giáo dục

  • Giáo dục Việt Nam đang đi về đâu

    Giáo dục không phải là đổ đầy bình, mà là thắp một ngọn lửa” (Education is not the filling of a pail, but the lighting of a fire). (William Butler Yeats)

    Continue reading

  • Vì sao luôn luôn có những làn sóng chửi rủa ngành giáo dục?

    Từ nhiều năm nay, nhất là từ thời Bộ trưởng Nguyễn Minh Hiển trở đi, cứ động đến ngành Giáo dục (GD) là từ người dân thường đến trí thức, quan chức, đại biểu Quốc hội, đều buông lời phê phán, công kích, chửi rủa. Hình ảnh các ông bộ trưởng Nguyễn Minh Hiển, Phạm Vũ Luận,… ra trước Quốc hội thường là rất thảm hại.

    Continue reading

  • Bạc Liêu: Dành hơn 503 tỷ đồng thực hiện đề án dạy và học Ngoại ngữ ngành Giáo dục

    Theo kế hoạch, 7 năm tới, ngành Giáo dục tỉnh Bạc Liêu phấn đấu có 100% giáo viên tiếng Anh cấp Tiểu học, THCS đạt B2 và cấp THPT đạt C1 theo Khung tham chiếu năng lực ngoại ngữ châu Âu. Tổng kinh phí để triển khai thực hiện đề án dạy và học Ngoại ngữ của ngành Giáo dục tỉnh Bạc Liêu giai đoạn 2018 - 2025 là 503,551 tỷ đồng.

    Continue reading

  • CỘNG SẢN VÀ NỀN GIÁO DỤC BIẾN NGƯỜI THÀNH CHUỘT

    Ngày 31/8/2018, truyền thông “lề đảng” thừa nhận việc NXB Giáo dục Việt Nam đã cho xuất bản một cuốn sách chưa chuẩn để dạy cho hơn 80 vạn học sinh. Đó là cuốn “Tiếng Việt - Công nghệ giáo dục lớp 1” được dùng “thí điểm” cho 49 tỉnh, thành với nhiều nội dung phi chuẩn mực. Cuốn sách này đã gây bất bình trong dư luận bởi: Trong sách có nhiều câu chuyện minh họa rất phản cảm, phi giáo dục, “dạy” điều xấu cho trẻ; ngôn ngữ trong sách nhiều chỗ thô tục và mang tính địa phương; sách sử dụng cách đánh vần “lạ”.

    Continue reading

  • NHẠ ƠI NHẠ XUỐNG DÂN NHỜ

    Thuở trời đất đảo điên điên đảo
    Xứ Đông Lào có "hảo" quan nhân
    "Lờ-nờ" chưa thể tỏ phân
    Ngồi ngai Giáo dục khiến dân kêu trời

    Continue reading

  • Giáo viên tiếng Anh xưng "mày tao", ví học viên với "con lợn"

     Tối 5.5, trên mạng xã hội xuất hiện một đoạn clip dài hơn 2 phút, ghi lại cảnh một nữ giáo dạy tiếng Anh và một nam học viên liên tục dùng những lời lẽ khó nghe để “đấu khẩu” với nhau.

    Continue reading

  • Học sinh Sài Gòn lại bị mang ra làm "chuột bạch"

    hành phố Hồ Chí Minh sẽ triển khai thí điểm sách giáo khoa riêng vào năm 2019, và sau đó sẽ có lộ trình để thay sách giáo khoa.

    Tại hội nghị gặp gỡ gần 200 trẻ em, thanh thiếu nhi tiêu biểu của Thành phố Hồ Chí Minh dịp đầu năm mới Mậu Tuất 2018 ngày 24/2, ông Lê Hồng Sơn – Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo thành phố đã một lần nữa khẳng định thông tin nói trên.

    Buổi gặp gỡ này đã ghi nhận được hơn 30 ý kiến phát biểu của các em thiếu nhi thành phố, đa phần xoay quanh các nội dung về học tập, vui chơi, giải trí của những mầm non tương lai của đất nước.

    Số liệu sách giáo khoa không cập nhật

    Mở đầu, em Đoàn Lê Sơn – Trường trung học cơ sở Hồng Bàng, quận 5 phản ánh: Các tiết sinh hoạt dưới cờ, trong đó các nội dung hướng dẫn về kỹ năng sống, các kỹ năng sinh hoạt xã hội còn quá ít. 

    Lượng học sinh của một trường quá đông, nên sẽ xảy ra tình trạng có học sinh hiểu, có học sinh không hiểu. 

    Từ thực tế học tập của mình, em Sơn đã nêu ra một ví dụ: Hiện có học sinh đã 14, 15 tuổi rồi mà vẫn chưa biết lau nhà, quét nhà, nấu cơm. Chính vì vậy, học sinh này đã đề xuất đưa nội dung học về kỹ năng sống vào tiết học chính khóa ở mỗi lớp, học sinh sẽ được truyền đạt kiến thức tốt hơn.

    Em Minh Thư, một học sinh của Trường trung học cơ sở Lê Văn Tám thì nói rằng, hiện học sinh đang phải học dựa vào sách giáo khoa, với số liệu và thông tin cũ kỹ, không thực tế và cũng không được cập nhật kịp thời.

    Em Phan Minh Hiếu, học sinh của Trường trung học cơ sở Nguyễn Du, quận Gò Vấp kể lại rằng: Nhiều bạn bè em nói hiện đi học nghề chỉ để dành cho việc cộng điểm khuyến khích khi tuyển sinh lớp 10, nên cần phải thay đổi chính sách về học nghề cho học sinh cấp này.

    Hiếu đề xuất, cần cho học sinh học trên thực tế, đưa học sinh đi tham quan về ngành nghề mình đang học để hiểu rõ hơn, thay đổi chương trình học nghề của học sinh.

    Hiện đang có ý kiến nên bỏ điểm khuyến khích nghề của học sinh lớp 9, khi tham gia vào kỳ thi tuyển sinh lên lớp 10, nhưng em Quốc Thịnh – học sinh của Trường trung học cơ sở Nguyễn Gia Thiều, quận 3 thì nghĩ nên giữ lại việc cộng điểm này.

    Thịnh muốn được giải thích rõ ràng về việc cộng điểm khuyến khích cho người Hoa có ý nghĩa như thế nào?

    Các ý kiến khác phát biểu về việc sách tiếng Anh tham khảo, chương trình tiếng Anh tăng cường và giáo viên bản ngữ, bạo lực học đường, xe buýt và tiếp viên với lái xe chưa thân thiện, ý thức người dân tham gia lưu thông ở phố đi bộ Nguyễn Huệ, chế độ dinh dưỡng và bữa ăn học đường, thùng rác 2 ngăn, môn học chính và phụ…

    Năm 2019, thành phố sẽ thí điểm dạy sách giáo khoa riêng

    Được mời trả lời ý kiến phát biểu của thiếu nhi đầu tiên, ông Lê Hồng Sơn – Giám đốc Sở giáo dục và Đào tạo Thành phố Hồ Chí Minh một lần nữa nhấn mạnh lại rằng, năm 2019, thành phố sẽ triển khai thí điểm dạy sách giáo khoa riêng.

    Theo ông Sơn, việc thay đổi này sẽ có một lộ trình nhất định. Bộ Giáo dục và Đào tạo đã cho phép thành phố thực hiện việc này, dựa trên chương trình khung mà Bộ ban hành. 

    Các kiến thức, số liệu trong sách giáo khoa mới của thành phố chắc chắn sẽ được cập nhật kịp thời hơn.

    Đối với ý kiến học nghề của học sinh, ông Lê Hồng Sơn giải thích, việc học nghề chỉ ở trường cấp trung học cơ sở trở lên.

    Việc học nghề ở trung học không phải đào tạo nghề nghiệp, học nghề ở phổ thông chính là các nghề cần thiết cho cuộc sống của chính các em.

    Khuyến khích các em học thì mới tham mưu cộng điểm khi thi tuyển sinh, còn nói học nghề để được cộng điểm thi, ông Lê Hồng Sơn nhấn mạnh là không đúng.

    Học sinh người Hoa được cộng điểm khuyến khích là điều hoàn toàn bình thường, chính sách chung của Nhà nước để nhằm động viên, khuyến khích học sinh học tập.

    Những ý kiến liên quan đến giao thông, xe buýt, quảng cáo rao vặt, hồ bơi trường học…đã lần lượt được Giám đốc các Sở Giao thông Vận tải, Văn hóa và Thể thao, Tài nguyên và Môi trường trả lời rõ ràng cho các em học sinh biết.

    Phương Linh/GDVN

  • MỘT NỀN GIÁO DỤC TỒI, THÌ MỘT XÃ HỘI NÁT

    Chất lượng con người tạo ra sự khác biệt quốc gia. Trong một đất nước, không phải ai cũng là người tài năng. Đất nước nào cũng có kẻ xấu người tốt, kẻ giỏi người dở. Nền giáo dục dù có tiên tiến đến đâu cũng không thể tạo ra thiên tài. Là thiên tài, điều kiện tiên quyết, là tài năng thiên bẩm, nhờ có nền giáo dục tốt nó sẽ nuôi lớn tài năng và phát huy tối đa năng lực cá nhân. Còn có tài năng thiên bẩm nhưng bị giáo dục tồi và xã hội nát nhào nặn, thì thiên tài ấy hoặc bị thui chột hoặc phát triển thành ác quỷ hại cộng đồng, thậm chí hại nước. Giáo dục tốt kiếm người xấu khó khăn, giáo dục tồi kiếm người tốt không dễ. 

    Giáo dục tốt, xã hội trong sạch vẫn có tội phạm, vẫn có hối lộ nhưng ít, có khi rất ít. Còn nhớ có lần tôi đưa dẫn chứng một ông thủ hiến bang New South Wales - Úc phải từ chức vì món quà chưa tới 3.000 đô Úc. Hay cô Bộ trưởng Bộ Giáo dục Thụy Điển từ chức chỉ vì lỡ lái xe trong trạng thái có hơi men. Hà Lan phải đóng cửa hàng loạt nhà tù vì vắng bóng tội phạm. Xã hội sạch, một gợn nhỏ cũng được thanh tẩy. 

    Giáo dục tồi, xã hội nát nó nhào nặn ra một xã hội xem cái ác là bình thường, cái bất công là đương nhiên. Kẻ hành pháp lại phạm pháp dễ nhất vào an toàn trước luật pháp. Công an bắt tội phạm vì thành tích chứ không vì một xã hội bình yên. Như vậy cuộc sống như là thiên la địa võng của những bất công và tội ác. Người chính trực hoặc thoả hiệp cái sai hoặc gặp khó khăn trăm bề trong cuộc sống. Đâu đâu cũng như thế nên tìm cái thiện, cái nhân bản khó vô cùng. Trong xã hội này, chỉ cần nhặt của rơi trả lại cho người mất, một việc hiển nhiên ở xã hội văn minh, nó thành kỳ tích của xứ tự xưng là "thiên đường này". 

    Con cá nó cắn câu vì nó không biết đâu là mồi thật, đâu là mồi đặt trong bẫy. Con cá nó não hạt tiêu nên nói làm gì? Nhưng con người thì sao? Khi làm một nhà ngoại giao, sống chính trực có ai chết đói không? Không. Nhưng không hiểu sao chỉ vài miếng vi con cá mập, vài cái sừng tê giác mà sẵn sàng đánh đổi danh dự cá nhân để có nó? Thậm chí đánh đổi luôn cả thể điện cho quốc gia để theo đuổi những thứ đó? Một nền giáo dục XHCN đã tạo ra những con người XHCN như thế ấy.

    Mạng sống quý nhất, danh dự và nhân cách quý nhì vì những thứ này toàn là những thứ vô giá. Tiền bạc vật chất dù lớn đến đâu thì nó cũng là thứ phục vụ cho 2 thứ vô giá kia. Thế nhưng dưới thời XHCN, cái vô giá thì xem rẻ rúng vô cùng, tiền là thứ phục vụ cho cuộc sống thì lại đi bán danh dự, hy sinh cả tính mạng để được nó. Rất ngu xuẩn, nhưng nó là suy nghĩ thời thượng trong xứ thiên đường này. Nát.

    Đỗ Ngà

  • Một đề xuất có tính hủy hoại Văn Hóa

    Tôi đã định không phát biểu về đề nghị tào lao, có hại của ông Bùi Hiền, nhưng thấy một số người vẫn khuyến khíchông ấy và ông ấy quyết tâm làm đến cùng nên phải nói đôi lời., nhân có một phóng viên phỏng vấn.
    Ông Hiền không hiểu cái chữ mà ông ấy đề xuất sẽ có hại thế nào đối với chữ viết Việt Nam. Chỉ cần nói thế này là rõ:
    Nếu cái chữ của ông ấy mà được thông qua, thì toàn dân Việt Nam đang thoát nạn mù chữ lại mù chữ trở lại.
    Toàn bộ sách báo hơn một trăm năm qua không thể đọc được, muốn đọc phải học lại chữ cũ, hoặc lại phải phiên dịch lại theo chữ viét mới mói đọc được. Thế là cắt đứt các mội liên hệ với văn hoá mà người Việt đã tích luỹ được trong hơn một thế kỉ. Người Việt ở các nước trên thế giới đều phải học lại tiếng Việt. 

    Toàn bộ giấy tờ công văn,luật pháp, nghị quyết...đều phải viết lại theo chữ mới. Muốn làm được việc đó lại phải tốn kém không biết bao nhiêu là tiền. Lại phải viết lại toàn bộ sách giáo khoa, các văn kiện theo chữ mới, cả nước đều phải làm chứng minh thư, hộ khẩu mới, khắc dấu lại, các sứ quán Việt Nam trên thế giới phải thay đổi chữ viết. Tóm lại là làm hại công quỹ, thì giờ, công sức một cách vô ích.
    Mọi nghiên cứu khoa học đều phải có mục đích nhân văn, kinh tế, xã hội. Đề xuất của ông Hiền, vì trình độ hiểu biết xã hội và văn hoá, kinh tế quá thấp kém, sẽ gây tác hại rất to lớn cho đất nước. Nó là sự huỷ hoại văn hoá.
    Giữa lúc nhân dân có nhiều việc phải làm, một ông cà gật đề xuất một cái vớ vẩn, khiến mọi người phải bày tỏ ý kiến, thế LÀ ĐÃ LÀM HẠI MỌI NGƯỜI RỒI.. ĐỀ NGHỊ MỌI NGƯỜI SỚM BỎ NGAY SỰ QUAN TÂM NÀY, nếu không còn thiệt hại hơn nữa..

    GS Trần Đình Sử
    -https://xuandienhannom.blogspot.com

  • Đề xuất viết 'giáo dục' là 'záo zụk’: Nên ủng hộ nghiên cứu nghiêm túc

    Một số chuyên gia ngôn ngữ học cho rằng đề xuất cải tiến chữ viết của PGS.TS Bùi Hiền không phải mới và cần ủng hộ những nghiên cứu nghiêm túc về ngôn ngữ.

    PGS.TS Bùi Hiền (nguyên hiệu phó ĐH Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội, nguyên Phó viện trưởng Viện Nội dung & Phương pháp dạy - học phổ thông) đề xuất cải tiến chữ viết tiếng Việt với "giáo dục" thành "záo zụk", "Tiếng Việt" thành "Tiếq Việt".

    Một số chuyên gia về ngôn ngữ khẳng định PGS.TS Bùi Hiền không phải người đầu tiên đề xuất cải tiến chữ Quốc ngữ. Nhiều đề xuất tương tự đã được nêu ra trong hàng chục năm qua.

    Không phải đề xuất mới

    PGS.TS Phạm Văn Tình - Tổng thư ký Hội Ngôn ngữ học Việt Nam - cho biết ông đã đọc bài nghiên cứu về đề xuất cải tiến chữ Quốc ngữ của PGS.TS Bùi Hiền từ tháng 9 tại hội thảo “Ngôn ngữ ở Việt Nam: Hội nhập và Phát triển”, do Hội Ngôn ngữ học Việt Nam và ĐH Quy Nhơn tổ chức. 

    PSG.TS Phạm Văn Tình còn là người biên tập chính cho cuốn kỷ yếu và đã đồng ý cho in bài tham luận của PGS Bùi Hiền, vì tôn trọng ý kiến cá nhân. 

    Trong số hơn 260 báo cáo hướng về chủ đề "Hội nhập và Phát triển", báo cáo của PGS Bùi Hiền được cho là "lạ", vì vấn đề này đưa ra bàn bây giờ vừa cũ, vừa khó thực thi.

    Tổng thư ký Hội Ngôn ngữ học Việt Nam khẳng định ở một hội thảo khoa học, càng nhiều ý kiến khác nhau càng phong phú. Ý tưởng cải tiến chữ tiếng Việt mới chỉ dừng lại là ý kiến của một nhà ngữ học, trình bày về một ý tưởng từng có. Đây chỉ là ý kiến cá nhân, không phải quan điểm của giới ngôn ngữ học, càng không phải quan điểm từ phía Nhà nước đem áp dụng cho tiếng Việt hiện nay.

    PGS.TS Phạm Văn Tình cho hay ý tưởng cải tiến chữ Quốc ngữ có từ những năm đầu tiên của thế kỷ XX. Cụ thể, ngay từ Hội nghị Quốc tế khảo cứu về Viễn Đông, có người đề xuất phương án thay một số con chữ ( K thay cho C, Q; D thay cho Đ; Z thay cho D; J thay cho GI...).

    Năm 1919, trên tờ Trung Bắc Tân Văn, nhiều tác giả (Phó Đức Thành, Dương Tự Nguyên, Nguyễn Văn Vĩnh...) cũng có những đề xuất gây phản ứng, vì nếu sử dụng sẽ là "kỳ quặc": Viết AA thay cho Â, EE thay cho Ê, OO thay cho Ô; HỮU viết thành HUUUZZ, NHƯỠNG viết thành NHUUOONGZZ...

    Sau cách mạng Tháng Tám, có người đề nghị viết theo kiểu đánh Telex (dùng con chữ biểu thị một số âm vị, trong có có thanh điệu, HUYỀN = F, SẮC = S, HỎI = R, NGÃ = X, NẶNG = J...).

    Những năm sau này, nhiều nhà Việt ngữ học cũng đưa ra một số đề xuất mà nếu công bố thì cũng gây "sốc" chẳng kém phương án của PGS TS Bùi Hiền, vì nếu đem ra sử dụng thì sẽ phá vỡ hệ thống ký hiệu đã dùng hàng trăm năm trước đó.

    Mấy năm trước, một tiến sĩ đề xuất đưa thêm 4 chữ cái (F, J, F, W) vào bảng chữ cái tiếng Việt cũng nhận được phản ứng rất gay gắt từ phía dư luận.

    “Chúng ta nên ghi nhận tinh thần, thái độ của PGS Bùi Hiền vì ông đã có luận cứ riêng”, PGS Phạm Văn Tình thông tin.

    Cần có hàng nghìn đề xuất cải tiến

    Ông Phạm Hiệp - nghiên cứu sinh tại ĐH Văn hóa Trung Hoa (Đài Loan, Trung Quốc) - cho rằng trong khoa học, có hai nguyên tắc quan trọng mà người nghiên cứu cần thực hiện. 

    Thứ nhất, làm nghiên cứu có phương pháp. Trước khi làm, anh phải đề ra quy trình, các bước kiểm soát, đối tượng thực hiện, điều kiện kèm theo, kỹ thuật sẽ sử dụng trong quá trình nghiên cứu. 

    Thứ hai, người khoa học làm thử, nếu sai quay lại để điều chỉnh để tiếp tục làm tiếp.

    Việc PGS Bùi Hiền đưa ra đề xuất về bộ chữ giản lược cho tiếng Việt đều đáp ứng cả 2 nguyên tắc trên. PGS đã đề ra nguyên tắc của bộ chữ mới (phương pháp) và test thử với một vài văn bản. 

    Việc thử này đúng, sai thế nào chưa thể đánh giá ngay được. GS Hiền có lẽ cũng chưa biết hết nên mới viết thử và trình bày ở hội nghị khoa học. Đó là một hành động chuẩn mực và bình thường của thế giới nghiên cứu.

    "Rất tiếc, sau khi thông tin được đưa ra, nhiều người chửi bới, thóa mạ PGS Bùi Hiền vô lối như thể ông vừa gây tội ác gì ghê gớm, trong khi không chỉ ra được tính bất hợp lý trong phương pháp; sự thiếu hiệu quả so với những mục tiêu mà GS đề ra", ông Hiệp cho hay.

    Cũng theo ông Hiệp, kể cả đề xuất của GS Hiển có "sai", ông cũng không đáng bị lên án đến vậy, bởi vì cái "sai" của ông là kết quả của một quá trình thực hiện có phương pháp. Sai và chấp nhận được sai là quyền của GS Hiển với tư cách một nhà khoa học nói riêng và con người nói chung.

    TS Trịnh Thu Tuyết, giáo viên Ngữ văn, trường THPT Chu Văn An, Hà Nội, lý giải giá trị thẩm mỹ của một đối tượng nhiều khi chịu sự chi phối của tâm thế, thói quen của người sử dụng. Đề xuất mới cùng đoạn văn bản minh họa gây phản ứng tiêu cực cho dư luận chính là chạm phải thói quen viết, đọc tiếng Việt hàng trăm năm nay.

    Vấn đề đặt ra là phải tìm phương án tốt nhất cho sự thay đổi, phương án ấy vừa khoa học, hợp lý, vừa không thay đổi quá nhiều những yếu tố có sẵn, tránh gây sốc cho cộng đồng.

    Trước phản ứng của dư luận về ý kiến của PGS Bùi Hiền, TS Huỳnh Văn Thông, Trưởng khoa Báo chí -Truyền thông, ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn TP.HCM, cho biết ông không đồng ý với ý kiến đề xuất của ông Hiền. 

    Tuy nhiên, đây là một ý kiến, nghiên cứu được trình bày trong hội thảo nghiên cứu khoa học. Ý kiến thì không bắt buộc phải đúng, nếu vậy thì chắc sẽ không ai dám nêu quan điểm cá nhân của mình.

    TS Huỳnh Văn Thông đề xuất chúng ta không nên chê bai, khích bác ý kiến của người khác. Mọi người nên có cái nhìn tôn trọng đối với những người làm nghiên cứu. Họ không phải nhà quản lý, ý kiến đưa ra không phải chủ trương hay quyết sách bắt buộc phải làm theo. 

    Ông Thông đánh giá có thể đề xuất của PGS.TS Bùi Hiền chưa hợp lý ở góc độ này nhưng lại tốt ở góc độ khác. Tóm lại, đây là nghiên cứu rất tâm huyết của PGS Hiền nhưng phải nói rằng ông chưa bao quát hết vấn đề và thiếu thực tế. Không riêng gì tiếng Việt, ngôn ngữ các nước trên thế giới cũng gặp phải nhiều vấn đề, họ cũng tìm cách thay đổi nhưng rồi cũng chưa được gì. 

    "Suy cho cùng, bản chất của ngôn ngữ là hệ thống ký hiệu, quy ước của xã hội. Nó là tập quán, thói quen bao đời nay của người dân. Chúng ta không thể ngồi nghiên cứu rồi đưa ra quy định, bắt người dân phải làm theo. Ngôn ngữ có thể thay đổi và cải tiến nhưng quá trình đó diễn ra hết sức tự nhiên và chúng ta nên tôn trọng điều đó", ông Thông nói.

    Chia sẻ quan điểm trên, TS Lương Hoài Nam cho rằng biểu hiện không cho đề xuất cải tiến chữ viết thể hiện “văn hóa rất chi thuần Việt”. Phải có hàng trăm, hàng nghìn đề xuất cải tiến may ra mới có một đề xuất dùng được. Vì vậy, nên hoan nghênh mọi sáng kiến không dùng tiền thuế của dân, chứ sao lại vùi dập ngay từ trứng nước?

    “Nếu người Nhật làm thế, họ đâu có được chữ viết tượng thanh Kana ngoài chữ viết tượng hình Kanji mượn của người Hán? Nếu người Hàn cũng làm thế, họ đâu có được chữ viết tượng thanh Hangul ngoài chữ viết tượng hình Hanja mượn của người Hán?

    Đành rằng biết ơn cụ Alexandre de Rhodes đã cho chúng ta chữ viết, nhưng tự chúng ta cũng nên lao động tý chút để hoàn thiện, phát triển chữ viết của mình chứ nhỉ?”, TS Lương Hoài Nam nhận định.

    Ông Nam không tin mọi kiến nghị của ông Bùi Hiền là hợp lý và khả thi, cần phải nghiên cứu thêm rất nhiều và có thêm sáng kiến của nhiều người khác nữa.

    "Nhưng nếu nghĩ chữ viết tiếng Việt muôn đời sẽ vẫn như cụ Alexandre de Rhodes để lại thì thấy rùng mình với sự ù lì của chúng ta", ông Nam nêu quan điểm.

    PGS.TS Bùi Hiền đề xuất thay đổi giá trị âm vị của 11 chữ cái hiện có: C = Ch, Tr; D = Đ; G = G, Gh; F = Ph; K = C, Q, K; Q = Ng, Ngh; R = R; S = S; X = Kh; W =Th; Z = d, gi, r. Vì âm "nhờ" (nh) chưa có ký tự mới thay thế, nên trong văn bản trên tạm thời dùng kí tự ghép n’ để biểu đạt.

    Ông đưa ra ví dụ:

    LUẬT GIÁO DỤC

    Điều 7. Ngôn ngữ dùng trong nhà trường và cơ sở giáo dục khác; dạy và học tiếng nói, chữ viết của dân tộc thiểu số; dạy ngoại ngữ.

    1. Tiếng Việt là ngôn ngữ chính thức dùng trong nhà trường và cơ sở giáo dục khác. Căn cứ vào mục tiêu giáo dục và yêu cầu cụ thể về nội dung giáo dục, Thủ tướng chính phủ quy định việc dạy và học bằng tiếng nước ngoài trong nhà trường và cơ sở giáo dục khác.

    2. Nhà nước tạo điều kiện để người dân tộc thiểu số được học tiếng nói, chữ viết của dân tộc mình nhằm giữ gìn và phát huy bản sắc văn hoá dân tộc, giúp cho học sinh người dân tộc thiểu số dễ dàng tiếp thu kiến thức khi học tập trong nhà trường và cơ sở giáo dục khác. Việc dạy và học tiếng nói, chữ viết của dân tộc thiểu số được thực hiện theo quy định của Chính phủ.

    Viết theo kiểu cải tiến sẽ thành:

    LUẬT ZÁO ZỤK

    Diều 7. Qôn qữ zùq coq n’à cườq và kơ sở záo zụk xák; zạy và họk tiếq nói, cữ viết kủa zân tộk wiểu số; zạy qoại qữ.

    1. Tiếq Việt là qôn qữ cín’ wứk zùq coq n’à cườq và kơ sở záo zụk xák. Kăn kứ vào mụk tiêu záo zụk và yêu kầu kụ wể về nội zuq záo zụk, Wủ tướq cín’ fủ kuy dịn’ việk zạy và họk bằq tiếq nướk qoài coq n’à cườq và kơ sở záo zụk xák.

    2. N’à nướk tạo diều kiện dể qười zân tộk wiểu số dượk họk tiếq nói, cữ viết kủa zân tộk mìn’ n’ằm zữ zìn và fát huy bản sắk văn hoá zân tộk, zúp co họk sin’ qười zân tộk wiểu số zễ zàq tiếp wu kiến wứk xi họk tập coq n’à cườq và kơ sở záo zụk xák. Việk zạy và họk tiếq nói, cữ viết kủa zân tộk wiểu số dượk wựk hiện weo kuy dịn’ kủa Cín’ fủ.

    Quyên Quyên - Nhật Lệ/Zing

  • LÊN THUYỀN: Cuộc chạy trốn nền giáo dục Việt Nam

    Anh kinh dien cua ap truoc giai phong mien nam 304 hinh 4

    Cuộc di cư kinh hoàng của người dân Việt Nam nhằm thoát khỏi chế độ cộng sản (Ảnh: internet)

    Cách đây mấy hôm, tôi có đến thăm một chị bạn, gặp cả chị và con trai chị. Chả là vài năm trước đây tôi có dạy cả hai mẹ con học một ít tiếng Pháp. Tôi hỏi thăm cháu năm nay lên lớp mấy rồi, chị bảo giờ đang nghỉ hè, vào năm học mới cháu sẽ lên lớp tám. Ngừng một chút, rồi chị nói tiếp: “Em cũng đang chuẩn bị ráo riết để cho cháu ‘lên thuyền’ thầy ạ!”.

    Tôi ngạc nhiên: “Lên thuyền?”. Thấy tôi ngơ ngác, chị cười bảo: “Hai chữ này bây giờ người ta nói phổ biến rồi mà thầy. ‘Lên thuyền’ tức là ra nước ngoài học, đi du học ấy mà. Em chuẩn bị cho cháu lên cấp ba thì sang học ở Mỹ. Bây giờ cũng đang có một phong trào ‘thuyền nhân’ chạy khỏi đất nước như hồi mấy mươi năm trước, ngày càng đông đảo. Hồi những năm 70, 80 là thuyền nhân chính trị, di tản chính trị. Bây giờ là thuyền nhân giáo dục, di tản giáo dục. Chạy trốn nền giáo dục này”.

    Hóa ra tôi quá lạc hậu. Một cuộc di tản mới, sâu sắc chẳng kém gì cuộc di tản trước, mà nào tôi có biết. Hay đúng hơn, tôi không biết nó đã đến mức một phong trào “thuyền nhân” mới. Khẩn thiết chạy trốn khỏi cái nền giáo dục mà cha mẹ họ lo sợ cho con cái họ. Chắc dẫu sao cũng là chỉ những gia đình tương đối khá giả, và tôi nghĩ hẳn cũng chỉ ở thành phố, thậm chí phải là thành phố lớn. Nhưng mấy hôm sau tôi lại gặp một chị bạn khác, vốn quê Thái Bình. Tôi đem kể với chị chuyện “Lên thuyền” tôi mới được nghe. Chị bảo: “Không chỉ ở thành phố đâu anh ơi, em mới về quê lên đây nè. Ngay ở quê Thái Bình, nhiều gia đình chẳng khá giả gì cũng lo chạy vạy hết nước, có khi bán cả nhà, cả ruộng, để cho con ra học nước ngoài, ngay từ phổ thông. Những bậc cha mẹ có ít nhiều hiểu biết đều rất lo sợ về nền giáo dục này cho con cái của họ. Người cắn răng ở lại chỉ là người đã cùng đường...”.

    Vậy đó, Bộ Giáo dục, Nhà nước có biết điều này không? Tôi muốn hỏi. Chưa hề thấy Bộ Giáo dục, là cơ quan chịu trách nhiệm về toàn bộ nền giáo dục và tình hình giáo dục nước nhà, nói gì về chuyện “Lên Thuyền” này cả. Bộ có biết một cuộc di tản giáo dục mới, rỉ rả, âm thầm, nhưng là đại di tản đang diễn ra, từng ngày, quyết liệt, một cuộc phản kháng âm thầm mà dữ dội bằng chân đối với nền giáo dục mà các vị đang áp buộc lên họ, con cái họ?

    Cũng trên trang Văn Việt này cách đây ít lâu, tôi có đọc được bài viết của anh Đỗ Ngọc Thống trả lời những người muốn hỏi anh vì sao là người làm việc chính trong nền giáo dục này mà anh cũng lại cho con ra học nước ngoài, có phải anh cũng cho con di tản giáo dục không? Anh Thống bảo chẳng lẽ người hỏi điều đó không biết rằng anh cũng phải lo sợ cho con anh về ô nhiễm môi trường, ô nhiễm thực phẩm và bao nhiêu thứ ô nhiễm văn hóa xã hội nữa ở trong nước bây giờ mà anh hẳn không muốn con anh phải chịu. Tôi đồng ý với anh Thống về các thứ ô nhiễm rành rành anh đã chỉ ra và vì chúng, anh phải quyết cứu con anh ra khỏi. 

    Tuy nhiên tôi có ngạc nhiên thấy anh không hề nói gì về ô nhiễm cũng sờ sờ ra đó của chính nền giáo dục mà anh đang tham gia làm ra, nó nguy hiểm đến mức hầu như bất cứ bậc cha mẹ nào có thể thì cũng đều không muốn cho con họ phải chịu, và quyết làm mọi cách để cho con “lên thuyền” hôm nay.

    Một cuộc di tản giáo dục lớn, sao không ai báo động?

    Nguyên Ngọc

    Theo Facebook Magaret Hoang