26904278 2009401755743307 6840307522606782814 n

KHI THĂNG VÀ THANH BẬT KHÓC!

Khi Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh bật khóc nức nở tại phiên tòa, người ta nhận ra rằng, Thăng và Thanh chỉ là những kẻ yếu ớt, những kẻ biến thái.
Khi Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh xin lỗi và cám ơn tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại phiên tòa, người ta nhận ra rằng, Thăng và Thanh chỉ là những kẻ u mê không có nhận thức cơ bản về nhà nước và luật pháp.
Khi Đinh La Thăng đòi hỏi được làm con ma tự do, và được chết trong vòng tay của người thân, nếu sâu sắc người ta nhận ra rằng, từ lâu Thăng đã không còn được tự do nữa, và cũng đã từ lâu Thăng chỉ nhận được những xích xiềng tiền bạc chứ không phải là những vòng tay thân ái.
Khi Trịnh Xuân Thanh van xin được trở lại nước ngoài để chăm sóc con cái, người ta nhận ra rằng, Thanh chẳng bao giờ "đầu thú" như miệng lưỡi của chính quyền, và xứ sỡ giãy chết mới thực sự là thiên đường chứ không phải là cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Khi khóc lóc và van xin, Thăng và Thanh có tiếc nuối những tài sản khổng lồ mà họ thản nhiên cướp đoạt giờ đã có nhiều kẻ sở hữu và tiêu xài phung phí?
Khi khóc lóc và van xin, Thăng và Thanh có nghĩ rằng, hàng trăm ngàn người, hàng triệu người Việt Nam đã mất đi quyền lợi sống của mình vì sự cướp đoạt, sự phung phí và phá phách của Thăng và Thanh?
Sự khóc lóc và van xin của Thăng và Thanh có thể mua được mấy sự thương cảm của những kẻ tật nguyền về trí tuệ, tha hóa về tâm hồn, nhưng không bao giờ mua được chút cảm thông của những người công chính.

Facebook Chu Vĩnh Hải

 

trọng