Gạc Ma

  • 30 NĂM GAC MA 14. 3. 1988 - 2018

    Tròn 30 năm, Tàu Cộng chiếm dải cát Gạc Ma, trong quần đảo Trường Sa. Tròn 30 năm, 64 chiếm sĩ hải quân Việt Nam giữ Gạc Ma, tay nắm cán lá cờ nước cắm trên cát đảo, tay ghì súng AK nhưng lệnh không cho nổ súng đã phải đưa thân ra hứng đạn của giặc. 

    Hằng năm nhắc lại sự kiện đau thương này để mỗi người Việt Nam đinh ninh trong dạ món nợ đòi lại Gạc Ma.

    Hằng năm nhắc lại sự kiện đau thương này để Tổ quốc và người dân Việt Nam mãi mãi ghi ơn và tưởng nhớ 64 hồn thiêng Việt Nam còn mãi với Gạc Ma, còn mãi với non nước Việt Nam. 

    TRƯỜNG SA 14.3.1988

    PHẠM ĐÌNH TRỌNG

    Sau khi đánh chiếm được toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, ngày 19.1.1974, thuộc chủ quyền Việt Nam do nhà nước Việt Nam Cộng hòa quản lí, Tàu Cộng càng ráo riết đưa tàu chiến, tàu quân sự giả dạng tàu đánh cá lùng sục, nhòm ngó quần đảo Trường Sa đã thuộc sự quản lí của nhà nước cộng sản Việt Nam. Từ cuối năm 1987, đầu năm 1988 hoạt động quân sự của Tàu Cộng ở Trường Sa bỗng tăng đột biến.

    Tết Mậu Thìn đã cận kề. Thành phố Hải Phòng, nơi Bộ Tư lệnh Hải quân đặt bản doanh, không khí tết đã chộn rộn trên đường phố. Nhưng trong cuộc họp của Bộ Tư lệnh Hải quân đánh giá Chiến dịch CQ88 đang triển khai, Tư lệnh quân chủng Hải quân kiêm Tư lệnh vùng 4 Hải quân, Đô đốc Giáp Văn Cương nhắc đi nhắc lại phải huy động toàn bộ lực lượng ra giữ đảo rồi ông tuyên bố: Không có Tết! Báo động toàn quân chủng! Toàn bộ cơ quan tác chiến vào Cam Ranh. 

    Sáng mồng một Tết Mậu Thìn, 1988, Tư lệnh Giáp Văn Cương cùng ban tham mưu của ông lên ô tô lao vun vút trên đường số 5 ngày tết khá vắng vẻ, vào thẳng sân bay Gia Lâm, lên máy bay quân sự AN 26 vào Cam Ranh.

    CHIẾN DỊCH CQ88, chủ quyền 88, là chiến dịch gấp gáp đưa quân lên giữ một số bãi cát san hô chưa nổi hẳn khỏi mặt nước biển nhưng giữ vị trí chiến lược quan trọng. CQ88 chạy đua với thời gian và chạy đua với mưu đồ của Tàu Cộng ăn cướp Trường Sa.

    Ngày 26 tháng một, 1988, Việt Nam đưa quân lên giữ bãi cát Tiên Nữ. 

    Lập tức ngày 31 tháng một, 1988, Tàu Cộng đổ quân lên chiếm bãi cát Chữ Thập của Việt Nam..

    Liên tiếp các ngày 5 tháng hai, ngày 6 tháng hai và ngày 18 tháng hai, Việt Nam lần lượt đưa quân lên giữ các bãi đá Lát, đá Lớn, đá Đông. Tức thì ngày 18 tháng hai, Tàu Cộng liền đổ quân chiếm bãi Châu Viên và ngày 26 tháng hai, Tàu Cộng chiếm bãi Ga Ven của Việt Nam.

    Ngày 27 tháng hai, hải quân Việt Nam lên giữ bãi cát Tốc Tan thì ngày 28 tháng hai Tàu Cộng đổ quân cướp bãi Huy Gơ của Việt Nam.

    Đầu tháng ba năm 1988, Tàu Cộng đưa hạm đội mạnh với 19 tàu uy lực nhất của Tàu Cộng lúc đó đến Trường Sa gồm: Một khu trục lên lửa. Ba tàu khu trục trang bị pháo 100 mm có tầm bắn xa trên 10 km và pháo 37 mm có tầm bắn gần 10 km. Bảy tàu hộ vệ tên lửa, Hai tàu hộ vệ pháo. Hai tàu đổ bộ. Ba tàu vận tải. Một tàu hậu cần kéo theo một pông tông (cầu cảng nổi) lớn. Đó là một hạm đội hỗn hợp với cả chục chiến hạm tấn công có hỏa lực mạnh, với ba tàu chở quân cùng tàu đổ bộ và cầu cảng. Tàu Cộng đang ngang nhiên triển khai chiến dịch lớn ăn cướp các đảo trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Và cụm cát san hô đang nổi lên Gac Ma, Cô Lin, Len Đao ở chính giữa quần đảo Trường Sa sẽ là mục tiêu của họ. 

    Chiếm được cụm Gac Ma, Cô Lin, Len Đao họ sẽ tạo được sự liên kết liền mạch với các đảo đã chiếm được từ trước, tạo thế đứng chân vững chắc ở Trường Sa, uy hiếp cả quần đảo và khống chế, kiểm soát cả biển Đông rộng lớn của ta

    Tình thế diễn biến quá nhanh. Tư lệnh Giáp Văn Cương liền tung hai tàu vận tải HQ 604, HQ 605 và tàu đổ bộ cổ lỗ HQ 505 ra trấn giữ cụm đảo Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao. Chọn hai tàu vận tải và một tàu độ bộ không vũ trang vì có lệnh từ Bộ trưởng Bộ Quốc phòng: Không được nổ súng. Ba con tàu chỉ chở hàng hậu cần, vật liệu xây dựng hầm hào, lương thực, thực phẩm cùng một lực lượng chủ yếu là lính công binh và lính kĩ thuật, gồm: 70 lính công binh của trung đoàn công binh hải quân 83, 4 cán bộ đo đạc thuộc cục bản đồ bộ Tổng Tham mưu và một đơn vị tác chiến nhỏ nhoi, 22 lính chiến đấu thuộc lữ đoàn 146 chỉ có súng cá nhân AK và cơ số đạn cơ bản do lữ đoàn phó, thiếu tá Trần Đức Thông chỉ huy. 

    Ngày 13 tháng ba,

    Tàu đổ bộ HQ 505 do thuyền trưởng Vũ Huy Lễ chỉ huy đến đảo Cô Lin. 

    Tàu vận tải loại nhỏ 500 tấn HQ 604 với thuyền trưởng Vũ Phi Trừ đến đảo Gac Ma. 

    Riêng tàu vận tải loại nhỏ 500 tấn HQ 605 do thuyền trưởng Lê Lệnh Sơn chỉ huy đến 6 giờ sáng ngày 14 tháng ba mới tới đảo Len Đao. 

    Chiều ngày 13 tháng ba, tàu HQ 604 vừa thả neo cạnh Gac Ma thì hai tàu hộ vệ của Tàu Cộng áp sát gọi loa đòi Việt Nam rút quân khỏi Gạc Ma rồi hai tàu giặc nối nhau chạy vòng quanh doi cát san hô Gac Ma mong manh như dúm bọt sóng trên biển.

    Trong đêm 13 tháng ba, tốp lính công binh thuộc trung đoàn 83 lặng lẽ và gấp gáp chuyển vật liệu xây dựng lên Gạc Ma. Hai chiến sĩ của lữ đoàn 146 cũng ôm cờ chủ quyền theo chiến sĩ công binh lên đảo.

    Sáng sớm, từ trên đài chỉ huy tàu HQ 604, thiếu tá Trần Đức Thông qua ống nhòm phát hiện bốn tàu lớn của Tàu Cộng đang hiện rõ dần trong lớp sương mù trên mặt biển. Thiếu tá Thông liền lệnh cho thiếu úy Trần Văn Phương lấy thêm hai chiến sĩ nữa vào đảo tăng cường cho tổ giữ cờ. Thiếu úy Phương gọi tên hai chiến sĩ Nguyễn Văn Tư và Nguyễn Văn Lanh xách AK xuống bo bo bơi vào đảo.

    Khi năm chiến sĩ tổ chủ quyền đang bên lá cờ giữa đảo và hơn hai mươi chiến sĩ công binh tay sẻng, tay xà beng đang hối hả tạo mặt bằng cho xây dựng công trình trú quân thì một tàu khu trục, hai tàu hộ vệ tên lửa và một tàu đổ bộ Tàu Cộng đến gần Gac Ma. Tàu khu trục lớn trang bị 4 khấu pháo 100 mm và 8 khẩu 37 mm dừng lại ở xa, ba tàu còn lại áp sát Gạc Ma. Từ trên tàu đổ bộ, bốn chiếc xuồng máy đổ bộ được thả xuống biển. Xuồng chở đầy lính Tàu Cộng chạy vào đảo. Đến chỗ thềm san hô nông, đáy xuồng chạm san hô không chạy được nữa, lính Tàu Cộng nhảy ào xuống, xông đến chỗ chiến sĩ ta. Và một cuộc thảm sát bi thảm, đau thương chưa từng có trong lịch sử mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam diễn ra.

    Lính Tàu Cộng xô lại cướp lá cờ Việt Nam. Cán cờ đang trong tay thiếu úy Trần Văn Phương. Cả tổ giữ cờ năm người chỉ có hai khấu AK. Vì lệnh không cho nổ súng, hai người lính ôm AK cũng một tay kẹp súng, một tay ghì lá cờ. Lính Tàu Cộng cũng chỉ có súng AK. Nhưng 50 lính Tàu Cộng lên đảo thì 48 tên mang AK với băng đạn đầy mình. Một tên mang súng ngắn và một tên mang máy thông tin. Lá cờ bị giằng đi, giật lại, thiếu úy Trần Văn Phương liền quấn lá cờ quanh người. Không cướp được lá cờ Việt Nam, tên sĩ quan Tàu Cộng cầm súng ngắn liền nổ súng lên trời như một mệnh lệnh chiến đấu. Lập tức lũ lính Tàu Cộng chồm lên, phóng lưỡi lê, xả đạn vào năm người lính giữ cờ Việt Nam. Thiếu úy Trần Văn Phương bị cả một loạt đạn bắn gần, gục xuống. Binh nhất Nguyễn Văn Lanh bị lê đâm xuyên qua người.

    Trên hòn đảo trống trải chỉ có cát san hô dưới chân. Những người lính công binh trong tay chỉ có xà beng, cuốc sẻng cũng phải nhận những mũi lê xuyên thấu ngực và những loạt đạn AK bắn gần vỡ toác trán. 

    Thảm sát xong những người lính Việt Nam tay không trên đảo Gạc Ma, lính Tàu Cộng rút về tàu để cho uy lực của những dàn tên lửa và những khẩu pháo 100 mm trên chiến hạm của chúng giải quyết nốt ba con tàu nhỏ bé, cũ nát, không vũ trang và dội lửa xuống núm cát Gạc Ma để không con người lính Việt Nam nào sống sót.

    Những loạt đạn pháo 100 mm, pháo 76,2 mm, pháo 37 mm, trọng liên 12,7 mm và cả những dàn tên lửa 12 nòng từ trên những tàu khu trục, tàu hộ vệ tên lửa hiện đại của Tàu Cộng xối xả dập xuống HQ 604 và núm cát Gạc Ma. Tàu HQ 604 chìm cùng với sự hi sinh của lữ đoàn phó, thiếu tá Trần Đức Thông, thuyền trưởng, đại úy Vũ Phi Trừ cùng nhiều thủy thủ của tàu và bốn cán bộ cục bản đồ.

    Nhấn chìm HQ 604 và chà xát Gạc Ma xong, pháo và tên lửa Tàu Cộng chuyển làn sang đánh HQ 505 ở Cô Lin và HQ 605 ở Len Đao.

    Cũng sáng 14. 3. 1988, trên tàu HQ 505 ở đảo Cô Lin cách Gạc Ma hơn ba hải lí. Từ đài chỉ huy thuyền trưởng Vũ Huy Lễ theo dõi ba tàu hộ vệ tên lửa đang tiến lại Cô Lin. Rồi ba tàu giặc tản ra thành ba mũi lao đến HQ 505. 

    Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ vừa lệnh tàu chạy hết công suất lao lên đảo thì tàu rung lắc đùng đùng và lửa từ khắp con tàu ngùn ngụt bốc lên. Tàu đã bị trúng đạn từ ba tàu giặc bắn tới. Hai vị trí quan trọng của tàu là máy trưởng Nguyễn Đại Thắng và tiểu đội trưởng thông tin Nguyễn Duy Hòa đều bị trúng đạn. Hệ thống điện mất. Máy tàu chết. Liên lạc với sở chỉ huy cũng mất. Từ những vết đạn vỡ toác xé vỏ tàu, nước biển đang ồng ộc xối vào hầm máy. Bịt lỗ thủng để cứu tàu khỏi chìm và sửa chữa để máy tàu hoạt động trở lại là hai việc gấp gáp. Tàu giặc vẫn đang lao tới và bắn xối xả vào tàu. Trong tình thế ngặt nghèo đó, những người lính tàu HQ 505 đã kịp làm sống lại máy tàu, cho con tàu vỡ toác chồm lên lao vào đảo. Và nửa con tàu thương tích HQ 505 đã nằm vật xuống, ôm ghì lấy núm cát Cô Lin. Không đánh chìm được HQ 505 nhỏ nhoi, cổ lỗ, ba tàu hộ vệ tên lửa hiện đại của Tàu Cộng càng cay cú tới tấp quất đạn vào HQ 505 nhưng HQ 505 đã trở thành chiến hạm không bao giờ đắm.

    Tàu HQ 605 giữ núm cát Len Đao cũng bị quân Tàu Cộng bắn cháy và chìm rạng sáng 15 tháng ba. Nhưng dường như Tàu Cộng chỉ tập trung đánh chiếm Gạc Ma nên không đổ quân lên Cô Lin và Len Đao.

    Dải cát Gạc Ma mau lẹ rơi vào tay Tàu Cộng vì Tàu Cộng tràn lên cướp đảo, những người lính Việt Nam giữ đảo chỉ có hai khẩu AK với số đạn ít ỏi trong tay cũng không được bắn, họ chỉ còn cách lấy sức người giành giật lá cờ chủ quyền với giặc rồi giơ ngực hứng đạn của giặc, nhận lấy cái chết tan xác, bỏ lại đảo cho giặc làm chủ. Quân chết, đảo mất vì cái lệnh không cho người lính giữ đảo nổ súng vào kẻ xâm lược cướp đảo. Đó chính là cái lệnh dâng Gạc Ma cho Tàu Cộng. Những người lính lấy mạng sống của mình để giữ Gạc Ma nhưng quyền lực nào trước đó đã dâng Gạc Ma cho Tàu Cộng? 

    Kẻ dâng Gac Ma cho Tàu Cộng dù là quyền lực nào cũng không thoát được sự phán xét của lịch sử va2su75 kết tội của nhân dân.

    Ngày nay người dân nói tiếng nói của lịch sử Việt Nam, nói tiếng nói của trái tim Việt Nam yêu nước: “Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam”, người dân xuống đường lên án Tàu Cộng xâm lược, người dân tập hợp tưởng niệm, ghi ơn những người lính đã chết trong cuộc chiến đấu giữ Gac Ma, bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa đều bị công an nhà nước cộng sản Việt Nam bắt bớ, tù đày. Cuộc xuống đường lên án Tàu Cộng cướp Hoàng Sa, Gạc Ma, lễ tưởng niệm Hoàng Sa, Gạc Ma đều bị ngăn cản, phá đám. Người dân đi tưởng niệm Gac Ma đều bị công an nhà nước cộng sản Việt Nam chặn cửa không cho ra khỏi nhà!

    Một nhà nước đã phản bội giống nòi, chống lại nhân dân, chống lại lịch sử Việt Nam. Nhà nước đó và những kẻ đang hung hăng chống lại lòng yêu nước của nhân dân cũng không thoát khỏi sự phán xét của lịch sử và sự kết tội của nhân dân!

    FB Trần Đình Trọng

  • NHÂN NỖI ĐAU GẠC MA, BỎ NGAY THÓI QUEN GỌI NƯỚC TA HÌNH CHỮ S ĐI !

    Nếu nói nước Việt Nam ta hình chữ S thì làm gì có Gạc Ma, làm gì có Trường Sa, Hoàng Sa, làm gì có đảo to đảo nhỏ, làm gì có biển. Cho nên phải bỏ thói quen co thủ chỉ bám lấy đất liền mà gọi nước ta hình chữ S đi.

    Bởi sự thật thì cái diện tích hình chữ S chỉ bằng chưa tới 1/3 diện tích đất nước Việt Nam ta. Tổ Quốc ta còn bao trùm tới 30% diện tích biển Đông nữa. Cha ông ta gọi nơi ta sống là “Đất Nước”, là đã chỉ rõ nước ta gồm có Đất và Nước. Đất ta có 331.689 km2. Biển ta có hơn 1 triệu km2, trên đó có hơn 3000 hòn đảo lớn nhỏ, dĩ nhiên là có Hoàng Sa và Trường Sa. Phía trên đất và nước còn vùng trời. Phía dưới đất và nước còn có lòng đất. Và còn hơn thế nữa…

    Ngày 12-5-1977, Chính phủ Việt Nam ra tuyên bố về lãnh hải, vùng tiếp giáp, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Ngày 12-11-1982, Việt Nam ra tuyên bố về đường cơ sở dùng để tính chiều rộng của lãnh hải Việt Nam. Ngày 23-6-1994, Việt Nam phê chuẩn Công ước của Liên Hiệp quốc về Luật Biển năm 1982. Ngày 17-6-2003, nước ta ban hành Luật Biên giới quốc gia, trong đó xác định rõ biên giới quốc gia trên đất liền, trên biển, trên không và trong lòng đất.

    Theo luật pháp quốc tế và luật pháp Việt Nam, ngoài lãnh thổ trên đất liền và trên đảo, nước ta còn có :

    Vùng Nội thủy : Là vùng nằm ở phía trong đường cơ sở. (Đường cơ sở là đường gãy khúc nối liền các điểm được lựa chọn tại ngấn nước thủy triều thấp nhất dọc bờ biển và các đảo gần bờ do Chính phủ xác định và công bố). Việt Nam thực hiện chủ quyền hoàn toàn, tuyệt đối và đầy đủ vùng nội thủy như chủ quyền trên lãnh thổ đất liền.

    Lãnh hải : Là vùng biển rộng 12 hải lý (1 hải lý =1,852 km) tính từ đường cơ sở. Ranh giới ngoài của lãnh hải là biên giới quốc gia trên biển. Việt Nam thực hiện chủ quyền đầy đủ và toàn vẹn đối với lãnh hải của mình cũng như đối với vùng trời, đáy biển và lòng đất dưới đáy biển của lãnh hải. Tuy nhiên, trong lãnh hải, tàu thuyền của các quốc gia khác được hưởng quyền qua lại không gây hại và thường đi theo tuyến phân luồng giao thông biển của các nước ven biển.

    Vùng tiếp giáp : Là vùng biển nằm phía ngoài lãnh hải tiếp liền với lãnh hải của Việt Nam, rộng 12 hải lý tính từ ranh giới ngoài của lãnh hải, hợp với lãnh hải Việt Nam thành một vùng biển rộng 24 hải lý kể từ đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải. Trong vùng tiếp giáp, Việt Nam có quyền quy định biện pháp ngăn ngừa và trừng trị các hành vi vi phạm đối với luật lệ về nhập cư, thuế khóa, y tế, thậm chí cả an ninh, xảy ra trong lãnh thổ hay lãnh hải của mình.

    Vùng đặc quyền kinh tế : Là vùng biển rộng 200 hải lý tính từ đường cơ sở (hoặc 188 hải lý tính từ ranh giới ngoài lãnh hải, 176 hải lý tính từ ranh giới ngoài vùng tiếp giáp). Trong vùng biển này, Việt nam có chủ quyền đối với mọi loại tài nguyên thiên nhiên và các hoạt động kinh tế nhằm khai thác, sử dụng các tài nguyên thiên nhiên đó, có quyền tài phán đối với các hoạt động nghiên cứu khoa học, bảo vệ môi trường biển, xây dựng và lắp đặt những công trình và thiết bị nhân tạo. Các nước khác có quyền tự do bay, tự do hàng hải và đặt dây cáp và ống dẫn ngầm.

    Thềm lục địa : Là vùng đáy biển và lòng đất dưới đáy biển, thuộc phần kéo dài tự nhiên của lục địa Việt Nam, mở rộng ra ngoài lãnh hải Việt Nam cho đến bờ ngoài của rìa lục địa, cách đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải Việt Nam; nơi nào bờ ngoài của rìa lục địa cách đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải Việt nam không đến 200 hải lý thì thềm lục địa nơi ấy mở rộng ra 200 hải lý kể từ đường cơ sở đó. Việt Nam có chủ quyền hoàn toàn về mặt thăm dò, khai thác, bảo vệ và quản lý tất cả các tài nguyên thiên nhiên ở thềm lục địa Việt Nam bao gồm tài nguyên khoáng sản, tài nguyên không sinh vật và tài nguyên sinh vật thuộc loại định cư ở thềm lục địa Việt Nam.

    (Giữa Vùng đặc quyền kinh tế và Thềm lục địa có khác biệt : Thềm lục địa là vùng đáy biển mở rộng ra ngoài lãnh hải, còn Vùng đặc quyền kinh tế là một định chế riêng biệt áp dụng cho cột nước phía trên đáy biển).

    Ngoài lãnh hải, vùng tiếp giáp, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của đất liền, các đảo và quần đảo thuộc lãnh thổ Việt Nam, theo quy định của điều 121 Công ước về Luật biển 1982, cũng có thể có đầy đủ hoặc một số vùng tương tự tùy từng trường hợp.

    Vùng trời : Có biên giới là mặt thẳng đứng từ biên giới quốc gia trên đất liền và biên giới quốc gia trên biển kéo lên không trung.

    Lòng đất : Có biên giới là mặt thẳng đứng từ biên giới quốc gia trên đất liền và biên giới quốc gia trên biển kéo xuống lòng đất.

    Đất nước Việt Nam đầy đủ phải là như vậy, sao cứ gọi nó là hình chữ S ? Đây không phải là chuyện bắt bẻ chữ nghĩa, mà cần thay đổi tâm thế. Người Việt Nam làm chủ đất nước là làm chủ một không gian sinh tồn sâu rộng nói trên. Người Việt Nam bảo vệ đất nước không chỉ là bảo vệ “từng tấc đất” mà còn bảo vệ từng tấc biển, từng khoảnh trời, từng mẩu từng giọt tài nguyên, từng sản vật xa ngoài biển khơi.

    HOÀNG HẢI VÂN

  • THẢM SÁT TRƯỜNG SA 1988 - AI ĐÃ GIẾT 64 BINH SĨ HẢI QUÂN VN?

    Nhân tưởng niệm đúng 30 năm cuộc thảm sát 64 binh lính VN tại đảo Gạc Ma, quần đảo Trường Sa, ad đăng lại clip đã phổ biến đúng 6 năm trước:

    64 Liệt sỹ ngã xuống ngày 14/03/1988 ở Trường Sa, vong hồn của họ biết rõ quân giặc giết họ là bọn giặc nước nào.

    Người Việt nam còn sống chắc đều biết nước đó là nước nào.
    Thế nhưng theo bản tin của Báo điện tử của Đài tiếng nói Việt nam thì vào ngày 09/05/2010, tại đảo Trường Sa, bản diễn văn đọc tại lễ tưởng niệm 64 vị Liệt sỹ này chỉ nói một cách mập mờ rằng đó là "lực lượng quân sự nước ngoài".

    Đọc lại thật kỹ từ trên xuống dưới cũng không thấy bản tin này chỉ ra quân giặc ấy là của nước nào mà chỉ thấy các cụm từ "nước ngoài" (trong ngoặc kép) xuất hiện 4 lần trong bài viết:

    - Lực lượng quân sự "nước ngoài" đã ngang nhiên chiếm đóng một số bãi đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam

    - Quân đội "nước ngoài" ngang nhiên tấn công quân sự, bắn chìm, bắn cháy 3 tàu vận tải của ta.

    - Các chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu, hy sinh trước sự tấn công trắng trợn và phi lý của các lực lượng tàu chiến Hải quân "nước ngoài"

    - Với toan tính và tham vọng thôn tính Trường Sa, độc chiếm biển Đông của "nước ngoài", Trường Sa hôm nay vẫn chưa thực sự bình yên.

    Đọc xong bài viết tôi thực sự cảm thấy hoang mang và tự nghi hoặc rằng liệu vào cái ngày lịch sử 14/3/1988, tại quần đảo Trường sa ấy đã có bao nhiêu quốc gia tham gia cuộc chiến giành Trường sa. Tôi hỏi một số bạn bè và truy tìm trên Internet về sự kiện này thì được biết

    Người Ba Lan giờ đây đã rõ ai đã giết đồng bào của họ trong vụ thảm sát Katyn. Chính Tổng thống Nga Medvedev cũng không né tránh sự thật này trước người Ba Lan.

    Vậy thì liệu cái "nước nào" ấy có thể là một nghi vấn lịch sử khiến cho bài báo "chính thống" này lại phải dùng từ một cách thận trọng đến như vậy hay không ? Nếu đây thực sự là một nghi vấn lịch sử thì tôi xin nhường lời bàn luận lại cho các chuyên gia về lịch sử.

    Còn nếu sự thật là 64 Liệt sỹ của dân tộc Việt nam bị giết bởi quân giặc Trung quốc, thì cách lấp liếm mập mờ của buổi lễ tưởng niệm này là một nỗi đau đớn và sỉ nhục ghê gớm đến chính các vị Liệt sỹ ấy. Các Liệt sỹ biết rõ là khi ấy họ đang chiến đấu với ai để bảo vệ tổ quốc của mình và vong hồn của họ luôn luôn biết rằng họ đã bị ai giết hại. Lẽ nào người còn sống là đồng đội của họ mà lại phải nói lấp liếm rằng đó là bọn giặc của một nước ngoài nào đó chưa xác định được.

    Ai có thể hình dung rằng trong lễ tưởng niệm những nạn nhân Hiroshima và Nagasaki thì người Nhật nói với vong hồn người chết rằng họ bị một nước ngoài mơ hồ nào đó giết hại hay không ?

    Sự việc này thực sự nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ bởi hồn dân tộc Việt nam đang bị vấy bẩn bằng một vết nhục mới. Tôi đang liên tưởng về tính liên quan đến một sự kiện còn nóng hổi từ một bài báo khác mà trang Boxitvn đã đưa lên với một cái tựa rất đau đớn là "Những kiểu đưa tin không làm sao rửa hết nhục".

    Theo FB Chân Trời Mới Media