CHIA SẼ CỦA THẾ HỆ THỨ 3 CON NHÀ CỘNG SẢN

22449681 1540685479363180 7549129392401959574 n

Thành thực mà nói, đến giờ, nhìn lại mình, nhiều lúc tôi cũng phải ngạc nhiên, không ngờ mình đã trở thành “phản động” (theo cách gọi của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam), cả trong tư tưởng lẫn việc làm. Tôi đã từng là đứa sinh hoạt đoàn, đội đầy đủ, vì ba thế hệ đi trước của gia đình tôi đều là đảng vên, nên họ luôn dặn tôi phải có lý lịch thật đẹp…

Lần đầu tiên tôi cảm thấy sợ lá cờ cộng sản, là khi tôi nghe ba mẹ kể về cách chế độ thanh trừng những người đối lập của cộng sản. Ấy là khi tôi bắt đầu quen dùng ineternet, và truy cập được thông tin từ nhiều phía. Gia đình dặn tôi, xem gì cũng chỉ xem cho vui, tuyệt đối không được nói lại hay kể ai nghe, kẻo có ngày “nó (cộng sản) bắt mày đi giữa đêm, nó trói tay, bịt mắt mày, chở lên trốn rừng thiêng nước độc, thì không có cách nào quay về với gia đình nữa”. Thực sự dạo ấy tôi cũng rất ít để ý đến các bài viết của những người Việt hải noại, và nếu có xem thì cũng chưa tin, nhưng những gì gia đình dặn tôi khi ấy khiến tôi thực sự phải sợ hãi những gì mình tin tưởng. Điều khiến tôi hãi hùng nhất là cách nhà cầm quyền Cộng sản đối xử phi nhân đến tận cùng đối với những người bất đồng chính kiến, mà chính những người lớn trong gia đình tôi, gồm cả sĩ quan cấp tá của chế độ, cũng thừa nhận khi tôi cố hỏi.

Sự nghi ngờ và nỗi sợ ấy đã khởi đầu quá trình phản tỉnh của tôi vào những ngày cuối thời trung học cơ sở. Bước vào thời phổ thông, tôi dần luyện được thói quen truy vấn thông tin từ nhiều phía. Đó là thói quen tôi rút ra sau một sai lầm mà đến giờ tôi vẫn tự nhắc mình. Do ảnh hưởng từ kiểu tiếp nhận thông tin một chiều tôi đã quen từ những cấp học trước, tôi đã từng hết sức ca ngợi Tố Hữu trong một buổi học. Giáo viên thấy vậy, chỉ nhắc tôi rằng: “Em nên biết rằng, thời Liên Xô, con lợn đi qua biên giới cũng thành tiến sĩ”. Lúc ấy, tôi mới sực tỉnh, càng tự mình tìm hiểu thì tôi càng hiểu ra tôi đã ca ngợi một tay điếm thơ chuyên phụ hoạ cho những kẻ giết người. 

Tỉnh ra rồi, tôi cũng mừng vì ngày ấy, tôi đã được dạy bởi những người rất trung thực. Tôi còn nhớ một buổi chiều, khi sắp bắt đầu một tiết học, mà hiện tại tôi chưa thể nói là môn gì, khi trông thấy một bạn đang đọc sách về Mao Trạch Đông, thầy giáo đã hỏi rằng: “Em có biết em đang đọc sách về một kẻ giết người hàng loạt?”

Càng chứng kiến cảnh những quan chức đã gây thiệt hại trăm tỷ, nghìn tỷ cho dân tộc lại “hạ cánh” an toàn, còn những người trung thực, thẳng thắn nói về hiện tình đất nước lại phải ngồi tù, tôi hiểu rằng: Tôi muốn đấu tranh cùng những người trung thực ấy. Cũng có nhiều lúc, tôi phải tự hỏi mình nhiều lần: có cần đến mức trở thành “phản động” như thế không? Như để đáp lại những lúc tôi rất lưỡng lự ấy, chế độ tiếp tục bắt giam những người bất đồng chính kiến, bắt giam những người phụ nữ thẳng thắn đấu tranh vì lẽ phải, vì điều chân thật, bắt giam cả những người đấu tranh chống tham nhũng, và để yên cho bọn quan chức đã tạo ra những gánh nặng nợ nần cho hàng bao thế hệ phải trả. Đến khi tôi không thể tự dối mình được nữa, tôi hiểu rằng tôi sẽ không ủng hộ một chế độ bắt giam những người nói thật và để mặc những kẻ làm sai, tôi sẽ không dùng tuổi trẻ cuả mình để đứng về phe những người ủng hộ cái sai.

Bước vào con đường “phản động”, dĩ nhiên, nhiều lúc tôi cũng sợ, kết cục của những người biến mất không dấu tích mà Cộng sản gây ra luôn nhắc nhở tôi. Tuy nhiên, sự sợ hãi vô tổ chức rồi cuối cùng cũng phải chuyển mình thành sự thận trọng có tổ chức. Nhiều người bạn thân của tôi biết việc tôi làm, tuy không đi chung đường nhưng tuyệt đối không tố giác tôi, vì “bọn tao biết những gì mày làm là đúng”. Tôi cũng được làm quen với nhiều người bạn mới, những người cùng chí hướng. Tôi đã từng lo tôi sẽ cô đơn trên hành trình này, giờ thì chẳng có lý do gì để lo như vậy nữa.

Đối với tôi, tư tưởng nền tảng của hành trình này rất đơn giản: công lý chỉ dành cho đảng viên cấp cao, cho quan chức, cho thái tử đảng, cho những người “lý lịch đỏ”, là công lý giả dối. Một đất nước phải sống với thứ “công lý” ấy bị bòn rút từ ngày này sang ngày khác, mồ hôi nước mắt của họ dùng để nuôi béo một lũ phá thì phá chục ghìn tỷ làm ra giỏi lắm cũng được vài tỷ.

Thế giới văn minh đã từ bỏ chủ nghĩa Cộng sản. Ngay các quốc gia từng là thành trì của chủ nghĩa Cộng sản, như Nga và các nước Đông Âu, cũng phải thừa nhận rằng chỉ có thể chế với những nguyên tắc dân chủ mới có thể tạo điều kiện để ngươi có thực tài, thực tâm nắm giữ những vị trí trọng yếu. Bất kỳ quốc gia nào muốn giàu mạnh thì người dân phải làm chủ môi trường chính trị, và bằng quyền làm chủ thực chất, người dân bầu ra người lãnh đạo xứng đáng một cách công bằng, minh bạch. Một chế độ xác lập sự thừa kế quyền lực thông qua các mối quan hệ mờ ám, thông qua trò điếu đóm, đút lót, như chế độ Cộng sản Việt Nam, đã khiến quốc gia Việt Nam từng có “rừng vàng biển bạc”, giờ chỉ còn những dòng sông, bãi biển bị đầu độc, những cánh rừng bị tàn phá và nguồn lực thiên nhiên, nguồn lực con người suy kiệt.
Tôi làm phản động không phải vì điều gì cao xa, mà chỉ muốn góp sức để quê hương Việt Nam thoát khỏi cái địa ngục ấy. 

Châu Minh Dũng

Theo fanpage Luận Đàm

 

Cộng sản