25353690 1936617403258980 4096846831306100643 n

THƯ CỦA NGƯỜI MẸ VIẾT CHO ĐỨA CON TRONG HỘI BÒ ĐỎ

Mẹ viết thư này để con đọc.

Sáng nay, trên một chuyến xe ôm ở Vinh về qua tuyến đường tránh, mẹ tình cờ thấy con giằng co với những con người lam lũ đáng thương.

Với sức lực của một người trai trẻ, con vùng vằng xô đẩy, khiến một bà già trong số họ rơi tõm vào vũng bùn lầy nước sâu. 
Người bạn khoác cờ đỏ sao vàng theo sau con còn bồi thêm cho bà ấy mấy cái dẫm đạp khiến người đó gục hẳn, dăm ba phút sau, bà mới lồm ngồm bò dậy được...

Con biết không, mẹ chẳng biết chui vào cái hang nẻ nào để úp mặt vào đó cho đỡ xấu hổ nữa.

Khuôn mặt lấm lem bùn đất có cả máu từ trong khóe miệng của những người dân lành vô tội chảy ra để lại trong mẹ nhiều thương cảm.

Giá như mắt mẹ ước chi có thể nhắm tịt lại được. Anh xe ôm chở mẹ đi buột miệng văng tục: “Thật là quân đểu cáng, ác ôn! Đến phụ nữ già cả mà nó cũng chẳng tha!” Anh ta định lao xuống để cho con một trận nhưng mẹ đã níu áo cản lại.

Thật may mắn cho mẹ là anh xe ôm không biết mình đang chở trên xe người mẹ của kẻ đang tâm hành hạ người ta như thế.

Mặc dù trên người mẹ mặc biết bao nhiêu là áo ấm mà bố con đã chuẩn bị vì nghe tin hôm nay trời rét hại nhưng lòng mẹ cảm thấy lạnh lẽo, giá băng trước tình huống quá đau lòng vừa xảy ra.

Nghe mẹ bảo con ạ, đừng quen thói lưu manh trước những người thôn quê vô tội, nhất là trước những người phụ nữ chân yếu tay mềm. Con hãy nghĩ rằng, có thể người phụ nữ con đang đàn áp ấy chính là mẹ dấu yêu, mẹ của con đây.

Hãy nghe lời mẹ dặn con ạ. Hãy dùng cái trí não mà mẹ cha đã ban tặng cho con để hiểu cho tường tận vấn đề trước khi bị những kẻ khác “dắt mũi”.

Mẹ không biết con hành động như thế có phải vì dăm ba đồng bạc lẻ hay không hay chỉ là vì công việc hay là “lý tưởng” mà người ta bày vẽ? Dẫu thế nào đi nữa, khi con dùng vũ lực cộng với sức mạnh tấn công người phụ nữ thì con đã làm cái việc xấu xa, bẩn thỉu nhất mà không một người mẹ nào mà không cảm thấy xấu hổ, thẹn thùng.

Con ơi! Những người giáo dân cũng là con dân Việt Nam mình. Họ cũng lao tác quần quật trên ruộng động như mẹ, như cha để có cái ăn mà sống hàng ngày. Họ cũng muốn sống yên hàn trên chính quê hương của mình nhưng dường như không phải lúc nào cũng “xuôi chèo mát mái”. Quyền lợi chính đáng của tín ngưỡng, tâm linh đòi họ phải đứng lên tranh đấu sao cho xứng phải nhân phẩm, nhân quyền của họ...

Những hình ảnh của con sáng nay làm mẹ uất nghẹn. Mẹ ước gì đã không phải sinh ra những đứa con phá làng, phá xóm và thất đức như con. Cả đời nhà ta ăn ở hiền lành đâu đến nỗi mà cuối cùng lại ra đến nông nổi, phải chăng mẹ đã không làm trọn bổn phận dạy dỗ con cho chú đáo khi còn còn trong trứng nước?

Không phải là thế! Khi con được sinh ra, mẹ cha đã thầm nguyện xin Trời Phật cho con lớn lên đức độ hơn là tài năng bởi vì mẹ thấu hiểu rằng: “Có tài mà cậy chi tài, chữ tài liền với chữ tai một vần”, “sống có đức mặc sức mà ăn”, thế mà giờ đây con như như một kẻ “cáo mượn oai hùm”, xử sự “cạn tàu ráo máng” với người ta như thế thì chính là con đã làm sai lời cha mẹ.

Lúc này đây, làm sao mẹ cha biết nói ra sao với làng nước tiên tổ khi cái mặt và hành động xấu xa của con được trưng ra giữa bàn dân thiên hạ chửi rủa, đàm tiếu.

Con hãy nhớ rằng, Trời ở rất gần chứ không ở xa. Biết bao nhiêu kẻ đang tâm xúc phạm lên niềm tin thiêng thánh của người khácrút cục cuộc đời long đong, lận đận, có trọn vẹn kiếp người đâu. Cả đời họ rúc rẩy trong những tính toán, suy nghĩ, mưu toan, định chế này nọ và cuối cùng rồi cũng tay trắng, dằn vặt ra đi.

Một lần nữa, mẹ khuyên con hãy suy nghĩ đi và đừng bao giờ con hành động như buổi sáng nay nữa con nhé...

Yêu con: 
Ký tên: Bà mẹ tủi nhục của con

Facebook Nhỏ Bé Thôi

Việt Nam