Miền Nam

  • Sau 43 năm có thể "hoà hợp hoà giải dân tộc" ?

    Cuộc chiến Việt Nam kết thúc ngày 30/04/1975, đến hôm nay đã tròn 43 năm.

    Sau ngày tháng tư đen gãy súng đó, đất nước thống nhất về mặt địa lý. Một năm sau đó là sự thống nhất về mặt nhà nước. Nhưng sau 43 năm, nhân tâm vẫn chưa thống nhất.

    Bốn mươi ba năm đã trôi qua, nhưng hàng năm mỗi khi đến ngày này người Việt ở khắp nơi trên thế giới vẫn tiếp tục có những tranh luận về vấn đề này: Đây là một cuộc nội chiến hay là cuộc chiến tranh ý thức hệ? Ai thắng ai thua? Để thống nhất đất nước có cần phải có cuộc chiến đổ máu kéo dài hơn hai mươi năm trời như thế không?.... Rất nhiều câu hỏi đặt ra mà câu trả lời vẫn còn bỏ ngõ.

    Nội chiến ư? Đúng vậy. Chiến tranh ý thức hệ ư? Chẳng sai. Và cuộc nội chiến mang tính tranh chấp của hai hệ ý thức tư tưởng này có lẽ là cuộc chiến hiếm hoi trên thế giới mà hậu quả của nó kéo dài đến thế. Viết đến đây, tôi chợt nghĩ đến cuộc họp thượng đỉnh liên Triều hôm 27/04. Giá mà hai miền Việt Nam trước đây có một cuộc họp thượng đỉnh tương tự, sẽ ít có máu đổ đầu rơi hơn.

    Sự thống nhất của nước Đức từ 2 khối đối lập nhau hoàn toàn về ý thức hệ, hệ thống chính trị, mô hình quản lý kinh tế... cũng là một ví dụ đẹp về sự thống nhất đất nước không cần chiến tranh đổ máu.

    Những đau thương mất mát của cuộc chiến và những hệ lụy thời hậu chiến trong quan hệ đối xử giữa kẻ thắng - người thua trong những năm tiếp sau đó đã để lại những di chứng khủng khiếp. Những kỷ niệm khó quên của một thời mà những người đồng bào đối xử với nhau như kẻ thù với những định kiến về chính trị và giai cấp, với những kỷ niệm đau thương khó quên về những năm tháng học tập cải tạo đầy máu và nước mắt, chiến dịch cải tạo tư sản, phong trào xua dân đi kinh tế mới, những đợt vượt biên tị nạn kinh hoàng, những phân biệt đối xử, những ánh mắt cú vọ, những bản sơ yếu lý lịch khai đi viết lại ... Phải chăng những chuyện đau lòng đó là những tảng đá lớn chắn đường, gây ngăn cách nhân tâm? Những người “chiến thắng” sau năm 1975 đã tiến hành tái thiết đất nước trên cơ sở của lòng hận thù giai cấp và bạo lực cưỡng chế, để lại những vết thương khó lành và những ký ức kinh hoàng trong tâm trí nhiều người từng ở khác chiến tuyến với họ.

    Bốn mươi ba năm trôi qua, vẫn còn đó những khắc khoải không nguôi, những vết thương lòng chưa khép, những sự kỳ thị phân biệt vẫn còn. Hàng năm đến ngày này, chính quyền vẫn nhắc đến chuyện hòa giải hòa hợp nhưng tất cả cũng chỉ dừng lại ở những lời kêu gọi chung chung. Những hành động thực chất mang tính hoà giải và hàn gắn với những người đồng bào một thời đứng bên kia chiến tuyến dường như còn hiếm hoi lắm. Người ta nhắc đến chuyện hòa giải hòa hợp dân tộc nhưng vẫn muốn áp đặt lên toàn xã hội sự thống trị độc tôn của một hệ ý thức giáo điều cũ kỹ lỗi thời.

    Vẫn còn đó những khó khăn khi người ta vẫn đang cố gắng biện minh bằng mọi lý lẽ về những kỷ niệm một thời kỳ khốn khó và đau thương nhằm né tránh sự thật phũ phàng về tình người và nghĩa đồng bào giữa những người từng đứng 2 bên chiến tuyến sau khi tàn cuộc chiến.

    Vẫn còn đó những khó khăn khi người ta chỉ chấp nhận vị trí độc tôn của tiếng nói người thắng cuộc và chưa chịu lắng nghe những tiếng nói trái chiều.

    Con đường hòa giải hòa hợp dân tộc xem ra còn chông gai lắm.

    FB Lê Quang Huy

  • Đối mặt ‘ông trùm’ buôn tạng phía Bắc: xâm nhập nơi “nuôi người bán thận” ở Hà Nội

    Trong mắt của những tay cò dắt mối bán thận, Hà Nội là mảnh đất màu mỡ khiến nhiều người từ mọi miền đổ về đây để bán đi một phần cơ thể. Theo lời dụ dỗ của cò Sơn và cò Lan, tôi tiếp tục hành trình từ TP.HCM ra thủ đô để tìm hiểu về đường dây buôn bán nội tạng. Tôi đi bán thận: Thâm nhập nơi ‘nuôi người bán thận’ ở Hà Nội Hà Nội – nơi tập trung những bệnh viện lớn nhất cả nước – bỗng trở thành mảnh đất màu mỡ của những tay cò dắt mối cho nhiều người bán thận từ mọi miền đổ về.
    Có mặt ở Hà Nội vào một ngày đầu đông, cái lạnh cắt da thịt dưới 10 độ, chúng tôi hẹn gặp Lan, một trong những cò buôn thận hoạt động tích cực nhất trên mạng. Lan xưng mình là y tá của một bệnh viện ở Hà Nội, làm trót lọt cho nhiều người từ miền Nam ra Hà Nội bán thận.

    Lan nói tôi bắt xe ôm ra bến xe Giáp Bát sẽ có người đón. Tuy nhiên, khi chúng tôi đang trên đường từ quận Cầu Giấy ra bến xe, bất ngờ Lan gọi lại và đổi địa điểm gặp ở ngõ 364 đường Giải Phóng.

    Tại đây, đón tôi là một người đàn ông tên Quý, chừng 35 tuổi. Trước lúc hai bên gặp nhau, Quý đảo mắt, dáo dác nhìn xung quanh như đang kiểm tra xem có “vệ tinh” nào bám đuôi chúng tôi rồi mới tiếp chuyện.

    Thấy an toàn, Quý đưa tôi vào quán nước cạnh đường tàu lửa để kiểm tra giấy tờ và thỏa thuận giá cả.

    “Nếu đơn hiến của anh có cả bố mẹ ký thì làm ở Việt Đức, còn chỉ bố hoặc mẹ thì làm ở Bạch Mai. Khi anh lên ca sẽ nhận được 250 triệu đồng, nếu may mắn người nhà bồi dưỡng sau mổ thêm từ 10-20 triệu đồng”, Quý nói.

    Trong cuộc trò chuyện, Lan hỏi đủ các thông tin về hoàn cảnh, nhân thân của tôi. Cảm thấy tin tưởng, Lan dắt tôi vào con hẻm ngoằn ngoèo, nhiều lối rẽ, như một mê cung ở gần đường ray tàu hỏa. Đi khoảng 300 m, Lan dẫn tôi vào một căn nhà 3 tầng, nơi đang nuôi hơn 5 người bán thận từ miền Nam ra.

    Leo lên lầu 1, Lan giới thiệu đây là nơi một cô gái 24 tuổi vừa “hiến” thận thành công ở một bệnh viện quốc tế, đang nằm dưỡng thương.

    Lan an ủi: “Anh cứ ở đây cho thuận tiện, chỗ ở sạch sẽ. Trên anh có một chị từ Cà Mau chuẩn bị lên ca, tầng 3 có 1 con bé mới hiến xong đang dưỡng thương. Nơi này giống một gia đình, đừng lo buồn vì không có người nói chuyện nơi đất khách”.

    Nói xong, Lan dẫn tôi đi gặp chị Hà, 35 tuổi, quê Đất Mũi, Cà Mau. Chị Hà ra Hà Nội chờ bán thận khoảng một tuần trước. Gặp tôi, người phụ nữ có khuôn mặt khắc khổ, mặc bộ đồ cáu bẩn cho hay đã làm hết các xét nghiệm, ngày lên bàn mổ thì người chồng ở quê sẽ ra nuôi. “Nhiều người hiến một quả trở về vẫn sống bình thường, vẫn lấy vợ sinh con có sao đâu”, chị Hà nói với tôi và cũng tự trấn an chính mình.

    Lấy lý do phải về phòng trọ lấy đồ đạc, tôi rời khỏi “hang ổ” của Lan với cảm giác như lúc nào cũng có người đi sau theo dõi. Trên đường về, tôi nhận được tin nhắn của Lan với câu hỏi: “Anh là nhà báo à?”. Tin nhắn như một lời răn đe, hăm dọa khi Lan đang hoài nghi tôi.

    Không thể giao dịch với Lan, tôi gọi điện cho Sơn, người tôi đã gặp ở Sài Gòn để tìm mối khác.

    Sau nhiều lần hẹn, Sơn từ Sài Gòn bay ra Hà Nội rồi đón tôi tại một quán cà phê trước cổng bệnh viện Bạch Mai. Lấy lý do không đủ khả năng nuôi tôi trong suốt thời gian chờ lên bàn mổ nên Sơn “bán” tôi lại cho cò Cường và về lại Sài Gòn.

    Cường kêu tôi bắt xe từ bệnh viện Bạch Mai đến bến xe Nước Ngầm để gặp một thanh niên tên Hưng. Sau vài lời chào hỏi, 20h, trời tối như mực, Hưng chở tôi vào con đường nhỏ. Ngoằn ngoèo đến mức tôi không còn xác định được phương hướng.

    Điểm đến là căn nhà cấp 4 nằm trong ngõ sâu mà sau này tôi mới biết đây là khu dân cư thuộc làng Thọ Am, xã Ngũ Hiệp, huyện Thanh Trì, Hà Nội.

    Ở đây chỉ có tôi, Hưng và một người phụ nữ tên Thanh. Cả Hưng và Thanh đều là người đi bán thận, trong thời gian chờ làm các thủ tục, Hưng giúp ông chủ chở người về điểm tập kết.

    Như đã hẹn, hôm sau Cường cử đàn em tên Thịnh từ Thanh Hóa ra Hà Nội để gặp tôi bàn chuyện hiến thận. Thịnh tiết lộ, Cường có đường dây buôn bán nội tạng lớn nhất khu vực miền Bắc. Do từng môi giới thành công nhiều vụ mua bán tạng nên uy tín của “ông trùm” Cường được nhiều người biết đến. Cường không cần phải lên mạng tìm kiếm “kèo” như Lan, Quý mà nhiều người có nhu cầu vẫn tự tìm đến Cường để móc nối mua – bán thận, gan.

    Sau một hồi kiểm tra giấy tờ của tôi, Thịnh gọi điện về cho “ôm trùm” báo đã gặp và kiểm tra giấy tờ đều thật.

    “Ở đây Việt Đức làm nhanh nhất, tầm một tháng, còn Bạch Mai lâu hơn, Huế thì tầm 3-4 tháng. Làm với anh Cường thì an tâm, ảnh làm lâu năm rồi nên giữ chữ tín. Nếu anh không phải do Sơn giới thiệu thì anh Cường không nhận đâu”, Thịnh chắc nịch.

    7h sáng 4/12, Cường từ Thanh Hóa ra hẹn gặp tôi ở một quán cà phê trước cổng Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội). Nhưng khi tôi đến, người đón không phải là Cường mà Thịnh. Lúc này, Thịnh đang dẫn một người đàn ông khác làm các xét nghiệm trong bệnh viện. “Ông trùm” đường dây buôn bán nội tạng vẫn chưa xuất đầu lộ diện, cảnh giác xem theo sau tôi có “vệ tinh” nào không.

    Lan man trò chuyện trong quán cà phê, 30 phút sau, Cường gọi điện cho Thịnh nói chở tôi đến phố Chân Cầm. Từ Phủ Doãn qua Chân Cầm chừng 300m nhưng Thịnh chở tôi đi lòng vòng rồi mới ghé đến điểm hẹn để gặp Cường.

    “Anh nói thẳng với chú mày luôn. Anh nói 240 triệu là 240 triệu, không bớt một cắc. Anh không đẩy giá ảo như mấy đứa kia lên 280 triệu đồng rồi trả chú 230 triệu đồng đâu. Làm thế có ma nó làm”, Cường thẳng thừng chốt giá.

    Trên đường chở tôi về làng Thọ Am, Cường tiết lộ từng có một tuổi thơ cơ cực, lớn lên thì vào tù ra tội. Cũng từ những năm tháng tung hoành giang hồ mà Cường mới lần mò ra được đường dây buôn bán nội tạng rồi phất lên từ đó.

    Nhiều năm qua, Cường dắt mối bán thận thành công cho rất nhiều trường hợp ở Hà Nội và các tỉnh.

    Trong suốt cuộc trò chuyện, Cường còn nhắc đến 2 người bạn của mình đang nắm 2 đường dây khác. Bộ ba “ôm trùm” này thường hợp sức để xây dựng thành một liên minh vững chắc trong đường dây môi giới mua – bán thận.

    Suốt hành trình thâm nhập vào đường dây này tôi phát hiện nhiều người vì hoàn cảnh khó khăn bị các cò dụ dỗ bán thận. Số tiền họ thực nhận chỉ đủ để trả nợ. Cuộc sống nghèo vẫn hoàn nghèo.

    Trong số những con người ấy, có không ít người bất đắc dĩ trở thành cò dắt mối, phục vụ, làm giàu cho các “ôm trùm”. Để rồi, mạng lưới và chân rết của đường dây buôn bán nội tạng như vòi bạch tuộc ngày càng mở rộng ra nhiều tỉnh, thành phố trên cả nước.

    Cứ thế, những chuyến xe chở người nghèo khổ về thủ đô bán thận vẫn đều đặn lăn bánh mỗi ngày. Và phía sau những chuyến xe không hồi kết ấy là nỗi đau, là nước mắt muộn mằn của những phận người trót bán đi sự sống của chính mình.

    Minh Anh/Zing

  • BỘ LÔNG KHÔNG LÀM NÊN CON CÔNG, BẰNG CẤP KHÔNG QUYẾT ĐỊNH NHÂN CÁCH.

    22687558 885044141646221 3778037636903792270 n

    Ảnh: nguồn Internet

    Lẽ ra tôi sẽ không bận tâm trước phát ngôn ngông cuồng của cô ca sĩ, nghệ sĩ ưu tú thanh lam. Tuy nhiên, vì cái phát ngôn của cô đã động chạm vào lòng tự ái dân tộc, miệt thị và gây chia rẽ vùng miền, đồng thời nó mạ lỵ cả những bậc tiền bối trong cái đảng cộng sản nhà cô, vì vậy tôi tiếp tục lên tiếng với cô và cả những kẻ có cùng tư tưởng, quan điểm với cô.

    Tôi còn nhớ không lầm, năm 1981 (12 tuổi), cô đã một mình đi dự Festival thiếu nhi ở Đức. Cha cô là nhạc sĩ Thuận Yến đã tự hào về cô về chuyến đi này: "Cháu đứng trên sân khấu vừa đánh đàn guitar vừa hát bài Mặt trời và ánh lửa của nhạc sĩ Trần Long Ẩn. Lam không học guitar mà vẫn chơi được".

    Rõ ràng, nghệ thuật là lĩnh vực thiên về "bẩm sinh", tài năng không đợi tuổi tác và song hành với học vấn, đào tạo tài năng chỉ mang tính tạo thêm sự phong phú, chỉn chu cho tài năng chứ không phải là thước đo độ đẳng cấp trong nghệ thuật. Vì vậy việc cô hỗn xược khi phát ngôn "Miền Nam nhiều ca sĩ chẳng học hành gì nhưng nổi tiếng nhờ truyền thông" không những đã xúc phạm vào giới nghệ sĩ miền Nam mà còn là cái tát vỗ vào mặt những tiền bối cộng sản đang còn sống sờ sờ ra đó.

    Trước khi nói xấc xược như trên, cô có bao giờ tự hỏi tại sao hồ chí minh, đỗ mười, nguyễn tấn dũng và rất nhiều lão thành cách mạng họ có học hành như yêu cầu của cô không, thế nhưng kẻ thì được cha cô và cả cái đảng nhà cô gọi là lãnh tụ, tên thì được gọi là "bồ tát"...trong khi những kẻ này chỉ là phu bếp, chỉ là thiến heo, là lớp ba trường làng.

    Nếu cô là những ca sĩ kẹo kéo, những người chuyên hát đám ma, đám cưới thì chẳng ai quan tâm, chấp nhứt làm gì, đằng này cô là một "nghệ sĩ ưu tú", là một diva, là người của công chúng nhưng cô có cách nghĩ, cách nói của phường lưu manh, vô lại thì không thể chấp nhận được.

    Cô có biết trên thế giới này có biết bao người thành danh trong lĩnh vực nghệ thuật mà không qua trường lớp đào tạo không ? Và chẳng riêng gì ở lĩnh vực nghệ thuật mà ngay cả lĩnh vực kinh tế, chính trị vẫn có những người chưa tốt nghiệp đại học nhưng họ vẫn tế thế, an bang đó, ở Pháp có 3 vị bộ trưởng và chính thủ tướng tương lai của nước Áo cũng vậy.

    Ngay chính bản thân cô theo như cha cô đã nói "Cháu đứng trên sân khấu vừa đánh đàn guitar vừa hát bài Mặt trời và ánh lửa của nhạc sĩ Trần Long Ẩn. Lam không học guitar mà vẫn chơi được", vậy động lực nào, thế lực siêu nhiên nào đã giúp cho cô bé mới 12 tuổi đầu không học guitar mà vẫn chơi được vậy ? Nếu nói như nhận định của cô thì hóa ra cha cô đã nói láo để PR cho cô, cô nổi tiếng khi tuổi mới tròn 1 con giáp là nhờ vào truyền thông ?

    Ông bà xưa có dạy, hãy uốn lưỡi 7 lần trước khi nói, hay tất cả người cộng sản đều không thể uốn lưỡi được vì là lưỡi gỗ như nhận định của ông tướng cộng sản Trần Độ ?

    Nên nhớ rằng, BỘ LÔNG KHÔNG LÀM NÊN CON CÔNG, BẰNG CẤP KHÔNG QUYẾT ĐỊNH NHÂN CÁCH. Dù cho ai đó có là giáo sư, tiến sĩ nhưng không có NHÂN CÁCH thì cũng chỉ là rác rưởi của xã hội mà thôi có phải không "bồ tát" xuất phát từ thiến heo đỗ mười ?
    Facebook Tran Hung