Tranh biem hoa giao duc 07

VỀ GIÁO DỤC

Giáo dục là một lãnh vực vô vùng rộng lớn mà kiến văn của người viết bài này thiển cận nên không dám lạm bàn, chỉ đưa ra một vài nhận xét từ cảm nhận thực tế .

-Hiện nay Việt nam có hàng triệu cử nhân, 12 ngàn giáo sư- tiến sĩ, 24 ngàn thạc sĩ. Đa phần cử nhân thất nghiệp, còn lại rất ít người trong số 12 ngàn giáo sư tiến sĩ và 24 ngàn thạc sĩ có thực tài thực học, nên cho dù có số giáo sư tiến sĩ vào hạng nhất châu Á thì Việt nam chúng ta chẳng có đóng góp gì nhiều cho nền khoa học của nước nhà và của thế giới và chúng ta không có nhiều bằng phát minh sáng chế.

-Trong số hàng trăm trường đại học hiện nay trên cả nước, chúng ta không có được 1 trường nằm trong số các trường có phẩm chất đào tạo cao tại khu vực châu Á.

Tại sao như vậy?

Đó là hậu quả của chính sách giáo dục sai lầm có từ khi đảng cộng sản lên cầm quyền.

Trong thời hoàng kim của chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới thì nhà cầm quyền đặt quan điểm chính trị cao hơn năng lực hiểu biết và sáng tạo của cá nhân. Cái gọi là “hồng hơn chuyên” đã ngu dân hóa cả đất nước, làm cả dân tộc lạc hậu .Thủ tiêu cái tinh hoa để cái tầm thường lên ngôi, khinh bạc hiền tài để rộng đường cho phường giá áo túi cơm.

Qua thời kỳ “đổi mới” chính sách “trí thức hóa” đảng đã cho ra lò hàng chục ngàn giáo sư tiến sĩ, hàng trăm ngàn thạc sĩ cử nhân trong một thời gian cực ngắn.

Chính sách “đi tắt, đón đầu” trong giáo dục hiện nay với tham vọng “đào tạo nhanh” một đội ngũ trí thức và những “thiên tài- thần đồng” cho đất nước, bằng cách soạn thảo một chương trình giáo dục bậc tiểu học và trung học cao ngất ngưỡng, không thực tế đã biến thế hệ trẻ thành người máy, thành những con người “cuồng chữ”.

Với một chương trình học nặng nề như vậy buộc các cháu học sinh phải học ngày học đêm, học thêm chủ nhật để theo kịp chương trình, làm tiêu tốn tiền bạc của phụ huynh và giết chết tuổi thơ của các cháu.

Kết quả hiện nay theo báo chí đưa tin là: Rất nhiều học sinh bị trầm cảm và tự tử.

Các cháu muốn chết để được giải thoát khỏi việc học.

Đất nước này có bao giờ như thế?

Đối với các cháu việc học ngày nay là một cực hình, đến nổi các cháu phải thốt lên: “sách vở là hung thủ, thầy cô là kẻ thù, trường học là nhà tù”.

Người ta nói để giết chết một dân tộc không gì dễ hơn là hủy hoại thế hệ trẻ.

Để nô dịch một dân tộc không gì tốt hơn hủy hoại nền văn hóa.

Cho nên không lạ gì trước đây khi quân Nguyên, quân Minh, quân Thanh tràn qua xâm lược Việt nam là bọn chúng cho hủy diệt hết mọi công trình văn hóa.

Nhà cầm quyền hiện nay đang làm gì khi họ thực hiện những chương trình làm chúng ta liên tưởng đến sự tương đồng của quân xâm lược?.

Nói như vậy không có nghĩa là Việt nam hiện nay không có người có tài, có tâm với đất nước.

Trong “Bình Ngô đại cáo” có viết: “Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, song hào kiệt đời nào cũng có”..

Đất nước chúng ta là vậy.

Trong giới trẻ hiện nay có không ít người tự vượt lên thời cuộc, hoàn cảnh để tự tạo cho mình một bản lĩnh, một tài năng, để sống để làm việc. Tuy còn mơ hồ về chính trị nhưng lòng yêu nước vẫn bàng bạc trong tâm thức.

Đây là những hạt giống quý trong tương lai, để khi thời cuộc chuyển mình họ sẽ được nhân dân trao trọng trách.

Còn nữa…

Chúng ta vẫn còn có hơn 300 ngàn chuyên gia đang sống và làm việc ở Mỹ, Úc, Canada, Pháp, Đức, Nhật…họ là con cháu của những thuyền nhân tỵ nạn, là con cháu của các sĩ quan, chính trị gia Việt nam cộng hòa tỵ nạn cộng sản.

Hy vọng những hiền tài này sẽ trở về để xây dựng đất nước trong thời hậu cộng sản.

Người xưa nói: trong họa có phúc.

Hy vọng đất nước và dân tộc này sẽ phục hưng.

Huỳnh ngọc Tuấn.

Việt Nam Cộng sản