Tin, Bình luận

  • FBI đồng ý công bố tất cả tài liệu mật vụ ám sát John Kennedy

    Fbi dong y cong bo tat ca tai lieu mat vu am sat john kennedy hinh anh0

    Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) đã quyết định công bố tất cả tài liệu mật về vụ ám sát cố Tổng thống Mỹ John Kennedy

    Theo đó, Chính phủ Tổng thống Donald Trump ngày 26/10 đã quyết định công bố hơn 2.800 tài liệu mật về vụ ám sát Tổng thống John F. Kennedy, để người dân hiểu rõ từng ngóc ngách những sự kiện xung quanh một trong những vụ ám sát gây chấn động nhất trong lịch sử thế giới.

    Được biết, những tài liệu thuộc loại tuyệt mật hoặc những ghi chép đã được soạn thảo trước đây liên quan đến vụ ám sát Tổng thống Kennedy. Đa số các ghi chép liên quan đã được công bố từ cuối những năm 1990 và kể từ đó đến nay có thêm khoảng 11% tài liệu nữa được công bố.

    Việc công bố những tài liệu lớn đợt cuối cùng này diễn ra theo một điều luật năm 1992 của Mỹ yêu cầu chính phủ phải công khai tất cả những tài liệu còn lại liên quan thảm kịch năm 1963.

    Nhưng trước áp lực của Cơ quan Tình báo Trung ương (CIA) và Cục Điều tra Liên bang (FBI), Tổng thống Trump đã phải quyết định giữ lại hàng ngàn tài liệu khác để tránh những lo ngại về an ninh quốc gia.

    Những tài liệu còn lại phải chờ thêm 6 tháng đánh giá nữa của các cơ quan hữu trách trước khi có quyết định tiếp theo về việc công bố tiếp hay không. Sau khi đánh giá thêm lần chót đó, những tài liệu được chứng minh không cần phải giữ bí mật sẽ được công bố tiếp vào ngày 26/4/2018.

    Tuy nhiên, ngày 28/10 Tổng thống Mỹ Donald Trump đã quyết định cho công bố gần như tất cả các tài liệu về vụ ám sát cố Tổng thống John Kennedy, bất chấp FBI và Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) muốn giữ bí mật. 

    Hà Kim/ Công Lý (Theo Reuters)

  • Mỹ lo ngại khi máy bay ném bom Trung Quốc liên tục tập trận gần đảo Guam

    1055573147

    Máy bay của Trung Quốc sẵn sàng gây chiến với các nước

    Giới chức Mỹ đang cảm thấy lo ngại trước việc các máy bay ném bom của Trung Quốc đang liên tiếp tiến hành các bài diễn tập gần vùng lãnh thổ Guam.

    Một quan chức Mỹ vừa nói với trang Defense News rằng, các máy bay ném bom H-6K của Trung Quốc thường xuyên "diễn tập tấn công ngay gần vùng lãnh thổ Guam", trong khi đó nhiều máy bay khác cũng tiến sát đến vùng Hawaii.

    Theo Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ Joseph Dunford, chiến tranh với Triều Tiên (nếu có) là xung đột mà Mỹ có thể giành chiến thắng, tuy nhiên, kết quả của chiến tranh (nếu có) với Trung Quốc thì chưa chắc và Mỹ đang quan ngại những hoạt động của Trung Quốc trong khu vực.

    Trung Quốc hiện vẫn duy trì một thỏa thuận quốc phòng với Triều Tiên từ năm 1961, trong đó quy định 2 nước sẽ hỗ trợ lẫn nhau nếu nổ ra chiến tranh với một bên thứ 3. 

    “Nhìn vào các hành động của Trung Quốc, chúng tôi phải đảm bảo rằng, Mỹ có thể thực hiện các cam kết của mình đối với đồng minh ở Thái Bình Dương. Mỹ là một quốc gia Thái Bình Dương, sẽ duy trì hiện diện tại đây và sự phồn thịnh của chúng tôi phụ thuộc vào nơi này”, ông Dunford cho hay. 

    Không quân và hải quân Trung Quốc đã tiến một bước dài trong năm 2017. Không quân nước này đã biên chế tiêm kích thế hệ 5 J-20 vào cuối tháng 9, trong khi hải quân cũng biên chế chiếc tàu sân bay tự đóng đầu tiên. 

    Đặng Vũ (Theo Sputnik)/ANTĐ

  • Việt Nam giành giải Nhất ảnh môi trường quốc tế 2017

    H6a

    Bức ảnh giành giải nhất cuộc thi

    Bức ảnh “Đôi mắt đầy hy vọng của bé gái mưu sinh trên bãi rác” của tác giả Nguyễn Linh Vinh Quốc (Việt Nam) vừa giành giải Nhất cuộc thi ảnh quốc tế Nhiếp ảnh gia môi trường 2017 (EPOTY 2017). “Nhiếp ảnh gia môi trường” là cuộc thi dành cho các nhiếp ảnh gia chuyên và không chuyên trên khắp thế giới do Cơ quan CIWEM (Anh) - chuyên quản lý, phát triển nguồn tài nguyên nước và môi trường bền vững - tổ chức hàng năm. BTC cuộc thi EPOTY 2017 chấm giải ảnh dựa trên các tiêu chí mang tính đương đại, sáng tạo, bố cục đẹp, quan trọng là nội dung có sức ảnh hưởng nhằm truyền cảm hứng cho mọi người trên thế giới ngày càng quan tâm hơn đến các vấn đề về môi trường. Tác phẩm “Đôi mắt đầy hy vọng của bé gái mưu sinh trên bãi rác” của Nguyễn Linh Vinh Quốc (đến từ Pleiku, Gia Lai) được chụp tại một bãi rác ở TP Kon Tum, tỉnh Kon Tum cho thấy bé gái theo mẹ thu gom phế liệu để kiếm sống qua ngày. “Đôi mắt bé gái trong bức ảnh ẩn chứa đầy hy vọng cho một tương lai tốt đẹp hơn, một ngày nào đó bé sẽ thoát khỏi cuộc đời đau khổ và phiền muộn. Một hình ảnh rất mạnh mẽ và xứng đáng dành cho người đoạt giải”, Ashley Cooper, một thành viên BTC cho biết.

    BÌNH NGUYÊN/CAND

  • Mỗi người Việt đang gánh gấp 3 lần nợ công của 10 năm trước

    A nh chu p ma n hi nh 2017 09 15 lu c 21 46 19

    Theo Đồng hồ nợ công toàn cầu (The global debt clock) hôm qua 31.10, tổng số nợ công của VN đã vượt quá con số 94,854 tỉ USD.

    Tính trung bình, một người VN đang gánh khoản nợ công gần 24 triệu đồng (1.040 USD). Nếu so với 10 năm trước, nợ công mỗi người Việt đến nay đã tăng hơn gấp 3 lần (năm 2007 là 311 USD/người).

    Tuy nhiên, theo báo cáo Chính phủ gửi tới Quốc hội trước đó, nợ công năm 2017 của VN khoảng 3,13 triệu tỉ đồng, tương đương 62,6% GDP. Như vậy, bình quân mỗi người Việt theo báo cáo này đang gánh đến 33 triệu đồng tiền nợ công, tăng đến 4 triệu đồng so với năm ngoái. Thống kê cũng cho thấy, trong vòng 5 năm trở lại đây, nợ công VN tăng thêm khoảng 300.000 tỉ đồng/năm.

    Ng.Nga/Thanh Niên

  • ĐỪNG TÔN VINH CHÚNG TÔI NHƯ NHỮNG ANH HÙNG. Joshua Wong

    1509345711 8eea

    Joshua Wong

    Tôi vừa sinh nhật 21 tuổi hồi đầu tháng vì thế mà họ đã di chuyển tôi từ cơ quan bảo vệ trẻ vị thành niên sang nhà tù người lớn ở Hong Kong, nhà tù Tung Tau.

    Điều đó đã cho tôi 1 cơ hội tốt để nhìn lại cuộc đời mình trong súôt 10 tuần đằng sau song sắt.

    Công việc mỗi ngày diễn ra như nhau: tập thể dục tập thể, đào tạo nghề, dọn dẹp nhà tù và các lớp học. Đây quả là 1 lịch trình đau khổ và chán chường nhưng ít nhất đã dạy tôi 1 điều – nhà tù là nơi mà buộc con người ta phải tuân theo 1 cách mù quáng.

    Từ khi tôi mở mắt ra đến lúc đi ngủ vào buổi tối, mọi thứ nhỏ nhặt mà tôi phải làm được tạo ra để ngăn cản tinh thần tự do. Tôi không có bất cứ tự do nào cho dù chỉ 1 quyết định nhỏ nhoi nhất. Hơn nữa, tôi là 1 cỗ máy được yêu cầu thực hiện mệnh lệnh mà quản ngục đưa ra. Đây là mối quan hệ bất công cho đến tột độ.

    Cơ sở trại mà chế độ bỏ tù tôi là 1 nơi mà các quy định giày xéo tư duy độc lập. Cho dù vậy thì nó không thể đàn áp ý chí và sự gan lì của tôi. Tôi thường xuyên nhắc nhở mình rằng đừng tiêu tốn bất cứ khỏang thời gian nào. Tôi đọc báo chí hàng ngày để theo dõi tin tức - cả ở Hong Kong và quốc tế - vì thế mà tôi không mất dấu những gì đang diễn ra ở bên ngoài song sắt.

    Trong khi bị giam hãm, tôi đã có cơ hội hiếm có trò chuyện với các tù nhân khác, những người mà có lẽ tôi chưa bao giờ gặp. Tôi đã gặp nhiều thanh niên tử tế đã chia sẻ với tôi về những câu chuyện tại sao họ đã gặp rủi ro mà khiến họ phải ngồi tù. Điều đó giúp tôi thông cảm hơn với những người đang sống dưới đáy XH mà họ thường xuyên bị hiểu lầm, thậm chí hòan tòan bị lãng quên.

    Tôi muốn thực hiện phần của mình để bảo đảm sự đối xử nhân đạo hơn với tất cả chúng tôi. Đề nghị quy định cắt tóc thoải mái hơn, tuy nhiên tôi đã bị cảnh cáo là không ‘’kích động bất tuân’’.

    Có 1 đọan trong cuốn sách của người La Mã nói về tai họa ‘’chúng ta hoan hỷ với đau khổ của chúng ta, biết rằng sự khổ đau tạo ra tính nhẫn nại; và tính nhẫn nại tạo nên tính cách, và tính cách tạo nên hy vọng’’. Tôi cảm nhận rằng việc bị giam hãm vẫn có thể trở thành 1 chương ý nghĩa trong cuộc đời mình. Nhưng điều đó chỉ xảy ra khi tôi có khả năng vượt qua những điều kiện khắc nghịêt đó và luôn ý thức về thái độ bất công đối với các bạn tù của mình, trong khi cũng phải duy trì tư duy phê phán của chính mình vì thế mà hy vọng cho tự do sẽ không mờ nhạt dần đi. 

    Từ phong trào chống chương trình giáo dục quốc gia và đạo đức năm 2011 đến phong trào dù vàng chiếm đóng đường phố 79 ngày đêm đến cuộc bầu cử của người bạn của tôi nhà hoạt động Nathan Law vào năm ngoái, tôi đã trải qua 6 năm xuyên suốt trên mặt trận dân chủ giới trẻ Hong Kong. Tôi kỳ vọng có nhiều thời gian nghỉ ngơi trong năm thứ 7 trong tù, tước bỏ những trách nhiệm hàng ngày của mình. 

    Nếu năm nay là năm ‘’sabbath’’ của tôi, tôi sẽ tận dụng thời gian này rút lui 1chút, trau dồi về mặt tinh thần thay vì thực hiện những cuộc biểu tình. Tôi sẽ nhìn lại chặng đường đã qua, những gì được những gì mất trên con đường dân chủ này, đọc sách nhiều hơn về cách thoát khỏi chế độ độc tài, tôi sẽ tiếp tục viết lách để khích lệ bản thân. Có những giai đoạn khó khăn trong cuộc đời, nhưng không có gì có thể ngăn cản chúng ta.

    Họ buộc tội tôi vì vai trò của mình trong phong trào dù vàng. Vì thế, tự nhiên thôi, tôi đã chiêm nghiệm những ngày tháng mà tôi đã tham gia chiếm đóng trên đường phố Hong Kong. Nhiều người dân Hong Kong và các nhà quan sát quốc tế đã cho rằng cuộc chiếm đóng lịch sử đó là sự can đảm của các lãnh đạo sinh viên và tôi. Nhưng tôi nghĩ rằng những cuộc biểu tình chiếm đóng trên đường phố không phải được bắt đầu vào năm 2014 mà đó là giai đoạn mục sư Martin Lee và cộng sự của ông đã bắt đầu vận động cho dân chủ. Những cây dù vàng bung nở đẹp đẽ đó được xây dựng trên những gì mà xã hội dân sự sôi nổi Hong Kong đã đạt được trong súôt 3 thập kỷ dài.
    Chính xác từ bây giờ, thế hệ chúng tôi chỉ còn 3 thập kỷ dài phía trước, trước khi 2047, khi ‘’1 quốc gia 2 hệ thống’’ của Hong Kong (được cho là bảo đảm cho chúng tôi được tự trị trong vòng 50 năm khỏi sự cai trị của Bắc Kinh) chấm dứt. Giữa hiện tại và tương lai, hy vọng của tôi là 1 cuộc biểu tình quy mô lớn hơn sẽ diễn ra ở Hong Kong đòi quyền tự trị. Chúng tôi có lẽ nên tự hỏi mình có hay không chúng tôi có ngay lòng nhiệt tình lúc này để tạo ra những làn sóng nhỏ trong đại dương vô định này. Thay vào đó, chúng tôi nên hỏi có hay không chúng tôi có đủ kiên nhẫn để tập trung sức mạnh và dự trữ tiền bạc của chúng tôi mặc dù những quả đấm sắt liên tục của Tập Cận Bình được bung ra.

    Tôi thừa nhận rằng hiện nay chúng tôi vẫn chưa có đủ cán cân sức mạnh để đạt được bất cứ sự thỏa hiệp nào từ Bắc Kinh. Nhưng tôi tin vào sự hút của lý tưởng hoạt động của chúng tôi. Từ lúc vào tù, tôi hân hạnh nhận được 777 trang phản hồi từ những người ủng hộ chúng tôi - thậm chí bao gồm cả những người từng ủng hộ TQ chống lại tôi trước đây. Tôi thực sự được thuyết phục rằng sống với những giá trị mà chúng ta theo đuổi, chúng ta có thể trở thành những nguồn động viên tinh thần cho những người khác, cũng như chúng tôi cũng từng được khuyến khích về mặt đạo đức từ những người đi trước.
    Tuần trước, Nathan và tôi được chấp thuận bảolãnh trong khi đơn kháng cáo của chúng tôi đang được xem xét. Hơi thở tự do đầu tiên, giây phút nhìn thấy bạn bè và gia đình 1 lần nữa và sự hội ngộ của tôi với điện thoại di động đã nhắc nhở tôi rằng những sự tự do cơ bản mà tôi luôn chiến đấu để giành lấy thật sự quan trọng biết bao. Khả năng cao là tôi sẽ phải quay lại nhà tù từ khi tôi đã bị tố cáo cho những tội trạng khác liân quan đến phong trào dù vàng. Nhưng sự tự do tạm thời mà tôi có bây giờ nó được coi như là sự nhắc nhở chính mình ‘không từ bỏ trận chiến cho sự tự do lớn hơn nữa và lâu bền hơn nữa’’ 
    Dịch từ the Guardian

    Theo Phong trào dù vàng- Hồng Kông

  • Chỉ 1 tháng nữa, người Việt được vào chơi casino

    20171101090059 casino

    Từ 1/12/2017, người Việt Nam có “nhân thân tốt”, chứng minh được có thu nhập thường xuyên từ 10 triệu đồng/tháng trở lên sẽ được chơi casino - theo Thông tư 102/2017/TT-BTC hướng dẫn một số điều quy định tại Nghị định số 03/2017 của Chính phủ về kinh doanh casino, Bộ Tài chính vừa ban hành.

    Cụ thể, người muốn chơi casino cần có hồ sơ chứng minh có đủ năng lực tài chính, gồm các chứng từ chứng minh có thu nhập chịu thuế từ bậc 3 trở lên theo quy định tại Luật thuế thu nhập cá nhân; bản sao có chứng thực tờ khai thuế thu nhập cá nhân đã được cơ quan thuế quyết toán hoặc bản xác nhận việc thực hiện nghĩa vụ thuế của cơ quan thuế chứng minh người chơi có thu nhập chịu thuế từ bậc 3 trở lên theo quy định tại Luật thuế thu nhập cá nhân trong vòng 1 năm trước khi vào chơi casino.

    Các chứng từ chứng minh có thu nhập thường xuyên từ 10 triệu đồng/tháng trở lên là bản sao có chứng thực xác nhận thu nhập hàng tháng, bảng lương hàng tháng hoặc quyết định trả lương của cơ quan nơi người chơi đang công tác xác nhận trong 3 tháng gần nhất kể từ ngày vào chơi casino; hoặc bản sao chứng thực các nguồn thu nhập khác như hợp đồng thuê nhà, thuê tài sản còn hiệu lực; bản sao có chứng thực sổ tiết kiệm ngân hàng, sao kê tài khoản tiền gửi ngân hàng của người chơi có thời hạn từ 1 năm trở lên và có phát sinh lãi hàng tháng từ 10 triệu đồng trở lên.

    Trong trường hợp từng hồ sơ riêng lẻ không chứng minh được thu nhập có thể đạt mức 10 triệu đồng/tháng thì người chơi có thể xuất trình đồng thời nhiều hồ sơ để chứng minh có thu nhập đó.

    Nghị định 03/2017/NĐ-CP về kinh doanh casino được Chính phủ ban hành đầu năm 2017. Nghị định này quy định về việc kinh doanh, quản lý hoạt động kinh doanh và xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động kinh doanh casino trên lãnh thổ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

    Nghị định thí điểm cho người Việt Nam chơi casino. Cụ thể, người Việt được chơi casino tại các địa điểm đáp ứng các quy định tại Nghị định này và được cơ quan có thẩm quyền cho phép.

    Chẳng hạn, người Việt Nam được phép vào chơi casino phải là người đủ 21 tuổi trở lên và có đầy đủ năng lực hành vi dân sự theo quy định của pháp luật Việt Nam.

    Có đủ năng lực về tài chính để tham gia trò chơi tại điểm kinh doanh casino. Người chơi phải chứng minh được có thu nhập thường xuyên từ 10 triệu đồng/tháng trở lên hoặc thuộc diện chịu thuế từ bậc 3 trở lên theo quy định tại Luật thuế thu nhập cá nhân. Bộ Tài chính hướng dẫn cụ thể hồ sơ chứng minh người chơi có đủ năng lực tài chính.

    Phải mua vé tham gia chơi tại Điểm kinh doanh casino. Mức vé là 1 triệu đồng/24 giờ liên tục/người hoặc 25 triệu đồng/tháng/người.

    Không thuộc đối tượng bị người thân có đầy đủ năng lực hành vi dân sự trong gia đình là bố, bố nuôi, mẹ, mẹ nuôi, vợ, chồng, con ruột hoặc bản thân có đơn đề nghị DN kinh doanh casino không cho phép chơi tại Điểm kinh doanh casino…

    Người không được vào chơi casino là người đã bị khởi tố hình sự mà các cơ quan tố tụng của Việt Nam hoặc nước ngoài đang tiến hành điều tra, truy tố, xét xử.

    Người có tiền án về các tội xâm phạm an ninh quốc gia hoặc các tội khác do lỗi cố ý bị kết án từ 3 năm tù trở lên chưa được xóa án tích.

    Người đang trong thời gian được tạm hoãn chấp hành hình phạt tù.

    L.Bằng/Vietnamnet

  • Không thể nạo vét 439.000 m3 bùn thải rồi lại đổ xuống biển

    Img2023 1509507763303

    Tàu thuyền ở cảng Quy Nhơn

    Ông Hoàng Đình Yên, Tổng thư ký Hội Nghề cá Việt Nam cho rằng không nên nạo vét bùn thải rồi lại đổ xuống biển theo đề xuất của Cục Hàng hải Việt Nam trong việc nhận chìm 439.000 m3 chất thải nạo vét duy tu luồng hàng hải xuống biển Quy Nhơn, tỉnh Bình Định.

    Sáng 1-11, trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động về đề xuất của Cục Hàng hải Việt Nam trong việc nhận chìm 439.000 m3 chất thải nạo vét duy tu luồng hàng hải xuống biển Quy Nhơn, ông Hoàng Đình Yên, Tổng thư ký Hội Nghề cá Việt Nam, cho biết việc khai thông luồng lạch để cho tàu ra vào là vấn đề rất cần thiết để phát triển kinh tế địa phương. Tuy nhiên, sau khi lấy bùn thải và đổ ở đâu thì cần phải có địa điểm hợp lý. Vấn đề quan trọng là phải tìm vị trí thuận lợi để đổ, làm sao cho không ảnh hưởng đến môi trường tại vị trí vùng biển ở đó.

    "Chúng tôi sẽ làm việc với địa phương để xem cách họ đổ bùn thải ra biển như thế nào rồi sẽ có ý kiến chính thức về việc này. Tuy nhiên, theo quan điểm của tôi, nếu khai thông luồng lạch vùng biển chỗ này mà mang đến lấp vùng biển chỗ kia thì không nên!", ông Yên nhấn mạnh.

    Tương tự, nhiều người dân TP Quy Nhơn cho rằng địa điểm đổ bùn thải ngoài phao số 0 (cách cửa biển Quy Nhơn 2,5 km) theo đề xuất của Cục Hàng hải Việt Nam là quá gần, dễ ảnh hưởng đến môi trường biển và du lịch biển. "Tỉnh Bình Định nói chung và TP Quy Nhơn nói riêng đang trên đà phát triển du lịch biển đảo. Khoảng 3 năm gần đây, nhiều vùng biển ở Bình Định đã thu hút rất nhiều khách du lịch bởi những bãi cát vàng còn hoang sơ, nước biển trong xanh. Bởi vậy, nếu nhận chìm bùn thải ở khu vực gần bờ sẽ làm cho nước ở vùng biển Quy Nhơn đục, ảnh hưởng đến môi trường và ngành nghề du lịch địa phương" – ông Nguyễn Văn Thọ (ngụ phường Trần Hưng Đạo, TP Quy Nhơn) nói.

     Trong khi đó, nhiều ý kiến cho rằng, tại địa phương vẫn còn một số khu vực có thể đổ được bùn thải như khu đô thị Bắc Hà Thanh (phường Đống Đa, TP Quy Nhơn) hoặc các vùng biển khác ít gây ô nhiễm môi trường. "Việc đổ bùn thải tại khu vực ngoài phao số 0 chưa phải là tối ưu nhất. Tôi nghĩ, chính quyền tỉnh Bình Định cần sáng suốt đề làm sao được khơi thông luồng lạch và làm sao để bảo vệ được môi trường biển" - một kỹ sư xây dựng ở TP Quy Nhơn góp ý.

    Trước đó, Cục Hàng hải Việt Nam có văn bản đề nghị UBND tỉnh Bình Định cấp phép nhận chìm 439.000 m3 chất thải nạo vét duy tu luồng hàng hải Quy Nhơn. Theo đó, Cục Hàng hải Việt Nam đề xuất tọa độ vị trí nhận chìm là ngoài phao số 0; chất thải gồm đất bùn, cát. Mục đích chính của việc nạo vét lớp trầm tích trong bùn để nhận chìm là khơi thông luồng chảy, bảo đảm việc ra vào cảng Quy Nhơn.

    Sau khi nhận được đề xuất này, UBND tỉnh Bình Định đã có văn bản giao Sở TN-MT Bình Định phối hợp Cục Hàng hải Việt Nam chỉ đạo đơn vị tư vấn khẩn trương hoàn chỉnh các hồ sơ để kiểm tra, thẩm định, trình cấp thẩm quyền xem xét cấp phép việc nhận chìm 439.000 m3 chất thải nạo vét duy tu luồng hàng hải Quy Nhơn.

    Ông Đặng Trung Thành, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Bình Định, cho rằng dự án nhận chìm 439.000 m3 chất thải nạo vét duy tu luồng hàng hải xuống biển Quy Nhơn đã được Bộ Giao thông vận tải phê duyệt đánh giá tác động môi trường. "Sở TN-MT đang xem xét để trình UBND tỉnh Bình Định cho phép việc nhấn chìm 439.000 m3 chất thải nạo vét trên. Vấn đề là làm sao vừa thực hiện được nhiệm vụ nạo vét luồng lạch để tàu ra vào cảng phục vụ cho mục tiêu phát triển kinh tế, vừa để không ảnh hưởng đến vấn đề môi trường, cuộc sống người dân và phát triển du lịch" - ông Thành nói

    Liên quan đến vấn đề này, ông Trần Châu, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Bình Định, cho biết thực chất đây không phải là chất bùn thải mà là bùn, cát trên vùng cửa biển bồi lấp, gây khó khăn cho tàu thuyền ra vào cảng Quy Nhơn. Tuy nhiên, khối lượng bùn, cát nạo vét khơi thông cửa biển phải đưa ra xa để tránh ảnh hưởng vùng biển của Bình Định.

     

    Anh Tú/NLĐ

  • Sinh viên Lê Minh Sơn: lịch sử sẽ xoá tội cho tôi

    22861553 10157003473965620 3143985377380811194 o

    Lê Minh Sơn

    “Các ông có thể dùng toà án nhân dân để kết tội tôi nhưng các ông sẽ bị xét xử lại bởi toà án lương tâm,ngày hôm nay các ông kết tội tôi nhưng lịch sử sẽ xoá tội cho tôi.”

    NHỮNG LỜI TÂM HUYẾT CỦA SV LÊ MINH SƠN

    Tôi sinh ra tại mảnh đất Miền trung khô cằn và chịu nhiều thiên tai từ thiên nhiên nhưng tôi được lớn lên bằng tình thương của bố mẹ,sự quan tâm chỉ bảo từ bạn bè,hàng xóm và cộng đồng nơi tôi sinh sống.

    Tôi được dạy phải có bổn phận góp phần mình vào xây dựng quê hương đất nước ngày càng tốt đẹp hơn,tôi cũng được dạy rằng phải lên án những gì có hại cho chính bản thân và những người trong đất nước này.

    Càng lớn lên tôi có cơ hội đi nhiều nơi trên đất nước và tôi nhận ra rằng là một người công dân tôi không thể khoanh tay đứng nhìn khi những ngư dân đang làm ăn phát đạt bị trắng tay chỉ vì thảm hoạ Formosa,những vùng bản phía Đông Bắc hoàn toàn không điện,không nước sạch,không đường,không trường…trong khi xã hội đang phát triển từng ngày,những người dân quê tôi sau một trận bão lụt gần như trắng tay và hầu như bị cô lập hoàn toàn họ cần lương thực để duy trì sự sống,những đứa bé ở Tây Nguyên hằng ngày vẫn nhịn đói từ sáng vượt qua núi đồi để tới lớp,những thanh niên quê tôi đang dần sa vào tệ nạn xã hội, những số phận mang trên mình khuyết tật từ lúc mới sinh ra họ cần được quan tâm chăm sóc,những thai nhi bị tước quyền được sống chỉ vì đủ mọi lý do của những con người ác độc…..

    Đó là những trải nghiệm của tôi trong những thời gian đã qua, tôi ước rằng mình có khả năng để đủ sức giúp đỡ hết những gì tôi đang suy nghĩ,nhưng tôi biết rằng bản thân mình còn hạn chế về năng lực,tài năng…Những người bạn thường nói tôi rằng: “Tao biết những việc mày làm nhưng bây giờ mày chưa có gì làm sao để thực hiện được điều đó,thôi thì cố gắng học cho giỏi rồi kiếm đứa nào lập gia đình tận hưởng cuộc sống hiện tại…” nhưng mấy ai ở đời bằng lòng với những gì mình đạt được,họ chạy theo đồng tiền,danh vọng và địa vị mà chính họ không hề hay biết. Nhưng đó chỉ là sự nguỵ biện để chúng ta trốn tránh bổn phận của một người công dân trong đất nước này.

    Tôi biết được rằng con đường tôi chọn sẽ đầy gian nan và thử thách,nhưng so với những mất mát mà đồng bào của tôi đang phải chịu đựng thì nó chẳng đáng là gì. Tôi muốn góp phần nhỏ bé của mình để giúp những hoàn cảnh tôi nêu ở trên. Để làm điều được đó tôi không cần sự thương hại của bất kì ai mà chính là bản thân mỗi người dừng ngay việc với vô cảm với tổ quốc,vô cảm với đồng bào mình để cất tiếng nói cho những gì đang bất công xảy ra trên đất nước này.

    “Các ông có thể dùng toà án nhân dân để kết tội tôi nhưng các ông sẽ bị xét xử lại bởi toà án lương tâm,ngày hôm nay các ông kết tội tôi nhưng lịch sử sẽ xoá tội cho tôi.”

    Sài Gòn ,28/10/2017
    Lê Minh Sơn

    Theo Hội Sinh Viên Nhân Quyền

  • Xã hội và vai tra lãnh đạo của Đảng CSVN

    Đảng cộng sản Việt nam đi theo học thuyết hoang đường “chủ nghĩa xã hội khoa học” của Marx.

    Theo những gì đảng cộng sản rêu rao, thì chế độ xã hội chủ nghĩa là chế độ công hữu về tư liệu sản xuất, mục đích là để chống bóc lột và đạt được công bằng xã hội, cũng như để xây dựng một hình thái kinh tế “khoa học và ưu việt bậc nhất”, và với lý do này đảng cộng sản VN đã tiến hành những đợt cải tạo tư sản đẩm máu để tịch thu tài sản và tư liệu sản xuất của giới tư bản non trẻ tại VN.

    Cũng với lý do đó họ tiến hành hợp tác hóa nông nghiệp và thực hiện cuộc “Cải cách ruộng đất long trời lỡ đất” ở miền Bắc VN vào những năm 50 của thế kỷ trước, dẫn đến hàng trăm ngàn cái chết thương tâm, hàng trăm ngàn người khác bị bỏ tù và đấu tố, Chúng ta  hoàn toàn có thể coi đây là tội ác động chống nhân loại.

    Về phía đảng cộng sản VN họ lấy lý do để tiến hành xây dựng chủ nghĩa xã hội và thực hiện mô hình kinh tế- xã hội xã hội chủ nghĩa, hầu mang lại sự công bằng cho giai cấp vô sản và sự tiến bộ cho dân tộc để biện minh cho sự độc quyền lãnh đạo và sự tàn bạo của những chính sách đó.

    Trong cái mô hình xã hội chủ nghĩa đó, họ chủ trương quốc hữu hóa tư liệu sản xuất để chấm dứt tình trạng bóc lột của giai cấp hữu sản, và nhà nước toàn quyền quản lý tư liệu sản xuất, trong đó có đất đai, tài nguyên hầu mang lại phúc lợi cho toàn dân và thực hiện công bằng xã hội.(?).

    Với chiêu bài mị dân rằng trong chế độ xã hội chủ nghĩa người dân sẽ được bao cấp hoàn toàn trong giáo dục, ý tế và an sinh khác, có nghĩa là người dân được hưởng chế độ giáo dục không mất tiền, chữa bệnh không mất tiền, nhà ở không mất tiền, không ai bị đói, bị bỏ rơi và không ai thất nghiệp.

    Nói vắn tắt, với lý do để mang lại phúc lợi toàn diện cho người dân nên đảng cộng sản giành quyền độc tôn lãnh đạo đất nước, và họ cho rằng chỉ có đảng cộng sản mới trung thành với mục tiêu và lý tưởng này và chỉ có họ mới có khả năng thực hiện mục tiêu, lý tưởng vỹ đại đó.

    Ngày hôm nay thực tế cho thấy mô hình “xã hội chủ nghĩa” là hoang tưởng, và đảng cộng sản đã hoàn toàn thất bại trong mục tiêu quan trọng và mang tính nguyên tắc đó là họ đang từ bỏ nền kinh tế tập quyền bao cấp và xóa bỏ hệ thống kinh tế nhà nước bằng cách từng bước cổ phần hóa nền kinh tế quốc gia để hội nhập các định chế kinh tế toàn cầu như WTO, hay TPP.v..v.

    Về xã hội họ chủ trương và tiến hành cái gọi là “Xã hội hóa”, có nghĩa là họ đã rút lui khỏi vai trò điều tiết, lãnh đạo xã hội, họ đã “chạy làng” khi không thực hiện bao cấp cho người dân về mọi mặt như giáo dục, y tế, xây dựng hạ tầng cơ sở như đã hứa và như mục tiêu để biện minh cho sự lãnh đạo tuyệt đối, trong khi họ vẫn là người độc quyền thu thuế và thu thuế rất nặng và là người độc quyền quản lý sử dụng tài nguyên quốc gia.

    Họ là người lãnh đạo, nhưng không chịu trách nhiệm về xã hội, về đời sống của người dân.

    Cái gọi là “xã hội hóa” thực chất là gì?

    Xã hội hóa Y tế: Người dân phải mua Bảo hiểm Y tế, nhưng không được quyền chọn lựa nơi khám chữa bệnh, những ai không có Bảo hiểm Y tế thì phải bỏ tiền túi ra trả tiền bệnh viện, tiền thuốc.

    Dù có Bảo hiểm Y tế, một khi bị bệnh muốn được chuyển lên tuyến trên để chữa thì phải có tiền lo lót, khi được chuyển lên tuyến trên rồi cũng phải bỏ tiền lo lót cho y, bác sĩ nếu muốn được khám chữa chu đáo.

    Những loại thuốc đặc trị đắt tiền thì phải mua, như thuốc chữa bệnh ung thư chẳng hạn.

    Xã hội hóa Giáo dục:

    Từ Mầm Non đến Đại học người dân phải đóng học phí và những loại phí không chính thức khác, như phí bôi trơn. Những loại phí này làm kiệt sức người dân.

    Học sinh phải học thêm như một hình thức mua điểm, mua sự bình yên cho con cháu của họ nếu không muốn bị trù dập.

    Xã hội hóa xây dựng hạ tầng giao thông:

    Xây dựng hạ tầng giao thông để phục vụ xã hội là trách nhiệm của nhà cầm quyền khi đứng ra thu thuế, đảng cộng sản VN thu thuế rất cao, bán tài nguyên quốc gia như dầu mỏ, khí đốt, than đá, titan..v..v.., thu về một nguồn ngoại tệ lên đến vài chục tỷ usd. Nhưng họ không muốn làm gì cả, họ chỉ dùng tiền thuế của dân và tiền bán tài nguyên quốc gia để nuôi dưỡng bộ máy đàn áp và để tham nhũng.

    Họ bắt tay với các ông trùm tư bản đỏ trong gia tộc của họ để xây dựng hạ tầng giao thông như các dự án BOT và BT.

    Các dự án BOT thì người dân phải bỏ tiền túi ra để trả dần dần qua hàng chục năm với mức phí “trên trời”, còn các dự án BT thì nhà cầm quyền trao đổi đất để lấy dự án.

    Cả hai hình thức này đều chỉ phục vụ cho quyền lợi của các nhóm lợi ích trong thân tộc đảng cầm quyền..

    Còn cái mà người dân nhận được là những công trình thiếu phẩm chất, chóng hư hỏng và giá đắt nhất hành tinh!

    Tóm lại ngày hôm nay đảng cộng sản VN đã hoàn toàn thất bại trong mục tiêu xây dựng chủ nghĩa xã hội, cái mà họ đang theo đuổi là chủ nghĩa tư bản rừng rú khi tư liệu sản xuất rơi vào tay các ông trùm tư bản đỏ, nền kinh tế tập trung bao cấp đã bị thay thế bằng nền kinh tế thị trường chụp giật.

    Mục tiêu công bằng xã hội cũng bị xóa sổ bằng cái gọi là “xã hội hóa”, khi người dân tự trang trải cho tất cả nhu cầu của mình từ giáo dục, y tế và xây dựng hạ tầng.

    Điều này đồng nghĩa với vai trò lãnh đạo xã hội của đảng cộng sản không còn nữa, mục tiêu và lý tưởng của đảng cộng sản đã lỗi thời và họ đã tự phủ nhận và tự rút lui khỏi những mục tiêu đó.

    Vậy còn lý do gì để biện minh cho sự độc tôn quyền lực của đảng cộng sản ở VN khi họ đã đánh mất vai trò và mục tiêu, lý tưởng của mình?.

    Đảng cộng sản VN đi từ vô sản cực đoan đến tư bản bóc lột.

    Từ xã hội bao cấp nghèo đói đến xã hội cạnh tranh rừng rú.

    Đảng cộng sản ngày hôm nay chỉ là tập hợp của một thế lực chính trị lỗi thời, bất lực, tham nhũng và tàn bạo.

    Họ đã trở thành gánh nặng cho dân tộc, là cản lực cho đất nước phát triển vì họ không có mục tiêu để xây dựng đất nước. Họ hoàn toàn trống rỗng và mất định hướng.

    Chính đảng cộng sản và ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng biết điều này khi nói rằng phải mất hàng trăm năm nữa cũng chưa thấy xã hội chủ nghĩa.

    Đảng cộng sản VN ngày hôm nay không thể biện minh cho sự tồn tại của mình chứ đừng nói gì đến sự lãnh đạo toàn diện.

    Buôn Hô ngày 27/10/2017.

    Huỳnh Ngọc Tuấn.

  • Đề nghị đổi giờ làm việc bắt đầu từ 8h30

    22813979 1508856215900464 1875939851717612452 n

    Đổi giờ làm việc có phải là giải pháp trong xã hội Việt Nam hiện nay?

    Trong phiên thảo luận về kinh tế - xã hội, đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Cảnh đề nghị giờ làm việc bắt đầu từ 8h30 để tránh gây ùn tắc giao thông, tiết kiệm năng lượng.

    Sáng 31/10, Quốc hội thảo luận ở hội trường về tình hình kinh tế-xã hội và ngân sách nhà nước; kế hoạch tài chính giai đoạn 2018-2020. Nội dung này sẽ kéo dài đến hết sáng 2/11.

    Đại biểu Nguyễn Văn Cảnh (Bình Định) đề nghị Chính phủ thay đổi giờ làm việc để đạt mục tiêu tăng năng suất lao động, giảm ùn tắc giao thông, tiết kiệm năng lượng, đảm bảo hạnh phúc gia đình. 

    Cụ thể, đại biểu Cảnh đưa giải pháp thay đổi khung giờ làm việc, buổi sáng bắt đầu từ 8h30 và kết thúc vào lúc 17h đối với khối dịch vụ công, các đơn vị giáo dục công lập. Trong đó giờ nghỉ trưa kéo dài 1 giờ.

    "Nếu giờ làm việc bắt đầu vào 8h30, sẽ tránh ùn tắc giao thông và không phải bố trí làm việc lệch giờ. Mọi người trong gia đình có thời gian để đi học, đi làm cùng lúc mà không gây ùn tắc, tiết kiệm thời gian và chi phí, hiệu quả của phương tiện giao thông công cộng tăng lên", đại biểu đoàn Bình Định phân tích. 

    Theo đại biểu Nguyễn Văn Cảnh, việc lùi giờ làm việc buổi sáng tới 8h30 cũng giúp gia đình có thêm thời gian lo cho con cái ăn uống đầy đủ, có thời gian quan tâm tới tình hình học tập của con ở trường. "Vì vậy sẽ không còn hình ảnh trẻ phải thức dậy sớm, vừa đi học vừa ngủ gật. Hoặc một tay cầm hộp sữa, một tay cầm bánh mì trên đường tới trường", đại biểu Cảnh nói. 

    Phân tích việc nghỉ trưa ngắn 20-30 phút, đại biểu đoàn Bình Định cho rằng việc nghỉ trưa ngắn giúp người lao động hồi phục năng lượng, hồi phục trí nhớ. Trong khi đó nếu ngủ trưa dài sẽ tăng nguy cơ các bệnh tim mạch, bệnh phổi, gây mệt mỏi cho cơ thể khiến hiệu quả làm việc sút giảm. 

    Ông Cảnh cũng cho rằng nếu giờ làm việc bắt đầu từ 8h30, người lao động có thời gian giải quyết công việc cá nhân, giao lưu xã hội vì vậy thời gian làm việc ở cơ quan được nghiêm túc hơn. Ngoài ra, năng lượng chiếu sáng cũng được tiết kiệm khi làm việc muộn hơn thay vì bắt đầu từ 7-7h30 sáng. 

    Đại biểu Nguyễn Sỹ Cương, Phó chủ nhiệm Uỷ ban Đối ngoại, vừa phát biểu về nạn buôn lậu vừa  giơ cao bao đựng những gói thuốc lá lậu mà ông mua ở An Giang trên diễn đàn Quốc hội. 

    Theo đại biểu Cương, qua quá trình thực tế các tỉnh phía Nam, ông đã chứng kiến tại khu vực ngã ba thị trấn Châu Đốc (An Giang) xe máy chở thuốc lá lậu đi thành từng nhóm, chạy với tốc độ kinh hoàng. Trong 3 ngày đi thực tế tại đây, ông Cương không hề thấy bóng dáng của lực lượng chống buôn lậu tại điểm nóng  này.

    “Tôi không phủ nhận nỗ lực và những kết quả đã đạt được của các cơ quan chức năng trong lĩnh vực này. Tuy nhiên, thực tế là muốn mua thuốc lá gì cũng có. Nếu lực lượng chức năng không đẩy mạnh chống tiêu cực thì buôn lậu còn gia tăng”, Phó chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại nói.

    Công Khanh - Thắng Quang/Zing

  • Đại gia xin thôi quốc tịch và số phận dự án tỉ USD

    Truong my lan 2055

    Bà Trương Mỹ Lan

    Thông tin 'đại gia' bất động sản Trương Mỹ Lan (Tập đoàn Vạn Thịnh Phát) từng xin thôi quốc tịch VN khiến dư luận và nhiều nhà đầu tư băn khoăn về tính pháp lý, quyền cũng như nghĩa vụ tại các dự án của những người sau khi rút quốc tịch Việt Nam!.

    Sở hữu hàng loạt bất động sản tỉ USD

    Trước đó, vào giữa năm 2014, bà Trương Mỹ Lan cùng các thành viên trong gia đình bao gồm Trương Lập Hưng, Trương Mễ, Trương Huệ Nhi, Trương Chí Trung, Ngô Thanh Nhã, Trương Lập Tân, Trương Huệ Vân, Trương Lập Phát và Lâm Thị Hòa đồng loạt xin thôi quốc tịch VN. Sau đó bà Lan và các thành viên trên đã rút hồ sơ và được trả lại vào tháng 6.2015.

    Thông tin này lập tức gây chấn động thị trường bất động sản (BĐS), bởi bà Lan từng được biết đến như một đại gia rất bí ẩn, sở hữu 1/3 diện tích khu đất vàng trên mặt tiền đường Nguyễn Huệ, Q.1, TP.HCM. Tập đoàn Vạn Thịnh Phát do bà và gia đình làm chủ còn một loạt siêu dự án khác. 

    Theo giới thiệu trên website của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, kể từ khi ra đời vào năm 1992 do bà Trương Mỹ Lan thành lập với tên gọi Công ty TNHH Vạn Thịnh Phát, công ty hoạt động ban đầu trong lĩnh vực thương mại và kinh doanh nhà hàng - khách sạn. Sau đó, công ty mở rộng hoạt động sang lĩnh vực kinh doanh BĐS với hàng loạt siêu dự án. Năm 2007, Tập đoàn Vạn Thịnh Phát tham gia thành lập công ty con là CTCP đầu tư Vạn Thịnh Phát và Công ty An Đông, đồng thời hợp tác với CTCP đầu tư Times Square VN và Tập đoàn Sài Gòn Peninsula để hình thành nên nhóm công ty chuyên liên kết đầu tư BĐS.

    Vạn Thịnh Phát và các DN liên quan hiện sở hữu nhiều BĐS có vị trí đắc địa tại TP.HCM. Vạn Thịnh Phát đang sở hữu nhiều dự án tọa lạc trên phố đi bộ Nguyễn Huệ, khu vực được đánh giá là đắt đỏ bậc nhất cả nước, như Union Square, VTP Office Building, khách sạn Duxton... Ngoài ra còn có các BĐS khác như cao ốc căn hộ Sherwood Residence, khách sạn thương mại An Đông, Thuận Kiều Plaza...

    Không riêng bà Lan, theo thống kê của Bộ Tư pháp, đã có hàng nghìn người xin thôi quốc tịch VN. Trong đó, ngoài các cô dâu lấy chồng ngoại, còn có một số doanh nhân. Các doanh nhân này muốn giữ cả hai quốc tịch, tuy nhiên hiện luật pháp của VN vẫn chưa cho phép.

    Giảm tỷ lệ sở hữu nhà

    Trong tình huống một chủ đầu tư dự án BĐS người VN xin thôi quốc tịch, theo luật sư Bùi Quang Hưng (Đoàn luật sư Hà Nội), sẽ có nhiều thay đổi về thủ tục, quyền và nghĩa vụ trong từng dự án BĐS mà chủ đầu tư này sở hữu. 

    “Nếu xin rút quốc tịch, chủ đầu tư sẽ là nhà đầu tư nước ngoài. Hiện nay có hai hoạt động kinh doanh mà họ không được phép thực hiện trong khi các nhà đầu tư trong nước vẫn có thể tiến hành. Thứ nhất, nhà đầu tư nước ngoài không được phân lô bán nền, đầu tư xây dựng hạ tầng kỹ thuật nghĩa trang để chuyển nhượng quyền sử dụng đất gắn với hạ tầng đó. Thứ hai, đối với nhà, công trình xây dựng, nhà đầu tư nước ngoài không được mua để bán, cho thuê, cho thuê mua mà chỉ có thể thuê những BĐS này để cho thuê lại”, ông Hưng cho biết.

    Song song với việc phải thay đổi pháp nhân trong từng dự án, luật sư Hưng cũng đặt vấn đề nhà đầu tư là người quốc tịch VN thì khi xin cấp phép đầu tư có thể sẽ nhận được sự ưu tiên hơn. Bên cạnh đó, khi thôi quốc tịch thì tất cả quyền, nghĩa vụ của từng dự án phải được hoàn thành. “Nếu còn nợ tiền của người mua, dự án còn dang dở mà anh không còn là công dân của VN nữa thì câu chuyện thanh toán, thực hiện nghĩa vụ sẽ phức tạp hơn rất nhiều”, ông Hưng nói.

    GS-TSKH Nguyễn Mại, Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp đầu tư nước ngoài (VAFIE), cho rằng trường hợp khi thôi quốc tịch VN, các tài sản là nhà ở của nhà đầu tư sẽ thay đổi sở hữu. Cụ thể, theo quy định của luật Nhà ở năm 2014, một nhà đầu tư nước ngoài chỉ được sở hữu tối đa 30% căn hộ tại một tòa chung cư. “Hiện nay có một tình trạng rất khó kiểm soát, đó là nhiều nhà đầu tư nước ngoài mượn các nhà đầu tư trong nước đứng tên làm các dự án, có dự án lên tới hàng trăm triệu USD. Nên câu chuyện ở đây là phải kiểm soát và công cụ kiểm soát dự án này như thế nào”, GS Mại lo ngại.

    Trao đổi với Thanh Niên, GS-TS Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên - Môi trường, bổ sung thêm có một điểm khác biệt lớn là nhà đầu tư nước ngoài bây giờ không được nhận quyền chuyển nhượng trực tiếp của hộ gia đình, cá nhân thông qua hình thức thuê, góp vốn nhà đầu tư trong nước được. “Nếu cá nhân nhà đầu tư cũng như gia đình thôi quốc tịch VN thì phải thay đổi pháp nhân, thay đổi tỷ lệ sở hữu nếu vượt quá 30%. Ngoài ra, phải thực hiện đầy đủ quyền, trách nhiệm tại các dự án đang đầu tư như các DN trong nước”, GS Võ cho biết. 

    Tiêu Phong/Thanh Niên

  • HOÀNG CHI PHONG TÂM SỰ NGÀY RA TÙ

    1509345711 8eea

    Hoàng Chi Phong

    Hoàng Chi Phong và tâm thế sau khi ra tù vì dấn thân cho vận động dân chủ.

    "Mới qua hơn 60 ngày trong tù, lúc ra được thấy các chiến hữu đã trưởng thành rất nhiều, mọi người đã cùng nhau triển khai các sáng kiến và làm công việc liên kết quốc tế, có thể gọi là một "tiến bộ thần tốc", làm tôi cảm thấy được an ủi biết bao. 

    Trong số những người tù chính trị trẻ tuổi, tôi chỉ phải chịu án trong thời gian ngắn nhất, nhưng lại được quốc tế quan tâm nhiều nhất. Điều này khiến tôi rất hổ thẹn và chỉ biết tự trách mình. Thực sự thì, con đường tới dân chủ còn dài, chúng ta sẽ lấy tâm thế của những người còn sống sót để bước tiếp đoạn đường phía trước.

    Tôi sinh ra trong một gia đình trung lưu, bố mẹ đều là trí thức. Tôi học tiểu học ở một trường tư, rồi lại học trung học ở một trường điểm, được trợ cấp của bộ giáo dục. 20 đứa bạn học cùng lớp trung học của tôi đều đã ra nước ngoài để học lên cao. Nói riêng tại Anh Quốc, có ít nhất 10 đứa đang học. Nhưng tôi tin tưởng và không hề hối tiếc rằng mình đã chọn bước đi một con đường khác so với họ, để chứng kiến lịch sử.
    Có thể ai đó nói tôi là "âm lịch", "lỗi thời" khi gọi đây là "tiếng gọi của thời đại", nhưng tôi lại càng thấy vinh hạnh hơn vì ngay từ đầu đã chọn ở lại Hong Kong và tham gia vào tiến trình này. 

    Ra đi thì mọi thứ đều dễ dàng, còn đã chọn ở lại, thì ngay cả việc tình nguyện chịu trách nhiệm hình sự cũng là khó. Mặc dù cái giá của việc tham gia vào phong trào ngày càng lớn, nhưng tôi không hề hối hận.

    Tôi luôn nghĩ rằng mình không xứng đáng nhận được nhiều sự quan tâm của cộng đồng quốc tế đến như vậy, nhưng tôi vẫn hi vọng mình có thể tiếp tục góp sức cho cuộc vận động dân chủ".

    Hate change dịch

     

  • TIỀN THUẾ CỦA CHÚNG TA ĐI ĐÂU?

    23154789 1480798478676389 7715449016988004671 o

    23117120 1480798462009724 2300581827417245042 o

    Biểu đồ chi thuế của Việt Nam năm 2014

    Người dân Việt Nam đóng thuế nếu tính theo % tổng các sắc thuế trên GDP thì thuộc top đầu của thế giới, đến 19%.

    Thế nhưng chúng ta thường thấy, hằng ngày trên báo đài hay mạng xã hội vẫn có những trường hợp thương tâm như chết không có hòm chôn, mẹ tử tự để lấy tiền phúng điếu cho con ăn học hay cô giáo mầm non cống hiến mấy chục năm trời mà về cuối đời lương hưu chỉ được có 1,3 triệu đồng. Vậy, tiền thuế của chúng ta đi đâu?

    Thuế chúng ta đóng nhiều, nhưng vấn đề chi tiền thuế thì còn quá nhiều bất cập, vì thế nên an sinh xã hội ở Việt Nam gần như bằng không, còn cơ sở hạ tầng - giao thông thì dường như giao khoán luôn cho bọn BOT để bắt người dân trả phí khi sử dụng. Tôi ví dụ:

    Lực lượng công an chiếm 0,66% dân số (tầm 600 nghìn người) nhưng lại xài đến 12% tiền thuế mỗi năm. Đó mới là lương, chưa nói đến lậu à nha, nếu tính vào thì con số thực sẽ lớn hơn rất nhiều.

    Quân đội chiếm 0,47% dân số (tầm 430 nghìn người) và cũng xài đến 9% tiền thuế mỗi năm. Ngoài ra quân đội còn tham gia vào các lĩnh vực kinh doanh như viễn thông, xây dựng, ngân hàng, sân golf...nên tiềm lực kinh tế của quân đội phải nói là rất mạnh.

    Chi phí quản lý hành chính, đảng, đoàn thể và các hội nhóm cũng ngốn đến 12% tiền thuế mỗi năm. Trong đó, các hội nhóm dù không đem lại hiệu quả gì nhiều nhưng hàng năm nó xài đến 3 tỷ đô tiền thuế, quá chát.

    Trong khi y tế - thứ quan trọng nhất vì nó chăm sóc sức khoẻ cho hơn 90 triệu dân nộp thuế nhưng mỗi năm nó chỉ nhận được 5% chi ngân sách. Hơn 90 triệu dân mà nhận lại chưa bằng 1 nửa của bên công an, đắng.

    Bên lương hưu với bảo hiểm xã hội cũng không hơn gì y tế khi nó chỉ nhận được 7% tiền chi ngân sách mỗi năm. Lương 1,3 triệu của cô giáo mầm non cũng nằm trong khoản này. Đã thế bên bảo hiểm còn đem tiền cả nghìn tỷ đi gửi ngân hàng ăn lãi, giờ nó nằm luôn ở khoản nợ xấu, tương lai quá bấp bênh.

    Nợ công đang đạt kỷ lục, chiếm tới 65% GDP, nếu tính cả số nợ mà các doanh nghiệp nhà nước đang nợ nữa thì mỗi người dân gánh cả 100 triệu/người tiền nợ công. Thế mà mỗi năm chi cho trả nợ và viện trợ cũng chỉ 12% chi ngân sách, ngang với chi cho bên công an.

    Chúng ta chi mỗi năm cho đầu tư phát triển là 22% tiền thuế, nhưng theo thống kê thì đầu tư công thất thoát từ 35 đến 40% do tham nhũng lãng phí nên con số thực chi cho đầu tư phát triển chỉ hơn 13% tý xíu , số % thất thoát này nó nằm ở các biệt phủ và những ngôi nhà của các quan chức bên Tây bên Mỹ hết rồi.

    Đó, tiền thuế thu vào 10 đồng thì chi cho công an, quân đội, đảng đoàn và hội nhóm hết 8 đồng, còn 2 đồng thì đem trả nợ và đầu tư. Thế nên dân đói khổ không tiền, cứ ra đường là gặp BOT hay bệnh viện 1 giường 2 - 3 người nằm cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.

    Với đội ngũ 11 triệu người ăn lương nhưng chỉ có 47,5 triệu người ở độ tuổi lao động (trong đó bao gồm cả 11 triệu người ăn lương), thì có thể khẳng định, cái nước Việt Nam này sẽ còn ngèo mạt rất lâu.

    Theo facebook Nhân Thế Hoàng

  • Bộ máy phình to sau 5 năm tinh giản

    1 noc zaui

    Hàng chục năm qua, Cộng sản Việt Nam đã bóc lột tiền thuế của nhân dân bằng nhiều cách

    Báo cáo giám sát của Quốc hội cho rằng dù nhiều bộ, ngành địa phương thừa lãnh đạo nhưng vẫn thiếu cấp phó... đi họp. Còn đại biểu Quốc hội đề nghị cần giảm ngay cấp phó.

    Sáng 30/10, Quốc hội thảo luận về việc thực hiện chính sách, pháp luật về cải cách tổ chức bộ máy hành chính nhà nước giai đoạn 2011-2016.

    Báo cáo kết quả giám sát việc thực hiện chính sách, pháp luật về cải cách tổ chức bộ máy hành chính nhà nước giai đoạn 2011 – 2016 của Quốc hội cho rằng tổ chức bộ máy của Chính phủ vẫn chậm được điều chỉnh theo hướng tinh gọn, nâng cao hiệu lực, hiệu quả; còn tồn tại nhiều tổ chức phối hợp liên ngành, nguyên tắc một việc chỉ giao một cơ quan chủ trì thực hiện và chịu trách nhiệm chính chưa được phát huy mạnh mẽ nên vẫn phải hội họp nhiều, thủ tục hành chính còn rườm rà, quy trình xử lý công việc còn chậm.

    Tổ chức bộ máy bên trong bộ, cơ quan ngang bộ cơ bản thực hiện đúng quy định của pháp luật, tuy nhiên còn nhiều đầu mối. 

    Vào cuối năm 2016, có đến 198 đơn vị có tư cách pháp nhân, số đơn vị hành chính trực thuộc tăng từ 418 lên 446 đơn vị, dẫn đến tăng biên chế, tăng số người giữ chức vụ lãnh đạo, tăng tầng nấc trung gian.

    Trình bày báo cáo, ông Nguyễn Khắc Định, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội, cho hay tình trạng Trung ương có tổ chức, cơ quan nào thì địa phương có tổ chức, cơ quan đó vẫn là phổ biến (có 17/21 cơ quan chuyên môn thuộc UBND cấp tỉnh được tổ chức "cứng" ở các địa phương, chưa được hoàn thiện theo hướng phát huy vai trò chủ động, sáng tạo và phù hợp với đặc điểm của địa phương.

    "Cơ cấu tổ chức bên trong của cơ quan chuyên môn cấp tỉnh còn cồng kềnh. Tỷ lệ người giữ chức danh lãnh đạo ở một số cơ quan, địa phương cũng ở mức cao, không hợp lý", báo cáo nêu.

    Nhiều địa phương cho rằng, việc quy định “cứng” số lượng cấp phó ở các sở, phòng của UBND cho mỗi sở, phòng thuộc UBND là không hợp lý, không phù hợp với điều kiện thực tế về kinh tế - xã hội của mỗi địa phương. Vì thực tế công việc có sở, phòng cần nhiều cấp phó, ngược lại, có sở, phòng cần ít cấp phó.

    Tuy nhiên, theo ghi nhận của Đoàn giám sát, do phương thức làm việc trong các cơ quan hành chính hiện nay chậm được đổi mới, duy trì các cuộc họp, hội nghị triển khai công việc quá nhiều, không gắn với nguyên tắc làm việc theo chế độ chuyên viên... nên địa phương nào, cơ quan nào cũng thiếu cấp phó để đi họp...

    Đại biểu Nguyễn Ngọc Phương, Phó trưởng Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Quảng Bình, nhận định quy định pháp luật ở đây "vẫn còn kẽ hở". Chính vì vậy mới dẫn đến tình trạng hình thành một số chức danh không có trong quy định như "hàm Vụ trưởng", "hàm Vụ phó", hoặc là quy định các Bộ không có quá 4 thứ trưởng nhưng thực tế đều nhiều hơn, có bộ đến 9 thứ trưởng...

    “Trung ương làm được, tỉnh làm được, tỉnh này làm được thì tỉnh kia làm được; tỉnh làm được thì xã, phường, huyện làm được… từ đó cấp phó tăng nhanh, không chỉ trong cơ quan Nhà nước, mà còn cơ quan Đảng, đoàn thể”, đại biểu Nguyễn Ngọc Phương nêu thực tế và đề nghị việc cần làm ngay của bộ máy hành chính là "tinh giản cấp phó".

    Đại biểu Phạm Viết Lượng (Bình Phước) cho rằng tinh giản biên chế, bộ máy là yêu cầu khách quan và cấp thiết, tuy nhiên kết quả đạt được còn hạn chế, cho rằng nguyên nhân vẫn do người đứng đầu buông lỏng lãnh đạo, chưa quyết liệt thực hiện, kỷ luật công vụ chưa nghiêm... 

    Đại biểu Lượng đề xuất giải pháp khẩn trương rà soát quy định về tổ chức các bộ ngành, giảm cấp trung gian, giảm đầu mối, biên chế; kiên quyết sắp xếp lại, giải thể các đơn vị hoạt động không hiệu quả, hợp nhất các cơ quan có nhiệm vụ tương đồng; đẩy mạnh ứng dụng CNTT, tăng tính minh bạch trong hoạt động của cơ quan nhà nước; kiểm điểm, xử lý nghiêm các sai phạm, công khai kết quả xử lý để nhân dân giám sát...

    Đại biểu Nguyễn Thị Kim Thúy (Đà Nẵng) cho rằng kết quả cải cách tổ chức bộ máy tuy đã đạt nhiều kết quả nhưng chưa vững chắc, đại biểu phân tích tình trạng cấp trên "ôm đồm", cấp dưới "đẩy việc" lên cấp trên, việc gì cũng xin phép, dẫn đến quá tải ở Trung ương, cấp dưới bị động, ỷ lại, cơ chế xin cho bị lạm dụng, cơ chế trách nhiệm không rõ ràng, và cuối cùng công việc của dân, của nước bị ách tắc...

    Đại biểu cho rằng đạo đức công vụ của một bộ phận công chức còn hạn chế, chưa ý thức rằng mình là công bộc của dân, nguyên nhân công chức vô cảm, quan liêu, hách dịch là do họ ít phụ thuộc vào dân, từ tuyển dụng, bổ nhiệm, nâng lương đều không phụ thuộc vào dân mà chỉ phụ thuộc vào cấp trên; phần lớn công chức không thạo việc (dù bằng cấp rất đầy đủ).
    Đại biểu Thúy cho rằng về lâu dài các quan chức chính trị phải được dân bầu hoặc giới thiệu; quan chức hành chính phải được tuyển dụng theo tiêu chí cụ thể; xây dựng quy chế cụ thể đánh giá công chức trên cơ sở hài lòng của người dân một cách thực chất.

    Trong khi đó đại biểu Nguyễn Minh Sơn lo ngại với bộ máy hành chính cồng kềnh thì dù ngân sách có là “nồi cơm Thạch Sanh:” cũng không bao bọc nổi. 

    Đại biểu Phạm Trọng Nhân (Bình Dương) nêu ra một loạt dẫn chứng về việc cán bộ vô cảm, buông lỏng quản lý như vụ vụ cà phê Xin Chào; lấn chiếm vỉa hè tại TP.HCM, cống nước ở Quán Thánh, Hà Nội và đề nghị cần làm nghiêm. 
    Lấy ví dụ từ "điểm sáng" Quảng Ninh trong đổi mới cải cách bộ máy hành chính nhà nước, đại biểu đề nghị cần có giải pháp mạnh mẽ và coi việc để  biên chế phình to là một loại tham nhũng để quyết tâm ngăn chặn, điều chỉnh.

    Thắng Quang/Zing

  • Sản lượng dầu thô tháng 10 của Việt Nam giảm 5,1% so với cùng kỳ năm ngoái

    Khoan dau

    Sản lượng dầu thô Việt Nam giảm do trữ lượng dầu cạn kiệt hay cộng sản Việt Nam đã nhường cho Trung Quốc khai thác?

    Sản lượng dầu thô của Việt Nam trong tháng 10 ước tính đạt 1,12 triệu tấn (265.000 thùng/ngày), giảm 5,1% so với năm ngoái.

    Theo báo cáo của Tổng cục thống kê cho biết, tháng 9, sản lượng dầu thô đạt mức 1,06 triệu tấn.

    Xuất khẩu dầu thô từ tháng 1 đến tháng 10 của Việt Nam tăng 2,6% so với năm trước, ước tính đạt 5,9 triệu tấn.

    Phát biểu mới của Phó thủ tướng Vương Đình Huệ tại phiên họp tổ Quốc hội ngày 24/10, cho biết, từ năm 2016, Việt Nam bắt đầu đối mặt với thực tiễn ngành công nghiệp khai khoáng liên tục giảm và giảm rất sâu, trong đó đầu tiên là dầu thô, tiếp đó là than đá.

    Theo kế hoạch, khai thác dầu thô năm 2017 chỉ đạt 13,28 triệu tấn, so với 2016 giảm 3 triệu tấn, so với 2015 giảm 4,54 triệu tấn.

    Thùy Dương/Reuters

  • Hãi hùng trường mầm non luộc gà còn nguyên nội tạng, nguyên phân cho trẻ ăn

    '1 57521

    ccuộc họp giữa phụ huynh và nhà trường

    Nhà trường đem gà còn nguyên diều, nguyên phân, cuống họng… để luộc cho các con, cháu chúng tôi ăn thì không thể chấp nhận được'.

    Sự việc xảy ra vào ngày 26/10 tại Trường Mầm non Tân Phong xã Tân Phong, huyện Kiến Thụy, thành phố Hải Phòng.

    Cụ thể, ngày hôm đó, một số phụ huynh chở con đến trường học, có "ghé qua" bếp ăn của trường. Tại đây, các phụ huynh bàng hoàng phát hiện các nhân viên nhà bếp luộc gà bẩn cho trẻ ăn. Theo phản ánh của các phụ huynh, những con luộc còn nguyên diều, nguyên phân, nguyên cuống họng đang được xếp vào nồi để chuẩn bị luộc.

    Chứng kiến sự việc này, các phụ huynh không khỏi bàng hoàng và đặt câu hỏi về chất lượng thực phẩm trong trường mầm non Tân Phong. Liệu đã có bao nhiêu con gà nguyên nội tạng, nguyên phân được chế biến và đưa lên bàn ăn của trẻ?

    Trước sự việc này, ngày 28/10, tại UBND xã Tân Phong, huyện Kiến Thụy (Hải Phòng) lãnh đạo Trường Mầm non Tân Phong tổ chức cuộc họp với phụ huynh. Tham dự cuộc họp có lãnh đạo xã Tân Phong, đại diện lãnh đạo Công ty Phúc Khang (đơn vị cung cấp thực phẩm cho trường mầm non Tân Phong) và hàng trăm phụ huynh.

    Tại cuộc họp, các vị phụ huynh có phản ứng dữ dội với việc làm của trường mầm non Tân Phong. Một vị phụ huynh nói: “Nhà trường đem gà còn nguyên diều, nguyên phân, cuống họng… để luộc cho các con, cháu chúng tôi ăn thì không thể chấp nhận được”.

    Một nam phụ huynh khác bức xúc: "Chúng tôi không thể hiểu nổi tại sao nhà trường có thể cho con cháu chúng tôi ăn những con gà bẩn như thế. Nếu có người cho con cháu các vị ăn như thế thì các vị nghĩ sao".

    Về phía lãnh đạo trường mầm non Tân Phong, bà Đỗ Thị Ánh - Hiệu trưởng nhà trường thừa nhận trách nhiệm trước toàn thể cuộc họp. Bà Ánh nói: "Đây là sự nhầm lẫn đáng tiếc trong công tác giao nhận thực phẩm giữa công ty và nhà trường".

    Được biết, trường mầm non Tân Phong thu 18 nghìn đồng/cháu/ngày ăn tại trường; trong đó có 12 nghìn tiền thức ăn, 3 nghìn đồng tiền củi, chất đốt và 3 nghìn đồng tiền sữa uống buổi sáng. Bà Ánh cho hay, nguồn thực phẩm của nhà trường được cung cấp bởi Công ty Phúc Khang. Nhà trường đã ký hợp đồng cung cấp thực phẩm sạch với công ty Khang Phúc từ ngày 01/10/2017.

    Về phía đươn vị cung cấp thực phẩm, đại diện lãnh đạo công ty Khang Phúc hứa với các phụ huynh không để xảy ra tình trạng trên. Công ty cam đoan chịu trách nhiệm trước các bậc phụ huynh về sản phẩm cung cấp cho các trường.

    Ông Đoàn Đắc Thuật - Chủ tịch UBND xã Tân Phong thay mặt lãnh đạo UBND xã nhận khuyết điểm trước các bậc phụ huynh khi không thường xuyên kiểm tra, giám sát việc bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm trong trường Mầm non Tân Phong.

    Ông Thuật khẳng định: "Việc cung cấp thực phẩm bẩn cho trường Mầm non Tân Phong, công ty Phúc Khang phải chịu trách nhiệm. Hơn nữa, để xảy ra tình trạng này thì trách nhiệm cũng thuộc về hội cha mẹ phụ huynh học sinh".

    PV/Báo Mới

  • CỜ ĐỎ DIỄN MỸ LẠI LÀM LOẠN

    22885965 1473651512703984 1709033832442432865 n

    Hình ảnh Hội Cờ Đỏ gây rối trật tự, khủng bố tinh thần Linh mục

    Sáng nay (30/10/2017),  Linh mục Đaminh Phạm Xuân Kế, quản hạt Đông Tháp và Linh mục Giuse Nguyễn Ngọc Ngự, quản xứ Đông Kiều, được Ủy ban nhân dân xã Diễn Mỹ (huyện Diễn Châu, Nghệ An) mời đến để làm việc liên quan đến hội cờ đỏ lộng hành trong thời gian qua, buổi làm việc diễn ra từ 8 giờ sáng đến 10 giờ cùng ngày.

    Thế nhưng, đến 10 giờ khi làm việc xong 2 Linh mục ra về thì có khoảng 300 người của hội cờ đỏ đã vây quay Ủy ban la hét, đe dọa 2 Linh mục và không cho các Ngài về. 

    Đến 11 giờ 40 phút các Ngài vẫn còn kẹt lại tại ủy ban xã Diễn Mỹ.

    Được biết sáng nay, khi các Ngài đi lên xã thì hội này đã đi quanh làng Diễn Mỹ, khu vực giáo xứ Đông Kiều la hét, đánh trống, kẻng…

    Tin từ người dân cho biết: “Khi sáng cha Ngự được chủ tịch xã với công an huyện mời lên họp, xong tầm gần 10 giờ là dân mấy xa bên lương (hội cờ đỏ) của Diễn Mỹ ập gần lên gần 300 người họ hò hét, kêu gào. Không cho cha về. Sau đó công an đã phải giữ cha lại ở Ủy ban xã. 

    Chúng tôi thiết nghĩ đây là ý đồ của nhà cầm quyền Diễn Mỹ kết hợp với hội cờ đỏ để khủng bố tinh thân bà con.

    Mong cộng động chia sẻ thông tin và hiệp thông cầu nguyện cho các Ngài cũng như cầu nguyện cho giáo xứ được bình an.

    Theo Thanh Niên Công Gíao

  • Đến 15/10, bội chi NSNN khoảng 94,7 nghìn tỷ đồng, mới bằng 53% dự toán

    Doanh nghiep nhap may in tien ersa

    Cộng sản Việt Nam đang điều hành đất nước theo kiểu bóc ngắn cắn dài (ảnh minh hoạ, nguồn internet)

    Theo Tổng cục Thống kê, tổng thu ngân sách Nhà nước từ đầu năm đến thời điểm 15/10/2017 ước tính đạt 865,6 nghìn tỷ đồng, bằng 71,4% dự toán năm.

    Trong đó thu nội địa đạt 679,2 nghìn tỷ đồng, bằng 68,6%; thu từ dầu thô 35,2 nghìn tỷ đồng, bằng 91,8%; thu cân đối ngân sách từ hoạt động xuất, nhập khẩu 148,8 nghìn tỷ đồng, bằng 82,7%.

    Trong thu nội địa, thu tiền sử dụng đất đạt 83,1 nghìn tỷ đồng, bằng 130,4% dự toán năm; thu thuế thu nhập cá nhân 61,2 nghìn tỷ đồng, bằng 75,5%; thu thuế bảo vệ môi trường 31,9 nghìn tỷ đồng, bằng 70,7%; thu thuế công, thương nghiệp và dịch vụ ngoài Nhà nước 130 nghìn tỷ đồng, bằng 66,9%; thu từ doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (không kể dầu thô) 121,2 nghìn tỷ đồng, bằng 60,3%; thu từ khu vực DNNN 148,4 nghìn tỷ đồng, bằng 51,8%.

    Trong khi đó, tổng chi ngân sách Nhà nước từ đầu năm đến thời điểm 15/10/2017 ước tính đạt 960,3 nghìn tỷ đồng, bằng 69,1% dự toán năm.

    Trong đó chi thường xuyên đạt 696 nghìn tỷ đồng, bằng 77,7%; chi trả nợ lãi 79,9 nghìn tỷ đồng, bằng 80,8%; riêng chi đầu tư phát triển đạt 180,7 nghìn tỷ đồng, chỉ bằng 50,6% dự toán năm (trong đó chi đầu tư xây dựng cơ bản đạt 177,1 nghìn tỷ đồng, bằng 50,3%). Chi trả nợ gốc từ đầu năm đến thời điểm 15/10/2017 ước tính đạt 133,9 nghìn tỷ đồng, bằng 81,7% dự toán năm.

    Như vậy tính đến hết 15/10/2017, bội chi ngân sách Nhà nước ước khoảng 94,7 nghìn tỷ đồng, mới bằng 53,11% mức bội chi cả năm mà Quốc hội phê duyệt là 178,3 nghìn tỷ đồng (tương đương 3,5% GDP).

    Theo Báo cáo của Chính phủ về tình hình nợ công năm 2016, ước thực hiện năm 2017 và kế hoạch 2018 gửi đại biểu Quốc hội, tính đến cuối năm 2016, nợ công là 2.863.868,9 tỷ đồng (bằng 63,6% GDP), nợ Chính phủ là 2.368.209 tỷ đồng (bằng 52,6% GDP), nợ được Chính phủ bảo lãnh là 461.616 tỷ đồng (bằng 10,25% GDP), nợ chính quyền địa phương là 34.043 tỷ đồng (bằng 0,76% GDP).

    Chính phủ cũng dự kiến cuối năm 2017 nợ vẫn trong giới hạn, trong đó dư nợ công khoảng 62,6% GDP; dư nợ Chính phủ khoảng 51,8% GDP và dư nợ nước ngoài của quốc gia khoảng 45,2% GDP. Đến cuối năm 2018, dư nợ công ở mức khoảng 63,9% GDP, dư nợ Chính phủ ở mức khoảng 52,5% GDP và dư nợ nước ngoài của quốc gia khoảng 47,6% GDP, nằm trong giới hạn cho phép.

  • SOS: HÀNG TRĂM NGƯỜI HỘI CỜ ĐỎ TẬP TRUNG SÁT NHÀ THỜ HÒ HÉT CHỬI BỚI

    23032344 1508856232567129 6189610251840235270 n

    Hội cờ đỏ kéo tới giáo xứ để khủng bố linh mục và giáo dân 

    Hơn 700 người thuộc Hội Cờ Đỏ đã tập trung tụ tập tại sát nhà thờ giáo họ Văn Thai, giáo xứ Song Ngọc để ăn uống và hò hét chửi bới các linh mục. Khoảng 15 giờ ngày Chúa Nhật 29.10.2017 hàng trăm xe máy ào ạt kéo về xã Sơn Hải, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An để tụ hội như tin chúng tôi đã đưa. 

    Đây được nhận định là các nhà cầm quyền Nghệ An gây áp lực lên các linh mục và giáo dân đang đừng lên đòi công lý và quyền lợi chính đáng. 

    Trước đây, trong cuộc diễn tập quân sự nhà thờ họ Văn Thai đã bị bắn đạn thật vào. Sau đó, công an và các phần tử bị kích động đã đánh đập và phá hoại tài sản người dân nơi đây. 

    Ít nhất 40 người thuộc giáo xứ Phú Yên khi qua để đưa một giáo lý viên bị bắt về, đã bị đánh đập tàn nhẫn đến đổ máu. 

    Lợi dụng đây là khu vực ít người có đạo, nhà cầm quyền sau đó tiếp diễn những hành động tàn phá tài sản, hành hung những giáo dân can đảm. 

    Hội Cờ Đỏ này cũng là thủ phạm trực tiếp của vụ tấn công nhằm vào giáo xứ Đông Kiều gần đây. 

    Đây là cách gây thanh thế và trấn áp tinh thần nhằm vào cá giáo dân Song Ngọc và Phú Yên nơi đây. 

    Một số hình ảnh khác:

    22813979 1508856215900464 1875939851717612452 n

    22814180 1508856242567128 7227687651121806977 n

    22814495 1508856235900462 2014814922464892009 n

    Theo Ctv. GNsP

  • Cuộc sống như địa ngục trần gian của người dân Trung Quốc

    22814049 10213213751471966 4684914360158837153 n

    Bài viết của 1 cựu phóng viên Trung Quốc - Trình Khải viết về sự thật cuộc sống người dân nước này... có thể nói có khi còn khổ hơn cả dân VIệt 

    Tháng 9/2016, giới truyền thông đưa tin một phụ nữ làm nông ở huyện Khang Lạc tỉnh Cam Túc, nghèo khổ quá không thể sống tiếp được nữa đã lấy rìu chém chết 4 đứa con, sau đó uống thuốc sâu tự tử chết cùng các con vì chính quyền huyện hủy bỏ chi phí bảo đảm mức sống tối thiểu nhất. Người chồng làm thuê ở bên ngoài trở về, sau khi chôn cất thi thể của vợ con xong, cũng uống thuốc trừ sâu tự vẫn, cả nhà 6 người đã rời khỏi Trung Quốc, cái nơi đã khiến họ bần cùng và tuyệt vọng này.

    Chấn động sâu sắc đối với bi kịch của cả nhà Dương Cải Lan trong tâm tôi vẫn còn chưa nguôi, gần đây trên mạng lại đọc được một thông tin: Một ông lão họ Vương hơn 70 tuổi sống ở lành Thành Đông, thành phố Hoài An, tỉnh Giang Tô mắc bệnh ung thư cùng người vợ già mắc bệnh tiểu đường, nghèo đói bệnh tật chồng chất lên nhau, hai ông bà già đã dùng một sợi dây thừng cột chung cả hai người lại với nhau nhảy lầu tự sát, cũng rời khỏi Trung Quốc, cái nơi đã khiến họ bần cùng và tuyệt vọng này.

    Tôi đã sống ở Mỹ hơn 26 năm, gần 10 năm nay, mỗi năm đều có người từ Trung Quốc đến, hoặc từ Mỹ về Trung Quốc du lịch hoặc thăm người thân trở về, họ đều nói với tôi rằng: Trung Quốc đã giàu mạnh rồi, nhìn thấy những tòa nhà cao tầng ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Đông còn khí thế hơn cả những tòa nhà chọc trời ở Manhattan của New York, ngay cả người Trung Quốc hạng 2, hạng 3 sống ở thành phố, cũng giàu có hơn cả người Mỹ. Quả nhiên, mấy năm nay tôi thấy ngày càng có nhiều người Trung Quốc đến Mỹ du lịch, họ hễ đến nơi nào, thì tranh mua sắm đồ hiệu các loại, cứ như thể có tiền nhiều đến nỗi tiêu xài không hết vậy.

    Những người Trung Quốc này, bao gồm cả người Hoa kiều sống ở hải ngoại, họ đều không đi tìm kiếm bản chất đằng sau hiện tượng: Không biết rằng bên dưới những tòa nhà cao tầng này chính là đang chôn thi hài của 6 người nhà Dương Cải Lan và ông lão họ Vương cùng người vợ già, những người Trung Quốc có tiền tiêu không hết mua sắm đồ hiệu.

    Mỗi một đồng tiền mà họ móc ra đều có nhuốm máu và nước mắt của những người nghèo khổ cơ cực làm lụng cả đời vẫn ăn không đủ no, nuôi không nổi con cái, không có tiền khám bệnh, chỉ còn cách đi đến đường cùng giống như cả nhà Dương Cải Lan và vợ chồng ông lão họ Vương. Còn tình huống nghèo khổ rộng khắp của những người dân Trung Quốc phổ thông này, hiện giờ so với 30 năm trước, 60 năm trước cũng không khác nhau là mấy, thậm chí hiện nay có thể còn nghiêm trọng hơn cả trước đây.

    Câu chuyện của 30 năm trước vẫn đang tiếp diễn

    Tôi là người theo nghề viết báo. 30 năm trước tôi làm việc cho tờ “Nhân Dân Nhật Báo” , trang truyền thông miệng lưỡi của cơ quan trung ương ĐCSTQ, làm ký giả có trụ sở ở đặc khu Thâm Quyến của tờ báo này. Các ký giả có trụ sở khắp các tỉnh thành của trang “Nhân Dân Nhật Báo” lúc đó mỗi năm đều phải đến Bắc Kinh tham dự hội nghị, đây cũng là cơ hội cho các phóng viên gặp gỡ trò chuyện trong năm. Tôi từ chỗ đồng nghiệp kiểm chứng được rất nhiều thông tin liên quan đến cảnh bần cùng của người dân Trung Quốc, đương nhiên những sự thật này, các phóng viên sẽ không viết thành bài để đăng lên báo.

    Cả nhà Dương Cải Lan sống ở tỉnh Cam Túc, 30 năm trước vẫn nghèo khổ giống như vậy. Phóng viên sống ở Cam Túc nói: Anh đã từng đến làng quê của một huyện không được tính là nghèo nhất của tỉnh này để phỏng vấn, nhìn thấy khẩu phần lương thực của một hộ nông dân chỉ còn lại mười mấy củ khoai tây. Bên cạnh tỉnh Cam Túc là tỉnh Thiểm Tây, phóng viên có trụ sở ở Thiểm Tây nói: Bên ngoài đồn rằng một cô gái 18 tuổi ở Diên An không có lấy cái quần để mặc, tình huống thực tế là cả nhà chỉ có một chiếc quần để mặc ra ngoài, trong nhà có người mặc chiếc quần này ra ngoài rồi, cô gái 18 tuổi đó chỉ có thể ở trong nhà chờ đợi.

    Bên cạnh tỉnh Thiểm Tây là tỉnh Hà Nam, phóng viên có trụ sở ở tỉnh Hà Nam kể lại, có một nông dân nghèo khổ cạnh bờ sông Hoàng Hà, trước lúc vợ anh ta chết, anh cũng không thể cho người vợ ăn được bữa màn thầu (bánh bao không nhân), anh ta thần trí thất thường, đứa con trai khóc lóc đòi ăn bánh bao, thế là đã bị anh ta một dao chém chết, rồi chặt đầu đứa con trai, dùng vải gói lại, xách đến trụ sở tỉnh ủy Trịnh Châu tìm gặp Bí thư tỉnh ủy.

    Tôi cũng kể lại những gì mà bản thân tôi đã tận mắt chứng kiến với các đồng nghiệp. Cuối những năm 70, tôi đến huyện Tử Kim tỉnh Quảng Đông phỏng vấn việc phổ cập giáo dục tiểu học ở đó, đến một gian phòng học ngoại ô huyện thành, thấy lớp học của các em học sinh bốn mặt gió lùa, bàn học là một tấm ván gỗ được lót trên mấy cục gạch, ghế ngồi cũng là mấy viên gạch; giáo viên không có phấn viết bảng, chỉ có thể lấy vật gì giống như than vôi viết chữ dạy học lên trên tấm bảng được sơn đen. Có những em nhỏ hàng ngày phải đi mấy cây số để đến lớp học, cơm trưa mà các em mang theo từ nhà là những cục cơm trắng trộn chung với đường.

    Những sự việc này đều là câu chuyện của hơn 30 năm trước. Nếu các đồng nghiệp của tôi đều vẫn còn đang ở cương vị phóng viên, hôm nay chúng tôi ngồi chung lại với nhau, tôi tin chắc rằng điều được kể vẫn là những câu chuyện giống y chang vậy. Nếu không Trung Quốc sẽ không có cả những bi kịch cả nhà Dương Cải Lan cùng chết với nhau, ông lão họ Vương cùng người vợ già nhảy lầu xẩy ra.

    Năm 1987, từ ký giả của trang “Nhân Dân Nhật Báo”, tôi được điều đến tỉnh Nam Hải nhậm chức tổng biên tập của trang “Nam Hải Nhật Báo”. Trước khi được điều đến Nam Hải công tác, tôi cũng đã từng nhiều lần đến đây phỏng vấn, cái nghèo đói của người dân Nam Hải thật khiến người ta phải sửng sốt khó tin. Có một lần, tôi ở trong nhà của một đội trưởng sản xuất của làng Lê vùng núi Ngũ Chỉ, toàn bộ nhà cửa trong làng đều là cỏ tranh dựng thành, nhà của đội trưởng sản xuất cũng không ngoại lệ.

    Tôi nhìn quanh nhà anh ta, thấy cái bếp là do ba cục gạch dựng thành, trên giường không có chiếu, chỉ có tấm chăn toàn là lỗ thủng lót lên trên. Tôi nhẩm tính thử, toàn bộ tài sản trong nhà của anh ta, nếu đổi thành Nhân dân tệ thì cũng không quá 30 đồng. Con trai đội trưởng sản xuất đi ra ngoài hái một trái đu đủ xanh làm cơm đãi tôi. Người dân tộc Lê đi khắp vùng núi bắt một số ếch nhái, chuột, châu chấu, rắn,…. , về đến nhà bỏ vào trong cái chum nước cao một mét, ngâm ủ khoảng 10 ngày hay nửa tháng thì có thể ăn.

    Bình thường họ không nỡ ăn, đội trưởng sản xuất vì để thiết đãi tôi, mới bưng thịt của chúng lên. Người dân tộc Lê có thịt ăn thì vẫn còn được tính là may mắn, gần đây tôi đọc được một bài viết trên mạng, nói ở núi Đại Lương, tỉnh Tứ Xuyên có những đứa trẻ 10 năm vẫn chưa từng được ăn thịt, 7 năm chưa từng tắm gội. Người viết bài này đã bị cục công an bắt giữ.

    Căn nguyên cùng khổ của người dân Trung Quốc

    Nam Hải kỳ thực không phải là nơi đói chết người, thực vật màu xanh phủ trùm khắp đảo, bốn mùa quanh năm có thể cung cấp thực phẩm cho người ta. Nam Hải có 4 nguồn tài nguyên lớn: Cây trồng nhiệt đới, ngư nghiệp, khoáng sản và du lịch, là một hòn đảo tài nguyên còn dồi dào hơn cả Đài Loan, nhưng người dân Nam Hải lại nghèo rớt mồng tơi. Năm đó tôi cùng tỉnh trưởng Lương Tương đến huyện Văn Xương để tìm hiểu dân tình, đó là quê hương của ba chị em họ Tống thời Dân Quốc.

    Lương Tương đi vào một hộ gia đình nông dân, mở lu gạo ra, một hột gạo cũng không có, mở nắp nồi ra, trong nồi là rau dại nấu với nước lã. Lương Tương nước mắt tuôn trào, nói với người nông dân đó rằng: Đảng cộng sản có lỗi với mọi người! Tôi sống ở Trung Quốc đã hơn nửa đời người, lần đầu tiên nhìn thấy quan chức đảng cộng sản rơi nước mắt vì những người nông dân nghèo khổ, lần đầu tiên nhìn thấy một quan chức đảng cộng sản nói lời xin lỗi với người dân.

    ĐCSTQ mở “đặc khu lớn” ở tỉnh Hải Nam, thành phố cảng biển của tỉnh lị mau chóng phồn thịnh hẳn lên, những người quyền quý tranh nhau kéo đến cảng biển vung tiền, tìm kiếm thú vui, trong chốc lát, những nơi ăn chơi trác táng, xa hoa đồi trụy ồ ạt sinh sôi. Nhưng chỉ cần đi khỏi cảng biển đi về phía bắc khoảng 30 dặm, thì sẽ nhìn thấy khung cảnh làng quê không khí trầm lặng, những người nông dân sống trong cảnh cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc.

    Mới đây có một người đồng nghiệp của trang “Nhật Báo Hải Nam” sang Mỹ du lịch, dành thời gian đến thăm tôi, anh ấy nói với tôi: Cảng biển bây giờ phồn thịnh hơn trước đây, đã trở thành hang ổ tiêu tiền. Tôi hỏi anh ta cái cảnh tượng những làng quê bần cùng cách cửa biển 30 dặm có còn nữa hay không? Anh ta nói: “Tình hình có thay đổi, 30 dặm trước đây bây giờ đã biến thành 50 dặm rồi. Còn về thôn làng của người dân tộc Lê, anh ta nói cũng đã có thay đổi, những người dân tộc Lê nhờ chụp ảnh chung với du khách người Hán đến tham quan làng Lê bần cùng lạc hậu đã kiếm được không ít tiền”.

    Năm đó là ký giả của ĐCSTQ, tôi phải thừa nhận, những gì tôi tận mắt chứng kiến thậm chí còn vượt xa cảnh nghèo khổ thực tế của người Trung Quốc, không sánh được một phần vạn so với thảm cảnh ba bốn chục triệu người chết đói, những người nông dân đói khổ đến nỗi phải giết con mà ăn trong thời Đại Nhảy Vọt.

    Nhiệm vụ làm ký giả của tôi là đưa tin ĐCSTQ mưu cầu hạnh phúc cho người dân như thế nào, nhưng tôi không chỉ một lần khi phỏng vấn đã gặp phải tình cảnh nhục nhã: Tôi xin lão nông dân nhớ lại những ngày tháng sướng khổ trong đời, lão nông dân lại kể về chuyện chạy nạn ăn xin, vặn hỏi, thì biết được cái khổ mà họ nói đến đều xảy ra sau năm 1949, sau khi ĐCSTQ đạnh bại Quốc Dân Đảng nắm quyền toàn TQ

    Hôm nay tôi đặc biệt viết ra cảnh bần cùng của người dân Trung Quốc mà tôi đã tận mắt chứng kiến, đầu đề bài viết của tôi là “Căn nguyên nghèo khổ của người Trung Quốc”, căn nguyên nghèo khổ ở đâu? Ai đã gây nên cảnh tượng nghèo khổ rộng khắp cho người dân Trung Quốc như vậy? Đây là một câu hỏi mà bất cứ ai cũng đều có thể dễ dàng đưa ra cùng một câu trả lời. Vậy còn cần phải hỏi nữa không? Là ai đã khiến cho người dân Trung Quốc gặp phải ĐCSTQ tham lam hung tàn, coi mạng người như cỏ rác, đẩy người dân vào cảnh nước sôi lửa bỏng đây.

    Viết thêm một câu chuyện để kết thúc cho bài viết này vậy. Ở tỉnh Giang Tô, nơi ông lão họ Vương và bà vợ già của ông nhảy lầu tự sát, năm đó phóng viên của trang “Nhân Dân Nhật Báo” có trụ sở ở tỉnh Giang Tô kể lại với tôi: Có một năm Liên Hiệp Quốc đã tài trợ 100 triệu USD cho một làng quê nghèo ở phía bắc tỉnh Giang Tô để mở rộng kỹ thuật canh tác tiên tiến và lắp đặt thiết bị phát điện bằng khí đốt.

    100 triệu USD chuyển về Bắc Kinh, đến khi xuống đến tỉnh chỉ còn lại có 10 triệu, lại chuyển xuống đến địa khu chỉ còn lại 1 triệu, rồi từ địa khu xuống đến huyện, chỉ còn lại 100 ngàn, từ huyện đến làng xã chỉ còn lại có 10 ngàn, 10 ngàn USD đối với cán bộ làng xã quả thật là một khoản tiền lớn từ trời rơi xuống, thế là họ rút ra 1 ngàn USD mà Liên Hiệp Quốc chỉ định dùng để phát triển sản xuất và cải thiện đời sống cho người dân nghèo của địa phương đó, 9 ngàn USD thừa lại cuối cùng đã đi vào tủ tiền của cán bộ nông thôn.

    Theo facebook Nam Nguyen Hoang Dao