Bình Luận

  • Sau 43 năm có thể "hoà hợp hoà giải dân tộc" ?

    Cuộc chiến Việt Nam kết thúc ngày 30/04/1975, đến hôm nay đã tròn 43 năm.

    Sau ngày tháng tư đen gãy súng đó, đất nước thống nhất về mặt địa lý. Một năm sau đó là sự thống nhất về mặt nhà nước. Nhưng sau 43 năm, nhân tâm vẫn chưa thống nhất.

    Bốn mươi ba năm đã trôi qua, nhưng hàng năm mỗi khi đến ngày này người Việt ở khắp nơi trên thế giới vẫn tiếp tục có những tranh luận về vấn đề này: Đây là một cuộc nội chiến hay là cuộc chiến tranh ý thức hệ? Ai thắng ai thua? Để thống nhất đất nước có cần phải có cuộc chiến đổ máu kéo dài hơn hai mươi năm trời như thế không?.... Rất nhiều câu hỏi đặt ra mà câu trả lời vẫn còn bỏ ngõ.

    Nội chiến ư? Đúng vậy. Chiến tranh ý thức hệ ư? Chẳng sai. Và cuộc nội chiến mang tính tranh chấp của hai hệ ý thức tư tưởng này có lẽ là cuộc chiến hiếm hoi trên thế giới mà hậu quả của nó kéo dài đến thế. Viết đến đây, tôi chợt nghĩ đến cuộc họp thượng đỉnh liên Triều hôm 27/04. Giá mà hai miền Việt Nam trước đây có một cuộc họp thượng đỉnh tương tự, sẽ ít có máu đổ đầu rơi hơn.

    Sự thống nhất của nước Đức từ 2 khối đối lập nhau hoàn toàn về ý thức hệ, hệ thống chính trị, mô hình quản lý kinh tế... cũng là một ví dụ đẹp về sự thống nhất đất nước không cần chiến tranh đổ máu.

    Những đau thương mất mát của cuộc chiến và những hệ lụy thời hậu chiến trong quan hệ đối xử giữa kẻ thắng - người thua trong những năm tiếp sau đó đã để lại những di chứng khủng khiếp. Những kỷ niệm khó quên của một thời mà những người đồng bào đối xử với nhau như kẻ thù với những định kiến về chính trị và giai cấp, với những kỷ niệm đau thương khó quên về những năm tháng học tập cải tạo đầy máu và nước mắt, chiến dịch cải tạo tư sản, phong trào xua dân đi kinh tế mới, những đợt vượt biên tị nạn kinh hoàng, những phân biệt đối xử, những ánh mắt cú vọ, những bản sơ yếu lý lịch khai đi viết lại ... Phải chăng những chuyện đau lòng đó là những tảng đá lớn chắn đường, gây ngăn cách nhân tâm? Những người “chiến thắng” sau năm 1975 đã tiến hành tái thiết đất nước trên cơ sở của lòng hận thù giai cấp và bạo lực cưỡng chế, để lại những vết thương khó lành và những ký ức kinh hoàng trong tâm trí nhiều người từng ở khác chiến tuyến với họ.

    Bốn mươi ba năm trôi qua, vẫn còn đó những khắc khoải không nguôi, những vết thương lòng chưa khép, những sự kỳ thị phân biệt vẫn còn. Hàng năm đến ngày này, chính quyền vẫn nhắc đến chuyện hòa giải hòa hợp nhưng tất cả cũng chỉ dừng lại ở những lời kêu gọi chung chung. Những hành động thực chất mang tính hoà giải và hàn gắn với những người đồng bào một thời đứng bên kia chiến tuyến dường như còn hiếm hoi lắm. Người ta nhắc đến chuyện hòa giải hòa hợp dân tộc nhưng vẫn muốn áp đặt lên toàn xã hội sự thống trị độc tôn của một hệ ý thức giáo điều cũ kỹ lỗi thời.

    Vẫn còn đó những khó khăn khi người ta vẫn đang cố gắng biện minh bằng mọi lý lẽ về những kỷ niệm một thời kỳ khốn khó và đau thương nhằm né tránh sự thật phũ phàng về tình người và nghĩa đồng bào giữa những người từng đứng 2 bên chiến tuyến sau khi tàn cuộc chiến.

    Vẫn còn đó những khó khăn khi người ta chỉ chấp nhận vị trí độc tôn của tiếng nói người thắng cuộc và chưa chịu lắng nghe những tiếng nói trái chiều.

    Con đường hòa giải hòa hợp dân tộc xem ra còn chông gai lắm.

    FB Lê Quang Huy

  • Bàn về Trung Quốc

    Huynhngoctuan

    Tại Diễn đàn toàn cầu Standard Chartered hôm 20/3/2013 tại Singapore, ông Lý quang Diệu –- một người Hoa, một người cực kỳ nổi tiếng vì vai trò của ông trong việc hình thành quốc gia Singapore và sự thịnh vượng của nó; một chuyên gia kinh tế, một nhà chính trị và chiến lược lớn được thế giới nể trọng, đôi lúc được “thần tượng hóa” — đưa ra nhận định là trong vòng 20 đến 30 năm tới sẽ không có chuyện đối đầu Trung- Mỹ.

    Ông còn nói thêm “Trước đây Liên xô và Mỹ cạnh tranh nhau để giành lấy vị trí siêu cường hàng đầu. Nhưng Trung quốc chỉ hành động dựa trên lợi ích quốc gia. Trung quốc không có ý muốn thay đổi thế giới”

    Dư luận đồng ý với một phần nhận định của ông, nhưng mọi người trông đợi ở ông một “giải trình” hơn thế để làm sáng tỏ mối quan hệ Mỹ- Trung vốn vô cùng phức tạp và một tiên liệu xa hơn về mối quan hệ này.

    Ví dụ như 20- 30 năm nữa quan hệ Mỹ – Trung lúc đó sẽ ra sao và diện mạo của thế giới lúc đó như thế nào khi tương quan lực lượng Mỹ – Trung đã thay đổi ?

    Có một nguyên tắc bất di dịch trong mọi quan hệ chi phối con người và vạn vật, đó là khi tương quan lực lượng thay đổi thì trật tự cũng thay đổi, cho nên nhận định “Trung quốc không muốn thay đổi thế giới” là rất khó hiểu vì tự thân sự lớn mạnh vượt trội và áp đảo của TQ đã làm trật tự thế giới thay đổi rồi.

    Một nước Trung hoa chậm tiến, nghèo đói trong thập niên 50- 60 của thế kỷ 20 chỉ giữ một vị trí khiêm tốn trong trật tự quốc tế là điều đương nhiên.

    Thế giới lúc đó bị chi phối bởi hai Siêu cường là Mỹ và Liên xô và ở một mức độ nào đó tương đối khiêm tốn là của các cường quốc khác như Anh, Pháp, Đức, Nhật.

    Đến năm 1964 Trung quốc có vũ khí hạt nhân và vị thế của TQ đã thay đổi. TQ là thành viên của Câu lạc bộ các cường quốc hạt nhân.

    Sau đệ nhị Thế chiến đã hình thành hai khối đối đầu Đông- Tây (Nato- Warzsawa). Lãnh đạo hai khối là Mỹ và Liên xô.

    Lúc này kinh tế các nước Âu châu suy thoái nghiêm trọng, để phục hưng kinh tế toàn cầu, đặt nền tảng cho an ninh Châu Âu, Mỹ tiến hành kế hoạch Marshall. Bóng ma “Chiến tranh lạnh” đã ẩn tàng trên thế giới.

    Trong thập niên 50, tương quan lực lượng giữa Thế giới Tự do và Chủ nghĩa CS tiếp tục thay đổi với ưu thế nghiên về các nước CS, chủ nghĩa CS lúc này có thêm nhà nước Cộng hòa nhân dân Trung hoa làm cho thế và lực của chủ nghĩa CS thêm lớn mạnh.

    Chỉ một năm sau khi ra đời, nước Cộng hòa nhân dân Trung hoa đã tham dự cuộc chiến tranh Liên Triều với cả triệu binh sĩ Chí nguyện quân.

    Điều đáng nói ở đây là một nước Trung hoa Cộng sản đầy tham vọng đã thể hiện mình trong tranh chấp khu vực và quốc tế, báo hiệu một cục diện chính trị mới đang hình thành tuy mong manh.

    Sang thập niên 60 tuy trong nội bộ của chủ nghĩa CS đã manh nha sự phân liệt vì mâu thuẫn giữa Liên xô và TQ, nhưng cả hai nhà nước CS này cùng có một điểm chung: đó là chủ trương bành trướng chủ nghĩa CS ra khắp thế giới, mà có người gọi nó là “xuất khẩu cách mạng”.

    Để tranh giành ảnh hưởng và quyền lực với Hoa kỳ và thế giới Tự do, Liên xô và TC hổ trợ tối đa cho cái gọi là “Phong trào giải phóng dân tộc”.

    Các lực lượng võ trang CS hoạt động khắp thế giới và chịu sự chi phối tư tưởng của hai đàn anh .

    Các đảng CS và lực lượng võ trang của họ đe dọa thế giới Tự do bằng những hoạt động tấn công khủng bố, tuyên truyền và phá hoại .

    Tại Đông nam Á lực lượng CS phát triển rất nhanh và rất hùng mạnh, có mặt khắp nơi từ VN đến Lào, Campuchia, Thái lan, Mã lai, Nam dương, Phi luật Tân .

    Để đối phó và ngăn chặn làn sóng CS đang hoành hành, Hoa kỳ thực hiện học thuyết Domino .Việt nam Cộng hòa trở thành tiền đồn chống Cộng của Hoa kỳ tại Đông nam Á.

    Năm 1965 Mỹ đổ quân ồ ạt vào Miền nam VN, và cuộc chiến đẩm máu kéo dài suốt 20 năm, tất cả các bên tham chiến đều tổn thất lớn về nhân mạng và chịu sự tàn phá khủng khiếp về kinh tế- xã hội, nhất là phía Bắc Việt .

    Trong cuộc chiến này người Mỹ đã không chủ trương chiến thắng CS Miền Bắc để chấm dứt chiến tranh, Việt nam Cộng hòa như một bên tham chiến bị trói tay, chỉ được quyền tự vệ mà không có một chiến lược để giành thắng lợi toàn cuộc.

    Sách lược chủ bại của người Mỹ đã kích động tham vọng của CS Bắc Việt trong mưu đồ thôn tính Miền nam.

    Cuộc chiến tranh tự vệ không có thắng lợi cuối cùng đã làm nản lòng quân đội VNCH và người dân miền nam, theo tôi đây là nguyên nhân chính dẫn đến những ý tưởng chấm dứt cuộc chiến bằng bất cứ giá nào của người dân Miền nam. Điều này đã được những người CS khai dụng tối đa, cuối cùng thì VNCH bị bức tử.

     Xương máu của người dân VN và các dân tộc khác trên thế giới đổ xuống để tạo nên một tương quan lực lượng mới có lợi cho chủ nghĩa CS.

    Cuối thập niên 60 thế kỷ 20, tương quan lực lượng đã thay đổi, nên trật tự thế giới cũng phải thay đổi, TC giờ đây trở thành một thế lực mới đủ sức để  “tam phân thiên hạ”, hình thành thế chân vạc như chúng ta đã thấy.

    Thập niên 70, thế giới tiếp tục chứng kiến cuộc đối đầu giữa hai khối Tự do và CS,  cuộc đối đầu này có lúc đẩy hai siêu cường Mỹ – Liên xô đến bên bờ vực của chiến tranh nguyên tử.

    Trung quốc khôn khéo chọn thế đứng “tọa sơn quan hổ đấu” vừa hô hào chống Mỹ vừa to tiếng chống Liên xô, TQ gọi Mỹ và LX là “đế quốc”, còn TQ là nước của “thế giới thứ ba” và là bạn của khối “Phi liên kết”.

    TQ hy vọng sẽ là “ngư ông đắc lợi” khi cuộc chiến Mỹ -LX bùng nổ để TQ trở thành bá chủ.

    Tuy không nhìn thấy được cảnh Mỹ- LX đánh nhau đến “kẻ chết, người bị thương” nhưng TC cũng đã trở thành một nhân tố có thể làm thay đổi tương quan thế lực, một “lá phiếu” quyết định thắng bại trong quan hệ Mỹ – LX.

    Bị ám ảnh bởi hiểm họa Liên xô, Mỹ tìm cách “chơi con bài Trung quốc” . Kết quả của sách lược này là sự ra đời của Thông cáo chung Thượng Hải năm 1972. TQ trở thành đối tác của Hoa kỳ tại châu Á Thái bình dương.

    Năm 1976 Mao trạch Đông chết, một nhân vật CS đầy thủ đoạn và một nhà chiến lược đại tài lên thay đó là Đặng tiểu Bình.

    Để cho Mỹ và Phương Tây tin rằng Trung Cộng thực tâm theo đuổi sự hợp tác đôi bên cùng có lợi và ngăn chận sự bành trướng của Khối CS theo Liên xô. TQ tự xưng là “Nato phương Đông”. Đặng tiểu Bình sang Hoa kỳ để tìm kiếm sự ủng hộ và đầu tư cho nền kinh tế đang yếu kém của TQ.

    Năm 1979 TQ xâm lược Việt nam nói là để “dạy cho Việt nam một bài học”. Có nhiều lý do để TQ trừng phạt Việt cộng, vì TC coi VC là “tên học trò phản phúc”, “ăn cháo đá bát” khi rời bỏ TC mà kết thân với Liên xô, “đổi bạn thành thù” , xóa sổ Khmer Đỏ một học trò thân tín của TC .

    Còn một lý do nữa để TC đánh VC là chứng minh cho Mỹ và Phương Tây thấy rằng TC đã đoạn tuyệt với khối CS Liên xô.

    Để tưởng thưởng cho việc “xoay trục” này của TC, Mỹ và Phương Tây đã mở cửa thị trường cho hàng hóa TC, viện trợ và đầu tư ồ ạt để kinh tế TC cất cánh những năm sau đó.

    Nhưng thắng lợi mang tầm vóc chiến lược mà TC đã đạt được trong ván bài này là thay thế cho Trung hoa Dân quốc nắm giữ chiếc ghế hội viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc.

    Kể từ đây thế và lực của TQ đã thay đổi, trở thành một trong những trung tâm quyền lực có tiếng nói và ảnh hưởng quyết định trong bức tranh toàn cảnh của thế giới. Thành quả to lớn này thuộc về Đặng tiểu Bình, một chiến lược gia có viễn kiến và mưu lược.

    Đặng là ông tổ của chủ nghĩa cộng sản thực dụng mà ngày nay đã trở nên phổ biến tại Trung quốc và Việt nam với câu nói nổi tiếng “mèo trắng, mèo đen không quan trọng miễn là bắt được chuột”

    Đặng cũng đã hình dung về một trật tự thế giới khi TC trổi dậy và những hệ lụy của sự trổi dậy này đối với TC và thế giới. Đặng đã để lại “cẩm nang” cho những nhân vật lãnh đạo kế tiếp sau Đặng, đó là sách lược “thao quang- dưỡng hối”.

    Đặng là một nhà chiến lược biết ẩn mình chờ thời, biết tiến biết thối, biết mình biết người và tiên liệu được thời cuộc. Là một nhà chính trị biết tạo thời thế . TC dưới thời Đặng và cả bây giờ không phải là quân cờ, không phải là quan khách mà là một người chơi cờ, Đặng đã đưa TC từ bóng tối ra ánh sáng để tham dự vào cuộc chơi quốc tế, tạo lập trật tự quốc tế sao cho trật tự đó phục vụ tham vọng Đại phục hưng của một nước Trung hoa.

    So với Lý quang Diệu, Đặng tiểu Bình là một kỳ thủ, còn Lý quang Diệu chỉ là khách xem đánh cờ. Điều này bắt nguồn từ sự khác biệt giữa hai nước, một bên là nhà nước Trung hoa vĩ đại, bên kia là một Singapore nhỏ bé và tầm vóc thực sự giữa Đặng và Lý cũng khác nhau.

    Hiểu được nhu cầu chiến lược và tâm lý của Mỹ và Phương Tây Đặng đã thu phục được niềm tin của họ một cách ngoạn mục. Người Mỹ cứ nghĩ rằng họ đang “chơi con cờ Trung quốc”, còn TC tương kế tựu kế đã đạt được những gì mình muốn.

    Trước đây Hoa kỳ và Phương Tây lo lắng vì hiểm họa của chủ nghĩa Phát xít nên họ không nhận diện được một mối hiểm họa khác nguy hiểm hơn là chủ nghĩa CS đang tiềm tàng và trổi dậy .

    Khi Liên xô, Đông Âu và chủ nghĩa CS được nhận diện là hiểm họa mới của thế giới, Mỹ và Phương Tây liền “chơi con bài Trung quốc” mà không nhận thức được rằng TC còn nguy hiểm hơn chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa CS nhiều lần.

    Trục Phát xít gồm ba quốc gia hạng trung, dân số ít, tài nguyên vật chất và nhân lực rất hạn chế, trong khi đó cuộc chiến quy ước đòi hỏi sức người sức của rất nhiều, nhất là nhân lực, đây chính là “tử huyệt” của Trục Phát xít nếu theo đuổi một cuộc chiến lâu dài.

    Còn Liên xô và Đông Âu là một khối quân sự mạnh nhờ thủ đắt vũ khí hạt nhân, nhưng “tử huyệt” của khối CS là nền kinh tế tập trung bao cấp không hiệu quả và nghèo nàn nên đã “hụt hơi” khi bước vào cuộc chạy đua vũ trang với Mỹ và Phương Tây giàu có hơn nhiều với nền kinh tế sinh động phát triển cao biết tự điều chỉnh để hoàn thiện.

    Thập niên 80 Tổng thống Ronald Reagan tung ra học thuyết “chiến tranh giữa các vì sao” . Với tầm nhìn chiến lược và sức mạnh kinh tế nước Mỹ đã đánh bại khối Xô viết bằng cuộc chạy đua vũ trang cực kỳ tốn kém trong mọi lĩnh vực vũ trang, vũ trụ, công nghệ máy tính. Mỹ đã đánh vào “tử huyệt” của chế độ Xô viết, đó là nền kinh tế bất hợp lý, nghèo nàn và phản khoa học.

    Các cuộc chạy đua về vũ khí tầm xa, tên lữa đạn đạo, máy bay tàng hình và khoa học vũ trụ đã đẩy chế độ Xô viết vào khánh tận, cộng với gánh nặng của sự trợ giúp quá lớn cho các chế độ CS độc tài và các lực lượng vũ trang CS nổi dậy khắp nơi trên thế giới, nhất là việc xâm lược Afghanistan 1979-1989 đã hút cạn nguồn lực của Liên xô.

    Kết quả của cuộc chạy đua này là nhà nước Liên xô sụp đổ năm 1991.

    Thắng lợi của Thế giới Tự do đối với Khối CS là thắng lợi của nền kinh tế thị trường năng động so với nền kinh tế tập trung bao cấp.

    Đặng tiểu Bình đã nhận thức được điều này.

    Tháng 6 năm 1989 tại TQ đã xãy ra một sự kiện quan trọng : Cuộc biểu tình của sinh viên và trí thức tại quảng trường Thiên an môn để đòi hỏi cải cách theo hướng dân chủ hóa.

    Người dân sống trong các chế độ độc tài (nhất là độc tài CS) luôn khao khát tự do- dân chủ, nhưng sự khao khát này luôn bị kìm chế và đè bẹp bởi guồng máy đàn áp khổng lồ. Người Trung hoa là một dân tộc làm cách mạng, có truyền thống đấu tranh chống bất công và áp bức, họ không thua kém bất cứ dân tộc nào trên thế giới, và lần này người Trung hoa đã đi trước các dân tộc Đông Âu, nhưng họ không may mắn như Đông Âu,  CS Trung hoa do Đặng tiểu Bình lãnh đạo đã chọn lựa giải pháp đối đầu với người dân để bảo vệ chế độ độc tài, họ đã sử dụng đến quân đội để tắm máu người dân tay không tấc sắt bất chấp sự khuyến cáo của cộng đồng quốc tế.

    Có đến hàng ngàn người thiệt mạng, hàng chục ngàn người bị thương, hàng trăm người bị bắt và phải chịu những bản án nặng nề. Một số người ít ỏi may mắn đào thoát được sang Hồng Kông và sang tỵ nạn tại Hoa kỳ

    Sau sự kiện Thiên an môn Mỹ và Phương Tây áp dụng lệnh cấm vận vũ khí với Bắc Kinh.

    Với sự kiện Thiên an môn, ý tưởng của những học giả và những chính trị gia chủ trương rằng kinh tế thị trường tất yếu sẽ dẫn đến dân chủ đã phá sản.

    Mấy tháng cuối cùng của năm 1989 các nước Đông Âu chuyễn mình, cuộc Cách mạng nhung tại các nước Ba lan, Tiệp khắc, Hungary, Bulgaria, Romania, Albania đã dẫn đến sự tan rã hoàn toàn khối CS Đông Âu và Khối quân sự Warszsawa. Thế giới chào đón tin này với tràn đầy hy vọng về một kết thúc có hậu cho nhân loại ít nhất là tại Châu Âu.

    Năm 1991 xãy ra cuộc chiến tranh vùng Vịnh lần thứ nhất, trong cuộc chiến này Mỹ đã phô diễn cho thế giới thấy sức mạnh vô địch của mình với những phương tiện và khí tài chiến tranh hiện đại nhất, khái niệm về chiến tranh công nghệ cao trở nên phổ biến trên toàn cầu, nó làm choáng váng cả thế giới nhất là Trung cộng và các chế độ độc tài.

    Với hai sự kiện quan trọng diễn ra trong năm 1991( Liên xô sụp đổ và cuộc chiến vùng Vịnh lần thứ nhất) TC đã nhận thức nhu cầu thay đổi nền kinh tế là mang tính sống còn của chế độ và tương lai một nước Trung hoa trong trật tự thế giới do Hoa kỳ lãnh đạo.

    Việc nhà nước Liên bang Nga ra đời thay thế cho Liên xô trên bàn cờ chính trị quốc tế mở ra cơ hội đối thoại và hợp tác Nga- Mỹ và Phương Tây.

    Một trật tự thế giới mới hình thành có lợi cho Thế giới tự do, xu thế hòa bình và dân chủ hóa toàn cầu bắt đầu khởi động với sự tan rã và giải giới của các lực lượng võ trang CS ở khắp nơi, rõ nét nhất là tại khu vực Đông nam Á.

    Các đảng CS và lực lượng phiến quân đã giải thể và ra đầu thú tại Thái lan, Mã lai á, Nam dương. Tại Cambodia cũng đạt được một giải pháp hòa bình giữa các phe lâm chiến trước đó không lâu.

    Trung quốc tiếp tục quá trình cải cách kinh tế sâu rộng và chính sự cải cách này đã giúp cho kinh tế TQ phát triển ồ ạt, không lâu sau đó TQ trở thành công xưởng của thế giới.

    Đến năm 1995 Mỹ và Phương Tây chính thức không còn coi chủ nghĩa CS là hiểm họa của thế giới nữa, Mỹ bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Hà nội, đàm phán để mở đường cho TQ gia nhập các định chế kinh tế và tài chính quốc tế.

    Năm 1996 xãy ra khủng hoảng trên eo biển Đài loan, TQ đe dọa sử dụng sức mạnh quân sự để tái thống nhất Trung hoa, can thiệp vào cuộc bầu cử dân chủ tại Đài loan, Mỹ phải tỏ thái độ bằng cách gởi hai hàng không mẫu hạm đến đây để răn đe và duy trì trật tự nhưng lập trường của Mỹ về TQ vẫn không thay đổi.

    Năm 1998 Mỹ cùng khối Nato oanh kích Liên bang Nam tư với lý do bảo vệ người dân Kosovo.

    Việc Mỹ và Nato oanh kích Nam tư đã làm tan vỡ quan hệ vốn nhiều hiềm nghi giữa Mỹ-Nato và Nga. Đẩy Nga vào thế thù địch với Phương Tây.

    Cuộc chiến vì Kosovo kết thúc với việc Liên bang Nam tư thiệt hại nặng nề, chấp nhận rút quân khỏi Kosovo và một nhà nước Kosovo ra đời với sự công nhận của Mỹ và Phương Tây, việc này làm Nga bị tổn thương nghiêm trọng, ảnh hưởng của Nga cũng bị đẩy ra khỏi khu vực tiếp theo sau việc chế độ Milosevic bị lật đổ và Liên bang Nam tư tan rã.

    Việc Milosevic bị lật đổ và Liên bang Nam tư tan rã sau đó như giọt nước tràn ly biến quan hệ Mỹ-Nato và Nga vốn nhiều nghi kỵ đã trở thành đối đầu.

    Không biết Kosovo quan trọng với Mỹ và Phương Tây đến mức độ nào mà họ đã hy sinh mối quan hệ với Nga, một mối quan hệ quan trọng nhất trong bang giao quốc tế của Mỹ và Phương Tây, mối quan hệ mang tính quyết định cho an ninh toàn cầu, và mối quan hệ này cũng góp phần cho việc thăng tiến dân chủ khắp thế giới mang đến cho Khối Tự do thế thượng phong so với những quốc gia CS còn lại và những chế độ độc tài khác.

    Sự hợp tác từ phía Nga giúp Mỹ và Phương Tây giải quyết nhiều hồ sơ quan trọng thuận lợi hơn là một nước Nga thù địch.

    Tương quan lực lượng lại thay đổi khi Nga trở thành đối trọng với Mỹ và Nato, điều này hoàn toàn không có lợi cho nền hòa bình thế giới và sự thăng tiến dân chủ toàn cầu.

    Việc Boris Yeltsin chọn Vladimir Putin (một trùm tình báo KGB cũ) làm người kế thừa mình có lẽ là cách mà Boris Yeltsin phản ứng lại với Mỹ và Nato.

    Một nước Nga dân chủ non trẻ đã bị xóa sổ, một nhà nước độc tài tham nhũng và toàn trị mang màu sắc mafia ra đời.

    TQ rất mãn nguyện khi có được một đồng minh thời cuộc là Nga trên bàn cờ chính trị quốc tế.

    Nga và TQ đã liên kết với nhau để chống lại Mỹ và Phương Tây trên những hồ sơ quan trọng của thế giới như việc phát triển vũ khí hạt nhân tại I-ran và Bắc Triều tiên và hiện nay là cuộc khủng hoảng tại Syria.

    Để xác lập một cực đối trọng với Mỹ và Nato, Nga- Trung đã kêu gọi các nước Trung Á là sân sau của Nga hình thành Hiệp ước Thượng hải – SCO gồm Nga, Trung quốc, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajikistan và Uzbekistan.

    Nga và TQ còn là đối tác chiến lược của nhau khi nền kinh tế TQ cần nhiều nguyên- nhiên liệu và Nga là quốc gia xuất khẩu cần thị trường, trao đổi thương mại đã nhanh chóng tăng lên gần 100 tỷ Mỹ kim trong năm 2017, và hứa hẹn sẽ tăng lên trong những năm tiếp theo.

    Nga còn là nhà cung cấp cho TQ những khí tài quân sự hiện đại giúp TQ thủ đắt được công nghệ quân sự tiên tiến của Nga tạo tiền đề để TQ vươn lên nhanh chóng tìm kiếm vị thế một Siêu cường .

    Nước Mỹ sau hai nhiệm kỳ của tổng thống Bill Clinton là một siêu cường lãnh đạo thế giới không đối thủ về mọi mặt, có thể đây là điều làm cho giới lãnh đạo Mỹ trở nên quá tự tin.

    Tháng 4 năm 2001 đã xãy ra va chạm giữa Mỹ và TQ trong vụ đụng độ trên không giữa một máy bay do thám của Mỹ và hai máy bay chiến đấu TQ, kết quả của lần cọ sát này là một máy bay TQ bị rơi và một phi công tử nạn, máy bay do thám Mỹ bị thương phải đáp khẩn cấp xuống Hải nam.

    Cuộc khủng hoảng lần này được phía TQ xữ lý “khôn khéo” chứng tỏ họ biết nhẫn nhục để chờ đợi thời cơ.

    Ngày 11/09/2001 Mỹ bị bọn khủng bố tấn công làm rung chuyển cả nước.

    Với tâm trạng bị thách thức và bất an sau vụ  khủng bố Mỹ đã tấn công Afghanistan, đánh bật Taliban ra khỏi thủ đô Cabun, truy đuổi mạng lưới khủng bố Alqueda và ông trùm Bin Laden tận hang cùng ngõ hẻm.

    Mỹ đổ quân vào Afganistan giúp xây dựng chính quyền mới, làm thay đổi cuộc sống của người dân Afghanistan nhất là phụ nữ và trẻ em gái.

    Mỹ và Phương Tây đã giúp Afghanistan xây dựng cơ sở hạ tầng và khôi phục kinh tế, nhưng tất cả những gì họ làm cho đất nước này không thay đổi được quan điểm của phe Hồi giáo cực đoan và cuộc chiến vẫn tiếp diễn.

    Mỹ và đồng minh bị lôi kéo vào cuộc chiến tranh chống du kích không mấy hiệu quả, tốn kém và kéo dài hơn cả cuộc chiến tại VN, tổn thất nhân mạng không quá nhiều như chiến tranh VN nhưng cũng đủ làm người Mỹ nản lòng.

    Đến năm 2003 Tổng thống George Bush và cánh Diều hâu quyết định mở cuộc chiến chống Iraq với lý do Saddam Hussein tàng trữ và chế tạo vũ khí nguyên tử và hóa học.

    Saddam Hussein bị lật đổ nhưng không tìm thấy vũ mà Mỹ cáo buộc như một lý do để tiến hành chiến tranh.

    Về mặt đạo lý việc lật đổ một nhà nước độc tài tàn bạo là đúng và rất đáng tôn vinh, nhưng về mặt chiến lược Tổng thống Bush đã phạm sai lầm.

    Trong thời gian 13 năm nước Mỹ tham chiến trong hai cuộc chiến Iraq và Afghanistan từ 2001 đến 2013 để giữ gìn an ninh tại Trung cận đông- vùng nhiên liệu chiến lược của thế giới-, TQ được hưởng lợi và đã nhanh chóng vươn lên về kinh tế và kỹ thuật, họ đã đạt được những thành quả lớn không ngờ.

    Với một nền kinh tế mạnh, dự trữ ngoai tệ lớn và một chiến lược khôn ngoan TQ đã từng bước thực hiện được “giấc mơ Trung quốc”.

    Về công nghệ vũ khí TQ đã thực hiện thành công việc bắn hạ một vệ tinh trong không gian năm 2007 làm kinh động giới quân sự Mỹ, những năm tiếp theo TQ đã thực hiện thành công những chuyến bay vào vũ trụ.

    Bằng chính nguồn lực của mình và cả ăn cắp công nghệ từ các nước TQ đã cho ra đời những máy bay tàng hình thế hệ thứ 4 và thứ 5.

    Năm 2012 TQ hạ thủy Hàng không mẫu hạm Liêu ninh và tiến hành thực tập những kỹ năng vận hành HKMH, họ cũng đã thành công khi thử nghiệm việc cất và hạ cánh của phi cơ chiến đấu trên HKMH.

    Về năng lực hải quân TQ chưa thể cạnh tranh với Mỹ, nhưng họ cũng đã có một lực lượng hải quân hùng hậu bậc nhất khu vực và đang trên đà phát triển nhanh chóng, họ còn phát triển những loại phi đạn chống tàu sân bay như DF 20, DF 30, là những loại vũ khí chống tiếp cận để răn đe và vô hiệu hóa sức mạnh hải quân Hoa kỳ trong khu vực.

    TQ còn có cả một “Quân đoàn” tin tặc để đột nhập vào hệ thống máy tính của chính phủ và các đại công ty của Mỹ và Phương Tây, ăn cắp công nghệ, bí mật kinh tế và coi đó như những cuộc diễn tập để sẵn sàng cho cuộc chiến tranh trên không gian mạng sau này.

    Công ty an ninh mạng của Mỹ Mandiant đã nhận diện đơn vị 61398 đặt tại một tòa nhà 12 tầng ở Thượng hải do quân đội điều hành là thủ phạm của những vụ tấn công tin tặc vào Hoa kỳ và các nước Phương Tây.

    — Về kinh tế TQ vẫn giữ được đà tăng trưởng cao và liên tục bất chấp khủng hoảng kinh tế thế giới.

    Sự thành công về kinh tế của TQ làm một số học giả đặt lại vấn đề về khái niệm “ Đồng thuận Bắc kinh hay đồng thuận Washington”.

    Một bài báo viết “ Từ những năm đầu của thế kỷ 21, TQ đã thay thế Hoa kỳ và châu Âu thống lãnh thị trường châu Phi. Chỉ tính riêng trong 10 năm 2003 đến 2013 hơn 2000 công ty của TQ đã ồ ạt tiến sang châu Phi nhờ những chính sách ưu đãi về vốn được sự hổ trợ bởi những ngân hàng chủ chốt của TQ và những chính sách thủ tục dể dàng của nhà nước TQ…

    Cùng với đầu tư và xuất khẩu hàng hóa, Trung quốc cũng xuất khẩu văn hóa Khổng Nho và giá trị truyền thống Trung hoa sang châu Phi, kể từ khi Học viện Khổng tử đầu tiên được thành lập tại Kenia 2005, đến nay TQ đã xây dựng 29 trụ sở khác ở 22 quốc gia châu Phi”.

    TQ là đối tác thương mại lớn của châu Mỹ la tinh với những khoảng đầu tư và viện trợ  khổng lồ và Mỹ la tinh cũng là một thị trường quan trọng cho hàng hóa của TQ.

    Ngoài châu Phi và Mỹ la tinh, Đông nam Á cũng là một đối tác thương mại lớn của TQ giúp nước này có được nguồn cung ứng nguyên nhiên vật liệu và thị trường tiêu thụ hàng giá rẽ của TQ. Kim ngạch thương mại song phương đạt gần 515 tỷ mỹ kim và đầu tư của TQ vào Asean là hơn 100 tỷ Mỹ kim năm 2017.

    Với thành quả tăng trưởng kinh tế cao và liên tục trong gần 4 thập niên TQ giờ đây là nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới sau Hoa kỳ, họ đã lần lượt qua mặt kinh tế Anh, rồi Đức và Nhật.

    Hiện nay một cuộc chạy đua về kinh tế và quân sự với Hoa kỳ đang tạo nên những bất an trong cộng đồng quốc tế, không ai dám chắc là TQ sẽ hành xử như thế nào khi họ đạt đến vị trí của một siêu cường.

    Cụ thể tại Biển Đông (TQ gọi là Nam hải) họ đang lấn lướt chèn ép các quốc gia nhỏ yếu như Philippine, Việt nam và Mã lai, họ tung ra bản đồ hình chữ U để khẳng định chủ quyền của họ một cách áp đặt.

    Tại biển Hoa đông TQ cũng leo thang tranh chấp với Nhật bản quần đảo Sinkaku mà TQ gọi là Điếu ngư đảo.

    TQ càng ngày trở nên hung hăng trong hồ sơ biển Đông, năm 1974 TQ chiếm Hoàng sa của Việt nam, năm 1988 họ chiếm thêm một số đảo và bải đá thuộc Trường sa do VN kiểm soát, những trận đánh này đã gây những thiệt hại nhân mạng không nhỏ cho VN, TQ còn tấn công ngư dân VN trên biển Đông khi họ đang đánh bắt cá tại ngư trường truyền thống của mình.

    Những hành động trên báo hiệu một lối hành xử khó lường đoán của TQ.

    Hiện nay tại TQ chủ nghĩa dân tộc quá khích đang trổi dậy mạnh mẽ và được cánh diều hâu trong quân đội ủng hộ.

    Những phát biểu mang nặng màu sắc dân tộc chủ nghĩa cực đoan của một vài nhân vật lãnh đạo làm dấy lên sự bất an cho khu vực.

    Kể từ cuộc chiến Thái bình dương do quân phiệt Nhật tiến hành tại vùng đông Á, chưa bao giờ khu vực này lại đối diện với một thách thức an ninh nghiêm trọng như bây giờ và có phần nguy hiểm hơn vì “đối tượng” có thực lực và hùng mạnh hơn quân phiệt Nhật rất nhiều.

    Trước đây Nhật bản là một đế quốc bậc trung, đe dọa không lớn vì sự hạn chế bởi dân số và thực lực, còn TQ ngày nay là một quốc gia khổng lồ gấp chục lần Nhật bản về cả diện tích và dân số.

     TQ là nước có dự trữ ngoại tệ lớn nhất thế giới, là chủ nợ của Hoa kỳ và ngân sách quốc phòng của TQ không ngừng gia tăng, con số chính thức là 175 tỷ Mỹ kim năm 2018, nhưng theo các nhà quan sát con số thực còn lớn hơn nhiều và không minh bạch.

    Báo la Croix viết “ Lập trường chính thức của TQ là bảo vệ lãnh thổ và  chuẩn bị đương đầu với các xung đột quân sự từ mọi phía”.

    Theo tờ báo này “mọi phía” ở đây thì hàng đầu là đương đầu với ảnh hưởng của Mỹ trong khu vực Thái bình dương và Đông nam Á, nơi mà TQ muốn thiết lập bá quyền”

    Như vậy “thiết lập bá quyền” là gì nếu không thay đổi trật tự thế giới?

    Trung quốc ngày hôm nay không còn là quốc gia khép mình trong đại lục, họ đã vươn ra bằng sự hiện diện quân sự khắp nơi trên thế giới, từ châu Phi, Nam Á, đến châu Âu và Mỹ la tinh.

    Theo nhận định của ông Lý quang Diệu thì từ đây đến 20 năm nữa TQ và Mỹ sẽ không có chiến tranh. Điều này có thể đúng vì TQ sẽ không trực diện tấn công Hoa kỳ nhưng với các nước trong khu vực từ Trung Á đến Đông nam Á và Úc là những quốc gia nhỏ hoặc cường quốc bậc trung như Úc có thể bình yên hay không, điều này hoàn toàn không thể lường đoán nếu xét từ tham vọng và những hành xử của TQ trong thời gian gần đây với những đòi hỏi chủ quyền phi lý của họ.

    Nếu đến lúc đó họ sử dụng vũ lực để thôn tính Úc châu thì người Mỹ sẽ làm gì khi tương quan lực lượng là ngang bằng nếu không muốn nói là có thể nghiên về phía TQ.

    Với TQ Úc châu là vùng “đất Hứa”, ở đó có tất cả mọi thứ để TQ không ngần ngại mở cuộc chiến thôn tính. Và ai sẽ kiềm chế được TQ?

    Như đã nói ở trên khi tương quan lực lượng thay đổi thì trật tự cũng thay đổi. Với một trật tự mà TQ là bá chủ thì điều gì sẽ xảy ra?

    Không ai muốn nghĩ về một viễn cảnh như vậy, nhưng không muốn nghĩ đến không có nghĩa là viễn cảnh đó sẽ không xãy ra.

    Nhân loại đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh xâm lược của các nước lớn để ăn cướp tài nguyên của các nước nhỏ và dân tộc nhược tiểu, cũng như những cuộc chiến để mở rộng quyền lực và không gian sinh tồn giữa các quốc gia lớn mà khốc liệt nhất là hai cuộc thế chiến trong thế kỷ 20.

    Bản năng của con người là tham lam, cho dù nhân loại hôm nay đã tiến bộ và văn minh hơn thế kỷ trước với những giá trị nhân bản, nhưng không phải quốc gia nào, dân tộc nào cũng tôn trọng những giá trị này.

    Và cho dù văn minh, con người cũng vẫn là con người với bản năng chinh phục.

    Một nước Trung hoa đang trổi dậy với một chế độ độc tài và tư tưởng Đại Hán không hứa hẹn điều gì tốt đẹp cho nhân loại trong tương lai.

    Huỳnh Ngọc Tuấn

  • CHIẾN TRANH VIỆT NAM CÓ THỰC SỰ CẦN THIẾT?

    Liên quan đến biến cố 30 tháng Tư 1975, có một câu nói của một quan sát viên quốc tế mà tôi rất tâm đắc:
    “Không có ai chiến thắng cả. Tất cả đều là nạn nhân”
    (There were no winners, only victims).

    Nhưng tại sao lại không có người chiến thắng?

    Trước hết, không còn hoài nghi gì nữa, người miền Nam chắc chắn là những người thua cuộc và từ đó, trở thành những nạn nhân không những của chiến tranh mà còn của hòa bình với hàng trăm ngàn người bị bắt đi cải tạo, hàng triệu người liều mạng vượt biển để tìm tự do và hầu như tất cả đều sống trong cảnh vừa lầm than vừa bị áp bức.

    Mỹ cũng không phải là những kẻ chiến thắng. Nói cho đúng, họ thắng trong cuộc chiến tranh lạnh với khối Xã Hội Chủ Nghĩa bằng việc phân hóa Trung Quốc và Liên Xô, đồng thời bằng cách vô hiệu hóa hiệu ứng liên hoàn, gắn liền với thuyết domino vốn là nguyên nhân chính khiến họ tham dự vào cuộc chiến tranh ở Việt Nam.

    Về phương diện quân sự, họ (Mỹ) không thắng không bại: họ đã rút quân ra khỏi Việt Nam mấy năm trước khi cuộc chiến tranh chấm dứt (rút hết vào 29/03/1973). Tuy nhiên, về phương diện chính trị, họ đã thất bại trong nỗ lực bảo vệ một đồng minh là chế độ Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam. Sau đó, về phương diện tâm lý, họ là những nạn nhân với hội chứng Việt Nam, một ám ảnh đầy day dứt trong lương tâm của những người từng tham chiến. Đó là chưa kể hơn 58.000 người lính bỏ mình tại Việt Nam cũng như hàng mấy trăm ngàn người bị thương tật trở thành một gánh nặng trong xã hội Mỹ.

    Thế còn miền Bắc?

    Đương nhiên họ là những người thắng cuộc. Thắng về quân sự: đánh bại được quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Thắng về chính trị: thống nhất được đất nước sau 20 năm chia cắt.

    Tuy nhiên, bên cạnh những chiến thắng ấy, họ cũng gánh chịu không ít thất bại. Những thất bại ấy làm cho chiến thắng của họ trở thành một tai hoạ cho mọi người.

    Trước hết, như là hệ quả của việc chà đạp lên hiệp định Paris 1973, xua quân cưỡng chiếm miền Nam, Việt Nam phải gánh chịu sự cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Trừ Liên Xô và khối Xã Hội Chủ Nghĩa, họ không có một người bạn nào cả. Ngay cả với một nước đồng minh thân cận từng giúp đỡ họ cả mấy chục năm - Trung Quốc - cũng biến thành kẻ thù với hậu quả là, ngay sau chiến tranh Nam - Bắc chấm dứt, Việt Nam phải chịu đựng thêm hai cuộc chiến tranh mới: chiến tranh với Campuchia và chiến tranh với Trung Quốc.

    Hệ quả của tất cả những điều vừa nêu là, về phương diện kinh tế, Việt Nam hoàn toàn kiệt quệ. Lạm phát tăng nhanh; nạn đói lúc nào cũng lởn vởn trước mắt mọi người. Trong nhiều năm, ngay cả lúa gạo - nguồn thực phẩm chính và cũng là điểm mạnh của miền Nam - cũng bị thiếu hụt nghiêm trọng. Dân chúng phải thường xuyên ăn độn hoặc ăn bo bo để thay thế cơm. Việt Nam trở thành một trong những quốc gia nghèo khó và chậm phát triển nhất thế giới.

    Về phương diện xã hội, hầu như mọi người đều bị lâm vào cảnh khốn cùng. Mâu thuẫn giữa hai miền Nam và Bắc càng lúc càng sâu sắc. Sự thống nhất chỉ có trên phương diện chính trị và hành chính, nhưng về tâm lý, nhìn nhau, dân chúng giữa hai miền vẫn đầy những nghi kỵ và đố kỵ.

    Về phương diện chính trị, dân chúng không còn chút tự do nào cả. Tự do tư tưởng: Không! Tự do ngôn luận: Không! Tự do cư trú và tự do đi lại: Không! Tất cả các quyền tự do căn bản của dân chủ, từ tự do hội họp đến tự do thành lập và tham gia vào đảng phái đều bị tước sạch.

    Có thể nói, trong hơn mười năm, từ 1975 đến 1985, trước khi phong trào đổi mới xuất hiện, ở Việt Nam, dân chúng trong cả nước đều chia sẻ nỗi bất hạnh chung xuất phát từ việc miền Bắc thắng miền Nam. Không có gì quá đáng nếu chúng ta nói: trừ giới lãnh đạo cộng sản, còn lại tất cả mọi người đều là nạn nhân của biến cố 30 tháng Tư 1975.

    Không phải chỉ những người bị bắt đi học tập cải tạo hoặc bị lùa đi “kinh tế mới” mới là nạn nhân: Tất cả mọi người đều là nạn nhân.

    Không phải chỉ những người bị bỏ mình trên biển mới là nạn nhân; Ngay cả những người may mắn vượt thoát và được định cư ở nước ngoài cũng là nạn nhân: họ phải xa lìa tổ quốc để sống tha hương, không lúc nào nguôi ngoai nỗi khắc khoải trông ngóng về đất nước cũ.

    Nhưng nếu mọi người đều là nạn nhân, cuộc chiến tranh Nam Bắc vốn kéo dài hai mươi năm có thực sự cần thiết hay không?

    Bộ máy tuyên truyền của miền Bắc trước năm 1975 cũng như trong cả nước sau năm 1975 nêu lên ba lý do chính tại sao miền Bắc phát động cuộc chiến tranh ấy: Một, để giải phóng miền Nam; Hai, để phát triển Chủ Nghĩa Xã Hội sang nửa phần lãnh thổ còn chịu khổ nạn dưới ách “áp bức” của Mỹ và “Nguỵ”; và Ba, để đánh bại sự “xâm lược” của “đế quốc” Mỹ.

    Xin nói về nguyên nhân thứ ba trước. Đó chỉ là một nguỵ biện. Việc Mỹ đổ cả nửa triệu quân vào miền Nam chỉ là để giúp miền Nam chống lại sự xâm lấn của miền Bắc. Như vậy, nó chỉ là hậu quả chứ không phải là nguyên nhân. Nói cách khác, nếu miền Bắc không mưu toan đánh chiếm miền Nam, chả có lý do gì để Mỹ đổ quân vào miền Nam cả!

    Về nguyên nhân thứ hai, người ta dễ dàng nhận thấy là hoàn toàn không chính đáng. Sau sự sụp đổ của Liên Xô và các nước cộng sản tại Đông Âu, hầu như ai cũng biết Chủ Nghĩa Xã Hội đồng nghĩa với áp bức và nghèo đói. Mở rộng Chủ Nghĩa Xã Hội từ miền Bắc sang miền Nam, do đó, thực chất là việc xuất cảng áp bức và nghèo đói từ miền bắc vào miền nam. Đó là một tai họa.

    Chỉ có nguyên nhân thứ nhất là cần phân tích kỹ. Trước hết, không ai có thể phủ nhận sự cần thiết của việc thống nhất đất nước, một di sản của tổ tiên từ ngàn đời trước. Đó là một mệnh lệnh của lịch sử, của đạo lý và của tình cảm. Tuy nhiên, vấn đề là: sự thống nhất ấy có thể được thực hiện bằng cách nào và được trả bằng giá nào? Nó có cần thiết để cả nước phải trải qua hai chục năm chiến tranh tàn khốc với trên ba triệu người bị giết chết?

    Lịch sử cung cấp hai bài học chính: Thứ nhất, Đông Đức và Tây Đức đã được thống nhất mà không cần phải trải qua cuộc chiến tranh nào cả. Thứ hai, Nam và Bắc Triều Tiên đến nay vẫn bị chia cắt. Nhưng sự chia cắt ấy được đền bù bằng mức phát triển cực nhanh và cực cao của Nam Triều Tiên. Sự thống nhất không sớm thì muộn, không bằng cách này thì bằng cách khác cũng sẽ xảy ra, nhưng khi nó xảy ra, Đại Hàn cũng đã có một nền tảng kinh tế và chính trị vững chắc là Nam Triều Tiên (như trường hợp của Tây Đức và Đông Đức). Ở đây, sự chia cắt không có gì đáng phàn nàn hay ân hận cả.

    Chúng ta tưởng tượng: nếu miền Bắc đừng phát động chiến tranh thì tình hình chính trị Việt Nam hiện nay sẽ ra sao? Thì tất cả những tai hoạ nêu lên ở phần đầu bài viết này sẽ không có. Thì cả hai miền sẽ có hòa bình và nhờ hòa bình, sẽ được phát triển nhanh chóng.

    Ngay cả khi hai miền Nam và Bắc chưa được thống nhất thì, tuy về phương diện tình cảm, vẫn là một nỗi nhức nhối, nhưng trên mọi phương diện khác, đó lại là một điều may mắn.

    Nguyễn Hưng Quốc/VOA

  • Làm sao để nguôi ngoai ngày 30/4/1975?

    Không khí thanh bình của miền quê yên tĩnh một buổi sớm cuối tháng 4 như bị phá tan bởi những lời bài hát đầy hận thù “Tiến về Sài Gòn ta quét sạch giặc thù...”, “Thù giặc Mỹ với lũ bán nước, ta quyết xuống đường hoà cùng dòng người...” không ngừng phát ra từ chiếc loa phát thanh xã suốt từ 5 giờ sáng cho đến khi mặt trời lên cao. Vị đắng của tách cà phê sáng như đọng lại mãi trên môi.

    Điều gì khiến cho lòng hận thù cứ cháy mãi như vậy sau gần nửa thế kỷ đất nước im tiếng súng? Làm sao mà hoà giải hoà hợp dân tộc được khi mà người ta cứ luôn nhắc đến chuyện “hận thù”, “địch - ta”, “nguỵ quân nguỵ quyền”... như vậy? Đến bao giờ người ta mới thôi tụng ca chiến thắng của một cuộc chiến tranh không cần có, dẫn đến núi xương sông máu và những hệ luỵ và di hại nặng nề thời hậu chiến?

    “Không thể xây dựng một đất nước trên cơ sở của lòng hận thù và bạo lực”. Nelson Mandela đã bước vào công cuộc tái thiết đất nước bị tàn phá bởi chủ nghĩa Apartheid vô nhân đạo trên một triết lý nhân bản và cao thượng như vậy. Hai nước CHLB Đức và CHDC Đức với hai ý thức hệ đối lập, hai hệ thống chính trị thù địch và hai nền kinh tế phát triển lệch nhau đã thống nhất một cách hoà bình phi bạo lực. Đáng tiếc là những người lãnh đạo Việt Nam phía bắc vĩ tuyến 17 đã chọn con đường chiến tranh bạo lực và phân biệt đối xử sau đó, dẫn đến chia rẽ nhân tâm nặng nề sau bao nhiêu mất mát về máu xương mà đến nay vẫn chưa hàn gắn được.

    FB Lê Quang Huy

  • TRỊNH VĂN QUYẾT - FLC GIÚP TÀU CỘNG KHỐNG CHẾ VIỆT NAM Ở ĐẢO LÝ SƠN ,QUẢNG NGÃI

    Cách đây 3 năm, cả nước phản ứng vì thông tin tỉnh Quảng Ngãi dự định thuê một tập đoàn thuộc nhà nước Trung Quốc xây dựng đồ án quy hoạch đảo Lỳ Sơn.

    Với vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng về an ninh quốc phòng: nhìn ra bao quát cửa ngõ Biển Đông, nhìn vào là vị trí xung yếu của miền Trung, nếu để một tập đoàn nhà nước Trung Quốc quy hoạch Lý Sơn thì khó ai có thể an lòng.

    Câu chuyện trên rồi cũng chìm xuồng, nhưng chẳng biết có liên quan gì tới việc Quảng Ngãi vội vàng giao vùng đất chiến lược Bình Châu - Lý Sơn cho Tập đoàn FLC làm dự án du lịch bằng tiền vay Trung Quốc đang làm bức xúc dư luận tuần qua.

    BÌnh Châu, Lý Sơn nổi tiếng trong lịch sử với nghề cá truyền thống và những hải đội Hoàng Sa, góp phần khẳng định chủ quyền quốc gia trên vùng biển này. Với ngư dân Lý Sơn, vùng biển Hoàng Sa nhiều thế kỷ qua giống như sân nhà của họ.

    Nhưng kể từ khi Trung Quốc bao vây Biển Đông và ra sức ngăn cản bằng vũ lực, dâm tàu, cướp bóc, bắt bớ, bắn giết ngư dân Việt trên Biển Đông, nghề cá của Bình Châu, Lý Sơn gặp kiếp nạn. Nhiều gia đình ngư dân mất của, mất người, không còn điều kiện ra biển nữa.

    Tuy vậy, Lý Sơn, Bình Châu vẫn luôn là biểu tượng, lịch sử và thực tế khẳng định chủ quyền Hoàng Sa của người Việt từ nhiều thế kỷ qua.

    Dự án du ịch cao cấp của FLC với tiền vay Trung Quốc nay có khả năng xóa sổ ký ức ít ỏi còn lại về những đội hùng binh Hoàng Sa trong lịch sử cũng như nghề cá truyền thống Bình Châu - Lý sơn tại vùng biển Hoàng Sa.

    Người dân Lý Sơn sẽ đổi đời, không còn ra biển nữa, họ chỉ cần học nói tiếng Tàu và kiếm nhiều tiền, đổi đời bằng cách phục vụ khách du lịch Trung Quốc tràn ngập như nước lũ. Những ngôi mộ gió của cha ông, miếu âm hồn thờ cúng lính Hoàng Sa, các dòng họ nổi tiếng của đội hùng binh được triều đình phong tặng ... nay trở thành địa chỉ du lịch cho những người khách từ quốc gia luôn có dã tâm cướp biển, cướp đảo và cướp đi sư sống bình yên của vùng đất này.

    Họ đã thắng mà chẳng cần pháo hạm, tên lửa, tàu sân bay. Chỉ bằng nhân dân... tệ. Càng nhiều tệ càng mau thắng!

    FB Huu Nguyen

  • NGƯỜI TRONG MỘT NƯỚC

     

    Đây là cái bắt tay giữa hai nền chính trị đối nghịch nhau: dân chủ (tam quyền phân lập) và độc tài toàn trị (cộng sản) trên bán đảo Triều Tiên, nơi bị chia cắt thành Bắc Triều Tiên và Nam Hàn (Đại Hàn Dân Quốc) trong khoảng thời gian nội chiến từ năm 1950 - 1953.

    Tổng thống Hàn Quốc, ông Moon Jae-in đã được Kim Jong-un mời sang thăm nhưng với một lời rào trước rằng: đất nước tôi với cơ sở hạ tầng giao thông cũng như các phương tiện rất tồi tệ, có thể sẽ khiến ông không hài lòng và cảm thấy khó chịu. Nhưng ông Moon vẫn luôn niềm nở và coi đó là một niềm hy vọng của một sự khởi đầu tươi đẹp nhất từ trước cho đến nay.

    Một đất nước bị chia cắt thành hai quốc gia sau chiến tranh, nhưng sau 68 năm dân tộc này lại tiến tới một sự hợp nhất về lãnh thổ và chủ quyền lẫn thể chế. Rõ ràng những khởi đầu này là một bước ngoặt hết sức tốt đẹp dành cho nhân dân đất nước này. Họ không cần nổ súng hoặc ăn mừng trên chiến thắng đối với đồng bào mình, họ coi nhân dân ở bên kia biên giới vẫn là người cùng dân tộc và lãnh đạo Hàn Quốc luôn cố tìm mọi cách để hoà hợp, hoà giải để thống nhất cả hai miền Nam-Bắc làm một nhà và cùng phát triển.

    Còn chúng ta, có học được gì từ họ không? Khi năm nào một bên cũng coi chiến thắng đối với miền Nam là lịch sử và vĩ đại nhưng là trên xương máu đồng bào, còn một bên thất trận luôn sục sôi căm hờn với “ngày quốc hận” để oán thù? Tất cả những biểu hiện ấy chỉ đơn giản là của những tâm hồn ích kỷ, dân tộc hẹp hòi, cực đoan và không có tấm lòng và trí tâm vì tổ quốc thực sự.

    Nước Mỹ cũng rơi vào chiến tranh hai miền Nam - Bắc, khiến nhiều triệu người chết và gây ra bao cảnh tang thương, chết chóc, nhưng sau khi giành quyền kiểm soát toàn liên bang, miền Bắc không ăn mừng chiến thắng vì với họ đó là cuộc nội chiến bất đắc dĩ cần phải chấm dứt càng sớm càng tốt và cần để nó rơi vào lãng quên mau đi. Họ đối xử với những người thua cuộc như chính những người của bên thắng trận, những người hy sinh ở hai bên chiến tuyến vẫn được chôn cất cùng một nghĩa trang với nhau. Nước Mỹ không tổ chức ăn mừng ngày kết thúc tiếng súng thống nhất hai miền Nam - Bắc. Người Mỹ không để những người cùng một dân tộc bị phân biệt đối xử sau cuộc chiến và cũng không ai bị cải tạo về chính trị hay bị bắt bớ tù đày. Và nước Mỹ lại vĩ đại như nó vốn là như vậy ngay từ khi khởi sinh, bởi tinh thần quý tộc và đoàn kết Mỹ.

    Còn trên đất nước chúng ta, năm nào cũng cất vang bài ca chiến thắng vang dội và vĩ đại trong những ngày cuối tháng 4, trong khi hàng triệu người vẫn cảm thấy đau thương và mất mát, vẫn rỉ máu trong tâm thức, những thế hệ vẫn tha hương và chất đầy những oán hận và cả những nỗi sợ hãi ám ảnh tột cùng. Những vết thương chiến tranh vẫn chưa nguôi ngoai vì bên thắng cuộc không dừng lại việc tôn vinh những thắng lợi trên sự thương đau của đồng bào mình, dù đã gần một nửa thế kỷ trôi qua. Làm sao có thể hoà giải khi day mãi vào nỗi đau của những người cùng một dân tộc? Trong khi, đất nước hiện giờ còn lâm vào bao thảm cảnh, nợ nần chồng chất, nghèo đói vây quanh, tham nhũng hoành hành và con người tàn ác với nhau.

    Khi nào thì không quay đầu về quá khứ để làm tổn thương chính người trong dân tộc mình để có thể tập trung vào xây dựng đất nước phồn vinh và cường thịnh?

    FB Luân Lê

  • AI BẤT HIẾU HƠN AI ?



    Hôm nay thằng X con một đảng viên cao cấp về nhà cái mặt nó hầm hầm, nó càu nhàu với bố nó:- Ông cứ lên truyền hình phét lác làm bạn bè chọc quê tôi, rồi con bạn gái của tôi nó bỏ tôi rồi, tôi quen được đứa nào, nó biết về ông , nó cũng bỏ tôi hết.
    Ông bố nói:- Ơ hay ...Cái thằng này hôm nay mất dạy bất hiếu dám nói với bố vậy hả? Thời của tao đâu cần quen biết vẫn có vợ, đảng cho phép lấy mới được lấy, đảng chỉ thị lấy ai thì lấy người nấy, tùy đảng quyết định ...Trên bảo dưới nghe ...Có chết ai đâu.....Thế tại sao tao bảo mày không nghe?
    - Thời của ông đã qua, bây giờ văn minh rồi chẳng lẽ ông cứ muốn VN như trước hay sao? Người ta văn minh tiến lên, còn bác đảng của ông sao cứ thụt lùi phiá sau là sao ?
    - Mày nói gì thì nói, không được lôi bác đảng vào nghe chưa cái thằng bất hiếu....Tao đập bỏ mẹ bây giờ.
    - Ông lại hăm hù như đảng cs , khủng bố tinh thần à ....Tôi bất hiếu đâu có bằng đảng csvn của ông.
    - Bố láo ...Tao trung với đảng ...hiếu với dân ..Ai bảo đảng bất hiếu ...Bằng chứng đâu ? 
    - Quân đội do dân mà ra, dân là Cha Mẹ, thế mà đảng đánh dân cho vào tù , cướp nhà lấy đất của dân tống cổ ra ngoài đường, không bất hiếu là gì ? ....Bằng chứng đấy.....Muốn có bằng chứng là có liền.
    - Mẹ Cha cái thằng bố láo này ....Mày ăn phải mật gấu à ..Sao mày nói lung tung thế kia.
    - Này nhá... Tôi nói thật cho ông biết ...Tôi bất hiếu tôi còn biết ông là cha tôi và tôi biết mẹ tôi là ai....Còn ông ...Ông có biết cha ông là ai không?
    - Ơ ...Ơ....Thì Cha ...tao... Là ..Là ..Cha già Dân Tộc HCM đấy ..Chứ ai ..
    - Thế ...Lạ nhỉ ...Lúc ông kêu là bác ....Lúc ông gọi là cha ....Chắc ông này cũng lăng nhăng lén lút không rõ ràng nên mới lúc bác lúc cha ...Thế mẹ ông là ai ? 
    - Ơ ...Ơ ...Việc gì tao phải khai báo với mày ....Thằng bất hiếu.
    - Tôi muốn biết bà nội tôi là ai, sao là bất hiếu ? 
    - Người không biết ai sinh ra mình, với người biết ai sinh ra mình ....Ai bất hiếu hơn ai ? 
    - Tiên sư cha mày ....Bốp ...Bốp ...Thằng mất dạy bất hiếu ....Hự ...Hự ...
    - Bớ người ta đảng đàn áp nhân dân.........Bớ làng nước ơi ...Đảng giết người bịt miệng..

    Lê Danh Dương

  • KHI CÁI KHỐ CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI DÂN CŨNG BỊ LỘT

    Mọi người có biết cái vùng biển mà tỉnh Quảng Ngãi trao không cho FLC dài chừng nào không? Dài gần bằng từ Hội An đến Đà Nẵng. Dài hơn bãi biển từ Sơn Trà đến Nam Ô 

    Mọi người có biết vì sao vùng đất này (trong mắt nhiều người) suốt mấy chục năm qua vẫn "nhếch nhác, nghèo khổ" không? Hãy hỏi bộ máy cai trị địa phương. 

    Mới đây tôi chứng kiến giám đốc một sở của Quảng Ngãi tổ chức cưới cho con trai tại Đà Nẵng. Hai đứa con mỗi đứa một chiếc ô tô mấy tỷ, rồi biệt thự mua liền tay, thừa nhà thừa đất ở Đà Nẵng để cho hai đứa 9X mới lấy nhau ở. Mới chỉ là giám đốc một sở mà đã thế. Và cũng mới chỉ là một chút ít tài sản tình cờ "phô" ra ngoài sau đám cưới.

    Thử hỏi hàng ngàn quan chức to nhỏ, với bộ máy khổng lồ từ tỉnh đến xã, thôn mà người dân móp mỏ bòn mót từng đồng đóng thuế để nuôi để hầu ấy, mấy chục năm qua đã làm được cái gì?!!! Cả cái gọi là “thành phố Quảng Ngãi”, nay xem có ra cái thể thống gì không? Tôi chứng kiến có đoạn đường dang dở ở trung tâm “thành phố” này, 4-5 năm trời vẫn thấy cái xe lu nằm đó! 

    Họ chẳng làm gì hết, hoặc có "làm" thì cũng mang tính phá hoại nhiều hơn. "Làm" để kiếm chác, để "vinh thân phì gia", để thừa mứa tiền bạc vung tiền mua sắm đất đai nhà cửa trên khắp cả nước.

    Còn người dân, dù hiện nay nhìn vẻ bề ngoài với xe máy, nhà xây và bia bọt, có vẻ đời sống đã “thay da đổi thịt”. Nhưng thực chất tất cả những thứ đó có được là bằng mồ hôi nước mắt và cả chính mạng sống của họ mỗi chuyến ra biển khơi chống chọi bão tố và súng đạn của Trung Quốc để kiếm ăn. 

    Họ sống và tồn tại bằng BẢN NĂNG SINH TỒN từ ngàn đời nay, chứ không phải do chế độ nào đem lại

    Nhưng thực chất, những lương dân ấy đang bị “bần cùng hóa” một cách âm thầm và theo tôi là có chủ đích. “Bần cùng hóa” so với chính bước tiến chung của đời sống và quy luật lịch sử. 

    Nói có “chủ đích”, là để đợi đến thời cơ như bây giờ đây, chụp ngay lấy lý do để “giúp dân thoát nghèo”, giúp dân “đổi đời”, giúp dân có “sinh kế bền vững”, chính quyền đã ụp một phát dâng toàn bộ gần 4 ngàn (4.000) héc ta đất+bờ biển+ đảo cho doanh nghiệp. Trước thái độ "ban ơn" của doanh nghiệp.

    Rất hợp lý, còn gì nữa (!). Bởi tôi thấy có một số nhà báo quê ở Quảng Ngãi cũng tỏ ra tán đồng. Cho rằng “có như thế (giao hết cho doanh nghiệp) thì may ra mới giúp dân “đổi đời” được (?!). 

    Tôi hoàn toàn không phản bác chuyện doanh nghiệp đầu tư, làm ăn. Đó là quan niệm nhất quán của tôi từ trước đến nay. Bởi hãy nhìn lại những gì mà “Nhà nước làm”. Những dự án Làng văn hóa các dân tộc hàng ngàn tỷ giờ cỏ mọc lút đầu. Những bảo tàng ngàn tỷ nay vắng như “ma ám”. Những tập đoàn nhà nước mà nay lãnh đạo các đời lũ lượt vào nhà đá. Những dự án ngàn tỷ đắp chiếu…

    Tôi chỉ quyết liệt phản ứng lại sự tham lam, tàn bạo đến vô độ của quan chức chính quyền, cũng như những “mưu mẹo” của họ, để có cái cớ LỘT LUÔN CÁI KHỐ CUỐI CÙNG của dân. Manh “khố” ấy, chính xác hơn là mảnh đất, mảnh vườn, bờ biển…, bao đời nay giúp họ tần tảo mưu sinh và tồn tại qua biết bao thời đại khốc liệt. 

    Đất ấy, vườn ấy, biển ấy luôn gắn bó với người dân như hình với bóng. Hai thực tế tồn tại bên nhau, nương dựa vào nhau quen thuộc đến gần như thuộc về bản năng, vô thức. 

    Nay người dân Bình Sơn – Lý Sơn có nguy cơ mất hẳn chỗ dựa cuối cùng. 
    Những ngư dân ấy sẽ biết làm gì khi “8 cây số mới có một đường xuống biển” như chỉ đạo của chủ tịch tỉnh Trần Ngọc Căng mới đây? 

    Họ sẽ biết làm gì khi vây bủa xung quanh là những resort, khách sạn, sân golff mênh mông với những bức tường cao chất ngất. 

    Họ như những thổ dân của rừng già, của những hải đảo bị xua đuổi nhưng không có chỗ để đi. Họ làm gì quanh những bức tường như nhà tù vây bủa xung quanh? 

    VỸ THANH
    TÔI LÀ MỘT NGƯỜI CON CỦA CHÍNH MẢNH ĐẤT ẤY. Dù không được chôn nhau cắn rốn tại đây, nhưng suốt đời mảnh đất BA LÀNG AN với tôi là MÁU THỊT. 

    Cha tôi – từ một thanh niên vẫy vùng biển cả trở thành một Cộng sản kiên trung. Ngày xa gia đình, vợ con lên tàu ra Bắc, vì bị truy đuổi gắt gao, biết người cha già đang hấp hối trong nhà, cũng không thể vào từ biệt. Cũng không thể từ biệt 2 đứa con thơ mới chừng đôi, ba tuổi. 

    Hai anh của tôi, sau này lớn lên một người hy sinh, một là thương binh. Bà nội tôi quyết tâm thủ tiết cho con dâu. Mỗi lần lính Mỹ đi càn, bà lại bôi trét bùn đất, rồi nhổ bã trầu xuống nền bắt Má lớn của tôi ngồi lên. Để có bộ dạng nhớp nhúa, bẩn thỉu, lính đi càn “không dám” đụng đến… Nhưng cuối cùng cũng không thể giữ tuổi thanh xuân đằng đẵng chờ đợi của bà...

    Bởi, không phải 2 năm, mà phải 20 năm sau, cha tôi mới về lại quê hương… Tất cả xác xơ. 

    Bây giờ, trải qua hơn 4 chục năm nữa, dân quê tôi vẫn xác xơ mòn mỏi, nào có hơn gì! Trong đời sống, trong suy nghĩ, trong niềm tin và hy vọng…

    Ngày cha tôi về, là lãnh đạo nên ông được cấp nhà gần Cổ Viện Chàm bây giờ. Như ông từ chối, mua mảnh vườn thật xa thành phố, tự tay chẻ tre, chở đất sét với rơm về dựng ngôi nhà lá tường đắp bằng phên tre+ đất sét. Suốt gần 30 năm trời gia đình chúng tôi sống trong ngôi nhà đất sét ấy... 

    Trước ít ngày khi cha vĩnh biệt cõi đời ngay trên tay tôi ở tuổi 86, không hiểu linh tính sao đó, cha bắt tôi đưa cha về thăm quê. Và về cả quê Ngoại của ông ở Tịnh Sơn trên núi. 

    Ba mươi năm trước, tỉnh Nghĩa Bình chia tách. Lúc tôi chuẩn bị ra trường, cha tôi tha thiết khuyên tôi về Quảng Ngãi để góp sức xây dựng quê hương. Điều mà ông không làm được. Nhưng tôi đã từ chối, dù biết cha rất buồn. Với suy nghĩ trong sáng và tha thiết của ông, quê hương khi ấy hẳn cần những người “có chữ” như tôi. 

    Nhưng quê hương tôi có thật là cần những người “có chữ” hay không?!...

     Trần Tuấn

  • NHANH THÔI!

    Có rất nhiều status, nhiều comment về vụ Trưởng ban TH báo TT hiếp dâm nữ cộng tác viên. Trong một status cực ngắn của một KOL, tôi chú ý một comment của một cô gái khá trẻ, xinh xắn: "Bị hiếp mà cũng tự tử?"

    Một số người khác comment rằng "đã làm báo thì sao phải tự tử, chiến đấu tiếp đi chứ!" Mất dạy hơn: "Bị hiếp thì nằm im đó rồi tố cáo sau.", "Các cháu thời nay hình như mong các chú hiếp bỏ mẹ.", "Hiếp hả? Kể nghe?", "Mai kia lại sực tỉnh lại lại yêu anh trưởng ban mất rồi.", "Hiếp sướng! Mà lại được trưởng ban hiếp nữa.".v.v..

    Cái ác đã diễn ra!

    Rất nhiều người thản nhiên một cách lạnh lùng hoặc hài hước theo cách vô cùng độc ác!

    Một đám đông như vậy thử hỏi sao cái ác, cái xấu không hoành hành?

    Trong đám đông ấy, có nhiều người chọn cách im lặng...

    Nạn nhân tự tử 2 lần lại thành chủ đề bỡn cợt thì những kẻ bỡn cợt kia cũng xứng đáng là nạn nhân trong 1 vụ hiếp dâm khác nào đó! Và những người lặng im cũng không phải vô can đâu!

    Có một số kẻ khoác lên mình vỏ bọc con người và chúng chực chờ để xâm hại người khác. Thay vì phòng bị, cảnh báo và chống lại những hành vi đồi bại, độc ác thì trong đám đông có nhiều kẻ thản nhiên hay im lặng vì "không phải việc của mình".

    Khi thuế, phí tăng phi mã vẫn đang "hiếp" thu nhập của lương dân thì ai thản nhiên và im lặng? Khi tham quan và gian thương cùng "hiếp" công sản và ngân sách thì ai thản nhiên và im lặng? Khi ngoại bang "hiếp" những con tàu đánh cá, những mỏ dầu, đảo nổi đảo chìm trên vùng biển chủ quyền Việt Nam thì ai thản nhiên và im lặng?.v.v...

    Cũng là hiếp, chỉ khác nhau về dạng thức. Cứ thản nhiên và im lặng tiếp đi, cái ác sẽ tìm đến các người nhanh thôi!

    FB Quốc Ấn Mai

  • Mừng... ít thôi

    Nhiều bà con reo hò vì vui mừng thấy một số trong vô số quan chức, cán bộ cộng sản từng tham gia đàn áp dân, tham nhũng, hủ hoá v.v. nay bị quẳng vào cái lò chống tham nhũng của ông đảng trưởng. Mọi người cho đó là quả báo, hoặc là trả nghiệp theo kiểu “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”. 

    Cũng tốt thôi nhưng giá như sự trừng phạt đó đến từ chính những nạn nhân của đám quan chức ấy, hay nói rộng hơn, từ người dân, thì mới là biểu hiện của công lý. Chẳng hạn như Lê Trương Hải Hiếu phải bị trừng trị bởi một toà án công minh vì việc hắn tham gia đàn áp dân biểu tình, vì hắn tham nhũng, phè phỡn trong những bữa tiệc nghìn đô từ thời du học bên Mỹ... hơn là bị kỷ luật đảng vì lý do có con khi chưa cưới. 

    Còn nếu sự “quả báo”, “trả nghiệp” ấy chỉ là kết quả của thanh trừng nội bộ, của trả thù và rửa hận, nhất là (rất có thể) lại theo sự hướng dẫn, sắp xếp của cố vấn bên đảng bạn như hiện nay, thì không có gì đáng ca ngợi. 

    Mừng thì mừng, vì “chúng nó giết nhau”. Nhưng cũng chỉ nên mừng vì duy nhất lý do ấy thôi, ngoài ra thì nên lo: Tại sao vào lúc sự can thiệp, xâm lược mềm của “bạn vàng” và đảng bạn vào nước mình sâu đến như thế rồi mà đảng trưởng đảng cầm quyền vẫn chỉ mải mê đốt lò (củi do y chọn), thanh trừng phe phái và rửa hận? Cùng với đó là sự đàn áp không nương tay XHDS và mọi biểu hiện đòi nhân quyền, dân chủ.

    Đốt lò chống tham nhũng rồi tiền tham nhũng ấy có về tay nhân dân không? Không. Dân vẫn tự lo như cũ, không có phúc lợi nào cho dân cả, chỉ có thêm sắc thuế mới đang được đề xuất. 

    Đốt lò chống tham nhũng rồi có nới lỏng tí nào không gian dân sự, mở rộng dân chủ-nhân quyền cho dân không? Không, siết chặt hơn. 

    Đốt lò chống tham nhũng rồi có thúc đẩy nhà nước pháp quyền, minh bạch, trách nhiệm, có nâng cao hiểu biết xã hội về nhà nước pháp quyền không? Không, tệ hơn. Nên nhớ việc chọn củi tham nhũng nào để đốt là của đảng trưởng (và cố vấn, không loại trừ cả “cố vấn tâm linh” của y), dựa vào hồ sơ cán bộ mà đảng của y vốn luôn có sẵn, chứ không hề là việc của dân, do dân vạch ra, vì quyền lợi của dân. Báo chí “đánh” ai cũng là theo định hướng của phe y cả. Dân chỉ có mỗi việc ngồi hóng - đấy là nếu có quan tâm, còn không thì ngu vẫn hoàn ngu. 

    Đốt lò chống tham nhũng rồi có đẩy bộ máy đảng cầm quyền và nhà nước Việt Nam vào hẳn quỹ đạo của Trung Cộng không? Có đấy. 

    Vậy nên chúng ta mừng... ít thôi.

    FB Pham Doan Trang

  • Bộ trưởng Nhạ, ông đừng lặng im đến thế...

    Sáng nay, tôi đọc được bài báo về một thầy giáo tuổi ngoài 40 bị tạm giam tại công an để điều tra cho hành vi dâm ô với nhiều học sinh tiểu học. Qua lời kể của các nạn nhân mắt xanh, thật sự tôi không cầm được việc phải trào nước mắt vì tức giận. 

    Với tôi, tôi tin rằng sự hưng thịnh của một quốc gia phải bắt nguồn từ giáo dục. Giáo dục hỏng, quốc gia suy vong. Vì vậy, người đứng đầu bộ giáo dục là có trách nhiệm vô cùng quan trọng lẫn vĩ đại. 

    Nhưng...

    Ngày 06.03, xảy ra vụ việc phụ huynh vào trường bắt giáo viên qùy gối xin lỗi. Bộ trưởng Nhạ chỉ có một công văn chỉ đạo theo dõi sự việc và báo cáo... sau đó người im lặng, không có bất kỳ thông tin nào thêm cũng không công bố báo cáo đó ra sao. 

    Ngày 29.03, xảy ra vụ việc cô giáo im lặng suốt ba tháng không giảng bài. Bộ trưởng Nhạ im lặng.

    Ngày 05.04, xảy ra vụ việc cô giáo bắt học sinh uống nước giẻ lau bảng, bộ trưởng Nhạ im lặng.

    Ngày 11.04, xảy ra vụ việc nam học sinh nhảy lầu tự tử vì áp lực, bộ trưởng Nhạ im lặng.

    Ngày 17.04, xảy ra vụ việc thầy giáo dâm ô học sinh tiểu học, bộ trưởng Nhạ vẫn im lặng. 

    Với tư cách một người có đóng thuế, một phần thuế đó chi trả cho việc phát triển ngành giáo dục, tôi nghĩ rằng bộ trưởng Nhạ phải lên tiếng trong từng vụ việc. Tôi không tin rằng bộ trưởng sẽ đưa ra được giải pháp cho từng vấn đề cụ thể, nhưng ít ra, sự lên tiếng cho thấy bộ trưởng có trách nhiệm trong vị trí mình đảm đương. 

    Chắc hẳn mọi người còn nhớ đến vụ chìm phà ở Hàn Quốc, làm cho hơn 200 học sinh của một ngôi trường mất mạng vào năm 2014. Thủ tướng Hàn Quốc đã xin từ chức để chịu trách nhiệm cho việc này. 

    Cách đó không lâu, phó hiệu trưởng của trường học đó đã treo cổ tự vẫn cùng dòng di thư để lại...

    "Hãy để tôi chịu trách nhiệm cho toàn bộ sự việc này vì chính tôi đã phát động cuộc dã ngoại này. Làm ơn hãy hỏa táng và rắc tro cốt của tôi xung quanh chiếc phà chìm để tôi có thể tiếp tục được trở thành thầy giáo của các em học sinh ấy vào kiếp sau." 

    Với tôi, họ là những người có lòng tự trọng. 

    Vì vậy, bộ trưởng Nhạ, xin hãy lên tiếng. 

    P/s: Ở câu chuyện của những đứa trẻ tiểu học bị chính thầy giáo dâm ô, tôi đau lòng nhất và hoảng sợ nhất khi đọc tới những dòng này, "trưa nay con đi học về nói, con bị các bạn trêu chọc là đồ bị hiếp dâm..."

    #bộtrưởngNhạxinđừngimlặng

    Fb Nguyễn Ngọc Thạch 

  • Nuôi ong tay áo, nuôi cáo cổ cồn

    Bộ Tài Chính không biết dựa trên nghiên cứu khảo sát nào để đưa ra khởi điểm chịu thuế nhà là 700 triệu. Kể cả nông thôn, 700 triệu là mức tối thiểu nếu muốn có nhà. Ở đô thị, chung cư giá 1 tỷ là khát khao của bao nhiêu người thu nhập thấp. Đây là mức đánh thuế “tận diệt” và đối tượng tổn thương sẽ là người có nhu cầu an cư. Nó cũng sẽ góp phần bóp chết thị trường bất động sản và làm gia tăng giá trị ảo mà người nghèo sẽ lãnh đủ.

    “Thông lệ quốc tế” là thứ trên cửa miệng quan chức bộ này, cứ hở một chút là đem ra khè dân. Hầu hết các quốc gia đánh thuế “tài sản”. Tài sản, phải được hiểu là một khối nhà lẫn đất. Ở ta, khái niệm đất đai sở hữu toàn dân nên khi sử dụng đất người dân đã phải đóng đủ các loại thuế phí trước bạ, chuyển mục đích vân vân và mây mây. 

    Thuế đất xong, mua một cục gạch cũng phải đóng thuế tiêu dùng, mua bán phải đóng thuế chuyển nhượng, thuế thu nhập cá nhân. Một thứ tài sản nhà đất, các ông chia ra thành hai thứ tài sản để đánh các loại thuế khác nhau. Thuế chồng thuế!

    Thông lệ quốc tế, cũng là khái niệm mà quan chức bộ này đưa ra khi đề xuất tăng thuế VAT lên 12% và lộ trình 14%. Chẳng biết là quốc tế nào, khi mức 10% như hiện tại đã thuộc nhóm cao trên thế giới. VAT Nhật Bản 5%, Singapore và Thái Lan chỉ 7%. 

    Tiếp đến, lại đề xuất tăng phí môi trường để “hội nhập” với thế giới. Còn môi trường sống của dân không biết bao giờ mới hội nhập. Mỗi ngày, hơn 300 người Việt hội nhập với suối vàng vì bệnh ung thư. Trơ trẽn hơn, khi Bộ này đưa ra một khảo sát trên 60 người để nói rằng đa số đồng ý. Có cái thông lệ quốc tế nào để 3 người chung giường bệnh không? Có thông lệ thế giới nào mà người dân ra ngõ gặp thu phí, phúc lợi bết bát như xứ sở này không? 

    Ngân khố quốc gia đang túng quẫn. Tiền đã đi đâu? Đã vào túi quan chức rửng mỡ, ăn tàn ăn mạt. Hè cổ bọn họ ra mà thu lại chứ không thể cứ vơ vét kiệt quệ rồi thu dân bù vào. Khác gì vương triều tàn khốc?

    Đè cổ dân ra mà thu thuế nhà cũng chỉ thêm 31 nghìn tỷ mỗi năm. Không bằng vài ông tướng, vài ông bộ trưởng tham nhũng, chẳng thấm tháp gì so với chi phí các hội ngành đoàn thể ăn chơi nhảy múa. Thuế phí thì bắt dân hội nhập, còn não trạng quan chức, đạo đức quan chức bao giờ hội nhập?

    Chỉ vài tháng, Bộ tài chính lại ra một đề xuất hà khắc. Quan chức Bộ không khác gì những con bạc cắn ớt, cắn cả rổ ớt, cắn cả container ớt rồi khát nước nhìn nhân dân như trộm vặt nhìn thấy bọc tiền. Mỗi lần muốn “chọc tiết” dân, lại dở thông lệ quốc tế ra lòe. Ăn lương của dân để lấy sức vặt dân.

    Thiệt đúng là nuôi ong tay áo, nuôi cáo cổ cồn !

    FB Nguyễn Tiến Trường

  • CHẾ ĐỘ CHÍNH TRỊ VÀ MÔI SINH

     

    Huynhngoctuan 1Thoạt nhìn chế độ chính trị của một quốc gia và môi trường sống là biệt lập không có quan hệ gì với nhau, nhưng thực ra chế độ chính trị và môi trường sống có quan hệ hỗ tương một cách rất chặt chẻ, nó gần như một quan hệ nhân quả.

    Nhìn trên bản đồ thế giới, chúng ta thấy các nước Tự do- Dân chủ luôn có môi trường sống tốt hơn rất nhiều so với các chế độ độc tài chuyên chế. Kể cả khi đất nước đó là một nước đang phát triển hoặc kém phát triển như Nepal chẳng hạn. 

     Trung cộng là một điển hình cho chế độ độc tài. Hiện nay Trung cộng là “công xưởng” của thế giới với một mức tăng trưởng kinh tế có thể được gọi là “lý tưởng” cho các quốc gia mưu tìm sự phát triển kinh tế- xã hội.

    Có một thời điểm nào đó trong tư duy chiến lược của các nhà hoạch định chính sách của thế giới, người ta có cảm tưởng rằng mô hình chính trị và kinh tế hiện nay của Trung cộng là “mẫu mực” của sự phát triển cho thế giới trong tương lai và đã hình thành cái gọi là “Đồng thuận Bắc Kinh”, coi mô hình phát triển của Trung cộng là một nhân tố sẽ thay thế cho mô hình phát triển của Mỹ và sẽ là lựa chọn cho nhân loại trong tương lai?.

    Nhưng thực tế lại nghiệt ngã và “sáng suốt” hơn tư duy nóng vội của các nhà hoạch định chính sách. Điều này cũng là một minh chứng cho sự bất cập của các nhà “tư tưởng” phương Tây dễ bị cái hào nhoáng bên ngoài đánh lừa.

    Trung Cộng ngày hôm nay là một “bệnh nhân” với nhiều căn bệnh nan y. Trong đó ô nhiễm môi trường là một căn bệnh trầm trọng nhất sau căn bệnh bất bình đẳng xã hội có thể dẫn đến bạo loạn khi thời cơ đến làm sụp đổ chế độ độc tài, độc ác nhất hành tinh.

    Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam là một mô hình thu nhỏ của người đàn anh Trung Cộng.

    Tăng trưởng kinh tế theo kiểu “mì ăn liền” đã để lại một hậu quả trầm trọng về môi sinh mà bản thân năng lực nền kinh tế của Việt nam không giải quyết nổi.

    Nếu ở Bắc Kinh khói bụi có thể làm mờ đi sự hào nhoáng của nó trong con mắt của thế giới và của chính người dân Trung cộng, thì môi trường tại Hà nội cũng “kinh hoàng” không kém.

    Hà nội với những ao hồ đẹp nên thơ một thời hoàng kim, đẹp đến mức khó tả trong âm nhạc, thơ ca và hội họa một thời như hồ Hoàn Kiếm, hồ Trúc Bạch và đặc biệt là hồ Tây.

    Hồ Tây rất rộng từ bên này nhìn sang bờ bên kia mờ mờ trong những ngày mùa đông sương giá, có cảm tường xa vời vợi.

    Hồ Tây tuyệt đẹp nếu môi trường ở đây không làm nản lòng bất cứ ai một lần đứng bên bờ hồ trong ráng chiều rực rỡ!

    Nhưng hồ Tây ngày hôm nay là một ổ vi trùng, với khối nước đục lờ nhờ, đặc quánh vì nước thải, vì rác, vì xác động vật nổi lềnh bềnh.

    Mùi hôi thối xông lên nồng nặc những mảng rêu xanh, vàng đóng kín mặt hồ..

    Ca chet ho tay

    Cá chết Hồ Tây

    Và người dân Hà nội như đã “lờn” với thực trạng kinh khủng đó, họ bình thản bước đi trong cái mùi xú uế vây quanh, ám vào mũi và quần áo.

     

    Không khí ở Hà nội và cả miền Bắc Việt Nam thuộc dạng ô nhiễm nhất nước.

    Ai một lần ra Hà nội bằng tàu hỏa, nếu “lỡ dại” mở cửa để đón không khí trong lành thì khi đến Hà nội họ sẽ không nhìn ra được mình trong gương, một khuôn mặt đen đủi, lạ hoắc vì khói bụi!

    Còn Saigon, “hòn ngọc Viễn Đông” của một thời vang bóng cũng đã là quá khứ.

    Saigon ngày hôm nay bừa bộn, hỗn tạp và nhếch nhác về quy hoạch và kiến trúc bởi nạn đầu cơ bất động sản của nhà cầm quyền CSVN biến đất ở đây thành vàng, cho nên việc mua được một miếng đất đã ngốn hết ngân sách của một công ty, một gia đình và vì vậy để đối phó họ xây dựng vá víu cho qua miễn sao có mái nhà để ở, có một cơ ngơi để làm việc..

    Và cũng vì quy hoạch, kiến trúc lộn xộn không có tầm nhìn xa, đã biến Saigon thành sông, sau những cơn mưa lớn mùa hè. Nước từ cống rãnh tràn lên đường, và đem vào nhà dân tất cả những thứ bẩn thỉu khủng khiếp ..

    Tại Việt Nam ngày hôm nay, những dòng sông lớn, sông nhỏ đẹp nên thơ đã chết, chỉ còn lại những dòng nước tù đọng, đen ngòm, cá chết hàng loạt trôi nổi đầy mặt nước, làm cho môi trường ô nhiễm thêm.

    Vì tăng trưởng theo kiểu “mì ăn liền” nên dân số Saigon tăng lên một cách chóng mặt, đẩy giá sinh hoạt lên cao ngất ngưỡng.

    Những khu ổ chuột cũng mọc lên như nấm và từ những khu ổ chuột này người dân lại xả ra môi trường chung quanh những chất bẩn như phân người, phân súc vật, bao nilon, xác chết của động vật..

    Những con kênh ở Saigon, những con đường trong những khu dân cư nghèo tràn ngập rác, mùi hôi thối nồng nặc vì một hệ thống vệ sinh môi trường què quặt bởi tham nhũng và vô trách nhiệm.

    Nhưng quan trọng nhất là ý thức của người dân đặc biệt đáng lo ngại.

    Người dân Việt nam ngày hôm nay xả rác một cách “vô tư”.

    Họ ném ra môi trường chung quanh bất cứ thứ gì bỏ đi như rác, bao nilon, xác súc vật, họ không thèm bỏ vào thùng rác cho dù thùng rác chỉ nằm cách một tầm tay với.

    Họ “vô ý thức” và “vô trách nhiệm” đến cùng cực, họ chỉ giữ cho chổ ở của mình tương đối sạch sẽ còn môi trường chung quanh thì mặc kệ vì nó không là của họ không thuộc về họ!?

    Họ sống trên đất nước của họ, với gia đình và người thân, và những thế hệ con cháu họ cũng sẽ tiếp tục sống ở đây, vậy mà họ không hề thiết tha gì đến môi trường sống, thậm chí khái niệm về môi trường sống là một khái niệm xa vời và xa xỉ chỉ để dành cho người giàu..!?

    Ai cũng có thể “kết án” họ nhưng mấy ai hiểu được cái tâm thế của họ đây?

    Người dân Việt hiểu rất rõ rằng họ chỉ là thân phận bèo bọt trong một đất nước mà đảng cộng sản và gia tộc là những người chủ, họ chỉ là những người sống nhờ trên đất nước này, họ bị bóc lột, bị khinh miệt đến tận cùng, họ bị đối xử như “tá điền” mà địa chủ là đảng cộng sản VN.

    Hằng năm cứ vào những dịp lễ tết, nhà cầm quyền cộng sản rũ lòng “từ bi” hỗ trợ cho họ một chút để gọi là “chiếu cố”, hành động này có khác chi hành động bố thí của giới địa chủ ngày xưa..?

    Như vậy đất nước này đâu phải của họ.., họ chỉ là “ông chủ” hờ để đảng cộng sản đem ra làm trò che mắt thế giới..

    Mỗi lần đảng cộng sản tổ chức cái gọi là “bầu cử Quốc hội” thì mấy ông chủ hờ bị lùa đi như vịt đến các phòng phiếu để làm cho xong cái “quyền lợi” bất đắc dĩ..!

    Lâu dần, đa phần người dân Việt trở nên bất lực và vô cảm, họ cho rằng với thân phận con tôm cái tép họ đâu có quyền lực gì để thay đổi cái cần thay đổi?..

    Họ thấy các tập đoàn doanh nghiệp quốc doanh và tư bản nước ngoài cùng tư bản đỏ mặc sức hủy hoại môi trường bằng những hồ chứa nước, những đập thủy điện khổng lồ, nhà máy nhiệt điện, nhà máy phân bón, nhà máy bột ngọt, nhà máy sản xuất thép, nhà máy chế biến alumin..v.v.

    Phải nói rằng hiện nay nhà máy thép Formosa và hai nhà máy chế biến sản xuất nhôm tại Tây Nguyên đã đẩy người dân vào sự tuyệt vọng trong nổ lực bảo vệ môi trường.

    Cho dù họ có ý thức, có cố gắng cũng là vô ích vì không ai có thể ngăn nổi bàn tay của đảng CSVN đang đưa đất nước đến hố thẳm vì sự tham lam và ngu dốt.

    Người dân Việt bất lực nhìn cả tiền đồ tổ tiên để lại bị phá hoại một cách có hệ thống.

    Cảm thấy bất lực người dân Việt trở nên chai lì với mọi việc xảy ra, họ bỏ mặc cho mọi việc đến đâu thì đến.

    Đâu có gì là khó hiểu khi người Việt lựa chọn một thái độ “bất cần đời” như vậy, vì không ai lại đi bảo vệ giữ gìn cái không thuộc về mình cả!.

    Một chế độ chính trị tốt sẽ tạo nên một môi trường sống tốt và ngược lại một chế độ chính trị xấu sẽ tạo nên một môi trường xấu, điều này đúng với CSVN, Trung cộng hay bất cứ chế độ độc tài nào..

    Một dân tộc không coi đất nước là của mình thì hiểm họa đang treo lơ lững trên đầu đất nước đó.

    Huỳnh Ngọc Tuấn.

  • MỘT XÃ HỘI MỤC RUỖNG VÀ ĐANG PHÂN HỦY

     

    Bệnh nhân, thân nhân bệnh nhân đánh thầy thuốc, đâm chết thầy thuốc. Một lũ dân hoan hô, tán thưởng. Lũ khác thì xúm vào chửi bới những ai phản đối chuyện hành hung các thầy thuốc. Công đoàn, Đoàn thanh niên, Hội phụ nữ, những thể chế ăn hàng đống tiền của dân thì câm miệng. 

    Giáo viên thì hành hạ học sinh, bắt học sinh súc miệng bằng nước lau bảng. Học sinh thì đâm giáo viên. Cha mẹ học sinh thì vào trường đấm đá, đạp cả cô giáo đang mang thai, rồi bắt cô giáo quì xuống xin lỗi. Hiệu trưởng thì mặc kệ, để phụ huynh học sinh tự do nhục mạ giáo viên đưới quyền. Bộ trưởng Giáo dục thì ngọng, không nói câu nào.

    Quan chức cao cấp thì chăm chăm lo bảo vệ các trạm thu phí BOT chặn đường mãi lộ, bảo vệ sân golf lấn chiếm sân bay... Thỉnh thoảng tỏ ra quan tâm tới y tế, nhưng trình thấp quá, nên càng nói càng đổ thêm dầu vào lửa, hóa ra cổ súy cho nạn bạo hành y tế.

    Một số nhân viên y tế liên hệ với Trang Chống bạo hành y tế, cung cấp thông tin, hình ảnh... về nhiều vụ bạo hành y tế chưa được báo chí đăng. Họ yêu cầu Trang Chống bạo hành y tế đăng thông tin, yêu cầu Trang Chống bạo hành y tế phải làm mạnh tay... Nhưng bản thân họ thì giấu mặt. Có người hăng hái lên án, yêu cầu này nọ, rồi đột ngột ngưng ngang, vì đã đạt được mục đích. 

    Bạo lực ngày càng dày đặc, tính chất ngày càng manh động. Con người thì quen thói chờ sung, xúi bẩy người khác đấu tranh cho mình, còn mình thì đứng ngoài nhìn. Nhiều nhân viên y tế coi Trang Chống bạo hành y tế là nơi để họ lợi dụng, phục vụ cho mục đích nào đó của họ.

    Kẻ tội phạm mà khi đưa ra xét xử, lãnh án tới hơn 30 năm tù, vẫn cứ được thăng chức lên Bộ trưởng, rồi Ủy viên Bộ Chính trị, đứng đầu thành phố lớn nhất nước, leo lên đến vị trí cao nhất của quyền lực. 

    Chống ma túy thì đi buôn ma túy. Chống cờ bạc thì bảo kê cờ bạc. Thiếu tướng, trung tướng, qua bao nhiêu trường lớp, học tập tư tưởng này khác, có khi còn đi dạy người ta về đạo đức cách mạng, thì thực chất lại là đám xã hội đen.

    Nền tảng đạo đức của xã hội đã hoàn toàn sụp đổ. Xã hội này đang mục ruỗng, đang phân hủy.

    Có lẽ, nền tảng đạo đức của xã hội này đã sụp đổ từ nhiều chục năm về trước. Sụp đổ từ khi mà con cái đứng ra đấu tố cha mẹ, anh em đấu tố nhau, bạn bè biến thành kẻ thù. Sụp đổ từ khi những kẻ có quyền quyết định mang ân nhân của mình ra xử bắn.

    Nền tảng đạo đức của xã hội này đã sụp đổ từ khi mà người ta coi trí thức như là những kẻ ngăn cản sự tiến hóa của cái liên minh công nông thần thánh. Nền tảng đạo đức của xã hội này đã sụp đổ từ khi người ta đề cao việc bình dân hóa trí thức, và đưa những kẻ vô học, bất tài, thất đức, vô liêm sĩ, và cực kì tham lam, lên nắm quyền.

    Còn có thể làm gì để cứu cái xã hội này được không?

    Fb Võ Xuân Sơn 

  • GIỖ CÁ: TƯỞNG NIỆM 2 NĂM NGÀY FORMOSA GIẾT BIỂN

     

    Hôm nay, vừa tròn 2 năm, ngày con quái vật Fosmosa của Trung cộng, dưới sư tiếp tay của nhiều quan chức nước nhà, nên con quái vật này mới tự tung tự tác xã độc giết chết biển miền Trung. Hàng triệu sinh vật biển đã phải chết bởi chất độc của Fosmosa! Hàng chục ngàn người ngư dân miền Trung đã phải treo lưới, lý tán quê hương đi làm thuê khắp nơi, kể cả đi ở đợ khắp năm châu dưới danh từ mỹ miều "xuất khẩu lao động"! Hàng loạt cuộc biểu tình đã nổ ra trên 3 miền đất nước! Đàn áp khắp nơi! Máu của người dân đã đổ còn loang lổ đến tận bây giờ và mãi về sau! Hàng trăm người đã bị bắt bớ, đánh đập, bị sách nhiễu, bị trục xuất phải lưu vong trên chính quê hương của mình chỉ vì họ đòi biển sạch! Bản thân người viết cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự, từ một người có "cơ sở mía điếm" thu nhập ổn định ăn nên làm ra, hai năm sau, trở thành thằng bán dưa ven đường kiếm sống!

    Dân cần biển! Dân cần cá! Dân không cần thép! Quan thiết hơn, dân tộc này cần được sống như Người! Vạn vật sinh linh trên dãi đất hình chữ S này cần được sống, trong đó có cá! Thế nhưng dưới sự cai trị độc tài, sự vô cảm của người dân mặc kệ số phận sẽ về đâu, thêm vào đó "cái đám trí thức là tài sản ớn nhất của quốc gia" đã trơ lì với những tâm hồn đã chai sạn tự lúc nào, cho nên: Cá vẫn cứ chết, biển vẫn chết, dân tộc này cũng dần mòn chết! Đám quan chức và những ai có khả năng thì sẽ tháo chạy! Số phận hàng chục triệu người dân nghèo đang trơ trọi và cô độc đón nhận những cái chết âm thầm, những cái chết từ từ nhưng được hẹn trước! Còn con quái vật Fosmosa ngạo nghễ sống như là thách thức cả dân tộc bạc nhược này!

    Chiều nay, tôi nhắm mắt lại nhớ về biển quê hương tôi, nhớ về những xác cá chết phơi trắng bụng! Nghe trong tiếng gió biển nỉ non bao lời oán thán của cá, hồn vất vưởng khắp nơi nơi! Sống lưng lành lạnh, tôi nghĩ về số phận của dân tộc này những tháng năm sắp tới, số phận họ rồi sẽ cũng như cá sẽ chết một cách tức tưởi mà thôi! Vài dòng tâm niệm, như nén hương cho các linh hồn cá kia đỡ lạnh! 

    Cá ơi! Đừng buồn nữa! Dân tộc này sẽ tiếp bước theo mày thôi! Hãy yên tâm ăn no đi rồi chết! Hôm nay mày chết, còn có người thắp cho một nén hương! Ngày sau, là ai sẽ thắp hương cho dân tộc này đây?! Phận người xứ Vệ so ra còn không bằng mày Cá ạ!

    FB Ngọc Tuyên Đàm

  • TẠO NGHIỆP ĐỢI NGÀY TRẢ

    Sau một tuần dân chúng nổi dậy, ngày 25 tháng 12 năm 1989. Tòa án Quân sự Cách mạng Lâm thời Rumani đã bắt Nicolae Ceaucescu và vợ ông ta - Elena Ceaucescu ra xét xử. Phiên toà chóng vánh tuyên tội tử hình 2 con người này. Tuyên án xong hội đồng xét xử đứng dậy quay đi, tiếp theo là công việc thi hành bản án. Những người lính của lực lượng cách mạng sẽ có trách nhiệm thi hành bản án vừa tuyên. Thực chất, những người lính có nhiệm vụ thi hành án này chính là những người mà trước đây từng cầm súng bảo vệ cho chế độ CS của Ceaucescu. Thế nhưng giờ đây họ có nhiệm vụ hành quyết kẻ mới đây vẫn là lãnh tụ của họ.

    Sau phiên toà, vợ chồng Ceaucescu bị áp giải đi được khoảng 40m trong khuôn viên doanh trại. Đến 1 bức tường, một loạt liên thanh từ 3 khẩu súng trường hướng về vợ chồng nhà độc tài vang lên. Một cơn mưa với 120 viên đạn trút vào họ, 2 thây nát nhừ, máu thịt bắn tung tóe. Chỉ cần 3 phát cho mỗi người thì đủ để tiễn 2 người họ xuống địa ngục, nhưng tại sao những người thi hành án lại lia đến 120 viên đạn? Đó là sự dồn nén phẫn uất quá lớn nên đến ngày thanh toán sòng phẳng nợ nần. Cho nên nó mới khủng khiếp đến như vậy. Khi còn trong sự bảo bọc của chính quyền bất lương, những người CS gây tội ác với dân không đã thèm nghĩ đến hậu quả. Cho nên khi đền tội họ mới nhận cái kết kinh khủng đến như vậy. Cái kết cho vợ chồng Ceaucescu là cái kết cho đám CSVN bất nhân phải nhận tương lai. Ngày nay họ ác với nhân dân như thế, thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với họ khi chế độ giải thể. Họ đang tạo nghiệp cho chính họ.

    Cũng giải thể CS, nhưng ở Liên Xô, lãnh đạo ĐCS tự thay đổi nên cái kết có hậu hơn. Còn Nicolae Ceaucescu? Ông ta luôn chống lại nhân dân mình một cách điên cuồng. Kêu ngạo, tự tung tự tác bắt bớ, bỏ tù nhân dân vì chỉ vì khác ý với chính quyền. Lòng phẫn uất trong lòng dân sẽ chất cao mãi cho đến một ngày lòng dân không thể chịu đựng được nữa. Khi đến thời điểm chín muồi, chế độ sụp đổ chóng vánh mà không ai có thể ngờ tới. Rumani sụp đổ chỉ sau 1 tuần biến cố. Thật chẳng thể nói trước được điều gì với một chính quyền độc tài đang mải miết đàn áp đòi hỏi tiến bộ.

    Hôm nay chính quyền CS tuyên án rất nặng những người trong Hội Anh Em Dân chủ. Họ, chỉ đơn giản là một nhóm người thực hiện quyền tự do ngôn luận theo hiến định. Anh đã quy định trong hiến pháp, người ta thi hành, thì anh không thể bỏ tù người ta được. Anh phải tuyên dương người ta mới đúng chứ? Đằng này anh lại bỏ tù người ta còn nặng hơn án tù một thằng phá phá hoại ngân khố quốc gia đến cả tỉ đô. Anh tự xưng anh là "chính quyền nhân dân" thì anh không thể vu cho nhân dân là "lật đổ chính quyền nhân dân" được. Vậy là họ lật đổ họ à? Hay anh đã cướp chính quyền từ tay nhân dân rồi giờ anh vu ngược lại? Vậy thì anh đích thị là kẻ cướp. Lẽ ra kẻ đang phải đứng trước vành móng ngựa là anh chứ không phải họ. Người ta là nhân dân, theo lý họ mới chính là chủ sở hữu của chính quyền nhân dân chứ không phải anh. Hiểu chưa CS?

    Rõ ràng người CS đang là kẻ có tội với lịch sử mà lại ngồi ở ghế quán toà để xử nhân vô tội. Đấy sự nghịch đạo trong tòa án này. Những thằng những con mặt áo thụng tại phiên tòa đang chà đạp lên hiến pháp do chính chúng nó viết ra để mà buộc tội người tuân thủ. Những thằng nghững con này được nhân dân ghi vào sổ đen đợi ngày phán quyết.

    Bản án 66 năm tù cho 6 người trong vô tội nhóm Hội Anh Em Dân Chủ, trong đó LS Nguyễn Văn Đài là người bị nặng nhất 15 năm tù và 5 năm quản chế. Họ là những người sống đúng tinh thần Hiến Pháp, họ thực hiện quyền tự do ngôn luận theo Hiến định. Khi xem bản án được tuyên, thực sự tôi rất phẫn uất, và chắc chắn kẻ phẫn uất như tôi không ít. Không loại trừ những người đang cầm súng bảo vệ chế độ họ cũng phẫn uất trong câm lặng. Sự ngạo mạn chà đạp hiến pháp bỏ tù người vô tội hôm nay thì ngày mai, những kẻ này sẽ phải trả đủ. Khi lòng phẫn uất bị dồn nén quá lâu, đến khi nó bung ra trả thù thì không ai có thể kiểm soát nổi.

    Người CS họ vốn là sống không có hậu. Họ chỉ biết đàn áp, không sợ hậu quả, họ chỉ sợ quyền lợi bị đe doạ mà thôi. Mà càng sợ thì họ càng ác, cho nên khi hết thời thì cái kết cho họ bi thảm lắm, khó mà tránh khỏi số phận như Nicolae Ceaucescu.

    Fb Đỗ Ngà

  • VIỆT NAM CÓ KHỦNG BỐ KHÔNG ?

    Rất nhiều bạn thật sự ngây thơ tới u mê khi cho rằng VN rất yên bình và không có khủng bố .Các bạn cho rằng khủng bố là phải ném bom ,lao máy bay vào các tòa nhà cao ốc hay lấy súng giết người hàng loạt trong một ngôi trường nào đó như ở các nước phương tây ư ? Những kiểu khủng bố như ở phương tây chỉ là con số tép riu so với khủng bố ở VN mỗi ngày, mỗi giờ ???? 

    * Mỗi ngày VN có 315 người chết vì ung thư đó chính là khủng bố .

    * Mỗi ngày VN có 24 người chết vì tai nạn giao thông và hàng trăm người bị tàn phế suốt đời đó chính là khủng bố .

    * Mỗi ngày VN có 90 trẻ e < 5 tuổi chết muôn vàn kiểu đó chính là khủng bố .

    * Mỗi ngày VN có 400 trẻ e sơ sinh tử vong do nền y tế yếu kém đó chính là khủng bố .

    * Mỗi ngày bạn ra đường lo lắng bị chó vàng tút còi và cướp mất thùng sữa con ta đó chính là khủng bố .

    * Mỗi ngày bạn bất an khi ra chợ mua thực phẩm sao cho an toàn đó chính khủng bố . 

    * Người Dân cất lên tiếng nòi chống Trung cộng bị đàn áp đó chính là khủng bố .

    * Ngư Dân đánh bắt cá trên vùng lãnh hải của mình bị Trung cộng xua đuổi ,cướp tài sản thậm chí bắn giết đó chính là khủng bố .

    * Xả lũ đúng quy trình giết chết hàng trăm người vào mùa lũ đó chính là khủng bố .

    * Người thân bạn tới bệnh viện chưa kịp thanh toán viện phí bị trừ chối chữa bệnh đó chính là khủng bố . 

    * Nhà nước tới tịch thu ruộng vườn nhà cửa và đền với giá rẻ mạt đó chính là khủng bố . 

    * Hàng hóa trung cộng tràn ngập vào VN từ Lạng Sơn tới mũi Cà Mau bóp chết doanh nghiệp VN đó chính là khủng bố . 

    * Mỗi ngày có trăm tấn hóa học độc hại tràn vào VN đó chính là khủng bố . 

    * Mỗi ngày có hàng ngàn công ty xả thải làm ô nhiễm môi trường đó chính là khủng bố . 

    * Con bạn tới trường chưa đóng học phí bị cho nghỉ học đó chính là khủng bố . 

    * Xăng tăng ,điện tăng ,VAT tăng ,phí môi trường tăng vv...một cách ko minh bạch đó chính là khủng bố . 

    * Rừng nát ,biển chết ,tài nguyên cạn kiệt đó chính là khủng bố . 

    * Chạy việc phải chi từ 100- 300 tr đó chính là khủng bố .

    * Nay bắt con bạn học tiếng anh mai bắt con bạn học tiếng tàu ,biến con bạn làm chuột bạch cho họ làm thí nghiệm đó chính là khủng bố . 

    * 90 triệu Dân phải gồng ghánh nuôi 4 tr đảng viên ăn tàn phá hoại đó chính là khủng bố . 

    * Nhà nước đi vay nợ nước ngoài về chia chác cho nhau ,rồi đè thằng Dân ra bắt ghánh nợ công đó chính khủng bố . 

    * Tới công quyền bị hạch sách gây khó dễ đó chính là khủng bố .

    * Tới sách nhiễu, vòi vĩnh các tiểu thương doanh nghiệp kiếm bánh mì đó chính là khủng bố vv...

    Khủng bố ở phương tây nó chỉ là một hiện tượng tiêu cực tức thì và nhanh chóng được dập tắt và chế ngự .Còn kiểu khủng bố như ở ta nó giai dẳng và giết dần giết mòn bao nhiêu thế hệ và hệ lụy nó để lại là vô cùng đau đớn xót xa . Ko biết chúng ta phải mất bao nhiêu thời gian để mà xây dựng lại ,nhất là xây dựng lại nền giáo dục con người trong tương lai .

    VẬY CHÍNH AI ĐÃ TẠO RA NHỮNG KHỦNG BỐ TRÊN ,VÀ TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ AI ? PHẢN ĐỘNG HAY LÀ MẤY ÔNG CS ? 

    Fb  Thanh Toàn 

     

     

  • LÀM GÌ KHI KHÔNG THỂ ĐẤU TRANH ÔN HÒA CÔNG KHAI ?

    Lần lượt các bản án càng lúc càng vô lý, vô nhân bủa xuống Mẹ Nấm, Chị Trần Thị Nga, Anh Hoàng Bình, và đặc biệt 6 anh chị Đài - Đức - Tôn - Truyển - Hà - Trội; và lần lượt các đòn phép trấn áp của nhà cầm quyền CSVN đối với Hội Anh Em Dân Chủ, Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm, nhóm Giáo Chức Chu Văn An, nhóm vận động Văn Đoàn Độc Lập, nhóm nạn nhân Formosa, v.v. đã dẫn chúng ta đến một kết luận khó chối cãi: CÁCH ĐẤU TRANH ÔN HÒA VÀ CÔNG KHAI CHƯA ÁP DỤNG ĐƯỢC LÚC NÀY TẠI VN.

    Điều cần nói ngay, không phải phương thức Đấu Tranh Bất Bạo Động (ĐT/BBĐ) sai hay không dùng được tại VN. Nếu đào sâu vào kinh nghiệm đấu tranh tại các nước đã thoát ách độc tài, ta sẽ thấy điều kiện tối thiểu để đấu tranh ôn hòa và công khai là khi những kẻ cầm quyền còn bị ràng buộc thực sự bởi luật pháp quốc gia và còn bị sức ép trừng phạt đến mức kiệt quệ của quốc tế. 

    Hiện giờ giới cầm quyền CSVN không chỉ ngồi trên pháp luật mà còn dùng hệ thống tư pháp, bao gồm cả tòa án và nhà tù, làm công cụ riêng để khủng bố. Và trong tình hình quốc tế hiện nay, đặc biệt với thái độ của Hoa Kỳ đối với nhân quyền trên thế giới, giới lãnh đạo đảng CSVN không những chẳng còn gì để ngán sợ mà còn tận dụng tình hình để càn quét đối kháng.

    Vậy chúng ta phải làm gì vào lúc này?

    Một lần nữa, nếu học hỏi kinh nghiệm của các dân tộc đã đi qua giai đoạn bị trấn áp tương tự, ta có thể cô đọng vào 3 nguyên tắc sau đây:

    Nguyên tắc 1: KHÔNG NGƯNG HOẠT ĐỘNG, KHÔNG ĐỂ MÌNH XUỐNG TINH THẦN. Chúng ta có trách nhiệm, có món nợ tinh thần đối với các anh chị em đang ngồi tù. Phải tiếp tục hoạt động nhưng đổi cách làm cho phù hợp. Cùng lúc không quên bảo bọc gia đình các anh chị em trong tù.

    Nguyên tắc 2: Chuyển mọi hành động tuyển mộ, hỗ trợ, phát triển, kết nối TỪ CÔNG KHAI SANG KÍN ĐÁO để bảo toàn lực lượng và kéo dài hoạt động. 

    Nguyên tắc 3: HOÀ VÀO QUẦN CHÚNG, hoạt động với tỉ số 5% CÁC NHÀ HOẠT ĐỘNG + 95% DÂN CHÚNG BỨC XÚC. Tiếp tục tận dụng các cách đánh Bất Bạo Động bằng số đông.

    Áp dụng vào thực tế, 3 nguyên tắc trên trở thành các nỗ lực sau đây:
    1. Các nhà hoạt động tỏa vào những nơi dân chúng bức xúc nhiều và đang muốn hoặc đã tự đứng lên đòi quyền sống nhưng thiếu kinh nghiệm phản đối tập thể.
    2. Các nhà hoạt động có thể giúp đỡ phương tiện và cố vấn cho bà con về 
    • các cách liên lạc an toàn, 
    • kiến thức luật pháp để đối phó với cán bộ địa phương và gia tăng tự tin, 
    • cách chọn loại hành động ĐT/BBĐ nào hữu hiệu nhất, 
    • kế hoạch tiến thoái nhịp nhàng, và
    • cách quảng bá hình ảnh, chứng cớ khi bà con bị bạo quyền đàn áp. 
    3. Anh chị em hoạt động sẽ không nổi bật ra như những người cầm đầu nhưng hoà lẫn vào số đông dân chúng và làm việc sát cánh với nhóm bà con dám đứng mũi chịu sào.
    4. Giới hoạt động làm gạch nối kín đáo chia sẻ kinh nghiệm và phối hợp hỗ trợ nhau giữa các nhóm quần chúng đấu tranh. 
    5. Và quan tâm nhận diện, khuyến khích thêm số người dấn thân từ các nhóm quần chúng đấu tranh để gia tăng số nhà hoạt động.

    Chỉ khi nào các cuộc phản đối, đòi quyền sống của dân chúng nổi lên khắp nơi và những kẻ cầm quyền phải đối phó với quá nhiều đám cháy thì lúc đó sợi xích trấn áp đang trói chặt giới hoạt động dân chủ như hiện nay mới bị bỏ rơi hay đứt đoạn.

    18 tháng trước mặt nên là giai đoạn chúng ta cùng tạm để qua bên các mục tiêu đấu tranh đòi các quyền chính trị. Thay vào đó, hãy cùng tỏa ra, lan sâu vào những nơi đang có các cuộc nổi lên tự phát, tự nhiên để giúp bà con đòi quyền sống trước đã.

    FB Thach Vu

  • AI ĐÃ HUY ĐỘNG LỰC LƯỢNG PCCC TQ SANG VN?

     

    Ngày 04 Tháng 4, 2018 tờ báo điện tử Vietnamnet đi bản tin, Lực lượng PCCC của TP Đông Hưng, TQ sang hỗ trợ chữa cháy tại công ty TNHH Khoa học Kỹ thuật Texhong Ngân Long Quảng Ninh làm dư luận trong và ngoài nước sửng sờ, hốt hoảng.

    Được biết:

    "Chánh văn phòng UBND TP Móng Cái Hoàng Ngọc Anh chiều nay cho biết, do ngọn lửa phức tạp, nguy hiểm và lực lượng PCCC phía Việt Nam mỏng nên TP Móng Cái đã yêu cầu hỗ trợ từ phía TP Đông Hưng, Trung Quốc."

    "Tổng số phương tiện tỉnh Quảng Ninh huy động là 12 chữa cháy và 2 xe téc nước. Phía Đông Hưng (Trung Quốc) huy động 14 xe chữa cháy chuyên dụng hiện đại, trong đó 2 xe phun nước tầm cao, tầm xa và 2 robot phun nước tự động, điều khiển từ xa được đưa vào hiện trường vụ cháy."

    "Trưởng Ban khu kinh tế Hải Yên Nguyễn Mạnh Tuấn lý giải, việc nhờ lực lượng PCCC Trung Quốc là cần thiết, vì cự ly di chuyển tới hiện trường gần, phương tiện hỗ trợ hiện đại."

    "Chủ tịch UBND TP Móng Cái Vũ Văn Kinh cho rằng, tranh thủ được sự hỗ trợ từ phía Trung Quốc là phương án tối ưu tại thời điểm cháy, ngoài ra phía TP Móng Cái cũng nhờ trợ giúp từ phía TP Hạ Long và huyện Hải Hà tới khống chế ngọn lửa."

    Bản tin của Vietnamnet cho thấy các quan chức Quảng Ninh đồng quan điểm rằng sự trợ giúp của lực lượng PCCC của TQ là cần thiết vì lực lượng PCCC của VN yếu kém không đủ sức khống chế được đám cháy. Phía TQ về lượng và phẩm chất hơn xa VN. Tuy nhiên không nêu rõ ai đã cầu cứu, ai đã huy động lực lượng PCCC của TQ sang VN... Điều này có lẽ hẳn dư luận rất quan tâm.

    Đất nước với hơn 90 triệu dân mà không có được một lực lượng PCCC làm việc hiệu quả phải trông đợi vào cứu giúp của lực lượng PCCC của TQ thì các quan chức nói riêng giới lãnh đạo VN nói chung có hổ thẹn không?

    Hiện nay đối với TQ thì nền độc lập của VN như chỉ mành treo chuông. Chính sách xem TQ là bạn tốt, tạo điều kiện cho TQ làm được những việc trên lãnh thổ VN mà không nước nào có thể làm được. Điển hinh như phố Tàu khắp nơi cấm người Việt lai vãng, những kỹ nghệ lạc hậu gây ô nhiễm được TQ chuyển giao sang VN, người TQ vào VN không cần visa và còn nhiều việc nữa kể không hết.

    Đây là sự việc mất cảnh giác một cách nguy hiểm:
    Hôm nay huy động lực lượng cảnh sát TQ sang VN chữa cháy. 
    Mai kia có thể huy động quân đội TQ sang VN ổn định chính trị.
    Sau đó thì việc gì sẽ đến...?

    Ý kiến của một số Facebooker có tiếng:

    Bổn Đình Nguyễn:
    "Trung Quốc, Việt Nam là hai quốc gia riêng biệt, vậy ai có quyền HUY ĐỘNG lực lượng cảnh sát chữa cháy sang VN? Nhớ cách đây không lâu, khi TQ ngỏ lời muốn đưa lực lượng cứu trợ sang giúp Đài Loan trong vụ động đất, quốc gia này đã thẳng thừng từ chối. Nhà cầm quyền VN cần trả lời cho công dân rõ, ai đã HUY ĐỘNG lực lượng này?"

    Lê Anh Hung:
    "Một tiền lệ nguy hiểm!
    Lưu ý, Quảng Ninh là địa phương mà vấn nạn TQ ngày càng hoành hành. Người Tàu mới đây thậm chí còn được phép lái xe du lịch đến tận Hạ Long."

    Hình. Dàn xe chữu cháy cháy chuyên nghiệp của Lực lượng PCCC Trung Quốc

    Rangdong Soc 
    04.04. 2018 (21:40)

    Nguồn: FB Rangdong Soc

  • Án "bỏ túi" nên chấp nhận im lặng?

    Bạn FB : “Chả thay đổi được gì đâu ! Án đã được định đọan đâu vào đó cả rồi! Ngày mai chỉ là làm cảnh theo "đúng qui trình” mà thôi !”.

    Hồng Ly trả lời : “Chào bạn. Nếu đã quyết định lên tiếng đấu tranh cho chính nghĩa và cho những giá trị tiến bộ của nhân loại ở Việt Nam mà lại không biết được rằng án đã được chỉ đạo và đã được định đọat từ trước thì quả thật là ngây thơ. Tuy nhiên, sẽ còn đáng thương hơn cho những ai đến giờ này vẫn nghĩ rằng do án đã được chỉ đạo và đã được định đọat từ trước nên không cần phải làm gì và mọi cố gắng đấu tranh bên lề phiên tòa cũng sẽ là vô ích vì không làm thay đổi được kết quả của các bản án bỏ túi.

    Thứ nhất, đã là người mang tinh thần đấu tranh thực sự thì chỉ cần còn sống ngày nào, họ sẽ còn thấy trách nhiệm cần phải lên tiếng trước những điều sai trái và sẽ luôn tìm cách truyền đi thông điệp của mình mọi lúc, mọi nơi, trong mọi điều kiện có thể, kể cả khi đã vào tù ! 

    Thứ hai, trừ khi trong hiến pháp có ghi yêu nước, yêu tự do, yêu dân chủ là có tội còn nếu không thì chỉ có nhà nước độc tài toàn trị mới kết tội những người yêu nước. TỰ DO, DÂN CHỦ không phải là TỘI mà là QUYỀN và là LỐI THOÁT duy nhất của dân tộc ta trong lúc này trước khi quá muộn để có thể cứu vãn mọi thứ ! Chính vì thế, dù có bị bắt và sẽ bị kết án bởi tòa án độc tài thì các anh chị em của chúng ta vẫn VÔ TỘI. Họ xứng đáng để được chúng ta đồng hành và tiếp tục ủng hộ kể cả khi án đã được định ! Nếu chúng ta im lặng thì mặc nhiên chúng ta đã vô tình công nhận phiên tòa và tiếp tay cho nhà cầm quyền đưa ra những phán quyết bất công lên anh chị em của chúng ta ! 

    Thứ ba, các họat động diễn ra trước, sau và bên lề phiên tòa ngay cả khi phán quyết đã được đưa ra vẫn mang những ý nghĩa quan trọng không chỉ là những lời động viên, chia sẻ về mặt tinh thần dành cho gia đình, người thân của các anh chị em bị bắt mà còn phát đi những thông tin phản biện đúng đắn đến đồng bào trong và ngoài nước, đến bạn bè quốc tế giúp đối trọng lại những gì mà nhà cầm quyền hay tuyên truyền theo kiểu một chiều để lấp liếm đi những sai trái và nỗi sợ hãi của chính họ. 

    Cuối cùng, khi đã quyết định cất lên tiếng nói, các anh chị em của chúng ta và cả bản thân tôi cũng đã xác định tinh thần cho mình và cho người thân của mình về các kịch bản có thể xảy ra với những tình huống xấu nhất và luôn sẵn sàng đối diện với nó một cách bình thản. Nếu phải vào tù thì đó cũng chỉ là lúc mà ta bước vào một giai đọan khác trong con đường đấu tranh cho chính nghĩa chứ nhất định không phải là cánh cửa cuối cùng đóng lại với tất cả khát vọng và hoài bão tốt đẹp mà ta mong muốn gây dựng cho tương lai của dân tộc này ! 

    Còn nếu cứ muốn sống im lặng để được an phận và để sống hạnh phúc của riêng mình thì cái chết dành cho dân tộc này cũng sẽ đến "đúng qui trình" mà thôi ! Cảm ơn bạn ! ”

    FB Võ Hồng Ly