NHỮNG LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT BÁC SĨ VIỆT NAM.(Phần1)

21231067 227718831091105 5558292316163339006 n

Vừa định đi ngủ thì thấy có tin nhắn:

-Chú, buồn quá muốn kể chú nghe chút sự thật về bác sĩ ở Việt Nam.

Tôi nhắn lại:

-Con cứ viết đi sáng mai chú sẽ đọc, giờ chú phải đi ngủ để mai đi làm.

Đầu bên kia nhắn lại:

Dạ.

Sáng ra, thấy tin nhắn ngập tràn những dòng tâm sự thiệt thương, nhưng cũng giận.

Giận vì em ấy thua mình có mấy tuổi mà toàn gọi mình là chú xưng con làm mình thấy mình già thấy ớn.

Mời anh em bè bạn đọc những lời tâm sự rất chân thật dưới đây để hiểu hơn về hoàn cảnh của bác sĩ cũng như bệnh nhân ở xứ mình.

Cộng sản đúng là đã phá nát bét hết rồi.

....................

Để con kể chú nghe sự thật về bác sỹ ở Việt Nam

Tụi con làm bác sĩ nhưng thật sự không có quyền gì hết
Tất cả chỉ định đều theo bảo hiểm
Thuốc thì không có cho bệnh nhân
Mà ác lắm chú à. Nó nhập toàn thuốc Ấn cho bệnh nhân uống không đỡ mà suy thận hết trơn.

Việc 1: Bác sĩ bị giám sát của bảo hiểm, ảnh hưởng nhiều về việc điêù trị. Một đơn thuốc không được cho quá 200 ngàn đồng.

Việc 2: Khám xong không có thuốc cho bệnh nhân. Lấy râu ông này cắm cằm bà kia. Đổi kháng sinh là điều tối kỵ, trừ khi bệnh nhân không đáp ứng với loại kháng sinh đó nhưng chuyện phải đôi thuốc là bình thường vì trong kho không có thuốc.

Việc 3: Con nghe nhiều người chửi bác sĩ có tâm vì bệnh cấp cứu mà không lo. Nhưng thật ra có rất nhiều trường hợp cấp cứu xong bệnh nhân trốn viện và tua trực đó bỏ tiền túi đền. Con đã tăng lương 3 lần mà có 5 triệu 3 thì chú nghĩ xem các bác sĩ khoa cấp cứu tiền họ đâu mà đền cho nổi. Họ buộc phải vô cảm.

Một bác sĩ phải khám 70 đến 100 ca/ một ngày là quá sức chú à và không thể không tránh khỏi sai sót
Ông xã con làm ở một có tiếng ở Sài Gòn trực từ 4g chiều hôm nay đến 12g trưa mai mới được về
Khám cấp cứu khoảng 80 đến 100 cas chú nghĩ xem còn sức không
Nhưng nếu mình sai sẽ bị đuổi việc như chơi
Bây giờ con nói tới bệnh nhân
Họ đi khám không bao bao giờ chịu khai triệu chứng
Vô tới cửa là chỉ định cho bá sĩ
Cho tôi siêu âm, cho tôi chụp x.ray.....
Nhưng khi mình hỏi lại thì những điều họ muốn không muốn liên quan gì đến bệnh lý của họ
Họ truyền nhau ăn hiếp bác sĩ để được như ý họ muốn
Tuy nhiên, những bác sĩ nhìn khó tính thì họ cũng ngại,

Mà mình càng lo cho họ thì họ lại nghi ngờ
Con ví dụ:
Điều trị tiểu đường thường phải phối hợp thuốc
Nhưng có khi trong kho chỉ có 1 loai
Tụi con lo cho họ khuyên họ mua thêm loại thứ 2
Thì họ nghĩ mình ăn hoa hồng nên gọi lãnh đạo
Con không trách họ nhung con quá điên cái chế độ này
Nó làm hư hỏng mọi thứ....

Con rất thích khám cho bệnh nhân miền nam vì đa phần họ vẫn còn đôi chút ảnh hưởng giáo dục trước 75. Họ tôn trọng bác sĩ và lịch sự. Không như bệnh nhân người Bắc

Nêú chú thấy phòng làm việc của con chú sẽ thấy nó tệ hơn cái wc của bên chú. Mà con làm ở bệnh viện tuyến tỉnh đó hén.
Con đang muốn nghỉ việc. Chán rồi!
Bác sĩ mà không lo được cho con cái chú ơi. Thiếu trước hụt sau hoài.
Bữa nay con bị lây cúm của Bệnh nhân nằm ở nhà rảnh mới nói dông dài với chú.

Hôm trước đọc bài chú viết con tưởng chú già lắm. Sau này mới biết chú hơn con vài tuổi à.

Nhưng con thích cách xưng hô này vì nó tình cảm giống người Miền Nam.

Thuốc Ấn Độ dỏm lắm chú à. Bệnh nhân con khám đa số là huyết áp và tiểu đường. Ai cũng hiểu nhóm Metformin chuyển hóa chu yếu ở thận. Trước sau gì cũng gây suy thận.
Cái chính là mình kéo dài tuổi thọ của thận được dài hay ngắn thôi. Cũng là thuốc đó nhưng của Pháp rất tốt. Giúp bình ổn được glu máu và cũng không gây độc nhiều cho thận. Nhưng giá khoảng 7000đ một viên. Nhưng của Ấn có 1100 đồng, trong khi đó tiền chung chi cho các quan trên rất lớn tính ra viên thuốc còn khoảng 200đ. Vậy chú nghĩ chất lượng đâu ra?
Một đơn thuốc vừa tiểu đường vừa huyết áp....trong một tháng khoảng 180 viên chỉ chừng 200 ngàn. Trong khi cũng đơn thuốc như vậy trước khi Tiến kim tiêm lên thì gần 1 triệu. Và nếu nhiều thuốc tốt thì mình không phải phối hợp nhiều chú à.

Đôi khi con nghĩ bệnh nhân uống thuốc no luôn. Đối tượng khám bảo hiểm đa phần là về hưu và dân nghèo. Nên họ thà uống thuốc dỏm chú không thể mua. Một số người mua được nhưng không am hiểu nên cũng chấp nhận vậy.
Họ sợ làm lợi cho bác sĩ. Huhuhu
Bên cạnh đó trình độ chuyên môn của bác sĩ cũng ngao ngán. Cái tệ của tuyến tỉnh là không gởi bác sĩ đi các tuyến cao hơn để cập nhật kiến thức. Và cũng không chuyên sâu. Một bác sĩ mà khám đủ các bệnh thì sao giỏi được chú.
Con viết chuyện này sọt qua chuyện kia chú chịu khó đọc.
Trở lại vụ thuốc. Thuốc dỏm là thuốc nhiều tạp chất nhưng ít biệt dược nên khả năng điều trị cực kém.
Con ví dụ: bạn con làm trong nghành dược nó kể: Nó nhập paracetamol của Mỹ rồi bẻ ra trộn thêm tinh bột sắn làm thành viên para của Việt Nam. Cho nên uống của Việt Nam đâu có hạ sốt nổi.
Các thuốc khác cũng vậy....
Cho nên mình nhìn thành phần thấy giống nhau. Mình kê thuốc rẻ tiền cho bn là một điều cực kỳ sai lầm.
Cho đến hôm nay điều làm con sợ hãi là tỷ lệ bệnh nhân kháng kháng sinh quá cao.
Hầu như kháng gần hết các kháng sinh hiện có. Con không biết biết 1,2 năm nữa thôi thì sẽ điều trị kiểu gì.
Con cho làm kháng sinh đồ 10 bệnh nhân thì đến 9 bệnh nhân có vi khuẩn kháng thuốc.

Một bài toán quá khó cho tụi con mà lỗi là ở cấp trên chủ yếu
Các quầy thuốc bán kháng sinh không cần cần toa bán bao vây vô tội vạ.
Lãnh đạo thì đâú thầu thuốc thiếu thuốc dỏm. Thuốc cần thì không có. Thuốc không cần thì đầy kho. Miễn túi họ đầy tiền còn bệnh nhân sống chết mặc kệ.
Điều con thấy lạ là chuyện gì họ cũng đổ lên đầu tụi con.

Mà có rất rất nhiều điều họ không hiểu. Nếu tụi con rộng tay một chút sẽ bị đền tiền ngay. Thương nhất là các bác sĩ điều trị nội trú bị người nhà hành hung hoài chú à.
Mời công an đến tuị nó nói người ta cầm mã tấu nhưng chưa gây án nên không có gì. Tất 1,2 cái không có gì nghiêm trọng. Giải hòa.
Nhưng con nói họ kiện họ không dám. Con nói nghỉ việc họ cũng không dám.
Mời lãnh đạo bệnh viện thì nói em tự giải quyết. Anh xuống cũng vậy.
Rất vô trách nhiệm.
Con thuộc thành phần khó bảo trong khoa. Nếu xét gia đình con thì con dư sức vô đảng dư sức leo lên một cái ghế nào đó nhưng con khinh quá chú à. Đi làm không có cảm hứng nữa. Con chỉ thương một số bệnh nhân con đang điêù trị cho họ. Con không biết giao họ cho ai đủ để con tin. Vì bệnh nhân của con toàn bị nặng.
Chuyện điều chỉnh 1/4 viên thuốc cũng đã không ổn. Điều trị chục năm nay bệnh nhân nào mất con cũng buồn. Dù biết đến lúc họ phải đi. Nhưng bệnh nhân con điều trị lâu đa phần lịch sự và dễ thương. Con cũng thương họ như người thân. Nhưng chắc con phải nói lời chia tay họ thôi.

Chú muốn nghe về đời sống bác sĩ không?

Những bác sĩ khoa ngoại, khoa sản thì no đủ chú à. Người ta cứ nghĩ mổ xẻ là giỏi nên vô phòng mổ là có phong bì.

Con rất sợ khoa sản vì bác sĩ ở đó thật kinh khủng. Đã vô là phải quen phải có tiền.....
Nhưng bác sĩ nội nhi thì nghèo lắm. Ngoại trừ trưởng phó khoa nhận tiền bệnh nhân còn bác sĩ điều trị họ không bao giờ nhận.

Ở khoa khám con thì có 2 cách kiếm tiền: Một là nhận kê toa cho những bệnh không có bảo hiểm để lấy hoa hồng (thuốc Ấn hoa hồng vẫn cao nhất). Thuốc Châu Âu thì rất thấp hoặc những phần quà rất nhỏ.
Hai là lấy thẻ bảo hiểm của người thân người quen lấy thuốc BH bán ra ngoài. Đương nhiên họ phải chọn thuốc được được chút mớí lấy.
Cả 2 cách trên con đều không làm được. Cho nên bác sĩ trưởng khoa với con và 1 người nữa nghèo hoài. Chỉ được người ta nể vì mình không làm bậy. Mà nể thì hổng có tiền. hihihi

Con may mắn vì có nhiều bà con giúp đỡ chứ nếu không chắc gì con giữ mình được tới giờ. Bây giờ con nghỉ việc cũng không bị ngăn cản như trước đây vì mọi người nhận ra con làm việc trong môi trường quá độc hại mà lương lai quá thấp. Trong khi đó tụi nó ăn của nhân viên từng cái áo blu. Một năm tụi con được 1 triệu 4 ngàn tiền blu. Nó phat cho tui con 2 xấp vaẩ dỏm khoảng 500 ngàn.
Để bữa nào con chụp cho chú coi phòng làm việc của con.
Trong khoa còn tệ hơn. Con vô hội chẩn mà phải lách người giữa các băng ca, vì không còn giường nằm. Không còn chút không khí để thở. Con thấy thương cho đồng nghiệp của mình gì đâu.
Con đỡ hơn họ vì con không phải trực không bị hành hung thùơng xuyên như họ... Họ không có ai bao vệ. Chứ trưởng khoa của con có "võ", léng phéng là ông xử lý ngay
Còn nhiều nhiều lắm hôm nào kể chú nghe. Giờ con cũng nhức đầu quá rồi.
Chúc chú ngày mới vui vẻ.

Theo facebook Thức Trần

Việt Nam bác sĩ bệnh nhân