao tầng, quán nhậu, karaoke…?!! Còn như mũi Hạc này với dấu tích huyền sử về Huyền Trân, người ta sẽ “nhét” vào đâu, hay sẽ khuất lấp dưới nền những tòa biệt thự? 

Tôi về. Vẫn thấy ông cụ Sự còn ngồi đó. Lần nữa nhìn đống gạch tan nát quanh chỗ ông lão Nam Ô, để hình dung rất nhanh, rằng những miếu đền rêu phong linh thiêng kia một ngày sẽ thành đống gạch vụn chen cùng cỏ rác.

Nam Ô. Nam Mô...

Vĩnh biệt !

TRẦN TUẤN/TIỀN PHONG

CUỘC XÂM LĂNG VÀ SỰ TIẾP TAY

Phim đã chiếu được gần 10 ngày và chỉ do dư luận phản ứng quá dữ dội thì Cục điện ảnh và các rạp chiếu phim mới có quyết định dừng chiếu bộ film này, đã được đặt hàng từ Bộ Quốc phòng của Trung Quốc, mà thực chất là một bộ phim dùng để tuyên truyền phô trương về sức mạnh quân sự và chủ quyền ở Biển Đông (the South China).

Có một sự lý giải cực kỳ ngu ngốc và thô bỉ khi cho rằng 2 phút cuối phim, với thông báo từ các chiến hạm Hải quân Trung Quốc hướng tới một tàu lạ cảnh báo không được xâm phạm vào hải phận Trung Quốc, không xác định rõ toạ độ hay vùng nào trên biển nên khán giả đã quá nhạy cảm mà biến sự việc trở nên căng thẳng.

Chẳng lẽ phải đợi đến việc bọn chúng vào tận đất nước và tuyên truyền như ở vài nơi mà chúng núp dưới bóng hướng dẫn viên đến từng tỉnh và nói chỗ này, chỗ kia là của Trung Quốc mới thấy rõ mưu đồ và sự bành trướng trắng trợn của chúng? Phải chăng để chúng tiếp tục khẳng định đường lưỡi bò 9 đoạn của chúng thì mới biết nó chiếm trọn cả biển đông về làm của mình, dù vi phạm nghiêm trọng vào luật quốc tế và chủ quyền quốc gia của nước ta?

Chính vì cái sự không rõ ràng đó mà chúng mới có thể dễ dàng công chiếu và từ đó dẫn đến một hệ quả gián tiếp mà sau này chúng sẽ viện cớ là Việt Nam đã đồng thuận về vấn đề này vì đã công khai chiếu trên toàn quốc mà không có ý kiến gì về nó. Lúc này chúng sẽ đưa ra bản gốc mà có thêm cả địa chỉ toạ độ và xác định rõ là vùng biển, hải đảo nào ở Biển Đông. Lúc đó thì thế nào?

Tại sao lại để những kẻ quản lý và kiểm duyệt ngồi yên ở vị trí của chúng khi ăn tiền thuế của dân nhưng lại không có đủ hiểu biết và trách nhiệm với chủ quyền quốc gia đến mức ngu xuẩn hết mức như thế? Những hành vi đó đều tiếp tay cho sự xâm lược và bành trướng Trung Quốc được nhanh chóng và rộng khắp hơn. Những hành vi thực chất là bán nước chứ không cần phải tìm kiếm đâu xa.

Hơn nữa, vào tháng 2 kéo dài đến tháng 3 năm 1979, Trung Quốc đánh chiếm Việt Nam ở 6 tỉnh biên giới phía Bắc và tiếp theo đó là tháng 3 năm 1988 chúng đánh chiếm Gạc Ma (tàn sát dã man 64 lính Việt Nam trong tình trạng tay không và được lệnh không được phản kháng). Nay bộ phim này cũng chiếu vào tháng 3, thời gian của những cuộc chiến Vệ quốc đầy bi thương và vĩ đại trước kẻ xâm lược Trung Quốc.

Chúng còn định lý giải điều gì nữa khi chiếu bộ phim này khắp cả nước?

FB Luân Lê