26165554 1667082096681407 5732600699457298340 n

CHUYỆN HOÁ RỒNG CỦA XỨ HÀN VÀ TRÒ BẮT CHƯỚC BÊN TA

Bản chất phát triển hoá rồng nó dựa trên 2 nền tảng cốt lõi, thứ nhất nền tảng pháp luật, thứ nhì là chính sách thi hành. Thiếu một trong 2 không thể nào hóa rồng được. 

Khi khởi nguồn phát triển thời tổng thống Park Chung Hee thì Hàn Quốc vẫn còn là quốc gia độc tài, nhưng độc tài cá nhân không phải độc tài toàn trị như CS. Độc tài cá nhân nó khác độc tài toàn trị của CS ở chỗ, vẫn đa đảng nhưng các đảng đối lập yếu, vẫn tam quyền phân lập nhưng quyền hiến định của tổng thống quá lớn làm nó lấn át lập pháp và tư pháp, ví dụ như tổng thống Nga có quyền giải tán Duma. Vấn đề này dễ tiến tới dân chủ nếu sau đời tổng thống độc tài có bổ sung Tu Chính Án cho hiến pháp theo hướng giảm quyền tổng thống. 

Như vậy dù độc tài cá nhân, nhưng xét về thể chế chính trị nó có tổ chức bộ máy nhà nước gần gũi với bộ máy của một nhà nước tự do dân chủ. Chỉ cần tổng thống không tham lam, sáng suốt ra chính sách đúng, và mạnh tay trừng trị tham nhũng thì việc thi hành chính sách vẫn hiệu quả như một nhà nước dân chủ thật sự. Chính vì lẽ đó, Hàn Quốc khởi nguồn những chính sách hoá rồng thành công. Sau thời Park Chung Hee, Hàn Quốc đã chuyển sang dân chủ nhẹ nhàng, họ đã kế thừa và phát triển chính sách đúng đắn của tổng thống Park thành công. Để đưa Hàn Quốc hoá rồng, họ chỉ cần một khoản thời gian chừng 20 năm. 

Chính sách phát triển là cực kỳ quan trọng. Chính sách gồm có mục đích đạt được và biện pháp thi hành. Như ta biết, để thi hành một chính sách thì công cụ thi hành chính là luật pháp. Vậy nếu luật pháp không nghiêm thì sao? Thì tất nhiên chính sách thất bại, vì một khi công cụ thi hành là thứ đồ phế bỏ làm sao đưa chính sách đến được với thành công? 

Chaebol theo tiếng Hàn nó là tập đoàn tài phiệt. Nó bắt nguồn từ sau đệ nhị thế chiến, khi Nhật rút quân và để lại các cơ sở kinh tế, chính quyền Hàn Quốc không quốc hữu hóa các cơ sở này mà để các doanh nhân Hàn Quốc tiếp quản nó. Thời kỳ đầu, Hàn Quốc còn lộn xộn, nền chính trị yếu kém, luật pháp không nghiêm minh và cũng không chặt chẽ, nạn tham nhũng còn nhiều, nên sự phát triển của các doanh nghiệp Hàn Quốc cũng chỉ chừng mực. Với nền chính trị bệ rạc vậy, doanh nghiệp phát triển sao nổi? Cho nên thời kỳ này Hàn Quốc vẫn lẹt đẹt như những quốc gia nghèo khác. 

Đến thời Park Chung Hee, ông đưa ra chính sách hỗ trợ các doanh nghiệp tư nhân có sẵn, họ là những doanh nghiệp đã thừa hưởng những cơ sở người Nhật để lại. Tổng thống Park nhắm vào nhóm này để đẩy nó lớn mạnh nhằm làm trụ cột nền công nghiệp đất nước. Tất nhiên đó chỉ là mục đích, còn công cụ thi hành chính sách mới là điều đáng nói. 

Tổng thống Park đã sốc lại bộ máy nhà nước, đưa nó vào khuôn khổ pháp luật để hình thành nhà nước trong sạch hơn để dọn đường cho các Chaebol lớn mạnh. Thời kỳ này luật pháp không những được thi hành một cách nghiêm minh mà luật cũng được viết ra hoặc sửa đổi nhằm tạo điều kiện tốt nhất cho doanh nghiệp. Thời kỳ Park nắm quyền, ông rất mạnh tay với nạn tham nhũng. Tuy độc tài, nhưng rất sáng suốt. Từ đó, các Chaebol hình thành và phát triển như những động cơ phản lực đưa nước Hàn cất cánh. Chỉ chừng 20 năm, từ đầu thập niên 70 đến cuối thập niên 80, các Chaebol Hàn Quốc như Hyundai, Samsung, Deawoo, LG vv...đã bức khỏi ao làng quốc nội chinh phục thị trường thế giới.

Sau tổng thống Park rời ghế quyền lực, gia tài để lại đâu chỉ là các Chaebol hùng mạnh mà một bộ máy nhà nước được cài đặt lại khá hoàn chỉnh, kể từ đó Hàn Quốc chuyển dần sang dân chủ một cách nhẹ nhàng. 

Qua đây ta thấy gì? Nền tảng pháp luật và chính sách. Chính sách là cây, nền tảng pháp luật là phân bón. Ở chế độ CS cũng bắt chước Hàn lập các tập đoàn nhà nước được gọi là " những quả đấm thép". Nhưng vì ngu dốt nên chỉ thấy được mục đích mà không thấy công cụ thi hành chính sách nên "những quả đấm thép" đã tan tành chỉ trong 2 nhiệm kỳ của ông Nguyễn Tấn Dũng, tức chưa tới 10 năm. Vinashin, Vinalines, PVN vv... nát vụn làm dân gánh thêm nợ và đất nước hết cơ hội phát triển. 

Nền tảng pháp luật không nghiêm, tham nhũng tràn lan, ưu ái cho công ty quốc doanh và chèn ép doanh nghiệp tư nhân để đưa kinh tế đất nước đến kiệt quệ. Ta nên nhớ các Chaebol là doanh nghiệp tư nhân chứ không phải các tập đoàn nhà nước như CS làm. 

Từ ngày "đổi mới" đến nay đã 32 năm, nhưng khi cho báo chí tô vẽ "thành tựu đổi mới" thì CS lại nhai lại câu cũ rích "Tuy nhiên, đất nước còn đang gặp nhiều khó khăn". Ủa? Chứ mấy ông đã nắm quyền trên toàn cõi đất nước đã 42 năm nay, vậy thì cái "còn nhiều khó khăn" đó do ai tạo ra? "Phản động" tạo ra cho mấy ông chắc? Hàn Quốc cần 20 năm hoá rồng, vậy mấy ông đã "đổi mới" đến 32 năm mà còn đang chui rút dưới bùn nhơ như luơn chạch thì ngụy biện cái gì? Đã yếu kém thì tự thú yếu kém còn có chút giá trị, lúc nào cũng "tuy nhiên" thì chỉ làm dân khinh thêm mà thôi.

Facebook Đỗ Ngà

 

Việt Nam Hàn Quốc Cộng sản độc tài Park Chung Hee