Đinh La Thăng

  • “Anh Sáu kêu gỡ bài xuống!” 

     

    Hiện nay, có nhà báo nào ở Sài Gòn ‘dám’ viết trên trang facebook cá nhân về những lùm xùm đất đai liên quan đến Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Tất Thành Cang, đều nhận được điện thoại từ ông Nguyễn Đức Thọ, đương nhiệm Chánh Thanh tra Sở Thông tin và Truyền thông TP.HCM, rằng: “Anh Sáu kêu gỡ bài xuống!”.

    ‘Anh Sáu” là cách gọi thân mật đối với Phó Bí thư Thường trực Tất Thành Cang.

    Quận 2: lãnh địa của nhóm quyền lực dòng họ Lê – Trương?

    Nhà báo Nguyễn Tường Minh, cựu phóng viên báo Sài Gòn Giải Phóng, hiện là chủ biên báo Người Tiêu Dùng, cho rằng đã đến lúc cần nhìn thẳng vào chuyện người dân mất đất ở Thủ Thiêm; trong đó có Hòa thượng Thích Không Tánh, chủ trì Chùa Liên Trì đã bị cướp đất thô bạo, tất cả đều liên quan đến ông Tất Thành Cang khi ông là Bí thư Quận ủy kiêm Chủ tịch Ủy ban nhân dân Quận 2 từ năm 2009 đến năm 2012.

    Năm 1997, khi thành lập Quận 2, bà Trương Thị Hiền, vợ của ông Lê Thanh Hải được ‘bố trí’ ghế phó chủ tịch quận. Bà Hiền là em ruột bà Trương Mỹ Hoa, khi ấy là Phó Chủ tịch Nước. Chủ tịch quận 2 lúc mới thành lập là ông Chín Lực, nguyên phó Bí thư thường trực Quận 5 được điều sang.

    Do biết trước thời gian sẽ chia tách quận, nên từ trước năm 1997, nhiều quan chức đã cho người thân đứng tên sang nhượng lại đất nông nghiệp ở khu vực Thủ Thiêm; trong đó có gia đình ông Lê Thanh Hải, ông Nguyễn Hữu Tín (ông Tín xuất thân từ Đảng bộ Quận 5, chức vụ cuối cùng trước khi rời chính trường là phó Chủ tịch UBND TP.HCM).

    Ông Trần Minh Đức, cựu Phó Tổng Biên tập báo Tuổi Trẻ, kể: Công ty cổ phần Thế Kỷ 21 (cổ đông là các phóng viên, nhân viên báo Tuổi Trẻ) được UBND TP.HCM chấp thuận địa điểm đầu tư khu dân cư mới tại phường Bình Trưng Tây (quận 2, Sài Gòn) từ năm 1997. Việc thỏa thuận đền bù các hộ dân diễn ra nhanh chóng vì thuận mua, vừa bán. Thế nhưng dự án kéo dài đến năm 2005 vẫn bị vướng vì có 3 hộ (Nguyễn Hữu Tấn, em ruột phó chủ tịch Nguyễn Hữu Tín) không đồng ý, dù đã được tăng tiền đền bù gấp 4 lần so “dân đen”.

    “Sở dĩ ba hộ có thái độ “muốn gì được nấy” vì dựa vào một số mối quan hệ quen biết. Trong quá trình thương lượng đã có nhiều cuộc điện thoại, thư tay của một số giám đốc sở, cựu lãnh đạo UBND TP, Văn phòng Chính phủ...”. Ông Trần Minh Đức nói.

    Thế nhưng, lịch sử chưa bao giờ lãng quên!

    “Khi mà dòng thời gian từng bị che mờ bằng quyền lực, khi mà hàng loạt khu đất sang trọng mọc lên, mang lại lợi nhuận chục ngàn tỷ cho nhiều đại chủ đất ngày nay, người ta vẫn dễ dàng bắt gặp ánh mắt đau khổ của các ông, bà cụ suốt hơn chục năm cầm đơn kêu cứu khắp nơi, với hy vọng tìm lại công bằng trong chính sách đền bù đất đai và hiểu về giá trị của sự hy sinh cho lợi ích quốc gia. Nút thắt lịch sử nằm ở đâu?”. Nhà báo Nguyễn Tường Minh đặt câu hỏi, và cho rằng một trong những nguyên do khiến tờ báo Sài Gòn Tiếp Thị phải đóng cửa, chính là việc Tổng biên tập Đặng Tâm Chánh của tờ báo này đã dũng cảm muốn tìm kiếm câu trả lời, cách đây nhiều năm. Thế nhưng, hầu như sống giữa thành phố này mà đặt câu hỏi “khó” về Thủ Thiêm, dưới vương triều cũ, ắt hẳn sẽ có cơn bão tố kéo tới vùi dập tất cả sự thật, và nhiều thứ tiếp tục rơi vào lãng quên.

    “Hôm nay có thể đã khác. Nếu thực sự Chính phủ xác lập cam kết dùng sự liêm chính, kiến tạo để vận hành bộ máy lo cho dân, tôi nghĩ đã đến lúc bức màn tối che phủ quanh Thủ Thiêm cần phải kéo xuống, trả lại cho mọi người biết sự minh bạch trong suốt quá trình thu hồi đất vừa qua. Tôi nghĩ ai cũng đều muốn và sẵn sàng hy sinh tài sản của mình vì lợi ích chung của quốc gia. Chỉ là người ta không muốn mình hiến dâng tài sản cho quá trình vận hành sai trái của một số quan chức điều hành địa phương, phục vụ cho lợi ích nhóm. Rất nhiều người không dám nói ra, nhưng hầu như mọi người đều hiểu “nút thắt lịch sử” là do những con người nào từng gây ra. Và người ta cũng tin rằng, lịch sử sắp thay đổi tại Sài Gòn này.

    Bởi hơn ai hết, muốn hiểu về những điều bí ẩn phía sau quyết sách tại Thủ Thiêm nhiều năm qua, người mà các cơ quan nội chính Trung ương cần truy vấn đầu tiên chính là ông 6 Cang. Đúng hay sai? Khởi tố vụ án liên quan đến Thủ Thiêm hay không khởi tố? Đó đều là quyết sách cần cân nhắc rất thận trọng của những nhà lãnh đạo có lương tri, vì dân”. Nhà báo Nguyễn Tường Minh chia sẻ.

    Xem ra thì bữa tiệc nào cũng đến lúc phải tàn.

    Nguồn: Thảo Vy .

    Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Tất Thành Cang chụp cùng ông Đinh La Thăng.

  • Ông Đinh La Thăng bị VKS đề nghị 18-19 năm tù

    Sáng 22/3, sau 3 ngày xét hỏi, đại diện VKSND Hà Nội đề nghị bị cáo Đinh La Thăng 18-19 năm tù. Hai trong số 6 đồng phạm có liên quan vụ án bị đề nghị mức án 24-30 tháng tù treo.

    Sau 3 ngày xét hỏi, sáng 22/3, phiên xử sơ thẩm vụ án Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN) mất 800 tỷ khi góp vốn vào Ngân hàng Đại Dương (Oceanbank) bước sang phần tranh tụng. Đại diện VKS đọc bản luận tội và đề nghị mức án với bị cáo Đinh La Thăng (cựu Chủ tịch HĐTV PVN) và 6 cựu cán bộ ngành dầu khí. 

    Nguyên kế toán trưởng PVN bị đề nghị mức án cao nhất 

    Theo đó, VKS đề nghị mức án 18-19 năm tù đối với ông Đinh La Thăng về tội Cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng; Ninh Văn Quỳnh (nguyên Kế toán trưởng kiêm Trưởng ban tài chính kế toán và Kiểm toán PVN) 24- 26 năm tù tội Cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng và tội Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản.

    Các bị cáo khác: Vũ Khánh Trường 7-8 năm tù; Nguyễn Xuân Sơn 30-36 tháng tù; Nguyễn Xuân Thắng 24-30 tháng tù. Riêng 2 bị cáo Phan Đình Đức và Nguyễn Thanh Liêm cùng 24-30 tháng tù treo.

    Theo đại diện VKS, bị cáo Đinh La Thăng ký thỏa thuận tham gia góp vốn với Hà Văn Thắm (cựu Chủ tịch HĐQT Oceanbank) nhưng không thông qua HĐQT. Ông này ký quyết định việc góp vốn khi biết rõ năng lực yếu kém của Oceanbank, ký ban hành Nghị quyết thực hiện các lần góp vốn, bổ sung vốn góp khi chưa được sự đồng ý của Thủ tướng.

    Như vậy bị cáo Thăng biết rõ hiện trạng yếu kém của Oceabank, biết yêu cầu của Bộ Tài chính nhưng cố ý không thực hiện, vẫn quyết định góp vốn 800 tỷ đồng vào Oceanbank. Khi Luật tổ chức tín dụng đã có hiệu lực quy định: “Một cổ đông là tổ chức không được sở hữu vượt quá 15% vốn điều lệ của một tổ chức tín dụng…”, với vai trò Chủ tịch HĐTV, Đinh La Thăng không thực hiện việc thoái vốn mà tiếp tục ký quyết định giao cho bà Vũ Thị Thanh Hương là người đại diện 20% vốn trái Luật Tổ chức tín dụng 2010, tạo điều kiện cho các bị can Nguyễn Xuân Thắng, Nguyễn Thanh Liêm, Vũ Khánh Trường, Nguyễn Xuân Sơn, Ninh Văn Quỳnh tiếp tục thực hiện việc góp vốn trái pháp luật 100 tỷ đồng (đợt 3) vào Oceanbank.

    Tại tòa ông Thăng cho rằng thỏa thuận góp vốn không căn cứ pháp lý, nghị quyết góp vốn chỉ mang tính nội bộ và PVN chỉ chuyển tiền cho Oceanbank khi được Thủ tướng đồng ý. Lần góp vốn thứ 3 (100 tỷ) vi phạm Luật tổ chức tín dụng, bị cáo Thăng nói không biết, nếu biết đã không cho thực hiện. Cựu Chủ tịch PVN luôn khẳng định đầu tư góp vốn vào Oceanbank đúng quy định, đúng chỉ đạo.

    Kết quả điều tra xét hỏi tại tòa xác định bị cáo Đinh La Thăng là người có chức vụ cao nhất, có trách nhiệm nhưng chỉ đạo góp vốn trái quy định. Tháng 3/2017, khi bị kiểm tra, để che dấu hành vi vi phạm, bị cáo Đinh La Thăng đã nhờ 3 nguyên thành viên HĐTV ký xác nhận HĐTV Tập đoàn dầu khí đã bàn bạc, thống nhất góp vốn vào Oceanbank hồi tháng 3/2007.

    Theo lời khai những người liên quan, VKS cho rằng có đủ cơ sở xác định bị cáo biết hành vi là sai phạm, có thủ đoạn che dấu. Do đó hành vi của bị cáo cho rằng thực hiện đúng quy định pháp luật là không có cơ sở.

    VKS: Đinh La Thăng khai không đúng sự thật, né trách nhiệm

    Vẫn theo đại diện VKS, bị cáo Thăng biết rõ trình trạng yếu kém của Oceanbank nhưng sau đó ký nghị quyết góp vốn 400 tỷ vào ngân hàng Đại Dương khi chưa có ý chấp thuận của Thủ tướng là vi phạm quy định đầu tư ra ngoài công ty mẹ. Lời khai bị cáo tại tòa là không đúng sự thật khách quan, biện minh cho vi phạm, né tránh trách nhiệm. 

    Khi các bộ ngành có văn bản yêu cầu PVN thực hiện các yều cầu đề phòng rủi ro khi góp vốn, ông Thăng cho đây là khuyến cáo nên không thực hiện. Sau đó, Văn phòng Chính phủ có văn bản yêu cầu Tập đoàn dầu khí cân đối vốn, ưu tiên các dự án trọng điểm dầu khí, không nhất thiết nắm 20% vốn điều lệ Oceanbank nhưng PVN vẫn chuyển 300 tỷ góp vốn vào Oceanbank (đợt 2).

    Tháng 1/1/2011, khi luật Tổ chức tín dụng có hiệu lực, theo trách nhiệm, quyền hạn, ông Thăng phải chỉ đạo thoái vốn Oceanbank để đảm bảo sở hữu 15% nhưng vẫn cử người đại diện vốn góp 20%. Sau khi ban hành Nghị quyết, bị cáo Nguyễn Xuân Thắng đã báo cáo Đinh La Thăng, thư ký gửi Nghị quyết nhưng bị cáo không chỉ đạo xử lý. 

    Tại tòa, ông Thăng khai không biết, thể hiện sự chối bỏ trách nhiệm của bản thân và đồng phạm. VKS kết luận từ 3 lần góp vốn của Đinh La Thăng, đến nay 800 tỷ của PVN mất hoàn toàn. Bị cáo thực hiện hành vi vi phạm sau đó báo cáo Thủ tướng và cơ quan liên quan nhằm hợp thức hóa vi phạm, làm trước, báo cáo sau. 

    Cũng tại phiên tòa, người từng đứng đầu Tập đoàn PVN nói mình làm đúng pháp luật, đúng chỉ đạo của Chính phủ thể hiện sự bao biện, né tránh trách nhiệm. Hành vi của bị cáo Thăng đủ căn cứ phạm tội Cố ý làm trái quy định nhà nước gây thiệt hại 800 tỷ đồng.

    Sau hơn 30 phút đọc bản luận tội và đề nghị các mức án, HĐXX đã cho các bị cáo tự bào chữa. Đinh La Thăng là người đầu tiên đứng trên bục trình bày.

    Theo cáo trạng, năm 2008, ông Đinh La Thăng đã gặp Hà Văn Thắm (cựu Chủ tịch HĐQT Oceanbank) và đồng ý góp vốn vào nhà băng này khi chưa thông qua HĐTV PVN.

    Các thành viên HĐTV Tập đoàn dầu khí chỉ biết được thỏa thuận góp vốn khi việc ký kết đã hoàn thành. Lúc đó, để hợp thức hóa các tài liệu, ông Thăng bị cáo buộc đã nhờ các thành viên của tập đoàn ký giấy xác nhận việc ông đã thống nhất chủ trương với HĐQT để PVN góp vốn vào Oceanbank.

    Liên quan đến việc PVN mất 800 tỷ, cáo buộc của VKS cho rằng bị cáo Đinh La Thăng có vai trò lớn nhất. Do đó, ông Thăng cùng 6 bị cáo bị truy tố tội Cố ý làm trái. Riêng bị cáo Ninh Văn Quỳnh bị truy tố thêm tội Lạm dụng chức vụ, quyền hạn để chiếm đoạt tài sản.

    Bá Chiêm - Hoàng Lam/Zing

  • Đinh La Thăng- 7

    Đái không qua ngọn cỏ,
    Nhưng hai người đàn bà,
    Đứng trước vành móng ngựa,
    Mẹ Nấm và Mẹ Nga

    Đã không hề than khóc,
    Không xin xỏ điều gì.
    Khác với hai “quan lớn’,
    Tức hai bậc nam nhi.

    Nguyên nhân sự khác ấy
    Không chỉ ở tính người,
    Mà còn ở mục đích
    Họ đeo đuổi ở đời.

    *
    Nếu là bậc trượng nghĩa,
    Thì tôi nghĩ ông Thăng,
    Không khóc, không xin lỗi,
    Nét mặt lạnh như bằng,

    Và nói: “Tôi chỉ thế.
    Các ông cứ giết tôi.
    Nhưng vấn đề thực chất
    Chỉ phe nhóm mà thôi!”

    Còn ông Thanh, đáng lẽ
    Câu phải nói đầu tiên
    Trước bàn dân thiên hạ
    Là: “Các ông đê hèn

    Bắt cóc tôi từ Đức
    Chứ tôi không tự về.
    Dám lừa cả thế giới,
    Các ông là bầy hề!”

    *
    Xem ra, Bê-Mười-Bốn
    Đã không giúp hai ông
    Suy ngẫm và lần nữa
    Được “sáng mắt, sáng lòng”.
    _________

    Bác nào rỗi thì xem tiếp để tham khảo.

    B14

    Tù cũng ba bảy loại.
    Tù nhục và tù vinh.
    Tù quan tham cộng sản.
    Tù “diễn biến hòa bình”.

    Có sự khác nhau lớn,
    Như bóng tối, mặt trời,
    Tự hào và nỗi nhục.
    Như dòi bọ và người.

    Người yêu nước bị bắt,
    Dân xuống đường tuần hành.
    Cả thế giới khâm phục,
    Khen thưởng và vinh danh.

    Quan tham khi tù tội
    Bị đồng chí bỏ rơi.
    Bị dân tình khinh bỉ
    Và nguyền rủa suốt đời.

    Dòi bọ vẫn dòi bọ,
    Dẫu uống rượu nghìn đô.
    Người vẫn Người Cao Quý,
    Dẫu bị tước tự do.

    Và đây là bài học.
    Đừng ngu mà tớn lên
    Chui vào đảng đục khoét,
    Thành dòi bọ đê hèn.

    Giờ ở Bê-Mười-Bốn,
    Nếu ngẫu nhiên gặp nhau,
    Dòi bọ chui xuống đất.
    Người thì ngẩng cao đầu.
    _________

    ĐINH LA THĂNG - 1

    Đảng vừa ký lệnh bắt
    Một ông quan rất to,
    Về một tội nào đó,
    Nghe nói cũng rất to.

    Cái tội rất to ấy,
    Nếu có, đã từ lâu.
    Nếu có, đảng đã biết.
    Nhưng ông vẫn được bầu.

    Tức từ quan nhỡ nhỡ,
    Ông thành quan cực to.
    Được chín trăm tờ báo
    Cùng vỗ tay hoan hô.

    Thế mà, rụp một cái,
    Nay đảng lại bắt ông
    Về cái tội đã biết
    Nhưng lờ coi như không.

    Và chín trăm tờ báo,
    Theo lệnh đảng, đồng thanh
    Lên án ông quan ấy,
    Gay gắt và cạn tình.

    Lên án vì cái tội,
    Nếu có, đã từ lâu
    Mà báo lờ không biết,
    Trước khi ông được bầu.

    Trước sau chỉ có vậy.
    Ông Thăng là ông Thăng.
    Đảng ghét thì ông giáng.
    Đảng thích thì ông thăng.

    *
    Hoàn toàn không quen biết.
    Yêu mến lại càng không,
    Nhưng nghe tin bị bắt,
    Tôi thấy thương cho ông.

    Thương cho cả ta nữa.
    Thích thì được lên voi.
    Không thích phải xuống chó.
    Đảng quyết định, thế thôi.

    Không có chuyện cãi lại.
    Vì được nói xưa nay
    Là chín trăm tờ báo.
    Mà nói láo hàng ngày.

    Thiếu Tam Quyền Phân Lập
    Thì sẽ chẳng có gì.
    Chẳng có gì ngoài đảng.
    Tôi nói thì tin đi.

    *
    Tự nhiên cứ muốn biết,
    Giờ ngồi trong nhà lao,
    Ông Thăng đang suy nghĩ
    Về đảng như thế nào.

    Suy nghĩ cả về chuyện
    Tự do và nhân quyền.
    Chắc giờ ông thấu hiểu
    Tình cảnh người dân đen.
    _________

    ĐINH LA THĂNG - 2

    Sa cơ, chỉ một bước,
    Bí thư thành nhà Hồ,
    Ủy viên bộ chính trị,
    Bỗng trở thành tội đồ.

    Hà Nội đêm nay rét,
    Thương ông Đinh La Thăng
    Ở trại Bê - Mười - Bốn,
    Nằm trên sàn xi măng.

    Chắc ông thấy lạnh lắm.
    Không chỉ vì mùa đông,
    Mà vì sự ghẻ lạnh
    Của các đồng chí ông.

    Các đồng chí thân thiết
    Tung hô ông gần đây.
    Nay quay lưng không biết,
    Không chìa một ngón tay.

    Chắc ông nghĩ nhiều lắm
    Về thế thái nhân tình.
    Chắc ông thấm thía lắm
    Cái “vĩ đại”, “quang vinh”.

    Sàn xi măng buốt lạnh,
    Hà Nội, đêm mùa đông.
    Vì sao cả thế giới
    Quay lưng lại với ông?

    *
    Cũng ở Bê - Mười - Bốn,
    Cách chỉ mấy bức tường,
    Còn có những người khác.
    Họ, những người dân thường.

    Họ là Trương Minh Đức,
    Một ký giả tài ba.
    Kỹ sư Phạm Văn Trội,
    Cô giáo Lê Thu Hà.

    Trong số họ còn có
    Luật sư Nguyễn Văn Đài.
    Nguyễn Trung Tôn, linh mục...
    Bị oan sai, tù sai.

    Họ, nạn nhân cộng sản,
    Oan trái và bất công.
    Trong chừng mực nào đó,
    Họ, nạn nhân của ông.

    Họ, những người yêu nước,
    Yêu dân chủ, tự do.
    Xả thân vì việc nghĩa,
    Dám chấp nhận rủi ro.

    Họ không hề buồn chán,
    Không cô đơn như ông.
    Bên họ có chính nghĩa,
    Lương tri và cộng đồng.

    Ông, quan to cộng sản,
    Bị đạp xuống bùn đen.
    Họ, dân thường, thế giới
    Ngưỡng mộ và nhắc tên.

    *
    Giờ, cùng chung một trại,
    Cùng nằm sàn xi măng,
    Cùng nạn nhân cộng sản,
    Ông nghĩ gì, ông Thăng?

    Giờ chắc ông sẽ nhớ,
    Chỉ mấy tháng trước đây
    Chính ông đã im lặng,
    Tức là ông tiếp tay

    Cho thằng Hùng bặm trợn,
    Một côn đồ giả danh,
    Đánh đập cô Mỹ Hạnh
    Ngay ở đất Sài Thành.

    Cũng được ông cho phép,
    Rất ngang nhiên, người ta
    Phun nước, bắt giải tán
    Lễ tưởng niệm Hoàng Sa.

    Ông, bí thư thành ủy,
    Cho phép đám an ninh
    Chặn cửa bọn “phản động”,
    Đàn áp người biểu tình...

    Giờ, một mình đơn độc
    Trên sàn lạnh xi măng,
    Tất cả những điều ấy,
    Ông nhớ không, ông Thăng?

    Vẫn biết ông, cộng sản,
    Không tin thần, tin trời,
    Nhưng có thể chút ít
    Tin Nhân Quả ở đời.
    _________

    ĐINH LA THĂNG - 4

    Tự nhiên nghĩ, cũng lạ,
    Sao không giống quan ta,
    Ông Thăng, tham nhũng thế,
    Mà không có vi-la.

    Không có biệt phủ khủng
    Như các quan địa phương.
    Nghe nói ông chỉ ở
    Một căn hộ bình thường.

    Không có cả bồ nhí,
    Ông này thật cù lần.
    Không con rơi, con vãi,
    Còn thua cả thằng dân.

    Trong sinh hoạt, nghe nói,
    Cũng ô-kê như ai,
    Trừ cái món rượu khủng,
    Mà có thể tin sai.

    Cũng lạ, không hề thấy
    Con số cụ thể nào
    Số tiền ông tham nhũng,
    Ở đâu và vì sao.

    Nếu có, chắc bác Trọng
    Nhất định sẽ không tha.
    Quanh đi rồi quẩn lại
    Chỉ hai tội, đó là

    Cái vụ tám trăm tỉ
    Ở Ngân Hàng Đại Dương.
    Và vụ nhà máy điện
    Ở Thái Bình thân thương.

    (Mời xem bác Buôn Gió
    Nói về hai vụ này
    Trong một bài của bác
    Được đính kèm dưới đây).

    Tóm lại là lạ lắm.
    Người già hay đa nghi.
    Hay bác Trọng làm quá?
    Hay có uẩn khúc gì?

    Hay ông chịu nhân quả
    Vì đập phá chùa chiền?
    Việc ấy nghiệp lớn lắm.
    Mà có thể đến liền.

    *
    Ta, dân đen, ú ớ,
    Dễ khen chê hội đồng.
    Cẩn thận kẻo bị hớ,
    Rồi lòng thẹn với lòng.
    _________

    ĐINH LA THĂNG - 5

    Nói thật, tôi cũng tiếc
    Cho ông Đinh La Thăng.
    Có vẻ người tử tế.
    Cũng có vẻ tài năng.

    Với hai phẩm chất ấy,
    Nếu là người bình thường,
    Ông được hưởng yên ổn,
    Hạnh phúc và yêu thương.

    Thế mà nay tù tội.
    Một, là do mệnh trời.
    Hai, cũng do ông nữa.
    Vì ông muốn hơn người.

    Ông chức to, xin hỏi
    Đã được lợi cái gì?
    Mà phải mang cái nhục
    Đập phá chùa Liên Trì?

    Tội phá chùa lớn lắm.
    Nghiệp chướng đến nhiều đời.
    Sẽ vì ông, nghiệp ấy
    Còn làm hại nhiều người.

    Ông tớn lên vào đảng.
    Tớn lên leo chức cao,
    Mà không chịu tìm hiểu
    Đảng ấy là thế nào.

    Ông cũng chẳng thèm biết -
    Không hay ho gì đâu
    Các đồng chí cộng sản.
    Chỉ hằm hè giết nhau.

    Giờ ông ngồi bóc lịch,
    Thấm thía sự hơn thua.
    Thấm thía cả cái giá
    Vào đảng và phá chùa.

    Tôi và nhiều người khác
    Tránh được hai điều này.
    Khổ thì cũng có khổ,
    Nhưng thanh thản xưa nay.

    Nhân tiện, dẫu hơi muộn,
    Xin phép có lời khuyên,
    Để ra tù, hy vọng
    Ông được sống bình yên -

    Muốn tâm thức an lạc
    Và trong lòng thảnh thơi,
    Một, tránh không nổi tiếng.
    Hai, tránh chỗ đông người.
    _________

    ĐINH LA THĂNG - 6

    Có ba điều, Phật dạy,
    Không giấu được người đời.
    Đó chính là Sự Thật,
    Mặt Trăng và Mặt Trời.

    Vậy thì sớm hoặc muộn,
    Sự Thật vụ Ông Thăng
    Người ta cũng thấy rõ
    Như Mặt Trời, Mặt Trăng.

    *
    Còn thấy cả Sự Thật,
    Không hôm nay thì mai:
    Thực chất ông tổngTrọng
    Là thế nào, là ai?

    FB Tân Thái Bá