Bình Luận

  • Một đề xuất có tính hủy hoại Văn Hóa

    Tôi đã định không phát biểu về đề nghị tào lao, có hại của ông Bùi Hiền, nhưng thấy một số người vẫn khuyến khíchông ấy và ông ấy quyết tâm làm đến cùng nên phải nói đôi lời., nhân có một phóng viên phỏng vấn.
    Ông Hiền không hiểu cái chữ mà ông ấy đề xuất sẽ có hại thế nào đối với chữ viết Việt Nam. Chỉ cần nói thế này là rõ:
    Nếu cái chữ của ông ấy mà được thông qua, thì toàn dân Việt Nam đang thoát nạn mù chữ lại mù chữ trở lại.
    Toàn bộ sách báo hơn một trăm năm qua không thể đọc được, muốn đọc phải học lại chữ cũ, hoặc lại phải phiên dịch lại theo chữ viét mới mói đọc được. Thế là cắt đứt các mội liên hệ với văn hoá mà người Việt đã tích luỹ được trong hơn một thế kỉ. Người Việt ở các nước trên thế giới đều phải học lại tiếng Việt. 

    Toàn bộ giấy tờ công văn,luật pháp, nghị quyết...đều phải viết lại theo chữ mới. Muốn làm được việc đó lại phải tốn kém không biết bao nhiêu là tiền. Lại phải viết lại toàn bộ sách giáo khoa, các văn kiện theo chữ mới, cả nước đều phải làm chứng minh thư, hộ khẩu mới, khắc dấu lại, các sứ quán Việt Nam trên thế giới phải thay đổi chữ viết. Tóm lại là làm hại công quỹ, thì giờ, công sức một cách vô ích.
    Mọi nghiên cứu khoa học đều phải có mục đích nhân văn, kinh tế, xã hội. Đề xuất của ông Hiền, vì trình độ hiểu biết xã hội và văn hoá, kinh tế quá thấp kém, sẽ gây tác hại rất to lớn cho đất nước. Nó là sự huỷ hoại văn hoá.
    Giữa lúc nhân dân có nhiều việc phải làm, một ông cà gật đề xuất một cái vớ vẩn, khiến mọi người phải bày tỏ ý kiến, thế LÀ ĐÃ LÀM HẠI MỌI NGƯỜI RỒI.. ĐỀ NGHỊ MỌI NGƯỜI SỚM BỎ NGAY SỰ QUAN TÂM NÀY, nếu không còn thiệt hại hơn nữa..

    GS Trần Đình Sử
    -https://xuandienhannom.blogspot.com

  • Thư gửi Đại tá Phạm Huyền Ngọc

    Hình : Bà Nguyễn Thị Kim Ngân thay mặt đảng cộng sản Việt Nam làm lễ làm tay sai cho giặc Trung cộng
     

    Thưa đại tá!
    Tôi là một Công Dân của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cũng như gần trăm triệu Công Dân khác. Chúng tôi, dù không muốn, thì cũng đã phải hoàn thành nghĩa vụ đóng thuế cho ngân sách Nhà nước với 432 loại thuế, phí khác nhau. Chúng tôi đã hoàn thành nghĩa vụ đóng thuế của mình. Ngày 31/05/2017, tôi có đọc được bài báo với tiêu đề: Đại tá công an: "Thế lực phản động sử dụng triệt để không gian mạng chống Đảng, Nhà nước" trong đó, có đoạn viết: Thống kê của các cơ quan chức năng, hàng năm, nước ta phải chịu hàng nghìn cuộc tấn công mạng gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh quốc gia, làm thiệt hại hàng ngàn tỉ đồng. Tôi thật sự xót xa và nổi giận vì trong số hàng ngàn tỷ đồng bị thiệt hại đó, có phần tiền thuế từ mồ hôi, nước mắt của tôi, gia đình tôi, bạn bè và thân bằng quyến thuộc của tôi. Tôi rất mong cơ quan công an điều tra, tóm cổ từng nghi phạm thế lực phản động ra xét xử công khai, chứng minh tội trạng, buộc chúng bồi thường thiệt hại đã gây ra để thu hồi hàng ngàn tỷ tiền thuế của chúng tôi về ngân sách nhà nước. Mong thì mong như vậy, nhưng tôi biết rằng vì Việt Nam chưa có hiệp ước dẫn độ tội phạm liên quốc gia, nên ông sẽ không thể nào phá vụ án này. Bởi vì theo tôi biết, thì loại tội phạm tấn công mạng này thường ở nước khác. 
    Tôi cung cấp thêm cho ông về con số tiền thuế đã bị mất đi bởi một loại tội phạm khác, số tiền gấp hàng ngàn lần số tiền trên. Con số: 816,800,000,000,000 (tám trăm mười sáu ngàn tám trăm tỷ). Đó là con số thâm thủng ngân sách từ tiền thuế của dân do các tổng cty, tập đoàn kinh tế nhà nước gây ra trong vài năm qua. Đây là các con số phần nổi của tảng băng chìm mà mọi người được biết qua chính các nguồn báo chí chính thống. 
    Tôi không hình dung nổi thế lực phản động là thế lực nào. Nhưng tôi nhận thấy có nhiều sự vụ gây ra thiệt hại cụ thể. Căn cứ trên những sự vụ gây ra thiệt hại cụ thể đó, tôi tự đặt ra các câu hỏi sau, và trân trọng gửi đến ông, mong nhận được lời giải đáp thỏa đáng.
    1. Thế lực phản động có lập 40 nghĩa địa trên 12 tỉnh phía bắc để chôn cất xác lính China trên lãnh thổ Việt Nam không và dựng tượng đài ghi công nó không? 
    2. Thế lực phản động có cắt đất nhượng biên cho China không? 
    3. Thế lực phản động có phá nát, nhà máy mía đường, Vinashine, Vinaline...etc, Thế lực phản động có đốt hàng trăm ngàn tỷ tiền thuế của dân vào các dự án ngàn tỷ rồi bỏ hoang không? 
    4. Thế lực phản động có bức cung, nhục hình, tra tấn đến chết hơn 260 người vô tội trong nơi tạm giữ, tạm giam, trong đồn công an trong những năm vừa qua và mới đây không? 
    5. Thế lực phản động có làm ngơ, tiếp tay với "tàu lạ" đâm chìm ghe và giết chết hàng ngàn ngư dân trên vùng biển Việt Nam không? 
    6. Thế lực phản động có cho Formosa thuê đất, thuê biển với giá rẻ mạt để đầu độc môi trường sinh thái biển, gây ra thảm họa làm tê liệt ngành kinh tế biển không? 
    7. Thế lực phản động có nhập vắc xin dỏm về giết chết trẻ em bằng mũi thuốc tiêm chủng không? 
    8. Thế lực phản động có bắt nhà thơ làm kinh tế, thống chế khám phụ khoa không?
    9. Thế lực phản động có nổ 8 phát súng ở Yên Bái, giết chết 3 ông quan đầu tỉnh không?
    10. Thế lực phản động có lùa 13 người, trong đó có 12 cán bộ nguồn, con cháu quan chức vào tại quán karaoke 68 Trần Thái Tông, Hà Nội rồi bật lửa thui làm 13 người chết cháy không?
    11. Thế lực phản động có đâm thủng hết các ống bơm nước chữa cháy trong vụ cứu hỏa tại quán karaoke 68 Trần Thái Tông, Hà Nội không?
    12. Thế lực phản động có đánh thuốc nổ trong trụ sở công an tỉnh Dak lak giết chết 6 chiến sỹ công an không?
    13. Thế lực phản động có viết ra luật đất đai quái gở để tước mất quyền sở hữu đất đai, tư liệu sản xuất của dân không?
    14. Thế lực phản động có vẽ ra và thu trên 432 loại thuế, phí làm cạn kiệt sức dân không?
    15. Thế lực phản động có bán rẻ tài nguyên quốc gia như bauxit tây nguyên, than Quảng Ninh, cát quặng titan và dầu thô cho nước ngoài không?
    16) Thế lực phản động có bắt cóc, buôn bán người lấy nội tạng không?
    17) Thế lực phản động có bắt dân đi xuất khẩu lao động, làm đĩ khắp nơi không?
    18) Thế lực phản động có đánh đập bắt bớ người yêu nước chống giặc không?
    19) Thế lực phản động có cắt Cab internet rồi đổ thừa cho cá mập cắn không?
    20) Thế lực phản động có xả lũ làm chết dân, tan hoang miền trung không mỗi mùa mưa về không? 
    21/ Thế lực phản động có đào tạo ra các sản phẩm giáo dục tồi tệ rồi lập đề án xuất khẩu 200 ngàn thạc sỹ đi lao động nước ngoài để xỉ nhục cho nền giáo dục Việt Nam không?
    22/ Thế lực phản động có chà đạp lên Hiến Pháp và Pháp luật đàn áp, bắt bớ người biểu tình, vi phạm điều 25 Hiến Pháp, phạm điều 163 và 167 bộ luật hình sự không?
    23. Thế lực phản động có ăn của dân không từ một thứ gì như lời bà phó chủ tịch nước, GS TS Nguyễn Thị Doan đã khẳng định không?
    24. Thế lực phản động có ngăn chặn, gây khó, tịch thu tiền, quà cứu trợ đồng bào của những nhóm dân thiện nguyện không?
    25. Thế lực phản động có lừa cụ Lê Đình Kình 82 tuổi, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Đồng Tâm với 55 năm tuổi đảng ra đồng rồi đánh cụ gãy xương, tàn phế không?

    Rất mong nhận được hồi đáp của ông và cơ quan công an 25 câu hỏi trên.
    #đólàchínhtrị
    Nguồn: Đinh Văn Hải

  • CẢM NGHĨ APEC

    23318963 818271148353859 8979250491090594322 n

    Những bày tỏ trạng thái của người dân Việt Nam dành cho hai nguyên thủ quốc gia nước ngoài (nguồn ảnh facebook)

    Dẫu thích hay không, mỗi chúng ta đều buộc phải ghi nhận rằng APEC là sự kiện ngoại giao vô cùng quan trọng - đặc biệt với ĐÀ NẴNG - cũng như cái tên Dragon Bridge (Cầu Rồng), qua lời "giới thiệu" của TT D. Trump đã vang xa, lung linh trên khắp địa cầu... 
    Quả thật, mãi ghi nhớ công lao bất tử của ông Nguyễn Bá Thanh: Cầu Rồng ra đời sau hàng triệu chiếc cầu trên trái đất suốt hàng ngàn năm - nhưng lại trở thành 1 trong 10 cây cầu độc đáo nhất thế giới! 

    Cảm nghĩ đầu tiên là lòng yêu mến Hoa Kỳ thông qua hình ảnh Trump 'đến' và 'đón' của người Dân là không thể chối cãi - nó tương phản hoàn toàn với cách phản ứng của dân chúng đối với vị vua mới của láng giềng phía Bắc - mà, những tấm ảnh chụp lại trên Facebook, được BBC đăng tải cho chúng ta thấy rõ điều này.
    DÂN bao giờ cũng sáng, cũng tinh - muốn bịt mồm, bịt mắt cách gì cũng không thể nào ngăn được Lòng Dân, không khác gì ngăn nước lũ tràn bờ... 
    Bài học về bạn và không phải bạn, giản dị lắm!

    Dường như không ít người đều có cảm nghĩ rằng APEC 2017 đánh dấu một sự kiện rất quan trọng: Có vẻ Hoa Kỳ đã "tự nguyện"

    TRAO BỚT MỘT PHẦN QUYỀN LỰC LÃNH ĐẠO THẾ GIỚI nói chung, CHÂU Á - TBD nói riêng, CHO TRUNG QUỐC!

    Đọc kỹ 2 bài diễn văn của 2 nguyên thủ sẽ thấy rõ điều này: T1 (Trump), trong bài phát biểu được đánh giá là hay nhất từ 8.11.2016 đến nay chỉ nói đi nói lại về chuyện nước Mỹ trên hết và "tôn trọng bất kỳ nước nào coi quyền lợi của dân tộc mình trên hết" (đồng nghĩa với co lại, chỉ có ta); thì, T2 (Tập) lại chỉ bàn về toàn cầu hóa và địa vị TQ trong khung cảnh đó. T2 còn ngạo mạn và điềm tĩnh khi tuyên bố "một vành đai, một con đường" có từ thời cổ đại, là sáng kiến CỦA TQ và TQ đã DẪN DẮT thế giới cả ngàn năm, nay chỉ là... khởi động lại! 

    Rất nhiều người tự hào, reo vui khi thấy T1 nhắc đến Hai Bà Trưng; riêng tôi, vô cùng buồn (các bạn cứ ném đá, tôi chấp nhận).
    Tôi luôn bị ám ảnh rằng, phải mất 219 năm (tính từ khi Triệu Đà THÔN TÍNH VN, năm 179 B.C.) bị nô dịch, VN mới vùng lên rồi, mất tiếp 208 năm nữa, Bà Triệu mới lại vùng lên lần thứ 2 (năm 248)!?
    Cay đắng hơn nữa là 2 cuộc khởi nghĩa hiếm hoi ấy đều do ĐÀN BÀ lãnh đạo?!
    Đàn ông biến mất đi đâu?
    Phải chăng T1 vừa khen vừa chê?
    "Các bạn PHẢI đấu tranh để bảo vệ chủ quyền, độc lập nhưng đấu tranh theo cách đó là không ổn, không hay một chút nào"... 

    Cả thế giới (có tôi) bị Shock khi Thủ tướng đẹp trai Canada cho 10 nước theo đuổi TPP leo cây - bỏ họp không đến dự - tương đương với việc dọn dẹp chỗ trong bảo tàng để đưa TPP vào đó!
    Thì ra ông ấy ăn bánh mì trên vỉa hè là để ngầm định rằng tôi đang ngồi bên lề đường mà quý vị đang đi... Thậm chí, thông điệp của Justin Trudeau (xét theo tên là gốc Pháp) còn rõ hơn khi ông NGỒI XỔM cho cá ăn ở Hà nội! Nói đi thì phải nói lại cho rõ: Ngay từ hôm ở HN, Trudeau đã nói rõ là Canada sẽ không tham gia TPP nếu như thấy bất lợi!
    Sòng phẳng, quân tử, thân thiện nhưng rất rạch ròi là điều đáng để... chiêm ngưỡng! 

    Sẽ quá dài nếu tôi bàn tiếp khoảng MƯƠI chuyện nữa; nhưng sẽ làm bè bạn mệt mỏi.
    Tôi chỉ bàn một chuyện nữa thôi: cái Menu!
    Thiết kế món ăn Quốc Yến dốt nát hết biết. Trở đi trở lại chỉ có hải sản(!) Tại sao không biết APEC đồng nghĩa là... bên bờ biển, thiếu chi hải sản? Nói rằng đó là "ngầm định ngoại giao" thì càng sai be bét: Tôm hùm không bao giờ cũng như chưa từng bao giờ là đặc sản của VN. Hơn nữa, đã ngầm định là THỰC PHẨM BIỂN sao lại đưa thêm món sườn cừu?
    Điều tệ hại là không công bằng: 2 lần quảng bá cho ẩm thực Nha Trang (làm như thể chỉ Nha trang mới có tôm hùm), 1 lần cho nam Bộ - còn các vùng miền khác là... khoa?! Chẳng lẽ chè Long Nhãn hay Nem cuốn không có bóng dáng ẩm thực Huế và Bắc bộ ư?
    Đó là chưa nói chuyện Quốc Lễ mà viết SAI CHÍNH TẢ(!)
    Trời ạ!
    "Sò điệp nướng XẢ hương vị Miền Nam"?
    SẢ chứ không phải xả lũ, xả mê các bố ạ...
    Cả Bộ Ngoại giao lẫn đủ thứ, SOI cái menu mãi cũng không xong! Hay là các vị cùng quê ông Nhạ?

    Bao giờ mới lớn?

    Hà Văn Thịnh

  • Tổng thống Donal Trump dạy lãnh đạo Cộng sản về lòng tự tôn dân tộc

    Tổng thống Donal Trump

    Bài diễn thuyết thật tuyệt! Tiếc rằng nhà cầm quần Hà Nội không có tai để nghe! Không có mắt để những và không có dây thần kinh để xấu hỗ .....

    2017-11-10 14:06

    TT Trump dõng dạc:

    Mỹ cũng như mỗi quốc gia ở đây đều hướng đến việc bảo vệ chủ quyền. Chúng ta hiểu rằng không có gì quý hơn độc lập chủ quyền.

    Nhận thức đó đã đưa đường chỉ lối cho chúng tôi trong suốt lịch sử Mỹ, là nguồn động lực để chúng tôi cống hiến và phát triển.

    Và đó là lý do vì sao ngày nay, sau hàng trăm năm chiến thắng trong cuộc Cách mạng Mỹ, chúng tôi vẫn khắc ghi những lời nói của những người lập quốc. Như tổng thống thứ 2 trong lịch sử Mỹ John Adams nói …. “Independence forever”. Điều đó có ý nghĩa đối với mọi quốc gia.

    Đất nước Việt Nam cũng có cùng tư tưởng đó, không phải chỉ trong 200 năm mà gần 2.000 năm. Đó là khoảng năm 40 sau công nguyên, khi Hai Bà Trưng khơi dậy tinh thần của những người dân đất nước này. Đó là lần đầu tiên dân tộc Việt Nam đứng lên vì nền độc lập và niềm tự hào dân tộc của các bạn. Ngày nay những anh hùng ấy và câu chuyện ấy vẫn là lời nhắc nhở về lịch sử, là câu trả lời cho câu hỏi lớn về tương lai của chúng ta. Điều đó nhắc nhở tôi rằng: Chúng ta là ai, chúng ta cần phải làm gì. Cùng với nhau, chúng ta có sức mạnh để cùng nhau phát triển…

    Đừng quên rằng thế giới vẫn còn rất nhiều nơi, với nhiều giấc mơ, nhưng không nào quý giá như nhà mình. Hãy bảo vệ đất nước của các bạn, vì gia đình và đất nước bạn.

    Facebook Phạm Văn Đoàn

  • DỰ LUẬT AN NINH MẠNG: “BỨC TƯỜNG BA ĐÌNH” & CHIẾN THUẬT DỌN ĐƯỜNG CHO NHỮNG CUỘC XÂM LĂNG MỚI

    (dự luật An ninh mạng : bức tường giam hãm tự do tư tưởng)

    “BỨC TƯỜNG BA ĐÌNH”
    Chưa biết Google, Facebook... sẽ phản đòn sao, trước “bức tường Ba Đình” vừa hăm he dựng lên bởi dự luật An ninh mạng. Với Google, Facebook... có thể chỉ thuần đơn về lợi nhuận. Nhưng với gần 100 triệu công dân Việt, đó là bức tường giam hãm tự do tư tưởng, biểu đạt và giao tiếp.
    Đừng xem Google, Facebook... chỉ là mạng truyền thông hay một công cụ kiếm tìm. Luật an ninh mạng, nếu được thông qua như dự thảo trình quốc hội, sẽ không chỉ tước đoạt quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt của công dân, không chỉ rào chắn cản ngăn những công cụ giao tiếp, truyền thông hiện đại, mà còn là cuộc đánh đuổi những nền văn minh mới của nhân loại khỏi nước Việt. 
    Có lẽ, do quá chủ tâm đến mục tiêu ngăn chặn những tiếng nói phản biện, bất đồng, lo sợ những cuộc “khởi nghĩa trên mạng” vạch mặt quan tham, chỉ trích chính quyền, dự luật An ninh mạng đã vô tình xem Google, Facebook... như “kẻ thù” của chế độ.
    Một chính phủ mở mồm là “kiến tạo”, là “chính phủ điện tử”, là “4.0”... nhưng lại đang cố công rào dựng “Vạn lý trường thành” cản ngăn những cuộc cách mạng công nghệ tiến bộ của loài người. 
    Thế gian này, ngoài gã Ủn điên cuồng và bạo chúa Tập Cận Bình, còn quốc gia nào xây “Vạn lý trường thành” ngăn Google, Facebook?
    Lịch sử, đã có những cuộc chiến tranh ngỡ là “giải phóng”, nhưng thực chất là đánh đuổi những nền văn minh. Không nhìn thấy điều này, dự luật An ninh mạng sẽ thành một “cuộc chiến tranh” mới đánh đuổi tiếp những nền văn minh khổng lồ mang tên Google, Facebook... khỏi bờ cõi Việt.

    NHỮNG CUỘC XÂM LĂNG MỚI?
    Tôi chú ý đến một bài phân tích trên trang “Luật khoa tạp chí” của tác giả Trịnh Hữu Long (bài “Dự luật an ninh mạng: hàng Việt Nam made in China?”).
    Theo ông Long, có đến 7 điểm đặc biệt chú ý ở bản dự thảo Luật an ninh mạng Việt Nam rất giống với Luật an ninh mạng Trung Quốc. Không chỉ về các thuật ngữ, mà còn ở mục tiêu nhắm trực diện đến “thông tin gây nguy hiểm cho chế độ”, việc ép người dùng phải cung cấp thông tin cá nhân, ép đặt máy chủ trong nước, buộc người dùng và các doanh nghiệp cung cấp thành những “tên chỉ điểm”, ép doanh nghiệp công nghệ phải tuân thủ các “qui chuẩn kỹ thuật” của nhà nước, ép doanh nghiệp liên quan đến “thông tin quan trọng” phải thông qua “thẩm định của chính quyền” khi mua phần cứng, phần mềm...
    Những nội dung, theo tác giả là giống “như hai giọt nước”.
    Như vậy, không chỉ xây “Vạn lý trường thành” đánh đuổi Google, Facebook, Youtube, Twitter, Viber... Từ những điểm “giống” kỳ lạ này, cộng với cuộc rước đón ông chủ Jack Ma một cách rầm rộ đến khác thường vừa qua, nhiều người đang đặt dấu hỏi về một nguy cơ lớn ở các cuộc “xâm lăng mới” của người Trung Hoa mang tên Baidu, Renren, Youku, Tudou, Weibo, Baidu, Alibaba...  
    Vì thế, bản dự thảo An ninh mạng đang trình quốc hội phải chăng chính là “chiến thuật” dọn đường cho những cuộc xâm lăng này, những cuộc xâm lăng mới của người Tàu?

    Facebook Trương Duy Nhất

  • Jack Ma sang Việt Nam mở đầu cho kế hoạch xâm lược không gian mạng Việt Nam

    (hình : Jack Ma một "con bài" của cộng sản Trung Quốc)

    Có thể nói việc Jack Ma sang Việt Nam là mở đầu cho kế hoạch xâm lược toàn diện chủ quyền không gian mạng của TQ vào Việt Nam. 

    Dọn đường cho cuộc xâm lươc này là dự luật an ninh mạng của Việt Nam sao chép hoàn toàn luật an ninh mạng của TQ. 

    Luật an ninh mạng của TQ chính là một văn bản pháp lý bảo hộ của nhà nước để ngăn chặn các ông lớn công nghệ thông tin từ phương Tây xâm nhập thị trường TQ và tạo ra những tỷ phú như Jack Ma cũng như mạng xã hội Weibo của tập đoàn Sina .v.v. Những tập đoàn này dưới sự bảo hộ của chính phủ TQ đả trở thành những mũi nhọn cho cuộc xâm lược của TQ ra toàn thế giới. 

    Thế giới phẳng của cuộc cách mạng công nghệ thông tin, truyền dẫn dữ liệu ngày nay, kẻ nào kiểm soát được đường truyền mạng toàn cầu, kẻ đó thống trị thế giới. 

    Sự ngây thơ của phương Tây đã trả giá khi kéo thế giới vào cuộc chiến không công bằng, khi TQ dùng các tập đoàn của họ mua sở hữu của các công ty, tập đoàn toàn cầu, nhưng thật khó có một công ty quốc gia khác xâm nhập vào quyền sở hữu của ở các tập đoàn của TQ. 

    Bằng cách đó Trung Quốc đang dần dần lũng đoạn thế giới và hướng đến việc thống trị thế giới, và tất nhiên trong đó có Việt Nam. Hiện tập đoàn Huawei đang nghiên cứu đẩy mạnh hướng đến một cuộc cách mạng truyền dẫn dữ liệu kinh doanh toàn cầu. 

    Tương lai Lazada, Sendo, VNG .v.v. trở thành sở hữu của ông chủ Tàu này ngày càng gần.

    Và hôm nay báo CAND đã chạy thử nghiệm phiên bản tiếng Tàu.

    Xuan Quyen Cao

  • Tại sao chúng ta hốt lại những thứ mà dân tộc khác đổ đi?

    (hình Marx- Lenin)

    1. Karl Marx (5/5/1818-14/3/1883) là một nhà khoa học lớn. Ông là nhà triết học, kinh tế học, xã hội học. Ông là nhà báo, là nhà lý luận chính trị. Ông là nhà cách mạng xã hội. Viết về ông vô vàn pho sách.

    Karl Marx là một vĩ nhân của dân tộc Đức. Nhưng người Đức không áp dụng tư tưởng và mô hình chủ nghĩa xã hội của Karl Marx vào đời sống. Họ vứt bỏ tư tưởng và chủ thuyết xã hội chủ nghĩa của ông.

    2. V. I Lenin (22/4/1870-21/1/1924) là một nhà khoa học lớn. Ông là nhà triết học, kinh tế học, xã hội học. Ông là nhà báo, là nhà lý luận chính trị. Ông là nhà cách mạng cộng sản. Viết về ông vô vàn pho sách.

    Lenin là một vĩ nhân của dân tộc Nga. Lenin tiến hành Cách mạng tháng Mười và áp dụng mô hình chủ nghĩa xã hội của ông ở nước Nga 74 năm thì bị sụp đổ. Người Nga đã vứt bỏ tư tưởng và mô hình XHCN của Lenin.

    Một trong những sai lầm mang tính nguyên tắc dẫn đến sự sụp đổ chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô và Đông Âu là luận điểm của Lenin về Tập trung Dân chủ.

    Đã Tập trung thì không còn Dân chủ. Đã Dân Chủ thì không thể Tập trung. Tập trung Dân chủ mâu thuẫn với biện chứng.

    Đơn giản bởi vì khi Dân chủ trên số đông thì không ai có khả năng khống chế tất cả để thâu tóm quyền lực. Nhưng Tập trung trong số ít thì sẽ bị kẻ nham hiểm chia rẽ rồi khống chế từng bộ phận, dẫn đến thâu tóm toàn bộ quyền lực, mà dân chủ chỉ còn là hình thức tô vẽ.

    Cho nên nguyên tắc Tập trung Dân chủ đẻ ra độc tài.

    Dẫu tài giỏi nhìn thấu được tương lai, vậy mà Lenin đã không thể ngờ rằng, một trong những người kế nhiệm của ông là Stalin – người mà Lenin đã khuyến cáo là nham hiểm độc tài, lại sử dụng nguyên tắc Tập trung Dân chủ của Lenin để tiêu diệt hết các lãnh tụ khác trong Bộ chính trị mà Lenin gửi gắm như Trotsky, Zinovyev, Kamenev, Bukharin và Pyatakov để trở thành “ Sa hoàng”của Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết.

    Sau Stalin là Mao Trạch Đông cũng đã sử dụng nguyên tắc Tập trung Dân chủ làm phương tiện để thâu tóm quyền lực tuyệt đối, rồi lên ngôi “Hoàng đế” nước CHND Trung Hoa.

    Không riêng gì Stalin hay Mao trạch Đông, mà lịch sử Liên Xô và các nước XHCN ở Đông Âu đã chứng minh rằng, không lãnh tụ nào ở các nước này mà lại không độc tài. Ở Bắc Triều Tiên còn vượt quá cả thời phong kiến khi Kim Nhật Thành, rồi con là Kim Jong Il, rồi cháu là Kim Jong Un truyền nhau cai trị Bắc Triều Tiên trong một vòng kim cô khắc nghiệt. Còn ở Trung Quốc, sau Mao Trạch Đông là Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào và bây giờ là Tập Cận Bình, đều là những nhà độc tài khét tiếng.

    Lenin mong muốn một xã hội tốt đẹp và cả đời ông đã dâng hiến cho mục đích này. Nhưng ông không ngờ chủ thuyết sai lầm của ông đã đưa một nửa xã hội loài người đi vòng quanh hơn 70 năm rồi quay trở về điểm xuất phát với bao đau thương mất mát. Chính nguyên tắc Tập trung Dân chủ của Lenin đã đã đẻ ra những kẻ độc tài và những kẻ độc tài này đã tiêu diệt mô hình CNXH của ông.

    3. Đến bây giờ mà chúng ta vẫn còn tôn thờ chủ nghĩa Marx – Lenin và ca ngợi Cách mạng tháng Mười, điều mà cả người Đức lẫn người Nga đều vứt bỏ!

    Tại sao chúng ta không tôn thờ tư tưởng của cha ông chúng ta mà lại đi tôn thờ tư tưởng của người nước khác?

    Tại sao chúng ta lại phải hốt lại những thứ mà dân tộc Đức và dân tộc Nga đổ đi?

    Không có lẽ số phận của chúng ta là phải tôn thờ và nhặt lại những thứ mà các nước khác vứt bỏ?

    Không. Đấy dứt khoát không phải là số phận của người Việt!

    Nguyễn Ngọc Chu/Vanews

  • THI HOA HẬU DIỄN RA KHI HÀNG CHỤC NGƯỜI DÂN CHẾT VÌ BÃO LŨ

    23131008 10208755558881152 717916033311983576 n

    Cuộc thi hoa hậu diễn ra khi tính mạng hàng triệu người dân đang chơi vơi trong bão lũ

    Mặc cho cơn bão lớn nhất trong vòng 30 năm qua tàn phá Nha Trang và gây thiệt hại chưa từng thấy, đêm bán kết Hoa hậu Hoàn Vũ VN 2017 vẫn tổ chức tại đây ngay trong ngày kinh khủng ấy.
    Bao nhiêu cảnh tang thương, 11 người chết cùng hàng loạt đổ nát của Khánh Hòa cũng không thể lay chuyển quyết tâm phải diễn ra bằng được hoạt động vui chơi giải trí trên. 
    Trung tâm dự báo khí tượng thủy văn Trung ương nhận định: "Cấp độ rủi ro thiên tai bão ở Phú Yên, Khánh Hòa được nâng lên cấp 4 - chỉ sau mức thảm họa". Không hề gì, vẫn phải người đẹp tung tăng trên sân khấu.

    23215747 10208755560481192 3813172093721617843 o

    Tài sản và tính mạng của người dân đang bị phá huỷ
    Trước đó UBND tỉnh Khánh Hòa đã phát đi công điện khẩn yêu cầu "Sở Văn hóa và Thể thao chỉ đạo dừng các chương trình văn hóa, văn nghệ và cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam năm 2017 trong các ngày mưa bão ảnh hưởng đến tỉnh".
    Nhưng người ta nhân danh cuộc thi này đã lên sóng trực tiếp, hàng triệu người chờ xem, chuẩn bị rất công phu... nên không thể hoãn hay di dời. 
    Tôi nhớ cảnh báo bão vào Nha Trang đã có trước cả tuần chẳng lẽ họ chưa biết?!
    Không sao, họ có cái lý của họ, đôi khi cứ cố tổ chức trò vui bên nỗi đau của người khác cũng là điều bình thường trong suy nghĩ của một số người mà! 
    Thôi thì hãy ngắm các thí sinh và đống đổ nát của Nha Trang để xem có thông cảm được hay thêm ngán ngẩm với các cuộc thi Hoa hậu.

    Facebook Hà Phan

  • VIỆT NAM ĐI TẮT ĐÓN ĐẦU

    23120252 1723294667979321 1248713792176062924 o

    Cơ cấu dân số làm trong ngành nông nghiệp của Mỹ là 1%, nhưng sản lượng thì đủ cung cấp cho một lượng dân 2 tỷ người. Nông sản của Mỹ chiếm 18% thị phần thế giới. Quy ra ngành nông nghiệp Mỹ đủ khả năng nuôi được 7 nước Mỹ. Điều quan trọng là hàng nông sản Mỹ là hàng có thương hiệu mạnh trên thế giới, khách hàng muốn mua thực phẩm an toàn thì tìm đến sản phẩm của họ.

    Cơ cấu dân số làm nông nghiệp của Úc là 4% dân số tức khoảng 960 ngàn người, nhưng người trong độ lao động trong ngành này chỉ 400 ngàn người. Người ta tính độ tự cung tự cấp của nông dân Úc đứng đầu thế giới, 1 nông dân Úc nuôi được 190 người, tức nông nghiệp Úc đủ nuôi 76 triệu người. Úc là nước hiếm hoi trên thế giới có mức thu nhập bình quân đầu người nông dân cao hơn thu nhập bình quân đầu người cho toàn quốc gia. Mức thu nhập nông dân Úc là 100 ngàn đô /người, trong khi thu nhập bình quân đầu người cả nước là 62 ngàn.

    Nhìn lại nông nghiệp Việt Nam đã đạt được những gì? Cơ cấu dân số trong ngành nông nghiệp là 60%. Nhưng sản phẩm nông nghiệp chiếm 13,8% GDP, tức tầm 28 tỷ USD. Người nông dân Việt Nam có thu nhập cực thấp. Nay đã thế kỷ 21 mà vẫn còn dân đói rải rác khắp đất nước. Đặc biệt là vùng cao, người dân nghèo đến mức một số tổ chức thiện nguyện vận động ủng hộ cho "bữa ăn có thịt". Nếu ai có dịp đến những vùng hẻo lánh, tình trạng đồng bào bi đát vô cùng.

    Nhìn 28 tỷ USD đừng vội mừng. 28 tỷ USD đó là đầu ra sản phẩm, quan trọng là đầu vào cho nó là bao nhiêu? Nếu đầu vào cao thì có nghĩa là ngành nông nghiệp kém hiệu quả. Ví dụ, đầu vào (tức chi phí đầu tư) mà 27 tỷ USD suýt soát đầu ra thì đất nước Việt Nam chỉ có ăn cám mà sống. Có nhiều lý do để ta khẳng định đầu vào cao. Khâu giống cũng nhập, phân cũng nhập, thuốc bảo vệ thực vật cũng nhập bla bla... Nhập tất tần tật thì lấy gì có đầu vào thấp? Chắc chắn đầu vào cao dù không có số liệu thống kê chính thức.

    Tại những nước tiên tiến, người ta chuyển hướng sang nuôi trồng sản phẩm thuần hữu cơ (organic), sản phẩm mà người Việt gọi là thực phẩm sạch để phục vụ con người. Tại nhiều nước, Bộ Nông nghiệp lập ra Uỷ ban Quốc gia để chứng nhận sản phẩm hữu cơ. Ở Mỹ có USDA, Đức có BDIH, Anh có Soil Association, Pháp có Cosmebio, Bỉ có Biogaranite.v.v. Nhưng Việt Nam chẳng có cơ quan nào chứng nhận, mà nếu có cũng chẳng đáng tin vì uy tín của chính quyền không có.

    Tại một đất nước có đến 60% dân số làm nông nghiệp mà không cho ra được nông sản sạch. Cho nên thị trường nông sản sạch nhường sân chơi cho nông sản nhập, đây là thất bại thê thảm của ngành nông nghiệp nước nhà. Nhập thuốc bảo vệ thực vật quá nhiều nên tốn chi phí đầu vào cao, thế nhưng sản xuất ra thực phẩm bẩn bán giá thấp hoặc xuất khẩu bị trả về. Và thậm chí thực phẩm bẩn trong nước còn bị cả thực phẩm bẩn của Tàu đập cho què giò ngay trên sân nhà thế mới đau. 
    (Trích: Một nền nông nghiệp thất bại của Đỗ Ngà)

  • TRỞ VỀ, ĐI TỚI

    922856aa 8574 4ab5 b303 907bcedbcfb4 w1023 r1 s

    Những tội đồ lịch sử bán nước cầu vinh của Việt Nam

    Trong một chuyến đi quốc nội, vô tình đoàn người đang xếp hàng lấy vé ra máy bay bỗng xuất hiện vài người khách Trung Quốc. Đó là những người khách hết sức ung dung. Họ ăn nói lớn tiếng, cười to và tự nhiên, không khác gì dân bản xứ. Hàng dài người Việt đang xếp hàng im lặng nhìn. Mỗi người một suy nghĩ.

    Bất chợt 2 người khách Việt nói với nhau:
    -“Không biết mình qua Trung Quốc có tự nhiên được vậy không?”.
    Lời tán gẫu nhỏ, nhưng lại đủ cho vài người chung quanh nghe.
    Đột nhiên ai nấy đều cười. 
    Những nụ cười khôn cùng ý nghĩa. “Thì tụi nó qua đây, tự nhiên như nước nó rồi còn gì”, một người khác nói bâng quơ, nhưng như muốn tất cả những người Việt còn lại cùng nghe. 
    Trên mỗi gương mặt Việt lại có một nụ cười. Cũng thật khó tả.

    Một người đàn ông lớn tuổi, đầu bạc trắng, cắt ngắn, đi dọc với tôi, kể rằng vừa rồi ông gặp một người khách Trung Quốc. Câu chuyện về ranh giới quốc gia, khác biệt dân tộc, chiến tranh… lại nổ ra. 
    Người Trung Quốc rất tự tin, nói rằng từ nhỏ, ông ta đã được học về lịch sử, nói rằng Việt Nam thuộc về Trung Quốc từ ngàn năm, nhưng sau đó làm phản và tách ra. Vì vậy chuyện phải quay trở về mẫu quốc là điều tất nhiên. 
    -“Tụi tao có một tỷ người học thuộc điều đó, tụi mày chỉ có một trăm triệu, cãi không lại tụi tao đâu”, 
    người khách Trung Quốc này cười lớn. Dù không ác ý, nhưng sự diễn đạt rất thật của ông làm tôi lẫn người đàn ông Việt tóc bạc khi kể cho nhau nghe, đều nao lòng.

    Nếu như quả có một cuộc trở về định mệnh như vậy, thật xót xa cho lịch sử hàng ngàn năm của cha ông Việt đã chống chọi, bứt xiềng gông cho con cháu hôm nay. 
    Một cuộc trở về như vậy, có lẽ chỉ có một ít người muốn, còn tất cả còn lại đều đau đớn, căm gan. Nhưng hôm nay, dường như mọi thứ đang “đi tới” chứ không phải “trở về”.

    Cuối tháng 10, ba chiếc tàu chiến Trung Quốc ghé cảnh Cam Ranh. Chính quyền tỉnh Khánh Hòa huy động người dân và đoàn thể ra phất cờ tiếp đón binh lính Trung Quốc. 
    Chiếc tàu dẫn đầu là Tương Đàm 531, tên gọi của chiếc chiến hạm đã tấn công Gạc Ma năm 1988, thảm sát 64 binh sĩ quân đội nhân dân Việt Nam khi không có khả năng kháng cự. Nhiều năm sau cuộc chiến Gạc Ma, chiến hạm này đã được bán cho Bangladesh, nhưng vì cái tên Xiangtan/Tương Đàm gợi nhớ về chiến công hiển hách năm 1988, nên khi đóng tàu mới, chiến hạm Tương Đàm lại ra đời như niềm kiêu hãnh của ngành hải quân Trung Quốc. Điều khác nhau duy nhất là chiếc Tương Đàm cũ, có số hiệu 556, còn chiếc mới có số hiệu 531.

    Khi ca sĩ Khánh Ly hát ở Sài Gòn, mọi sự ngăn cấm của các quan chức đều dựa trên ý rằng:
    “không muốn gợi nhớ về một quá khứ không tốt”. 
    Sau năm 1975, hơn 15.000 đầu sách của hai nền Cộng hòa miền Nam Việt Nam bị đốt, bị cấm và bị truy lùng vì cho là:
    “gợi lại hình ảnh và văn hóa đồi trụy”. 
    Hàng chục ngàn bài hát cùng các văn nghệ sĩ miền Nam bị cấm, cô lập như kẻ thù. Thậm chí có người đã phải vào tù vì có “tội lỗi với nhân dân”… 
    Ấy nhưng Tương Đàm, cái tên đẫm máu người Việt ngang nhiên mang quá khứ đi vào hiện tại, từ Gạc Ma vào nơi quan yếu của Việt Nam, Cam Ranh, lại được chính quyền mở champagne chào đón.

    Chắc những người được lệnh chào đón ba chiếc tàu chiến Trung Quốc cũng không biết rằng, vào lúc này, Bắc Kinh đã hoàn thành xong vành đai chiến lược để bao vây đảo Trường Sa của Việt Nam. 
    Phi đạn và chiến đấu cơ của Trung Quốc tạo nên một vòng hỏa tuyến đảo đá Chữ Thập, Su Bi, Châu Viên, Vành Khăn, Gaven, Tư Nghĩa, Gạc Ma. 
    Từ đây, Trung Quốc có khả năng uy hiếp trực tiếp Sài Gòn, Cam Ranh và Trường Sa. Tờ Focus Taiwan đưa tin này, mới đây, vào ngày 18/10/2016.

    Người Trung Quốc chắc không còn nói chuyện Việt Nam trở về, mà hình như họ chọn cách đi tới, vì mọi thứ đều đã thuận lợi. 
    Hôm nay thì chính quyền tỉnh Quảng Ninh đã chính thức có chính sách mỗi ngày cho 100 xe Trung Quốc lái thẳng vào Việt Nam. Một sự ưu ái khá lạ lùng và sẽ sớm là chuyện của các cửa khẩu ở những vùng khác noi theo, mà chắc con số 100 xe mỗi ngày sẽ dần chỉ là thông báo ước lệ.

    Không lâu nữa, năm 2018, bởi những ràng buộc bởi Hiệp định Thương mại hàng hóa ASEAN – Trung Quốc (ACFTA), một loại thỏa ước thương mại mà Bắc Kinh lập ra để đối đầu với TPP của Mỹ, từ Trung Quốc, các loại động vật sống dùng để nhân giống; nhiều loại thịt, nhiều loại thuỷ hải sản đông lạnh và hoa quả sẽ được miễn thuế 0% khi vào Việt Nam. Thật đúng lúc, giữa lúc bốn tỉnh miền Trung chịu nạn biển nhiễm độc, lũ lụt tàn phá hoa màu, nhà cửa, giới chăn nuôi khánh kiệt… thì ngay lúc họ chuẩn bị hồi phục, đã bị nhấn chìm trong cơn đại hồng thủy nhập khẩu 0% từ Trung Quốc.

    Tôi có kể với bạn về chuyện người Trung Quốc học lịch sử rằng Việt Nam phải trở về mẫu quốc? 
    Có một sự thay đổi nhỏ, có màu máu và nước mắt, là chính quyền Cộng sản Trung Quốc đang sốt ruột đi tới thật nhanh, chứ không đợi ai đó trở về. 
    Cuộc đi tới này lộng lẫy và man rợ không kém gì các đạo quân của Thành Cát Tư Hãn tràn tới: 
    cỏ không thể mọc, con người chỉ còn biết quỳ xuống và ngửa mặt khóc than vì sao đất nước chúng ta lại đến nông nỗi như vầy.

    Trong chuyến thăm Trung Quốc đầu tháng 9 năm nay, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã hứa là sẽ sớm quyết việc thanh toán thương mại Việt Nam – Trung Quốc bằng đồng Nhân dân tệ. 
    Còn bà phó Thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Thị Hồng, người tháp tùng thủ tướng, thì hân hoan nói rằng chuyện này không khó, vì lâu nay các tỉnh phía Bắc đã “thử” làm như vậy rồi. 
    Không biết Quốc hội Việt Nam có biết về việc này không? 
    Liệu Quốc hội mới có ít hơn những kẻ ngủ gục, chơi game và xin nghỉ sớm để lên tiếng về những hiểm họa như vậy? 
    Bất kỳ ai có một học vấn tối thiểu cấp trung học, cũng đều hiểu việc Nhân dân tệ hóa nền kinh tế Việt Nam mang đến nguy cơ lệ thuộc như thế nào. 
    Đặc biệt, Trung Quốc đang “đi tới” rất ào ạt trong sự hân hoan của những kẻ như bà Nguyễn Thị Hồng, và trong với bối cảnh vô cùng thuận lợi khi hệ thống Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đồng bộ hô to chương trình chống đô-la hóa bằng quyết định 2589/QĐ-NHNN, hạ lãi suất tiền gừi bằng đô-la.

    Trung Quốc đang biến nhiều quốc gia Châu phi trở thành những chư hầu kinh tế, cũng bằng cách dùng nhân dân tệ hóa như vậy. 

    Hiện tại Zimbabwe, Angola và Nam Phi đã trở thành những quốc gia lệ thuộc kinh tế nặng nề vào Trung Quốc khi áp dụng thanh khoản bằng đồng Nhân dân tệ. 
    Bạn nghĩ rằng chỉ là vấn đề thương mại? 
    Áp lực kinh tế này, cũng đã trở thành áp lực chính trị khiến Nam Phi 3 lần từ chối cấp visa cho Đức Đạt Lai Lạt Ma, chỉ vì muốn ve vuốt Bắc Kinh. 
    Đại hội những người đoạt giải Nobel Hòa Bình tại Cape Town ở Nam Phi vào năm 2014, kể cả thị trưởng của thành phố cũng đã tuyên bố hủy hội nghị, nhằm tố cáo vì Pretoria đã cúi đầu trước Trung Quốc. 
    Campuchia cũng vậy, trong vòng xoáy trở thành chư hầu của Bắc Kinh để chống lại Việt Nam, chính quyền này cũng đã ướm việc chính thức thanh toán bằng đồng Nhân dân tệ, khởi đầu bằng du lịch.

    Trong câu chuyện mà người đàn ông nói giọng Bắc, tóc bạc, kể với tôi về cuộc trò chuyện với người Trung Quốc. Giọng cười của ông rất sảng khoái. Một người biết ông, nói nhỏ với tôi rằng ông đã cùng gia đình tìm đường định cư ở nước ngoài rồi. Có lẽ, vì vậy mà giọng cười của ông rất nhẹ nhàng, tiếng cười của một người đứng ngoài một nồi nước sôi sùng sục, hé nắp nhìn vào.

    Nhưng tôi và hàng triệu con người khác – những người ở trong nồi – chắc không thể an nhiên được như ông. Vì bởi chúng ta là những người ở lại, là những người không có khả năng ra đi hay đã quyết chọn sống còn trên mảnh đất này. Tôi chắc rằng sẽ không có nhiều những kẻ muốn “trở về” trong chiếc nồi đóng kín nắp ấy. 
    Nhưng chúng ta lại chứng kiến một cuộc đi tới, chà xát mọi thứ, không có sự xót thương di sản cha ông để lại. 
    Cuộc đi tới của những chiến hạm Trung Quốc, của những đoàn xe tự do đi lại trên đất nước này, những đợt cuồng phong áp thuế 0% dẫm nát nông dân Việt Nam, và có thể có cả những đồng Nhân dân tệ mà chúng ta sẽ cầm trên tay để làm quen, không còn xa nữa.

    Tôi vừa leo ra khỏi nắp nồi ấy, bằng hy vọng và sự thật về quê hương của mình. Và tôi nhận thấy mình có một niềm tin mới, rằng sẽ không có một sự “trở về” hay “đi tới” nào cả. 
    Dân tộc này, đất nước này không thể đi vào khốn khó, nếu người người cùng nuôi hy vọng và nhìn bằng sự thật về đất nước mình, dân tộc mình, và cùng nhau leo ra khỏi nắp nồi đóng kín đó, trước khi quá muộn.

    Nhạc sĩ Tuấn Khanh 

  • Xã hội và vai tra lãnh đạo của Đảng CSVN

    Đảng cộng sản Việt nam đi theo học thuyết hoang đường “chủ nghĩa xã hội khoa học” của Marx.

    Theo những gì đảng cộng sản rêu rao, thì chế độ xã hội chủ nghĩa là chế độ công hữu về tư liệu sản xuất, mục đích là để chống bóc lột và đạt được công bằng xã hội, cũng như để xây dựng một hình thái kinh tế “khoa học và ưu việt bậc nhất”, và với lý do này đảng cộng sản VN đã tiến hành những đợt cải tạo tư sản đẩm máu để tịch thu tài sản và tư liệu sản xuất của giới tư bản non trẻ tại VN.

    Cũng với lý do đó họ tiến hành hợp tác hóa nông nghiệp và thực hiện cuộc “Cải cách ruộng đất long trời lỡ đất” ở miền Bắc VN vào những năm 50 của thế kỷ trước, dẫn đến hàng trăm ngàn cái chết thương tâm, hàng trăm ngàn người khác bị bỏ tù và đấu tố, Chúng ta  hoàn toàn có thể coi đây là tội ác động chống nhân loại.

    Về phía đảng cộng sản VN họ lấy lý do để tiến hành xây dựng chủ nghĩa xã hội và thực hiện mô hình kinh tế- xã hội xã hội chủ nghĩa, hầu mang lại sự công bằng cho giai cấp vô sản và sự tiến bộ cho dân tộc để biện minh cho sự độc quyền lãnh đạo và sự tàn bạo của những chính sách đó.

    Trong cái mô hình xã hội chủ nghĩa đó, họ chủ trương quốc hữu hóa tư liệu sản xuất để chấm dứt tình trạng bóc lột của giai cấp hữu sản, và nhà nước toàn quyền quản lý tư liệu sản xuất, trong đó có đất đai, tài nguyên hầu mang lại phúc lợi cho toàn dân và thực hiện công bằng xã hội.(?).

    Với chiêu bài mị dân rằng trong chế độ xã hội chủ nghĩa người dân sẽ được bao cấp hoàn toàn trong giáo dục, ý tế và an sinh khác, có nghĩa là người dân được hưởng chế độ giáo dục không mất tiền, chữa bệnh không mất tiền, nhà ở không mất tiền, không ai bị đói, bị bỏ rơi và không ai thất nghiệp.

    Nói vắn tắt, với lý do để mang lại phúc lợi toàn diện cho người dân nên đảng cộng sản giành quyền độc tôn lãnh đạo đất nước, và họ cho rằng chỉ có đảng cộng sản mới trung thành với mục tiêu và lý tưởng này và chỉ có họ mới có khả năng thực hiện mục tiêu, lý tưởng vỹ đại đó.

    Ngày hôm nay thực tế cho thấy mô hình “xã hội chủ nghĩa” là hoang tưởng, và đảng cộng sản đã hoàn toàn thất bại trong mục tiêu quan trọng và mang tính nguyên tắc đó là họ đang từ bỏ nền kinh tế tập quyền bao cấp và xóa bỏ hệ thống kinh tế nhà nước bằng cách từng bước cổ phần hóa nền kinh tế quốc gia để hội nhập các định chế kinh tế toàn cầu như WTO, hay TPP.v..v.

    Về xã hội họ chủ trương và tiến hành cái gọi là “Xã hội hóa”, có nghĩa là họ đã rút lui khỏi vai trò điều tiết, lãnh đạo xã hội, họ đã “chạy làng” khi không thực hiện bao cấp cho người dân về mọi mặt như giáo dục, y tế, xây dựng hạ tầng cơ sở như đã hứa và như mục tiêu để biện minh cho sự lãnh đạo tuyệt đối, trong khi họ vẫn là người độc quyền thu thuế và thu thuế rất nặng và là người độc quyền quản lý sử dụng tài nguyên quốc gia.

    Họ là người lãnh đạo, nhưng không chịu trách nhiệm về xã hội, về đời sống của người dân.

    Cái gọi là “xã hội hóa” thực chất là gì?

    Xã hội hóa Y tế: Người dân phải mua Bảo hiểm Y tế, nhưng không được quyền chọn lựa nơi khám chữa bệnh, những ai không có Bảo hiểm Y tế thì phải bỏ tiền túi ra trả tiền bệnh viện, tiền thuốc.

    Dù có Bảo hiểm Y tế, một khi bị bệnh muốn được chuyển lên tuyến trên để chữa thì phải có tiền lo lót, khi được chuyển lên tuyến trên rồi cũng phải bỏ tiền lo lót cho y, bác sĩ nếu muốn được khám chữa chu đáo.

    Những loại thuốc đặc trị đắt tiền thì phải mua, như thuốc chữa bệnh ung thư chẳng hạn.

    Xã hội hóa Giáo dục:

    Từ Mầm Non đến Đại học người dân phải đóng học phí và những loại phí không chính thức khác, như phí bôi trơn. Những loại phí này làm kiệt sức người dân.

    Học sinh phải học thêm như một hình thức mua điểm, mua sự bình yên cho con cháu của họ nếu không muốn bị trù dập.

    Xã hội hóa xây dựng hạ tầng giao thông:

    Xây dựng hạ tầng giao thông để phục vụ xã hội là trách nhiệm của nhà cầm quyền khi đứng ra thu thuế, đảng cộng sản VN thu thuế rất cao, bán tài nguyên quốc gia như dầu mỏ, khí đốt, than đá, titan..v..v.., thu về một nguồn ngoại tệ lên đến vài chục tỷ usd. Nhưng họ không muốn làm gì cả, họ chỉ dùng tiền thuế của dân và tiền bán tài nguyên quốc gia để nuôi dưỡng bộ máy đàn áp và để tham nhũng.

    Họ bắt tay với các ông trùm tư bản đỏ trong gia tộc của họ để xây dựng hạ tầng giao thông như các dự án BOT và BT.

    Các dự án BOT thì người dân phải bỏ tiền túi ra để trả dần dần qua hàng chục năm với mức phí “trên trời”, còn các dự án BT thì nhà cầm quyền trao đổi đất để lấy dự án.

    Cả hai hình thức này đều chỉ phục vụ cho quyền lợi của các nhóm lợi ích trong thân tộc đảng cầm quyền..

    Còn cái mà người dân nhận được là những công trình thiếu phẩm chất, chóng hư hỏng và giá đắt nhất hành tinh!

    Tóm lại ngày hôm nay đảng cộng sản VN đã hoàn toàn thất bại trong mục tiêu xây dựng chủ nghĩa xã hội, cái mà họ đang theo đuổi là chủ nghĩa tư bản rừng rú khi tư liệu sản xuất rơi vào tay các ông trùm tư bản đỏ, nền kinh tế tập trung bao cấp đã bị thay thế bằng nền kinh tế thị trường chụp giật.

    Mục tiêu công bằng xã hội cũng bị xóa sổ bằng cái gọi là “xã hội hóa”, khi người dân tự trang trải cho tất cả nhu cầu của mình từ giáo dục, y tế và xây dựng hạ tầng.

    Điều này đồng nghĩa với vai trò lãnh đạo xã hội của đảng cộng sản không còn nữa, mục tiêu và lý tưởng của đảng cộng sản đã lỗi thời và họ đã tự phủ nhận và tự rút lui khỏi những mục tiêu đó.

    Vậy còn lý do gì để biện minh cho sự độc tôn quyền lực của đảng cộng sản ở VN khi họ đã đánh mất vai trò và mục tiêu, lý tưởng của mình?.

    Đảng cộng sản VN đi từ vô sản cực đoan đến tư bản bóc lột.

    Từ xã hội bao cấp nghèo đói đến xã hội cạnh tranh rừng rú.

    Đảng cộng sản ngày hôm nay chỉ là tập hợp của một thế lực chính trị lỗi thời, bất lực, tham nhũng và tàn bạo.

    Họ đã trở thành gánh nặng cho dân tộc, là cản lực cho đất nước phát triển vì họ không có mục tiêu để xây dựng đất nước. Họ hoàn toàn trống rỗng và mất định hướng.

    Chính đảng cộng sản và ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng biết điều này khi nói rằng phải mất hàng trăm năm nữa cũng chưa thấy xã hội chủ nghĩa.

    Đảng cộng sản VN ngày hôm nay không thể biện minh cho sự tồn tại của mình chứ đừng nói gì đến sự lãnh đạo toàn diện.

    Buôn Hô ngày 27/10/2017.

    Huỳnh Ngọc Tuấn.

  • TIỀN THUẾ CỦA CHÚNG TA ĐI ĐÂU?

    23154789 1480798478676389 7715449016988004671 o

    23117120 1480798462009724 2300581827417245042 o

    Biểu đồ chi thuế của Việt Nam năm 2014

    Người dân Việt Nam đóng thuế nếu tính theo % tổng các sắc thuế trên GDP thì thuộc top đầu của thế giới, đến 19%.

    Thế nhưng chúng ta thường thấy, hằng ngày trên báo đài hay mạng xã hội vẫn có những trường hợp thương tâm như chết không có hòm chôn, mẹ tử tự để lấy tiền phúng điếu cho con ăn học hay cô giáo mầm non cống hiến mấy chục năm trời mà về cuối đời lương hưu chỉ được có 1,3 triệu đồng. Vậy, tiền thuế của chúng ta đi đâu?

    Thuế chúng ta đóng nhiều, nhưng vấn đề chi tiền thuế thì còn quá nhiều bất cập, vì thế nên an sinh xã hội ở Việt Nam gần như bằng không, còn cơ sở hạ tầng - giao thông thì dường như giao khoán luôn cho bọn BOT để bắt người dân trả phí khi sử dụng. Tôi ví dụ:

    Lực lượng công an chiếm 0,66% dân số (tầm 600 nghìn người) nhưng lại xài đến 12% tiền thuế mỗi năm. Đó mới là lương, chưa nói đến lậu à nha, nếu tính vào thì con số thực sẽ lớn hơn rất nhiều.

    Quân đội chiếm 0,47% dân số (tầm 430 nghìn người) và cũng xài đến 9% tiền thuế mỗi năm. Ngoài ra quân đội còn tham gia vào các lĩnh vực kinh doanh như viễn thông, xây dựng, ngân hàng, sân golf...nên tiềm lực kinh tế của quân đội phải nói là rất mạnh.

    Chi phí quản lý hành chính, đảng, đoàn thể và các hội nhóm cũng ngốn đến 12% tiền thuế mỗi năm. Trong đó, các hội nhóm dù không đem lại hiệu quả gì nhiều nhưng hàng năm nó xài đến 3 tỷ đô tiền thuế, quá chát.

    Trong khi y tế - thứ quan trọng nhất vì nó chăm sóc sức khoẻ cho hơn 90 triệu dân nộp thuế nhưng mỗi năm nó chỉ nhận được 5% chi ngân sách. Hơn 90 triệu dân mà nhận lại chưa bằng 1 nửa của bên công an, đắng.

    Bên lương hưu với bảo hiểm xã hội cũng không hơn gì y tế khi nó chỉ nhận được 7% tiền chi ngân sách mỗi năm. Lương 1,3 triệu của cô giáo mầm non cũng nằm trong khoản này. Đã thế bên bảo hiểm còn đem tiền cả nghìn tỷ đi gửi ngân hàng ăn lãi, giờ nó nằm luôn ở khoản nợ xấu, tương lai quá bấp bênh.

    Nợ công đang đạt kỷ lục, chiếm tới 65% GDP, nếu tính cả số nợ mà các doanh nghiệp nhà nước đang nợ nữa thì mỗi người dân gánh cả 100 triệu/người tiền nợ công. Thế mà mỗi năm chi cho trả nợ và viện trợ cũng chỉ 12% chi ngân sách, ngang với chi cho bên công an.

    Chúng ta chi mỗi năm cho đầu tư phát triển là 22% tiền thuế, nhưng theo thống kê thì đầu tư công thất thoát từ 35 đến 40% do tham nhũng lãng phí nên con số thực chi cho đầu tư phát triển chỉ hơn 13% tý xíu , số % thất thoát này nó nằm ở các biệt phủ và những ngôi nhà của các quan chức bên Tây bên Mỹ hết rồi.

    Đó, tiền thuế thu vào 10 đồng thì chi cho công an, quân đội, đảng đoàn và hội nhóm hết 8 đồng, còn 2 đồng thì đem trả nợ và đầu tư. Thế nên dân đói khổ không tiền, cứ ra đường là gặp BOT hay bệnh viện 1 giường 2 - 3 người nằm cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.

    Với đội ngũ 11 triệu người ăn lương nhưng chỉ có 47,5 triệu người ở độ tuổi lao động (trong đó bao gồm cả 11 triệu người ăn lương), thì có thể khẳng định, cái nước Việt Nam này sẽ còn ngèo mạt rất lâu.

    Theo facebook Nhân Thế Hoàng

  • Cuộc sống như địa ngục trần gian của người dân Trung Quốc

    22814049 10213213751471966 4684914360158837153 n

    Bài viết của 1 cựu phóng viên Trung Quốc - Trình Khải viết về sự thật cuộc sống người dân nước này... có thể nói có khi còn khổ hơn cả dân VIệt 

    Tháng 9/2016, giới truyền thông đưa tin một phụ nữ làm nông ở huyện Khang Lạc tỉnh Cam Túc, nghèo khổ quá không thể sống tiếp được nữa đã lấy rìu chém chết 4 đứa con, sau đó uống thuốc sâu tự tử chết cùng các con vì chính quyền huyện hủy bỏ chi phí bảo đảm mức sống tối thiểu nhất. Người chồng làm thuê ở bên ngoài trở về, sau khi chôn cất thi thể của vợ con xong, cũng uống thuốc trừ sâu tự vẫn, cả nhà 6 người đã rời khỏi Trung Quốc, cái nơi đã khiến họ bần cùng và tuyệt vọng này.

    Chấn động sâu sắc đối với bi kịch của cả nhà Dương Cải Lan trong tâm tôi vẫn còn chưa nguôi, gần đây trên mạng lại đọc được một thông tin: Một ông lão họ Vương hơn 70 tuổi sống ở lành Thành Đông, thành phố Hoài An, tỉnh Giang Tô mắc bệnh ung thư cùng người vợ già mắc bệnh tiểu đường, nghèo đói bệnh tật chồng chất lên nhau, hai ông bà già đã dùng một sợi dây thừng cột chung cả hai người lại với nhau nhảy lầu tự sát, cũng rời khỏi Trung Quốc, cái nơi đã khiến họ bần cùng và tuyệt vọng này.

    Tôi đã sống ở Mỹ hơn 26 năm, gần 10 năm nay, mỗi năm đều có người từ Trung Quốc đến, hoặc từ Mỹ về Trung Quốc du lịch hoặc thăm người thân trở về, họ đều nói với tôi rằng: Trung Quốc đã giàu mạnh rồi, nhìn thấy những tòa nhà cao tầng ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Đông còn khí thế hơn cả những tòa nhà chọc trời ở Manhattan của New York, ngay cả người Trung Quốc hạng 2, hạng 3 sống ở thành phố, cũng giàu có hơn cả người Mỹ. Quả nhiên, mấy năm nay tôi thấy ngày càng có nhiều người Trung Quốc đến Mỹ du lịch, họ hễ đến nơi nào, thì tranh mua sắm đồ hiệu các loại, cứ như thể có tiền nhiều đến nỗi tiêu xài không hết vậy.

    Những người Trung Quốc này, bao gồm cả người Hoa kiều sống ở hải ngoại, họ đều không đi tìm kiếm bản chất đằng sau hiện tượng: Không biết rằng bên dưới những tòa nhà cao tầng này chính là đang chôn thi hài của 6 người nhà Dương Cải Lan và ông lão họ Vương cùng người vợ già, những người Trung Quốc có tiền tiêu không hết mua sắm đồ hiệu.

    Mỗi một đồng tiền mà họ móc ra đều có nhuốm máu và nước mắt của những người nghèo khổ cơ cực làm lụng cả đời vẫn ăn không đủ no, nuôi không nổi con cái, không có tiền khám bệnh, chỉ còn cách đi đến đường cùng giống như cả nhà Dương Cải Lan và vợ chồng ông lão họ Vương. Còn tình huống nghèo khổ rộng khắp của những người dân Trung Quốc phổ thông này, hiện giờ so với 30 năm trước, 60 năm trước cũng không khác nhau là mấy, thậm chí hiện nay có thể còn nghiêm trọng hơn cả trước đây.

    Câu chuyện của 30 năm trước vẫn đang tiếp diễn

    Tôi là người theo nghề viết báo. 30 năm trước tôi làm việc cho tờ “Nhân Dân Nhật Báo” , trang truyền thông miệng lưỡi của cơ quan trung ương ĐCSTQ, làm ký giả có trụ sở ở đặc khu Thâm Quyến của tờ báo này. Các ký giả có trụ sở khắp các tỉnh thành của trang “Nhân Dân Nhật Báo” lúc đó mỗi năm đều phải đến Bắc Kinh tham dự hội nghị, đây cũng là cơ hội cho các phóng viên gặp gỡ trò chuyện trong năm. Tôi từ chỗ đồng nghiệp kiểm chứng được rất nhiều thông tin liên quan đến cảnh bần cùng của người dân Trung Quốc, đương nhiên những sự thật này, các phóng viên sẽ không viết thành bài để đăng lên báo.

    Cả nhà Dương Cải Lan sống ở tỉnh Cam Túc, 30 năm trước vẫn nghèo khổ giống như vậy. Phóng viên sống ở Cam Túc nói: Anh đã từng đến làng quê của một huyện không được tính là nghèo nhất của tỉnh này để phỏng vấn, nhìn thấy khẩu phần lương thực của một hộ nông dân chỉ còn lại mười mấy củ khoai tây. Bên cạnh tỉnh Cam Túc là tỉnh Thiểm Tây, phóng viên có trụ sở ở Thiểm Tây nói: Bên ngoài đồn rằng một cô gái 18 tuổi ở Diên An không có lấy cái quần để mặc, tình huống thực tế là cả nhà chỉ có một chiếc quần để mặc ra ngoài, trong nhà có người mặc chiếc quần này ra ngoài rồi, cô gái 18 tuổi đó chỉ có thể ở trong nhà chờ đợi.

    Bên cạnh tỉnh Thiểm Tây là tỉnh Hà Nam, phóng viên có trụ sở ở tỉnh Hà Nam kể lại, có một nông dân nghèo khổ cạnh bờ sông Hoàng Hà, trước lúc vợ anh ta chết, anh cũng không thể cho người vợ ăn được bữa màn thầu (bánh bao không nhân), anh ta thần trí thất thường, đứa con trai khóc lóc đòi ăn bánh bao, thế là đã bị anh ta một dao chém chết, rồi chặt đầu đứa con trai, dùng vải gói lại, xách đến trụ sở tỉnh ủy Trịnh Châu tìm gặp Bí thư tỉnh ủy.

    Tôi cũng kể lại những gì mà bản thân tôi đã tận mắt chứng kiến với các đồng nghiệp. Cuối những năm 70, tôi đến huyện Tử Kim tỉnh Quảng Đông phỏng vấn việc phổ cập giáo dục tiểu học ở đó, đến một gian phòng học ngoại ô huyện thành, thấy lớp học của các em học sinh bốn mặt gió lùa, bàn học là một tấm ván gỗ được lót trên mấy cục gạch, ghế ngồi cũng là mấy viên gạch; giáo viên không có phấn viết bảng, chỉ có thể lấy vật gì giống như than vôi viết chữ dạy học lên trên tấm bảng được sơn đen. Có những em nhỏ hàng ngày phải đi mấy cây số để đến lớp học, cơm trưa mà các em mang theo từ nhà là những cục cơm trắng trộn chung với đường.

    Những sự việc này đều là câu chuyện của hơn 30 năm trước. Nếu các đồng nghiệp của tôi đều vẫn còn đang ở cương vị phóng viên, hôm nay chúng tôi ngồi chung lại với nhau, tôi tin chắc rằng điều được kể vẫn là những câu chuyện giống y chang vậy. Nếu không Trung Quốc sẽ không có cả những bi kịch cả nhà Dương Cải Lan cùng chết với nhau, ông lão họ Vương cùng người vợ già nhảy lầu xẩy ra.

    Năm 1987, từ ký giả của trang “Nhân Dân Nhật Báo”, tôi được điều đến tỉnh Nam Hải nhậm chức tổng biên tập của trang “Nam Hải Nhật Báo”. Trước khi được điều đến Nam Hải công tác, tôi cũng đã từng nhiều lần đến đây phỏng vấn, cái nghèo đói của người dân Nam Hải thật khiến người ta phải sửng sốt khó tin. Có một lần, tôi ở trong nhà của một đội trưởng sản xuất của làng Lê vùng núi Ngũ Chỉ, toàn bộ nhà cửa trong làng đều là cỏ tranh dựng thành, nhà của đội trưởng sản xuất cũng không ngoại lệ.

    Tôi nhìn quanh nhà anh ta, thấy cái bếp là do ba cục gạch dựng thành, trên giường không có chiếu, chỉ có tấm chăn toàn là lỗ thủng lót lên trên. Tôi nhẩm tính thử, toàn bộ tài sản trong nhà của anh ta, nếu đổi thành Nhân dân tệ thì cũng không quá 30 đồng. Con trai đội trưởng sản xuất đi ra ngoài hái một trái đu đủ xanh làm cơm đãi tôi. Người dân tộc Lê đi khắp vùng núi bắt một số ếch nhái, chuột, châu chấu, rắn,…. , về đến nhà bỏ vào trong cái chum nước cao một mét, ngâm ủ khoảng 10 ngày hay nửa tháng thì có thể ăn.

    Bình thường họ không nỡ ăn, đội trưởng sản xuất vì để thiết đãi tôi, mới bưng thịt của chúng lên. Người dân tộc Lê có thịt ăn thì vẫn còn được tính là may mắn, gần đây tôi đọc được một bài viết trên mạng, nói ở núi Đại Lương, tỉnh Tứ Xuyên có những đứa trẻ 10 năm vẫn chưa từng được ăn thịt, 7 năm chưa từng tắm gội. Người viết bài này đã bị cục công an bắt giữ.

    Căn nguyên cùng khổ của người dân Trung Quốc

    Nam Hải kỳ thực không phải là nơi đói chết người, thực vật màu xanh phủ trùm khắp đảo, bốn mùa quanh năm có thể cung cấp thực phẩm cho người ta. Nam Hải có 4 nguồn tài nguyên lớn: Cây trồng nhiệt đới, ngư nghiệp, khoáng sản và du lịch, là một hòn đảo tài nguyên còn dồi dào hơn cả Đài Loan, nhưng người dân Nam Hải lại nghèo rớt mồng tơi. Năm đó tôi cùng tỉnh trưởng Lương Tương đến huyện Văn Xương để tìm hiểu dân tình, đó là quê hương của ba chị em họ Tống thời Dân Quốc.

    Lương Tương đi vào một hộ gia đình nông dân, mở lu gạo ra, một hột gạo cũng không có, mở nắp nồi ra, trong nồi là rau dại nấu với nước lã. Lương Tương nước mắt tuôn trào, nói với người nông dân đó rằng: Đảng cộng sản có lỗi với mọi người! Tôi sống ở Trung Quốc đã hơn nửa đời người, lần đầu tiên nhìn thấy quan chức đảng cộng sản rơi nước mắt vì những người nông dân nghèo khổ, lần đầu tiên nhìn thấy một quan chức đảng cộng sản nói lời xin lỗi với người dân.

    ĐCSTQ mở “đặc khu lớn” ở tỉnh Hải Nam, thành phố cảng biển của tỉnh lị mau chóng phồn thịnh hẳn lên, những người quyền quý tranh nhau kéo đến cảng biển vung tiền, tìm kiếm thú vui, trong chốc lát, những nơi ăn chơi trác táng, xa hoa đồi trụy ồ ạt sinh sôi. Nhưng chỉ cần đi khỏi cảng biển đi về phía bắc khoảng 30 dặm, thì sẽ nhìn thấy khung cảnh làng quê không khí trầm lặng, những người nông dân sống trong cảnh cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc.

    Mới đây có một người đồng nghiệp của trang “Nhật Báo Hải Nam” sang Mỹ du lịch, dành thời gian đến thăm tôi, anh ấy nói với tôi: Cảng biển bây giờ phồn thịnh hơn trước đây, đã trở thành hang ổ tiêu tiền. Tôi hỏi anh ta cái cảnh tượng những làng quê bần cùng cách cửa biển 30 dặm có còn nữa hay không? Anh ta nói: “Tình hình có thay đổi, 30 dặm trước đây bây giờ đã biến thành 50 dặm rồi. Còn về thôn làng của người dân tộc Lê, anh ta nói cũng đã có thay đổi, những người dân tộc Lê nhờ chụp ảnh chung với du khách người Hán đến tham quan làng Lê bần cùng lạc hậu đã kiếm được không ít tiền”.

    Năm đó là ký giả của ĐCSTQ, tôi phải thừa nhận, những gì tôi tận mắt chứng kiến thậm chí còn vượt xa cảnh nghèo khổ thực tế của người Trung Quốc, không sánh được một phần vạn so với thảm cảnh ba bốn chục triệu người chết đói, những người nông dân đói khổ đến nỗi phải giết con mà ăn trong thời Đại Nhảy Vọt.

    Nhiệm vụ làm ký giả của tôi là đưa tin ĐCSTQ mưu cầu hạnh phúc cho người dân như thế nào, nhưng tôi không chỉ một lần khi phỏng vấn đã gặp phải tình cảnh nhục nhã: Tôi xin lão nông dân nhớ lại những ngày tháng sướng khổ trong đời, lão nông dân lại kể về chuyện chạy nạn ăn xin, vặn hỏi, thì biết được cái khổ mà họ nói đến đều xảy ra sau năm 1949, sau khi ĐCSTQ đạnh bại Quốc Dân Đảng nắm quyền toàn TQ

    Hôm nay tôi đặc biệt viết ra cảnh bần cùng của người dân Trung Quốc mà tôi đã tận mắt chứng kiến, đầu đề bài viết của tôi là “Căn nguyên nghèo khổ của người Trung Quốc”, căn nguyên nghèo khổ ở đâu? Ai đã gây nên cảnh tượng nghèo khổ rộng khắp cho người dân Trung Quốc như vậy? Đây là một câu hỏi mà bất cứ ai cũng đều có thể dễ dàng đưa ra cùng một câu trả lời. Vậy còn cần phải hỏi nữa không? Là ai đã khiến cho người dân Trung Quốc gặp phải ĐCSTQ tham lam hung tàn, coi mạng người như cỏ rác, đẩy người dân vào cảnh nước sôi lửa bỏng đây.

    Viết thêm một câu chuyện để kết thúc cho bài viết này vậy. Ở tỉnh Giang Tô, nơi ông lão họ Vương và bà vợ già của ông nhảy lầu tự sát, năm đó phóng viên của trang “Nhân Dân Nhật Báo” có trụ sở ở tỉnh Giang Tô kể lại với tôi: Có một năm Liên Hiệp Quốc đã tài trợ 100 triệu USD cho một làng quê nghèo ở phía bắc tỉnh Giang Tô để mở rộng kỹ thuật canh tác tiên tiến và lắp đặt thiết bị phát điện bằng khí đốt.

    100 triệu USD chuyển về Bắc Kinh, đến khi xuống đến tỉnh chỉ còn lại có 10 triệu, lại chuyển xuống đến địa khu chỉ còn lại 1 triệu, rồi từ địa khu xuống đến huyện, chỉ còn lại 100 ngàn, từ huyện đến làng xã chỉ còn lại có 10 ngàn, 10 ngàn USD đối với cán bộ làng xã quả thật là một khoản tiền lớn từ trời rơi xuống, thế là họ rút ra 1 ngàn USD mà Liên Hiệp Quốc chỉ định dùng để phát triển sản xuất và cải thiện đời sống cho người dân nghèo của địa phương đó, 9 ngàn USD thừa lại cuối cùng đã đi vào tủ tiền của cán bộ nông thôn.

    Theo facebook Nam Nguyen Hoang Dao

  • TÌM ĐƯỜNG NÀO ĐỂ ... SỐNG?

    H1281 1492775454141 0 74 539 942 crop 1492775460132

    Thái độ của quan chức Cộng sản đối với dân (ảnh minh hoạ, nguồn internet)

    Không chỉ những người hoạt động xã hội có tên trong sổ đen mà cả phần lớn dân chúng khi bị "mời" vào các đồn công an gần đây đều phải nghe câu hạch hỏi: "Tại sao lại nghe lời phản động xúi giục?"

    Người bị hỏi thường giật mình thắc mắc. "Phản động" là ai và đã xúi giục họ những gì. 

    Thực tế là mỗi người dân bình thường như họ chỉ thấy:

    - Lãnh đạo đảng càng phản đối Trung Quốc (TQ) vi phạm chủ quyền biển đảo Việt Nam (VN), lại càng cho từng sư đoàn "công nhân" TQ vào sâu trong đất liền, và đẩy hàng trăm ngàn lao động VN ra nước ngoài kiếm việc. Lãnh đạo càng vạch trần các công trình xây dựng cẩu thả, nguy hiểm do nhà thầu TQ thi công, lại càng giao các gói thầu mới cho TQ. Người dân nào chỉ ra sự vô lý đó là nghe theo "phản động"?

    - Lãnh đạo ngày càng bình thường hóa việc cán bộ cạo vét tài sản quốc gia vào túi riêng rồi hạ cánh an toàn. Sau các màn kịch trừng phạt hùng hổ, chưa cán bộ tham nhũng nào phải trả lại núi tài sản phi pháp của họ. Giữa một đất nước nghèo gần cuối bảng xếp hạng thế giới lại sản sinh liên tục các quan chức tỷ phú, triệu phú đô la như thế, thì người dân còn gì để sống, chứ chưa nói gì đến phát triển đất nước? Ai nhìn thực tế đó mà bực mình là bị "phản động" xúi giục?

    - Lãnh đạo đảng đang từng bước cho phép các ngân hàng, các quĩ bảo hiểm thản nhiên quịt tiền của dân đã gởi. Rồi vẫn cố suy tính tìm mọi cách dụ dỗ cho số vàng và đô của dân trồi lên để "huy động". Và nay lại đang rục rịch ý định đổi tiền ngay trên báo lề phải. Theo kinh nghiệm đổi tiền trong quá khứ, ai cũng biết đây là cách cào bằng, cướp trắng. Mỗi người dân chỉ được nhận lại một số giới hạn tiền mới. Số còn lại phải để cho nhà nước giữ giùm. Và ai còn giấu tiền cũ trong nhà sẽ trở thành giấy vụn sau ngày "hết hạn đổi tiền". Với những đe dọa liên tục như thế, còn người dân nào cảm thấy an toàn? Nhưng ai chuyển gấp tiền đồng qua các dạng tài sản khác là bị "phản động" giật dây?

    - Lãnh đạo Đảng cho hãng xưởng ngoại quốc vào xả thải tàn phá môi sinh tới mức độ kinh hoàng. Lãnh đạo nhận sai, đem vài quan chức ra xử sơ sài, rồi cho chính các hãng xưởng đó TIẾP TỤC XẢ THẢI và cho phép thêm nhiều hãng nữa cũng làm như vậy. Nay có hãng xì hơi độc ra ngay giữa TpHCM đến độ chó, gà lăn ra chết hàng loạt nhưng chẳng bị tội vạ gì. Người dân nên ngồi chờ chết như cá, gà, chó để khỏi bị xem là "phản động"?

    - Đảng lãnh đạo nhà nước kiểm soát mọi đường vận chuyển hàng hóa vào VN. Lãnh đạo Đảng biết rất rõ hầu hết các hóa chất độc hại đều đến từ TQ. Thế nhưng lãnh đạo cứ để dòng hóa chất đó chảy cuồn cuộn qua biên giới hàng ngày, hàng giờ và lan tràn vào mọi ngõ ngách cả nước, rồi lâu lâu đi bắt một vài nơi sử dụng chế biến thức ăn để đăng báo chụp hình. Trong khi đó, tỷ lệ ung thư tại VN đã đứng đầu thế giới, với 315 người chết mỗi ngày. Vậy người dân nên chọn chết ngay như cá, gà, chó hay chết dần bởi ung thư? Ai đòi đóng ngay ống vận chuyển hóa chất kinh hồn đó là nghe theo "phản động"?

    - Các quan chức đang nắm quyền, từ công sở đến trường học đến nhà thương, đẻ ra hàng trăm thứ thuế, phí mới; rồi đến cả các quan chức đã về hưu rồi cũng cùng gia đình họ mở những "dịch vụ bắt buộc" đòi dân đóng tiền, như các trạm BOT có công an đủ loại bao quanh, ... Người dân bị tứ bề vặt lông như thế họ còn gì để sống, để nuôi gia đình? Những con vịt nào gào thét kêu đau là những con có máu "phản động"?

    - Gia đình những nạn nhân bị chết tại nhà thương, chết vì xả lũ, chết vì bê-tông rớt giữa trường học, chết vì thuốc giả, ... đòi truy tố những quan chức trách nhiệm, những kẻ được trả lương bằng tiền thuế của dân, thì họ đều bị liệt vào loại nghe theo "phản động"? Vậy không phản động nghĩa là chỉ biết câm lặng đi chôn người thân?

    - Gia đình những nạn nhân bị tàn tật suốt đời, bị chết "vì tự tử", bị mổ xẻ tử thi, bị cắt gần lìa cả đầu ... tại các đồn công an mà lên tiếng kêu gào trên mạng là nghe theo "phản động"? Ngay cả những trường hợp công an nhận tội đánh chết người đều lãnh những bản án từ nhẹ đến "đùa". Nghĩa là chẳng có cậu công an nào ngán sợ để dừng tay. Những người dân không phản động là những người chỉ ngoan ngoãn ngồi chờ giấy công an gọi đến nhận xác?

    Và còn vô số thực tế khác cứ đánh tới tấp vào mặt, vào đầu, vào thân thể người dân hàng ngày. 

    Đến mức này, có còn cần ai xúi bẩy thì người dân mới nhận ra: Nếu muốn chết trọn gói - chết cả mình, cả gia đình mình, và cả nước - thì cứ đi theo hướng của đảng, hay chỉ cần nhắm mắt để đảng dẫn đi. Còn muốn sống thì người dân buộc phải bỏ chạy theo hướng ngược lại.

    Rõ ràng đại khối người dân chẳng biết "phản động" là ai và muốn gì. Những con người Việt Nam khốn cùng chỉ khao khát tìm đường sống khi mà chính sách của lãnh đạo đảng đã quá rõ: ÉP DÂN QUYẾT TỬ ĐỂ ĐẢNG QUYẾT SINH.

    Facebook Thach Vu

  • CHIA SẼ CỦA THẾ HỆ THỨ 3 CON NHÀ CỘNG SẢN

    22449681 1540685479363180 7549129392401959574 n

    Thành thực mà nói, đến giờ, nhìn lại mình, nhiều lúc tôi cũng phải ngạc nhiên, không ngờ mình đã trở thành “phản động” (theo cách gọi của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam), cả trong tư tưởng lẫn việc làm. Tôi đã từng là đứa sinh hoạt đoàn, đội đầy đủ, vì ba thế hệ đi trước của gia đình tôi đều là đảng vên, nên họ luôn dặn tôi phải có lý lịch thật đẹp…

    Lần đầu tiên tôi cảm thấy sợ lá cờ cộng sản, là khi tôi nghe ba mẹ kể về cách chế độ thanh trừng những người đối lập của cộng sản. Ấy là khi tôi bắt đầu quen dùng ineternet, và truy cập được thông tin từ nhiều phía. Gia đình dặn tôi, xem gì cũng chỉ xem cho vui, tuyệt đối không được nói lại hay kể ai nghe, kẻo có ngày “nó (cộng sản) bắt mày đi giữa đêm, nó trói tay, bịt mắt mày, chở lên trốn rừng thiêng nước độc, thì không có cách nào quay về với gia đình nữa”. Thực sự dạo ấy tôi cũng rất ít để ý đến các bài viết của những người Việt hải noại, và nếu có xem thì cũng chưa tin, nhưng những gì gia đình dặn tôi khi ấy khiến tôi thực sự phải sợ hãi những gì mình tin tưởng. Điều khiến tôi hãi hùng nhất là cách nhà cầm quyền Cộng sản đối xử phi nhân đến tận cùng đối với những người bất đồng chính kiến, mà chính những người lớn trong gia đình tôi, gồm cả sĩ quan cấp tá của chế độ, cũng thừa nhận khi tôi cố hỏi.

    Sự nghi ngờ và nỗi sợ ấy đã khởi đầu quá trình phản tỉnh của tôi vào những ngày cuối thời trung học cơ sở. Bước vào thời phổ thông, tôi dần luyện được thói quen truy vấn thông tin từ nhiều phía. Đó là thói quen tôi rút ra sau một sai lầm mà đến giờ tôi vẫn tự nhắc mình. Do ảnh hưởng từ kiểu tiếp nhận thông tin một chiều tôi đã quen từ những cấp học trước, tôi đã từng hết sức ca ngợi Tố Hữu trong một buổi học. Giáo viên thấy vậy, chỉ nhắc tôi rằng: “Em nên biết rằng, thời Liên Xô, con lợn đi qua biên giới cũng thành tiến sĩ”. Lúc ấy, tôi mới sực tỉnh, càng tự mình tìm hiểu thì tôi càng hiểu ra tôi đã ca ngợi một tay điếm thơ chuyên phụ hoạ cho những kẻ giết người. 

    Tỉnh ra rồi, tôi cũng mừng vì ngày ấy, tôi đã được dạy bởi những người rất trung thực. Tôi còn nhớ một buổi chiều, khi sắp bắt đầu một tiết học, mà hiện tại tôi chưa thể nói là môn gì, khi trông thấy một bạn đang đọc sách về Mao Trạch Đông, thầy giáo đã hỏi rằng: “Em có biết em đang đọc sách về một kẻ giết người hàng loạt?”

    Càng chứng kiến cảnh những quan chức đã gây thiệt hại trăm tỷ, nghìn tỷ cho dân tộc lại “hạ cánh” an toàn, còn những người trung thực, thẳng thắn nói về hiện tình đất nước lại phải ngồi tù, tôi hiểu rằng: Tôi muốn đấu tranh cùng những người trung thực ấy. Cũng có nhiều lúc, tôi phải tự hỏi mình nhiều lần: có cần đến mức trở thành “phản động” như thế không? Như để đáp lại những lúc tôi rất lưỡng lự ấy, chế độ tiếp tục bắt giam những người bất đồng chính kiến, bắt giam những người phụ nữ thẳng thắn đấu tranh vì lẽ phải, vì điều chân thật, bắt giam cả những người đấu tranh chống tham nhũng, và để yên cho bọn quan chức đã tạo ra những gánh nặng nợ nần cho hàng bao thế hệ phải trả. Đến khi tôi không thể tự dối mình được nữa, tôi hiểu rằng tôi sẽ không ủng hộ một chế độ bắt giam những người nói thật và để mặc những kẻ làm sai, tôi sẽ không dùng tuổi trẻ cuả mình để đứng về phe những người ủng hộ cái sai.

    Bước vào con đường “phản động”, dĩ nhiên, nhiều lúc tôi cũng sợ, kết cục của những người biến mất không dấu tích mà Cộng sản gây ra luôn nhắc nhở tôi. Tuy nhiên, sự sợ hãi vô tổ chức rồi cuối cùng cũng phải chuyển mình thành sự thận trọng có tổ chức. Nhiều người bạn thân của tôi biết việc tôi làm, tuy không đi chung đường nhưng tuyệt đối không tố giác tôi, vì “bọn tao biết những gì mày làm là đúng”. Tôi cũng được làm quen với nhiều người bạn mới, những người cùng chí hướng. Tôi đã từng lo tôi sẽ cô đơn trên hành trình này, giờ thì chẳng có lý do gì để lo như vậy nữa.

    Đối với tôi, tư tưởng nền tảng của hành trình này rất đơn giản: công lý chỉ dành cho đảng viên cấp cao, cho quan chức, cho thái tử đảng, cho những người “lý lịch đỏ”, là công lý giả dối. Một đất nước phải sống với thứ “công lý” ấy bị bòn rút từ ngày này sang ngày khác, mồ hôi nước mắt của họ dùng để nuôi béo một lũ phá thì phá chục ghìn tỷ làm ra giỏi lắm cũng được vài tỷ.

    Thế giới văn minh đã từ bỏ chủ nghĩa Cộng sản. Ngay các quốc gia từng là thành trì của chủ nghĩa Cộng sản, như Nga và các nước Đông Âu, cũng phải thừa nhận rằng chỉ có thể chế với những nguyên tắc dân chủ mới có thể tạo điều kiện để ngươi có thực tài, thực tâm nắm giữ những vị trí trọng yếu. Bất kỳ quốc gia nào muốn giàu mạnh thì người dân phải làm chủ môi trường chính trị, và bằng quyền làm chủ thực chất, người dân bầu ra người lãnh đạo xứng đáng một cách công bằng, minh bạch. Một chế độ xác lập sự thừa kế quyền lực thông qua các mối quan hệ mờ ám, thông qua trò điếu đóm, đút lót, như chế độ Cộng sản Việt Nam, đã khiến quốc gia Việt Nam từng có “rừng vàng biển bạc”, giờ chỉ còn những dòng sông, bãi biển bị đầu độc, những cánh rừng bị tàn phá và nguồn lực thiên nhiên, nguồn lực con người suy kiệt.
    Tôi làm phản động không phải vì điều gì cao xa, mà chỉ muốn góp sức để quê hương Việt Nam thoát khỏi cái địa ngục ấy. 

    Châu Minh Dũng

    Theo fanpage Luận Đàm

  • VỤ KHẢI SILK-LỜI CẢNH BÁO CHẬM VỀ 1 THẢM HỌA

    22788701 504464616604985 8403967533621276438 n

    Khải Silk (ảnh: internet)

    Ngày 26/10/ 2017, tôi ngồi trong hội trường diễn đàn Mekong Connect từ sáng đến chiều mà có đến 3 cú điện thoại gọi phỏng vấn và 2 nhà báo chờ trước cửa phòng họp về Khai Silk. Một tờ báo điện tử gọi giật ngườc từng chập như đòi hợ hết hạn. Tôi từ chối hết. Vì mọi người đã nói đúng và đủ. Giờ nghĩ lại, tôi thấy cần nói một điều khác, theo tôi là thảm khốc hơn, cấp thiết hơn. Đó là Sự lệ thuộc kinh tế Trung Quốc và sự thống lĩnh hung hãn của hàng Tàu.
    Không nói lý sự, tôi chỉ kể ở đây những câu chuyện thật và tùy người đọc suy nghĩ.
    Chuyện Khải Silk phải chăng chỉ là cái kim trong bọc? Hàng Tàu giờ thống lĩnh không ít lãnh vực hàng hóa VN: thời trang (quần áo, giày dép), vật liệu xây dựng, phân bón thuốc sâu thuốc cỏ, đồ chơi trẻ em, hàng điện tử…). Mây năm nay, qua cuộc điều tra người tiêu dùng mà Hội DN.HVNCLC tổ chức thường niên, chúng tôi thấy, ở các ngành này có nhiều doanh nghiệp “qua đời” lặng lẽ vì cạnh tranh không xiết. Siêu thị lớn nổi tiếng ưu ái hàng Việt, bán hàng thời trang, ngoài dán nhãn made in Việt Nam, trong bâu áo, còn nguyên nhãn made in China. Tôi đến thăm trung tâm triển lãm hàng vật liệu xây dựng Phật Sơn, thấy trên nóc của cái sảnh khổng lồ có treo cao một lá cờ Việt Nam to ở vị trí rất trọng vọng. Người hướng dẫn nói thật: VN là một trong những quốc gia nhập hàng VLXD cùa chúng tôi nhiều nhất. Chà, khách sộp ! Hèn chi các hãng gạch, kính, thiết bị vệ sinh VN…thi nhau rớt. Các nhà thầu, giờ do cạnh tranh, chỉ chuyên sale trọn bộ nội thất hàng Tàu, đủ loại mẫu mã, nhanh, đúng hẹn, giá rẻ. Tôi từng đến Thổ Tang, ổ hàng Tàu, phục ở đó mấy đêm xem vận chuyển và phân phối về Nam hàng rau quả từ biên giới về, thấy đường dây phân phối thật khủng. Các doanh nghiệp HVNCLC mấy năm trước hăng hái “bắc tiến” nay không ít cty quay lộn về vì chịu không nổi hàng Tàu. Hàng Tàu bây giờ cũng biết thiên hạ sợ cái “gốc gác” của mình, nên đã kịp thời “kim thiền thoát xác” ngon ơ. Doanh nhân Thái than, họ dán nhãn hàng Thái, chui vào hội chợ Thái Lan ở VN tỉnh bơ. Họ đầu tư qua CPC, Lào và khắp các nước để rửa cái gốc made in China. Họ chui vào các khu nông nghiệp công nghệ cao của VN, hưởng thuế suất ưu đãi, nhập nông sản của họ qua, lau rửa sơ sơ, dán nhãn Việt xuất xứ Khu NN.CNC. Nhiều khu công nghiệp cũng vậy. DN từng kể tôi nghe, ở KCN Bắc Ninh, người Tàu nhập giấy đã thành phẩm, chưa đóng gói vào đó và làm package xong dán nhãn VN, đem bán với giá…giết hết các hãng SX giấy VN.
    Doanh nhân VN, nhập hàng Tàu về bán, vì thời thế thị trường, vì THAM (quá rẻ, mẫu mã nhiều dễ bán, giao nhanh, trả tiền chậm…) vì LỪA, thực sự cũng dễ lừa NTD (hàng Tàu dán nhãn lung tung đâu dễu bị phát hiện) và rồi có những người thành ra ÁC vì 3 điều: giết SX trong nước, làm hỏng niềm tin NTD với hàng Việt và có khi bán hàng độc, hại người.
    Hàng ta không cạnh tranh nổi với hàng Tàu. Trước nhất vì mình yếu, thiếu sức cạnh tranh. Nhưng nếu hàng Tàu làm giả, gian lận thương mại, có độc tố vẫn cứ còn “thênh thang” trên thị trường bằng chính sách ưu ái, bằng sự ngần ngại “đụng” (gian thương) Tàu, bằng đường tiểu ngạch…thì hàng Việt còn lâu mới vươn lên cạnh tranh cùng họ, đánh thắng họ, trong khi đang còn loay hoay tự gỡ đủ thứ trói buộc: mấy ngàn giấy phép con, thanh tra- kiểm tra, thuế phí, bảo hiểm cứ tăng, giá nguyên liệu, nhiên liệu đầu vào càng tăng. Khi biết rằng sự thua kém hàng Tàu gần như điều thấy trước, thậm chí khách quan, thì chúng ta đã làm gì để bảo vệ nền kinh tế của mình (cũng là bảo vệ sự độc lập của mình) và nhất là bảo vệ doanh nghiệp của mình. Chúng ta đã làm gì để THỰC SỰ hỗ trợ DN của mình, điều hiển nhiên, bức bách cần làm để cạnh tranh với hàng Tàu ngay trên đất nước mình? Hiện nay, họ bán và đóng băng, giải thể các nhà máy, công ty hàng loạt. Rồi mai này, nền SX KD của VN sẽ ra sao?
    Đó là chưa kể “xu hướng lệ thuộc kinh tế TQ” mà Đại biểu quốc hội Trương trọng Nghĩa và nhiều người, nhiều tổ chức đã cảnh báo trước Quốc hội mấy năm trước, còn nói dài dài tới bây giờ. Đó là chuyện lớn hơn nhiều, mà chúng ta chỉ thấy báo chí đề cập khi vài ba cái đầu kim ló ra từ trong hàng loạt cái bọc to được ủ rất lâu: các nhà máy nhiệt điện mọc khắp nơi mà đáng lo nhất là rất thích đặt ở ven biển; đa số nhà máy quốc doanh thi nhau nhập thiết bị Tàu; cuộc “tiếp nhận” đợt thiết bị lạc hậu của các nhà máy cũ thời TQ là “công xưởng của thế giới”, nay họ thải ra khi đi vào thời kỳ nâng cấp công nghệ và nền kinh tế; cuộc xử lý hàng hóa xuất khẩu bị ứ thừa do tiêu dùng thế giới giảm sút hay tâm lý ngán ngại hàng Tàu mà "ủn" sang ta, dễ ợt...Câu chuyện này còn phải nghiên cứu lâu. Và không chỉ ngâm cứu hoài, mà phải hành động để tự cứu mình.

    Theo Vu Kim Hanh

  • HUẤN LUYỆN TRẺ EM HÈN 

    22089677 842389245934348 7507708012558381634 n

    Nhân vật này là "thành quả" của nền giáo dục Việt Nam nổi tiếng trên cộng đồng mạng vì đánh phụ nữ khi bị từ chối yêu

    Tối nay thấy con trai út của tôi ngồi viết kiểm điểm. Tôi hỏi con có lỗi gì? Con trai tôi bảo: con không có lỗi.
    Vậy tại sao con phải viết kiểm điểm? Tôi hỏi. Nó bảo cô bắt buộc cả lớp phải viết kiểm điểm, bởi vì giờ Tin học và giờ Họa một số bạn ồn bị thầy cô giáo đánh giá giờ B.
    Tôi hỏi gặng: sự thật là con có ồn không? Nó thề không. Nó hoàn toàn tập trung, nhưng vì các bạn ồn nên làm thầy cô giận.
    Tôi đọc bản kiểm điểm thấy nó tự nhận lỗi. Nó bảo nếu không nhận lỗi cô sẽ trừng phạt về đạo đức.
    Tôi hiểu, các cháu đã làm ảnh hưởng đến thành tích của thầy cô nó. Giáo dục Việt Nam chỉ có "Tất cả con em vì chúng ta". Với 30 năm dạy học, mà tôi dạy từ sinh viên trẻ đến học viên già bạc đầu, chuyện học trò ồn chẳng có gì là ghê gớm, đôi khi là lỗi của người dạy. Một giờ dạy không thu hút được người học ắt có hiện tượng mất tập trung và ồn, trừ phi một vài hiện tượng cá biệt không chịu học cần nhắc nhở.
    Tôi không dám chắc con tôi có ồn không, nhưng việc bắt buộc cả lớp, tức có những học sinh không có lỗi cũng phải nhận lỗi là việc làm phản giáo dục. Người ta làm điều đó có phải đã "huấn luyện" trẻ em đức tính hèn không, hỡi các nhà giáo, các nhà quản lí giáo dục? Điều này khác gì Jean-Jacques Rousseau nói về sự bạc nhược của em bé trước phương thức giáo dục bạo hành: “những ý tưởng đầu tiên của trẻ là những ý tưởng về quyền lực và sự khuất phục! Nó bị hạ lệnh trước khi biết nói, nó vâng theo trước khi có thể hành động; và đôi khi người ta trừng phạt nó trước khi nó có thể biết lỗi, hoặc nói đúng hơn là có thể phạm lỗi” (*). Cho nên, giáo dục Việt Nam đẻ ra em bác sĩ Hoàng Công Truyện không có gì phải ngạc nhiên!

    Facebook Chu Mộng Long

  • CHÚNG TA DƯỜNG NHƯ...

     

    Chúng ta dường như không có nền tảng và văn hoá tranh luận. Chúng ta chỉ có ngôn từ để cãi vã và hơn thua.

    Chúng ta dường như không có khả năng kiến tạo và kết hợp. Chúng ta hầu hết chỉ có tư lợi cá nhân cùng nhiều đức tính phá hoại.

    Chúng ta dường như không có người lập thuyết. Chúng ta đa phần chỉ có những con mắt quan sát để cóp nhặt tư tưởng của người khác.

    Chúng ta dường như không có tri thức để phát minh. Chúng ta hầu hết chỉ có thông tin để đem ra bàn luận.

    Chúng ta dường như không có khả năng đấu tranh và tư duy phản kháng văn minh. Chúng ta hầu hết muốn thoả hiệp với mọi việc và khi không đạt được thì quay ra triệt hạ nhau, nhất là bằng phương cách bạo lực.

    Chúng ta dường như không có triết lý tự do và nhân sinh. Chúng ta chỉ có sự áp đặt những bài học giáo điều và trống rỗng.

    Chúng ta dường như không có luật pháp. Chúng ta hầu hết chỉ có những con người sẵn chứa sự bất nguyên tắc trong hành xử của mình.

    Chúng ta dường như không có sự chia sẻ trong sự tôn trọng. Chúng ta hầu hết cho đi thứ gì đó bằng sự ban ơn hay để khoả lấp những chỗ trống trong tâm hồn và nhân cách của bản thân, hoặc để quên đi sự bế tắc và bất lực đang hiện hữu.

    Chúng ta dường như không có chuẩn mực sống và yêu thương. Chúng ta hầu hết chỉ có những tình yêu trói buộc hay mặc cả.

    Và chúng ta là những sinh vật kỳ lạ và rời rạc, tự ti và yếu kém, manh động và thiếu niềm tin, phá hoại và tư lợi, gian xảo và đầy đủ sự phục tùng.

    Theo facebook Luân Lê

  • BỘ LÔNG KHÔNG LÀM NÊN CON CÔNG, BẰNG CẤP KHÔNG QUYẾT ĐỊNH NHÂN CÁCH.

    22687558 885044141646221 3778037636903792270 n

    Ảnh: nguồn Internet

    Lẽ ra tôi sẽ không bận tâm trước phát ngôn ngông cuồng của cô ca sĩ, nghệ sĩ ưu tú thanh lam. Tuy nhiên, vì cái phát ngôn của cô đã động chạm vào lòng tự ái dân tộc, miệt thị và gây chia rẽ vùng miền, đồng thời nó mạ lỵ cả những bậc tiền bối trong cái đảng cộng sản nhà cô, vì vậy tôi tiếp tục lên tiếng với cô và cả những kẻ có cùng tư tưởng, quan điểm với cô.

    Tôi còn nhớ không lầm, năm 1981 (12 tuổi), cô đã một mình đi dự Festival thiếu nhi ở Đức. Cha cô là nhạc sĩ Thuận Yến đã tự hào về cô về chuyến đi này: "Cháu đứng trên sân khấu vừa đánh đàn guitar vừa hát bài Mặt trời và ánh lửa của nhạc sĩ Trần Long Ẩn. Lam không học guitar mà vẫn chơi được".

    Rõ ràng, nghệ thuật là lĩnh vực thiên về "bẩm sinh", tài năng không đợi tuổi tác và song hành với học vấn, đào tạo tài năng chỉ mang tính tạo thêm sự phong phú, chỉn chu cho tài năng chứ không phải là thước đo độ đẳng cấp trong nghệ thuật. Vì vậy việc cô hỗn xược khi phát ngôn "Miền Nam nhiều ca sĩ chẳng học hành gì nhưng nổi tiếng nhờ truyền thông" không những đã xúc phạm vào giới nghệ sĩ miền Nam mà còn là cái tát vỗ vào mặt những tiền bối cộng sản đang còn sống sờ sờ ra đó.

    Trước khi nói xấc xược như trên, cô có bao giờ tự hỏi tại sao hồ chí minh, đỗ mười, nguyễn tấn dũng và rất nhiều lão thành cách mạng họ có học hành như yêu cầu của cô không, thế nhưng kẻ thì được cha cô và cả cái đảng nhà cô gọi là lãnh tụ, tên thì được gọi là "bồ tát"...trong khi những kẻ này chỉ là phu bếp, chỉ là thiến heo, là lớp ba trường làng.

    Nếu cô là những ca sĩ kẹo kéo, những người chuyên hát đám ma, đám cưới thì chẳng ai quan tâm, chấp nhứt làm gì, đằng này cô là một "nghệ sĩ ưu tú", là một diva, là người của công chúng nhưng cô có cách nghĩ, cách nói của phường lưu manh, vô lại thì không thể chấp nhận được.

    Cô có biết trên thế giới này có biết bao người thành danh trong lĩnh vực nghệ thuật mà không qua trường lớp đào tạo không ? Và chẳng riêng gì ở lĩnh vực nghệ thuật mà ngay cả lĩnh vực kinh tế, chính trị vẫn có những người chưa tốt nghiệp đại học nhưng họ vẫn tế thế, an bang đó, ở Pháp có 3 vị bộ trưởng và chính thủ tướng tương lai của nước Áo cũng vậy.

    Ngay chính bản thân cô theo như cha cô đã nói "Cháu đứng trên sân khấu vừa đánh đàn guitar vừa hát bài Mặt trời và ánh lửa của nhạc sĩ Trần Long Ẩn. Lam không học guitar mà vẫn chơi được", vậy động lực nào, thế lực siêu nhiên nào đã giúp cho cô bé mới 12 tuổi đầu không học guitar mà vẫn chơi được vậy ? Nếu nói như nhận định của cô thì hóa ra cha cô đã nói láo để PR cho cô, cô nổi tiếng khi tuổi mới tròn 1 con giáp là nhờ vào truyền thông ?

    Ông bà xưa có dạy, hãy uốn lưỡi 7 lần trước khi nói, hay tất cả người cộng sản đều không thể uốn lưỡi được vì là lưỡi gỗ như nhận định của ông tướng cộng sản Trần Độ ?

    Nên nhớ rằng, BỘ LÔNG KHÔNG LÀM NÊN CON CÔNG, BẰNG CẤP KHÔNG QUYẾT ĐỊNH NHÂN CÁCH. Dù cho ai đó có là giáo sư, tiến sĩ nhưng không có NHÂN CÁCH thì cũng chỉ là rác rưởi của xã hội mà thôi có phải không "bồ tát" xuất phát từ thiến heo đỗ mười ?
    Facebook Tran Hung

  • Trung Quốc từng bước thôn tính Việt Nam

    922856aa 8574 4ab5 b303 907bcedbcfb4 w1023 r1 s

    Nguồn ảnh: internet

    Trung Quốc lại khuynh loát dự án Metro TP.HCM

    Báo chí hôm qua 19/10 loan tải một nguồn tin từ báo Sichuan Daily của Trung Quốc rằng Tập đoàn cục 6 đường sắt Trung Quốc, đơn vị đang thi công dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông sẽ thôn tính dự án Metro TP.HCM từ tay của nhà thầu Sumitomo của Nhật Bản.

    Lý do là dự án Metro TP.HCM hết tiền trả cho nhà thầu nên hãng Sumitomo sẽ ngưng thi công và kiện lại Thành phố để đòi bồi thường. Theo giải thích của Thành Phố là mặc dù tự bỏ ra hàng ngàn tỷ cho hãng thầu thi công đạt 40% tiến độ, nhưng do thiếu vốn vì không được Quốc Hội quyết định và vướng mắc thủ tục từ Bộ KH&ĐT.

    Một dự án đã đội vốn từ 1.09 tỷ Mỹ Kim (19K tỷ đồng Việt Nam) lên 2. 49 tỷ Mỹ Kim ( 47K tỷ đồng Việt Nam) và bắt đầu từ năm 2012 cho đến nay, lại xảy ra chuyện khá khôi hài nói trên cho thấy là có gì đó không ổn, khi cho rằng quốc hội chưa “quyết” tiền cho TP.HCM.

    Ai cũng thấy rõ: Quốc Hội và Mặt Trận Tổ Quốc chỉ là bình phong cho hai bộ máy đảng và chính phủ “sai khiến” khi cần thiết. Do đó, đổ cho quốc hội chưa “quyết” việc tháo vốn khiến cho nhà thầu Sumitomo phải ngừng thi công dự án chỉ là tránh tiếng cho ông Nguyễn Phú Trọng và ông Nguyễn Xuân Phúc chơi không đẹp với Tokyo mà thôi.

    Nói cách khác, Bắc Kinh đã ép hai ông Trọng và ông Phúc phải ra lệnh cho TP HCM “chấm dứt” việc thi công của nhà thầu Sumitomo và phải nhận Tập đoàn cục 6 đường sắt thì mới có tiền để xây tiếp.

    Cũng theo báo Sichuan Daily, Tập đoàn cục 6 Trung Quốc đã lên sẵn kế hoạch rất cụ thể giúp cho TP HCM trả dứt số tiền còn nợ đối với nhà thầu Sumitomo, sau đó sẽ tiến hành dự án với hai phương án: thay thế Sumitomo tiến hành dự án theo đúng bản thiết kế cũ với chi phí thấp hơn, hoặc cùng với Sumitomo tiến hành dự án.

    Tập đoàn cục 6 đường sắt còn hứa là sẽ bảo đảm hoàn toàn vấn đề tài chánh để dự án được thực hiện một cách…. nhanh nhất, trong khi vẫn giữ nguyên công nghệ từ phía Nhật.

    Qua những hứa hẹn nói trên, người ta thấy ngay hai điều khoác lác của Bắc Kinh:

    1/Sẵn sàng thầu với giả rẻ hơn Nhật Bản; nhưng dùng công nghệ tốt nhất không thua gì Nhật. Qua dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông, người ta đã ngán ngẫm công nghệ lẫn trình độ quản lý dự án của Trung Quốc thì làm sao Bắc Kinh có thể xử lý tốt hơn những tồi tệ đã gây ra qua dự án ở miền Bắc mà không bút mực nào tả hết.

    2/Biết CSVN đang kiệt quệ tài chánh nên Trung Quốc đã cố hành xử “tốt bụng” như hứa lo toàn bộ vấn đề tài chánh, kể cả việc trả tiền dùm cho Sumitomo cho thấy là Bắc Kinh đang có âm mưu lớn trong việc nhảy vào dự án Metro TP.HCM hiện nay. 

    Đây là thủ đoạn vừa dằn mặt chính quyền TP HCM đã dám chê Tập đoàn cục 6 đường sắt Trung Quốc để nhận nhà thầu Sumitomo hồi năm 2012; vừa trắc nghiệm lòng trung thành của ông Trọng đối với phương Bắc hiện nay. 

    Trong bối cảnh thoi thóp của nền kinh tế hiện nay, nhiều phần là Nguyễn Phú Trọng sẽ chỉ thị chính quyền TP. HCM phải bỏ rơi nhà thầu Sumitomo để chấp nhận nguồn tiền và sự thi công từ phương Bắc.

    Rốt cuộc cả hai dự án Metro ở hai miền Nam - Bắc đều chịu chung số phận “bầm dập” của nhà tài trợ lẫn thi công từ Tập đoàn cục 6 đường sắt Trung Quốc mà sự an toàn của nó.. chỉ có trời biết!

    Chừng nào mới “thoát trung” được? Chừng nào mới "thoát trung" được?

    Theo facebook Lý Thái Hùng