31400943 1865368273475866 6881459883699339264 n

Làm sao để nguôi ngoai ngày 30/4/1975?

Không khí thanh bình của miền quê yên tĩnh một buổi sớm cuối tháng 4 như bị phá tan bởi những lời bài hát đầy hận thù “Tiến về Sài Gòn ta quét sạch giặc thù...”, “Thù giặc Mỹ với lũ bán nước, ta quyết xuống đường hoà cùng dòng người...” không ngừng phát ra từ chiếc loa phát thanh xã suốt từ 5 giờ sáng cho đến khi mặt trời lên cao. Vị đắng của tách cà phê sáng như đọng lại mãi trên môi.

Điều gì khiến cho lòng hận thù cứ cháy mãi như vậy sau gần nửa thế kỷ đất nước im tiếng súng? Làm sao mà hoà giải hoà hợp dân tộc được khi mà người ta cứ luôn nhắc đến chuyện “hận thù”, “địch - ta”, “nguỵ quân nguỵ quyền”... như vậy? Đến bao giờ người ta mới thôi tụng ca chiến thắng của một cuộc chiến tranh không cần có, dẫn đến núi xương sông máu và những hệ luỵ và di hại nặng nề thời hậu chiến?

“Không thể xây dựng một đất nước trên cơ sở của lòng hận thù và bạo lực”. Nelson Mandela đã bước vào công cuộc tái thiết đất nước bị tàn phá bởi chủ nghĩa Apartheid vô nhân đạo trên một triết lý nhân bản và cao thượng như vậy. Hai nước CHLB Đức và CHDC Đức với hai ý thức hệ đối lập, hai hệ thống chính trị thù địch và hai nền kinh tế phát triển lệch nhau đã thống nhất một cách hoà bình phi bạo lực. Đáng tiếc là những người lãnh đạo Việt Nam phía bắc vĩ tuyến 17 đã chọn con đường chiến tranh bạo lực và phân biệt đối xử sau đó, dẫn đến chia rẽ nhân tâm nặng nề sau bao nhiêu mất mát về máu xương mà đến nay vẫn chưa hàn gắn được.

FB Lê Quang Huy

 

Sài Gòn 30/4/1975