Trường Sa

  • SỰ THẬT PHÍA SAU HÀNH TRÌNH ‘GẠC MA - VÒNG TRÒN BẤT TỬ’

    Nhiều năm trước tôi đã từng được nghe đến sự kiện mà một vài người rỉ tai nhau, nói nhỏ về trận Hải chiến đẫm máu ở một đảo ngoài Trường Sa. Các em học sinh, sinh viên cũng nghe nói máu Trường Sa đã đổ nhưng ko rõ đổ máu ở đâu ? do ai ? trong trường hợp nào ?... những bài báo chính thống hiếm hoi, rải rác lúc đó cũng ko giúp người đọc hiểu rõ sự việc vì một số bài chỉ đề cập mập mờ, cẩn trọng là do ‘Tàu lạ’, ‘Quân đội Nước ngoài’ gây ra.

    Continue reading

  • Khách sạn Rex ‘che bản đồ Việt Nam’ khi bí thư Sài Gòn tiếp lãnh đạo Trung Quốc

    “Nhân viên khách sạn Rex lúc đầu đã phản đối lệnh của Sở Ngoại Vụ thành phố Sài Gòn về việc phải dùng một chậu cây lớn để che và tắt đèn gần vị trí đặt tấm bản đồ cho thấy Biển Đông và hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Nhưng giám đốc Sở Ngoại Vụ (Lê Quang Long) đã khiển trách và buộc khách sạn phải làm theo lệnh trước khi ông Hoàng Khôn Minh xuất hiện,” một viên chức ngành du lịch đề nghị ẩn danh, nói với nhật báo Người Việt hôm 8 Tháng Bảy, 2018.

    Continue reading

  • Cộng sản dạy con người thành những kẻ vô tổ quốc như thế nào?

    Lúc đó bọn tôi chưa có cảm nhận gì về chuyện Mất đảo, mất đất này vè nhiệm vụ của chúng tôi là chuẩn bị tập luyện để tấn công Bốt Cẩm Sơn...

    Continue reading

  • CON BUÔN FACEBOOK !

    Không thể chấp nhận lời giải thích của FB khi sử dụng tấm bản đồ mà Trường Sa, Hoàng Sa thuộc lãnh thổ TQ. Cho dù không có động cơ chính trị đi nữa, thị sự tắc trách của FB đơn giản là không thể tha thứ.

    Continue reading

  • Facebook cung cấp bản đồ sai lệch về chủ quyền Hoàng Sa - Trường Sa

    Trên bản đồ dùng hỗ trợ các nhà quảng cáo, Facebook ghi 2 quần đảo Trường Sa - Hoàng Sa của Việt Nam thuộc chủ quyền Trung Quốc.

    Continue reading

  • TIẾP TỤC NHẬN DIỆN NGUYỄN CHÍ DŨNG

    Xưa nay đại thần gian ác luôn là mối nguy của mọi triều đại. Nguyễn Chí Dũng chính là kẻ như thế, hơn thế nữa, nó là đại gian, đại ác.

    Continue reading

  • Trung Quốc và tham vọng nhà máy điện hạt nhân nổi trên Biển Đông

    Kể từ năm 2020, cuộc chơi trên Biển Đông có thể sẽ rất khác, với việc Trung Quốc đưa vào vận hành các nhà máy điện hạt nhân di động đầu tiên của họ. Chương trình này được cho là sẽ đóng vai trò to lớn trong kế hoạch bành trướng của nước này trên Biển Đông.

    Vào tháng 4/2016, tờ Hoàn cầu Thời báo của Trung Quốc đã đưa tin là Trung Quốc sẽ xây dựng đến 20 nhà máy điện hạt nhân di động (Floating Nuclear Power Plant – FNPP) để phục vụ nhu cầu năng lượng trong nước lẫn các đảo.

    Báo này cũng dẫn lời của một chuyên gia hải quân Trung Quốc rằng các nhà máy này có khả năng cung cấp một nguồn điện ổn định cho các hải đăng, hoạt động khử muối nước biển, công tác cứu hộ, vũ khí phòng vệ, sân bay và hải cảng trên các đảo của Trung Quốc nằm trong khu vực biển Hoa Nam (South China Sea – tức Biển Đông).

    “Bình thường chúng ta phải đốt dầu hay than để lấy điện. Bởi vì có khoảng cách xa giữa quần đảo Nam Sa và đất liền Trung Quốc cùng với việc thời tiết và điều kiện biển thay đổi, nên việc vận chuyển nhiên liệu là một vấn đề. Đó là lý do tại sao nhà máy điện hạt nhân trên biển là rất quan trọng”, vị chuyên gia cho biết.

    Quần đảo Nam Sa (Nansha Islands) là cách Trung Quốc gọi quần đảo Trường Sa. Hiện khu vực quần đảo này đang có đến sáu nước cùng tranh chấp chủ quyền là Việt Nam, Trung Quốc, Đài Loan, Malaysia, Philippines, và Brunei.

    Trung Quốc bắt đầu xây đảo nhân tạo trên các khu vực vốn là bãi đá ngầm trong khu vực quần đảo Trường Sa từ năm 2014. Việc xây đảo nhân tạo này đã bị Tòa Trọng tài Thường trực Quốc tế tại La Haye (Hà Lan) tuyên phán quyết là “gây ra thiệt hại không thể bù đắp cho môi trường biển và vi phạm các quy định của UNCLOS về chống ô nhiễm môi trường biển”.

    Theo trang tin Power Technology, vào tháng 10/2017, các kỹ sư Trung Quốc đã công bố là nước này sẽ đưa vào hoạt động các nhà máy điện hạt nhân di động đầu tiên trên Biển Đông vào năm 2020.

    Để hiểu rõ hơn về loại nhà máy điện hạt nhân di động này, hãy cùng sang Nga.

    Nhà máy điện hạt nhân di động Akademik Lomonosov

    Tin về nhà máy điện hạt nhân di động đầu tiên trong lịch sử của Nga, Akademik Lomonosov, được hạ thủy tại cảng St. Petersburg đã bắt đầu được báo chí Việt Nam đề cập trong vài ngày qua.

    Akademik Lomonosov là một thuyền lớn dài 144,4m với lượng giãn nước 21.500 tấn. Thuyền này mang hai lò phản ứng hạt nhân dạng KLT-40S có công suất sản xuất điện tối đa 70 Megawatt. Công suất này được cho là sẽ cung cấp đủ nhu cầu điện cho khoảng 200.000 người, tức là tương đương với dân số thành phố Bắc Giang.

    Akademik Lomonosov cũng có khả năng khử muối nước biển để tạo nước ngọt cho các nhu cầu của con người. Công suất khử muối của thuyền này vào khoảng 240.000 mét khối nước một ngày, ngang bằng với tổng công suất của bốn nhà máy nước cấp nước cho toàn thành phố Đà Nẵng.

    Dạng thuyền Akademik Lomonosov không thể tự di chuyển mà phải được kéo bằng các thuyền khác.

    Akademik Lomonosov là nhà máy điện hạt nhân di động đầu tiên được Nga thiết kế, xây dựng, và đưa vào hoạt động. Công trình này được khởi công từ năm 2007 và hoàn thành năm 2010 với tổng chi phí xây dựng và lắp đặt vào khoảng 480 triệu đô-la Mỹ.

    Những người ủng hộ FNPP cho rằng dạng nhà máy điện hạt nhân này vừa có chi phí xây dựng và lắp đặt rẻ hơn các nhà máy điện hạt nhân trên bờ, lại vừa an toàn hơn.

    Bởi vì các nhà máy này có thể được di chuyển, đặt xa các khu dân cư trong đất liền, và nằm sẵn ngoài biển nơi luôn có nước lạnh để bơm vào làm nguội các lò hạt nhân. Việc mất chất làm nguội dẫn đến nóng chảy lò hạt nhân được xem là nguyên nhân sự cố nhà máy điện hạt nhân Fukushima tại Nhật năm 2011. Việc nổi trên mặt biển ngoài khơi cũng giảm nguy cơ bị sóng thần tấn công gây thiệt hại.

    Theo tạp chí The Economist, hai lò phản ứng hạt nhân KLT-40S của Akademik Lomonosov được thiết kế dựa trên một mẫu lò phản ứng hạt nhân từng được dùng trên các tàu phá băng hạng Taymyr (chiều dài 152m, lượng giãn nước 21000 tấn).

    Các tàu phá băng Taymyr thường phải hứng chịu điều kiện thời tiết bão táp trong các miền băng giá, nên thiết kế lò phản ứng hạt nhân này được xem là giúp cho các lò của Akademik Lomonosov có khả năng chống chịu điều kiện thời tiết xấu ở Bắc Băng Dương.

    Mặt khác, để an toàn hơn, The Economist cho biết rằng đơn vị quản lý của Nga sẽ cho buộc neo nhằm cố định nhà máy nổi này cách bờ biển 200m, phía sau một đê chắn sóng có khả năng chặn bão và sóng thần.

    Thảm hoạ môi trường tiềm tàng

    Mặc cho các thông tin trên, các dự án xây dựng FNPP của Nga trong nhiều năm qua đã hứng chịu nhiều chỉ trích từ các tổ chức bảo vệ môi trường về các rủi ro của các dự án này.

    Trong một báo cáo khá chi tiết năm 2004, phân hiệu Nga của tổ chức vận động bảo vệ môi trường quốc tế Green Cross cáo buộc các nhà máy điện hạt nhân di động của Nga là một hiểm họa môi trường và an ninh hạt nhân.

    Theo Green Cross, các FNPP luôn có rủi ro bị khủng bố quốc tế tấn công (để cướp nguồn nguyên liệu uranium làm vũ khí) và rủi ro trục trặc kỹ thuật gây ra thảm họa hạt nhân làm hại người dân và hủy hoại môi trường (như đã từng xảy ra tại Nga trong thảm họa Chernobyl).

    Green Cross cho rằng vấn đề cốt lõi nằm ở “văn hóa an toàn hạt nhân thấp” (low safety culture) của nhà nước Nga và ngành công nghiệp hạt nhân nước này. Các dự án xây dựng hạt nhân do quân đội Nga phụ trách tương tự như các dự án FNPP thường không được công khai giải trình, không được thanh tra độc lập, và không có được sự giám sát chặt chẽ từ các cơ quan dân sự.

    Cụ thể, các báo cáo viên của Green Cross cho rằng, bất kể các quy định pháp lý và hiệp ước quốc tế, “văn hóa an toàn hạt nhân” trong các cơ quan nhà nước Nga trên thực tế được xây dựng dựa trên nguyên tắc bất thành văn: “nếu không mang lại hậu quả cá nhân nào cho các sếp, thì không có vấn đề gì.”

    Trong một nghiên cứu chuyên sâu khác trên tạp chí Luật và Chính Sách Khu Vực Thái Bình Dương, luật sư Douglas Steding phân tích rằng chính các cơ chế luật quốc tế về hạt nhân cũng không cung cấp được các hình thức kiểm soát hiệu quả rủi ro môi trường và rủi ro an toàn hạt nhân trong trường hợp các dự án FNPP.

    Theo ông Steding, cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) chỉ có thể đưa ra các tiêu chuẩn và nguyên tắc chung cho các nước thành viên, nhưng không có công cụ chế tài cần thiết.

    Công ước Viên về bồi thường thiệt hại hạt nhân không có khả năng ép Nga chi trả bồi thường trong trường hợp một FNPP gặp sự cố. Các quy định về chống ô nhiễm môi trường biển trong Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển (UNCLOS) cũng không kèm theo các chế tài xử lý vi phạm hiệu quả.

    Ông Rashid Alimov, từng phụ trách các dự án năng lượng của tổ chức Hòa Bình Xanh (Greenpeace) chi nhánh ở Nga cũng bình luận với tờ The Economist rằng vị trí ngoài khơi của các FNPP khiến việc thanh kiểm tra nhằm đảm bảo các quy định an toàn trở nên khó khăn hơn.

    Bên cạnh đó, theo ông Julius Trajano – một chuyên gia về năng lượng hạt nhân của trường Đại học Kỹ thuật Nanyang (Singapore), các lợi thế an toàn của FNPP cũng chỉ ở mức tương đối: khi xảy ra sự cố, nguồn nước làm nguội thì có nhưng nhà máy vẫn sẽ gặp vấn đề vì không có sẵn các nguồn điện dự phòng như các nhà máy điện hạt nhân trong đất liền. Việc xử lý sự cố cũng sẽ gặp trở ngại vì vị trí xa xôi của các “nhà máy nổi”.

    Đồng thời, các chất thải phóng xạ từ sự cố hoàn toàn có thể trôi theo dòng nước biển vào bờ làm hại các khu dân cư. Như vậy, FNPP có thể làm giảm rủi ro ô nhiễm đất liền nhưng làm tăng rủi ro ô nhiễm môi trường biển, và vẫn có rủi ro đe dọa con người.

    Rủi ro từ các nhà máy hạt nhân di động của Trung Quốc

    Hoàn cầu Thời báo cho biết Trung Quốc đang phát triển hai mẫu thiết kế nhà máy điện hạt nhân di động trên biển: một dạng nổi và một dạng chìm.

    Mỗi nhà máy được cho là sẽ tốn tầm hơn 470 triệu đô-la Mỹ để chế tạo và sẽ có thời gian hoạt động tối đa là 40 năm.

    Theo phân tích năm ngoái của tờ The Economist, các nhà thiết kế FNPP Trung Quốc muốn đặt các nhà máy này trên các vùng biển đủ sâu để tránh được rủi ro sóng thần. Tuy nhiên điều này có nghĩa là các nhà máy này sẽ đối mặt các trận bão mạnh ngoài khơi xa Biển Đông (vốn có thể tạo ra các cơn sóng cao hơn 20m).

    Các lò phản ứng hạt nhân Trung Quốc sẽ sử dụng không phải là các lò kiểu “phá băng” KLT-40 được cho là lỳ lợm của Nga, mà là các lò ACPR100 do Trung Quốc bí mật tự phát triển, dựa trên thiết kế công nghệ hạt nhân AP1000 của Westinghouse Electric Company – một công ty điện hạt nhân Mỹ.

    Việc thiết kế các FNPP cũng do Trung Quốc hợp tác tiến hành cùng một công ty Anh quốc là Lloyd’s Registers. Tờ The Economist ghi nhận các chuyên gia của công ty này đã đưa ra được một số giải pháp cho các nhà máy nổi của Trung Quốc chống chọi bão táp trên Biển Đông, cũng như giải quyết các rủi ro va chạm tàu thuyền khác.

    Một chuyên gia của Lloyd’s Registers cho biết rằng các tư vấn thiết kế của họ sẽ giúp các FNPP Trung Quốc chống chọi được “bão táp trong 10.000 năm”.

    Như vậy, có ít nhất hai hàm ý quan trọng cho Việt Nam từ các diễn biến phát triển công nghệ điện hạt nhân di động nêu trên của Trung Quốc:

    Thứ nhất, Trung Quốc vẫn đang thúc đẩy việc bành trướng trên Biển Đông một cách bài bản với mục tiêu lâu dài, có dựa trên ứng dụng công nghệ cao.

    Các nhà máy điện hạt nhân di động FNPP từ năm 2020 trở đi có khả năng cao sẽ trở thành một trong những lá bài chiến lược của Trung Quốc, giúp nước này duy trì một nguồn cung cấp năng lượng ổn định cho các hoạt động xây đắp và bảo vệ các đảo nhân tạo trên khu vực quần đảo Trường Sa.

    Như tạp chí Popular Science nhận xét, các FNPP sẽ cần các đoàn thủy thủ đông đảo và cần các lực lượng vũ trang bảo vệ an ninh nghiêm ngặt. Đây có thể trở thành một cái cớ cho Trung Quốc nâng cao mức độ hiện diện của các lực lượng vũ trang trên biển của họ trong các vùng tranh chấp.

    Thứ hai, Việt Nam sẽ sớm phải đối mặt với các rủi ro môi trường và rủi ro an toàn hạt nhân đến từ các FNPP Trung Quốc ngoài khơi Biển Đông.

    Không có gì bảo đảm các nền tảng công nghệ và thiết kế Anh – Mỹ nêu trên sẽ giúp cho các FNPP Trung Quốc hoạt động lâu dài mà không hề tạo ra bất kỳ rủi ro nào cho môi trường môi sinh tại các vùng biển và miền duyên hải Việt Nam.

    Trung Quốc có “văn hóa an toàn hạt nhân” cao hơn Nga không? Có ít nhất một nhà khoa học hạt nhân người Trung Quốc cho rằng không.

    Nhà khoa học He Zouxiu trả lời phỏng vấn tờ The Guardian vào năm 2015 cho biết rằng Trung Quốc khi đó đang mở rộng phát triển các nhà máy điện hạt nhân “một cách điên rồ”. Trung Quốc “không đầu tư đủ vào việc kiểm soát an toàn hạt nhân”, và có nhiều rủi ro trong ngành năng lượng hạt nhân Trung Quốc, bao gồm “tham nhũng, năng lực quản lý và ra quyết định kém”.

    Các nhà làm chính sách Việt Nam cần sớm nghiên cứu xem các cơ chế luật pháp quốc tế hiện nay đã và đang được phát triển và cập nhật kịp thời để giải quyết các vấn đề đã được các chuyên gia quốc tế nêu ra khi họ công kích các FNPP của Nga hay chưa.

    Nam Quỳnh/Luật Khoa

  • Đô đốc Hải Quân Mỹ: ‘Chúng ta đã mất Biển Đông’

    “Chúng ta đã mất Biển Đông,” đô đốc Mỹ nói với Quốc Hội rằng chỉ có chiến tranh mới đối phó được chuyện Trung Quốc khóa chặt thủy lộ bận rộn nhất thế giới.

    Đô Đốc Philip S. Davidson, người được đề cử giữ chức tư lệnh lực lượng Mỹ tại Thái Bình Dương, nói ra một thực tế trong cuộc điều trần của Thượng Viện hồi tuần qua, báo Observer tường thuật.

    Trung Quốc đã hoàn tất việc biến 7 bãi đá ngầm tại Trường Sa mà họ cướp của Việt Nam năm 1988 thành 7 căn cứ quân sự khổng lồ. Những cơ sở trên các đảo nhân tạo này lớn mạnh đủ để hoàn toàn kiểm soát khống chế thủy lộ qua Biển Đông. Các cơ sở quân sự, các công sự chiến đấu, các cảng biển và phi trường đã sẵn sàng, giờ đây họ chỉ còn một việc là đưa hạm đội, máy bay chiến đấu tới là xong.

    “Khi chiếm đóng, Trung Quốc có thể kéo dài ảnh hưởng hàng ngàn dặm về phía Nam và dự phóng sức mạnh sâu tới Châu Đại Dương (tức các quốc gia lớn nhỏ giữa Thái Bình Dương),” Đô Đốc Davidson cho hay.

    Theo ông, Trung Quốc sẽ dùng các căn cứ trên Biển Đông để “thách đố sự hiện diện của lực lượng Mỹ tại khu vực. Lực lượng của họ được điều động tới khu vực các đảo nhân tạo đó cũng đều ăn trùm lực lượng của các nước khác trong khu vực cũng tranh chấp chủ quyền biển đảo với họ. Nói tóm lại, Trung Quốc hiện đã có khả năng kiểm soát thủy lộ Biển Đông trong tất cả mọi tình huống chỉ thiếu chuyện chiến tranh với Mỹ.”

    Cuộc điều trần của ông Davidson diễn ra chỉ ít ngày sau khi hai chiến hạm và một tàu tiếp vận của Úc trên đường tới thăm viếng Việt Nam đã bị một nhóm tàu chiến Trung Quốc quấy rối trên Biển Đông.

    Trung Quốc ngang ngược tuyên bố chủ quyền hơn 80% Biển Đông theo hình “lưỡi bò” mà nhiều khu vực lấn sâu vào vùng biển đặc quyền kinh tế của các nước khác, đặc biệt là Việt Nam. Tòa án Trọng tài Quốc tế tại The Hague, Hòa Lan, đã ra phán quyết bác bỏ cái “lưỡi bò” nhưng Bắc Kinh cậy thế sức mạnh nước lớn tuyên bố không chấp nhận dù họ cũng là một nước ký vào Công ước Quốc tế về Luật Biển (UNCLOS).

    Theo Đô Đốc Davidson, chỉ có xung đột võ trang mới ngăn chặn được chuyện Trung Quốc khóa chặt thủy lộ quốc tế qua Biển Đông. Chính vì thế Hoa Kỳ cần phải “lấy lại lợi thế kỹ thuật” quân sự vốn hãnh diện từ 5 thập niên qua. Ông nói lực lượng của ông không thể đối phó được với các loại võ khí siêu thanh mà Trung Quốc đang phát triển.

    Hiện tại, hình ảnh do vệ tinh chụp được chứng tỏ Trung Quốc đã hoàn tất xây dựng các pháo đài kiên cố, thiết trí các hệ thống võ khí, các trang bị điện tử trên các đảo nhân tạo. Phi đạo tại 3 trong 7 đảo nhân tạo thì dài đủ cho các phi cơ quân sự lớn nhất đáp xuống. Trước sự chỉ trích của thế giới, Bộ Quốc Phòng Trung Quốc ngang ngược tuyên bố việc họ đưa lính và võ khí tới các đảo nhân tạo ở Trường Sa là “quyền đương nhiên của nước có chủ quyền.”

    Hồi tuần trước, có tin Trung Quốc đã thiết trí hệ thống phá sóng radar và truyền tin tới đảo nhân tạo Vành Khăn cùng với các hệ thống võ khí khác. Trước đó, tin tức từ Philippines nói họ đã thấy hai máy bay quân sự đáp xuống Vành Khăn trong khi một số tàu vận tải và chiến hạm đậu tại đó.

    Trong khi đó, báo South China Morning Post đưa tin một nhóm chuyên viên Trung Quốc đã có dự án vẽ lại bản đồ Biển Đông với các vạch đứt đoạn được nối liền lại với nhau để xác định rõ hơn “chủ quyền” cướp ngày của họ. (TN)

    Người Việt

  • NHỮNG KẺ NGU DỐT VÀ PHÁ HOẠI

    Sự ngu dốt nào cũng đều phải trả giá, hoặc chúng giả ngu để tiếp tay cho việc chủ quyền biển đảo trở nên bị xâm hại ngày càng trắng trợn hơn từ kẻ bành trướng.

    Bộ phim Điệp vụ Biển Đỏ, như tôi có bài viết cách đây vài hôm, có nói rõ việc rồi đến khi Trung Quốc họ đưa ra bản gốc hoặc khẳng định vùng biển đó là ở đâu trên Biển Đông thì lúc đó tính sao khi Việt Nam đã công chiếu chính phần mà họ muốn được công khai thừa nhận nhất?

    Thì đúng như vậy, ngay trên trang báo của Bộ Quốc phòng Trung Quốc hôm qua đã có khẳng định rất rõ ràng cảnh cuối cùng trong phim Điệp vụ Biển Đỏ là cảnh diễn ra ở vùng biển của quần đảo Trường Sa của Việt Nam mà chúng vẫn gọi là Nam Sa.

    Trong Luật Biển quốc tế ghi rõ vùng lãnh hải là vùng biển rộng 12 hải lý tính từ đường cơ sở và kế đó là vùng tiếp giáp rộng 12 hải lý tính từ ranh giới ngoài lãnh hải hoặc là vùng được mở rộng không quá 24 hải lý tính từ đường cơ sở mà từ đó bề rộng lãnh hải được đo đạc. Và các tàu khi đi qua lãnh hải phải cắm cờ cũng như được quyền đi qua vô hại. Nhưng ở đây trong văn bản trả lời của Cục Điện ảnh (Bộ VHTTDL) khẳng định rằng không thể xác định toạ độ vùng biển diễn ra cảnh hải quân (cảnh sát biển) của Trung Quốc xua đuổi tàu lạ xâm phạm vào hải phận của Trung Quốc trên Biển Đông nên không có gì liên quan đến chủ quyền biển đảo. Thật ngu xuẩn vì không biết gì về Luật Biển quốc tế khi nói “hải phận của Trung Quốc trên Biển Đông” vì không có thuật ngữ pháp lý này trong Luật quốc tế cũng như điều này lại được Trung Quốc mong muốn vì đường lưỡi bò 9 đoạn của chúng chiếm 80% diện tích Biển Đông, nơi mà không thể xác lập chủ quyền riêng biệt cho bất cứ quốc gia nào. Và bọn họ cũng lại hết sức dốt nát khi lý luận cho rằng không rõ toạ độ vùng diễn ra việc xua đuổi nên không xác định được vùng biển nào để coi là liên quan đến vấn đề chủ quyền.

    Có năm cách mà chúng có thể thực hiện bành trướng về chủ quyền trên biển đông, bao gồm: Tuyên truyền (truyền thông), biện pháp tâm lý, pháp lý (đàm phán song phương hoặc đa phương; kiện tụng), kinh tế (mua bán hay gán nợ) và quân sự hoá (dùng vũ lực cưỡng đoạt). Và truyền thông đóng vai thường xuyên và quan trọng trong vấn đề xác nhận về ý chí và thái độ của một nhà nước (dân tộc) đối với chủ quyền đang tranh chấp.

    Mọi sự ngu dốt đều sẽ phải trả giá rất lớn và đặc biệt đắt. Nên cần cơ quan điều tra vào cuộc vụ việc vô cùng nghiêm trọng này vì nó đang tiếp tay cho hành vi tuyên truyền xuyên tạc rất nghiêm trọng về chủ quyền biển đảo mà đang là xung đột, tranh chấp quyết liệt giữa các quốc gia mà đang ở những thời điểm cực kỳ căng thẳng và quyết định.

    Cái quy trình khốn nạn đó chỉ có phá hoại đất nước chứ ở đó mà còn lên giọng và lớn tiếng mà khẳng định đúng quy trình.

    FB Luân Lê

  • Trung Quốc bực tức vì tàu chiến Mỹ áp sát đá Vành Khăn

    Trung Quốc ngang nhiên phản đối sau khi tàu chiến Mỹ vào vùng 12 hải lý quanh đá Vành Khăn, thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

    Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Trung Quốc Nhiệm Quốc Cường ngày 23/3 ngang nhiên cho rằng việc tàu chiến Mỹ đi vào vùng biển quanh đảo nhân tạo do Bắc Kinh bồi lấp trái phép ở Biển Đông là hành động "khiêu khích quân sự và chính trị nghiêm trọng", theo SCMP. Ông Nhậm lớn tiếng cho rằng động thái của Washington sẽ càng khiến Bắc Kinh tăng cường sức mạnh quân sự trên Biển Đông.

    Trước đó, một quan chức giấu tên của Mỹ cho biết tàu khu trục USS Mustin cùng ngày thực hiện chiến dịch tự do hàng hải (FONOP) trong vùng 12 hải lý quanh đá Vành Khăn, thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

    Tổng thư ký Viện nghiên cứu châu Á - Thái Bình Dương ở Hong Kong Lý Phong hôm nay nhận định phản ứng gay gắt của Trung Quốc lần này có thể là dấu hiệu cho thấy nếu Mỹ tiếp tục có hành động tương tự, chắc chắn Trung Quốc sẽ "đáp trả mạnh mẽ hơn" và đẩy căng thẳng giữa hai nước về vấn đề Biển Đông tiến tới mức "cực kỳ nguy hiểm".

    Vành Khăn là một trong số 7 đá thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam bị Trung Quốc bồi lấp, cải tạo trái phép thành đảo nhân tạo và xây dựng các đường băng phi pháp, đủ khả năng tiếp nhận các loại máy bay quân sự hạng nặng.

    Việt Nam có chủ quyền không thể tranh cãi với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, và nhiều lần khẳng định hoạt động bồi lấp và xây dựng của Trung Quốc tại đây xâm phạm nghiêm trọng đến chủ quyền của Việt Nam.

    Giới chức Mỹ hồi tháng 9/2017 cho biết Bộ Chỉ huy Thái Bình Dương có kế hoạch thực hiện các cuộc tuần tra FONOP tại Biển Đông "hai đến ba lần trong vài tháng tới", song không tiết lộ thời gian cũng như địa điểm cụ thể. Kế hoạch được cho là nhằm thể hiện thái độ nhất quán hơn trước việc Trung Quốc tuyên bố chủ quyền phi pháp ở Biển Đông.

    Theo Bộ Quốc phòng Mỹ, FONOP nhằm thể hiện sự "thách thức với tuyên bố chủ quyền hàng hải quá mức". Các chiến dịch phải diễn ra trong phạm vi 12 hải lý quanh một đảo hoặc thực thể để cấu thành một cuộc tuần tra tự do hàng hải về mặt pháp lý.

    Nguyễn Hoàng/Vnexpress

  • 30 NĂM GAC MA 14. 3. 1988 - 2018

    Tròn 30 năm, Tàu Cộng chiếm dải cát Gạc Ma, trong quần đảo Trường Sa. Tròn 30 năm, 64 chiếm sĩ hải quân Việt Nam giữ Gạc Ma, tay nắm cán lá cờ nước cắm trên cát đảo, tay ghì súng AK nhưng lệnh không cho nổ súng đã phải đưa thân ra hứng đạn của giặc. 

    Hằng năm nhắc lại sự kiện đau thương này để mỗi người Việt Nam đinh ninh trong dạ món nợ đòi lại Gạc Ma.

    Hằng năm nhắc lại sự kiện đau thương này để Tổ quốc và người dân Việt Nam mãi mãi ghi ơn và tưởng nhớ 64 hồn thiêng Việt Nam còn mãi với Gạc Ma, còn mãi với non nước Việt Nam. 

    TRƯỜNG SA 14.3.1988

    PHẠM ĐÌNH TRỌNG

    Sau khi đánh chiếm được toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, ngày 19.1.1974, thuộc chủ quyền Việt Nam do nhà nước Việt Nam Cộng hòa quản lí, Tàu Cộng càng ráo riết đưa tàu chiến, tàu quân sự giả dạng tàu đánh cá lùng sục, nhòm ngó quần đảo Trường Sa đã thuộc sự quản lí của nhà nước cộng sản Việt Nam. Từ cuối năm 1987, đầu năm 1988 hoạt động quân sự của Tàu Cộng ở Trường Sa bỗng tăng đột biến.

    Tết Mậu Thìn đã cận kề. Thành phố Hải Phòng, nơi Bộ Tư lệnh Hải quân đặt bản doanh, không khí tết đã chộn rộn trên đường phố. Nhưng trong cuộc họp của Bộ Tư lệnh Hải quân đánh giá Chiến dịch CQ88 đang triển khai, Tư lệnh quân chủng Hải quân kiêm Tư lệnh vùng 4 Hải quân, Đô đốc Giáp Văn Cương nhắc đi nhắc lại phải huy động toàn bộ lực lượng ra giữ đảo rồi ông tuyên bố: Không có Tết! Báo động toàn quân chủng! Toàn bộ cơ quan tác chiến vào Cam Ranh. 

    Sáng mồng một Tết Mậu Thìn, 1988, Tư lệnh Giáp Văn Cương cùng ban tham mưu của ông lên ô tô lao vun vút trên đường số 5 ngày tết khá vắng vẻ, vào thẳng sân bay Gia Lâm, lên máy bay quân sự AN 26 vào Cam Ranh.

    CHIẾN DỊCH CQ88, chủ quyền 88, là chiến dịch gấp gáp đưa quân lên giữ một số bãi cát san hô chưa nổi hẳn khỏi mặt nước biển nhưng giữ vị trí chiến lược quan trọng. CQ88 chạy đua với thời gian và chạy đua với mưu đồ của Tàu Cộng ăn cướp Trường Sa.

    Ngày 26 tháng một, 1988, Việt Nam đưa quân lên giữ bãi cát Tiên Nữ. 

    Lập tức ngày 31 tháng một, 1988, Tàu Cộng đổ quân lên chiếm bãi cát Chữ Thập của Việt Nam..

    Liên tiếp các ngày 5 tháng hai, ngày 6 tháng hai và ngày 18 tháng hai, Việt Nam lần lượt đưa quân lên giữ các bãi đá Lát, đá Lớn, đá Đông. Tức thì ngày 18 tháng hai, Tàu Cộng liền đổ quân chiếm bãi Châu Viên và ngày 26 tháng hai, Tàu Cộng chiếm bãi Ga Ven của Việt Nam.

    Ngày 27 tháng hai, hải quân Việt Nam lên giữ bãi cát Tốc Tan thì ngày 28 tháng hai Tàu Cộng đổ quân cướp bãi Huy Gơ của Việt Nam.

    Đầu tháng ba năm 1988, Tàu Cộng đưa hạm đội mạnh với 19 tàu uy lực nhất của Tàu Cộng lúc đó đến Trường Sa gồm: Một khu trục lên lửa. Ba tàu khu trục trang bị pháo 100 mm có tầm bắn xa trên 10 km và pháo 37 mm có tầm bắn gần 10 km. Bảy tàu hộ vệ tên lửa, Hai tàu hộ vệ pháo. Hai tàu đổ bộ. Ba tàu vận tải. Một tàu hậu cần kéo theo một pông tông (cầu cảng nổi) lớn. Đó là một hạm đội hỗn hợp với cả chục chiến hạm tấn công có hỏa lực mạnh, với ba tàu chở quân cùng tàu đổ bộ và cầu cảng. Tàu Cộng đang ngang nhiên triển khai chiến dịch lớn ăn cướp các đảo trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Và cụm cát san hô đang nổi lên Gac Ma, Cô Lin, Len Đao ở chính giữa quần đảo Trường Sa sẽ là mục tiêu của họ. 

    Chiếm được cụm Gac Ma, Cô Lin, Len Đao họ sẽ tạo được sự liên kết liền mạch với các đảo đã chiếm được từ trước, tạo thế đứng chân vững chắc ở Trường Sa, uy hiếp cả quần đảo và khống chế, kiểm soát cả biển Đông rộng lớn của ta

    Tình thế diễn biến quá nhanh. Tư lệnh Giáp Văn Cương liền tung hai tàu vận tải HQ 604, HQ 605 và tàu đổ bộ cổ lỗ HQ 505 ra trấn giữ cụm đảo Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao. Chọn hai tàu vận tải và một tàu độ bộ không vũ trang vì có lệnh từ Bộ trưởng Bộ Quốc phòng: Không được nổ súng. Ba con tàu chỉ chở hàng hậu cần, vật liệu xây dựng hầm hào, lương thực, thực phẩm cùng một lực lượng chủ yếu là lính công binh và lính kĩ thuật, gồm: 70 lính công binh của trung đoàn công binh hải quân 83, 4 cán bộ đo đạc thuộc cục bản đồ bộ Tổng Tham mưu và một đơn vị tác chiến nhỏ nhoi, 22 lính chiến đấu thuộc lữ đoàn 146 chỉ có súng cá nhân AK và cơ số đạn cơ bản do lữ đoàn phó, thiếu tá Trần Đức Thông chỉ huy. 

    Ngày 13 tháng ba,

    Tàu đổ bộ HQ 505 do thuyền trưởng Vũ Huy Lễ chỉ huy đến đảo Cô Lin. 

    Tàu vận tải loại nhỏ 500 tấn HQ 604 với thuyền trưởng Vũ Phi Trừ đến đảo Gac Ma. 

    Riêng tàu vận tải loại nhỏ 500 tấn HQ 605 do thuyền trưởng Lê Lệnh Sơn chỉ huy đến 6 giờ sáng ngày 14 tháng ba mới tới đảo Len Đao. 

    Chiều ngày 13 tháng ba, tàu HQ 604 vừa thả neo cạnh Gac Ma thì hai tàu hộ vệ của Tàu Cộng áp sát gọi loa đòi Việt Nam rút quân khỏi Gạc Ma rồi hai tàu giặc nối nhau chạy vòng quanh doi cát san hô Gac Ma mong manh như dúm bọt sóng trên biển.

    Trong đêm 13 tháng ba, tốp lính công binh thuộc trung đoàn 83 lặng lẽ và gấp gáp chuyển vật liệu xây dựng lên Gạc Ma. Hai chiến sĩ của lữ đoàn 146 cũng ôm cờ chủ quyền theo chiến sĩ công binh lên đảo.

    Sáng sớm, từ trên đài chỉ huy tàu HQ 604, thiếu tá Trần Đức Thông qua ống nhòm phát hiện bốn tàu lớn của Tàu Cộng đang hiện rõ dần trong lớp sương mù trên mặt biển. Thiếu tá Thông liền lệnh cho thiếu úy Trần Văn Phương lấy thêm hai chiến sĩ nữa vào đảo tăng cường cho tổ giữ cờ. Thiếu úy Phương gọi tên hai chiến sĩ Nguyễn Văn Tư và Nguyễn Văn Lanh xách AK xuống bo bo bơi vào đảo.

    Khi năm chiến sĩ tổ chủ quyền đang bên lá cờ giữa đảo và hơn hai mươi chiến sĩ công binh tay sẻng, tay xà beng đang hối hả tạo mặt bằng cho xây dựng công trình trú quân thì một tàu khu trục, hai tàu hộ vệ tên lửa và một tàu đổ bộ Tàu Cộng đến gần Gac Ma. Tàu khu trục lớn trang bị 4 khấu pháo 100 mm và 8 khẩu 37 mm dừng lại ở xa, ba tàu còn lại áp sát Gạc Ma. Từ trên tàu đổ bộ, bốn chiếc xuồng máy đổ bộ được thả xuống biển. Xuồng chở đầy lính Tàu Cộng chạy vào đảo. Đến chỗ thềm san hô nông, đáy xuồng chạm san hô không chạy được nữa, lính Tàu Cộng nhảy ào xuống, xông đến chỗ chiến sĩ ta. Và một cuộc thảm sát bi thảm, đau thương chưa từng có trong lịch sử mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam diễn ra.

    Lính Tàu Cộng xô lại cướp lá cờ Việt Nam. Cán cờ đang trong tay thiếu úy Trần Văn Phương. Cả tổ giữ cờ năm người chỉ có hai khấu AK. Vì lệnh không cho nổ súng, hai người lính ôm AK cũng một tay kẹp súng, một tay ghì lá cờ. Lính Tàu Cộng cũng chỉ có súng AK. Nhưng 50 lính Tàu Cộng lên đảo thì 48 tên mang AK với băng đạn đầy mình. Một tên mang súng ngắn và một tên mang máy thông tin. Lá cờ bị giằng đi, giật lại, thiếu úy Trần Văn Phương liền quấn lá cờ quanh người. Không cướp được lá cờ Việt Nam, tên sĩ quan Tàu Cộng cầm súng ngắn liền nổ súng lên trời như một mệnh lệnh chiến đấu. Lập tức lũ lính Tàu Cộng chồm lên, phóng lưỡi lê, xả đạn vào năm người lính giữ cờ Việt Nam. Thiếu úy Trần Văn Phương bị cả một loạt đạn bắn gần, gục xuống. Binh nhất Nguyễn Văn Lanh bị lê đâm xuyên qua người.

    Trên hòn đảo trống trải chỉ có cát san hô dưới chân. Những người lính công binh trong tay chỉ có xà beng, cuốc sẻng cũng phải nhận những mũi lê xuyên thấu ngực và những loạt đạn AK bắn gần vỡ toác trán. 

    Thảm sát xong những người lính Việt Nam tay không trên đảo Gạc Ma, lính Tàu Cộng rút về tàu để cho uy lực của những dàn tên lửa và những khẩu pháo 100 mm trên chiến hạm của chúng giải quyết nốt ba con tàu nhỏ bé, cũ nát, không vũ trang và dội lửa xuống núm cát Gạc Ma để không con người lính Việt Nam nào sống sót.

    Những loạt đạn pháo 100 mm, pháo 76,2 mm, pháo 37 mm, trọng liên 12,7 mm và cả những dàn tên lửa 12 nòng từ trên những tàu khu trục, tàu hộ vệ tên lửa hiện đại của Tàu Cộng xối xả dập xuống HQ 604 và núm cát Gạc Ma. Tàu HQ 604 chìm cùng với sự hi sinh của lữ đoàn phó, thiếu tá Trần Đức Thông, thuyền trưởng, đại úy Vũ Phi Trừ cùng nhiều thủy thủ của tàu và bốn cán bộ cục bản đồ.

    Nhấn chìm HQ 604 và chà xát Gạc Ma xong, pháo và tên lửa Tàu Cộng chuyển làn sang đánh HQ 505 ở Cô Lin và HQ 605 ở Len Đao.

    Cũng sáng 14. 3. 1988, trên tàu HQ 505 ở đảo Cô Lin cách Gạc Ma hơn ba hải lí. Từ đài chỉ huy thuyền trưởng Vũ Huy Lễ theo dõi ba tàu hộ vệ tên lửa đang tiến lại Cô Lin. Rồi ba tàu giặc tản ra thành ba mũi lao đến HQ 505. 

    Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ vừa lệnh tàu chạy hết công suất lao lên đảo thì tàu rung lắc đùng đùng và lửa từ khắp con tàu ngùn ngụt bốc lên. Tàu đã bị trúng đạn từ ba tàu giặc bắn tới. Hai vị trí quan trọng của tàu là máy trưởng Nguyễn Đại Thắng và tiểu đội trưởng thông tin Nguyễn Duy Hòa đều bị trúng đạn. Hệ thống điện mất. Máy tàu chết. Liên lạc với sở chỉ huy cũng mất. Từ những vết đạn vỡ toác xé vỏ tàu, nước biển đang ồng ộc xối vào hầm máy. Bịt lỗ thủng để cứu tàu khỏi chìm và sửa chữa để máy tàu hoạt động trở lại là hai việc gấp gáp. Tàu giặc vẫn đang lao tới và bắn xối xả vào tàu. Trong tình thế ngặt nghèo đó, những người lính tàu HQ 505 đã kịp làm sống lại máy tàu, cho con tàu vỡ toác chồm lên lao vào đảo. Và nửa con tàu thương tích HQ 505 đã nằm vật xuống, ôm ghì lấy núm cát Cô Lin. Không đánh chìm được HQ 505 nhỏ nhoi, cổ lỗ, ba tàu hộ vệ tên lửa hiện đại của Tàu Cộng càng cay cú tới tấp quất đạn vào HQ 505 nhưng HQ 505 đã trở thành chiến hạm không bao giờ đắm.

    Tàu HQ 605 giữ núm cát Len Đao cũng bị quân Tàu Cộng bắn cháy và chìm rạng sáng 15 tháng ba. Nhưng dường như Tàu Cộng chỉ tập trung đánh chiếm Gạc Ma nên không đổ quân lên Cô Lin và Len Đao.

    Dải cát Gạc Ma mau lẹ rơi vào tay Tàu Cộng vì Tàu Cộng tràn lên cướp đảo, những người lính Việt Nam giữ đảo chỉ có hai khẩu AK với số đạn ít ỏi trong tay cũng không được bắn, họ chỉ còn cách lấy sức người giành giật lá cờ chủ quyền với giặc rồi giơ ngực hứng đạn của giặc, nhận lấy cái chết tan xác, bỏ lại đảo cho giặc làm chủ. Quân chết, đảo mất vì cái lệnh không cho người lính giữ đảo nổ súng vào kẻ xâm lược cướp đảo. Đó chính là cái lệnh dâng Gạc Ma cho Tàu Cộng. Những người lính lấy mạng sống của mình để giữ Gạc Ma nhưng quyền lực nào trước đó đã dâng Gạc Ma cho Tàu Cộng? 

    Kẻ dâng Gac Ma cho Tàu Cộng dù là quyền lực nào cũng không thoát được sự phán xét của lịch sử va2su75 kết tội của nhân dân.

    Ngày nay người dân nói tiếng nói của lịch sử Việt Nam, nói tiếng nói của trái tim Việt Nam yêu nước: “Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam”, người dân xuống đường lên án Tàu Cộng xâm lược, người dân tập hợp tưởng niệm, ghi ơn những người lính đã chết trong cuộc chiến đấu giữ Gac Ma, bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa đều bị công an nhà nước cộng sản Việt Nam bắt bớ, tù đày. Cuộc xuống đường lên án Tàu Cộng cướp Hoàng Sa, Gạc Ma, lễ tưởng niệm Hoàng Sa, Gạc Ma đều bị ngăn cản, phá đám. Người dân đi tưởng niệm Gac Ma đều bị công an nhà nước cộng sản Việt Nam chặn cửa không cho ra khỏi nhà!

    Một nhà nước đã phản bội giống nòi, chống lại nhân dân, chống lại lịch sử Việt Nam. Nhà nước đó và những kẻ đang hung hăng chống lại lòng yêu nước của nhân dân cũng không thoát khỏi sự phán xét của lịch sử và sự kết tội của nhân dân!

    FB Trần Đình Trọng

  • NHÂN NỖI ĐAU GẠC MA, BỎ NGAY THÓI QUEN GỌI NƯỚC TA HÌNH CHỮ S ĐI !

    Nếu nói nước Việt Nam ta hình chữ S thì làm gì có Gạc Ma, làm gì có Trường Sa, Hoàng Sa, làm gì có đảo to đảo nhỏ, làm gì có biển. Cho nên phải bỏ thói quen co thủ chỉ bám lấy đất liền mà gọi nước ta hình chữ S đi.

    Bởi sự thật thì cái diện tích hình chữ S chỉ bằng chưa tới 1/3 diện tích đất nước Việt Nam ta. Tổ Quốc ta còn bao trùm tới 30% diện tích biển Đông nữa. Cha ông ta gọi nơi ta sống là “Đất Nước”, là đã chỉ rõ nước ta gồm có Đất và Nước. Đất ta có 331.689 km2. Biển ta có hơn 1 triệu km2, trên đó có hơn 3000 hòn đảo lớn nhỏ, dĩ nhiên là có Hoàng Sa và Trường Sa. Phía trên đất và nước còn vùng trời. Phía dưới đất và nước còn có lòng đất. Và còn hơn thế nữa…

    Ngày 12-5-1977, Chính phủ Việt Nam ra tuyên bố về lãnh hải, vùng tiếp giáp, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Ngày 12-11-1982, Việt Nam ra tuyên bố về đường cơ sở dùng để tính chiều rộng của lãnh hải Việt Nam. Ngày 23-6-1994, Việt Nam phê chuẩn Công ước của Liên Hiệp quốc về Luật Biển năm 1982. Ngày 17-6-2003, nước ta ban hành Luật Biên giới quốc gia, trong đó xác định rõ biên giới quốc gia trên đất liền, trên biển, trên không và trong lòng đất.

    Theo luật pháp quốc tế và luật pháp Việt Nam, ngoài lãnh thổ trên đất liền và trên đảo, nước ta còn có :

    Vùng Nội thủy : Là vùng nằm ở phía trong đường cơ sở. (Đường cơ sở là đường gãy khúc nối liền các điểm được lựa chọn tại ngấn nước thủy triều thấp nhất dọc bờ biển và các đảo gần bờ do Chính phủ xác định và công bố). Việt Nam thực hiện chủ quyền hoàn toàn, tuyệt đối và đầy đủ vùng nội thủy như chủ quyền trên lãnh thổ đất liền.

    Lãnh hải : Là vùng biển rộng 12 hải lý (1 hải lý =1,852 km) tính từ đường cơ sở. Ranh giới ngoài của lãnh hải là biên giới quốc gia trên biển. Việt Nam thực hiện chủ quyền đầy đủ và toàn vẹn đối với lãnh hải của mình cũng như đối với vùng trời, đáy biển và lòng đất dưới đáy biển của lãnh hải. Tuy nhiên, trong lãnh hải, tàu thuyền của các quốc gia khác được hưởng quyền qua lại không gây hại và thường đi theo tuyến phân luồng giao thông biển của các nước ven biển.

    Vùng tiếp giáp : Là vùng biển nằm phía ngoài lãnh hải tiếp liền với lãnh hải của Việt Nam, rộng 12 hải lý tính từ ranh giới ngoài của lãnh hải, hợp với lãnh hải Việt Nam thành một vùng biển rộng 24 hải lý kể từ đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải. Trong vùng tiếp giáp, Việt Nam có quyền quy định biện pháp ngăn ngừa và trừng trị các hành vi vi phạm đối với luật lệ về nhập cư, thuế khóa, y tế, thậm chí cả an ninh, xảy ra trong lãnh thổ hay lãnh hải của mình.

    Vùng đặc quyền kinh tế : Là vùng biển rộng 200 hải lý tính từ đường cơ sở (hoặc 188 hải lý tính từ ranh giới ngoài lãnh hải, 176 hải lý tính từ ranh giới ngoài vùng tiếp giáp). Trong vùng biển này, Việt nam có chủ quyền đối với mọi loại tài nguyên thiên nhiên và các hoạt động kinh tế nhằm khai thác, sử dụng các tài nguyên thiên nhiên đó, có quyền tài phán đối với các hoạt động nghiên cứu khoa học, bảo vệ môi trường biển, xây dựng và lắp đặt những công trình và thiết bị nhân tạo. Các nước khác có quyền tự do bay, tự do hàng hải và đặt dây cáp và ống dẫn ngầm.

    Thềm lục địa : Là vùng đáy biển và lòng đất dưới đáy biển, thuộc phần kéo dài tự nhiên của lục địa Việt Nam, mở rộng ra ngoài lãnh hải Việt Nam cho đến bờ ngoài của rìa lục địa, cách đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải Việt Nam; nơi nào bờ ngoài của rìa lục địa cách đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải Việt nam không đến 200 hải lý thì thềm lục địa nơi ấy mở rộng ra 200 hải lý kể từ đường cơ sở đó. Việt Nam có chủ quyền hoàn toàn về mặt thăm dò, khai thác, bảo vệ và quản lý tất cả các tài nguyên thiên nhiên ở thềm lục địa Việt Nam bao gồm tài nguyên khoáng sản, tài nguyên không sinh vật và tài nguyên sinh vật thuộc loại định cư ở thềm lục địa Việt Nam.

    (Giữa Vùng đặc quyền kinh tế và Thềm lục địa có khác biệt : Thềm lục địa là vùng đáy biển mở rộng ra ngoài lãnh hải, còn Vùng đặc quyền kinh tế là một định chế riêng biệt áp dụng cho cột nước phía trên đáy biển).

    Ngoài lãnh hải, vùng tiếp giáp, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của đất liền, các đảo và quần đảo thuộc lãnh thổ Việt Nam, theo quy định của điều 121 Công ước về Luật biển 1982, cũng có thể có đầy đủ hoặc một số vùng tương tự tùy từng trường hợp.

    Vùng trời : Có biên giới là mặt thẳng đứng từ biên giới quốc gia trên đất liền và biên giới quốc gia trên biển kéo lên không trung.

    Lòng đất : Có biên giới là mặt thẳng đứng từ biên giới quốc gia trên đất liền và biên giới quốc gia trên biển kéo xuống lòng đất.

    Đất nước Việt Nam đầy đủ phải là như vậy, sao cứ gọi nó là hình chữ S ? Đây không phải là chuyện bắt bẻ chữ nghĩa, mà cần thay đổi tâm thế. Người Việt Nam làm chủ đất nước là làm chủ một không gian sinh tồn sâu rộng nói trên. Người Việt Nam bảo vệ đất nước không chỉ là bảo vệ “từng tấc đất” mà còn bảo vệ từng tấc biển, từng khoảnh trời, từng mẩu từng giọt tài nguyên, từng sản vật xa ngoài biển khơi.

    HOÀNG HẢI VÂN

  • Trung Quốc cáo buộc tàu chiến Mỹ vi phạm chủ quyền ở Biển Đông

    Trung Quốc cáo buộc Mỹ vi phạm chủ quyền của họ sau khi một tàu khu trục gắn phi đạn của Mỹ di chuyển gần một bãi cạn có tranh chấp ở Biển Đông.

    Chiếc USS Hopper đi vào phạm vi 12 hải lý (22 km) của Bãi cạn Scarborough mà Trung Quốc gọi là Đảo Hoàng Nham vào ngày 17 tháng 1.

    Bộ quốc phòng Trung Quốc cho biết trong một thông cáo rằng một tàu khu trục của Trung Quốc đã "ngay lập tức có hành động để xác định và xác minh chiếc tàu của Mỹ và đuổi nó đi bằng cách cảnh báo."

    Trung Quốc đã chiếm giữ Bãi cạn Scarborough từ Philippines vào năm 2012.

    Trung Quốc tuyên bố gần như toàn bộ chủ quyền ở Biển Đông và đã tiến hành công tác bồi đắp cải tạo đất rộng khắp trên nhiều đảo và các bãi đá mà họ tuyên bố chủ quyền, xây dựng một số đường băng và các cơ sở quân sự.

    Biển Đông là nơi có những tuyến đường vận tải quan trọng, với khối lượng hàng hóa trị giá 3 ngàn tỉ đôla qua lại hàng năm. Đây cũng là nơi có các ngư trường phong phú và tiềm năng dầu, khí đốt và các mỏ khoáng sản khác.

    Dù Mỹ không có tuyên bố chủ quyền lãnh hải ở Biển Đông và nói rằng họ không có lập trường về các tranh chấp, song Mỹ nói họ lo ngại Trung Quốc đang tìm cách quân sự hóa vùng biển quốc tế tự do và rộng mở.

    Hải quân Mỹ thường xuyên cho tàu đi qua khu vực này để khẳng định quyền tự do hàng hải.

    Trung Quốc nói họ muốn giải quyết bất kỳ tranh chấp lãnh hải nào ở Biển Đông thông qua đàm phán song phương.

    Theo VOA

  • Tình Hoàng Sa trong một hẻm Sài Gòn

    Sáng nay gã và Mai Anh Tài một doanh nhân luôn đau đáu chuyện đất nước vào hẻm rồi lại hẻm, rồi lại hẻm nữa trên đường Lê Văn Lương thăm ngôi nhà mới của bà Hoa vợ thượng sĩ hải quân VNCH Nguyễn Hồng Châu đã hy sinh đúng ngày này 44 năm trước trong trận hải chiến Hoàng Sa.

    Gã bất ngờ vì buổi mừng nhà mới do Nhịp cầu Hoàng Sa của Đỗ Thái Bình, Lữ Công Bảy, Nguyễn Thế Thanh, Kim Hạnh, Huy Đức...góp phần xây dựng để tri ân những người đã hy sinh bảo vệ biển đảo tổ quốc lại có đông thân nhân của các chiến sĩ, liệt sĩ chiến đấu và hy sinh ở Hoàng Sa đến dự thế.

    Gã gặp chị Sinh vợ thiếu tá chỉ huy hạm đội HQ 10 Nguỵ Văn Thà, chị Thảo con gái hạm phó Nguyễn Thành Trí, chị Ngà vợ thủy thủ Dương Văn Lợi, chị Nhật Tảo con gái của hạ sĩ Lương Thanh Thú chị Oanh em thuỷ thủ Phạm Văn Lèo, chị Chiêu vợ đại uý Huỳnh Duy Thạch. Tất cả cùng có chung ngày hôm nay - ngày giỗ lần thứ 44 chồng, cha, anh của mình.

    Nước mắt hoà trong nước mắt.

    Tay nắm trong tay. Gã nhìn những bàn tay cần lao bao năm bươn chải tảo tần của các chị. Gã nắm các bàn tay ấy. Thô, ráp, nhưng ấm áp đến lạ kỳ.

    Có hai cuộc gặp gỡ gã nhớ nhất và muốn ghi lại.

    Hình ảnh một người đàn ông to béo cụng đầu với người đàn bà lam lũ.

    Người đàn ông ấy là Trần Song Hải con trai của trung tá hải quân VNCH Trần Văn Tâm. Người đàn bà là Huỳnh Thị Sinh vợ của thiếu tá Nguỵ Văn Thà. Hải kể trong nước mắt. Ba tôi là hạm trưởng tàu HQ 10 Nhật Tảo, Nguỵ Văn Thà là hạm phó. Ba tôi được lệnh đến chỉ huy một tàu khác Nguỵ Văn Thà lên làm hạm trưởng và ngay sau đó được lệnh ra Hoàng Sa.

    Hải ôm bà Sinh nói, cô ơi,chú Thà đã chết thay cho ba con. Cô ơi, khi còn sống ba con dạy con nhiều về tình yêu đồng bào về tinh thần quốc gia. Ba con bảo, con làm gì thì làm cũng phải gắng giúp cho quân đội hùng mạnh bất kể màu cờ nào miễn là bảo vệ Tổ quốc.

    Gã được biết Hải hiện là chủ một doanh nghiệp lớn chuyên cung cấp những động cơ, thiết bị hiện đại, tốt nhất cho việc đóng mới những con tàu của Hải quân.

    Cuộc gặp thứ hai.

    Người đàn ông trẻ là Trần Tuấn Linh. Người đàn bà ngồi cạnh là Phan Ngọc Hoa.

    Linh làm việc cho một ngân hàng tại quận bốn, thường thấy một phụ nữ trông lam lũ suốt ngày mưa hay nắng bên tủ thuốc lá nhỏ. Linh lân la hỏi chuyện thì biết người bán thuốc lá vỉa hè mưu sinh này có chồng là thượng sĩ hải quân hy sinh trong trận chiến chống quân xâm lược Trung Quốc ở Hoàng Sa. Thế là Linh đã âm thầm giúp đỡ người phụ nữ này. Linh giới thiệu chị với Nhịp cầu Hoàng Sa.

    Ngôi nhà mới của chị Hoa vợ liệt sĩ Nguyễn Hồng Châu đúng ngày giỗ 44 năm của anh hôm nay hoàn thành một phần nhờ tấm lòng của Linh, một bạn trẻ Sài Gòn.

    Lúc này thì Sài Gòn đang mưa rất lớn. Lạ thật mùa này SG lại mưa. Gã ngồi nhìn mưa và ăn chiếc bánh tét do chính bà Ngà dậy sớm làm đem tới đám giỗ chung của các chiến sĩ hải quân VNCH bảo vệ Hoàng Sa. Gã hỏi bà Ngà sao làm bánh tét? Bà bảo, thương chồng cùng các bạn chiến đấu của chồng bao năm rồi không được ăn bánh tét, bao năm rồi không được ăn tết với vợ, con.

    Facebook Lưu Trọng Văn

  • Cộng sản Việt Nam và Trung Cộng ăn mừng sau khi Hoàng Sa, Trường Sa bị mất

    Ông Dương Danh Huy-Nhà nghiên cứu Biển Đông:"..Nhà Nước thi hành đầy đủ nghĩa vụ của mình đối với Hoàng Sa là cần thiết,nhưng không đủ.Sự quan tâm của người dân là cần thiết,nhưng không đủ.Nói cho nhau nghe Hoàng Sa là của Việt Nam là cần thiết nhưng không đủ.Phải có đủ người quan tâm biến sự quan tâm của mình thành sự sáng tạo,công sức,hành động,hay thành những đóng góp khác cho tranh chấp Hoàng Sa,nhất là trên trường quốc tế..". Vậy tại sao ? Ai muốn quên, muốn từ bỏ giang sơn lãnh thổ cho giặc mà ngăn cấm để Việt Nam không đủ người quan tâm đến Hoàng sa của Tổ quốc đã, đang bị giặc cưỡng chiếm, giày xéo? Hy vọng chúng ta cùng đoàn kết và hành động như Ông Dương Danh Huy kêu gọi. Theo Congtrung Nguyen thì ý chí không thiếu,kiến thức thừa đủ,chỉ còn hành động thì chưa có hay chưa tập hợp đủ mạnh.

    Ông Đỗ Văn Thọ - Ngụ xã Bà Điểm, huyện Hóc Môn, là cựu hạ sỹ quan điện tử trên Khu Trục Hạm HQ-4 Trần Khánh Dư nói: "Tôi vẫn còn căm thù lắm. Tôi giờ sức khỏe còn dồi dào lắm, nếu phải ra đi để tái chiếm lại [ Hoàng Sa ] thì tôi cũng sẵn sàng ra đi". Chú tuy nghèo mưu sinh bằng đạp xích lô nhưng lại giàu lòng yêu nước như vậy đó.

    Đất nước đang trong tình trạng bị hiểm họa bành trướng, chúng ta ghét nhất bọn con buôn chính trị nào lấy đất đai, chủ quyền làm quà cho giặc,kẻ nào vô ơn hoặc cướp công xương máu của anh hùng liệt sĩ làm nấc thang cho danh vọng hoặc im lặng hưởng thụ trên sự oan nghiệt, mất mát của những đồng bào là ngư dân cần lao, chân chất..Như Napoleon từng nói :" Nếu bạn xây dựng đội quân 100 con sư tử được điều binh khiển tướng bởi một con chó, thì trong bất cứ cuộc chiến nào, những con sư tử sẽ chết như một con chó. Nhưng nếu bạn xây dựng đội quân 100 con chó và để sư tử dẫn đầu, tất cả những con chó sẽ chiến đấu như một con sư tử ". Vậy thì giá trị lãnh đạo không khác hơn đầu tiên, trước tiên phải là tinh thần quật khởi chống ngoại xâm, là ý chí và cách ứng xử kiên quyết với kẻ thù xâm lược để bảo vệ bằng được Tổ quốc mà tổ tiên đã có một lịch sử hào hùng, bất khuất với 4.000 năm dựng nước và giữ nước. Người chính nghĩa, kẻ gian tà, người trung kiên hay phản bội đều nên xét từ đó mà ra.

    Phải tỉnh táo trước mọi âm mưu, thủ đoạn của Trung Quốc là phá từ trong phá ra, uy hiếp từ ngoài vào để chờ giờ G xâm lược? Tại sao Khơme đỏ có Pôn Pốt lãnh đạo, có một tập đoàn ngu trung, tàn ác đến man rợ dám diệt chủng chính đồng bào mình, dân tộc mình, cam tâm nghe theo, làm theo, tay sai cho bọn bành trướng Bắc Kinh mà thế giới không hề can thiệp? năm 1979 Trung Quốc xâm lược Việt Nam không ai lên tiếng ngoài Bắc Triều Tiên phụ họa cho Trung Quốc ? Vụ giàn khoan Hải Dương 981 vào Việt Nam ai lên tiếng bênh vực ngoài Mỹ và đồng minh? Tất cả việc tuyên truyền yếu kém, phân tán đều do có bàn tay của tình báo Hoa Nam sắp đặt, nuôi dưỡng, điều khiển. Chúng xây dựng và tạo ra những lực lượng thứ hai trong lòng dân để kích động hận thù lẫn nhau, yêu nước bằng mồm để yên lòng dân trước việc ngông nghênh, lộng hành của giặc, cản phá mọi sự bang giao với thế giới bên ngoài,chúng trộn lẫn yêu nước là phản động, phản động thành yêu nước để vàng thau lẫn lộn,nghi kỵ, hiềm khích bằng những "vũ khí" độc ác chuyên chính vô sản, đấu tranh giai cấp,lập trường giai cấp.. để thế nước, lòng dân luôn suy yếu không sao đoàn kết được..Nhớ lại vụ Iraq đầy tham vọng đã xâm lược Kwoet với lý do nại ra y như miệng lưỡi của Trung Quốc là " Kwoet từng là phiên thuộc của Iraq " thì được thế giới can thiệp cứu giúp và trừng trị tên khát máu Saddam Husein thì mới thấy yêu nước là chưa đủ mà phải biết kết hợp với lòng dân, với sức mạnh của thời đại, của lương tri yêu chuộng hoà bình thế giới, biết tìm kiếm liên kết với đồng minh cùng tương đồng lợi ích quốc gia.. tạo nên thế và sức đủ răn đe làm chùn bước, nản lòng của mọi con sói.. Mỹ không hề mưu cầu lãnh thổ với bất kỳ quốc gia nào trên thế giới, không có đồng hoá, tiêu diệt dân tộc Việt Nam mà ngược lại rất muốn Việt Nam ổn định, phát triển và hổ trợ cho Việt Nam tự lực, tự cường để đủ sức tự vệ ngăn chặn cuộc bành trướng được che đậy bằng "Giấc mơ Trung Hoa "..

    Facebook Congtrung nguyen

  • Một ngư dân bị tàu lạ bắn trọng thương trên biển

    Chiều 28/11, Văn phòng Ủy ban Quốc gia Tìm kiếm cứu nạn (TKCN) cho biết, một ngư dân trên tàu cá Khánh Hòa bị tàu lạ bắn trọng thương khi đánh bắt gần quần đảo Trường Sa.

    Theo đó, khoảng 12 giờ 30 ngày 27/11, Bệnh xá đảo Phan Vinh (quần đảo Trường Sa) tiếp nhận cấp cứu và điều trị bệnh nhân Dương Văn Cư (ngư dân tàu cá KH 90972 TS của Khánh Hòa), bị thương thấu phổi, tràn máu màng phổi, do đạn bắn vào vùng sườn thắt lưng bên phải.

    Sau khi xác minh, phía Hải quân cho biết, lúc 2 giờ ngày 26/11, tại khu vực cách Đông Nam đảo Tiên Nữ (Quần đảo Trường Sa) khoảng 85 hải lý, tàu cá KH 90972 TS bị tàu lạ bắn 3-4 phát đạn, 1 viên trúng vào ngư dân Dương Văn Cư. Do trời tối, nên không nhận dạng được số hiệu tàu lạ. Sau đó, tàu cá đưa bệnh nhân về đảo Phan Vinh cấp cứu.

    Nam Khánh/Tiền Phong