Nhân Quyền

  • Phạm Đoan Trang, Cộng sản, và Hoa Kỳ

    Có một câu chuyện về Đoan Trang như thế này:
    Khi ở Hoa Kỳ, Đoan Trang được chính phủ Hoa Kỳ cấp học bổng đi học, và cấp nhà riêng rất tiện nghi (ở Việt Nam có thể gọi đó là một ngôi biệt thự) để ở. 
    Nhưng cô vẫn quyết tâm về Việt Nam để đấu tranh đòi dân chủ.
    Khi biết quyết định của Đoan Trang, một nhân viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hỏi:
    - Sao cô không ở lại mà lại quyết định về Việt Nam vậy cô Trang?
    - Tôi về vì tôi không muốn mình trở thành gánh nặng cho chính phủ Mĩ -
    Đoan Trang trả lời, khiêm tốn và đơn giản.
    - Ồ, không đâu! Nếu cô ở lại thì cô chính là tài sản của đất nước chúng tôi, chứ không phải là gánh nặng đâu cô!

    Thế đấy, vẫn con người đó, nhưng một đất nước dân chủ, thịnh vượng coi cô là một tài sản, thì nhà cầm quyền của chính đất nước cô lại coi cô như một tội phạm để đánh đập, đe doạ bỏ tù.

    Nhưng, đó là với nhà cầm quyền cộng sản, còn với những người yêu dân chủ tự do chúng tôi, Đoan Trang cũng thực sự là một tài sản quý giá về tấm gương yêu nước và tinh thần đấu tranh trong sáng, kiên định.

    (Hình ảnh Đoan Trang bên ngoài phiên sơ thẩm chị Cấn Thị Thêu 20/10/2016)

    Fb: Nguyen Thuy Hạnh

  • Đàn reo trước bão

    “Mệt mỏi quá em. Cứ thế này thì đến bao giờ. Hôm qua cắt điện. Hôm nay cắt net”.

    Đó là tin nhắn sau cùng tôi nhận được từ Đoan Trang vào chiều mùng 9. Không đầy một tiếng sau tôi nhắn không thấy cô trả lời nữa, cho đến tận nửa đêm.

    Gia đình cho biết cô đã bị hai người lạ mặt tới nhà bắt đi làm việc vì cuốn “Chính trị bình dân” mà cô là tác giả.

    Khai phá những vùng cấm

    Đoan Trang từng được coi là một trong những phóng viên xuất sắc của làng báo “lề phải”.

    Mặc dù khởi nghiệp viết lách ở VnExpress năm 2001 nhưng tên tuổi của Đoan Trang lại gắn liền với VietNamNet và những phóng sự, bình luận gây bão đăng trên tờ Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh.

    Vào thời kỳ năm 2007–2008, loạt bài về Hoàng Sa — Trường Sa của Đoan Trang trên VietNamNet đã mang lại cho cô cả vinh quang lẫn tủi nhục. Đó có lẽ là lần đầu tiên, kể từ khi bình thường hoá quan hệ với Trung Quốc đầu những năm 1990, vấn đề Biển Đông được phân tích trên báo chính thống một cách trực diện và giàu hàm lượng nghiên cứu đến thế. Cần nhớ rằng, vào thời điểm đó, Biển Đông là vùng cấm nhạy cảm bậc nhất ở nước ta mà không tờ báo chính thống nào dám nhắc tới.

    Sự nghiệp cầm bút của Đoan Trang là hành trình khai khẩn những vùng đất hoang. Trước khi nổi tiếng với các bài chính luận đặc sắc trên VietNamNet, Đoan Trang đã cùng với Hoàng Nguyên chấp bút cuốn “Bóng”, tự truyện đầu tiên của một người đồng tính Việt Nam, vào năm 2008. Nhưng Biển Đông lại là vấn đề rất khác. Chạm đến vùng cấm này tức là đã đặt một chân vào sau chắn song sắt.

    Sự thật là Đoan Trang đã đặt cả hai chân vào tù. Cô bị bắt và giam giữ trong chín ngày liền trong đồn công an cuối tháng 8, đầu tháng 9 năm 2009. Cuộc bắt bớ đó liên quan đến hai người bị bắt cùng thời điểm là blogger Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió) và blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm).

    “Cho đến nay, mình vẫn hoàn toàn không hiểu mình bị bắt vì chuyện gì”, cô chia sẻ.

    Sau khi bị giam chín ngày trong trại tạm giam B14, Hà Nội, Đoan Trang mất việc ở VietNamNet. Chín ngày đó đủ để biến cô từ một phóng viên được trọng vọng thành một “đối tượng” xâm phạm “an ninh quốc gia” và đứng trước nguy cơ thất nghiệp vô thời hạn. Nhưng không lâu sau đó, cô về đầu quân cho văn phòng Hà Nội của tờ Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh theo lời mời và sự bảo đảm chắc nịch của Tổng biên tập Nam Đồng.

    Nếu công an tính dằn mặt Đoan Trang thì họ đã lầm. Biến cố đó đẩy Đoan Trang đi xa hơn. Cô dấn thân vào hoạt động dân chủ và tiếp tục viết những gì các phóng viên “lề phải” khác chưa viết.

    Blog phamdoantrang.com của cô dần dần bàn về những vấn đề chính trị nhạy cảm nhất như thể chế một đảng, chế độ công an trị, các cuộc biểu tình và các cuộc đàn áp, bắt bớ các nhà hoạt động. Cô xuất hiện trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc năm 2011, 2012, hay phong trào biểu tình bảo vệ cây xanh ở Hà Nội năm 2015. Gương mặt cô trở thành tâm điểm của những phái đoàn vận động quốc tế ở Mỹ hay châu Âu.

    Cô đặt chân vào tất cả những cánh rừng thiêng nước độc, những vùng cấm tối kỵ mà lực lượng an ninh của đảng Cộng sản Việt Nam luôn canh phòng cẩn mật.

    Dĩ nhiên, thanh gươm của chế độ không dung tha cho những kẻ “nghịch dại” như vậy bao giờ.

    Mèo vờn chuột

    2 giờ 39 phút sáng một ngày giữa năm 2016, Đoan Trang bật dậy vì tiếng chuông cửa.

    Cô đang ở nhờ nhà một người bạn trong hành trình chạy trốn một cuộc truy lùng của công an. Căn hộ chung cư này có bảo vệ canh gác 24/24, không người lạ nào có thể vào được chứ chưa nói là lên tận các tầng trên để bấm chuông.

    “Đó chính xác là tiếng chuông gọi hồn”, Đoan Trang nhớ lại.

    “Mình nghe rõ ngoài cửa có tiếng nói chuyện của một nhóm người. Không lý do gì khác có thể giải thích được sự xuất hiện của họ vào giờ đó, ngoài việc họđã lần ra được dấu vết của mình”.

    Không thấy có ai động tĩnh trong nhà, toán người lạ mặt rời đi. Đoan Trang thoát được lần đó.

    Đi “dạt vòm” như vậy không phải là việc xa lạ với Đoan Trang. Trước mỗi cuộc biểu tình hay mỗi cuộc gặp với các quan chức nước ngoài, người phụ nữ bé nhỏ này đều phải lánh tới một địa điểm bí mật nào đó muộn nhất là vào đêm hôm trước để tránh bị an ninh giam lỏng ở nhà. Công an luôn tìm cách ngăn cản cô xuất hiện trong những sự kiện như vậy.

    Khi thì cô tới ở nhờ nhà bạn bè, khi thì tới khách sạn, lại có khi phải trú ở một công trường xây dựng, vốn là nơi tập kết của nhiều số phận vật vờ bên lề xã hội. Nhưng chẳng phải khi nào cô cũng trốn được.

    Không lâu sau khi từ Mỹ về nước vào tháng Một năm 2015, Đoan Trang bị bắt cóc ngay gần Hồ Gươm. Cô đang trên đường tới Trung tâm Văn hoá Pháp (L’ Espace) để phiên dịch cho cuộc gặp giữa gia đình của hai tử tù Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Chưởng với đại diện của Đại sứ quán New Zealand. Xe công an dừng sát bên đường và lôi cô lên xe, đưa về đồn công an gần nhất. Họ thả cô ra sau khi đã phá thành công cuộc gặp đó.

    Những vụ bắt cóc tương tự xảy ra hết lần này đến lần khác, với tần suất hai hoặc ba tháng một lần.

    “Mỗi lần như vậy anh em bạn bè lại nhảy bổ đi tìm khiến mình rất ái ngại. Mà bị bắt cóc thường xuyên như vậy, nếu tinh thần không vững thì con người ta dễ hoang tưởng, nhìn đâu cũng thấy an ninh”, Đoan Trang chia sẻ.

    Nhưng như vậy cũng chưa đủ gay cấn.

    Ngày 24/5/2016, một cuộc gặp gỡ giữa Tổng thống Mỹ khi đó là Barack Obama với một số đại diện của giới xã hội dân sự Việt Nam dự kiến sẽ diễn ra vào buổi sáng tại Hà Nội. Đoan Trang được mời tham dự cuộc gặp đó khi đang dưỡng bệnh ở Sài Gòn sau một ca phẫu thuật đầu gối.

    Biết chắc an ninh sẽ theo dõi và ngăn cản cô tham dự cuộc họp, một chuyến xe bí mật do hai người bạn lái được bố trí để đưa cô ra Hà Nội.

    Hành trình rất suôn sẻ. Họ về tới được Ninh Bình chiều muộn ngày 23, tức là trước cuộc gặp một ngày. Tìm được một nhà nghỉ rất kín đáo và cực kỳ khó phát hiện, họ yên tâm có thể qua đêm an toàn.

    Nhưng lực lượng an ninh nhạy hơn họ nghĩ. Sáng sớm hôm sau, Đoan Trang thấy dưới sảnh đầy người với ánh mắt dò xét. Một nữ sĩ quan an ninh được một số người khác hộ tống mang những thiết bị lạ xông vào phòng với thái độ rất hả hê.

    “Tôi cảm thấy mình như một con thú bị săn đuổi”, Đoan Trang nhớ lại.

    Họ không đi hết được hành trình và bị giam lỏng ở Ninh Bình cho đến hết ngày.

    “Trong văn học có tiểu thuyết ‘Cây thập tự thứ bảy’, nói về nỗi cô độc của người dân Đức trong hành trình trốn chạy phát-xít. Giờ thì mình đã hiểu được cảm giác của họ. Đôi khi đi giữa một thành phố lớn người xe tấp nập nhưng chẳng có lấy một chốn nương thân nào. Chẳng có nhà nghỉ hay khách sạn nào an toàn cả”.

    “Họ không coi mình là người. Đối với họ, tất thảy chúng ta đều chỉ là những dự án dùng để chia chác bầu sữa ngân sách mà thôi. Vì thế nên đừng mong đối thoại được với an ninh. Chúng ta chỉ có thể đối thoại được với những người tôn trọng mình mà thôi”.

    Điều này nghe có vẻ tiêu cực với nhiều người, nhưng đó là những gì mà một người bị ép “đối thoại” với an ninh hàng trăm lần nhận ra.

    Thính giả giấu mặt

    “Xưa em hay hát bài gì mà có ‘Let me go home’ ấy nhỉ? Nghe buồn chết đi. ”

    Tôi nhận được tin nhắn như vậy từ Đoan Trang vào một buổi chiều khi cô đang lang bạt khắp nơi để tránh một cuộc truy lùng của công an.

    “I wanna go home”, cô nhắn tiếp, mượn lời bài hát Home nổi tiếng của Michael Buble.

    Rất thích chăm sóc nhà cửa, Đoan Trang nói cô “nhớ lọ hoa, nhớ cái bàn, nhớ bức tranh, và đặc biệt không thể xa cây đàn”.

    Công chúng ít biết về đam mê chơi đàn guitar của Đoan Trang. Từng nhiều lần, Đoan Trang tâm sự với tôi rằng cô chẳng đam mê chính trị hay đấu tranh dân chủ như hầu hết mọi người vẫn nghĩ. Thứ cô không thể sống thiếu được lại chính là cây đàn guitar.

    “Mình rất yêu cây đàn, xa nó thì nhớ da diết, về đến nhà mình ôm nó vào lòng, mình hôn nó và âu yếm nó bằng những ngón tay của mình”, cô nói.

    Nếu có duyên, bạn có thể được nghe Đoan Trang đàn bản Cây sáo thần của Mozart, hay những bài đệm hát như If của Bread, I kiss your memories của Bee Gees, hay Love me with all your heart.

    Đang mày mò học soạn nhạc, những ngày phải đi “dạt vòm” là những ngày khổ sở với Đoan Trang. Cuộc sống không cho cô chơi đàn trong những hoàn cảnh bình thường như bao người khác. Cô chơi đàn như thể ngày mai không còn được chơi đàn nữa. Người ta có nhiều lý do để sợ đi tù, riêng Đoan Trang thì sợ vào tù không có đàn. Ít khi nào trại giam để cho tù nhân chơi đàn, có chơi thì cũng phải bị giám sát chặt chẽ. Dây đàn là thứ mà tù nhân có thể dùng để làm nhiều thứ, kể cả… tự sát.

    Điều Đoan Trang chưa bao giờ biết chắc được là nhà mình có “bọ” hay không. Nhiều người khẳng định chắc nịch rằng thành phần “phản động có số má” như cô thì không thể không bị nghe trộm được. Ở các nước Liên Xô và Đông Âu, sau khi các chế độ cộng sản sụp đổ, nhiều người mới biết được trong nhà mình có “bọ”.

    Đoan Trang luôn có cảm giác dù chơi đàn một mình nhưng vẫn có người nghe.

    “Chẳng bao giờ mình nghĩ sẽ chơi đàn trong hoàn cảnh này. Ở ‘đầu dây’ bên kia, nếu có nghe thì không hiểu ‘họ’ nghĩ gì. Có khi ‘họ’ nghĩ mình là con điên”, Đoan Trang nửa đùa nửa thật.

    Viết cho giới bình dân

    Ngày 9/2 vừa rồi, tờ Tin Tức của Thông Tấn Xã Việt Nam chạy một bản tin khá bất thường: “Hải quan Đà Nẵng tịch thu hàng loạt sách có nội dung nhạy cảm chính trị”.

    Trong bốn bưu kiện sách “có nội dung nhạy cảm chính trị” này, có hai bưu kiện là cuốn “Chính trị bình dân” mà Đoan Trang là tác giả.

    “Chính trị bình dân”, một cuốn sách tiếng Việt, phần lớn nói về Việt Nam, và viết cho người Việt Nam, nhẽ tự nhiên là phải xuất bản trong nước chứ không cần phải đặt hàng từ nước ngoài về. Hơn hai mươi năm trước, tôi lục trong chồng sách cũ của bố mẹ tôi cuốn giáo trình “Chính trị sơ cấp” do nhà nước phát hành và đọc một mạch cho đến hết cuốn sách đã ố vàng theo thời gian ấy. Những câu chữ giản đơn, mạch lạc của nó khiến cho một đứa trẻ lớp 6 là tôi khi đó cũng hiểu được và say mê với chủ nghĩa Mác — Lê-nin.

    Nhưng nhà nước ra sách chính trị không có nghĩa là người dân cũng được làm. Nhiều năm sau đó, tôi lại được đọc một cuốn sách chính trị khác mà câu được trích dẫn nhiều nhất của nó có lẽ là “mọi con vật đều bình đẳng, nhưng có những con vật bình đẳng hơn những con vật khác”.

    Cuốn tiểu thuyết “Trại súc vật” trứ danh đó của George Orwell, không biết vì lý do gì, đã lách được qua cửa kiểm duyệt để ra mắt bạn đọc với cái tên “Chuyện ở nông trại”. Nhưng rồi nó cũng nhanh chóng bị thu hồi và bị liệt vào danh sách cấm.

    Cuốn “Chính trị bình dân” của Đoan Trang thì không “may mắn” được như thế. Cô không có cách nào xuất bản được nó ở trong nước mà phải dựa vào một “thế lực nước ngoài” là gã khổng lồ công nghệ Amazon.

    Đoan Trang là một kiểu nhà báo luôn đau đáu với những người… chưa biết gì. Trái ngược với những tiếng thở dài ngao ngán của nhiều người về trình độ dân trí của nước nhà, Đoan Trang luôn tìm đến với những người dân còn xa lạ với những khái niệm căn bản về chính trị và pháp luật.

    “Mình còn nhớ rất rõ hồi 2009, khi bị bắt, mình hoàn toàn ngây thơ và không biết một chút gì về luật, cũng chẳng biết phải ứng xử ra sao với công an. Đến hồi biểu tình chống Trung Quốc năm 2011 cả bọn cũng chẳng biết hơn gì nhiều, toàn bị công an bắt nạt”, Đoan Trang kể.

    “Mãi đến năm 2013 mình mới thực sự bắt đầu tìm hiểu về chính trị, pháp luật, dân chủ, nhân quyền, v.v. Bởi vậy nên khi viết, mình luôn thấy như mình đang viết cho cái cô Đoan Trang trước năm 2013”.

    Ý tưởng viết cho giới bình dân nảy sinh khi cô đọc lời bạt của Tiến sĩ Nguyễn Đức Thành trong cuốn sách dịch “Thám tử kinh tế” của Tim Harford, rằng cần có những sứ giả truyền đạt những kiến thức hàn lâm khó hiểu cho công chúng.

    Làm báo gần hai mươi năm, Đoan Trang cho rằng, “báo chí, truyền thông Việt Nam không làm được việc đó. Đừng nói dân trí thấp, người dân không chịu đọc. Đó là do chúng ta không chịu khai phá, mở mang cho người đọc”.

    “Mình viết sách chẳng mong nó thành tác phẩm để đời hay sống mãi gì cả. Sống mấy năm thôi cũng được, miễn là nó giúp thoát mù về chính trị cho độc giả và hy vọng có nhiều cuốn sách chính trị hay hơn. Ta phải viết cho người dân bớt sợ”.

    Nói là làm, cô viết “Chính trị bình dân”, “Phản kháng phi bạo lực”, và đang chấp bút viết thêm nhiều cuốn nữa.

    Khi cuốn “Chính trị bình dân” được xuất bản, một số độc giả có ý trách Đoan Trang vội vã quá mà để sót một số lỗi không đáng có.

    “Vội vã”.

    Đoan Trang luôn vội vã. Luôn giục giã. Luôn thúc vào mông người khác bắt họ phải khẩn trương lên.

    Cô không chờ được. Vì có một thứ cô không biết sẽ ập đến lúc nào: sắc phục xanh và chiếc còng số 8.

    “Chúng ta không thể bỏ cuộc”

    Ít ai biết rằng, Đoan Trang từng có cơ hội xin tị nạn và ở lại Mỹ sau khi kết thúc học bổng chín tháng ở Đại học South California hồi năm 2014. Có ít nhất ba cơ quan, tổ chức đề nghị hỗ trợ cô làm thủ tục vì lo ngại cho sự an toàn của cô nếu trở về Việt Nam.

    Nhưng Đoan Trang chưa bao giờ có ý định ở lại nước ngoài.

    “Nhiều người nhìn vào cuộc sống của chị thì chỉ thấy một kẻ đi làm những việc chẳng giống ai và rước vào thân toàn là bất hạnh. Chị có thấy bất hạnh không?”, tôi hỏi Đoan Trang.

    40 tuổi, không chồng, không con, sống nay đây mai đó và tài sản lớn nhất lại là một tương lai bất định, không mấy ai hiểu rằng cô hạnh phúc chứ không bất hạnh như họ tưởng.

    “Nhiều người coi trọng sự ổn định, họ muốn lập gia đình, sinh con, sống cuộc đời yên ả, không có gì sai hay đúng ở đây cả vì đó là cuộc sống của họ. Nhưng với riêng mình, nếu không hoạt động thì sẽ không thể nào được trải nghiệm sự yêu mến mà mọi người dành cho mình”, Đoan Trang nói.

    Quả vậy. Thỉnh thoảng tôi lại được Đoan Trang kể về những trải nghiệm đó một cách vừa hàm ơn, vừa hãnh diện. Khi thì một ông chủ khách sạn khuyên Trang nên rời đi ngay vì có công an đến hỏi, và còn chỉ đường cho cô đi. Khi phải mổ chân thì có nhiều người giúp đỡ, trong đó có nhiều người cô chưa gặp bao giờ.

    “Có khi họ vào bệnh viện thăm, dúi cho chút tiền rồi vừa khóc vừa bỏ chạy. Hoặc có những bạn bè cũ bao nhiêu năm không liên lạc gì bỗng xuất hiện giúp cái nọ cái kia”, Đoan Trang kể.

    “Bạn đi đường có người nhận ra bạn. Đặc biệt vui khi có những bạn trẻ nhận ra và nói đã đọc những gì mình viết. Vào tiệm ăn ở Sài Gòn thì anh chủ quán cứ nhìn mình cười cười, lại gần hỏi có phải Đoan Trang không. Biết rồi thì anh đích thân phục vụ cho mình, ăn xong tính tiền giá rẻ lại còn dúi quà cho mình”.

    Đoan Trang nói, “đó là tài sản quý giá vô cùng. Đánh đổi cái gì mới được những tình cảm đó? Chúng ta không thể bỏ cuộc được vì còn có những người như vậy”.

    Một trong những bài hát Đoan Trang yêu thích nhất là bài “Fernando” của ABBA, ban nhạc gắn liền với thế hệ 7X của cô. Lời bài hát là những hoài niệm của hai người bạn già đã cùng nhau chiến đấu cho tự do ở Mexico đầu thế kỷ XX.

    Bài hát kết thúc bằng một câu điệp khúc đầy cảm hứng:

    …If I had to do the same again
     I would, my friend, Fernando…

    (…Nếu phải làm lại
     Tôi vẫn sẽ làm, Fernando bạn ơi…)

    Có thể lúc này, ở một “đầu dây” nào đó trong trụ sở Bộ Công an, có một viên sĩ quan nào đó đang nghe tiếng đàn guitar réo rắt điệp khúc “Fernando”, tựa như chẳng cần biết đêm nay bão có về…

    …If I had to do the same again
     I would, my friend…

    Trịnh Hữu Long/ Luật Khoa

  • LS Trần Vũ Hải gửi thư cho thủ tướng yêu cầu làm rõ những gian dối liên quan Bộ trưởng Nhạ

    Được sự đồng ý của giáo sư Nguyễn Tiến Dũng, tôi đã gửi thư yêu cầu làm rõ vụ ông Phùng Xuân Nhạ nhận chức chủ tịch Hội đồng chức danh Giáo sư Nhà nước không đúng quy định pháp luật và giải quyết báo cáo của giáo sư Dũng về giả khoa học của ông Nhạ. Thư được gửi đến Thủ Tướng Chính Phủ, Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục và Đào Tạo, Tổng Thư Ký Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước.

    Trong thư yêu cầu, tôi đã tường trình rõ sự việc, ý kiến pháp lý cùng nội dung báo cáo của giáo sư Dũng.

    Tôi hy vọng ông Phùng Xuân Nhạ và Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước sẽ sớm trả lởi vụ việc này, nếu cần tiến hành trao đổi trực tiếp với chúng tôi (tôi và giáo sư Dũng), với sự có mặt của những chuyên gia Anh Ngữ, Kinh tế và Pháp luật. Nếu đến ngày 28/2/2018 không có phản hồi chính thức từ ông Nhạ và Hội đồng này, tôi sẽ đăng nội dung thư yêu cầu này. Tạm thời cho đến thời gian đó, tôi sẽ chưa có ý kiến gì thêm.

    Vì một nền giáo dục và khoa học lành mạnh là mục đích của chúng tôi!

    Luật sư Trần Vũ Hải/Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam

  • Ý tưởng PHAN KIM KHÁNH

    “Khi nghe đến hàng trăm nghìn những sinh viên trẻ Hồng Kông, rồi hàng chục vạn người trẻ Hàn Quốc xuống đường biểu tình phản đối lãnh đạo cao nhất của chính quyền nước họ phải từ chức và chịu điều tra độc lập, phải trao trả quyền lực độc lập về cho nhân dân, tôi thấy đau đớn cho sự im lặng trong thân phận bé mọn của giới trẻ và sinh viên Việt Nam mình."

    "Hôm nay, sinh viên luật ở Mỹ lại có một hành vi chính trị được coi là quyền đương nhiên đến mức bình thường của một con người mà bất kỳ một công dân Hoa Kỳ nào cũng đều có thể thực hiện – họ chung tay đâm đơn kiện tân Tổng thống Donald Trump ra Toà án bảo hiến để chống lại sắc lệnh vừa mới ban hành của ông ấy khi họ cho rằng nó có dấu hiệu vi phạm vào Hiến pháp nước này…"

    "Tuổi trẻ và thế hệ trẻ của chúng ta đang ở đâu và làm gì? Họ học gì và nói gì với nhau trên Tổ quốc đầy thương tổn và ngày càng khánh kiệt này?"

    "Họ chỉ lo mưu cầu đời mình mà không tính dựng xây đất nước. Họ không hiểu giá trị của họ nên thành ra trở nên như những công dân đầu gỗ trên mảnh đất quê hương dung dưỡng chúng.”

    “Theo thống kê, 80% số cử nhân tốt nghiệp (thất nghiệp) đi làm xe ôm hoặc công việc phổ thông khác. Thế là chúng ta đào tạo ra một lũ vô dụng và đất nước thì không cần nguyên khí để phát triển nên mới để lực lượng hùng hậu đó đi làm công việc chân tay."

    "Tôi vẫn gọi những con người đó là những đứa trẻ và những công dân đầu gỗ. Bởi họ rất an phận thủ thường, chỉ cốt tìm việc lương ba cọc ba đồng hoặc bạ việc gì làm việc đó, không biết đến tình hình xã hội và đấu tranh để giành cơ hội sống tốt cho mình và tương lai con cháu mình.”

    “Tôi sinh ra ở làng quê nghèo, nơi mà những người thân của tôi phải dạy từ sớm trước cả tiếng gà gáy, để rồi ra đồng cấy cày, những người như bố tôi thì đi xây, đi sửa những ngôi nhà nhỏ…! Họ là những người vất vả nhất mà tôi từng thấy thế nhưng tôi cũng thấy họ là những người nghèo nhất mà tôi từng gặp."

    "Tôi sinh ra ở nơi mà mỗi người trẻ như tôi được đi học Đại học là niềm vinh dự cho cả gia đình dòng họ, Làng tôi nhiều người học giỏi, thanh niên học từ trường danh giá cho tới những đại học bình thường, từ những ngành học Hot cho tới những ngành học mà nghe tới đã không muốn học…! Họ học giỏi và ra được trường, nhưng họ chẳng xin được việc."

    "Tôi đi học, được chơi với những người bạn mới, họ đưa tôi đi tới những nơi sang trọng mà ở quê tôi chỉ nghĩ nó tồn tại trong phim, họ đưa tôi đi ăn những món ăn đắt tiền nếu quy giá cũng bẳng cả đàn gà bà tôi nuôi mỗi năm. Họ cho tôi những lọ nước hoa mà tôi vừa dùng vừa thấy tiếc mùi hương giá cả cân gạo. Tôi thường cau mày mỗi khi ngồi lại và nghĩ, giá như người dân quê tôi được hưởng thụ những thứ đó, chỉ 10% thôi thì có thỏa cái công họ làm lụng vất vả không?"

    "Tôi yêu chính trị, bạn bè tôi nói tôi là chính trị gia, là người có ước mơ vĩ đại này nọ…! Nhưng với tôi, làm chính trị không phải để đạt được cái gì to tát như Đại biểu Quốc hội, bộ trưởng, chủ tịch này nọ…! Với tôi làm chính trị là đơn giản là san cho con đường của các em nhỏ tới trường được dễ dàng, cho đất cày của Bà con Nông dân quê tôi được mền lúa cấy lên tươi tốt. Đơn giản là cho người với người sống yêu thương nhau..!”

    "Con yêu bố mẹ những người quan trọng nhất trong cuộc đời này. Có lỡ sau này con gặp điều gì trắc trở, bố mẹ hãy vững tin vào con nhé."
    ---
    Phan Kim Khánh sinh năm 1993, bị bắt ngày 21/3/2017, khi chỉ còn mấy tháng nữa là xong chương trình 5 năm đại học. Anh là Chủ tịch Hội sinh viên Khoa Quốc tế, Đại học Thái Nguyên. Anh bị cáo buộc tội tuyên truyền chống nhà nước (điều 88). Hiện Phan Kim Khánh bị giam ở trại giam Cẩm Sơn 1 Thái Nguyên. Theo báo chí nhà nước, từ cuối năm 2015 đến nay, Phan Kim Khánh lập và quản trị 2 blog lấy tên là “Báo Tham nhũng” và “Tuần Việt Nam”; 3 trang trên mạng xã hội facebook lấy tên là “Báo Tham Nhũng”, “Tuần Báo Việt Nam” và “Dân chủ TV”; 2 kênh trên mạng xã hội YouTube lấy tên là “Việt Báo TV” và “Việt Nam online”.

    FB Khue Doan

  • Nhà báo Phạm Đoan Trang được tha về nhưng bị bao vây nhà

    Nhà báo Đoan Trang vừa về đến nhà riêng. Chị gọi điện thoại cho tôi trong bóng tối, điện và Internet trong nhà đều đã bị cắt hết. Trang nói họ tạm cho về, sẽ tiếp tục lên làm việc trong những ngày tới. Phía an ninh nói với Trang rằng chị đừng mong ra khỏi nhà dù chỉ một bước chân, hiện người của họ đã bao vây khắp chung cư chị ở. 

    Trang nói với tôi có lẽ họ chuẩn bị bắt giam chị. Hôm nay chị bị đưa đến A92, số 3 phố Nguyễn Gia Thiều, trụ sở tiếp dân của cơ quan an ninh Bộ công an. Họ ép chị phải ký nhận những bài phỏng vấn từ năm 2015, những thứ chị không còn chút ấn tượng. An ninh muốn biết chị in sách Chính Trị Bình Dân ở đâu, in ra sao. Một bên ép, một bên không có gì để nói, cứ như vậy từ trưa cho đến bây giờ. 

    Nhà báo kể lại việc bị đưa đi vào trưa nay, chị nói an ninh lừa mẹ chị họ là người của EU đến thăm. Khi mẹ chị vừa mở cửa thì họ xông vào nhà. Chị nói “nếu mà mẹ chị không mở, có khi hôm nay cả chục người sẵn sàng phá cửa để lôi chị đi. Họ đang rất muốn bắt chị rồi”. “Đây là bao vây, triệu tập liên tục, gây sức ép trước khi muốn bắt người” Trang cho biết. 

    Chị bảo ngồi trong đó lạnh với đau buốt chân, đầu gối của chị nhức lắm. Vết thương mà họ đánh chị, có lẽ cả đời cũng không thể lành. 

    Để chị lên nhà, họ không quên đe dọa, muốn lớn chuyện thì sẽ cho lớn chuyện, đừng mong sẽ đi đâu được, ở yên đấy đi và sắp tới ngoan ngoãn mà lên làm việc.

    FB Trịnh Kim Tiến

  • Liên Hiệp Quốc kêu gọi Việt Nam thả tự do cho các nhà hoạt động

    Liên Hiệp Quốc kêu gọi Việt Nam trả tự do cho những nhà hoạt động môi trường và blogger bị kết án tù thời gian vừa qua.

    Đặc ủy về Nhân quyền và các chất thải nguy hại, Baskut Tuncak nói việc Việt Nam bỏ tù các bloggers và các nhà hoạt động vì những công việc hoàn toàn hợp pháp mà họ đã làm để nâng cao nhận thức cộng đồng về môi trường, là không chấp nhận được.

    Các chuyên gia về nhân quyền của UN kêu gọi giới chức Việt Nam trả tự do cho nhà hoạt động Hoàng Đức Bình, anh Nguyễn Nam Phong, những người đã bị kết tù vì các hoạt động phản đối Formosa xả chất thải độc ra môi trường hồi năm 2016.

    Hôm 6/2 vừa qua, tòa án Nhân dân tỉnh nghệ An đã kết án anh Hoàng Đức Bình 14 năm tù với hai tội danh là chống người thi hành công vụ và lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm quyền và lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.

    Phiên tòa này cũng kết án tù anh Nguyễn Nam Phong 2 năm tù về tội chống người thi hành công vụ. Anh Nguyễn Nam Phong là tài xế cho linh mục Nguyễn Đình Thục trong đợt đi kiện công ty Formosa rà tòa hồi tháng 2 năm ngoái.

    Đặc ủy của Liên Hiệp Quốc về quyền tự do biểu đạt, David Kaye, nói rằng ông đặc biệt quan ngại trước tình trạng gia tăng bắt bớ những nhà hoạt động ở Việt Nam.

    Liên Hiệp Quốc đề cập đến trường hợp của blogger Mẹ Nấm, tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị kết án tù 10 năm, và nhà báo tự do Nguyễn Văn Hóa, người bị kết án tù 7 năm hồi tháng 11 năm ngoái. Cả hai đều là những người có tiếng nói chỉ trích vụ xả thải độc ra môi trường của công ty Formosa.

    Đặc ủy David Kaye gọi những án tù dành cho những nhà hoạt động này đã vi phạm quyền tự do biểu đạt và quyền được tiếp cận các thông tin quan trọng của người dân Việt Nam.

    RFA

  • NHÀ BÁO PHẠM ĐOAN TRANG BỊ AN NINH “MỜI ĐI” VÌ “CHÍNH TRỊ BÌNH DÂN”

    Khoảng hai giờ chiều hôm nay, ngày 24 tháng 2 năm 2018, hai an ninh Bộ công an đã đến nhà riêng của nhà báo Phạm Đoan Trang lừa mẹ chị mở cửa cho vào trong nhà và đưa chị đi mất. Từ lúc đó đến nay mẹ chị không còn liên lạc được với con gái. 

    Họ đi xe hơi đến trước chung cư Lê Đức Thọ, hai an ninh, một nam, một nữ lên nhà đưa Trang đi, những người khác ở dưới đứng chờ. Hai an ninh này chính là nhưng người đã bắt giữ tuỳ tiện, ép Trang làm việc sau khi nhà báo tiếp xúc với phái đoàn EU mấy tháng trước. 

    Không văn bản, giấy tờ, họ yêu cầu Đoan Trang đi theo bằng miệng. Lý do đưa ra là để làm rõ về quyển sách Chính Trị Bình Dân mà chị viết.

    Tác giả của cuốn Chính Trị Bình Dân mới đây vừa được tổ chức nhân quyền quốc tế People in Need trao giải thưởng Homo Homini. Đây là một giải thưởng vinh dự, không có hiện vật nhằm vinh danh những cá nhân "có cống hiến cho sự phát triển về nhân quyền, dân chủ, và giải pháp phi bạo lực cho xung đột chính trị". 

    Về cuốn sách Chính Trị Bình Dân, đó là một quyển sách chính trị vô cùng hữu ích cho người Việt. Quyển sách với những giá trị học thuật cao được trình bày một cách dễ hiểu cho người đọc; mong muốn của tác giả là những người dân bình thường nhất qua ngòi bút của chị cũng có thể hiểu rõ về chính sách, chính trị và xã hội...

    Sách dày khoảng 500 trang và hiện đang được bán rộng khắp trên Amazon. Theo như chị cho biết thì quyển sách vừa được chỉnh sửa và tái bản lại lần hai với một số thay đổi. 

    Việc in ấn sách vô cùng khó khăn và liên tiếp gặp phải sự cản phá từ phía an ninh. Khi chị ở nhà riêng thì thường xuyên bị phá bằng cách cắt điện, cắt nước và cắt mạng Internet. Để tránh tình trạng bị giam lỏng tại nhà và sự phá rối đang làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của mẹ già, cũng như thuận tiện cho việc xuất bản sách nhà hoạt động phải rời khỏi nhà, ở nhờ nhiều nơi khác nhau. 

    Tết Nguyên Đán đến, không đành lòng để mẹ đón Tết một mình, Đoan Trang quyết định về nhà để ăn Tết với mẹ thì trưa mồng 9 Tết, chị lại bị an ninh đến đưa đi trước mặt mẹ mình.

    FB Trịnh Kim Tiến

  • ĐÁNH CHO SỬ TRI NAM QUỐC ANH HÙNG CHI HỮU CHỦ

    Chiến thắng mùng 5 Tết Kỷ Dậu 1789 của hoàng đế Quang Trung đã chặn đứng âm mưu xâm lược Đại Việt của nhà Mãn Thanh, làm tiêu tan ước mong rệu rã quyết khư khư ôm lấy ngai vàng mục ruỗng của Lê Chiêu Thống, khép lại một giai đoạn nhục nhã trong lịch sử nước Nam khi mà “Nước Nam ta từ khi có đế, có vương tới nay, chưa thấy bao giờ có ông vua luồn cúi đê hèn như thế. Tiếng là làm vua, nhưng niên hiệu thì viết là Càn Long, việc gì cũng do viên tổng đốc, có khác gì phụ thuộc vào Trung Quốc?" (Hoàng Lê Nhất Thống Chí).

    Mùng 5 tết Kỷ Dậu 1789, Đại Việt hoàn toàn sạch bóng quân xâm lược đuôi sam. Chủ soái Tôn Sĩ Nghị cuống quít tháo chạy qua cầu phao sông Hồng để trốn chạy về biên giới. Hứa Thế Hanh bị bêu đầu giữa trận tiền, Sầm Nghi Đống hoảng sợ thắt cổ tự tử. Nhiều chiến tướng khác như Hình Đôn Hành, Trương Triều Long, Lý Hóa Long, Thượng Duy Thăng đã phải chấm dứt cuộc đời binh nghiệp bằng cái chết ô nhục trên mảnh đất phương Nam nhỏ bé, nơi mà năm thế kỷ trước đó, Nguyên Thế Tổ Hốt Tất Liệt đã phải cay đắng thốt lên “Đại Việt là chỗ ngứa trong trái tim ta!”. Và những cái chết nhục nhã đó chỉ đáng để mua lấy một tiếng cười của nữ sĩ Hồ Xuân Hương:

    Ghé mắt trông lên thấy bảng treo 
    Kìa đền thái thú đứng cheo leo 
    Ví đây đổi phận làm trai được 
    Thì sự anh hùng há bấy nhiêu
    (Hồ Xuân Hương – Miếu Sầm thái thú)

    Hơn 200 năm sau, Trung Quốc vẫn chưa hề từ bỏ âm mưu xâm lược, đe dọa toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền quốc gia của Việt Nam và đã nhiều phen động binh gây hấn. Thời thế và tình hình ngày nay có nhiều đổi thay khác xưa, nhưng Trung Quốc vẫn luôn tỏ ra hung hăng hiếu chiến. Những kẻ ôm chân giặc như Trần Ích Tắc, Trần Thiêm Bình, Lê Chiêu Thống thì thời nào cũng có nhưng lòng dân bài Trung kháng Hán bảo vệ tổ quốc thì muôn đời vẫn bất biến.

    FB Lê Quang Huy

  • LỜI CHÚC NGÀY TẾT

    Đất nước Israel, một đất nước vong quốc 2000 năm. Năm 1947 họ lập quốc lấy lại vùng đất vốn là của người Do Thái. Khó khăn trăm bề, đất nước toàn là sa mạc, tài nguyên gần như bằng không, thiếu nước ngọt, nhưng họ vẫn trụ được trước thế giới Ả Rập. Sao họ làm được như vậy? Đấy là tinh thần dân tộc của người Do Thái "Sang năm, hẹn gặp nhau ở Jerusalem!". Một tinh thần không hề phai nhòa qua 2 thiên niên kỷ. 

    Khi chiến đấu chống quân ngoại xâm người ta cần tinh thần dân tộc. Tinh thần này nó rất thiêng liêng, nó làm cho con người vị quốc vong thân mà không đòi hỏi gì. Trước khi lập quốc, người Do Thái tuy vong quốc nhưng họ rất thành công những nơi mà họ tá túc. Người ta nói, người Do Thái có tố chất thông minh, điều đó đúng, nhưng điều quan trọng là trong họ, tinh thần dân tộc chưa hề bị mai một qua nhiều thế hệ. Thông minh không lấy lại được đất nước, cốt lõi phải có tinh thần dân tộc.

    Từ chỗ người Do Thái thành công xứ người lại quyết bỏ nơi ấy trở về cố hương để lập quốc chịu mọi thiệt thòi, điều đó cho thấy tinh thần của họ đáng ngưỡng mộ. Ngày nay đất nước này đã là một quốc gia hùng cường dựa trên nền tảng tự do dân chủ. 

    Ngày nay giáp tết, người Việt hải ngoại về quê hương ăn tết để tìm kiếm niềm vui đoàn tụ, và cũng chỉ thế thôi, nó không mang ý nghĩa tinh thần dân tộc quay về cố hương để chiến đấu cho một quốc gia tiến bộ. 

    Người Do Thái khi xưa từ bỏ phú quý bản thân để về cố huơng lập quốc. Thì hôm nay, Việt Nam đang bị cảnh ngược lại. Người Việt Nam sẽ bỏ quê hương ra đi nếu có điều kiện. Dòng người Việt tỵ nạn chưa bao giờ ngớt khi mà ngày nay, giới có tiền tìm cách đầu tư thẻ xanh cho con cái. Họ thấy sự vinh hoa phú quý tại đất nước này không bền, vì thế họ bỏ quê không một chút tiếc nuối để tìm đến xứ thịnh vượng nhằm duy trì vinh hoa phú quý bền vững hơn mà thôi. Khi trong nước thì ngậm họng, khi ra nước ngoài cũng chỉ chăm chú vào cuộc sống riêng. 

    Israel từ vong quốc thành đất nước cường thịnh ngày nay, còn Việt Nam thì sao? Quốc gia chưa vong nhưng nó đang nằm trong tay một nhóm thiểu số đang đi ngược lại lợi ích quốc gia. Đất nước đang nằm ngoài tầm với của nhân dân. Đất nước này sẽ trôi về đâu? Về tay nhân dân hay về tay ngoại bang? Chưa biết, nhưng nếu cứ tiếp tục thờ ơ kiểu này, đất nước sẽ không thuộc về nhân dân. 

    Năm mới, tôi không chúc thịnh vượng cho ai hết, tôi mong con người xứ Việt thức tỉnh và nhìn ra mối nguy của dân tộc này. Tôi chúc dân tộc này có một phần tinh thần người Do Thái, nhiêu đó là quá đủ. Khi vong quốc, an khang thịnh vượng có ý nghĩa gì?

    FB Đỗ Ngà

  • VALENTINE: VIẾT CHO HỘI FA (FOREVER ALONE)

    P/s: Bài post lại vì nhớ nụ cười của Thúy Nga và tri ân những người đang bị cầm tù vì dám yêu quê hương đất nước!

    Mấy bữa nay nghe điện thoại thấy mi khóc nức nở, ta hiểu lắm, ta biết mi yêu mất rồi! Khốn khổ thân mi, đàn bà quá ba mươi mà yêu thật thì kinh khủng lắm. Sự trải nghiệm cho ta biết rằng mi đang vật vã, điên cuồng với nỗi nhớ. Càng lớn tuổi người ta càng thận trọng nhưng lại yêu mãnh liệt như cái thủa đôi mươi, cái thủa yêu mà chưa biết tính toán, chỉ biết rằng yêu là yêu...Ngày nay, đã biết là sẽ khổ, đã rành mọi phép tính nhưng sao vẫn...ngu ngơ...

    Ta đã từng như mi, yêu tha thiết một người, yêu cháy lòng cháy dạ để rồi một ngày họ quay lưng, mọi thứ cũng tan biến theo họ...Ta chơi vơi, bơ vơ, lạc lõng với ngay cả chính mình. Ta nhận ra, một người đàn ông không phải là tất cả. Cứ việc yêu đi nhưng đừng đặt họ là cả thế giới. Họ tỏa sáng hay biến mất thì thế giới vẫn tồn tại!

    Tình yêu nam nữ không giúp ta bớt cô độc. Ta không hiểu lý do tại sao ta vẫn thấy lòng hoang mang và trống trải cô quạnh...Bởi thế giới của ta và họ quá nghèo nàn, bởi vì ta ích kỷ, ta chỉ biết riêng ta...

    Ta chẳng quan tâm tới xã hội, chẳng biết rõ và bận tâm đến chính trị, chẳng biết tủi, biết hờn khi so sánh nơi ta đang sinh sống với những miền đất khác trên thế giới...Để rồi trong nỗi đau tận cùng, ta nhận ra nỗi đau của mình chỉ như hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc mênh mông những nỗi trầm khổ của đồng bào và nhất là nỗi đau của một dân tộc, nỗi đau của một đất nước chìm ngập trong bóng tối của một chế độ độc tài và hoang tưởng!

    Và ta biết yêu, yêu mãnh liệt lại lần nữa. Yêu mà không sợ hãi, yêu mà không sợ bị bỏ rơi, yêu mà không còn cảm thấy cô đơn hay cô độc. Tình yêu đó dạy ta nhiều bài học, dạy ta lòng bao dung, khơi gợi trong ta lòng trắc ẩn. Tình yêu đó lớn lao hơn nhiều thứ tình cảm nam nữ, không có sự vị kỷ, không có hờn ghen, chỉ có tự nguyện cho đi mà không cần nhận lại. Ta đã và đang được sống những ngày tháng có ý nghĩa, được nhận ra sự thật, được nói sự thật, biết cảm nhận sự đắng cay, đau xót, thương tiếc cho những mảnh đời và ta biết trao ban đi để nhận được những hạnh phúc hơn hẳn thứ hạnh phúc mà một người đàn ông có thể mang lại!

    Valentine: Ta ước mi cũng như những người bạn khác của ta: hãy đặt người đàn ông, đàn bà của đời mình vào một góc trang trọng trong trái tim. Những phần còn lại, xin hãy mở ra, rồi bạn sẽ thấy một thứ tình khác cũng vô cùng cao đẹp, thứ tình đó là mãi mãi, không bao giờ phản bội bạn. Đó là tình yêu quê hương, đất nước, yêu đồng bào - những người anh em cùng dân tộc,. Yêu những con người cùng khổ, những mảnh đời bất hạnh. Yêu những con người kiên cường, dũng cảm dám hy sinh bản thân để đòi hỏi sự công bằng và tự do cho một dân tộc. Yêu những ai mang trong tim và khối óc sự trăn trở, sứ mệnh, hoài bão tìm lại bằng được tương lai cho một đất nước. Đất nước ấy đang chứa đựng tương lai của bạn, của tôi và tất cả con cháu chúng ta! 

    HÃY YÊU ĐI VÀ BẠN SẼ THẤY: NEVER ALONE!

    FB Bạch Cúc

  • People In Need trao giải thưởng quốc tế Homo Homini cho nhà hoạt động Phạm Đoan Trang

    Một nhà hoạt động nhân quyền của Việt Nam là bà Pham Doan Trang vừa được tổ chức People In Need trao giải thưởng quốc tế Homo Homini vì “sự dũng cảm không mệt mỏi khi theo đuổi một sự thay đổi dân chủ cho đất nước của mình, bất chấp sự sách nhiễu và khủng bố".

    Trong thông báo được phát đi hôm 13/2/2018, giải thưởng đã mô tả bà Phạm Đoan Trang như là một trong những nhân vật lãnh đạo của các nhà bất đồng chính kiến ​​đương thời của Việt Nam.

    Nói về việc giải thưởng Homo Homini năm nay được trao cho mình, bà Phạm Đoan Trang cho biết: "Sẽ tốt hơn nếu chúng ta sống trong một thế giới mà những giải thưởng như thế này không hề tồn tại".

    People in Need là một tổ chức nhân quyền quốc tế có trụ sở tại Cộng hòa Séc, hàng năm thường vinh danh những nhân vật có đóng góp đáng kể vào việc quảng bá cho nhân quyền, dân chủ, và các giải pháp bất bạo động đối với các xung đột chính trị.

    Giải thưởng Homo Homini của People in Need được trao từ những năm 1990. Giải thưởng này sẽ được trình chiếu tại Liên hoan phim nhân quyền lớn nhất thế giới One World Film Festival. Năm nay, bộ phim nói về cuộc đời hoạt động của bà Trang ở Việt Nam sẽ được trình chiếu vào ngày 5/3 tại Prague Crossroads (Cộng Hòa Séc).

    ----
    Thông cáo báo chí về giải thưởng Homo Homini được trao cho bà Trang:

    https://www.clovekvtisni.cz/…/the-homo-homini-prize-for-20FB 

    FB Phạm Lê Vương Các

  • Đinh La Thăng- 7

    Đái không qua ngọn cỏ,
    Nhưng hai người đàn bà,
    Đứng trước vành móng ngựa,
    Mẹ Nấm và Mẹ Nga

    Đã không hề than khóc,
    Không xin xỏ điều gì.
    Khác với hai “quan lớn’,
    Tức hai bậc nam nhi.

    Nguyên nhân sự khác ấy
    Không chỉ ở tính người,
    Mà còn ở mục đích
    Họ đeo đuổi ở đời.

    *
    Nếu là bậc trượng nghĩa,
    Thì tôi nghĩ ông Thăng,
    Không khóc, không xin lỗi,
    Nét mặt lạnh như bằng,

    Và nói: “Tôi chỉ thế.
    Các ông cứ giết tôi.
    Nhưng vấn đề thực chất
    Chỉ phe nhóm mà thôi!”

    Còn ông Thanh, đáng lẽ
    Câu phải nói đầu tiên
    Trước bàn dân thiên hạ
    Là: “Các ông đê hèn

    Bắt cóc tôi từ Đức
    Chứ tôi không tự về.
    Dám lừa cả thế giới,
    Các ông là bầy hề!”

    *
    Xem ra, Bê-Mười-Bốn
    Đã không giúp hai ông
    Suy ngẫm và lần nữa
    Được “sáng mắt, sáng lòng”.
    _________

    Bác nào rỗi thì xem tiếp để tham khảo.

    B14

    Tù cũng ba bảy loại.
    Tù nhục và tù vinh.
    Tù quan tham cộng sản.
    Tù “diễn biến hòa bình”.

    Có sự khác nhau lớn,
    Như bóng tối, mặt trời,
    Tự hào và nỗi nhục.
    Như dòi bọ và người.

    Người yêu nước bị bắt,
    Dân xuống đường tuần hành.
    Cả thế giới khâm phục,
    Khen thưởng và vinh danh.

    Quan tham khi tù tội
    Bị đồng chí bỏ rơi.
    Bị dân tình khinh bỉ
    Và nguyền rủa suốt đời.

    Dòi bọ vẫn dòi bọ,
    Dẫu uống rượu nghìn đô.
    Người vẫn Người Cao Quý,
    Dẫu bị tước tự do.

    Và đây là bài học.
    Đừng ngu mà tớn lên
    Chui vào đảng đục khoét,
    Thành dòi bọ đê hèn.

    Giờ ở Bê-Mười-Bốn,
    Nếu ngẫu nhiên gặp nhau,
    Dòi bọ chui xuống đất.
    Người thì ngẩng cao đầu.
    _________

    ĐINH LA THĂNG - 1

    Đảng vừa ký lệnh bắt
    Một ông quan rất to,
    Về một tội nào đó,
    Nghe nói cũng rất to.

    Cái tội rất to ấy,
    Nếu có, đã từ lâu.
    Nếu có, đảng đã biết.
    Nhưng ông vẫn được bầu.

    Tức từ quan nhỡ nhỡ,
    Ông thành quan cực to.
    Được chín trăm tờ báo
    Cùng vỗ tay hoan hô.

    Thế mà, rụp một cái,
    Nay đảng lại bắt ông
    Về cái tội đã biết
    Nhưng lờ coi như không.

    Và chín trăm tờ báo,
    Theo lệnh đảng, đồng thanh
    Lên án ông quan ấy,
    Gay gắt và cạn tình.

    Lên án vì cái tội,
    Nếu có, đã từ lâu
    Mà báo lờ không biết,
    Trước khi ông được bầu.

    Trước sau chỉ có vậy.
    Ông Thăng là ông Thăng.
    Đảng ghét thì ông giáng.
    Đảng thích thì ông thăng.

    *
    Hoàn toàn không quen biết.
    Yêu mến lại càng không,
    Nhưng nghe tin bị bắt,
    Tôi thấy thương cho ông.

    Thương cho cả ta nữa.
    Thích thì được lên voi.
    Không thích phải xuống chó.
    Đảng quyết định, thế thôi.

    Không có chuyện cãi lại.
    Vì được nói xưa nay
    Là chín trăm tờ báo.
    Mà nói láo hàng ngày.

    Thiếu Tam Quyền Phân Lập
    Thì sẽ chẳng có gì.
    Chẳng có gì ngoài đảng.
    Tôi nói thì tin đi.

    *
    Tự nhiên cứ muốn biết,
    Giờ ngồi trong nhà lao,
    Ông Thăng đang suy nghĩ
    Về đảng như thế nào.

    Suy nghĩ cả về chuyện
    Tự do và nhân quyền.
    Chắc giờ ông thấu hiểu
    Tình cảnh người dân đen.
    _________

    ĐINH LA THĂNG - 2

    Sa cơ, chỉ một bước,
    Bí thư thành nhà Hồ,
    Ủy viên bộ chính trị,
    Bỗng trở thành tội đồ.

    Hà Nội đêm nay rét,
    Thương ông Đinh La Thăng
    Ở trại Bê - Mười - Bốn,
    Nằm trên sàn xi măng.

    Chắc ông thấy lạnh lắm.
    Không chỉ vì mùa đông,
    Mà vì sự ghẻ lạnh
    Của các đồng chí ông.

    Các đồng chí thân thiết
    Tung hô ông gần đây.
    Nay quay lưng không biết,
    Không chìa một ngón tay.

    Chắc ông nghĩ nhiều lắm
    Về thế thái nhân tình.
    Chắc ông thấm thía lắm
    Cái “vĩ đại”, “quang vinh”.

    Sàn xi măng buốt lạnh,
    Hà Nội, đêm mùa đông.
    Vì sao cả thế giới
    Quay lưng lại với ông?

    *
    Cũng ở Bê - Mười - Bốn,
    Cách chỉ mấy bức tường,
    Còn có những người khác.
    Họ, những người dân thường.

    Họ là Trương Minh Đức,
    Một ký giả tài ba.
    Kỹ sư Phạm Văn Trội,
    Cô giáo Lê Thu Hà.

    Trong số họ còn có
    Luật sư Nguyễn Văn Đài.
    Nguyễn Trung Tôn, linh mục...
    Bị oan sai, tù sai.

    Họ, nạn nhân cộng sản,
    Oan trái và bất công.
    Trong chừng mực nào đó,
    Họ, nạn nhân của ông.

    Họ, những người yêu nước,
    Yêu dân chủ, tự do.
    Xả thân vì việc nghĩa,
    Dám chấp nhận rủi ro.

    Họ không hề buồn chán,
    Không cô đơn như ông.
    Bên họ có chính nghĩa,
    Lương tri và cộng đồng.

    Ông, quan to cộng sản,
    Bị đạp xuống bùn đen.
    Họ, dân thường, thế giới
    Ngưỡng mộ và nhắc tên.

    *
    Giờ, cùng chung một trại,
    Cùng nằm sàn xi măng,
    Cùng nạn nhân cộng sản,
    Ông nghĩ gì, ông Thăng?

    Giờ chắc ông sẽ nhớ,
    Chỉ mấy tháng trước đây
    Chính ông đã im lặng,
    Tức là ông tiếp tay

    Cho thằng Hùng bặm trợn,
    Một côn đồ giả danh,
    Đánh đập cô Mỹ Hạnh
    Ngay ở đất Sài Thành.

    Cũng được ông cho phép,
    Rất ngang nhiên, người ta
    Phun nước, bắt giải tán
    Lễ tưởng niệm Hoàng Sa.

    Ông, bí thư thành ủy,
    Cho phép đám an ninh
    Chặn cửa bọn “phản động”,
    Đàn áp người biểu tình...

    Giờ, một mình đơn độc
    Trên sàn lạnh xi măng,
    Tất cả những điều ấy,
    Ông nhớ không, ông Thăng?

    Vẫn biết ông, cộng sản,
    Không tin thần, tin trời,
    Nhưng có thể chút ít
    Tin Nhân Quả ở đời.
    _________

    ĐINH LA THĂNG - 4

    Tự nhiên nghĩ, cũng lạ,
    Sao không giống quan ta,
    Ông Thăng, tham nhũng thế,
    Mà không có vi-la.

    Không có biệt phủ khủng
    Như các quan địa phương.
    Nghe nói ông chỉ ở
    Một căn hộ bình thường.

    Không có cả bồ nhí,
    Ông này thật cù lần.
    Không con rơi, con vãi,
    Còn thua cả thằng dân.

    Trong sinh hoạt, nghe nói,
    Cũng ô-kê như ai,
    Trừ cái món rượu khủng,
    Mà có thể tin sai.

    Cũng lạ, không hề thấy
    Con số cụ thể nào
    Số tiền ông tham nhũng,
    Ở đâu và vì sao.

    Nếu có, chắc bác Trọng
    Nhất định sẽ không tha.
    Quanh đi rồi quẩn lại
    Chỉ hai tội, đó là

    Cái vụ tám trăm tỉ
    Ở Ngân Hàng Đại Dương.
    Và vụ nhà máy điện
    Ở Thái Bình thân thương.

    (Mời xem bác Buôn Gió
    Nói về hai vụ này
    Trong một bài của bác
    Được đính kèm dưới đây).

    Tóm lại là lạ lắm.
    Người già hay đa nghi.
    Hay bác Trọng làm quá?
    Hay có uẩn khúc gì?

    Hay ông chịu nhân quả
    Vì đập phá chùa chiền?
    Việc ấy nghiệp lớn lắm.
    Mà có thể đến liền.

    *
    Ta, dân đen, ú ớ,
    Dễ khen chê hội đồng.
    Cẩn thận kẻo bị hớ,
    Rồi lòng thẹn với lòng.
    _________

    ĐINH LA THĂNG - 5

    Nói thật, tôi cũng tiếc
    Cho ông Đinh La Thăng.
    Có vẻ người tử tế.
    Cũng có vẻ tài năng.

    Với hai phẩm chất ấy,
    Nếu là người bình thường,
    Ông được hưởng yên ổn,
    Hạnh phúc và yêu thương.

    Thế mà nay tù tội.
    Một, là do mệnh trời.
    Hai, cũng do ông nữa.
    Vì ông muốn hơn người.

    Ông chức to, xin hỏi
    Đã được lợi cái gì?
    Mà phải mang cái nhục
    Đập phá chùa Liên Trì?

    Tội phá chùa lớn lắm.
    Nghiệp chướng đến nhiều đời.
    Sẽ vì ông, nghiệp ấy
    Còn làm hại nhiều người.

    Ông tớn lên vào đảng.
    Tớn lên leo chức cao,
    Mà không chịu tìm hiểu
    Đảng ấy là thế nào.

    Ông cũng chẳng thèm biết -
    Không hay ho gì đâu
    Các đồng chí cộng sản.
    Chỉ hằm hè giết nhau.

    Giờ ông ngồi bóc lịch,
    Thấm thía sự hơn thua.
    Thấm thía cả cái giá
    Vào đảng và phá chùa.

    Tôi và nhiều người khác
    Tránh được hai điều này.
    Khổ thì cũng có khổ,
    Nhưng thanh thản xưa nay.

    Nhân tiện, dẫu hơi muộn,
    Xin phép có lời khuyên,
    Để ra tù, hy vọng
    Ông được sống bình yên -

    Muốn tâm thức an lạc
    Và trong lòng thảnh thơi,
    Một, tránh không nổi tiếng.
    Hai, tránh chỗ đông người.
    _________

    ĐINH LA THĂNG - 6

    Có ba điều, Phật dạy,
    Không giấu được người đời.
    Đó chính là Sự Thật,
    Mặt Trăng và Mặt Trời.

    Vậy thì sớm hoặc muộn,
    Sự Thật vụ Ông Thăng
    Người ta cũng thấy rõ
    Như Mặt Trời, Mặt Trăng.

    *
    Còn thấy cả Sự Thật,
    Không hôm nay thì mai:
    Thực chất ông tổngTrọng
    Là thế nào, là ai?

    FB Tân Thái Bá

  • 27 TẾT ĐI THĂM - NHẬN ĐƯỢC TIN CON ĐÃ BỊ CHUYỂN TRẠI XA

    Sáng nay theo lịch thăm nuôi tôi mang theo đồ đạc đã chuẩn bị trước đó đến trại giam để thăm con. Khi đến Trại giam tỉnh Khánh Hoà thì tôi nhận được tin Quỳnh đã bị đầy ra tận trại 5, Thanh Hoá. Không một văn bản giấy tờ, công an trại giam Khánh Hoà chỉ thông báo bằng miệng khi tôi đến. Hôm nay đã là 27 Tết rồi, họ có cần phải tàn ác thế với gia đình chúng tôi? 

    Thứ hai ngày 05/02/2018 . Tôi đi thăm Quỳnh họ không một lời thông báo. Họ cố tình chờ đến sát Tết, sau khi đã đưa mẹ của Nấm Gấu đi thật xa chúng nó rồi mới cho gia đình tôi được biết. 

    Nếu như tôi là tôi của chục năm về trước, nếu như tôi cần phải lo cho các cháu tôi, Nấm và Gấu, thì dù họ có chuyển con tôi đi đến đâu tôi cũng không quan tâm, tôi có thể đi bất cứ nơi nào để thăm nom con mình. Nhưng bây giờ tôi đã hơn 60, không chỉ có cháu nhỏ con tù mà trên vai còn có mẹ già phải gánh. Chính quyền này biết rõ điều đó hơn ai hết, nhưng họ vẫn cố tình đầy Quỳnh ra tận ngoài Bắc sau khi đã giáng lên cả gia đình chúng tôi bản án 10 năm tù. 

    Trại 5 Thanh Hoá khét tiếng về sự heo hút, mới đây tôi đọc báo còn thấy tin nó bị cô lập trong dòng nước lũ, với sức khỏe của con tôi hiện nay làm sao để chống chọi và chịu đựng được ở một nơi như thế? Chẳng phải họ đang muốn giết con tôi mà không cần dùng dao súng, muốn nó chết dần trong tù đày khổ ải hay sao? 

    Bản án 10 năm không đủ khiến họ hả hê, nước mắt chia lìa mẫu tử không khiến họ cảm thấy một chút dao động, vào ngày 27 Tết họ tiếp tục đâm thêm nhát dao cho chúng tôi bằng chết.

    FB Tuyet Lan Nguyen

  • VỀ MỘT GIA ĐÌNH KHÔNG CÓ TẾT

    Những ngày giáp Tết đọc một bản tin ở tỉnh An Giang thật đau lòng.

    Cả một gia đình, gồm vợ chồng, con cái và người thân thích phải ngồi tù trong nhiều năm tới chỉ vì niềm tin tôn giáo của họ.

    Đó là gia đình ông Bùi Văn Trung, là những tín đồ theo Phật giáo Hoà Hảo Thuần tuý, một tổ chức tôn giáo không được nhà nước công nhận.

    Vào một dịp lễ giỗ gia đình vào năm ngoái, chính quyền đã bao vây đạo tràng của ông Trung, dùng Cảnh sát Giao thông để thực hiện hành vi khám xét, ngăn không cho các đồng đạo của ông được vào dự đám dỗ.

    Hành vi ngăn cản đám giỗ - là ngăn cản một tín ngưỡng không thể thiếu trong tất cả các gia đình VN, cho thấy An Giang đang thi hành một chính sách hà khắc đối với những người thuộc các tổ chức tôn giáo không được nhà nước công nhận, dù sinh hoạt tụ tập này là chính đáng và không thể bị ngăn cản.

    Việc ngăn cản có chủ ý của chính quyền An Giang đã vấp phải sự phản ứng của gia đình ông Trung, xung đột đã xảy ra và vài tháng sau cả gia đình ông bị bắt về tội gây rối trật tự công cộng và chống người thi hành công vụ.

    Tổng cộng 24 năm tù được chia ra cho những thành viên gia đình và người thân của họ trong phiên toà vào ngày hôm nay, 9/2/2018.

    Trước đây vào năm 2012, ông Bùi Văn Trung cùng con trai là Bùi Văn Thâm cũng đã đi tù tổng cộng 6 năm tù cũng vì các tội danh như trên.

    Trong câu chuyện này, rõ ràng ta thấy kẻ khơi mào dẫn đến sự xô xát và gây mất trật tự công cộng chính là Chính quyền tỉnh An Giang. Nhưng pháp luật đang nằm trong tay kẻ nắm quyền nên nạn nhân lại trở thành thủ phạm.

    Theo luật nhân quyền quốc tế về quyền tự do tôn giáo hay tín ngưỡng, việc sinh hoạt, thực hành tôn giáo hay tín ngưỡng là không phụ thuộc vào bất kỳ sự phê duyệt hay cấp phép nào của chính quyền. Chính quyền không được phép dùng đến mệnh lệnh hành chính để ngăn cấm việc thực hành, sinh hoạt tôn giáo hay tín ngưỡng vì lý do nó có được công nhận hay không.

    Việc đăng ký sinh hoạt tôn giáo hay tín ngưỡng chỉ nên là sự gợi ý, khuyến khích từ chính quyền chứ không phải là một yêu cầu bắt buộc.

    Tuy nhiên luật Việt Nam lại có quan điểm trái ngược, đặc biệt là tôn giáo. Muốn sinh hoạt tôn giáo thì tổ chức tôn giáo đó bắt buộc phải đăng ký với chính quyền, chỉ khi được nhà nước công nhận và cho phép hoạt động thì mới được phép sinh hoạt, bằng không các tổ chức tôn giáo này sẽ đặt ra ngoài vòng pháp luật.

    Trong vài năm trở lại đây, dưới sự chỉ trích của cộng đồng quốc tế, chính quyền VN hạn chế bắt giam các chức sắc, tín đồ vì các cáo buộc liên quan đến hoạt động tôn giáo hay tín ngưỡng của họ, mà chỉ bắt vì các tội danh “gây rối” hay “chống người thi hành công vụ” như là cách đối phó lại các chỉ trích từ cộng đồng quốc tế.

    Việc tuyên án tù cho các thành viên gia đình ông Trung vì bất kỳ lý do gì nhằm mục đích dập tắt niềm tin tôn giáo hay tín ngưỡng của họ, như là hành động gieo rắc nỗi bi ai trước ngày Tết cổ truyền dân tộc - ngày mà nhiều gia đình VN sẽ sum vầy thực hành nghi lễ tôn giáo và tín ngưỡng của họ bất chấp việc chính quyền cho phép hay không.

    Thương cho 6 mùa Tết nữa gia đình họ mới được sum vầy. Nhưng ngày nào VN còn duy trì chính sách hà khắc với tôn giáo, thiếu đi tinh thần đối thoại và lòng khoan dung tôn giáo, thì ngày đó còn nhiều gia đình sẽ đón những cái Tết trong sự oán thù.

    FB Phạm Lê Vương Các

  • HOÀNG ĐỨC BÌNH BỊ AN NINH TRA TẤN, ĐÁNH ĐẬP TRƯỚC KHI NHẬN ÁN 14 NĂM TÙ?

    Sáng nay ngày 06/02/2018, nhà cầm quyền Nghệ An tuyên phạt anh Hoàng Đức Bình 14 năm tù giam (7 năm tù về tội “Chống người thi hành công vụ” và 7 năm tù về tội “Lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích của tổ chức,công dân”). 

    Và anh Nguyễn Nam Phong bị tuyên phạt mức án 2 năm tù về tội “Chống người thi hành công vụ”. 

    Điều đáng chú ý tại phiên toà, khi Hoàng Đức Bình đứng dưới vành móng ngựa với đôi mắt vẫn còn thâm bầm, sống mũi trầy rách. Hình ảnh này khiến nhiều người bất mãn và cho rằng Hoàng Đức Bình đã bị an ninh cộng sản tra tấn, đánh đập trước khi phiên toà diễn ra. Dư luận cũng bày tỏ lo ngại cho tính mạng tù nhân lương tâm này trong suốt gần 14 năm còn lại trong nhà tù cộng sản đầy man rợ. 

    Được biết, Hoàng Bình là một thanh niên trẻ tham gia tích cực trong việc giúp đỡ công nhân đòi quyền lợi, và giúp bà con vùng biển miền Trung đòi hỏi quyền lợi của mình khi Formosa xả thải trái phép, khiến đời sống của nhân dân rơi vào cảnh lầm than. Bên cạnh đó, Hoàng Bình con hay quan tâm động viên, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khốn cùng . 

    Nhà cầm quyền Nghệ An họ đã tuyên án anh 14 năm, chứng tỏ họ rất sợ anh. Cảm phục khí chất của anh trước toà. Báo đảng tỉnh Nghệ An đưa tin rằng Hoàng Đức Bình ngoan cố, nhưng đủ để nhân dân hiểu rằng anh là người nghĩa khí. Bản án này có tồn tại đủ để buộc anh ngồi trong nhà tù nhỏ hay không. Cám ơn anh  người đã làm chứng cho tội ác của cộng sản, là cái gương để những người yêu nước phải nhận ra rằng, nếu để đảng cộng sản còn tiếp tục tướt đi quyền công dân, thì họ sẵn sàng bỏ tù và chống lại bất cứ ai nếu họ muốn.

    Qua đây, hàng triệu người dân Việt Nam bày tỏ mong muốn các tổ chức quan tâm đến quyền con người, đến tù nhân hãy vào cuộc để bảo vệ tính mạng tù nhân lương tâm Hoàng Đức Bình.

    An Nhiên- Nhi Nguyễn

  • QUYỀN CỦA PHỤ NỮ LÀ QUYỀN CON NGƯỜI

    Hơn 10 năm về trước, Can thiệp một vụ thu hồi đất ở, bồi thường không phù hợp pháp luật của một hộ người “đồng bào” miền núi, tôi gặp em. Lúc này đang học cấp 3. Hỏi mai mốt làm gì? Em bẽn lẽn trả lời: thích làm cô giáo. 

    Cách nay mấy hôm, tham gia bảo vệ cho vụ án: 12 giáo viên kiện bà trưởng phòng giáo dục vì đã ra Quyết định thôi việc đồng loạt 51 giáo viên, lúc thời hạn hợp đồng vẫn còn, trong số đó một cô giáo đang mang thai, và thầy giáo là bộ đội phục viên. Những hành vi này hoàn toàn trái với pháp luật lao động. Tôi bất ngờ thấy em xuất hiện tại tòa. Nhận ra em tôi hỏi: Sao có mặt nơi này? Em xuống, xem tòa xử án. 

    Với tấm bằng thạc sĩ, tốt nghiệp Đại học sư phạm Đalạt, về lại vùng quê nơi em lớn lên, miệt mài với nghề gõ đầu trẻ Em nói lúc nào rảnh mời tôi lên nhà nhậu với ông xã. Tôi cười.

    Sáng nay, tiếng gà rừng vừa gáy sáng, một mình với chiếc Honda lấm tấm bụi màu đất đỏ, rời buôn làng, em vượt một đoạn đường cả đi và về gần 150 cây số để chia xẻ nỗi buồn với những đồng nghiệp miền xuôi chưa một lần quen biết. Rất tiếc, phiên tòa hôm ấy phải hoãn vì bà trường phòng giáo dục bất ngờ đi chữa bệnh dài lâu tại Sài Gòn 
    Nhà em vẫn giữa rừng, ngập tiếng chim hót, phía dưới, dòng sông Hinh (Phú Yên) miệt mài chảy, và thét gầm dữ dội, dọa nạt dân làng khi đập thủy điện bất ngờ xả lũ.
    Em yêu buôn làng, yêu trẻ thơ và yêu cả công lý. Nên tôi không ngạc nhiên khi trong facebook của em có tấm hình chụp một “băng troll” : “QUYỀN CỦA PHỤ NỮ, LÀ QUYỀN CON NGƯỜI”.

    ……………………………………………………..
    Hình như việc sa thải người lao động trái pháp luật hiện nay ở cấp huyện hàng năm không phải là hiếm, để tạo khoản trống, hỗ trợ cho việc chạy việc, chạy chức. Sa thải một lúc 51 người trái pháp luật, trong đó có cả phụ nữ mang thai là một hành vi táo bạo. 
    Luật đã có Không biết lần này các cơ quan liên quan và Tòa án nhân dân huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên có xử lý nghiêm minh?

    Điều 162 Bộ luật hình sự: Tội buộc công chức, viên chức thôi việc hoặc sa thải người lao động trái pháp luật :

    1.Người nào vì vụ lợi hoặc động cơ cá nhân khác mà thực hiện một trong các hành vi sau đây gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tiền từ 10 triệu đồng đến 100 triệu đồng, phạt cải tạo không giam giữ đến 1 năm hoặc phạt tù từ 3 tháng đến 1 năm:
    a) Ra quyết định buộc thôi việc trái pháp luật đối với công chức, viên chức;
    b) Sa thải trái pháp luật đối với người lao động;
    c) Cưỡng ép, đe dọa buộc công chức, viên chức, người lao động phải thôi việc.

    2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tiền từ 100 triệu đồng đến 200 triệu đồng hoặc phạt tù từ 1 năm đến 3 năm:
    a) Đối với 2 người trở lên;
    b) Đối với phụ nữ mà biết là có thai;
    c) Đối với người đang nuôi con dưới 12 tháng tuổi;
    d) Làm người bị buộc thôi việc, người bị sa thải tự sát;……

    facebook LS Nguyễn Khả Thành

  • RSF phản đối án tù của blogger Hồ Hải

    Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) kêu gọi cộng đồng quốc tế gia tăng áp lực buộc Việt Nam chấm dứt “những vi phạm liên tục về quyền tự do thông tin,” sau khi có thêm một blogger nữa bị tuyên án tù hôm 1/2 tại thành phố Hồ Chí Minh.

    Blogger Hồ Hải, tức bác sĩ Hồ Văn Hải, 54 tuổi, bị cáo buộc tội “tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 88 Bộ luật Hình sự.

    Trong thông cáo ngày 2/2, RSF nói sau hơn 1 năm bị câu lưu, blogger Hồ Hải bị tuyên án bốn năm tù và hai năm quản chế trong một phiên tòa xử kín không có luật sư đại diện.

    Ông Hải bị bắt vào ngày 2 tháng 11 năm 2016 vì đăng những bài bình luận về nhiều vấn đề ở Việt Nam, bao gồm những bài viết kêu gọi sự chú ý tới thảm họa ô nhiễm môi trường biển do hãng Formosa của Đài Loan gây ra.

    Báo chí nhà nước nói điều tra của công an cho thấy ông Hải có 36 bài “vi phạm” một nghị định của chính phủ về quản lý, sử dụng dịch vụ internet và thông tin trên mạng.

    "Một lần nữa, một công dân đã bị trừng phạt nặng nề chỉ vì cố gắng cung cấp thông tin cho một xã hội dân sự ở một quốc gia mà tất cả các phương tiện truyền thông đều bị kiểm soát chặt chẽ," Daniel Bastard, người đứng đầu văn phòng khu vực Châu Á-Thái Bình Dương của RSF, nói.

    "Chúng tôi kêu gọi cộng đồng quốc tế nhắc nhở Việt Nam, một thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, về các nghĩa vụ của họ. Chúng tôi cũng kêu gọi các đối tác thương mại của Việt Nam mở mắt chứng kiến Việt Nam đang ngăn chặn tự do thông tin ra sao, và đưa ra những kết luận thích đáng."

    Nghị viện Châu Âu đã thông qua một nghị quyết khẩn cấp vào tháng 12 năm 2017 kêu gọi chính quyền Việt Nam chấm dứt truy bức các nhà báo công dân và phóng thích tất cả các blogger bị cầm tù.

    Theo thống kê của RSF, hơn 25 blogger đã bị nhà chức trách Việt Nam bỏ tù, kết tội hoặc trục xuất trong năm 2017.

    Việt Nam xếp gần chót bảng xếp hạng Chỉ số Tự do Báo chí Thế giới năm 2017 của RSF, đứng thứ 175 trong số 180 quốc gia.

    Theo VOA

  • Trần Hoàng Phúc khai bị bức cung nhục hình, lấy cung ban đêm

    Luật sư Nguyễn Văn Miếng cho biết: “Phúc tố Phúc bị bức cung nhục hình, lấy cung ban đêm, điện thoại cá nhân không cài mật khẩu bị thu giữ, nên Phúc không chịu trách nhiệm về hình ảnh lưu trong máy. KSV biết Phúc bị giam giữ trái pháp luật nhưng không can thiệp.”

    Phòng xử án là căn phòng PX101 chật hẹp, chỉ khoảng 3m x 11m = 33m² , nằm ở góc khuất của tầng trệt, muốn vào phải đi qua một hành lang hẹp rộng hơn 1 m. Nơi đây, những bản án phi lý, nghiệt ngã giáng xuống đầu 3 người yêu nước ngày 31/01/2018.

    Theo cáo buộc, Phúc hỗ trợ anh Thuận quay và đưa lên mạng 3 video clip. Tuy nhiên, tại tòa Phúc phản cung và tuyên bố mình vô tội! LS Miếng cho biết Phúc xin lỗi các luật sư, trong thời gian bị tạm giam làm việc với an ninh điều tra, Phúc đã nhận hỗ trợ anh Thuận 2 Clip để lừa hệ thống an ninh, để chứng tỏ rằng CQAN rất dễ bị lừa.

    “Chúng tôi chỉ cổ xuý cho Phong trào Chấn Hưng Nước Việt. Hôm nay tôi tuyên bố tôi vô tội. Nếu phiên toà này là của công lý, công bằng, tôi xin phán quyết công minh của toà. Chúng tôi là con cháu của những người lính. Họ đã âm thầm chiến đấu, họ đã hy sinh vì đất nước, không cần tấm huy chương, để con cháu của họ được hạnh phúc. Các ông lại dùng tình cảm gia đình tôi để ép buộc tôi, không cho tôi gặp gia đình suốt thời gian bị tạm giam.” – Trần Hoàng Phúc

    Phúc nhận mình hợp tác với anh Thuận vì anh Thuận là một người yêu nước, mong muốn đưa Việt Nam sánh vai với các cường quốc.

    “Ngày xưa bà Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình đã được chế độ VNCH xét xử bởi một phiên toà công khai và công bằng như thế nào. Vậy mà giờ đây chúng tôi lại không được nói, không được xét xử công bằng. Các ông cố cáo buộc tôi với những thứ hết sức phi lý?…Nhìn xem những gì chúng tôi lên tiếng và chống lại có đúng đắn hay không? Các ông có thể xét xử tôi 10 năm, 20 năm, nhưng nó chứng tỏ rằng chế độ này có thể tồn tại đến mức đó không? Và tôi sẽ tiếp tục chống lại đến khi nào xã hội có dân chủ thì thôi.”- Trần Hoàng Phúc khẳng khái nói lời đanh thép cuối cùng tại tòa sơ thẩm.

    Những gì diễn ra tại phiên tòa sơ thẩm, cho thấy khí phách kiên cường của Trần Hoàng Phúc, là niềm kiêu hãnh của sinh viên nhân quyền đấu tranh vì tương lai đất nước.

    Hội SVNQ

  • Trung cộng cần gì ở Việt Nam?

    Đôi khi chúng ta cứ ngu ngơ, nghĩ rằng nước nào xâm lược mình là nó đem quân sang đánh, bắt dân mình làm nô lệ rồi hốt của cải tài nguyên của mình đem về nước nó. Với thời đại này thì muốn xâm lược ai, chẳng cần phải dùng quân, cứ dùng mưu thôi cũng đủ. 

    Cái Trung Quốc cần ở Việt Nam là một chính phủ thuần phục vô điều kiện, là những quan chức tham lam dốt nát, coi trọng cái ghế hơn vận mệnh quốc gia, là những chính sách đường lối đưa ra đều phải na ná nó, nó đi trước mình theo sau. Cái này nó đã có!

    Trung Quốc cần ở Việt Nam một nền kinh tế bét nhè và phải phụ thuộc hoàn toàn vào hàng hoá hay công nghệ của nó. Vậy mỗi năm ta nhập siêu từ TQ hàng chục tỷ đô, các công trình quan trọng của đất nước cũng TQ trúng thầu, nền nông nghiệp - chăn nuôi của ta nó muốn thao túng thị trường lúc nào cũng được. Cái TQ cần cũng đã có nốt!

    Trung Quốc cần ở Việt Nam một môi trường ô nhiễm và là cái bãi rác để TQ thải ra các công nghệ lạc hậu. Họ cần ở Việt Nam một nền giáo dục tụt hậu, suốt ngày cứ loay hoay với cải cách, cần nền giáo dục ấy tạo ra những con người vô cảm, sống phó mặc và thờ ơ với vận mệnh đất nước. Nền giáo dục ấy cũng triệt tiêu luôn tính sáng tạo, nó khiến người dân vất bỏ mọi giá trị đạo đức, mọi luân thường đạo lý để lao đầu vào kiếm tiền. Cuối cùng vì lòng tham mà người dân sẵn sàng giết nhau, và nó tung hoá chất độc hại ra bán để dân lấy đó làm vũ khí là đủ. Trung Quốc cũng cần ở Việt Nam một nền y tế coi trọng lương tháng hơn lương tâm, cần Việt Nam thành cái ổ ung thư, thành cái nôi của dịch bệnh. Họ cần những người Việt Nam ốm yếu và bệnh tật, suốt ngày chìm đắm trong thuốc lá, rượu bia. 

    Và quan trọng nhất, TQ cần có sự hiện diện của người TQ tại các vị trí chiến lược quân sự ở lãnh thổ Việt Nam. Họ muốn tự tung tự tác trên biển Đông, độc chiếm nó mà Việt Nam cũng chỉ phản ứng lấy lệ bằng các phát ngôn quan ngại từ bộ ngoại giao. Không có chuyện kiện cáo TQ ra quốc tế gì hết.

    Tất cả những điều TQ muốn, họ đều đã có được, và những thứ họ có đó, nó thậm chí còn vượt xa kỳ vọng ban đầu mà họ từng đặt ra. Vậy Trung Quốc cần gì phải tốn viên đạn nào để chiếm được Việt Nam đâu. Họ dùng tiền và quyền lực làm mồi nhử để người Việt Nam tự dâng nó cho họ mà!

    Fb Nhân thế hoàng

  • Điểm lạ trong phiên toà hoãn xử Hoàng Đức Bình

    Phiên toà sơ thẩm Hoàng Đức Bình và Nguyễn Nam Phong, sáng 25/01/2018, hoãn chóng vánh trước 8g:00.

    Khi Ls Hà Huy Sơn và Ls Lê Văn Luân 7:50 có mặt ở đường Phạm Đình Toái thì phải dừng xe bởi barie Cảnh sát cách địa điểm xét xử ~1km. Khi 2 Ls đến Toà thì Toà đã quyết định hoãn phiên toà và sẽ mở vào 7:30 ngày 6/2/2018.

    Lý do hoãn: Có Ls Ngô Anh Tuấn Ls cho Hoàng Đức Bình và Nguyễn Nam Phong trước đó có đơn báo vắng mặt do bận phiên toà khác.

    Việc hoãn phiên toà đã được chuẩn bị từ trước. Bằng chứng là tại địa điểm xét xử của phiên toà là trụ sở Toà án tỉnh Nghệ An (Tp. Vinh) nhưng Ls lại nhận đc quyết định hoãn ngày 25/1/2018 tại Vinh có con dấu của Toà án Diễn Châu.

    (Con dấu của các cơ quan hành chính ko đc mang khỏi trụ sở chính)

    26907400 1289384151207273 2126988702264636145 n

    27072920 1289386041207084 8536712328005086756 n

    LS Hà Huy Sơn