Nhân Quyền

  • THÔNG TIN VỀ VỤ ÁN TRUY TỐ CÁC ÔNG VŨ QUANG THUẬN, NGUYỄN VĂN ĐIỂN VÀ TRẦN HOÀNG PHÚC

    Hà Nội rét, nhưng có lẽ không thấm tháp gì so với cái rét của người đang mất tự do vì “thân tại lao”. Cái rét với họ có thể không chỉ vì thời tiết mà vì hoàn cảnh ... Tôi vào Trại tạm giam số 1 của Công an TP.Hà Nội để làm việc với các thân chủ Vũ Quang Thuận và Trần Hoàng Phúc trong những ngày rét như vậy vào trung tuần tháng 12.

    Theo cáo trạng của Viện Kiểm Sát Hà Nội, các ông Vũ Quang Thuận (Võ Phù Đổng), Nguyễn Văn Điển và Trần Hoàng Phúc cùng bị truy tố tội danh “Tuyên truyền chống Nhà Nước CHXHCN VIệt Nam” theo điều 88 Bộ luật hình sự.

    Những người bị truy tố đều có quan điểm khá thiết thực về vụ án là nhận tội. Điều này sẽ giúp tác động đáng kể đến hình phạt mà họ phải gánh chịu khi tòa án lượng hình trong quá trình xét xử.

    Ông Vũ Quang Thuận được công chúng biết đến với sự kiện vác thánh giá đến trước khu vực tượng đài vua Lý Thái Tổ ở bờ hồ Hoàn Kiếm để diễn thuyết và là nhân vật chính trong nhiều clip nói chuyện về các đề tài thời sự như Hoàng Sa, Trường Sa, Formosa, Hồ Chí Minh, biểu tình, góp ý cho đảng ... Trong các clip, công chúng thường thấy ông mặc quân phục hoặc vest, đeo chuỗi tràng hạt, sau lưng có bảng hiệu “Phong trào Chấn hưng Nước Việt”, trên bàn có đặt tượng bán thân ông Hồ Chí Minh và thánh giá công giáo. Ông Vũ Quang Thuận bị bắt giữ từ ngày 02/03/2017.

    Ông Trần Hoàng Phúc là một thanh niên còn rất trẻ, đã học hoàn tất chương trình cử nhân luật nhưng đã không được cấp bằng tốt nghiệp, lý do được cho là vì các hoạt động của ông. Ông còn là thành viên nhóm sáng kiến lãnh đạo Đông Nam Á (YSEALI) do Tổng thống Mỹ Obama sáng lập nhằm thúc đẩy tiềm năng lãnh đạo của thanh niên trẻ ở Đông Nam Á để nâng cao kiến thức và kỹ năng giao lưu quốc tế.

    Trong vụ án, ông Trần Hoàng Phúc được xác định như là người giúp sức cho ông Vũ Quang Thuận về phương diện kỹ thuật để dựng các clip ghi hình.Ông Trần Hoàng Phúc bị bắt giữ từ ngày 01/07/2017.

    Cả ba ông Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển và Trần Hoàng Phúc đều bị truy tố theo điểm a và điểm c khoản 1 điều 88 với tội danh “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN VIệt Nam” quy định mức hình phạt từ ba năm đến mười hai năm tù. Nội dung điều luật như sau :

    Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam:

    1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:
    a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;
    b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân;
    c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
    2. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.

    Hiện nay, sức khỏe hai ông Vũ Quang Thuận và Trần Hoàng Phúc đều ổn.

    Đã có bốn luật sư đăng ký bào chữa trong vụ án, gồm LS Nguyễn Văn Miếng bào chữa cho ông Trần Hoàng Phúc, LS Hà Huy Sơn bào chữa cho ông Nguyễn Văn Điển, LS Lê Văn Luân bào chữa cho ông Trần Hoàng Phúc và tôi, Đặng Đình Mạnh bào chữa cho ông Vũ Quang Thuận và ông Trần Hoàng Phúc.

    Hồ sơ vụ án hiện do Tòa án TP.Hà Nội thụ lý và chờ xếp lịch xét xử.

    Facebook Manh Dang 

  • CHUYỆN "Ở TÙ- BẢO VỆ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA"

    Vậy là anh em nhà Đinh La Thăng- Đinh Mạnh Thắng cùng vào B14. Trước đó, anh em Dương Chí Dũng- Dương Tự Trọng cũng ở trại này.

    Đây, cũng là nơi giam tôi suốt 240 ngày đầu, từ khi bị bắt (26/5/2013 đến 20/1/2014), thuộc đoạn điều tra lấy cung. Nó là một trại đặc biệt, dành cho các án an ninh đặc biệt, thuộc Cục an ninh điều tra, Tổng cục an ninh, Bộ Công an, nằm trên địa bàn xã Thanh Liệt, Thanh Trì, Hà Nội.

    Luật sư Nguyễn Văn Đài, và nhiều nhân vật nổi tiếng khác trong giới đấu tranh cũng đang bị giam ở đây. Trước đó, là Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh.

    Nhiều "tên tuổi" lớn khác, cũng từng "đi qua" B14 này: Phạm Thanh Bình, cùng toàn bộ nhóm “đầu não” của tập đoàn Vinashin. Cựu Thứ trưởng Bộ Công an, Trung tướng, uỷ viên trung ương đảng Bùi Quốc Huy; cựu uỷ viên trung ương, giám đốc Đài tiếng nói Việt Nam Trần Mai Hạnh; Phó Viện trưởng VKSND tối cao Phạm Sĩ Chiến… Nghe nói, nhân vật cao nhất từng bị giam tại đây là Thượng tướng Chu Văn Tấn, Bộ trưởng Quốc phòng đầu tiên thời Việt Nam dân chủ cộng hoà.

    Những ngày này, nhân chuyện Đinh La Thăng, nghe thiên hạ nhắc nhiều quá về trại giam khét tiếng, nhưng cũng đầy “huyền thoại” mang tên B14. Lục trên mạng, tình cờ gặp hai bức ảnh trên báo Công an nhân dân.

    Ở bức 1. Nhìn từ bên ngoài, vòng tròn khoanh dấu đỏ là khu tầng 2, phòng B12. Ở bức 2 là nhìn từ khu vực sân trại, nơi quản giáo và lính canh hay xếp hàng thể dục mỗi chiều.

    Tầng 3, ngay trên đầu tôi là buồng giam Dương Chí Dũng. Dương Tự Trọng bị kỷ luật nên giam tầng 1, bên dưới.

    Hai bức ảnh gợi tôi nhớ một chuyện vui, kể chơi:

    Chiều chiều, chừng 16 giờ 30, quản giáo và lính canh tập trung xếp hàng thể dục như trong ảnh 2. Tôi, ở buồng giam bịt bùng ngay vị trí khoanh tròn đỏ ấy, không nhìn thấy, chỉ nghe tiếng vọng vào. Họ tập võ, vung chân múa tay “hừ hự” theo nhịp một hai- hai một gì đấy. Xong, lần nào cũng kết thúc bằng bài hô:

    - Thể dục - Khoẻ!

    - Thể dục - Bảo vệ tổ quốc!

    - Thể dục - Bảo vệ chủ nghĩa xã hội!

    - Thể dục - Khoẻ!

    - Thể dục - Khoẻ!

    - Thể dục - Khoẻ!

    Nghe vui tai. Riết rồi muốn nghĩ ra trò gì chọc vui. Khi tất thảy vừa rập chân hô xong, tôi bèn tằng hắng mấy phát báo hiệu cho anh em các phòng bên, rồi dõng dạc, nhái theo nhịp bọn quản giáo:

    - N…g…h…i…ê…m!

    - Ở tù – Khoẻ!

    - Ở tù - Bảo vệ tổ quốc!

    - Ở tù - Bảo vệ chủ nghĩa xã hội!

    - Ở tù - Khoẻ!

    - Ở tù - Khoẻ!

    - Ở tù - Khoẻ!

    Thằng quản giáo lộp cộp giày, chạy ngang trợn mắt:

    - Anh Nhất hô gì đấy, muốn nổi loạn hả?

    Tôi làm mặt nghiêm, rập chân bập bập, thẳng lưng, chụm gót đúng chữ V, rồi “khuyến mại” thêm câu nữa:

    - Ở tù - Khoẻ!

    Mấy ông bạn tù phòng bên nghe sướng quá, cứ khúc khích khục khịch mãi. Như chọc tức thêm hắn.

    Tội, nhìn cái mặt hắn cứ đơ ra, trông đần như ngỗng ỉa.

    Mấy hôm sau. Hắn trả thù bằng cách chuyển buồng. Đẩy tôi sang dãy lẻ, buồng số 19. Vẫn tầng hai, nhưng đấu lưng lại với khu này (Dũng Bắc Kạn, trùm giang hồ khét tiếng Hải Phòng, người tổ chức cho Dương Chí Dũng chạy trốn sang Campuchia, ở đấu đít với tôi, buồng B20).

    Bịt bùng. Thêm mấy lớp tường cách âm, không còn nghe được tiếng hô.

    Tưởng tếu cho vui. Vậy mà cái trò “chủ nghĩa xã hội” ấy lại khiến mấy thằng bạn tù buồng bên nhớ. Chiều, cứ chừng bốn rưỡi hơn, xong bốn hồi kẻng là chúng gõ tường “nhà báo ơi, anh Nhất ơi, bảo vệ chủ nghĩa xã hội đi!”.

    Nghiệt nỗi, xa tiếng hô của bọn quản giáo, một mình đâm hết hứng.

    Chuyện thể dục “chủ nghĩa xã hội” ấy cũng chỉ thấy ở B14. Sau này đi hai trại Hoà Sơn (Đà Nẵng) và trại 6 (Nghệ An), không nghe bọn quản giáo “chủ nghĩa xã hội” kiểu này nữa.

    B14, có điều rất đặc biệt: Họ không xoá bất cứ dòng chữ nào của tất cả các thế hệ tù nhân trước giờ. Kể cả những câu cực kỳ “phản động”, chống Cộng, chửi đảng, bằm lôi cả mồ cha mả mẹ “lũ X”… chi chít bốn vách tường.

    Trên vách cửa buồng B12, chắc chắn vẫn còn hai câu tuyên ngôn tôi khắc: “Chỉ có thể cưỡng bức được hành vi, chứ không cưỡng bức nổi tư tưởng”, “Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù chỉ khiến họ vinh quang”.

    Không biết, Đinh La Thăng có được vào đúng buồng B12 ấy?

    Dù sao, ông và tôi cũng là chỗ từng biết nhau. Có thể, biết đâu đấy, khi đọc được những dòng chữ cùng cái tên “nhà báo Trương Duy Nhất” trên bức tường buồng giam, sẽ giúp ông tìm được cảm giác gì đó như thể “thân quen”, giúp ông nhẹ nhàng, thư thái, đỡ cô độc hơn?

    Một mình, đối diện với bốn bức tường biệt giam bịt bùng, lởm chởm xám xịt ấy. Rồi ông cũng sẽ quen thôi, cũng phải đếm kiến, nuôi thạch sùng làm bạn. Sẽ là những tháng ngày dài không thể chợp mắt trước màn đêm đen ngòm, thăm thẳm. Dần, ông sẽ thuộc, quen với từng tiếng gót giầy của mỗi tay quản giáo. Nhận ra từng tiếng chó sủa, trong những giàn “đồng ca chó” đêm khuya vọng từ bên ngoài.

    Đến tôi cũng ngạc nhiên, hay gọi giật mấy tay quản giáo hỏi “vì sao càng ra ngoài này, càng gần Hà Nội lại nhiều… chó thế?”.

    Ừ. Ông đã có đến 3 đêm nghe chó sủa rồi nhỉ.

    Từng mang phận tù, cũng là chút cám cảnh ngẫm đến ông. Chứ thật ra, cái loại tù của ông, không phải như tù chúng tôi. Tù của ông là tù nhục, tù ô.

    Theo Trương Duy Nhất/RFA

  • Phỏng vấn Hội Sinh Viên Nhân Quyền tại VN

    Phong Trào Tinh Thần Trần Văn Bá phỏng vấn 

    (được cập nhật tháng 2/2018)

     

    New logo svnq

    Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam

    Vietnamese Students for Human Rights Association


     

    Phong Trào Tinh Thần Trần Văn Bá hân hạnh được phỏng vấn Trưởng Ban Truyền Thông của Hội Sinh Viên Nhân Quyền Việt Nam.

    Phong Trào TT TVB : Xin chào bạn, bạn có thể giới thiệu về mình.

    16A003: Tôi là trưởng ban truyền thông Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam, mã số hoạt động của tôi là 16A003.

    Hội sinh viên nhân quyền chủ trương thành lập từ khi nào?

    16A003: Chúng tôi thành lập một hội sinh viên độc lập, đấu tranh thật sự cho quyền của sinh viên. Thực ra quá trình chuẩn bị của chúng tôi đã khởi động từ ba năm trước, cụ thể là  năm 2014. Từ đó cho đến năm 2016, chúng tôi đã quy tụ được những bạn nhiệt tình. Sau đó chúng tôi được sự đỡ đầu của bác sỹ Nguyễn Đan Quế, lúc đó bác Quế chưa nhận giải thưởng nhân quyền Wangju năm 2016. Một cách không chính thức, Hội sinh viên nhân quyền đã thành lập vào năm 2016, nhưng đến năm 2017, khi bạn Trần Hoàng Phúc đại học Luật TP.HCM, phát ngôn nhân kiêm chủ tịch thứ hai bị bắt, chúng tôi mới chính thức ra mắt. Ngày chúng tôi chọn là 29 tháng 06 năm 2017.

    Svnq ndque thphuc

    Bác sĩ Nguyễn Đan Quế- cố vấn thứ nhất của Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam và Trần Hoàng Phúc

     

     

     

    Nói vậy có nghĩa là các bạn đã ra đời trong hoàn cảnh khó khăn?

    16A003: Đúng vậy, Hội sinh viên nhân quyền đã ra đời trong điều kiện ngặt nghèo. Trước hết là ngặt nghèo về chính trị. Các hội đoàn độc lập khác ra đời đã khó khăn rồi, huống chi một hội đoàn sinh viên độc lập. Bất kỳ nhà nước độc tài nào đều muốn kiểm soát sinh viên, họ rất sợ phong trào sinh viên độc lập và muốn dập tắt ngay từ trong trứng nước. Bạn Trần Hoàng Phúc nhận làm phát ngôn nhân, một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Bạn Phúc biết trước là sẽ bị bắt và đã nói đến khả năng đó với các bạn đồng sáng lập. Mọi người đã nghe Phúc nói như vậy, nhưng cho dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý thì khi Phúc bị bắt, chúng tôi cũng rất lấy làm bàng hoàng. Thực sự cú sốc này rất mạnh đối với mỗi hội viên Hội sinh viên nhân quyền.

    Khó khăn thứ hai là về tài chính. Hội sinh viên nhân quyền hiện không thể xuất hiện tại các buổi meeting gặp mặt trong nước, do đó gần như không hề được cấp kinh phí để hoạt động. Nhân tiện đây chúng tôi cám ơn các hội viên cốt cán đã chiến đấu bền bỉ, ngay cả trong điều kiện ban đầu gần như không có gì. Vấn đề lớn nhất của chúng tôi là hoàn cảnh chính trị thì chúng tôi đã vượt qua, cho nên mọi vấn đề còn lại chỉ là tủn mủn. Chúng tôi tin rằng sẽ vượt qua được tất cả để trở thành một tổ chức hùng mạnh và quy củ, chặt chẽ và bình đẳng.

    Tại sao Hội sinh viên nhân quyền chỉ chủ trương đấu tranh cho quyền của sinh viên ? Với danh xưng là Hội sinh viên nhân quyền, các bạn có quan tâm đến Nhân Quyền tại Việt Nam không ? Nếu có, thì chủ trương thế nào về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam ?

    Hội SVNQ tập trung đấu tranh cho quyền của tầng lớp sinh viên. Một số tầng lớp ngoài tầng lớp sinh viên, trong những trường hợp thật đặc biệt, cũng được chúng tôi lên tiếng bảo vệ. Đó là do Hội SVNQ muốn tập trung vào một chủ đề. Khi lan man sang quá nhiều chủ đề thì Hội sẽ bị “loãng” chủ đề và trên thực tế, Hội cũng không có kinh phí để bao tất cả các lĩnh vực và tất cả các tầng lớp.

    Với danh xưng Hội sinh viên nhân quyền , chắc chắn là chúng tôi quan tâm đến Nhân quyền tại Việt Nam. Hiện tại, Tỉ lệ tin tức về nhân quyền chiếm xấp xỉ 50% số hoạt động của Hội sinh viên nhân quyền. Còn lại là cải cách học thuật, tự do học thuật...chiếm dưới 50%.

    Hội sinh viên nhân quyền chủ trương rằng tình trạng nhân quyền ở VN phải được lên tiếng, dù là ở những góc khuất nhất, những cá nhân bé nhỏ nhất trong xã hội...đều phải được lên tiếng khi nơi đó, người đó bị xâm phạm nhân quyền. Chúng tôi làm việc theo khoa học chứ không theo dư luận. Tức là , Hội làm việc theo các tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế, đồng thời tôn trọng văn hóa Á đông.

    Các bạn nghĩ gì về trường hợp anh Trần Hoàng Phúc bị bắt giam ? Tình trạng cá nhân anh Phúc ra sao ? (Tinh thần, sức khỏe, điều kiện giam giữ, khi nào ra tù ?)

    Trường hợp anh Phúc bị bắt giam là có trong dự liệu, chính Phúc cũng nhận thấy điều này trước khi anh Phúc nhận vị trí phát ngôn nhân.

    Tran hoang phuc

    Nhà sáng lập Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam- anh Trần Hoàng Phúc bị công an Hà Nội bắt giam ngày 03/07/2017

    Tình trạng cá nhân anh Phúc trong nhà giam hiện không được tốt, sức khỏe Phúc vốn không tốt từ trước lúc vào nhà giam do đã bị hành hung 2 lần. Tôi chỉ được phép tiết lộ bấy nhiêu. Những điều còn lại như điều kiện giam giữ và khi nào ra tù thì đang là vấn đề thương lượng, có khi là vấn đề chế độ.

     

    Gần đây, Hội SV NQ công bố có được thân hữu mới là đại tá công an Nguyễn Đăng Quang. Xin giải thích về chuyện này,  trong lúc chính quyền CSVN và guồng máy công an gia tăng đàn áp những người dân tranh đấu cho nhân quyền, dân chủ hay chống đe dọa Trung Quốc.

    Trước hết chúng tôi nhấn mạnh rằng Đại tá Nguyễn Đăng Quang vốn học sư phạm ngoại ngữ Hà Nội, sau vào ngành công an chứ không phải là công an từ trong lò mà ra, do đó không có những thói hư tật xấu và thói kẻ cả của công an nòi. Xin cam kết là Hội sinh viên nhân quyền không phụ thuộc vào bất kỳ tướng công an hoặc tướng quân đội nào.

    Ng dang quang

    Đại tá Nguyễn Đăng Quang- thân hữu  Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam

    Thứ đến, đại tá Nguyễn Đăng Quang là một nhà báo uy tín, có tên trong Hội nhà báo độc lập Việt Nam. Ông phản đối bauxite Tây Nguyên, phản đối công an cướp đất của dân bừa bãi từ nhiều năm nay chứ không phải là hiện tại.  là người bảo lãnh cho phóng viên giỏi len lỏi vào Đồng Tâm- Mỹ Đức- Hà Nội và đưa tin về vụ cướp đất của quân đội và công an, cùng sự việc cụ Lê Đình Kình bị đánh gãy xương sườn. Về đạo đức của đại tá Nguyễn Đăng Quang, xin được để dân Đồng Tâm xác nhận, Hội sinh viên nhân quyền không cần giải thích thêm. Hội sinh viên nhân quyền còn có nhiều thân hữu thuộc cả giới tư nhân lẫn giới nhà nước hiện đang ẩn mình và âm thầm làm việc, viết bài cho hội và tư vấn tổ chức Hội. Vai trò của đại tá Nguyễn Đăng Quang và  các thân hữu khác của hội là bình đẳng như nhau, không hề có thiên vị hơn kém.

    Vì sao Hội sinh viên nhân quyền phải chọn mã số thay cho tên gọi hoặc bí danh?

    Chúng tôi thiết kế hội trở thành một hội mở, vì thế khả năng lọt tin tức ra ngoài là rất nhiều. Để giảm thiểu rủi ro đến mức tối đa, chúng tôi đã chọn mã số. Đây là cách tổ chức của quân đội Israel, hai người lính của Israel biết mã số của nhau nhưng không biết tên thật của nhau, do đó xác suất mật thám trong quân đội Israel là rất ít, mà cho dù có mật thám thì cách gọi theo mã số cũng giảm thiểu được mọi rủi ro.

    Chủ trương, đường lối hoạt động của Hội sinh viên nhân quyền như thế nào ?

    Thực ra Hội sinh viên nhân quyền là một tổ chức cởi mở và bình đẳng. Khi bất kỳ ai gửi thư đến Hội sinh viên nhân quyền bàn về giáo dục đại học, bàn về quyền con người thì mặc định người đó đã là một cảm tình viên của Hội. Hội tập trung vào cải cách học thuật, cải cách học đường và nhất là, theo như tên gọi, thúc đẩy nhân quyền trong giới sinh viên. Sinh viên phải biết được quyền của mình, vì chỉ có như thế mới bảo vệ được bản thân mình và những người xung quanh. Đó là chủ trương, đường lối khi bắt đầu làm việc. Tuy nhiên trong quá trình làm việc, có những sự việc xảy ra quá bất ngờ đối với chúng tôi và chúng tôi phải điều chỉnh, nhưng về cơ bản luôn trung thành với định hướng ban đầu.

    Chiến lược của Hội sinh viên nhân quyền trong thời gian tới ?

    Trong tư cách trưởng ban truyền thông, thực sự tôi cũng biết tất cả để trả lời quý vị. Tuy nhiên, qua họp Ban điều hành tạm thời, Hội sinh viên nhân quyền muốn mở rộng mạng lưới hội viên, và tuân thủ thiết kế mà Trần Hoàng Phúc đã thiết kế cho hội hoạt động đến năm 2020. Chúng tôi phải đào tạo hội viên. Chúng tôi muốn có Hội viên ở hải ngoại. Đặc biệt chúng tôi chú ý đến phát triển hội viên ở bốn quốc gia sau đây: Mỹ, Anh, Pháp, Thụy Sỹ. Sau này, khi chính thức công khai hoạt động, chúng tôi muốn có cơ sở pháp lý vững vàng và được quốc tế và cộng đồng người Việt năm châu bốn biển thừa nhận. Cụ thể các hội viên hải ngoại sẽ làm những việc gì thì đó là bí mật, và mọi việc làm của chúng tôi đều được sự đỡ đầu của Ban cố vấn. Nhắc đến Ban cố vấn, chúng tôi không biết nói gì ngoài hai lời cám ơn. Có những lúc tưởng chừng Hội sinh viên nhân quyền tưởng rằng sẽ phải giải tán sau khi bạn Trần Hoàng Phúc bị bắt, nhưng Ban cố vấn đã giúp giữ lại những thành viên nhiệt thành nhất và Hội đã sống được. Không những vậy, còn sống khỏe và ngày càng phát triển về chất lượng.

    Vậy ai quyết định những vấn đề quan trọng trong Hội sinh viên nhân quyền ?

    Tất cả những thành viên cốt cán. Thành viên cốt cán ở đây được hiểu là thành viên có nhiều đóng góp cho hội. Hội có ba loại tư cách thành viên là hội viên, thân hữu và cố vấn. Những người có quyền quyết định trong hội là những người được trang bị email hệ thống, …. Khi một hội viên có nhiều đóng góp và đề xuất lên Ban điều hành tạm thời thì ban điều hành sẽ trích ngân sách mua email cho người đó. Email của chúng tôi bị an ninh mạng đánh đêm ngày để cướp, như email của bác sỹ Quế đã bị làm cho gián đoạn. Vì vậy chúng tôi rất cần hội viên ở nước ngoài để giảm bớt lượng lưu thông cho các hội viên trong nước đang bị theo dõi.

    Nguyên tắc làm việc của Hội sinh viên nhân quyền là gì ?

    Nguyên tắc làm việc của chúng tôi là dân chủ, quyết định theo nguyên tắc quá bán. Khi một vấn đề quan trọng được đặt ra, nếu có trên 50% số phiếu tán thành một ý kiến thì chúng tôi sẽ lựa chọn ý kiến đó. Tất nhiên câu hỏi mà phóng viên muốn đặt ra cho chúng tôi là những ai có quyền bỏ phiếu, vì không loại trừ khả năng may rủi. Những người có quyền bỏ phiếu là các hội viên cốt hữu, mà hầu hết đã được cấp email hệ thống. Một số hội viên cốt cán khác, sau khi Hội sinh viên nhân quyền có tài chính thì chúng tôi sẽ tuần tự trang bị email hệ thống cho những hội viên này. Có thể hiểu mô hình làm việc của Hội sinh viên nhân quyền gồm hai lớp giống như thượng viện và hạ viện của quốc hội Mỹ. Một dự luật được thông qua ở hạ viện, sau đó trình lên và nếu được thượng viện phê chuẩn thì sẽ được thực thi. Phương pháp làm việc của Hội sinh viên nhân quyền cũng theo nguyên tắc đại nghị như vậy.

    Vậy hội viên bình thường ít có quyền quyết định các vấn đề trong Hội ?

     Không hẳn. Khi một hội viên mới, hội viên bình thường bất đồng với một chính sách của Hội thì Hội viên đó gửi thư đến Ban thanh tra, Ban truyền thông, Ban cố vấn để yêu cầu khiếu nại. Nói chung, một hội viên có thể tự do bày tỏ quan điểm với những hoạt động của thượng tầng hội. Nếu hội viên đó có điều kiện tự túc và yêu cầu mua email hệ thống thì Ban điều hành lâm thời sẽ mua email hệ thống cho bạn đó để bạn đó được tham gia quyết định các vấn đề trong hội. Việc xét duyệt không mất quá nhiều thời gian, vì tinh thần của hội là cởi mở và bình đẳng.

    Chúng tôi nhận thấy Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam đang thực hiện nhiều chương trình gây được chú ý. Đặc biệt có chương trình bảo vệ nhân phẩm nữ sinh, hồ sơ chống lạm thu học đường và hồ sơ vi phạm nhân quyền học đường. Xin hỏi chương trình nào được chú trọng nhiều nhất trong thời gian trước mắt?

    Thực ra chúng tôi không đặt nặng lựa chọn chương trình nào cả, vì tất cả các chương trình của chúng tôi đều là mở. Sinh viên, giảng viên ngoài hội cũng đều có thể tham gia các chương trình này. Bất kỳ ai gửi thư đến chương trình nào thì hội sẽ gia hồ sơ thực hiện chương trình đó. Trong trường hợp số thư đến nhiều, Hội sinh viên nhân quyền ưu tiên thực hiện đơn thư của các hội viên, thân hữu và cố vấn trước hết, vì đây là những người dũng cảm tham gia Hội để đấu tranh.

    Xin chân thành cám ơn Phong Trào Tinh Thần Trần Văn Bá đã phỏng vấn chúng tôi để rộng đường dư luận.

    Ghi chú: Tính đến thời điểm 03 tháng 1 năm 2018, Hội đã xóa bỏ mã số cho tất cả các thành viên, bao  gồm 16A003 và 16A004, 17A005… cùng tất cả các mã số khác đã được thay thế bằng tên.

    Xem thông báo tại đây:  https://sinhviennhanquyen.net/2018/01/03/thong-bao-so-2-xoa-bo-tat-ca-cac-ma-so-cua-tat-ca-cac-hoi-vien-trong-hoi-sinh-vien-nhan-quyen/

  • Tài xế trả tiền lẻ ở Cai Lậy

    Anh Phương là tài xế xe du lịch. Vợ làm công nhân, nuôi hai đứa con học đại học.

    Tổng thu nhập cả nhà mỗi tháng hơn 10 triệu, lấy nhau từ năm 1995, giờ vẫn ở nhà thuê. Lái xe 26 năm, và thứ năm tuần qua, lần đầu tiên người đàn ông này lên báo: anh bị hai cảnh sát cơ động xốc nách đưa đi ở trạm thu phí BOT Cai Lậy, trong lúc đang chờ lấy lại tiền lẻ trả lại.

    Chuyện bắt đầu từ hồi tháng 8, khi đi ngang qua cây xăng gần Cai Lậy, anh  nhìn thấy thùng tiền từ thiện đầy giấy bạc lẻ 500, 1.000, 2.000 đồng. “Đổi một ít cho anh được không?” - anh hỏi cô nhân viên. Hộp từ thiện đó khoảng 80.000 đồng. Hôm đó là 3/8.

    Anh Phương là một trong những tài xế đầu tiên đi qua trạm thu phí dự án BOT Cai Lậy sử dụng tiền lẻ như một phương thức phản đối sự bất công. Vài ngày sau, nó trở thành một trào lưu, lan đi rồi trở thành một phương thức phổ biến của những lái xe qua trạm này.

    Cho đến chiều ngày 30/11, anh Phương bị thu bằng lái xe khi đang trả tiền lẻ ở trạm thu phí. Xe cẩu đi tới. Hai cảnh sát cơ động xốc nách Phương đưa lên xe “như một tội phạm”.

    Đôi dép bị văng mất. Bụng đói, người đàn ông này bị giữ từ 5 giờ tới 11 rưỡi đêm hôm đó. Anh em tài xế mua hộp cơm và đôi dép gửi vào nhưng không đến tay người nhận.

    Ba giờ sáng, Phương mới về tới Dĩ An, Bình Dương. Chân vẫn không dép, đói, khát. Vợ và hai con ngồi đợi, hỏi gì anh cũng không nói.

    Phương nổi tiếng. Từ hôm “lên clip”, có mấy người bạn thân thiết gọi anh ra uống cà phê, “gọi riết, mà tôi không dám ra”. Bà con lối xóm bu lại hỏi, vi phạm cái gì mà bị bắt nhốt trên xe tù chở đi thế. Anh cũng giải thích, rằng anh không có làm gì sai khi đưa tiền lẻ qua trạm thu phí Cai Lậy. Nhưng ở địa phương người ta đâu có hiểu, nhiều người chỉ thấy hình ảnh cảnh sát cơ động xốc nách chở đi “chắc anh phạm pháp điều gì”.

    Đến hai đứa con, một đứa năm đầu, một đứa năm ba đại học, nó còn bảo: “Ba làm gì mà bị vậy, con còn mặt mũi nào ra đường”. Bạn bè chúng coi trên mạng, tưởng bố là tội nhân. Anh bảo “chỉ lo tụi nó bỏ học”. 

    Nhiều phát biểu liên quan đến các xung đột tại các trạm BOT gần đây gợi ý rằng có những hành vi mang tính tổ chức, có tính nhận thức và tính chủ động chống lại các chủ trương đúng đắn. Như nhà đầu tư dự án ở Cai Lậy, từng đề nghị cơ quan chức năng tỉnh Tiền Giang “xử lý những trường hợp tài xế cố tình dùng tiền lẻ mua vé qua trạm”.

    Nhiều người trong số họ là những người dân vô danh. Họ cũng có một mong muốn, như vợ chồng anh Phương bây giờ, là tiếp tục đi lái xe nuôi gia đình. Muốn được sống yên thân. Vì “cũng không biết làm nghề gì khác”.

    Hai vợ chồng người tài xế ấy “cày hết ga”, một tháng thu nhập được 14 triệu, trả tiền thuê nhà 4 triệu, còn tiền học tiền ăn cho hai đứa học đại học là hết. Khoản vay ngân hàng 200 triệu chưa biết bao giờ hết nợ. Cái xe đang lái, cũng là xe thuê.

    Người đàn ông ấy nói anh không có lý do gì để tự nhiên chống lại một chủ trương của Nhà nước. “Ai mà không muốn yên thân đi làm để lo cho gia đình. Chỉ là nó phi lý quá”.

    Nhưng bởi vì đại diện của Bộ Giao thông đã khẳng định rằng “vị trí đặt trạm BOT trên quốc lộ 1 là hợp lý… đã được các bộ ngành và địa phương thống nhất”, nên trong mâu thuẫn ở trạm thu phí BOT, nơi những hàng xe dài ùn tắc, khi những xung đột phải có cảnh sát can thiệp, hẳn có ai đó đã sai. Và khi có ai đó sai, mà không phải là những người ký duyệt dự án, thì đó có lẽ là những tài xế.

    Khi đằng sau mâu thuẫn ở dự án BOT Cai Lậy và hàng loạt dự án khác không có cái tên nào bị xướng lên, thì một người dân vô danh như anh Trịnh Hồng Phương được ra làm “nhân vật”. Mấy ngày nay "nhân vật này" không dám nhìn mặt lối xóm.

    Khi những nhà quản lý không thể nhận sai thì cái sai dường như là của người dân.

    Cuộc tâm sự với anh Phương kéo dài một tiếng rưỡi. Và sau rốt, mong muốn của người tài xế ấy vẫn là có lại cái bằng, để lái xe nuôi con. 

    Anh Phương, bị cảnh sát xốc nách, trở thành “kẻ có tội” trong mắt hàng xóm, trong mắt chính những đứa con của mình, liệu có phải vì không còn ai khác gánh cái vai có tội đó cho anh.

    Hồng Phúc/Vnexpress

  • VÀI ĐIỀU TRONG PHIÊN TÒA PHÚC THẨM XỬ MẸ NẤM

     

    Phiên tòa khai mạc lúc 8 giờ 30-11-2017 ( có 3 ls tham gia bào chữa cho Quỳnh là ls Nguyễn Hà Luân, ls Hà Huy Sơn và ls Nguyễn Khả Thành)

    Chứng cứ cốt lõi để kết tội Quỳnh là 04 bản kết luận giám định về tư tưởng của bị cáo

    Để làm sáng tỏ vụ án, trước phiên xử, Quỳnh cũng như Ls đã có đơn đề nghị triệu tập 3 giám định viên tham dự phiên tòa để đối chất về những nội dung kết luận. Nhưng cả 3 Giám định viên đều vắng mặt với lý do bị bệnh và đi công tác xa

    Về hình thức bản giám định, phía Luật sư chỉ ra những bằng chứng vi phạm nghiêm trọng với Luật Giám định tư Pháp 2012 Kiểm sát viên không tranh luận lại

    Theo qui định tại điều 88 Bộ luật hình sự Bị cáo chỉ có tội khi các cơ quan tiến hành tối tụng chứng minh những các hành vi tuyên truyền, tang trữ, ban hành các tài liệu của bị cáo có mục đích chống lại nhà nước. Không chứng minh được động cơ mục đích chống lại Nhà nước thì bị cáo không phạm tội này. Rất tiếc kiểm sát viên cũng tranh luận nhỏ giọt rồi thôi 

    Tại tòa Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thừa nhận các hành vi mình thực hiện, nhưng cho rằng mục đích động cơ của mình không phải chống lại Nhà nước mà chỉ thực hiện các quyền công dân đã được qui định trong Hiến pháp và các Công ước quốc tế mà Việt Nam đã gia nhập. Với mong muốn cái xấu phảỉ được ngăn chặn để đất nước phát triển.

    Lời nói sau cùng của Quỳnh tại tòa:

    -Những việc làm của tôi hoàn toàn phù hợp với pháp luật 
    - Tôi không chống lại Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
    -Sự cường thịnh mỗi quốc gia chỉ được xây dựng trên nền tảng tự do và tôn trọng quyền con người
    -Việt Nam sẽ không thay đổi được khi nhiều người bất đồng chính kiến bị bắt giữ
    -Nếu có cơ hội lựa chọn lần nữa tôi sẽ chọn con đường đã chọn và tôi vô tội.

    Hội đồng xét xử phúc thẩm Tòa án nhân dân cấp cao tại Đà Nẵng cho rằng các hành vi của Quỳnh nhằm chống Nhà nước và giữ nguyên bản án sơ thẩm tuyên phạt Quỳnh 10 năm tù giam Phiên tòa kết thúc vào lúc 11g 30 cùng ngày (thời gian xét xử 2 giờ, nghị án 30 phút) .,.

    LS Nguyễn Khả Thành

  • Y ÁN 10 NĂM TÙ VỚI MẸ NẤM, ĐÁNH VÀ BẮT NGƯỜI ỦNG HỘ 

    Phiên tòa xét xử phúc thẩm blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm) đã kết thúc lúc khoảng hơn 11h trưa nay, 30/11/2017. Tòa án Nhân dân tỉnh Khánh Hòa tuyên y án sơ thẩm 10 năm tù. Blogger Trịnh Kim Tiến thực hiện livestream phỏng vấn luật sư Nguyễn Hà Luân trước cổng tòa. Luật sư cho biết tòa vẫn tiếp tục không tranh luận xung quanh các luận điểm bào chữa. 

    Bạn bè, người thân, người ủng hộ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đều phẫn nộ. Một cuộc biểu tình nho nhỏ đã nổ ra và chỉ 5 phút sau, an ninh tỉnh Khánh Hòa đã xông vào giật điện thoại, đánh blogger Trịnh Kim Tiến. Một trong những câu nói cuối cùng, gấp gáp của Kim Tiến trước lúc màn hình tắt, là: "Và sau đây, chúng tôi chuẩn bị ăn gạch đá của an ninh...". 

    Điện thoại của Kim Tiến từ 12h trưa không còn liên lạc được nữa. Cô bị công an đánh đập, bắt về đồn phường Vĩnh Lương ở Nha Trang.

    Một loạt blogger khác cũng bị bắt vì đã "dám" biểu tình phản đối bản án dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, trong đó có cả cậu ruột của Như Quỳnh, blogger Trần Thu Nguyệt, blogger Nguyễn Lai... Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan, mẹ ruột của Như Quỳnh, cũng bị an ninh đánh, khống chế ngay giữa đường, đưa về đồn. 

    Trước đó, vào buổi tối trước phiên xử (tức là tối qua, 29/11), an ninh Khánh Hòa đã đến tận nhà "nhắc nhở" bà Tuyết Lan rằng nếu hôm nay, trước cổng tòa có blogger nào đeo băng-rôn, "gây rối trật tự", thì họ "không biết chuyện gì sẽ xảy ra". Phía an ninh ám chỉ có thể sẽ đánh hoặc dùng gạch đá ném những người ủng hộ Mẹ Nấm. 

    * * *

    The appeal court against blogger Nguyen Ngoc Nhu Quynh (a.k.a. Mother Mushroom) has confirmed the 10-year imprisonment sentence upon her. Blogger Trinh Kim Tien conducted a livestream interview with Quynh's defending lawyer Nguyen Ha Luan, who said that the judge council, again, refused to "argue" with the lawyers. 

    Quynh's friends and supporters were so annoyed that they launched a small street protest outside the court, and less than 5 minutes later, the public security officers of Khanh Hoa province grabbed Trinh Kim Tien's cell phone and beat her up on the street. 

    One of her last sentences before the camera phone was shut down was that "and now we are subject to the stones thrown by public security forces..."

    All of the protestors, including Quynh's 61-year-old mother, were then arrested.

    Last night, local public security officers came to Nhu Quynh's apartment and warned her mother, Mrs. Nguyen Thi Tuyet Lan, that if there were any blogger wearing banner or "inciting public disorder" today, they would not be liable for whatever happened. They implied that violence force may be used to silent those who support Mother Mushroom.

    Phạm Đoan Trang

  • Công an tỉnh Nghệ An bác bỏ cấp giấy chứng nhận LS cho Dũng Phi Hổ

    Văn phòng LS Ngô Anh Tuấn đã nhận được thông báo từ CA tỉnh Nghệ An, bác bỏ yêu cầu đề nghị cấp giấy chứng nhận người bào chữa, bảo vệ quyền & lợi ích hợp pháp cho Nguyễn Viết Dũng(Dũng Phi Hổ)-người vừa bị bắt cóc trái phép với cáo buộc vào điều 88,tội "tuyên truyền chống nhà nước" phi lý.

    Đây là hành động chà đạp pháp luật trắng trợn của CA Nghệ An,xâm phạm quyền tự do bào chữa hoặc nhờ người bào chữa(thuộc BLTTHS-HP 2013).

    24273824 1340127839446951 5699585081894683436 o

    Facebook Nguyễn Peng

  • Tinh thần Trần Văn Bá chúc mừng sinh nhật TNLT Trần Huỳnh Duy Thức

    Hôm nay ngày 29/11/2017, là kỷ niệm sinh nhật lần thứ 51 của tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức, và cũng là ngày sinh nhật của ba anh. Đây là năm thứ 8 hai cha con anh không được cùng nhau đón sinh nhật.

    Với mong muốn Việt Nam phát triển thịnh vượng, ngoài công việc tại công ty mình, Trần Huỳnh Duy Thức đã có những tâm thư, góp ý về các đường lối, chiến lược phát triển gửi đến các lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam. Nhưng thay vì lắng nghe, xem xét và bàn bạc một cách nghiêm túc thì chính quyền Cộng sản Việt Nam đã bắt giam nhân tài này, và gán ghép cho anh hành vi “lật đổ chính quyền nhân dân” với mức án 16 năm tù giam, tịch thu một phần tài sản.

    Dưới đây là một bài viết trên trang Facebook Trần Huỳnh Duy Thức:

    One Connection không chỉ gây tiếng vang trên trường quốc tế, mà tại sân nhà nó cũng được truyền thông và báo chí đưa tin trong một bản tin dài 5 phút.

    Nếu như ngày nay chúng ta đã quá quen thuộc với các dịch vụ thoại kèm theo của các phần mềm Over The Top (cung cấp dịch vụ thoại qua công nghệ VoIP) như Zalo, Viber, Whatsapp, Facebook, Wechat thì ngày đó khái niệm "dịch vụ thoại Internet" vẫn còn rất xa lạ. One Connection cho phép người dùng gọi đi nước ngoài bằng chính số điện thoại di động của mình. Vì với việc thực hiện cuộc gọi trên nền tảng Internet, One Connection sẽ biến các cuộc gọi điện thoại quốc tế đường dài thành cuộc gọi nội mạng và vì vậy người dùng sẽ chỉ trả cước phí tương đương với các cuộc gọi nội mạng. Cần nói thêm là, vào thời điểm này cước phí di động nội mạng vẫn còn chưa rẻ như bây giờ từ đó suy ra gọi điện thoại quốc tế bằng thuê bao di động sẽ đắt đỏ đến đâu? Cách thức phổ biến để gọi điện thoại quốc tế là diện thoại bàn qua dịch vụ 171 của các doanh nghiệp viễn thông nhà nước. EIS là công ty đầu tiên ở VN cho ra đời dịch vụ này. Còn trên thế giới, EIS cũng nằm trong top đầu.

    Điểm độc đáo của One Connection không chỉ dừng lại ở dịch vụ thoại. Nghe đoạn phát biểu ngắn của Trần Huỳnh Duy Thức trong phóng sự sau đây. Chúng ta có thể thấy được tầm nhìn của anh về một "môi trường kinh doanh thương mại điện tử toàn cầu" mà thế mạnh là khả năng tiếp cận người dùng mạnh mẽ của dịch vụ VoIP ưu việt mà EIS đang nắm giữ công nghê. Đặt trong bối cảnh đầu năm 2003 khi "toàn cầu hóa" là một xu thế. VN đang đứng trước cơ hội gia nhập sân chơi quốc tế với hiệp định WTO và FTA, nhiều thị trường tiềm năng ở các quốc gia lận cận đang mở ra thì biết đâu được EIS ngày nay có thể đã là một Google của Việt Nam? Nếu Google đi lên từ dịch vụ tìm kiếm miễn phí nhưng mảng lợi nhuận khổng lồ của họ là từ quảng cáo thì sao chúng ta không thể mơ về EIS đi khởi nghiệp bằng dịch vụ thoại và lợi nhuận có được sẽ đến từ thương mại điện tử. Điều này chẳng phải là cái mà VNG đang làm với Zalo của mình sao?

     

     

  • Phạt Nguyễn Văn Hoá 7 năm tù tội tuyên truyền chống Nhà nước

    TAND tỉnh Hà Tĩnh sáng nay tuyên phạt bị cáo Nguyễn Văn Hóa, bút danh “Con kiến con”, 7 năm tù giam về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

    Bị cáo Nguyễn Văn Hóa (SN 1995, trú xã Kỳ Khang, huyện Kỳ Anh) bị truy tố tội “Tuyên truyền chống phá Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo khoản 1, điều 88, bộ luật Hình sự.

    Theo cáo trạng, từ năm 2013, Nguyễn Văn Hóa đã lập trang Facebook “Nguyễn Văn Hóa (Maria Luygonjaga) để chia sẻ, phát tán các bài viết, video, hình ảnh có nội dung kích động, xuyên tạc sự thật, tuyên truyền các luận điệu phản động, trái với đường lối, chủ trương của Đảng và Nhà nước.

    Mục đích nhằm kích động người dân tụ tập biểu tình sau sự cố môi trường biển và tình hình lũ lụt trên địa bàn Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình.

    Từ năm 2014 đến tháng 1/2015, Nguyễn Văn Hóa đã sử dụng blog “Luoishoa” để đăng tải, phát tán các tài liệu có nội dung tuyên truyền, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền, phao tin, bịa đặt gây hoang mang trong quần chúng.

    Nội dung các tài liệu này Nguyễn Văn Hóa copy, phát tán lại các bài viết của đối tượng thù địch khác; một số hình ảnh, tài liệu, video do đối tượng tự viết, tự quay phim, chụp ảnh hoặc biên tập lại với bút danh “Con kiến con” và gửi ra cho các báo, đài nước ngoài để tiếp tục phát tán.

    Theo tài liệu của cơ quan tố tụng, Nguyễn Văn Hoá đã nhận được sự hỗ trợ, cung cấp về tài chính từ các cá nhân cực đoan, tổ chức phản động trong và ngoài nước số tiền 92,1 triệu đồng và 5.264 USD.

    Tại phiên tòa sáng nay, bị cáo thành khẩn khai báo, thừa nhận hành vi phạm tội của mình, bị cáo xin Hội đồng xét xử giảm nhẹ hình phạt.

    HĐXX đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Văn Hóa 7 năm tù, đồng thời buộc bị cáo phải chấp hành hình phạt bổ sung theo quy định, chịu sự quản chế tại xã Kỳ Khang trong 3 năm kể từ ngày chấp hành xong hình phạt tù.

    Hương Giang/ Vietnamnet

  • LUẬT SƯ VÕ AN ĐÔN: TÔI BỊ TƯỚC THẺ LUẬT SƯ

     

    Hôm qua 26/11/2017, Ban chủ nhiệm Đoàn luật sư họp quyết định kỷ luật tôi với hình thức: xóa tên khỏi danh sách Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên. 

    Quyết định này có hiệu lực ngay, kể từ đây ước mơ làm luật sư bào chữa cho dân nghèo và người cô thân yếu thế của tôi coi như chấm dứt, để lại nhiều vụ án oan đang làm dở dang.

    Đoàn luật sư cho rằng tôi lợi dụng quyền tự do ngôn luận, trả lời phỏng vấn các báo đài nước ngoài và nói xấu luật sư, để xóa tên tôi khỏi danh sách Đoàn luật sư là mang tính áp đặt, vô căn cứ. 

    Đoàn luật sư không làm tròn nghĩa vụ cao cả của mình là bảo vệ luật sư, mà làm theo sự chỉ đạo từ phía an ninh, kỷ luật tôi gấp gáp ngay trong ngày chủ nhật, không có mặt tôi. Nhằm mục đích không cho tôi tham gia bào chữa cho blogger Mẹ Nấm, tại phiên tòa phúc thẩm ngày 30/11/2017.

    Những luật sư quyết định xóa tên tôi khỏi danh sách Đoàn luật sư gồm: luật sư Ngô Thiên Phương (Chủ tịch Hội đồng kỷ luật) và luật sư Ngô Minh Tùng (thành viên Hội đồng kỷ luật) đề nghị hình thức kỷ luật đối với tôi. Luật sư Nguyễn Hương Quê (Chủ nhiệm Đoàn luật sư) và luật sư Nguyễn Tâm Hoàng (Phó Chủ nhiệm Đoàn luật sư) bỏ phiếu quyết định xóa tên tôi khỏi Đoàn luật sư.

    Mong cộng đồng hãy lên tiếng bảo vệ tôi, để tôi trở lại làm luật sư bào chữa cho dân nghèo, người cô thân yếu thế và tù nhân lương tâm.

    Các văn bản kỷ luật luật sư Võ An Đôn:

    23916360 2014041688880179 8742705560301771084 o

    23847535 2014041605546854 4385423395728943432 o

    24068800 2014041648880183 1210383672032022281 o

    Facebook Võ An Đôn

  • Luật sư Võ An Đôn bị xóa tên khỏi Đoàn luật sư Phú Yên

    Chiều tối 26-11, đại diện Ban chủ nhiệm Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên cho biết chiều cùng ngày đã bỏ phiếu thống nhất hình thức kỷ luật xóa tên luật sư Võ An Đôn khỏi Đoàn luật sư tỉnh.

    Theo vị này, ông Võ An Đôn đã lợi dụng quyền tự do ngôn luận, có nhiều bài viết, phát ngôn, trả lời phỏng vấn báo chí nước ngoài mang tính bịa đặt, nói xấu luật sư, các cơ quan tố tụng, Đảng, Nhà nước Việt Nam nhằm mục đích kích động, tuyên truyền, xuyên tạc, không đúng sự thật, gây ảnh hưởng xấu đến uy tín của Đảng, Nhà nước, các cơ quan tiến hành tố tụng và luật sư Việt Nam.

    Theo đại diện Ban chủ nhiệm Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên, dù đoàn đã mời làm việc nhiều lần, nhắc nhở nhưng ông Đôn không thừa nhận, không khắc phục sai phạm. 

    Trao đổi với Tuổi Trẻ chiều tối 26-11, ông Võ An Đôn, trưởng văn phòng luật sư Võ An Đôn, cho biết ông đã nhận được thông tin về việc Ban chủ nhiệm Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên kỷ luật xóa tên ông khỏi đoàn, nhưng chưa nhận quyết định chính thức. 

    "Tôi chưa có quyết định trong tay nên chưa bình luận gì. Khi được trao quyết định, nếu thấy lý do kỷ luật không đúng thì tôi sẽ khiếu nại lên Liên đoàn Luật sư Việt Nam. 

     

    Tuy nhiên, theo quy định thì quyết định xóa tên luật sư của đoàn luật sư có hiệu lực ngay từ ngày ký, dù có khiếu nại hay không. 

    Với quyết định này của Ban chủ nhiệm Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên, tôi không được tham gia bất cứ phiên tòa nào nữa kể từ nay" - ông Đôn nói. 

    Trước đó, luật sư Đôn cũng từng bị các cơ quan chức năng tỉnh Phú Yên mời làm việc vì được cho là có liên quan đến các bài viết trên mạng xã hội, trả lời báo chí nước ngoài có nội dung xuyên tạc, kích động… 

    DUY THANH/TUỔI TRẺ

     
     

  • MẸ NẤM Ở TRONG TÙ ĐÃ NHẬN TỘI ?

    Me na m banner2 1

    Hôm qua, tôi vào Trạm giam Công an tỉnh Khánh Hòa thăm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Thấy sức khỏe và tinh thần Cô ấy rất tốt, được trại giam đối xử tốt, được ăn nhiều món và nhốt chung phòng với một bị can nữ phạm tội kinh tế.

    Mẹ Nấm tiết lộ cho chúng tôi biết một thông tin quan trọng: luật sư Hà Huy Sơn vào trại giam thăm Mẹ Nấm, đã chuyển thông điệp từ phía Cơ quan an ninh rằng “Nếu tại phiên tòa phúc thẩm Mẹ Nấm nhận tội và từ chối 2 luật sư miền nam bào chữa, thì sẽ được giảm án rất nhiều” (Hai luật sư miền nam ở đây là tôi và luật sư Nguyễn Khả Thành).

    Sau khi nghe Mẹ Nấm kể nội dung trên, tôi đã khuyên Mẹ Nấm: “Nếu em cho rằng mình vô tội thì một mực kêu oan từ đầu đến cuối; nếu em nhận tội thì xem như công việc đấu tranh của em vô nghĩa; đây là lời khuyên của anh, còn việc em nhận tội hay không là do em tự quyết định”.

    Sau khi nghe tôi nói xong, Mẹ Nấm trả lời ngay “Dù em có bị phạt tù 15 năm hay 20 năm thì em cũng không nhận tội”.

    Trước khi ra về, Mẹ Nấm nhờ tôi gửi lời cảm ơn đến tất cả mọi người đã quan tâm đến Cô ấy thời gian qua !

    Luật sư Võ An Đôn

  • Google thừa nhận Android luôn theo dõi vị trí, kể cả khi đã tắt cài đặt

    Bạn yêu cầu chiếc điện thoại của mình ngưng chia sẻ vị trí của bạn, và bạn mong nó thực hiện đúng chỉ thị của mình? Thật không may mắn rằng điều đó không thực sự đúng với Android.

    Quartz đã xác nhận rằng, từ hồi đầu năm 2017, các chiếc điện thoại Android đã gửi các thông tin địa chỉ của các trạm viễn thông gần đó và gửi lại cho Google, bất kể là bạn đã chỉnh lại thiết lập chia sẻ vị trí của mình, thậm chí là tắt dịch vụ hay không sử dụng bất cứ ứng dụng nào. Về lý thuyết, Google hay kẻ xâm nhập vào có thể tính toán vị trí gần đúng của bạn bằng cách sử dụng dự liệu từ nhiều tháp khác nhau.

    Người phát ngôn của Google cho biết thông tin tháp, còn gọi là mã Cell ID, là một trong số những thông tin được dùng để cải thiện tốc độ tin nhắn. Họ cũng cho biết các thông tin này không bao giờ được lưu trữ. Sau khi Quartz liên hệ, Google cũng hứa sẽ dừng thu thập thông tin Cell ID vào cuối tháng 11.

    Về cơ bản, chỉ cần thông tin của 3 trạm phát là đã đủ để định vị gần đúng vị trí của một người. Đây là mối lo ngại về bảo mật, đặc biệt là khi Google quyết định vẫn truyền tải thông tin vị trí, dù cho bạn đã thiết lập bảo mật, thông qua một dịch vụ (hệ thống đồng bộ mạng) mà bạn không thể tắt. Thậm chí khi đặt lại máy về mặc định và không bật chế độ vị trí ngay từ đầu, Google vẫn biết bạn đang ở đâu.

    Minh Hùng/Vnreview

  • KỂ CHUYỆN “LÀM VIỆC” TRONG ĐỒN CÔNG AN: LỜI THOẠI NHƯ PHIM!

    Pdtrang2

    Nhà báo Phạm Đoan Trang

    Dưới đây là trích lược một vài đoạn đối thoại giữa tôi và các nhân viên an ninh điều tra của Bộ Công an Việt Nam vào ngày 16/11/2017, tại đồn công an phường Cống Vị, sau cuộc gặp gỡ giữa Phái đoàn Liên minh Châu Âu và các nhà hoạt động nhân quyền ở Việt Nam buổi sáng hôm đó. 

    Tôi ghi lại, bởi thấy chúng… như lời thoại trong phim vậy, và biết đâu chúng có ích cho ai đó khi rơi vào hoàn cảnh tương tự ở đồn công an. 

    - Chị đến tòa nhà Lotte hôm nay gặp ai, có việc gì?

    - Các anh chị hỏi có động cơ gì vậy?

    - Chúng tôi hỏi chị đến đó làm gì, chị được người ta mời hay chị tự đến? 

    - Sao tôi lại phải nói với các anh chị?

    - Tại sao chị không nói?

    - À, đó là bí mật công tác của tôi đấy.

    - Chà, công việc của chị bí mật đến thế cơ à?

    - Vâng, bí mật công tác, cũng giống như an ninh quốc gia của đảng nhà các anh chị thôi ấy mà.

    - Chị đến đó gặp những ai?

    - Tôi đã nói là bí mật công tác mà. Nói đúng hơn là tôi sẽ phản ánh đầy đủ các thông tin đó trong bài viết của tôi. Các anh chị có thể đón đọc, cũng như mọi độc giả khác. Ngoài tòa soạn, không một ai có quyền đọc tác phẩm báo chí trước độc giả cả. Các anh chị cũng chỉ là độc giả mà thôi, các anh chị không có quyền gì để đòi hỏi biết những thông tin đó trước các độc giả khác cả.

    - Chúng tôi không phải là độc giả của chị, chị nhé. Đây là ở trong đồn. Và chúng tôi đang làm việc với chị trên tư cách chính quyền làm việc với công dân.

    - À, thế là các anh chị cao hơn tôi hả?

    - Tôi không nói thế. Chúng tôi nói đây là quan hệ chính quyền với công dân.

    - Ý các anh chị là như vậy, các anh chị có thể thích bắt ai về đồn thì bắt, và hỏi gì thì người ta phải trả lời à? Không. Không thế được đâu. Các anh chị quen cái kiểu ấy lâu rồi, nhưng với tôi thì không được đâu. Các anh chị chẳng là cái gì để tôi phải trả lời cả. Ở đây tôi mới là người quyết định có cung cấp thông tin nào đó, cho độc giả, hay không, chứ không phải các anh chị. Các anh chị muốn biết điều gì thì cứ đón đọc bài báo, chứ các anh chị không là cái gì để đòi hỏi được biết thông tin trước các độc giả bình thường cả. Tại sao các anh chị lại có nhu cầu biết trước người khác?

    - Chúng tôi chỉ cần những thông tin căn bản thôi, như là chị gặp ai. Đại sứ quán Pháp có dự không?

    - Tôi không trả lời đâu.

    - Thế có Bỉ không? EU à? Chắc có Đức nhỉ?

    - Tôi không trả lời đâu. Đó là công việc của tôi.

    - Chị Trang này, tôi không muốn so sánh đâu, nhưng nếu so sánh chị với những người hoạt động thế hệ trước chị thì… nói thế nào nhỉ, xin lỗi nhé, tôi thấy chị có cái gì đó kém hơn. Ý tôi là kém sòng phẳng, kém đàng hoàng, kém cái tinh thần dám làm dám chịu.

    - Ồ, anh không phải nói khích. Tôi kém xa nhiều người mà. Nhưng ở đây không phải chuyện dám làm dám chịu, mà đây là vấn đề đạo đức nghề nghiệp. Một trong những nguyên tắc của đạo đức báo chí là phải bảo vệ nguồn tin, các anh chị ạ.

    - Chị nói hay nhỉ? Bảo vệ nguồn tin. Vậy đến lúc viết bài thì chị không trích dẫn ở đâu hết, chị bưng bít nguồn tin, chị tự bịa hết ra à?

    - Khi viết bài thì tôi có cách xử lý của tôi chứ. Tất nhiên là phải bảo đảm trích dẫn đầy đủ, chính xác, không đạo văn, không bịa đặt. Còn đây là chuyện bảo vệ nguồn tin các anh chị ạ. 

    - Chúng tôi chỉ hỏi các thông tin căn bản, như chị được mời hay chị tự đến, ai mời chị, chị đến đó gặp ai…

    - Những thông tin đó tôi sẽ đưa vào bài cả, tại sao các anh chị cứ đòi biết trước? 

    - Thôi chị Trang ạ, chúng ta biết nhau quá rõ rồi. Chị thừa biết tại sao chị về đây rồi. Tại sao bao nhiêu người khác chúng tôi không đưa về đây, mà lại đưa mỗi chị. Chị quá biết rồi còn gì.

    - Không, tôi biết gì đâu. Các anh chị cho biết lý do đi.

    - Chị không phải nói cái giọng ấy nhé.

    - Tôi cho các anh chị 5 phút để trả lời câu hỏi của tôi. Nhắc lại câu hỏi: Vì sao đưa tôi về đây?

    Đến đây thì đồng chí an ninh nhìn thẳng mặt tôi, hạ giọng nói khe khẽ: 

    - Những đứa khác có bằng chứng thì bóc lịch cả rồi đấy. Còn chị thì chưa đủ bằng chứng thôi chứ nếu không thì giờ này cũng không được ngồi ở đây đâu.

    - Không ngồi ở đây thì ở đâu? Tù hả? (cười) 

    - Đúng đấy. Chị cũng không phải chờ lâu đâu, sắp rồi.

    - Ừ, tóm lại là chưa có bằng chứng gì phải không? Bằng chứng đâu, đưa đây coi nào. Tôi thách đấy.

    - Chưa đủ bằng chứng thôi, còn những đứa nào đủ thì đã bóc lịch cả rồi đấy. Cứ nhìn đi.

    - Nhắc lại: Bằng chứng đâu? Tại sao đưa tôi về đây? Lấy điện thoại của tôi vì lý do gì? 

    - Chị cứ chờ đấy. Không lâu đâu.

    Hai bên cùng nhìn thẳng vào mắt nhau và cùng cười rất tươi. Hệt như hai đứa trẻ con thi nhau xem đứa nào chớp mắt trước. 

    - Vậy hả? OK, chúng ta cùng chờ. Chắc lúc ấy các anh chị sung sướng lắm phải không, mở tiệc to ấy nhỉ?

    - Được rồi. Sắp rồi. Chị cứ chờ đi. 

    Cuộc “làm việc” tiếp tục chuyển sang vài vấn đề khác. Câu hỏi an ninh đặt ra là tại sao chị Trang không ký xác nhận vào một tập tài liệu chị cầm theo người. Câu hỏi chị Trang đặt ngược lại là tại sao lại phải ký. 

    - Tại sao chị không ký?

    - Vì tôi không hiểu lý do các anh chị yêu cầu tôi ký. Các anh chị cần chữ ký của tôi để làm gì?

    - Đó chỉ là vấn đề thủ tục, quy trình mà thôi. Chúng tôi chỉ muốn bảo đảm quyền lợi của chị, nên mới yêu cầu chị ký.

    - Tôi ghi nhận là các anh chị có nỗ lực làm việc đúng quy trình. Tôi cảm ơn. Tiếc là cái quy trình ấy của các anh chị không thỏa đáng, nên tôi không thể theo được. Tự nhiên lại bắt người đang đi đường về đồn rồi bắt ký xác nhận cái này cái nọ. Thế là có động cơ gì?

    - Chị biết những tài liệu chị cầm theo là xấu, là có vấn đề gì đó, nên chị mới không ký phải không?

    - Ấy đừng suy đoán thế. Bản năng con người là phải biết cảnh giác để tự vệ, các anh chị ạ. Cho dù có là tài liệu gì cũng thế thôi.

    - Chị biết nội dung của tập tài liệu chị cầm theo chứ? (Đó là các báo cáo tóm lược về thảm họa biển miền Trung, đánh giá Luật Tôn giáo và tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam, bằng tiếng Anh).

    - Nếu tôi bảo là tôi không biết thì sao? Cứ coi như tôi không biết tiếng Anh, tôi mù chữ đi. 

    - Chị đừng nói chị không biết tiếng Anh, nghe nó buồn cười lắm. Tài liệu chị mang theo có nội dung gì?

    - Thì các anh cứ đọc đấy.

    - Chúng tôi thừa nhận chúng tôi kém tiếng Anh, được chưa? Chúng tôi muốn nhờ chị đọc và giải thích sơ lược nội dung nó là cái gì.

    - Ấy chết, ai nói các anh chị kém đâu.

    - Chị hiểu nội dung mà, phải không?

    - Vâng, tôi hiểu, nhưng tôi không dịch đâu. 

    - Ký chị cũng không ký, nhờ dịch hộ vài dòng cũng không dịch. Trong khi mọi việc chúng tôi làm chỉ là để bảo đảm quyền lợi của chị. Chúng tôi không chỉ là theo quy trình đâu, mà chúng tôi làm việc theo quy định của pháp luật.

    - Vâng, cảm ơn. Tiếc là cái pháp luật ấy của các anh chị cũng không thỏa đáng, nên tôi không thể theo được. Phải cảnh giác chứ tin các anh chị thế nào được?

    - Vậy chúng tôi ghi vào đây là chị không ký tài liệu vì lý do gì?

    - Các anh chị ghi rõ là vì tôi thấy động cơ của các anh chị không minh bạch.

    - Này, chị bỏ cái từ “động cơ” ấy đi nhé. Chúng tôi là cơ quan an ninh, chúng tôi làm việc nhà nước, chứ chả có cái động cơ xấu nào ở đây cả mà bảo minh bạch với không minh bạch. 

    - (bật cười) Sao các anh chị dùng từ “động cơ” với “đối tượng” thì được mà hễ người ta dùng lại từ ấy với các anh chị thì các anh chị phản ứng thế?

    - Này này, tôi chưa hề nói ai là đối tượng nhé. Tôi chưa hề bảo chị là đối tượng, tự chị nhận đấy nhé. Nãy giờ toàn chị nói nhé.

    - À vâng vâng, tôi xin lỗi. Tôi nói chung chung thế thôi chứ có bảo là anh bảo tôi là đối tượng đâu. 

    - Chị đang cố tình làm mất thời gian của cả hai bên đấy chị Trang nhé. Chị không có gia đình, chứ chúng tôi còn có con nhỏ, còn phải về đón con, cho con ăn. Mà bây giờ là giờ tan tầm, chị biết rồi đấy.

    - Vâng ạ. 5h30 rồi. Các anh chị có bận thì cứ về trước đi ạ.

    - À, tôi nói là tôi nói đồng chí Hương đây có con nhỏ, phải về đón con. Chứ tôi thì tỷ phú thời gian luôn nhá. Tôi sẽ ngồi đây với chị đến khi nào làm rõ hết vấn đề. Mà không chỉ có tôi, còn nhiều anh em khác nữa.

    - Dạ vâng ạ. Thế nếu chị Hương có con nhỏ thì về đón con đi ạ.

    - Rồi, chúng ta tiếp tục. 

    Thật ra tất cả các cuộc đối thoại như thế với tôi đều chỉ có ý nghĩa… nghịch cho vui, chứ chẳng để làm gì. Bởi vì luôn luôn cơ quan an ninh sẽ đưa vào phòng một người nào đó làm nhân chứng, ưu tiên những người dân thường chẳng hiểu chuyện gì và hễ cứ thấy “cơ quan công quyền” là rúm ró. Nhân chứng đó dĩ nhiên do an ninh chọn, không có sự tham gia chọn của ta, không cần sự đồng ý của ta. Cho nên ta có ký hay không ký, an ninh và nhân chứng cũng có thể tự lập biên bản, tự ký với nhau. 

    Có đồng chí cứng tuổi hơn nêu câu hỏi:

    - Em có nghĩ là bọn anh biết hết những việc em làm không?

    - Dạ, việc gì hả anh?

    - Anh đang hỏi em có nghĩ bọn anh biết hết những việc em đang làm không?

    - Như là việc gì ạ?

    - Thì đó, tất cả những việc em làm. Em có nghĩ bọn anh biết cả không, hả?

    - (cười xòa) Em không để ý lắm. 

    * * *

    Có một nhân viên an ninh trẻ hơn, rất chịu khó nói chuyện với tôi về các chủ đề ngoài “làm việc”. Cậu giải thích tỉ mỉ cho tôi về sự khác biệt giữa các loại rượu, giữa thuốc lá và thuốc lào, giữa các môn phái võ thuật “cương” và “nhu”. Tôi rất thích nghe, và cậu cũng nói “em chỉ thích chém gió cho vui, em chẳng thích chị em mình phải làm việc với nhau trong hoàn cảnh này”. Tôi cũng mong cậu ấy nói thật. 

    Và suy cho cùng, chẳng có ai trong số những người thuộc diện “đối tượng” như chúng tôi muốn phải là đối thủ của ai, muốn cãi cọ, đấu lý, gài bẫy, cảnh giác với ai cả. Nhưng điều đó chắc sẽ không thể nào chấm dứt, chừng nào vẫn còn có một lực lượng coi chúng tôi là kẻ thù. 

    Một thể chế mới – một nền dân chủ – với một thiết chế công an mới sẽ là sự giải thoát cho cả hai bên chúng ta.

    Facebook Phạm Đoan Trang

  • Thông cáo về vụ bắt giữ sáng lập viên và biên tập viên Phạm Đoan Trang

    Pdtrang5 1

    Nhà báo Phạm Đoan Trang

    Trưa ngày 16/11/2017, sáng lập viên và biên tập viên Phạm Đoan Trang của Luật Khoa tạp chí bị lực lượng công an bắt cóc sau khi rời khỏi một cuộc họp với phái đoàn Liên minh Châu Âu (EU) tại Hà Nội.

    Công an đã thu giữ nhiều đồ dùng cá nhân của Phạm Đoan Trang, trong đó có điện thoại và máy tính. Trong suốt thời gian bị giam giữ, Phạm Đoan Trang không được liên lạc với bên ngoài và không được tiếp cận bất kỳ dịch vụ hỗ trợ pháp lý nào.

    Nửa đêm cùng ngày, Phạm Đoan Trang bị công an áp giải về nhà riêng tại Hà Nội và cho đến nay vẫn bị một số người lạ mặt giam lỏng.

    Cuộc họp nói trên được EU tổ chức trước thềm cuộc Đối thoại Nhân quyền hàng năm với Việt Nam, dự kiến sẽ diễn ra vào đầu tháng 12 tới. Tại cuộc họp này, biên tập viên Đoan Trang đã nộp báo cáo về tình hình nhân quyền Việt Nam, báo cáo về thảm hoạ môi trường Formosa, và báo cáo về tự do tôn giáo.

    Luật Khoa tạp chí cực lực lên án hành vi bắt cóc, cướp tài sản và giam lỏng nói trên. Những hành vi này đi ngược lại mọi quy định pháp luật Việt Nam và quốc tế, cũng như đặt biên tập viên của chúng tôi vào tình thế nguy hiểm đến thể chất và tinh thần, đặc biệt trong hoàn cảnh biên tập viên Phạm Đoan Trang đang phải điều trị khắc phục một chấn thương đầu gối nghiêm trọng.

    Chúng tôi yêu cầu các cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam ngay lập tức can thiệp để chấm dứt tình trạng giam lỏng, điều tra các hành vi phạm pháp nêu trên và truy cứu trách nhiệm những người có liên quan theo quy định pháp luật hiện hành.

    Theo Luật Khoa

  • Đức Quốc xã làm thế nào để kiểm soát dư luận xã hội?

    Bundesarchiv bild 183 1990 1002 500 besuch von hitler und goebbels bei der ufa

    Hitler và Goebbels đến thăm công ty UFA GmbH (Nguồn: Wikipedia)

    “Thấm nhuần học thuyết của Đảng quốc xã quan trọng hơn công tác sản xuất”.

    Thời kỳ đầu Quốc xã Đức lên nắm quyền, tỷ lệ thâm nhập của đài phát thanh ở Đức không cao, trong một thời gian ngắn thì không có cách nào khiến nhà nhà người người đều có thể nhanh chóng sở hữu đài radio riêng.

    Xuất phát từ thực tế này, chính quyền quốc xã đã ra chính sách nghe đài phát thanh tập thể mọi lúc mọi nơi. Nếu một người nào không có đài radio, thì làm sao họ có thể nghe được những chỉ thị mới nhất của lãnh đạo, từ đó lĩnh hội và hiểu được phương châm chính sách mới của chính phủ và đảng quốc xã cho được? Vậy thì nếu cả tập thể cùng nghe đài phát thanh, sẽ không có ai bị bỏ sót. Nói một cách phũ phàng, thì chính là đến cái tai của người dân trong nước cũng không còn được tự do nữa.

    Chính sách của Bộ Tuyên truyền không bỏ sót một ai. Những người lớn tuổi phải đi làm để nuôi gia đình, chính quyền đặc biệt sắp xếp rất nhiều tiết mục tuyên truyền trong thời gian làm việc. Trong lúc phát sóng radio tuyên truyền này, tất cả mọi người đều phải tạm ngừng công việc để lắng nghe. Điều này khiến cho toàn bộ người dân Đức khi đi làm không thể không nghe phát thanh tuyên truyền.

    Ngay cả khi đến quán cà phê hay nhà hàng, thì cũng không thể nào không “lọt lưới”, bởi vì những nơi như quán cà phê, quán ăn nhà hàng hay nhiều địa điểm công cộng khác đều được trang bị radio. Ngay cả với người đi bộ trên đường mà nói, cũng có hệ thống loa phát thanh trên các đường phố, và những âm thanh tuyên truyền của đảng quốc xã sẽ vẫn lọt vào tai.

    Chính quyền quốc xã đã đẩy mạnh như vậy, bất chấp thực tế là sẽ mất nhiều thời gian làm việc. Loại tuyên truyền này sẽ không nhanh chóng kết thúc trong vòng 2-3 phút, bởi vì các bài phát biểu của Hitler thường phải kéo dài đến 2-3 giờ đồng hồ. Nếu như đem toàn bộ khoảng thời gian dành cho việc nghe tuyên truyền của mỗi người trên toàn quốc cộng lại, thì thời gian lãng phí không làm việc không tính đếm được là bao nhiêu!

    Nhưng Goebbels (Bộ trưởng Bộ Giác ngộ quần chúng và Tuyên truyền, một trong số những trợ lý gần gũi và thuộc hạ tận tâm nhất của Adolf Hitler) không vì vậy mà thay đổi quan điểm của mình, rõ ràng là “thấm nhuần học thuyết của Đảng quốc xã còn quan trọng hơn cả công tác sản xuất”.

    Để kiểm soát đài phát thanh và báo chí cũng cần có những chính sách khác nhau. Chẳng hạn như có một tạp chí hay tờ báo nước ngoài bị cấm phát hành tại Đức, thì không một người dân nào có thể xem được, nhưng đài phát thanh radio thì không như vậy. Nếu như không bị can thiệp về mặt kỹ thuật, thì người dân Berlin thậm chí còn thể bắt được sóng của đài phát thanh Anh quốc. Nếu không giải quyết triệt để vấn đề này thì những nỗ lực của Goebbels và Ban Tuyên truyền sẽ kém phần hiệu quả. Do đó, những ai nghe thông tin từ Đài phát thanh nước ngoài bị coi là một loại phạm tội hình sự nghiêm trọng.

    Một phóng viên nổi tiếng của Mỹ là Shayle trong nhật ký tháng 2/1940 đã đề cập đến sự kiện này: Một ngày nọ, bà mẹ của một phi công người Đức nhận được thông báo rằng con trai bà đã mất tích và sau đó họ phát hiện anh này đã tử vong. Thế nhưng vài ngày sau, hãng thông tấn BBC của Anh khi công bố danh sách các tù nhân chiến tranh người Đức đã có tên con trai của bà xuất hiện trong đó. Ngày hôm sau, có 8 người thân và bạn bè đến nói với bà tin tức này. Thế nhưng đúng là lòng tốt đặt nhầm chỗ, bà mẹ đã đến đồn cảnh sát tố cáo những người này đã nghe đài phát thanh của kẻ địch. Kết quả là toàn bộ họ đều bị bắt.

    Trong hoàn cảnh chính trị như vậy, liệu có ai dám tiếp nhận và truyền đạt lại những thông tin mà Goebbels không thích? Lo lắng bản thân sẽ bị bắt dường như đã trở thành một điều tự nhiên trong cuộc sống thường nhật. Bằng cách này, Goebbels đã có thể chuyên quyền khống chế dư luận.

    Hitler gọi Thủ tướng Anh Chamberlain một cách khinh miệt là “đồ sâu bọ”. Ngày 10/5/1940, ông Churchill đã nhậm chức Thủ tướng Anh. Khi đó Goebbels nói với cấp dưới: “Cho dù trên lời nói hay hình ảnh, Churchill là điển hình cho người dân thành thị nước Anh: một gã phẩm hạnh không đoan chính, luôn nhăn nhó, trán dài như vượn, luôn nói những lời dối trá, tựu chung lại là một kẻ lắm tiền, Do Thái, Bolshevik (Bôn-sê-vích), sẵn sàng chà đạp lên những người công nhân… ” Những lời nói kích động đầy chủ ý có thể gây ra sự thù hằn của người dân đối với “kẻ thù” chưa từng gặp mặt lần nào.

    Còn nước ngoài thực tế như thế nào, chẳng hạn bên ngoài nghĩ gì về nước Đức và Hitler, những loại tin tức này có thể đưa tin thế nào, đưa dưới hình thức nào, đều là do chính quyền phát xít quyết định. Ngày 11/11/1940, bài diễn thuyết của Roosevelt trong ngày đình chiến đã không được phát sóng tại Đức. Shayle đã ghi chép lại trong nhật ký ngày hôm đó như sau: “Mỗi lời nói của Hitler chúng tôi tại Mỹ đều có thể nghe thấy được, nhưng những lời Roosevelt nói thì người Đức một từ cũng không nghe thấy.”

    Đại sứ Anh ở Berlin, ông Sir Richard Neville Anderson đã nhận xét về Goebbels như sau: “Với ông ta, không có loại mật nào quá đắng, cũng không có lời dối trá nào là quá trắng trợn.” Những lời này không hề sai. Khoảng thời giang tháng 11/1938 là một cơn ác mộng với người Do Thái, thế nhưng sau này, Goebbels lại thề thốt tuyên bố: “Tất cả những gì là giết chóc và hủy hoại người Do Thái mà nói, đều là những lời dối trá ghê tởm, chúng tôi thậm chí còn không động đến một ngón tay của người Do Thái.” Nếu như ở Anh hay Mỹ, một bài phát biểu của ông Roosevelt có thể bị hàng ngàn người phản đối một khi họ không đồng tình, nhưng đối với Goebbels và đảng quốc xã mà nói, thì không một tờ báo hay đài phát thanh nào có thể “xướng lên một giai điệu lạc nhịp”.

    Ngay cả khi biết rằng đế quốc Đức sắp đi đến hồi kết, Goebbels vẫn không hề nới lỏng khống chế người dân. Trong cuốn nhật ký ngày 27/3/1945, Goebbels đã viết: “Tin tức hàng tuần buổi tối. Tình hình biến chuyển ở phương Tây thật đáng kinh ngạc. Chúng tôi căn bản là không cho công chúng được biết.” Vài ngày sau, khi biết rằng nhiều người đã chuẩn bị thay thế cờ phát xít bằng cờ trắng, Goebbels vẫn viết trong nhật ký ngày 1/4/1945 rằng ông ta “sẽ tăng cường hơn nữa chính sách thông tấn tuyên truyền”.

    Có lẽ Goebbels cũng hiểu rõ rằng, lời nói dối cho dù lặp đi lặp lại hàng ngàn lần, thì nó cũng không thể trở thành sự thật, nhưng nếu cứ lặp lại hàng ngàn lần mà không cho phép người khác nói lời phản biện thì nhiều người có thể tin nó là thật. Những lời dối trá đầy rẫy khắp mọi nơi, cho nên người dân, dù không rơi vào cái bẫy này, thì cũng khó thoát khỏi cái bẫy khác.

    Có điều, Bộ Tuyên truyền của Đức bịa đặt ra biết bao nhiêu lời dối trá, nhưng rốt cuộc thì có bao nhiêu người dân Đức thật sự tin theo, điều này chỉ có Chúa mới biết được. Bởi vì chính phủ lừa dối người dân, người dân cũng quay trở lại lừa dối chính phủ để tự bảo vệ bản thân. Ngày 8/2/1943, Goebbels trong một bài phát biểu tại Sân vận động Berlin đã nhận được một tràng vỗ tay như sấm. Khi Goebbels nói với khán giả: “Các vị có sẵn sàng ra chiến trường đánh một trận cuối cùng hay không?” đông đảo người nghe đã hưởng ứng “Sẵn sàng!” Trong trường hợp này, Goebbels tất nhiên là muốn nghe một câu trả lời “tiêu chuẩn”. Cho dù không muốn tiến quân ra chiến trường cũng không thể trả lời là “không đồng ý”. Sau đó khi rời khỏi bục diễn thuyết, Goebbels còn đắc ý nói với tâm phúc dưới trường rằng những người này thật sự ngu ngốc, “Nếu tôi nói với họ có sẵn lòng nhảy từ nóc tòa nhà Columbus xuống hay không, chắc chắn họ cũng sẽ hô lớn lên hai chữ ‘sẵn sàng’.”

    Đây quả thực là một trong những bí mật của Đức quốc xã lúc bấy giờ. 

    Cho dù là Goebbels nói những điều gì, có phải là sự thật hay không, thì cũng không quan trọng. Những người vỗ tay, họ có cảm thấy thỏa đáng hay không, điều này cũng không quan trọng. Quan trọng là ở chỗ tất cả mọi người phải vỗ tay hoan hô. Goebbels đối xử với họ như những kẻ ngốc, kỳ thực, đối với bài phát biểu của Goebbels, có không ít người bề ngoài thì vỗ tay nhiệt huyết nhưng trong tâm lại cười nhạo ông ta là thật quá ngốc, cứ tưởng họ vỗ tay thì đã là ủng hộ nghe theo ông ta hay sao.

    Để có thể lừa người hiệu quả hơn, phát xít Đức còn tạo ra một bộ xảo biện có vẻ rất hợp lý, chẳng hạn họ muốn che giấu một bí mật nào đó, sẽ nói rằng nếu công khai chuyện này, tiết lộ trung thực thì sẽ hủy hoại uy tín quốc gia, tạo ra một cái cớ cho các nước phương Tây như Anh hay Pháp công kích nước Đức. Những tờ báo nào công khai mặt tối của Đức quốc xã, sẽ bị quy kết là cung cấp tài liệu tuyên truyền cho kẻ địch của Đức. 

     

    Tương tự như vậy, khi đối mặt với những lời chỉ trích bên ngoài, thuật ngữ được Đức quốc xã thường xuyên sử dụng chính là những “tuyên truyền độc hại”. Do đó, ở Đức khi đó xuất hiện một hiện tượng này: Có một nhóm người không nhân danh phát xít, nhưng trong lời nói và hành động thì hết sức bảo vệ những phát ngôn và hành động của Đức quốc xã, phản đối những lời phê bình của người khác. Họ tin rằng, công kích phát xít cũng chính là công kích nước Đức. Là một người dân Đức, họ cảm thấy không thể tiếp thụ được điều đó, vach trần hay phê phán nước Đức chính là làm tổn hại đến “cảm tình” của họ.

    Người dân Đức khi đó đều suy nghĩ như vậy. Năm 1935, Craig, một sinh viên đại học người Mỹ khi đến đường phố Munich đã thấy một băng-rôn treo trước một cửa hàng viết rằng “Ai mà vào mua đồ ở cửa hàng của người Do Thái, ắt hẳn là kẻ phản bội nhân dân”. Trong quán rượu hay quán ăn, đôi khi Craig trò chuyện với mọi người và ra hiệu rằng mình không đồng tính với chính sách chống người Do Thái, thì những người này quay lại biện bạch rằng Hitler có thể giải quyết vấn đề thất nghiệp, hay chính sách đối ngoại của Hitler có thể khôi phục tự tôn cho nước Đức, thậm chí nếu như có chính sách nào đó không đúng đắn, thì cũng là do cấp dưới của Hitler đưa ra và ông ta không hề biết chuyện này… Nếu như một người Đức mới tới nước Mỹ mà có ai đó phản bác lại những lập luận này, thì câu chuyện sẽ chuyển sang hướng khác, chẳng hạn như tại Mỹ cũng có vấn nạn hành hình của những người phân biệt chủng tộc, hay là ở bờ bên kia Đại Tây Dương không hề có văn minh thực sự…

     

    Hồng Ngọc/Trí Thức

  • Xôn xao đơn xin tiền chính quyền Cộng sản của Linh mục Nguyễn Duy Tân

    23031642 660669034130329 867834051631025591 n

    Lá đơn của Cha Tân

    Lá đơn “xin tiền” ngày 3/11/2017,  của Linh Mục Nguyễn Duy Tân với những nội dung thâm thuý, vừa phản ánh vừa tố cáo hành vi khủng bố, vi phạm luật pháp của an ninh Cộng sản đang làm dậy sóng dư luận.

    Nội dung của lá Đơn như sau:

    “Kính gửi ông Chủ tịch xã Xuân Thọ, huyện Xuân Lộc.

    Tôi là Linh mục Nguyễn Duy Tân (1968), số chứng minh nhân dân: 270873390, thuộc ấp Thọ Hoà, xã Xuân Thọ, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai.

    Nay tôi làm đơn này kính trình đồng chí sự việc như sau:

    Vào ngày 4/9/2017, có một nhóm anh chị em Cờ đỏ đến gây rối tại giáo xứ Thọ Hoà. Họ có mang theo súng “đồ chơi nguy hiểm”. Nên các anh “Hiệp sỹ bảo vệ công lý” của giáo xứ đã đến can thiệp. Họ đã “gạt tay và nhấc chân hơi cao”. Nay họ đã bị công an mời làm việc, gây cản trở công ăn việc làm.

    Vậy kính xin đồng chí trợ giúp:

    1. Cho mỗi “hiệp sĩ” một công lao động là 300.000 đồng. Vị chi 12 người là: 3.600.000 đồng.

    2. Nếu không, xin đồng chí chứng thực cho những thư mời trên là đúng sự thật, đặng tôi đi xin tiền nơi khác.

    3. Cho phép tôi được xin tiền nơi bà con “khúc ruột ngàn dặm”.

    Vậy kính xin đồng chí vui lòng chấp thuận, tôi xin chân thành cảm ơn.”

    23132025 660669100796989 2663019279547044858 n

    Viên an ninh cộng sản và "súng đồ chơi" mang đến để đe doạ mạng sống giáo dân

    23172377 660669204130312 92821699357147666 n

    Một trong 12 giấy mời của chính quyền cộng sản đối với giáo dân

    Dã Quỳ

  • NHÀ THƠ TRẦN ĐỨC THẠCH BỊ BẮT?

    23031453 2034443430120093 2844206402841811167 n

    Nhà thơ Trần Đức Thạch

    Thông tin từ một số người bạn cho biết, sáng nay 3/11/2017, công an Nghệ An đã bắt nhà thơ, cựu TNLT Trần Đức Thạch và đưa đi đâu không rõ. 
    Hiện chưa có tin tức gì về cựu TNLT này.

    Đây có thể là đợt khủng bố, bắt bớ tiếp theo mà nhà cầm quyền thực hiện nhằm vào Hội Anh Em Dân Chủ hoặc những người được cho là thành viên của Hội hay có những hoạt động độc lập khiến nhà cầm quyền lo sợ.

    Nhà thơ Trần Đức Thạch từng tham gia quân đội Bắc Việt và chứng kiến nhiều sự thật “khủng khiếp” theo lời ông tường thuật lại. Một trong những sự thật về tội ác của quân đội Bắc Việt trong cuộc chiến tranh Nam - Bắc được ông kể lại bằng tác phẩm của mình là “Hố chôn người ám ảnh” đã gây nên một cơn sốc cho công luận cũng như đối với nhà cầm quyền khi nó vừa được công bố. 

    Sau khi giải ngũ, ông từng lên tiếng phản đối một số chính sách của Nhà nước mà ông cho rằng vô nhân đạo và cần thay đổi. Khi ở VN, khái niệm “nhân quyền” còn ít người biết tới ông đã tự thiêu để đòi quyền con người. Một hành động rất quả cảm, đơn độc, quyết đoán pha chút liều lĩnh của một người cầm bút.

    Vì những hoạt động ôn hoà đòi nhân quyền, dân chủ, năm 2008, nhà thơ Trần Đức Thạch từng bị bắt và kết án 3 năm tù giam, 3 năm quản chế với cáo buộc vi phạm điều 88 “ tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN VN”. Trong tù, ông từng bị điều tra viên đánh đập, tra tấn hòng bẻ gãy ý chí của ông. Nhưng ông vẫn giữ khí phách của một người yêu lẽ phải.

    Sau khi ra tù, ông liên tục bị nhà cầm quyền địa phương sách nhiễu, khủng bố, bắt bớ, câu lưu vì ông không chịu từ bỏ lý tưởng tự do, cũng như những việc làm ôn hoà đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ của mình.

    Mong bạn bè, công luận quan tâm, theo dõi thông tin về nhà thơ, người tù lương tâm Trần Đức ThạchThacht Trant. 

    Fb : Phạm Thanh Nghiên

  • ĐỪNG TÔN VINH CHÚNG TÔI NHƯ NHỮNG ANH HÙNG. Joshua Wong

    1509345711 8eea

    Joshua Wong

    Tôi vừa sinh nhật 21 tuổi hồi đầu tháng vì thế mà họ đã di chuyển tôi từ cơ quan bảo vệ trẻ vị thành niên sang nhà tù người lớn ở Hong Kong, nhà tù Tung Tau.

    Điều đó đã cho tôi 1 cơ hội tốt để nhìn lại cuộc đời mình trong súôt 10 tuần đằng sau song sắt.

    Công việc mỗi ngày diễn ra như nhau: tập thể dục tập thể, đào tạo nghề, dọn dẹp nhà tù và các lớp học. Đây quả là 1 lịch trình đau khổ và chán chường nhưng ít nhất đã dạy tôi 1 điều – nhà tù là nơi mà buộc con người ta phải tuân theo 1 cách mù quáng.

    Từ khi tôi mở mắt ra đến lúc đi ngủ vào buổi tối, mọi thứ nhỏ nhặt mà tôi phải làm được tạo ra để ngăn cản tinh thần tự do. Tôi không có bất cứ tự do nào cho dù chỉ 1 quyết định nhỏ nhoi nhất. Hơn nữa, tôi là 1 cỗ máy được yêu cầu thực hiện mệnh lệnh mà quản ngục đưa ra. Đây là mối quan hệ bất công cho đến tột độ.

    Cơ sở trại mà chế độ bỏ tù tôi là 1 nơi mà các quy định giày xéo tư duy độc lập. Cho dù vậy thì nó không thể đàn áp ý chí và sự gan lì của tôi. Tôi thường xuyên nhắc nhở mình rằng đừng tiêu tốn bất cứ khỏang thời gian nào. Tôi đọc báo chí hàng ngày để theo dõi tin tức - cả ở Hong Kong và quốc tế - vì thế mà tôi không mất dấu những gì đang diễn ra ở bên ngoài song sắt.

    Trong khi bị giam hãm, tôi đã có cơ hội hiếm có trò chuyện với các tù nhân khác, những người mà có lẽ tôi chưa bao giờ gặp. Tôi đã gặp nhiều thanh niên tử tế đã chia sẻ với tôi về những câu chuyện tại sao họ đã gặp rủi ro mà khiến họ phải ngồi tù. Điều đó giúp tôi thông cảm hơn với những người đang sống dưới đáy XH mà họ thường xuyên bị hiểu lầm, thậm chí hòan tòan bị lãng quên.

    Tôi muốn thực hiện phần của mình để bảo đảm sự đối xử nhân đạo hơn với tất cả chúng tôi. Đề nghị quy định cắt tóc thoải mái hơn, tuy nhiên tôi đã bị cảnh cáo là không ‘’kích động bất tuân’’.

    Có 1 đọan trong cuốn sách của người La Mã nói về tai họa ‘’chúng ta hoan hỷ với đau khổ của chúng ta, biết rằng sự khổ đau tạo ra tính nhẫn nại; và tính nhẫn nại tạo nên tính cách, và tính cách tạo nên hy vọng’’. Tôi cảm nhận rằng việc bị giam hãm vẫn có thể trở thành 1 chương ý nghĩa trong cuộc đời mình. Nhưng điều đó chỉ xảy ra khi tôi có khả năng vượt qua những điều kiện khắc nghịêt đó và luôn ý thức về thái độ bất công đối với các bạn tù của mình, trong khi cũng phải duy trì tư duy phê phán của chính mình vì thế mà hy vọng cho tự do sẽ không mờ nhạt dần đi. 

    Từ phong trào chống chương trình giáo dục quốc gia và đạo đức năm 2011 đến phong trào dù vàng chiếm đóng đường phố 79 ngày đêm đến cuộc bầu cử của người bạn của tôi nhà hoạt động Nathan Law vào năm ngoái, tôi đã trải qua 6 năm xuyên suốt trên mặt trận dân chủ giới trẻ Hong Kong. Tôi kỳ vọng có nhiều thời gian nghỉ ngơi trong năm thứ 7 trong tù, tước bỏ những trách nhiệm hàng ngày của mình. 

    Nếu năm nay là năm ‘’sabbath’’ của tôi, tôi sẽ tận dụng thời gian này rút lui 1chút, trau dồi về mặt tinh thần thay vì thực hiện những cuộc biểu tình. Tôi sẽ nhìn lại chặng đường đã qua, những gì được những gì mất trên con đường dân chủ này, đọc sách nhiều hơn về cách thoát khỏi chế độ độc tài, tôi sẽ tiếp tục viết lách để khích lệ bản thân. Có những giai đoạn khó khăn trong cuộc đời, nhưng không có gì có thể ngăn cản chúng ta.

    Họ buộc tội tôi vì vai trò của mình trong phong trào dù vàng. Vì thế, tự nhiên thôi, tôi đã chiêm nghiệm những ngày tháng mà tôi đã tham gia chiếm đóng trên đường phố Hong Kong. Nhiều người dân Hong Kong và các nhà quan sát quốc tế đã cho rằng cuộc chiếm đóng lịch sử đó là sự can đảm của các lãnh đạo sinh viên và tôi. Nhưng tôi nghĩ rằng những cuộc biểu tình chiếm đóng trên đường phố không phải được bắt đầu vào năm 2014 mà đó là giai đoạn mục sư Martin Lee và cộng sự của ông đã bắt đầu vận động cho dân chủ. Những cây dù vàng bung nở đẹp đẽ đó được xây dựng trên những gì mà xã hội dân sự sôi nổi Hong Kong đã đạt được trong súôt 3 thập kỷ dài.
    Chính xác từ bây giờ, thế hệ chúng tôi chỉ còn 3 thập kỷ dài phía trước, trước khi 2047, khi ‘’1 quốc gia 2 hệ thống’’ của Hong Kong (được cho là bảo đảm cho chúng tôi được tự trị trong vòng 50 năm khỏi sự cai trị của Bắc Kinh) chấm dứt. Giữa hiện tại và tương lai, hy vọng của tôi là 1 cuộc biểu tình quy mô lớn hơn sẽ diễn ra ở Hong Kong đòi quyền tự trị. Chúng tôi có lẽ nên tự hỏi mình có hay không chúng tôi có ngay lòng nhiệt tình lúc này để tạo ra những làn sóng nhỏ trong đại dương vô định này. Thay vào đó, chúng tôi nên hỏi có hay không chúng tôi có đủ kiên nhẫn để tập trung sức mạnh và dự trữ tiền bạc của chúng tôi mặc dù những quả đấm sắt liên tục của Tập Cận Bình được bung ra.

    Tôi thừa nhận rằng hiện nay chúng tôi vẫn chưa có đủ cán cân sức mạnh để đạt được bất cứ sự thỏa hiệp nào từ Bắc Kinh. Nhưng tôi tin vào sự hút của lý tưởng hoạt động của chúng tôi. Từ lúc vào tù, tôi hân hạnh nhận được 777 trang phản hồi từ những người ủng hộ chúng tôi - thậm chí bao gồm cả những người từng ủng hộ TQ chống lại tôi trước đây. Tôi thực sự được thuyết phục rằng sống với những giá trị mà chúng ta theo đuổi, chúng ta có thể trở thành những nguồn động viên tinh thần cho những người khác, cũng như chúng tôi cũng từng được khuyến khích về mặt đạo đức từ những người đi trước.
    Tuần trước, Nathan và tôi được chấp thuận bảolãnh trong khi đơn kháng cáo của chúng tôi đang được xem xét. Hơi thở tự do đầu tiên, giây phút nhìn thấy bạn bè và gia đình 1 lần nữa và sự hội ngộ của tôi với điện thoại di động đã nhắc nhở tôi rằng những sự tự do cơ bản mà tôi luôn chiến đấu để giành lấy thật sự quan trọng biết bao. Khả năng cao là tôi sẽ phải quay lại nhà tù từ khi tôi đã bị tố cáo cho những tội trạng khác liân quan đến phong trào dù vàng. Nhưng sự tự do tạm thời mà tôi có bây giờ nó được coi như là sự nhắc nhở chính mình ‘không từ bỏ trận chiến cho sự tự do lớn hơn nữa và lâu bền hơn nữa’’ 
    Dịch từ the Guardian

    Theo Phong trào dù vàng- Hồng Kông

  • Sinh viên Lê Minh Sơn: lịch sử sẽ xoá tội cho tôi

    22861553 10157003473965620 3143985377380811194 o

    Lê Minh Sơn

    “Các ông có thể dùng toà án nhân dân để kết tội tôi nhưng các ông sẽ bị xét xử lại bởi toà án lương tâm,ngày hôm nay các ông kết tội tôi nhưng lịch sử sẽ xoá tội cho tôi.”

    NHỮNG LỜI TÂM HUYẾT CỦA SV LÊ MINH SƠN

    Tôi sinh ra tại mảnh đất Miền trung khô cằn và chịu nhiều thiên tai từ thiên nhiên nhưng tôi được lớn lên bằng tình thương của bố mẹ,sự quan tâm chỉ bảo từ bạn bè,hàng xóm và cộng đồng nơi tôi sinh sống.

    Tôi được dạy phải có bổn phận góp phần mình vào xây dựng quê hương đất nước ngày càng tốt đẹp hơn,tôi cũng được dạy rằng phải lên án những gì có hại cho chính bản thân và những người trong đất nước này.

    Càng lớn lên tôi có cơ hội đi nhiều nơi trên đất nước và tôi nhận ra rằng là một người công dân tôi không thể khoanh tay đứng nhìn khi những ngư dân đang làm ăn phát đạt bị trắng tay chỉ vì thảm hoạ Formosa,những vùng bản phía Đông Bắc hoàn toàn không điện,không nước sạch,không đường,không trường…trong khi xã hội đang phát triển từng ngày,những người dân quê tôi sau một trận bão lụt gần như trắng tay và hầu như bị cô lập hoàn toàn họ cần lương thực để duy trì sự sống,những đứa bé ở Tây Nguyên hằng ngày vẫn nhịn đói từ sáng vượt qua núi đồi để tới lớp,những thanh niên quê tôi đang dần sa vào tệ nạn xã hội, những số phận mang trên mình khuyết tật từ lúc mới sinh ra họ cần được quan tâm chăm sóc,những thai nhi bị tước quyền được sống chỉ vì đủ mọi lý do của những con người ác độc…..

    Đó là những trải nghiệm của tôi trong những thời gian đã qua, tôi ước rằng mình có khả năng để đủ sức giúp đỡ hết những gì tôi đang suy nghĩ,nhưng tôi biết rằng bản thân mình còn hạn chế về năng lực,tài năng…Những người bạn thường nói tôi rằng: “Tao biết những việc mày làm nhưng bây giờ mày chưa có gì làm sao để thực hiện được điều đó,thôi thì cố gắng học cho giỏi rồi kiếm đứa nào lập gia đình tận hưởng cuộc sống hiện tại…” nhưng mấy ai ở đời bằng lòng với những gì mình đạt được,họ chạy theo đồng tiền,danh vọng và địa vị mà chính họ không hề hay biết. Nhưng đó chỉ là sự nguỵ biện để chúng ta trốn tránh bổn phận của một người công dân trong đất nước này.

    Tôi biết được rằng con đường tôi chọn sẽ đầy gian nan và thử thách,nhưng so với những mất mát mà đồng bào của tôi đang phải chịu đựng thì nó chẳng đáng là gì. Tôi muốn góp phần nhỏ bé của mình để giúp những hoàn cảnh tôi nêu ở trên. Để làm điều được đó tôi không cần sự thương hại của bất kì ai mà chính là bản thân mỗi người dừng ngay việc với vô cảm với tổ quốc,vô cảm với đồng bào mình để cất tiếng nói cho những gì đang bất công xảy ra trên đất nước này.

    “Các ông có thể dùng toà án nhân dân để kết tội tôi nhưng các ông sẽ bị xét xử lại bởi toà án lương tâm,ngày hôm nay các ông kết tội tôi nhưng lịch sử sẽ xoá tội cho tôi.”

    Sài Gòn ,28/10/2017
    Lê Minh Sơn

    Theo Hội Sinh Viên Nhân Quyền