Bình Luận

  • NGÀY LỄ MẸ

    Tvb

    Ảnh minh hoạ

    "ĐÂY LÀ TIẾNG NÓI NƯỚC VIỆT NAM. 
    PHÁT THANH TỪ THỦ ĐÔ SÀI GÒN".
    Cho đến hôm nay tiếng nói ấy vẫn còn. 
    Vang vọng mãi trong trái tim người lính. 

    Là hình ảnh của một thời ổn định. 
    Là tiền đồn của Thế Giới Tự Do. 
    Của Miền Nam nước Việt rất ấm no.
    Là thành lũy mang hồn thiêng sông núi. 

    Người lính trẻ đã một thời giong ruổi. 
    Đem tình người, tình lính trấn biên cương. 
    Vẫn một lòng chung thủy với quê hương. 
    Dù oan nghiệt rẽ đời qua trăm hướng. 

    Người lính chúng tôi tuy không sinh Vi Tướng. 
    Cũng hiên ngang chấp nhận tử Vi Thần. 
    Trọn một lòng chỉ vì nước vì dân.
    Dâng hiến cả đời mình cho Tổ Quốc. 

    Từ Quảng Trị rét căm mùa gió bất. 
    Đêm Cà Mau mưa lũ ngập đồng sâu.
    Vết giày saut lội bất cứ nơi đâu.
    Để mang lại tin yêu và lẽ sổng. 

    Người lính chúng tôi mang trái tim hào phóng. 
    Của tuổi đời đẹp nhất lúc đôi mươi. 
    Làm nguồn vui nơi tuyến đầu lửa bỏng. 
    Trong gian truân vẫn nồng ấm nụ cười. 

    Dù đôi lúc có hoang mang phẩn nộ. 
    Hay chán chường vì dấu ấn chiến tranh. 
    Nhưng nỗi buồn cũng tan biến rất nhanh.
    Khi đối diện với kẻ thù ngoài mặt trận. 

    Rồi cũng đến lúc chào thua số phận. 
    Khi tàn vong đành mất nước nhà tan.
    Vì thế cùng, lực tận, chỉ thở than. 
    Thân nhược tiểu, xót thầm, ôi ngang trái. 

    Người lính chúng tôi không hề chiến bại. 
    Chỉ chào thua định mệnh đã an bài. 
    Bởi cô thế đành nương nhờ hải ngoại. 
    Chờ bình minh quang phục của ngày mai.
    (Huy Vân)/facebool Duy Linh

  • Quả bom nước trên đầu dân tộc Việt

    Lời ban biên tập : Huỳnh Ngọc Tuấn là một cựu tù nhân lương tâm, là cây bút có nhiều ảnh hưởng.  Các bài viết của ông đề cao nhân quyền, dân chủ và niềm tin cá nhân về tính ưu việt của một hệ thống đa đảng. Ông bị bắt vào tháng Mười năm 1992 vì muốn chuyển ra nước ngoài tập truyện phê phán chính sách nhà nước.  Năm 1993, ông bị xử 10 năm tù kèm theo 4 năm quản chế. Năm 2007, ông gia nhập Khối 8406, một nhóm cổ vũ cho dân chủ.

    Thủy điện là nguồn mang về siêu lợi nhuận nhưng tại sao các nước văn minh không ai muốn làm và Liên hiệp quốc cũng cảnh báo hệ lụy kinh hoàng từ những đập thủy điện?

    Ở VN, với giá thủy điện thấp, chỉ 400- 500 đồng 1 kw nên Tập đoàn điện lực EVN và nhà cầm quyền lao vào khai thác điên cuồng từ mấy thập niên nay.

    Kết quả là hàng triệu mẫu rừng bị bức tử, gỗ bán ra khắp thế giới làm tiệt chủng hàng chục loại gỗ quý hiếm, hàng trăm loài động vật hoang dã như heo rừng, hổ, tê giác, voi, trâu bò rừng, nai , (không thể kể hết) mất đất sống.

    Những dòng sông lớn bị chặn nguồn, cạn kiệt và chết dần chết mòn, cá tôm bạt ngàn cũng tiệt đường sinh sống. Đó là những gì chúng ta có thể kiểm chứng bằng mắt thường ở các dòng sông lớn như sông Cửu Long, sông Đồng Nai, sông Thu Bồn, sông Hồng..v..v.

    Thuy dien hoa binh

     

    Nhà máy thủy điện Hoà Bình, miền Bắc VN.

     

    Ngoài ra thủy điện là căn nguyên của biến đổi khí hậu, gây lũ lụt nghiêm trọng.

    Thủy điện cũng là thủ phạm của những trận lũ do xả nước "đúng quy trình" làm hàng ngàn mẫu lúa, hoa màu của người dân mất trắng.

    Nhưng đau lòng hơn hết là việc xả lũ "đúng quy trình" từ các đập thủy điện đã cướp đi hàng trăm sinh mạng người dân mỗi năm. Tin mới nhất là đã có hàng trăm người chết vì thủy điện xả lũ mấy ngày trước..

    Thủy điện đúng là trái bom nước mà nhà cầm quyền cài đặt trên đầu dân Việt.

    Đi từ bắc xuống nam có hàng mấy chục trái bom như vậy.

    Trong thời bình những hồ thủy điện này cũng có thể vỡ bất cứ lúc nào, nhất là vào mùa mưa và xóa sổ nhiều làng mạc ở hạ lưu.

    Còn trong thời chiến thì những hồ thủy điện này sẽ là mục tiêu cho kẻ thù, nếu bị tấn công nó sẽ biến thành những trái bom nước dội xuống đầu nhân dân Việt nam, xóa sổ hàng chục triệu người.

     Nhưng vì tập đoàn điện lực Việt nam EVN là “con gà đẻ trứng vàng” của đảng, nên họ hưởng đặc quyền đặc lợi, kể cả quyền sinh sát trong tay, họ sẵn sàng hy sinh tính mạng và tài sản của người dân để bảo vệ nhà máy thủy điện, nếu hồ chứa nước bị đe dọa vỡ bởi lượng mưa quá lớn, hoặc vì sự tắc trách của ban điều hành.

    Cái gọi là “xả lũ đúng quy trình” là vậy, và nó đã gây thảm họa cho người dân.

    Những lần xả lũ kỷ lục vừa qua đã cuốn trôi nhiều làng mạc, tài sản và giết chết hàng trăm sinh mạng người dân, nhưng không một ai lên tiếng chịu trách nhiệm.

    Họ coi việc xả lũ để bảo vệ tài sản của đảng cầm quyền là “đúng quy trình” còn sự tàn phá mà nó gây ra chỉ là “sự cố đáng tiết”.

    Một nhà cầm quyền bất nhân tàn độc đến như vậy mà người dân vẫn phải chịu đựng là nghịch lý lớn nhất trong lịch sử Việt nam. Hy vọng hàng trăm cái chết thương tâm do EVN gây ra vừa qua sẽ thức tỉnh được lòng dân.

    Một nghịch lý khác nữa là thủy điện mang về siêu lợi nhuận cho nhà cầm quyền, nhưng người dân và doanh nghiệp phải trả giá cao khi dùng điện. Họ không được hưởng lợi gì từ tài nguyên nước quốc gia mà chỉ hứng chịu tai họa.

    Nhà cầm quyền CSVN biết rằng Trung cộng bức tử đồng bằng sông Cửu Long bằng hàng chục đập thủy điện ở thượng nguồn dòng Mekong, nhưng tại sao họ vẫn làm như vậy, họ cũng bức tử các dòng sông và khu vực hạ lưu của các dòng sông lớn của VN?.

    Lý do chỉ là vì siêu lợi nhuận.

    Điều này cho thấy đảng cộng sản VN đặt quyền lợi của đảng và của chế độ lên trên quyền lợi quốc gia - dân tộc. Đủ để kết luận chế độ này không đại diện cho đất nước và dân tộc Việt nam.

    Huỳnh Ngọc Tuấn

  • Nhà gỗ và xác dân

    22449681 1540685479363180 7549129392401959574 n

    Chỉ trong vòng 40 năm, những cánh rừng bạt ngàn của Việt Nam gần như bị xoá sổ. Bao nhiêu năm chiến tranh, hứng chịu bom đạn, rừng vẫn bạt ngàn xanh "che bộ đội, vây quân thù". Sau chiến tranh thì rừng mất sạch. Rừng đi đâu? Vào nhà đại gia.

    Nhưng đại gia mê gỗ còn thua xa cán bộ. Trong một tháng, chúng tôi đã đi khắp các cánh rừng Tây Nguyên, từ Đắk Nông đến Đắk Lắk, Gia Lai rồi Kon Tum, Lâm Đồng, đâu đâu cũng thấy cảnh rừng bị tàn sát. Sau lệnh đóng cửa rừng tự nhiên của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, nạn phá rừng vẫn tràn lan. Gỗ ở K’Bang (Gia Lai) vẫn ào ạt chạy ra khỏi rừng dù từ rừng ra ngoài chỉ có con đường độc đạo, có barie chắn ngang của lực lượng kiểm lâm. Gỗ ở Ngọc Hồi, Sa Thầy (Kon Tum) cũng ồ ạt chạy ra khỏi rừng cả ngày lẫn đêm - dù muốn qua chốt chặn phải "bay lên trời" mới thoát. Những người bị mang danh là "lâm tặc" than thở với chúng tôi sau lệnh cấm, gỗ vẫn bị đốn hạ, chỉ có tiền bôi trơn là tăng lên và thu nhập của lâm tặc giảm xuống.

    Những ngày đi rừng, nhóm phóng viên không quen rừng thiêng nước độc, ai cũng trầy xước khắp người do té ngã, do cây cào, do muỗi vắt đốt chi chít... Có vào rừng mới thấy, "lâm tặc" ở tầng mức thấp nhất có đời sống khốn khổ dưới đáy xã hội. Trung bình, mỗi ngày họ kiếm được vài trăm ngàn đồng nhưng chi phí trong rừng đắt đỏ, lâm tặc nào cũng nghèo xơ xác. Họ là thành phần khốn khổ khốn nạn, đổ mồ hôi và máu chỉ để kiếm cơm sống qua ngày.

    Tại một huyện nghèo khác của tỉnh Đắk Lắk, dân cư chủ yếu là người Ê Đê, Gia Rai, các đời lãnh đạo huyện đều kiên quyết chống lâm tặc. Trong nhiệm kì của mình, ông chủ tịch huyện liên tục kêu gọi bảo vệ rừng, chống lâm tặc vì đây là địa bàn diện tích rừng rất lớn. Ông liên tục chỉ đạo lực lượng kiểm lâm, công an triệt phá lâm tặc. Và rồi người dân ngã ngửa khi thấy trong nhiệm kìcuối cùng, ông bắt đầu cho xây một dinh thự gỗ sát nách hạt kiểm lâm. Những cây cột tròn cực lớn, toàn gỗ căm xe, cà chít được ồ ạt chở về. Những tấm ván nguyên khối gỗ hương, gỗ cẩm cũng được tập kết. Những bộ bàn ghế lớn đến mức phải vài chục người khiêng cũng được xe tải loại lớn đưa về nhà ông. Trao đổi với chúng tôi, ông chủ tịch huyện có vẻ khá tự hào khi căn nhà này được ông thuê thợ từ tận miền Trung vào chế tác, ròng rã suốt 3 năm mới xong. Trong cái thị trấn bé nhỏ, nhà ông và những vị cán bộ khác, được làm từ máu của rừng.

    Tôi ở Long An, mỗi khi có khách về tôi thường dẫn họ đi tham quan di tích lịch sử cấp quốc gia Nhà trăm cột - niềm tự hào về kiến trúc của người dân Long An. Căn nhà này của một đại gia siêu giàu thời phong kiến, khi mà gỗ rừng còn nhiều vô kể. Thế nhưng, khi tham quan căn nhà của ông chủ tịch huyện nghèo, tôi thấy Nhà trăm cột chỉ là "con muỗi" so với dinh cơ này. Cho làm nhà bếp, có lẽ ông cựu chủ tịch cũng không thèm chấp. Tôi nghĩ, lâm tặc có lẽ sẽ chạnh lòng khi thấy những gì quý nhất của rừng nằm ngạo nghễ ở nhà cán bộ… chống lâm tặc.

    Trên khắp dải đất hình chữ S này, nhà gỗ triệu đô không hiếm. Nhưng những căn nhà này không thuộc về giới siêu giàu, giới doanh nhân. Những căn nhà này, trớ trêu thay, lại là của cán bộ. Sau lệnh đóng cửa rừng, các món đồ gỗ, nhà gỗ này càng trở nên vô giá. Một thực tế là nhà cán bộ càng to thì lũ càng lớn, dân chết càng nhiều. Những căn nhà xa hoa này được đánh đổi bằng mạng dân. Các vị ngủ có ngon không khi dưới chân mình là xác dân lập lờ trong lũ dữ?

    FB Trương Châu Hữu Danh

  • Ai nên "đầu thú" trong vụ Đồng Tâm?

    22550047 1938597746414656 8655755442304834151 n

    Ai nên "đầu thú" trong vụ Đồng Tâm? Nguyễn Đức Chung còn tuyên bố dân không có quyền biết đất thu của dân dùng vào việc gì. Bí mật ư?Thời Pháp thuộc, ai bí mật cưu mang, nuôi nấng các cán bộ cộng sản? Thời chống Mỹ, những tiểu đoàn quân đội nương náu trong dân để luyện tập, chờ đi Nam thì có cần bí mật không? Họ từ đâu ra, được ai nuôi mà vô ơn, bất nhân, bất hiếu, bất nghĩa như thế?

    Ngày 13-10-2017, nhiều tờ báo "quốc doanh" đưa tin công an Hà Nội gửi thư kêu gọi những ai ở Đồng Tâm phạm tội "giam giữ người trái pháp luật và phá hoại tài sản" ra đầu thú để hưởng lượng khoan hồng, vì "đánh kẻ chạy đi không đánh kẻ chạy lại", thế nhưng đến nay chưa có người dân nào ra "đầu thú" để "hưởng khoan hồng của công an Hà Nội".

    Vậy ai là người phải "đầu thú" trong vụ này?

    Qua theo dõi vụ Đồng Tâm từ khá sớm và tiếp xúc rộng rãi với bà con, thị sát thực địa, nghiên cứu các văn bản, từ quyết định 113 năm 1980 của Chính phủ (CP) giao 208 ha đất của hai huyện Chương Mỹ, Mỹ Đức (trong đó có 47,6 ha thuộc xã Đồng Tâm - huyện Mỹ Đức) cho Bộ Quốc phòng (BQP) đến các văn bản trao đổi, giao ước giữa thành phố Hà Nội và Vietel, kết luận thanh tra của Thanh tra Hà Nội… có thể rút ra kết luận: Hầu hết thiếu sót, khuyết điểm là do sự quan liêu của BQP, sự sai phạm của Quân chủng Phòng không- không quân (QCPKKQ), sự lộng hành, vi phạm pháp luật, đối xử tàn tệ, vô lương tâm đối với dân Đồng Tâm của chính quyền Hà Nội. Hãy xem ai nên ra "đầu thú" qua những tình tiết này:

    – Năm 1980, CP giao BQP 208 ha đất canh tác của dân để làm sân bay Miếu Môn. Sau không có nhu cầu làm sân bay, không thực hiện mục đích CP giao nhưng BQP không trả lại đất cho CP mà để QCPKKQ bỏ hoang, cho thuê "phát canh thu tô". Hành vi này của BQP, QCPKKQ là đúng hay sai? Đó là chưa nói số tiền cho dân thuê hơn 30 năm kia là bao nhiêu, ai hưởng? Rõ ràng các đời lãnh đạo CP, BQP, QCPKKQ từ năm 1980 đến nay phải "tự thú" mình đã quan liêu, thiếu sót mới phải. Thử hỏi hơn 36 năm qua, nếu để 208 ha đất cho dân khai thác thì sẽ làm ra bao nhiêu của cải, xóa đói, giảm nghèo cho bao nhiêu con người?

    – CP giao 208 ha đất cho BQP làm sân bay, nay BQP tự tiện chuyển cho doanh nghiệp (Vietel) để kinh doanh thì có đúng thẩm quyền không? Ai phải "tự thú" về sai phạm này?

    – Năm 2016, chính quyền Hà Nội giao kết với Vietel hợp tác, trong đó chính quyền HN có nhiệm vụ giải phóng mặt bằng, lo các văn bản pháp lí… tức thành phố và Vietel là bên tranh chấp cánh đồng Sênh với dân Đồng Tâm nhưng lại không đối thoại, đo đạc, đưa ra bằng chứng cánh đồng Sênh là đất quốc phòng mà tự mình đứng ra kết luận bừa đó là đất quốc phòng. Như thế có đúng thẩm quyền không? Đây là vụ tranh chấp dân sự nhưng một bên (thành phố Hà Nội, BQP) cuối năm 2016 tự tiện huy động lực lượng vũ trang nhân dân (chỉ có nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, giữ gìn an ninh, trật tự xã hội) với 600 cảnh sát trang bị vũ khí đến "tận răng" trấn áp dân, bảo vệ mặt bằng cho Vietel xây công trình là đúng hay sai? Hành động này nếu không gọi là "cướp có vũ trang" thì gọi là gì?

    – Ngày 15-4-2017, ba sĩ quan của BQP và toán công an về Đồng Tâm bảo bà con ra cánh đồng Sênh để xác định mốc giới nhưng đến mốc thứ 15-20 thì họ nói với cụ Kình bảo bà con về bớt,chỉ ít người ở lại "mới làm việc được". Sau khi cụ Kình cả tin, bảo bà con về, họ bất thình lình nổ hai loạt súng uy hiếp. Tên trung tá Trần Thanh Tùng, Phó Công an huyện Mỹ Đức đá cụ Kình văng 2 mét, làm cụ gãy hai đoạn xương đùi, rạn xương chậu rồi xốc nách cụ, quăng lên ô-tô. Họ còn bắt thêm 4 người nữa, chở cả về trụ sở công an ở số 7 Thiền Quang (Hà Nội) tra hỏi, đánh đập. Ba ngày sau, sợ cụ Kình chết, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung mới cho đưa cụ từ Thiền Quang tới Bệnhviện 108 rồi Bệnh viện Việt Đức để chạy chữa, nay cụ Kình đã bị tàn phế, không thể đi lại bình thường. Sau hành vi côn đồ này, dân Đồng Tâm phẫn nộ, đã đưa hơn 38 cán bộ, chiến sĩ cảnh sát, cán bộ huỵên Mỹ Đức được điều động tới trấn áp dân về giữ ở nhà văn hóa thôn Hoành để đòi công lí. Bà con đối xử, chăm nuôi cán bộ,chiến sĩ tử tế, được hầu hết cán bộ, chiến sĩ cảm ơn, một số còn nhắn gửi chính quyền Hà Nội hãy đối thoại với dân (tôi đã đọc bản tường trình của họ trước khi ra về). Đến nay, những tên lừa cụ Kình và dân làng, kể cả tên trung tá Trần Thanh Tùng vẫn "bình chân như vại". Vậy ở đây ai vi phạm pháp luật trước, ai là lưu manh,côn đồ, lộng hành, cần phải "đầu thú"?

    Phim X quang cho thấy cụ Kình bị tên trung tá công an Trần Thanh Tùng đánh gãy xương đùi, rạn xương chậu.

    – Trong khi việc tranh chấp cánh đồng Sênh chưa ngã ngũ, huyện Mỹ Đức đã soạn bài vu khống, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của cụ Kình và dân làng, phát trên hệ thống loa của cả huyện, riêng ở Đồng Tâm cứ 2 giờ lại phát một lần. Ai cho phép chính quyền dùng phương tiện công cộng để vu khống, xúc phạm công dân trong cuộc tranh chấp dân sự? Ai phải "tự thú" về hành vi lộng hành, bất chính, vi phạm pháp luật trắng trợn này?

    – Ngày 13-6-2017, Công an Hà Nội khởi tố vụ án nhưng chỉ có nội dung về "hành vi bắt giữ người trái pháp luật, hủy hoại tài sản" mà không hề đề cập hành vi côn đồ, bắt cóc, xâm phạm sức khỏe, tính mạng cụ Kình và 4 người dân Đồng Tâm. Từ đầu tháng 8-2017, Công an Hà Nội, Cục Điều tra hình sự - BQP gửi 70 giấy triệu tập đến 70 người dân Đồng Tâm. Đây lại là hành vi lộng quyền nữa. Một trong hai bên tranh chấp dân sự nhưng không trao đổi, tranh luận, đưa ra bằng chứng đấu tranh hoặc mời cơ quan có thẩm quyền phán xét mà lại mượn quyền hành của mình để trấn áp bên kia thì có khách quan, có đúng thẩm quyền không? Ai phải thấy sai, thấy hèn, ai phải hối cải, "đầu thú" đây?

    clip_image004

    Cán bộ công an vái chào người dân Đồng Tâm khi rời khỏi nhà văn hóa thôn Hoành

    – ĐồngTâm là xã bán sơn địa, nguồn sống chủ yếu dựa vào đồng ruộng, Xã có 2.572 hộ, 8.647 nhân khẩu, năm 1961 đã bị nhà nước lấy mất 300 ha đất làm trường bắn (năm 2011 BQP xin CP cho chuyển 176 ha đất trường bắn này làm sân golf), năm 1980 nhà nước lấy thêm 47,6 ha đất nông nghiệp làm sân bay Miếu Môn, nên nay đất sản xuất còn quá ít. Từ năm 1995, người đẻ ra không được phân ruộng nữa. Trong khi đó, BQP bỏ hoang 208 ha đất hơn 36 năm qua, tệ hơn nữa, còn bắt dân thuê lại chính mảnh đất từng của họ. Nay chính quyền Hà Nội và BQP lại muốn lấy nốt cánh đồng Sênh bằng vũ lực để kinh doanh? Ông Nguyễn Đức Chung còn tuyên bố dân không có quyền biết đất thu của dân dùng vào việc gì. Bí mật ư?Thời Pháp thuộc, ai bí mật cưu mang, nuôi nấng các cán bộ cộng sản? Thời chống Mỹ, những tiểu đoàn quân đội nương náu trong dân để luyện tập, chờ đi Nam thì có cần bí mật không? Họ từ đâu ra, được ai nuôi mà vô ơn, bất nhân, bất hiếu, bất nghĩa như thế?

    Ai là người cần phải "tự thú" để hưởng lượng khoan hồng đây?

    Nguyễn Đình Ấm

     

  • Sẽ không còn giờ cho sự tử tế

    Images 1

    Sau khi được thả ra, những công an này quay lại cảm ơn người dân Đồng Tâm

    Người dân Việt Nam thường hay dùng những câu chuyện ngụ ngôn để dạy cho con cái mình những “bài học lớn” về cuộc đời. Tuy nhiên, nếu dạy cho con mình bài học về đoàn kết tôi sẽ không dạy chúng bằng câu chuyện “Bó đũa” mà là câu chuyện giữ đất của người dân huyện Mỹ Đức, xã Đồng Tâm.

    Tuổi thơ VN ngày nay cần bước ra khỏi cái thế giới cổ tích để bước vào những thực tế đớn đau của mảnh đất nơi đã chôn cái cuống rốn của chúng; nơi tai họa nhiều hơn an lành; nơi những bài học vỡ lòng về đức dục cần được soi rọi lại. Nhất là bài học về sự chân thật. Biết bao nhiêu cái ác đã diễn ra trên mảnh đất này chỉ vì người ta chấp nhận sống với sự dối trá.

    Nhưng trước khi bỏ qua câu chuyện “Bó đũa” tôi lại muốn nhắc đến một bài học lớn khác trong câu chuyện ngụ ngôn của con Rùa và con Bò Cạp. “Rùa và Bò Cạp kết bạn với nhau rồi cùng đi chu du. Đến một con sông, Bò Cạp năn nỉ Rùa chở mình qua sông. Biết bản chất của bạn, Rùa bảo: ‘nhưng cậu phải hứa là không được chích chết mình đấy nhé’. Bò Cạp cam kết: ‘Chắc chắn rồi, nếu chích cậu thì cả tớ lẫn cậu sẽ chết chìm mất’. Nhưng khi ra đến giữa sông, Bò Cạp liền chích ngay vào cổ rùa!? Câu chuyện được chấm dứt bằng câu nói với đôi mắt buồn bã của Bò Cạp: xin cậu hiểu cho, cái giống nhà Bò Cạp chúng tớ nó thế”

    Cùng với cái quyết định khởi tố dân Đồng Tâm về vụ Bắt/Giữ người trái phép, suốt hai tháng qua, chính quyền Hà Nội liên tục gởi giấy kêu gọi người dân Đồng Tâm ra đầu thú. Hóa ra bản cam kết của lãnh đạo Cộng sản chỉ là lời hứa của con Bò Cạp. Trong khi cả thế giới, báo chí, truyền thông, mạng xã hội còn lưu giữ nguyên cái văn bản với chữ ký của ông Nguyễn Đức Chung còn chưa ráo mực. Bản chất của chính quyền là thế, vấn đề ở đây là người dân Đồng Tâm có chấp nhận sống cùng sự tráo trở ấy và chết chìm cùng với chúng hay không?

    Qua cách hành xử lớp lang của người dân xã Đồng Tâm trong vụ bắt giữ 38 cán bộ, chúng ta nhìn thấy được rất nhiều những điểm tích cực của dân làng: đồng lòng thành một khối; ôn hòa nhưng không nhượng bộ; đầy tình người qua cách chăm sóc miếng ăn cho các cán bộ bị tạm giữ; không dễ bị lung lạc khi cho bắt trói và giam riêng hai anh Công và anh Ba, hai dân làng được nhà nước thả ra với chủ ý không chấp nhận nội gián; và mới đây nhất, bất hợp tác khi công an về làm việc với dân mà chỉ có hai người mặc sắc phục trong khi những kẻ khác có thể là côn đồ giả dạng;…Những người dân chất phác ở đây đã chứng tỏ sự sáng suốt và kiên định trong hành động với một thông điệp rất rõ ràng: chúng tôi cần công lý và đối thoại nghiêm chỉnh.

    Thái độ trong sáng, vững vàng của họ đã khiến cả nước từ các Luật sư, các Blogger, các vị nguyên đại biểu Quốc hội,… thậm chí đến cô bí thư xã, các nhà báo lề phải xưa nay vẫn cúc cung Ban Tuyên Giáo, đều một lòng đứng hẳn về với họ. Chưa bao giờ chữ Đồng Tâm lại đầy ý nghĩa và mang nhiều cảm xúc đến như vậy. Suốt biến cố, từ ngày 16 cho đến ngày 22/4 người Việt dù trong hay ngoài nước đều hồi hộp, nóng lòng, lo lắng, hướng về những diễn biến ở Đồng Tâm. 

    Và không như những lo lắng âm thầm trong chúng ta rằng có thể Đồng Tâm sẽ xảy ra bạo loạn. Kết quả cho thấy dân làng huyện Mỹ Đức xã Đồng Tâm đã thắng một trận lớn. Chúng ta gọi đây là chiến thắng lớn vì giữa một xã hội vô cảm, nó đánh thức Lòng Thiện của biết bao người.

    Ngày hôm nay, Đồng Tâm lại đang đứng trước một cuộc chiến mới. Chúng ta đừng ngạc nhiên cũng đừng thất vọng. Bởi vì đấu tranh với cái ác là một diễn trình dài, không chỉ một lần, không chỉ một ngày. Chuyện thất hứa của chính quyền đã từng xảy ra trước đó với trường hợp của người dân ở Lộc Hà, và nó sẽ còn tiếp tục xảy ra. Nhưng một khi lòng thiện của con người đã được đánh thức, khi người ta nhìn rõ sự dối trá, lừa đảo, không ai còn có thể im lặng. Cố tình bịt miệng sự thật, đè nén con người chỉ nhằm tạo thêm sức bật. Đến một lúc nào đó, dù có muốn, chính quyền sẽ không còn cơ hội để được đối thoại. Sẽ không còn giờ cho sự tử tế. 

    Về phần người dân, chúng ta cần tỉnh táo để nhận rõ bất cứ hướng đi nào của nhà cầm quyền đều có thể khai dụng được lợi thế cho cuộc đấu tranh giành Sự Thật. Đơn cử như cách hành xử của Linh Mục Anton Đặng Hữu Nam đối với các chiêu trò nhằm bách hại ngài của giới chức tỉnh Nghệ An trước đây.

    Rõ ràng mấy ngàn dặm biển chết trắng, thảm họa Formosa và nạn nhân của nó là bằng chứng sống đối với nhân dân Việt Nam và thế giới. Do đó những chiêu trò như cho tổ chức các cuộc biểu tình hay những màn đấu tố tập thể đòi kết án tù, hoặc tử hình vị Linh Mục đấu tranh cho quyền lợi của dân chỉ là một trò gian dối khác của chính quyền. 

    Để trả lời, Linh Mục Nam đã kêu gọi giáo dân xứ Phú Yên tiếp nước và sữa cho đoàn biểu tình để cổ vũ cho mấy ngàn người dân Nghệ An đang thực hành quyền biểu tình của họ. Đây chính là diễn trình để chiến thắng sự dối trá, cái ác và cái xấu. 

    ***

    Tôi tin tưởng một cách mãnh liệt rằng cái Thật, cái Thiện, cái Đẹp luôn luôn tồn tại và chiến thắng. Chúng có thể đã bị phủ lấp rất lâu bởi sự Dối Trá, cái Ác và cái Xấu. Tuy nhiên, chỉ cần một tia nắng, một bàn tay, một niềm tin, chúng sẽ vươn tới, vượt thoát và bộc phá để một lần nữa xuất hiện lồng lộng dưới ánh mặt trời.

    Người dân Đồng Tâm vẫn ngoan cường trước mọi hiểm nguy vì họ đang nắm trong tay sự thật và công lý. Công luận cần tiếp sức lan tỏa tinh thần bất khuất này.

    Ngược lại, lãnh đạo Cộng sản đang vô cùng bối rối với những lời kêu gọi người dân ra “đầu thú” không kỳ hạn. Vậy bạn còn chần chờ gì nữa?

    Hãy cùng người dân Đồng Tâm trong cuộc đấu cân não này như ta đã đồng lòng cùng họ suốt những ngày dầu sôi lửa bỏng từ 16 cho đến ngày 22/4 năm nay. Và hãy chuyển thông điệp đến lãnh đạo Cộng sản; những kẻ khinh dân; lừa dân; tráo trở; những kẻ muốn trị dân bằng bạo lực những câu thơ của Nguyễn Chí Thiện:

    “Trong bóng đêm đè nghẹt
    Phục sẵn một mặt trời
    Trong đau khổ không lời
    Phục sẵn toàn sấm sét
    Trong lũ người đói rét
    Phục sẵn một đoàn quân
    Khi vận nước xoay vần
    Tất cả thành nguyên tử...”

    Nguyệt Quỳnh

  • NHỮNG HẠT BỤI LẤP LÁNH

    22459322 1208282285983606 5279155913999222512 o

    Chưa bao giờ nó lại tưởng tượng mình sẽ bước chân vào nơi đó : Nhà Giam.
    Những cuộc đời, những tâm hồn và những bi kịch không ai giống ai trong bốn bức tường đó. Dù có giàu trí tưởng tượng cũng không thể hình dung nổi.
    Khi được chuyển từ trại tạm giam của huyện lên Trại tạm giam của tỉnh trong lòng nó chỉ có một cảm giác trống rỗng.
    Chiếc xe Jeep cùng với 4 người đàn ông mặc đồ sơ-vin có vẻ mặt hiền lành áp tải, nó im lặng suốt chuyến đi .
    Cái đầu tóc kiểu cao bồi ngổ ngáo và chiếc áo thun cá sấu, chiếc quần rách tơi tả nơi đầu gối trông nó giống một cậu thanh niên hơn là một cô gái. Hai tay nó bóp nghịch cái bọc ni-lon phát ra tiếng lào xào, những cái chau mày của mấy người đàn ông, rồi họ cũng im lặng quay đi.
    Những hàng cây lướt qua, những dãy nhà thấp mái lần lượt xa tít và mờ nhạt …Cổng trại giam mở ra và nó đã đến nơi.
    Được đưa vào căn phòng khoảng 20m2, tiếng lạch xạch của chìa khóa, căn phòng nhỏ hẹp cùng với vẻ mặt ngượng ngùng của hai người đàn bà đang vội mặc quần áo vào người. Nó đứng khựng trước cửa nhìn vào trong, có tiếng quát không lớn lắm : “Vào trong đi”!
    Nó cảnh giác bước vào, bọc đồ ôm chặt trong lòng, không nhìn được rõ ràng vì bóng tối trong phòng giam. Nó hồi hộp chờ đợi một trận “đòn hội đồng” như từng đọc trên truyện và báo…Nhưng không có động tĩnh gì. Nó quan sát xung quanh, hai người đàn bà chỉ mặc mỗi chiếc quần lót đang nhìn, một người hỏi :
    -Đua xe hả ?
    -Đâu có !
    -Vậy mầy tội gì ?
    - Em không biết nữa.
    -ĐM, vô đây sao không biết tội gì, gà mờ quá. Mầy nằm ở chính giữa đi tao ở cuối phòng còn con kia ở đầu phòng.
    Người đàn bà khoảng trên 40 tuổi, gần như trần truồng phốp pháp chỉ mặc mỗi quần sịp làm nó ngượng ngùng, lúng túng không dám nhìn thẳng .
    Người đàn bà gõ mấy cái trên tường rồi chụm tay như chiếc loa nói “Có hàng mới, nhìn gà mờ lắm, sẽ vui đây” và áp tai vào tường cười khúc khích. Người đàn bà cùng phòng gắt gỏng :
    -ĐM, giờ này mà quan hệ, cán bộ ở ngoài mà nó nghe là vô cùm…
    Nó rụt rè hỏi :
    -“Quan hệ” là sao chị?
    -Là nói chuyện từ phòng này qua phòng khác cán bộ sợ thông cung hiểu chưa ?
    Trong phòng có những vật dụng chai lọ linh tinh từ lọ đường, chai nước mắm, sữa, trái cây và cả hai cái bô nhựa. Người vừa gắt lên tiếng :
    -Mày không có mang theo gì hết vậy? Mai nhờ cán bộ mua cho cái bô để đi vệ sinh, mỗi ngày cuối giờ họ mở cửa ra cho mình đi tắm và đổ bô, tao cho mấy cái bao ni lông xài đỡ.
    -Hả ?- Nó sững sờ nhìn mấy cái bao ny-lon từ tay chị, hỏi tiếp :
    -Đi vào bao ni-lông như thế nào?
    -ĐM, sao mầy ngu quá, ỉa vào đó rồi cột lại mai nó mở cửa mang đi zục chứ còn sao nữa…
    Nó ớn lạnh.
    Rồi nó cũng thích nghi và biết được người đàn bà to lớn kia tên Sinh, người kia tên Lệ. Hàng ngày nó được hai người kể cho nghe rất nhiều từ chuyện vì sao phạm tội đến chuyện gia đình chồng con, và cả chuyện chưa bao giờ lên đỉnh khi quan hệ với chồng. Và hai người này cũng đã có án chờ ngày lên trại. Lệ mức án 8 năm, Sinh 6 năm
    Một hôm Lệ nói với Sinh:
    -Tui sắp đi trại rồi mà không biết làm sao về nhà coi hai đứa nhỏ, giờ chỉ có cách mang bầu mới ra ngoài được, giờ chỉ còn cách cho thằng nào đó chích rồi mang bầu, nhưng kẹt nỗi tui có đặt vòng, không biết phải làm sao ?
    Sinh trầm ngâm một lúc rồi nói :
    -Chừng nào mầy có kinh nói tao lấy ra cho, lấy cái đó ra cũng đơn giản .
    Nó nghe chuyện mà sợ hãi lên tiếng:
    - Cái đó phải đi bác sĩ mới lấy ra được, chị làm được không mà lấy?
    - Cứ yên tâm, chuyện vặt.
    Rồi chị Lệ cũng có kinh, Sinh vã cả mồ hôi ngồi hì hục tìm cách lấy ra chiếc vòng nhựa chữ T từ cửa mình Lệ. Nó nắm chặt tay Lệ với một sự lo âu và cắn chặt môi đến ứa máu. Nó sợ nhưng trên cả nỗi sợ là một tình cảm ngập tràn dành cho hai người đàn bà này. Họ đã không nhờn gớm để làm cái điều nó đã nhìn thấy, chị ta đánh đổi cả sự tự trọng của bản thân cho một người đàn ông xa lạ quan hệ để có bầu, mục đích duy nhất là được về chăm sóc con nhỏ, mặc mọi chuyện ra sao thì ra.
    Vì điều đó họ có thể bị cùm, kỷ luật cho cả mình và cả người nam mà họ quan hệ.
    Mỗi ngày nó đều thấy Lệ thoa kem và chăm sóc bản thân vô cùng cẩn thận. Nó tò mò hỏi : “Trong này có ai ngắm đâu, chị sửa soạn làm chi?” Lệ cười:
    - Giờ không tranh thủ làm đẹp, vô trại ai mà lấy mầy? Bộ mầy tưởng tù là mấy thằng đầu trộm đuôi cướp không hả con? Đừng nghĩ vậy mà chết nha, toàn tinh hoa chắt lọc không đó, một thằng giang hồ thôi cũng có nghĩa khí anh hùng chứ đừng nói đến gặp được giám đốc hay một tay tù chính trị …
    Nó há hốc mồm kinh ngạc :
    -Hả, giám đốc cũng ở tù nữa hả chị ?
    -Con nầy hỏi ngu ghê, mầy còn phải học nhiều lắm đó con…
    Chiều .
    Cán bộ mở cửa cho các phạm nhân ra ngoài, phía xa xa có một đống rác lớn để đổ bô và tắm, theo sau là một phạm nhân nam canh chừng .
    Phòng tắm là một căn nhà cũ kỹ, đổ nát còn lại một hồ nước cùng với những hàng cây rậm xung quanh. Các phạm nhân nữ gồm có 6 người vội vàng trút bỏ quần áo, xối lên người những gáo nước mong trôi đi những nhếch nhác trong căn phòng nóng bức bối, không ai để ý một cái đầu đang thập thò nhìn trộm. Nó la lớn :
    -Có người rình kìa .
    Các chị thản nhiên cười :
    -Kệ nó đi, cho nó nhìn để nó thèm chết mẹ, mầy kêu lên làm gì ,mấy thằng nầy cũng tới nước lắm rồi, nhìn thôi ăn dộng gì được …
    Nó lại bị chuyển sang một nơi khác, một căn phòng nhỏ khoảng 10 m vuông có hai chiếc gường cá nhân bằng xi măng, có toa-lét lạnh lẽo cùng một người phụ nữ. Những cái ôm vội vã cùng vài thứ linh tinh nhét vội vào túi ni-lông, nó lại lững thững cầm bô xách túi lẽo đẽo theo sau cán bộ.
    Người đàn bà có nước da xanh mướt và cái nhìn đầy gian giảo, chị ta hỏi nó đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, nhưng nó lại chẳng biết gì về chuyện của mình thế là chị ta hỏi :
    -Mầy có biết đang ở chổ nào không? Còn cái gường mầy đang nằm là ai đã từng nằm không ?
    -Không, tui không biết- Nó bực mình .
    -Ở đây là xà lim toàn nhốt kẻ cứng đầu và án tử hình. Cái gường mầy đang nằm là của con B từng giết chết ông S. và đâm đui hai mắt, N.T.P cùng với nhiều người khác nữa. Mỗi khi họ bị tử hình xong đều có một con bướm bay vất vưởng trong phòng. Mầy không thấy lạnh chỗ mầy đang nằm sao?
    Nó cáu :
    -Chị đang đe dọa tui đúng không? Chị có tin tui quậy cho cán bộ vô làm việc không?
    Chị ta liền đổi sang vẻ mặt hiền lành cùng giọng nói ngọt ngào đến bất ngờ:
    -Trời ơi, chị giỡn chơi với em thôi chứ chị em mình cùng cảnh ngộ ai mà làm chuyện thất đức.
    Nó im lặng và trùm lên kín cả đầu tấm chăn, nhưng vẫn thấy lạnh lẽo bốc lên từ sàn xi măng cùng sự hôi hám từ chiếc cầu tiêu cuối phòng.
    Nó nhớ đế chị Lệ, chị Sinh đã dặn dò trước lúc chuyển qua khu giam giữ mới : 
    -Họ sẽ nhốt em vào trong xà lim cùng với người khai thác, người này là tù nhân đã có án nhưng cộng tác với cán bộ để phá án. Họ sẽ đóng giả làm người có vụ án giống hệt em, qua nói chuyện họ sẽ khai thác mọi chuyện, đừng tin bất cứ một ai trong đó. Sau khi nói chuyện với mình họ sẽ được cán bộ giả bộ mời ra làm việc để lấy những thông tin họ khai thác được. Tùy theo vụ mà ăng- ten được giảm án từ 3-6 tháng hoặc 6 tháng đến 1 năm. Nói thiệt, tao ghét nhất tụi ăng-ten khốn nạn và mất dạy nầy.
    Hàng ngày nó vẫn hát dù giọng không hay lắm, ở trong căn phòng chật chội, mở mắt là thấy hai chiếc cùm và thanh sắt ngang. Cứ thấy cái cầu tiêu là nó lại buồn nôn. Khẩu phần ăn hàng ngày luôn là thau cơm nhão như bánh đúc, rau muống luộc và một miếng thịt mỡ kho trắng ởn trông phát ngán .
    Nó thường xuyên ăn cơm với đường đôi khi là muối tiêu, không nuốt nổi thức ăn trong trại. Người đàn bà ăng-ten ở cùng không hỏi được gì rồi cũng bỏ. Chị ta quay sang kể cho nó nghe những chuyện gia đình chồng con cả câu chuyện “tình thâm cung bí sử” với người cậu ruột.
    Một thời gian sau, nó được chuyển sang phòng giam lớn có tới gần 70 người. Đủ hết, từ những người đàn bà lớn tuổi với gương mặt đăm chiêu hay cô gái có mái tóc dài xoăn tít và xinh đẹp, vô số tội danh mà lần đầu nó được nghe. Nó vui hẳn ra vì được sự quan tâm và yêu mến của các chị, cái gì nó cũng được ưu tiên, nước tắm cũng thêm được một ca, thỉnh thoảng trong cái giỏ của nó lại xuất hiện thêm những đồ dùng mà nó thiếu .
    Những buổi chiều ngồi tụ tập cùng các chị, các cô bàn luận về những vụ án khác nhau, những trăn trở về cuộc sống của người thân bên ngoài có người không kềm nổi nước mắt vì nhớ chồng, nhớ con nhưng đành phải chôn chân trong bốn bức tường.
    Chị Hết nhận giúp một gia đình giàu có muốn xin con từ người đàn bà nghèo và bị khép vào cái tội “môi giới mua bán trẻ em” với mức án 18 năm tù. Còn bà mẹ thì cũng dính luôn vào cái tội “ buôn bán con” với 3 năm tù. Nó thấy họ đáng thương hơn đáng tội, trong khi người đi mua con thì vô can vì là... người nước ngoài.
    Người đàn bà mang tội danh giết người khoảng trên 55 tuổi có gương mặt đen đúa và to lớn, ngày đầu tiên nằm gần bà ấy cách nhau không quá một gang tay nó rất sợ và cả đêm không ngủ, nó cứ quan sát từng hành động của bà ở trong một tư thế có thể bỏ chạy bất kỳ lúc nào.
    Rồi bà cũng kể cho nó nghe về tuổi thơ đã bị bà mẹ kế hành hạ thế nào, chịu đựng sự khắc nghiệt ra sao khi không kềm chế được đã vướng vào tội ác tày đình.
    Bà cũng chịu không ít sự giày vò trong suốt bao năm qua, sau nhiều năm tháng trốn chạy hết tỉnh này sang tỉnh khác với một cái tên giả, cuối cùng chồng bà động viên ra tự thú.
    Chị H. có cửa hàng mua bán kim khí điện máy, người ta mua đồ và trả cho chị tiền giả, số tiền là 30 ngàn, nghi ngờ là tiền giả, nhưng vì tiếc rẻ, chị mang đi mua một đôi dép, bị phát hiện và lãnh 4 “cục” (4 năm tù).
    Vào đây nó mới biết bất cứ lý do gì cũng khiến người ta bị ở tù. Thí dụ biết chồng làm chuyện phi pháp mà không báo công an thì là: Che dấu tội phạm, xài đồ của chồng mang về là tội: tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có; xem phim sex thì tội truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy; còn người giựt nợ thì có cái tội: Lừa đảo, chiếm đoạt tài sản …
    Hơn 70 người và 70 tội danh khác nhau, chưa kể những người cũ đi, người mới đến nhưng nó lại chỉ nhớ đến sự ấm áp đầy tình người mà họ mang lại cho nó.
    Sinh hoạt trong tù đơn điệu, ngày nào cũng vậy: 5 giờ sáng là kẻng báo thức mọi người dậy làm vệ sinh, 5h30 các anh tù có án mang nước sôi đến để mọi người ăn mì tôm hay uống sữa mà người nhà gửi vào, 6 giờ quần áo chỉnh tề ngồi đọc nội quy, xong nghe đọc báo Nhân Dân và thảo luận các bài viết trên báo, hoặc chờ gọi ra làm việc.
    Đến giờ 11 trưa ăn cơm và nghỉ ngủ, 1h30 ngồi đọc nội quy và đọc báo như lúc sáng đến 16 h được tự do nói chuyện. Đó là lúc huyên náo nhất với 70 con người, từng nhóm tụm năm tụm ba nói về buổi làm việc hay tham khảo lời khai hay khung hình phạt của nhau.
    Có một người tù đặc biệt, xinh đẹp và cái tên cũng đẹp: Vũ Nga- Cô chẳng bao giờ quan tâm đến bản án hay khung hình phạt của mình, lúc nào cũng vui cười như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cô thường bày ra nhiều trò để chọc cười mọi người và đặt biệt có giọng hát rất hay. Cô thường gõ bo và hát cho nó nghe “..Chiều nay có phải anh ra miền Trung, về thăm quê mẹ cho em về cùng, rồi ta sẽ đi chung chuyến tàu. Về đến sông Hương núi Ngự..”
    Tiếng của cô vút cao trong đêm vắng nơi nhà giam, những tiếng vỗ tay và huýt gió trong xà lim cùng những lời khen :
    -Hay quá Vũ Nga ơi, hát nữa đi em…
    Tiếng hát của Vũ Nga xua đi những ảm đạm nơi nhà giam làm cho những tâm tư đau khổ cũng chơi vơi “…. Nhớ … Nhớ mưa bong bóng nhớ dáng em buồn nhớ lệ em tuôn …. Mưa … Mưa ngày xưa từng cơn mưa thương nhớ… mưa đâu ngờ chúng mình thương nhau…”
    Cán bộ đôi lúc cũng nhắc nhở cho có lệ, nhưng có hôm anh em nơi xà lim cổ vũ quá khích bằng cách đập những thanh ngang sắt cùm chân vào tường gây ồn ào. Cán bộ phải ném đá vào cửa thì mọi người mới im lặng và cả Nga cũng không hát tiếp nữa.
    Đêm nào Vũ Nga không hát thì bên xà lim lại có tiếng gọi yếu ớt : “Hát đi Vũ Nga ơi…”
    Tiếng hát Vũ Nga có lẽ mang đến cho mọi người niềm vui chung, đọng lại trong tâm tư mọi người như nó một ký ức không thể quên.
    Điều đó có thể bị kỷ luật bất kỳ lúc nào bởi nội quy, nhưng với Vũ Nga mọi thứ chỉ là "Rác!"
    Nhưng có một điều không ai ngờ đượcVũ Nga đang mang căn bịnh thế kỷ AIDS vào giai đoạn cuối.
    Nga mồ côi, cô sống cùng bà ngoại ở khu nghĩa địa, tuổi thơ cô gắn liền với công việc đi nhặt bao nilon, ve chai và những thứ phế liệu. Cô lớn dần lên bên cạnh những tệ nạn trong những chòm mả hoang tịch và đầy rác rưỡi. 12 tuổi Vũ Nga biết đi dẫn mối cho khách làng chơi để lấy tiền, 14 tuổi cô đi bán trinh để lo cho bà ngoại đang bệnh nặng, 16 tuổi cô biết tự mình tiêm vào cơ thể loại ma túy chết người, cô nghiện và làm gái, nhưng vô cùng có hiếu với bà ngoại. Nga trở thành một người cung cấp ma túy cho những cho con nghiện khắp vùng.
    Khu tạm giam nằm ngay sát mặt lộ, tầng dưới là xà lim, những người chưa có án như nó và Nga bị giam ở tầng trên, cái lỗ nhỏ xíu trên tường được gọi là “cửa sáo", chỉ thò nửa khuôn mặt nhìn xuống cái hẻm ngay hông nhà tù. Hàng ngày, có đến hai người đàn ông đến nhìn lên ô cửa sổ nơi Nga bị tạm giữ, cô cười buồn nói với nó:
    -Một thằng chồng, một thằng bồ của chị!
    “Hoa sen nơi nhà ngục” nó đặt cái tên như vậy cho Vũ Nga, cô ấy làm điếm, nghiện ma túy và cả một tội danh, nhưng bên trong con người Vũ Nga là một tâm hồn hướng thiện, sạch sẽ đến trong vắt, cô luôn mang đến cho mọi người những tiếng cười, chưa bao giờ oán trách số phận đã phủ lên cuộc đời cô những bất hạnh.
    Cái ô cửa sổ bé bằng bàn tay luôn có rất nhiều người tranh nhau ra đứng nhìn và mơ về khoảng trời tự do.
    Có những người cố tình phạm tội để được vào tù vì họ không nơi cư ngụ, lang thang không nhà cửa, không người thân. Vào tù cải tạo được 1-2 năm mãn hạn, họ ngơ ngác không biết mình phải về đâu, khi đứng ôm bọc quần áo và quay lại nhìn cánh cửa nhà tù đã đóng và bước đi trong vô định, không nhà, không tiền, sẽ làm gì để sống ?
    Trong tù nếu có tiền thì căn tin cung cấp các thứ, chỉ có đều nó mắc hơn ngoài đời rất nhiều.
    Ở đây, “dịch vụ làm đẹp” cũng có : nhổ tóc bạc, cạo lông nách, mát- xa mặt, toàn thân, đấm bóp, nặn mụn, cắt tóc…và nhu cầu làm đẹp của chị em đều được các bạn tù phục vụ chu đáo.
    Giá cạo lông mặt là 1 gói mì tôm, cạo lông nách là 2 gói , mat-xa mặt 3 gói … và có thể trả công bằng các hiện vật khác như lạp xưởng, tôm rim, mắm ruốc, xà bông…vv …..
    Việc phục vụ do những tù “mồ côi” (không có người nhà thăm nuôi) có tay nghề đảm nhiệm, họ làm tất tần tật các thứ để được trả công và dành dụm để khi ra trại cũng có một chút tiền còm.
    Những gương mặt được chăm chút kỷ lưỡng nơi trại giam đã khiến nhiều người trầm trồ vì ngạc nhiên, có người nói:
    -Con A. mới ra tù sao mà xinh đẹp và trang điểm sắc lẽm, hổng lẽ trong đó cũng có dịch vụ làm đẹp hay sao cà?
    Trại giam không có dịch vụ làm đẹp cho phụ nữ nhưng các chị vẫn có thể xinh đẹp bằng nhiều cách khác nhau .
    Rồi thời gian tạm giam của nó cũng hết, nó ngạc nhiên không ngờ 7 tháng lại qua nhanh đến vậy.
    Đứng ở cổng trại giam, cầm tờ giấy được tạm tha nhưng cấm đi khỏi nơi cư trú mà nó tần ngần. Nhìn con đường vắng tanh không ai đón, nó tự nhiên có ý nghĩ kỳ quái “ Ở ngoài xã hội có lẽ còn đáng sợ hơn trong kia”.

    Phạm Kiều

  • NHỮNG LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT BÁC SĨ VIỆT NAM.(Phần1)

    21231067 227718831091105 5558292316163339006 n

    Vừa định đi ngủ thì thấy có tin nhắn:

    -Chú, buồn quá muốn kể chú nghe chút sự thật về bác sĩ ở Việt Nam.

    Tôi nhắn lại:

    -Con cứ viết đi sáng mai chú sẽ đọc, giờ chú phải đi ngủ để mai đi làm.

    Đầu bên kia nhắn lại:

    Dạ.

    Sáng ra, thấy tin nhắn ngập tràn những dòng tâm sự thiệt thương, nhưng cũng giận.

    Giận vì em ấy thua mình có mấy tuổi mà toàn gọi mình là chú xưng con làm mình thấy mình già thấy ớn.

    Mời anh em bè bạn đọc những lời tâm sự rất chân thật dưới đây để hiểu hơn về hoàn cảnh của bác sĩ cũng như bệnh nhân ở xứ mình.

    Cộng sản đúng là đã phá nát bét hết rồi.

    ....................

    Để con kể chú nghe sự thật về bác sỹ ở Việt Nam

    Tụi con làm bác sĩ nhưng thật sự không có quyền gì hết
    Tất cả chỉ định đều theo bảo hiểm
    Thuốc thì không có cho bệnh nhân
    Mà ác lắm chú à. Nó nhập toàn thuốc Ấn cho bệnh nhân uống không đỡ mà suy thận hết trơn.

    Việc 1: Bác sĩ bị giám sát của bảo hiểm, ảnh hưởng nhiều về việc điêù trị. Một đơn thuốc không được cho quá 200 ngàn đồng.

    Việc 2: Khám xong không có thuốc cho bệnh nhân. Lấy râu ông này cắm cằm bà kia. Đổi kháng sinh là điều tối kỵ, trừ khi bệnh nhân không đáp ứng với loại kháng sinh đó nhưng chuyện phải đôi thuốc là bình thường vì trong kho không có thuốc.

    Việc 3: Con nghe nhiều người chửi bác sĩ có tâm vì bệnh cấp cứu mà không lo. Nhưng thật ra có rất nhiều trường hợp cấp cứu xong bệnh nhân trốn viện và tua trực đó bỏ tiền túi đền. Con đã tăng lương 3 lần mà có 5 triệu 3 thì chú nghĩ xem các bác sĩ khoa cấp cứu tiền họ đâu mà đền cho nổi. Họ buộc phải vô cảm.

    Một bác sĩ phải khám 70 đến 100 ca/ một ngày là quá sức chú à và không thể không tránh khỏi sai sót
    Ông xã con làm ở một có tiếng ở Sài Gòn trực từ 4g chiều hôm nay đến 12g trưa mai mới được về
    Khám cấp cứu khoảng 80 đến 100 cas chú nghĩ xem còn sức không
    Nhưng nếu mình sai sẽ bị đuổi việc như chơi
    Bây giờ con nói tới bệnh nhân
    Họ đi khám không bao bao giờ chịu khai triệu chứng
    Vô tới cửa là chỉ định cho bá sĩ
    Cho tôi siêu âm, cho tôi chụp x.ray.....
    Nhưng khi mình hỏi lại thì những điều họ muốn không muốn liên quan gì đến bệnh lý của họ
    Họ truyền nhau ăn hiếp bác sĩ để được như ý họ muốn
    Tuy nhiên, những bác sĩ nhìn khó tính thì họ cũng ngại,

    Mà mình càng lo cho họ thì họ lại nghi ngờ
    Con ví dụ:
    Điều trị tiểu đường thường phải phối hợp thuốc
    Nhưng có khi trong kho chỉ có 1 loai
    Tụi con lo cho họ khuyên họ mua thêm loại thứ 2
    Thì họ nghĩ mình ăn hoa hồng nên gọi lãnh đạo
    Con không trách họ nhung con quá điên cái chế độ này
    Nó làm hư hỏng mọi thứ....

    Con rất thích khám cho bệnh nhân miền nam vì đa phần họ vẫn còn đôi chút ảnh hưởng giáo dục trước 75. Họ tôn trọng bác sĩ và lịch sự. Không như bệnh nhân người Bắc

    Nêú chú thấy phòng làm việc của con chú sẽ thấy nó tệ hơn cái wc của bên chú. Mà con làm ở bệnh viện tuyến tỉnh đó hén.
    Con đang muốn nghỉ việc. Chán rồi!
    Bác sĩ mà không lo được cho con cái chú ơi. Thiếu trước hụt sau hoài.
    Bữa nay con bị lây cúm của Bệnh nhân nằm ở nhà rảnh mới nói dông dài với chú.

    Hôm trước đọc bài chú viết con tưởng chú già lắm. Sau này mới biết chú hơn con vài tuổi à.

    Nhưng con thích cách xưng hô này vì nó tình cảm giống người Miền Nam.

    Thuốc Ấn Độ dỏm lắm chú à. Bệnh nhân con khám đa số là huyết áp và tiểu đường. Ai cũng hiểu nhóm Metformin chuyển hóa chu yếu ở thận. Trước sau gì cũng gây suy thận.
    Cái chính là mình kéo dài tuổi thọ của thận được dài hay ngắn thôi. Cũng là thuốc đó nhưng của Pháp rất tốt. Giúp bình ổn được glu máu và cũng không gây độc nhiều cho thận. Nhưng giá khoảng 7000đ một viên. Nhưng của Ấn có 1100 đồng, trong khi đó tiền chung chi cho các quan trên rất lớn tính ra viên thuốc còn khoảng 200đ. Vậy chú nghĩ chất lượng đâu ra?
    Một đơn thuốc vừa tiểu đường vừa huyết áp....trong một tháng khoảng 180 viên chỉ chừng 200 ngàn. Trong khi cũng đơn thuốc như vậy trước khi Tiến kim tiêm lên thì gần 1 triệu. Và nếu nhiều thuốc tốt thì mình không phải phối hợp nhiều chú à.

    Đôi khi con nghĩ bệnh nhân uống thuốc no luôn. Đối tượng khám bảo hiểm đa phần là về hưu và dân nghèo. Nên họ thà uống thuốc dỏm chú không thể mua. Một số người mua được nhưng không am hiểu nên cũng chấp nhận vậy.
    Họ sợ làm lợi cho bác sĩ. Huhuhu
    Bên cạnh đó trình độ chuyên môn của bác sĩ cũng ngao ngán. Cái tệ của tuyến tỉnh là không gởi bác sĩ đi các tuyến cao hơn để cập nhật kiến thức. Và cũng không chuyên sâu. Một bác sĩ mà khám đủ các bệnh thì sao giỏi được chú.
    Con viết chuyện này sọt qua chuyện kia chú chịu khó đọc.
    Trở lại vụ thuốc. Thuốc dỏm là thuốc nhiều tạp chất nhưng ít biệt dược nên khả năng điều trị cực kém.
    Con ví dụ: bạn con làm trong nghành dược nó kể: Nó nhập paracetamol của Mỹ rồi bẻ ra trộn thêm tinh bột sắn làm thành viên para của Việt Nam. Cho nên uống của Việt Nam đâu có hạ sốt nổi.
    Các thuốc khác cũng vậy....
    Cho nên mình nhìn thành phần thấy giống nhau. Mình kê thuốc rẻ tiền cho bn là một điều cực kỳ sai lầm.
    Cho đến hôm nay điều làm con sợ hãi là tỷ lệ bệnh nhân kháng kháng sinh quá cao.
    Hầu như kháng gần hết các kháng sinh hiện có. Con không biết biết 1,2 năm nữa thôi thì sẽ điều trị kiểu gì.
    Con cho làm kháng sinh đồ 10 bệnh nhân thì đến 9 bệnh nhân có vi khuẩn kháng thuốc.

    Một bài toán quá khó cho tụi con mà lỗi là ở cấp trên chủ yếu
    Các quầy thuốc bán kháng sinh không cần cần toa bán bao vây vô tội vạ.
    Lãnh đạo thì đâú thầu thuốc thiếu thuốc dỏm. Thuốc cần thì không có. Thuốc không cần thì đầy kho. Miễn túi họ đầy tiền còn bệnh nhân sống chết mặc kệ.
    Điều con thấy lạ là chuyện gì họ cũng đổ lên đầu tụi con.

    Mà có rất rất nhiều điều họ không hiểu. Nếu tụi con rộng tay một chút sẽ bị đền tiền ngay. Thương nhất là các bác sĩ điều trị nội trú bị người nhà hành hung hoài chú à.
    Mời công an đến tuị nó nói người ta cầm mã tấu nhưng chưa gây án nên không có gì. Tất 1,2 cái không có gì nghiêm trọng. Giải hòa.
    Nhưng con nói họ kiện họ không dám. Con nói nghỉ việc họ cũng không dám.
    Mời lãnh đạo bệnh viện thì nói em tự giải quyết. Anh xuống cũng vậy.
    Rất vô trách nhiệm.
    Con thuộc thành phần khó bảo trong khoa. Nếu xét gia đình con thì con dư sức vô đảng dư sức leo lên một cái ghế nào đó nhưng con khinh quá chú à. Đi làm không có cảm hứng nữa. Con chỉ thương một số bệnh nhân con đang điêù trị cho họ. Con không biết giao họ cho ai đủ để con tin. Vì bệnh nhân của con toàn bị nặng.
    Chuyện điều chỉnh 1/4 viên thuốc cũng đã không ổn. Điều trị chục năm nay bệnh nhân nào mất con cũng buồn. Dù biết đến lúc họ phải đi. Nhưng bệnh nhân con điều trị lâu đa phần lịch sự và dễ thương. Con cũng thương họ như người thân. Nhưng chắc con phải nói lời chia tay họ thôi.

    Chú muốn nghe về đời sống bác sĩ không?

    Những bác sĩ khoa ngoại, khoa sản thì no đủ chú à. Người ta cứ nghĩ mổ xẻ là giỏi nên vô phòng mổ là có phong bì.

    Con rất sợ khoa sản vì bác sĩ ở đó thật kinh khủng. Đã vô là phải quen phải có tiền.....
    Nhưng bác sĩ nội nhi thì nghèo lắm. Ngoại trừ trưởng phó khoa nhận tiền bệnh nhân còn bác sĩ điều trị họ không bao giờ nhận.

    Ở khoa khám con thì có 2 cách kiếm tiền: Một là nhận kê toa cho những bệnh không có bảo hiểm để lấy hoa hồng (thuốc Ấn hoa hồng vẫn cao nhất). Thuốc Châu Âu thì rất thấp hoặc những phần quà rất nhỏ.
    Hai là lấy thẻ bảo hiểm của người thân người quen lấy thuốc BH bán ra ngoài. Đương nhiên họ phải chọn thuốc được được chút mớí lấy.
    Cả 2 cách trên con đều không làm được. Cho nên bác sĩ trưởng khoa với con và 1 người nữa nghèo hoài. Chỉ được người ta nể vì mình không làm bậy. Mà nể thì hổng có tiền. hihihi

    Con may mắn vì có nhiều bà con giúp đỡ chứ nếu không chắc gì con giữ mình được tới giờ. Bây giờ con nghỉ việc cũng không bị ngăn cản như trước đây vì mọi người nhận ra con làm việc trong môi trường quá độc hại mà lương lai quá thấp. Trong khi đó tụi nó ăn của nhân viên từng cái áo blu. Một năm tụi con được 1 triệu 4 ngàn tiền blu. Nó phat cho tui con 2 xấp vaẩ dỏm khoảng 500 ngàn.
    Để bữa nào con chụp cho chú coi phòng làm việc của con.
    Trong khoa còn tệ hơn. Con vô hội chẩn mà phải lách người giữa các băng ca, vì không còn giường nằm. Không còn chút không khí để thở. Con thấy thương cho đồng nghiệp của mình gì đâu.
    Con đỡ hơn họ vì con không phải trực không bị hành hung thùơng xuyên như họ... Họ không có ai bao vệ. Chứ trưởng khoa của con có "võ", léng phéng là ông xử lý ngay
    Còn nhiều nhiều lắm hôm nào kể chú nghe. Giờ con cũng nhức đầu quá rồi.
    Chúc chú ngày mới vui vẻ.

    Theo facebook Thức Trần

  • **** CON VỀ RỒI ...... CHA ****

    22549833 1614958441859012 1518717181934719769 n

    Những nạn nhân chết thương tâm trong đợt mưa lũ vừa qua (ảnh Facebook)

    Mấy ngày trời con ngập chìm dưới nước
    Nay mọi ngươi tìm được... vớt con lên
    Người tím bầm con thèm được cha ôm
    Truyền hơi ấm cho con mềm bớt lạnh
    Con nằm đây dưới nền nhà bên cạnh
    Bởi nhà mình lũ quét sạch còn đâu..!
    Vong hồn con cũng ngó trước tìm sau
    Mà cũng chưa tìm thấy mẹ đâu cha ạ
    Lũ quét bất ngờ làm tan đàn xẻ nghé
    Nhà trôi rồi cha cha sẽ ở tạm đâu ?
    Thân bé nhỏ con chưa nói trọn câu
    Hơn tuổi đầu bước đi đâu đã vững
    Trời vô tình đã cướp đi mạng sống
    Không được ôm được ấp ngủ bên cha...
    Mẹ không về mà chị mãi đi xa
    Chỉ còn lại mình cha trong bệnh viện
    Ai sẽ là người động viên cha khi sống
    Cha tự mình vượt cú sốc nghe cha
    Rồi sau đây sẽ làm tạm mái nhà
    Nơi thờ cúng mẹ - con - và chị nữa
    Cha về đi thắp nén nhang từ giã
    Con đi rồi không buồn nữa cha ơi !
    Con biết cha sẽ ám ảnh cả đời
    Bởi cú sốc với một người quá lớn ...
    Con ra đi có họ hàng - làng xóm
    Tiễn con đi xa tất cả ... hết rồi
    Con chỉ buồn chưa tìm được mẹ thôi
    Kể từ đây âm dương thời cách biệt

  • NHỮNG MỘ PHẦN TƯƠNG LAI

    22528251 1995142364062872 5313303233642276120 n

    Người dân bị chết vùi trong bão lũ

    Ở trên xứ thiên đường này, không cần quá nhiều góc ảnh và mất quá nhiều thời gian để có thể chộp lấy được những khoảnh khắc rất đỗi bi thương của những thân phận người. Và cũng không thiếu cảnh những kẻ giàu sang trên sự hoang tàn và kiệt quệ của quê hương.

    Những mảnh đời vất vưởng và bi ai thì nhiều vô số, những đứa trẻ không quần, không áo, không trường, không lớp. Những hình hài lớn lên trong sự bỏ mặc của những bàn tay tàn phá chính đất nước mình. Những gia đình nghèo nàn, thiếu chất sống, cả tinh thần và vật chất.

    Bao nhiêu dự án, tài nguyên, bấy nhiêu rủi ro và nguy cơ đẩy con người tới tai hoạ trong những mưu tính đầu tư và khai thác, một cách bất chấp.

    Bao nhiêu kẻ thao túng và vơ vét tài sản rồi rời bỏ đất nước tìm kiếm cuộc sống sung túc và an toàn nơi khác, bỏ lại tổ quốc ô nhiễm, nghèo nàn dần đi và con người sống trong cảnh giành giật nhau từng chút lợi ích mà không chịu bồi đắp lại cho con người và quê hương.

    Không phải chỉ vài trận mưa, lũ, sạt lở mới khiến chúng ta lao đao và khốn đốn, mà nhờ nó ta mới biết con người chúng ta là những kẻ yếu thế thế nào trước thiên nhiên và trước những biến động, sự cố mà thực ra chính chúng ta là một phần đóng góp vào đó hậu quả mà mình phải đối diện một cách liên tiếp. Chúng ta là những kẻ không có phương cách vì sống nay đây mai đó, tạm bợ, được ngày nào hay ngày đó, không có kế hoạch cho tương lai và những tai ương. Chúng ta vui vẻ qua ngày đoạn tháng, vơ vét tiền bạc tài nguyên làm mục đích sống, phô bày sự xa hoa và lấy sự đẳng cấp để phân hạng người trong xã hội. Chúng ta chẳng để lại gì cho con cái và mai sau, chúng ta sống rất tàn ác với nhau và với các thế hệ con cháu mình. Chúng ta cứ an nhiên sống và tìm kiếm lợi ích ngắn hạn và tìm cách chạy trốn khi xã hội trở nên suy cấp và bất an.

    Chúng ta đã sản sinh ra những thế hệ người đáng thương, vị kỷ và hèn nhát, chỉ có né tránh và trốn chạy làm phương cách sống an lành. Và nếu có, sẽ đổ vấy việc xây dựng hoặc trách nhiệm kiến thiết “cho người khác”.

    Và mỗi khi thiên tai, hay nhân tai ập đến, chúng ta chết chìm trong nó và hoảng sợ mà không có thiết sách đối phó và làm nó trở nên an hoà.

    Rừng bị cạo trọc, nhà máy thuỷ điện mọc lên khắp các thượng nguồn, các nhà máy công nghiệp vô tư xả thải ra khắp các nguồn nước, đất và không khí trong lòng tổ quốc chúng ta. Ngay cả môi trường giáo dục và thông tin cũng trở nên hỗn loạn vô phương cách cứu chữa. Văn hoá, tâm linh và tôn giáo đều nhuốm màu thương mại hoặc bị lợi dụng làm những trò lố bịch hại người, khiến dân chúng u mê vào thần thánh, tâm linh, chẳng màng tới luật pháp mà hành xử. Những con người tụ tập rượu bia hô hào khắp các quán nhậu, trên những đau thương chết chóc của những người khác.

    Nếu cứ sống trong sự bỏ mặc cho những kẻ tham lam hoành hành và chúng ta vô tư sống bên cạnh rất nhiều những bi ai, mất mát và khổ nạn của đồng loại thì chúng ta như những kẻ vô loài, tự sát hại tương lai và cuộc sống của chính mình.

    Không phải là chuyện của cơn lũ, mà là chuyện gây nên bởi sự ngu dốt và tham lam của con người. Tham lam một cách tàn ác, không trừ bất kể ai và bất kể thứ gì để chiếm đoạt lợi ích, cả con người và tự nhiên, cả hiện tại và tương lai.

    Những nén hương thắp cho từng cây rừng, cũng là những nén hương dành cho những mộ phần của tương lai thế hệ sau.

    Facebook Luân Lê

  • XÓT XA

    22449681 1540685479363180 7549129392401959574 n

    Lũ vừa qua đi để lại nơi này
    Nỗi xót xa đang đọa đày thân xác 
    Em bé thơ trở về miền cực lạc 
    Trong bùn lầy ngơ ngác chẳng biết chi
    Núi rừng ơi, sao cay đắng quá đi 
    Thôn bản nghèo biết vì sao khổ cực 
    Lời ú ớ trái tim buồn thổn thức 
    Thét gào lên nghe day dứt lòng đau
    Thương xót thay tôi chỉ biết nguyện cầu 
    Linh hồn em sớm mau được siêu thoát 
    Để không chịu cảnh bùn lầy chết ngạt 
    Khi tâm em còn trong sáng quá chừng...!

    Thủy Cúc

  • TANG THƯƠNG

    22549833 1614958441859012 1518717181934719769 n

    Tang thương của dân khi lũ kéo tới

    Đêm qua Mưa Lũ đổ về đây 
    Trời còn chưa sáng chẳng ai hay
    Núi cao tuôn đất ai ngờ tới 
    Thương tám em thơ mất một ngày 

    Thương quá đàn em ở Bản cao
    Bỗng dưng phút chốc trận Mưa rào 
    Núi cao rừng thẳm nào ai biết 
    Từng đàn em nhỏ lấp nơi nao

    Đêm nghe tí tách giọt Mưa sa
    Thương nhớ đàn em chẳng có nhà 
    Dưới sông nước dữ ngầu tuôn bọt 
    Ta , chỉ mình ta , nỗi xót xa 

    Đêm mưa 12/10/2017
    Adidaphat

    Nguồn Hai Long

    A nh chu p ma n hi nh 2017 10 12 lu c 6 36 07 ch

    Dân thì tang thương, người chết, tài sản mất nhưng kẻ đang nắm giữ quyền lực lớn nhất Việt Nam đang được dân đóng thuế nuôi lại tươi cười, và chỉ lo cho công cuộc thao tóm quyền lực của mình. Nụ cười của kẻ bất nhân, vô lương tâm, vô cảm

    A nh chu p ma n hi nh 2017 10 12 lu c 6 37 54 ch

    Khi hàng triệu người dân đang vật vã với lũ, giằng co sự sống với lũ, thì Nguyễn Phú Trọng vẫn nở nụ cười của loài quỷ. Ông ta cười khi thấy nhân dân đang gặp hoạn nạn ư? 

  • CỘNG SẢN VIỆT NAM LÀ " VUA ĂN MÀY QUỐC TẾ "

    22528187 881547048662597 4739612562415452648 n

    Vào năm ngoái, khi Bắc Triều Tiên bị thủy thần hoành hành, hàng trăm người thiệt mạng, nhiều ngôi làng ở Triều Tiên bị phá hủy. Mưa bão đã phá nát hàng nghìn ngôi nhà, với khoảng 140.000 người Triều Tiên bị ảnh hưởng. Trước tình cảnh bi đát này, buộc các quan chức Triều Tiên đưa ra một lời thỉnh cầu mang tính quốc tế xin hỗ trợ để đối phó với thảm họa. Khiến nhiều người phải bật cười vì trước đó kim jong un vừa đốt một núi tiền cho việc thử tên lửa.

    Thế nhưng nếu đáng cười thì hãy cười vào mặt bọn quan chức cộng sản Việt Nam, bởi dù sao thì kim jong un vẫn còn có tinh thần " vệ quốc " còn cộng sản VN rặt một lũ ăn tàn, phá mạt, bán rẻ cả chủ quyền biển đảo để mà ăn. Chúng ăn không từ thứ gì của dân để thỏa mãn lòng tham rồi lại vác mặt đi làm " ăn mày quốc tế ".

    Tại buổi thảo luận về đề mục “Xóa nghèo” trong chương trình Nghị sự của Đại hội đồng Liên hợp quốc khóa 72 của Ủy ban các vấn đề kinh tế và tài chính (Ủy ban 2) thuộc Đại hội đồng Liên hợp quốc, cộng sản VN đã kêu gọi Liên hợp quốc hỗ trợ thực hiện mục tiêu xóa nghèo. Chẳng hiểu cộng sản VN nghĩ thế nào mà đóng mặt dày đưa ra lời kêu gọi kia, trong khi để đạt được mục tiêu xóa nghèo dưới mọi hình thức về trên mọi bình diện, cần có những chiến lược phát triển phù hợp, cân bằng trên cả ba trụ cột kinh tế - xã hội - môi trường.

    Về kinh tế, Việt Nam có là nước nghèo không ? Nếu nghèo thì tiền ở đâu ra để cán bộ cộng sản xây biệt phủ, cho con cái du học nước ngoài ? Tiền ở đâu ra để xây dựng hàng loạt tượng đài nghìn tỷ để ngắm chơi, dựng lên hàng loạt dự án ngàn tỷ đắp chiếu để chơi và chuyển qua Mỹ 3 tỷ USD để mua nhà ở chơi ?

    Xã hội Việt Nam có cần hỗ trợ để phát triển không khi tiến sĩ đông như quân Nguyên, ti vi đầy rẫy các game show đắc tiền, giá vé để xem một show diễn mất vài chục triệu đồng vẫn cháy vé, thanh niên đứng dưới mưa, khóc thét để chào đón sao...

    Môi trường VN có cần hỗ trợ không khi đảng quyết tâm bảo vệ bọn sát thủ giết chết môi trường như Formosa, Lee&Man, nhiệt điện than, bauxite Tây Nguyên...

    Như vậy, nếu so sánh về trình độ ăn mày thì cộng sản Triều Tiên phải gọi cộng sản VN bằng ông cụ tổ vì cộng sản Triều Tiên lo sản xuất vũ khí nên phải xin gạo LHQ còn cộng sản VN vừa hút máu dân, vừa bán hết của cải của tổ tiên, vừa cắt biển đảo, đất liền ra thế chấp cho Tàu cộng, vừa bán rẻ sức lao động của dân... nhưng vẫn vác mặt dày đi ăn mày Quốc tế.
    Facebook Tran Hung

  • NÔNG DÂN ĐỒNG TÂM BỊ BẦN CÙNG HÓA VÀ SỰ BẤT ỔN TRONG XÃ HỘI KHÔNG CÒN LÀ NGUY CƠ

    95692535 d9e03bd7 c4fc 4db8 a7ce d1a80fe72e40

    Cụ Kình là nông dân Đồng Tâm bị công an Hà Nội đánh gãy xương phải nhập viện

    Không còn đất để sản xuất nông dân sẽ chẳng còn là nông dân nữa. Không còn nông dân nghĩa là những người sản xuất ra thực phẩm lúa gạo, rau, củ, quả… sẽ không còn. Đối với nông dân họ sẽ rơi vào cảnh bần cùng vì mất kế sinh nhai, đối với xã hội đó là một sự an nguy lớn khi không có thực phẩm để duy trì sự sống. Nguy cơ của sự bất ổn trong xã hội đang ngày càng lớn.
    Vụ việc chính quyền Hà Nội quyết giành giật những thửa ruộng thuộc sở hữu hợp pháp của người dân xã Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức, Hà Nội, Việt Nam) để san nền, chia lô bán lấy tiền là hành động phi pháp, trái đạo lý, đẩy người dân vào cảnh bần cùng hóa. 
    Sự việc được đẩy lên cao trào, khi 2 ngày (15 và 16/4/2017), chính quyền Hà Nội đã đưa một lực lượng lớn cán bộ, an ninh cùng vũ khí đến khu đồng ruộng của người dân đang canh tác để “cưỡng chế”.
    Mất kế sinh nhai một cách vô lý, những nông dân lương thiện, tay không tấc sắt đã buộc phải phản kháng để giữ lại những mảnh ruộng của mình. Sau khi một nam thanh niên đã bị chính quyền đánh đập dã man, phải nhập viện cấp cứu… Còn phía chính quyền thì tăng cường “tiếp viện” vừa người vừa vũ khí để trấn áp dân. Lúc này, không còn cách nào khác là những người nông dân lương thiện đã bắt giữ 20 cảnh sát cơ động cùng với những vũ khí mang theo để trấn áp dân.
    Đến ngày 16/4, có 4 nông dân bị chính quyền Hà Nội bắt giữ, trong đó có 1 cụ già đã hơn 80 tuổi với hơn 40 tuổi đảng đã bị chính quyền bắt giữ, đánh đập đến gãy xương. Công cuộc giữ đất của những người nông dân xã Đồng Tâm đang ngày càng căng thẳng hơn, khi chính quyền Hà Nội đã cô lập 6.000 người dân trong 1 vòng vây an ninh với nhiều vũ khí sát thương cao và hàng trăm giang hồ, cùng với đó là cắt điện, cắt sóng điện thoại…
    Một người dân xã Đồng Tâm cho biết, cánh đồng bị chính quyền “cưỡng chế” của người dân với giá 0 đồng, nhằm phân nền, chia lô bán là những thửa ruộng mà người nông dân nơi đây canh tác nhiều thập kỷ qua. Mất cánh đồng này, những người nông dân nơi đây không biết sống như thế nào, bởi nhiều thế hệ ở đây trước nay đã quen với nghề làm nông.
    Những người nông dân nơi đây lam lũ, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời nhưng thu nhập rất ít so với những ngành nghề khác trong xã hội, thế nhưng họ vẫn quyết tâm giữ nghề để có thể cung cấp lương thực cho xã hội.
    Thế nhưng, đáp lại sự cần mẫn lương thiện của người nông dân đó là những hành động lấy hết kế sinh nhai từ họ của chính quyền Hà Nội. Không có đất sản xuất, nông dân sẽ không còn là nông dân, an ninh lương thực quốc gia bị đe dọa, hiểm họa của sự bất an trong xã hội xảy ra là điều tất yếu.

    An Nhiên