nông nghiệp

  • Các Tập đoàn Trung Quốc muốn đầu tư vào nông nghiệp sạch, cảng biển tại Việt Nam

    Tập đoàn Citic, nắm giữ 60% cổ phần của McDonald ở Trung Quốc, cho biết có thể giúp sản phẩm Việt Nam xâm nhập sâu hơn vào Trung Quốc. Tập đoàn Xây dựng Trung Quốc cho hay đã nghiên cứu kỹ về thị trường Việt Nam và thấy có nhiều tiềm năng hợp tác về xây dựng các khu công nghiệp, cảng biển…

    Continue reading

  • CÁI CHẾT CỦA NÔNG SẢN VIỆT VÀ VẤN ĐỀ ẨN GIẤU

    Gần 100 triệu dân, sức ăn lớn khủng khiếp. Lương thực trồng ra không thể thừa được. Nhưng từ tết đến nay nông dân đã phải đem rau đi đổ. Giá rau thấp đến độ không đủ chi phí thu hoạch nên nhổ bỏ. Với cái giá nông sản của Trung Quốc buộc nông dân Việt Nam phải đem đổ bỏ sản phẩm mình trồng ra thì nông sản Trung Cộng sao có lời?

    Hạch toán kỹ, gồm chi phí giống, thuốc, phân, công chăm sóc và thu hoạch, chi phí vận chuyển hàng ngàn dặm qua đến Việt Nam mà vẫn còn rẻ đến mức buộc nông sản Việt Nam phải đổ bỏ, thì đó là một câu hỏi to tướng. Có vấn đề mờ ám trong điều hành kinh tế vĩ mô ở đây. Chắc chắn phải có 2 điều kiện, kẻ dã tâm và kẻ tiếp tay. Hãy xét thử xem? GDP của Trung Cộng năm 2017 là 12.400 tỷ USD, GDP của Việt Nam là 215 tỷ USD. Tính ra quy mô kinh tế Trung Cộng gấp 58 lần Việt Nam. Điều đó nói lên đặc điểm gì? Nghĩa là chỉ cần 1 chương trình tài trợ nông nghiệp của Trung Cộng sẽ làm cho giá nông sản Trung Cộng bán 0 đồng thì cũng chẳng thiệt hại cho ngân sách Trung Cộng là bao. Tài trợ nông sản để đánh chết một nền nông nghiệp mà họ cần phải tiêu diệt. 

    Để giải thích cho vấn đề này tôi xin đưa ra một nghi ngờ thế này. Nông sản do nông dân Trung Cộng làm ra, chính quyền Trung Cộng thông qua các đại lý của mình bao tiêu toàn bộ sản phẩm, nông dân Trung Cộng không chịu thiệt về giá. Số này sẽ được bơm thuốc bảo quản để giữ tươi hoặc để đầu độc người tiêu dùng, sau đó cho vận chuyển ngàn dặm sang Việt Nam bán với giá rẻ bèo, rẻ đến mức thấp hơn cả công thu hoạch nông sản Việt Nam. Thực ra hàng hóa này là loại chứa đầy độc tố như táo phù thủy trong truyện Bạch Tuyết mà thôi, mục đích không phải kiếm lời. Hàng nông sản này qua đến Việt Nam như là hàng cho không. Vì chính quyền Trung Cộng không muốn kiếm lời trên việc này, mà họ vì mục đích hoàn toàn khác. Đó là đánh chết nông nghiệp Việt Nam và đầu độc dân Việt Nam. Cho nên hàng này bán giá thấp bao nhiêu cũng bán, miễn sao đưa cho được thứ nông sản này vào miệng dân Việt.

    Đó là hành động dã tâm. Tiếp theo phải có hành động tiếp tay mới trót lọt. Nếu hàng Trung Cộng bên kia biên giới có giá 0 đồng thì qua Việt Nam cũng không thể rẻ được nếu nhà nước dựng hàng rào thế quan để chặn nó lại. Nếu đánh thuế nông sản Tàu thì khi qua Việt Nam, nông sản này chịu 2 tầng giá, đó là giá đánh thuế và giá vận chuyển trên đất nước Việt Nam. Với 2 tầng giá này, thì tôi tin nông sản Tàu không thể đánh chết nông sản Việt được. Nhưng nhà nước Việt Nam xóa thuế cho nông sản Tàu để tiếp tay cho chiến lược đánh chết nông sản Việt.

    Chiêu móc tiền túi trợ giá nông sản sang Việt Nam còn có thể dùng nông sản Việt đánh nông sản Việt. Nghĩa là nông sản Việt Nam bán qua Tàu, chính phủ trợ giá cho doanh nghiệp thu mua để họ lấy nông sản Việt ướp hoá chất bán sang Việt Nam giá 0 đồng cũng được, không nhất thiết dùng hàng nông sản Tàu. Chiêu này cũng đủ đánh chết nông sản Việt.

    Nhìn lại chính sách thuế của chính quyền Việt Nam rất mờ ám. Tại sao thuế xăng dầu, thuế ô tô cực cao, nhưng thuế nhập khẩu nông sản Tàu là 0%? Trong tình hình thậm hụt ngân sách liên tục thì giảm thuế nông sản Tàu về zero là một sự mờ ám. Đây rõ ràng là một hành động làm theo mệnh lệnh, nếu không có lệnh không ai chịu thất thu một cách vô lý đến vậy.

    Lần xa hơn nữa, những chuyến thăm của tổng bí thư ĐCS VN sang Tàu sau mỗi lần đắc cử và kí hàng loạt văn kiện bí mật dân không biết nội dung. Sâu chuỗi lại, chúng ta nhìn thấy cái chết nông sản Việt là nằm trong một mưu mô của kẻ bên kia biên giới và sự chấp nhận làm theo chỉ thị của chính quyền bên này biên giới. Cả 2 phối hợp cực kỳ nhịp nhàn và mưu mô đã diễn ra vô cùng suông sẻ.

    Đất nước này không làm nổi con ốc cho Samsung và 80% dân sống nhờ nông nghiệp. Đánh vào nông nghiệp là một cú đánh rất hiểm mà chính dân chúng ta không thể đỡ nổi. Nếu đứng trên quyền lợi dân tộc để xét chính sách thuế nhập khẩu nông sản áp cho Tàu 0% là không thể hiểu nổi. Hiểu sao được khi nó là một âm mưu bí mật? Đất nước chết chắc, nếu không chịu nhìn ra vấn đề nguy cấp này. Im lặng đi! Im lặng để mà chết!

    FB Đỗ Ngà

  • VIỆT NAM ĐI TẮT ĐÓN ĐẦU

    23120252 1723294667979321 1248713792176062924 o

    Cơ cấu dân số làm trong ngành nông nghiệp của Mỹ là 1%, nhưng sản lượng thì đủ cung cấp cho một lượng dân 2 tỷ người. Nông sản của Mỹ chiếm 18% thị phần thế giới. Quy ra ngành nông nghiệp Mỹ đủ khả năng nuôi được 7 nước Mỹ. Điều quan trọng là hàng nông sản Mỹ là hàng có thương hiệu mạnh trên thế giới, khách hàng muốn mua thực phẩm an toàn thì tìm đến sản phẩm của họ.

    Cơ cấu dân số làm nông nghiệp của Úc là 4% dân số tức khoảng 960 ngàn người, nhưng người trong độ lao động trong ngành này chỉ 400 ngàn người. Người ta tính độ tự cung tự cấp của nông dân Úc đứng đầu thế giới, 1 nông dân Úc nuôi được 190 người, tức nông nghiệp Úc đủ nuôi 76 triệu người. Úc là nước hiếm hoi trên thế giới có mức thu nhập bình quân đầu người nông dân cao hơn thu nhập bình quân đầu người cho toàn quốc gia. Mức thu nhập nông dân Úc là 100 ngàn đô /người, trong khi thu nhập bình quân đầu người cả nước là 62 ngàn.

    Nhìn lại nông nghiệp Việt Nam đã đạt được những gì? Cơ cấu dân số trong ngành nông nghiệp là 60%. Nhưng sản phẩm nông nghiệp chiếm 13,8% GDP, tức tầm 28 tỷ USD. Người nông dân Việt Nam có thu nhập cực thấp. Nay đã thế kỷ 21 mà vẫn còn dân đói rải rác khắp đất nước. Đặc biệt là vùng cao, người dân nghèo đến mức một số tổ chức thiện nguyện vận động ủng hộ cho "bữa ăn có thịt". Nếu ai có dịp đến những vùng hẻo lánh, tình trạng đồng bào bi đát vô cùng.

    Nhìn 28 tỷ USD đừng vội mừng. 28 tỷ USD đó là đầu ra sản phẩm, quan trọng là đầu vào cho nó là bao nhiêu? Nếu đầu vào cao thì có nghĩa là ngành nông nghiệp kém hiệu quả. Ví dụ, đầu vào (tức chi phí đầu tư) mà 27 tỷ USD suýt soát đầu ra thì đất nước Việt Nam chỉ có ăn cám mà sống. Có nhiều lý do để ta khẳng định đầu vào cao. Khâu giống cũng nhập, phân cũng nhập, thuốc bảo vệ thực vật cũng nhập bla bla... Nhập tất tần tật thì lấy gì có đầu vào thấp? Chắc chắn đầu vào cao dù không có số liệu thống kê chính thức.

    Tại những nước tiên tiến, người ta chuyển hướng sang nuôi trồng sản phẩm thuần hữu cơ (organic), sản phẩm mà người Việt gọi là thực phẩm sạch để phục vụ con người. Tại nhiều nước, Bộ Nông nghiệp lập ra Uỷ ban Quốc gia để chứng nhận sản phẩm hữu cơ. Ở Mỹ có USDA, Đức có BDIH, Anh có Soil Association, Pháp có Cosmebio, Bỉ có Biogaranite.v.v. Nhưng Việt Nam chẳng có cơ quan nào chứng nhận, mà nếu có cũng chẳng đáng tin vì uy tín của chính quyền không có.

    Tại một đất nước có đến 60% dân số làm nông nghiệp mà không cho ra được nông sản sạch. Cho nên thị trường nông sản sạch nhường sân chơi cho nông sản nhập, đây là thất bại thê thảm của ngành nông nghiệp nước nhà. Nhập thuốc bảo vệ thực vật quá nhiều nên tốn chi phí đầu vào cao, thế nhưng sản xuất ra thực phẩm bẩn bán giá thấp hoặc xuất khẩu bị trả về. Và thậm chí thực phẩm bẩn trong nước còn bị cả thực phẩm bẩn của Tàu đập cho què giò ngay trên sân nhà thế mới đau. 
    (Trích: Một nền nông nghiệp thất bại của Đỗ Ngà)