Chính trị

  • Câu chuyện về "tài" lãnh đạo đưa Việt Nam thành nước... "ăn xin" Liên Hiệp Quốc

    22489890 796350920547803 2525566059361074945 n

    Trẻ em Việt Nam trong đợt bão lũ tháng 10 năm 2017

    Đây là một đề tài khá nhạy cảm . Tôi muốn viết lại trung thực những gì tôi chứng kiến . Vì sợ mai sau mọi việc sẽ "tam sao thất bổn"
    Tôi viết status này trong lúc những nhân vật tôi đề cập
    vẩn còn sống , trừ chú Sáu Dân . Tôi mong mỏi nhưng cmt viết lên trang này nên lịch sự và thật sự tôn trọng lẩn nhau vì sự thật lịch sử. Đừng để tôi phải xoá là điều tôi chẳng hề mong muốn.
    TẠI SAO HIỆP ĐỊNH THƯƠNG MẠI VIỆT- MỸ NĂM 1999 BỊ TRÌ HOÃN.
    Sáng hôm đó, tôi ngồi ăn sáng với chú Sáu Dân (tức TT Võ văn Kiệt). Có điện thoại reo, chú Sáu đứng dậy nghe máy. Nghe đt xong khoảng 5 phút. Ông ngồi xuống bàn nói: Sáu Khải( Thủ tướng Phan Văn Khải)cho biết là lên đường đi New Zealand bằng tay không, tức là Bộ Chính trị lúc ấy không đồng ý ký Hiệp định song phương Việt-Mỹ nhân Hội nghị Apec tại đây mà hai bên đã thỏa thuận từ trước.
    Ông Sáu rất phiền và thất vọng. Ông tiếp tục buổi ăn sáng và nói với tôi: bây giờ nếu muốn biết ký, ai có lợi và ai không có lợi , phân tích ra thì biết liền hà. Mỹ là một nền kinh tế lớn , ký hay không ký với ta họ không quan trọng lắm . Ta là một nền kinh nhỏ, èo uột và rất cần thị trường Mỹ. Ta không ký thì ta thiệt hại, Mỹ không bị ảnh hưởng gì cả . Ta không ký thì người có lợi nhất là Trung Quốc...Tôi còn biết ngay thời điểm đó, đại sứ Trung Quốc, luôn thăm dò lúc nào ta ký Hiệp định song phương với Mỹ, và họ muốn ngăn cản ra mặt.
    Ông Sáu nói tiếp : Hồi chuẩn bị ký Hiệp định với các nước Asean, ông Đỗ Mười cho Ngoại trưởng Nguyễn Mạnh Cầm đem văn bản hỏi ý kiến vào đây, ông Sáu viết chữ" đồng ý"to tổ bố, và kéo dài chữ ký từ đầu trang kéo xuống cuối trang, như để hả hê vậy. Ông nói với tôi theo cách thường thấy ở ông: những việc như vậy "tao"ủng hộ hai tay hai chân.
    Tôi có đọc Bên Thắng Cuộc của Huy Đức, việc HĐ (hiệp định) song phương với Mỹ không ký được theo lý giãi này, thì do trước đó bà ngoại trưởng Mỹ Madeleine Albright trong một buổi gặp gở với TBT (Tổng bí thư) Lê Khả Phiêu đã hỏi một câu không tế nhị lắm về việc CNXH còn tồn tại được bao lâu, và ông Phiêu liền trả lời là còn lâu dài và CNXH sẽ là tất yếu . Tôi nhớ không được nguyên văn cho lắm , dù tôi cũng đã được nghe Ông Lê khả Phiêu nhắc lại nhiều lần trong những buổi nói chuyện chính thức và không chính thức câu chuyện này. Nhưng tôi vẫn không tin là ông TBT lại tự ái cho dừng HĐ song phương quan trọng này lại, chỉ vì câu nói của bà ngoại trưởng Mỹ. Qua cách nói của ông Nguyễn Chí Trung trợ lý của TBT lúc đó về việc chuẩn bị đón tiếp TT Bill Clinton và ông Trung cho biết quan điểm của ông khi ông ấy đọc toàn văn bản HĐ Việt Nam gia nhập WTO và HĐ song phương với Mỹ ông đã khóc vì cho rằng VN đã mất độc lập và lệ thuộc quá nhiều vào Mỹ và phương Tây. Như anh Hoàng Hải Vân có viết về nhân vật Nguyễn Chí Trung , thanh liêm không ai bằng mà bảo thủ cũng không ai sánh được . Tất nhiên không thể nhìn quan điểm của ông Trung để đánh giá hành động của ông Phiêu lúc đó. Nhưng tôi cũng xin nói một điều chắn rằng,
    mọi việc vận hành trong cơ chế này, TBT luôn là người quyết định cuối cùng. Dù cứ cho cho rằng ông Đỗ Mười và có một vị tướng nữa có ảnh hưởng can ngăn.
    Cái kịch bản đón tiếp vợ chồng TT Bill Clinton được chuẩn bị và phát biểu của TBT trong buổi tiếp đó cho chúng ta thấy được sự lúng túng và thái độ với Mỹ của ông Phiêu mà sau đó trong hồi ký của Bill Clinton có thuật lại một phần.
    Sau khi đi dự Hội nghị Apec ở New Zealand về. Ông Sáu Khải, kể tôi nghe về chuyện ông phải nói như thế nào với TT Bill Clinton về việc đình hoãn ký HĐ song phương lần này. Ông nói nghe cũng hợp lý lắm : Ngài biết không, ở Mỹ có hội chứng Việt nam, còn ở Việt nam chúng tôi cũng có hội chứng Mỹ. Các cựu chiến binh của chúng tôi cũng còn một tâm trạng nặng nề lắm với cuộc chiến tranh vừa qua giữa Mỹ và VN. Chúng tôi cũng từng bước thuyết phục họ để hai nước chúng ta sớm ký được HĐ song phương này trong thời gian sớm nhất . Ông Sáu Khải kể: Mày biết không, Bill Clinton rất tình cảm với VN mình, ông ta dắt tao đi giới thiệu với nguyên thủ các nước : Ngài có biết đây là ai không? Đây chính là Ngài Phan Văn Khải,Thủ tướng của Việt nam. Ông còn đề nghị ông Khải rằng: Quan hệ VNvà Mỹ có được như hôm nay là phải cảm ơn ông Thượng nghị sĩ John Kerry và ông John McCain, các ông ấy đổ xương máu ở chiến trường Việt nam và hiểu biết nhiều về VN, nên các ông ấy lên tiếng thúc đẩy quan hệ với VN, không ai nói gì tới các ông được . Còn tôi mà lên tiếng thì lập tức có người sẽ nói rằng tôi là người không đi chiến đấu ở VN, rất là khó thuyết phục họ.
    Ông Sáu Khải thuật lại, khi Bill Clinton kể câu chuyện về một người bạn ông đi quân dịch sang chiến đấu ở Khe Sanh đã viết thư cho ông báo việc người bạn ấy sắp sửa rời VN vì đã làm xong nghĩa vụ quân dịch và sẽ rời khỏi Việt nam vào tháng 12 -1972. Bill Clinton nói rằng trong bức thư đó bạn của ông cho biết : Cuộc chiến tranh ởVN , sau khi đã được chứng kiến tận mắt , không đúng như những gì người ta đã nói với tụi mình ở Mỹ. Nhưng mình cũng xin báo với Bill một tin vui, Noel năm 1972 này, mình đã hết hạn quân dịch và sẽ sớm trở về nước Mỹ để gặp lại bạn bè và Bill. Bill Clinton nói đến đoạn đó và rút khăn lau nước mắt, bằng một kết thúc: người bạn đó đã vĩnh viễn nằm lại ở Khe Sanh VN, và không có ngày về, như đã hứa.
    Khi nói chuyện với chúng tôi , nhiều lần chú Sáu Dân vẫn nói: Mình ở trong Bộ Chính trị nhiều năm và đã từng làm Thủ tướng, nhưng khi rời khỏi BCT, mình cảm thấy có quá nhiều điều còn luyến tiếc vì chưa làm được . Ví như năm 1997, khi Hồng Kông được trao trả về cho lục địa TQ, nếu thời cơ ấy , mình cho mở cửa Cam Ranh, biến Cam Ranh thành cảng thương mại , tranh thủ lúc các nhà kinh doanh lớn ở HK đang lúc hoang mang có thể rút khỏi nơi đây, ta mở được Cam Ranh lúc đó sẽ rất có lợi cho nền kinh tế. Và có thể ta tranh thủ lấy được khách hàng vào cảng biển từ Singapore nữa .Thế mà ta đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội vào tay các nước khác.

    Theo facebook Nguyễn Công Khế

  • LÊN THUYỀN: Cuộc chạy trốn nền giáo dục Việt Nam

    Anh kinh dien cua ap truoc giai phong mien nam 304 hinh 4

    Cuộc di cư kinh hoàng của người dân Việt Nam nhằm thoát khỏi chế độ cộng sản (Ảnh: internet)

    Cách đây mấy hôm, tôi có đến thăm một chị bạn, gặp cả chị và con trai chị. Chả là vài năm trước đây tôi có dạy cả hai mẹ con học một ít tiếng Pháp. Tôi hỏi thăm cháu năm nay lên lớp mấy rồi, chị bảo giờ đang nghỉ hè, vào năm học mới cháu sẽ lên lớp tám. Ngừng một chút, rồi chị nói tiếp: “Em cũng đang chuẩn bị ráo riết để cho cháu ‘lên thuyền’ thầy ạ!”.

    Tôi ngạc nhiên: “Lên thuyền?”. Thấy tôi ngơ ngác, chị cười bảo: “Hai chữ này bây giờ người ta nói phổ biến rồi mà thầy. ‘Lên thuyền’ tức là ra nước ngoài học, đi du học ấy mà. Em chuẩn bị cho cháu lên cấp ba thì sang học ở Mỹ. Bây giờ cũng đang có một phong trào ‘thuyền nhân’ chạy khỏi đất nước như hồi mấy mươi năm trước, ngày càng đông đảo. Hồi những năm 70, 80 là thuyền nhân chính trị, di tản chính trị. Bây giờ là thuyền nhân giáo dục, di tản giáo dục. Chạy trốn nền giáo dục này”.

    Hóa ra tôi quá lạc hậu. Một cuộc di tản mới, sâu sắc chẳng kém gì cuộc di tản trước, mà nào tôi có biết. Hay đúng hơn, tôi không biết nó đã đến mức một phong trào “thuyền nhân” mới. Khẩn thiết chạy trốn khỏi cái nền giáo dục mà cha mẹ họ lo sợ cho con cái họ. Chắc dẫu sao cũng là chỉ những gia đình tương đối khá giả, và tôi nghĩ hẳn cũng chỉ ở thành phố, thậm chí phải là thành phố lớn. Nhưng mấy hôm sau tôi lại gặp một chị bạn khác, vốn quê Thái Bình. Tôi đem kể với chị chuyện “Lên thuyền” tôi mới được nghe. Chị bảo: “Không chỉ ở thành phố đâu anh ơi, em mới về quê lên đây nè. Ngay ở quê Thái Bình, nhiều gia đình chẳng khá giả gì cũng lo chạy vạy hết nước, có khi bán cả nhà, cả ruộng, để cho con ra học nước ngoài, ngay từ phổ thông. Những bậc cha mẹ có ít nhiều hiểu biết đều rất lo sợ về nền giáo dục này cho con cái của họ. Người cắn răng ở lại chỉ là người đã cùng đường...”.

    Vậy đó, Bộ Giáo dục, Nhà nước có biết điều này không? Tôi muốn hỏi. Chưa hề thấy Bộ Giáo dục, là cơ quan chịu trách nhiệm về toàn bộ nền giáo dục và tình hình giáo dục nước nhà, nói gì về chuyện “Lên Thuyền” này cả. Bộ có biết một cuộc di tản giáo dục mới, rỉ rả, âm thầm, nhưng là đại di tản đang diễn ra, từng ngày, quyết liệt, một cuộc phản kháng âm thầm mà dữ dội bằng chân đối với nền giáo dục mà các vị đang áp buộc lên họ, con cái họ?

    Cũng trên trang Văn Việt này cách đây ít lâu, tôi có đọc được bài viết của anh Đỗ Ngọc Thống trả lời những người muốn hỏi anh vì sao là người làm việc chính trong nền giáo dục này mà anh cũng lại cho con ra học nước ngoài, có phải anh cũng cho con di tản giáo dục không? Anh Thống bảo chẳng lẽ người hỏi điều đó không biết rằng anh cũng phải lo sợ cho con anh về ô nhiễm môi trường, ô nhiễm thực phẩm và bao nhiêu thứ ô nhiễm văn hóa xã hội nữa ở trong nước bây giờ mà anh hẳn không muốn con anh phải chịu. Tôi đồng ý với anh Thống về các thứ ô nhiễm rành rành anh đã chỉ ra và vì chúng, anh phải quyết cứu con anh ra khỏi. 

    Tuy nhiên tôi có ngạc nhiên thấy anh không hề nói gì về ô nhiễm cũng sờ sờ ra đó của chính nền giáo dục mà anh đang tham gia làm ra, nó nguy hiểm đến mức hầu như bất cứ bậc cha mẹ nào có thể thì cũng đều không muốn cho con họ phải chịu, và quyết làm mọi cách để cho con “lên thuyền” hôm nay.

    Một cuộc di tản giáo dục lớn, sao không ai báo động?

    Nguyên Ngọc

    Theo Facebook Magaret Hoang

  • Nghi tài xế bị đánh vì trả tiền lẻ qua trạm BOT

    Tram bot rwje

    Người dân quay lại cảnh tài xế bị đánh được cho là vì đã trả tiền lẻ khi qua trạm BOT (ảnh cắt từ clip).

    Công an huyện An Dương, TP Hải Phòng cùng đại diện trạm thu phí đường 5 (BOT số 2 quốc lộ 5) sẽ cho kiểm tra, xác minh thông tin một tài xế xe tải qua trạm này bị quây đánh vì trả tiền lẻ.

    Một đoạn clip được cho là ghi cảnh một tài xế bị quây đánh vì trả tiền lẻ khi qua trạm BOT trên quốc lộ 5 (đoạn chạy qua địa phận xã Lê Thiện, huyện An Dương, TP Hải Phòng) đang thu hút dư luận.

    Nội dung clip thể hiện một nhóm nhân viên mặc áo sơmi màu xanh được cho là nhân viên của trạm BOT số 2 quốc lộ 5 đang hành hung một tài xế xe tải. Trong số bảy người mặc áo sơmi xanh có hai người trực tiếp đuổi, quây đánh tài xế, năm người còn lại đứng nhìn.

    Khi tài xế bị đánh, có một người mặc áo phông nhạt màu đứng ra ngăn cản. Người quay clip này bất bình trước sự việc đã tiến tới hỏi nhân viên trạm thu phí tại sao lại đánh người và được nhân viên này trả lời: “Quây cái gì mà quây, nó đâm tan hết cả tụi tao”.

    Hiện chưa rõ thời điểm xảy ra vụ việc.

    Theo ông Phạm Anh Tuấn, Trạm trưởng trạm BOT số 2 quốc lộ 5, tối qua (30-9) ông đã được thông tin về sự việc này. “Đầu tuần tới tôi sẽ cho trích xuất camera, họp toàn thể cán bộ, nhân viên trong trạm để làm rõ việc những ai là người trực tiếp đánh tài xế. Xác minh được rồi thì mới có phương án xử lý” -ông Tuấn thông tin.

    Một lãnh đạo Công an huyện An Dương cho hay là chưa nắm được thông tin kể trên. “Công an huyện sẽ tiến hành phối hợp với trạm BOT số 2 quốc lộ 5 để xác minh, làm rõ” - người này nói.

    HẢI ĐƯỜNG/ Pháp luật TPHCM

     

  • Quốc gia đáng sống và sống để làm được những điều mình thích

    Với tôi, sống phải cố gắng để làm được những điều mình thích như giúp đỡ mọi người mà không bị cho là lập dị, bị chính quyền ngăn cấm, được bày tỏ chính kiến của mình… Thế nhưng, tôi đang sống ở một quốc gia mà nhu cầu tối thiểu nhất là được ăn thực phẩm an toàn cũng bị tước đoạt.

    Thím hàng xóm chết trên trên luống đất đang cày

    Tôi sinh ra ở vùng quê nghèo thuộc tỉnh Thanh Hoá. Với những đứa trẻ như tôi, lúc đó, chỉ cần mỗi đứa có một cục đá nước cầm trên tay để gặm ăn là đủ để cười khúc khích vì sung sướng rồi. Hơn 20 năm, nhưng đến giờ nghĩ lại vẫn thấy “ngộ”, sao đá nước hồi đó lại ngon đến vậy? Ngon đến nỗi, xem bộ phim nào có tuyết, có băng là lũ nhỏ tụi tôi lại xôm tụ: không biết tuyết có ăn được không nhỉ? Ăn nó ra sao? Ước gì được trải nghiệm cảnh tuyết rơi.

    Thật ra vì hồi đó dân làng tôi quá nghèo, cha mẹ chúng tôi chỉ lo kiếm sao cho ra ngày có 2 bữa ăn cho cả gia đình, có tiền cho chúng tôi đóng học để đỡ bị thầy, cô giáo đuổi ra khỏi lớp, đỡ bị hạnh kiểm yếu, đỡ bị đứng góc lớp… đó là đủ cách mà các thầy, cô gây áp lực lên học sinh để thu tiền. Vì thế, hiếm có khi nào chúng tôi được ăn đồ ăn ngon hay bánh kẹo, cái vị giác nó thiếu thốn đến nỗi ăn đá nước cũng thấy lạ miệng, thấy ngon.

    Vậy nhưng, trong làng còn nhiều nhà nghèo hơn gia đình tôi nữa, nghèo đến mức kiệt sức trên luống cày. Đó là gia đình thím S. Cả vợ chồng thím và 4 đứa con đều gầy tong như que củi. 

    Hôm đó, thím S. nhịn ăn sáng (nhường cơm cho con) đi cày ruộng. Đến khoảng trưa, thím S. kiệt sức và ngã người xuống luống cày. Hai ngày sau, thím S. tử vong mà trong bụng vẫn trống rỗng.

    Mẹ chết, sức khoẻ của bố lại yếu nên con thím S. đành phải nghỉ học. Tương lai của chúng giờ buồn lắm. Mấy năm trước, con gái út thím S. mang bầu đứa con đầu lòng đã 6 tháng rồi mà còn bị sảy vì nó làm việc vất vả…

    Tôi rất thương mấy đứa con thím S., nhưng lại ngây ngô nghĩ tụi nó được nghỉ học thật là sướng. Đỡ bị thầy, cô bắt đứng góc bảng, phạt dọn hố tiêu hoặc nêu tên trên cột cờ trước cả trường… nếu không thuộc bài cũ hoặc phạm phải quy định gì đó của trường. Nếu bị như vậy, kiểu gì cũng dính vài trận đòn của bố.

    Cái nghèo nó thôi thúc tôi phải trở thành một “người như thế nào đó” để thay đổi cuộc sống của mình; tôi ghét đi cuốc ruộng, đi cắt lúa hoặc đi cấy vào những buổi trời lạnh giá hoặc nắng chang chang. 

    Tôi may mắn tốt nghiệp Đại học, nhưng không có duyên với quê mình mà phải lên Tây Nguyên làm việc.

    21034674 1649231905147327 2790217970400779719 n

    Hơn 20 năm có gì khác?

    Đã 20 năm trôi qua, những cái cảnh đói nghèo, vất vả mưu sinh ở quê tôi, mà tôi đã “nhốt” nó vào quá khứ thì giờ lại lồ lộ trước mặt tôi. 

    Những đứa trẻ tội nghiệp một buổi đi làm rẫy, một buổi đi bộ nhiều km đến trường. Chúng phải học một chương trình giáo dục đầy khốn nạn, khi tiếng phổ thông còn đang học nói thì phải học cả tiếng Anh, khi bụng chưa no mà phải ôm cả đống sách đi học… Kết quả, sau 9 năm học nhiều em vẫn chưa thuộc hết bảng cửu chương, đọc còn chưa trôi chảy.

    Còn phụ huynh, người thì tự tử vì đánh mất 800 nghìn tiền bán con heo, người thì chết vì không có tiền đi bệnh viện….

    Cái cảnh 8 mẹ con ăn chung một gói mì tôm, cả 7 đứa con đều mù chữ, đứa lớn phải đi chăn bò cho người ta để trả khoản nợ mà mẹ nó vay trước đó làm đám tang cho cha. Làm tôi nhớ đến tác phẩm Chị Dậu hơn là thím S. Nhưng có khác chút là, trong sự vụ này, Chủ tịch xã đã bị chính quyền huyện kỷ luật vì để báo chí biết thông tin, đưa lên mặt báo làm xấu hình ảnh địa phương.

    Họ là những người Bahnar, J’rai, Xê Đăng… ở Bắc Tây Nguyên.

    Và đầy rẫy những chuyện bất công khác mà tôi đồng hành cùng người dân như: công an đánh dân, dân oan mất đất, tiểu thương mất chợ và vân vân những thứ chuyện trớ trêu khác của xã hội.

    Một ngày nọ của năm 2014, tôi bắt đầu “hành trình” bị cơ quan kỷ luật, cùng với yêu cầu tôi nên có cái nhìn tốt về những sai phạm của chính quyền sở tại.

    “Áo mặc sao qua khỏi đầu”? cơ quan tôi chỉ là một thứ công cụ nằm trong cả bộ máy sai phạm, tham nhũng và đứng trên luật pháp kia thì làm sao tôi không bị xử lý được? 

     “Ngày xưa xe đạp không có mà đi, bây giờ có xe máy, ô tô đi là sướng quá còn gì? Không phát triển là gì?”- Nhiều người nói vậy.

    Trời! phát triển mà mang hết tài sản “rừng vàng, biển bạc”, tài nguyên khoán sản, đất đai, biển đảo… đi bán cho nước khác; rồi vay nợ về để bỏ túi. Thì có khác gì một đứa con được cha mẹ sinh ra khoẻ mạnh, đầy đủ các bộ phận cơ thể mà không chịu học hành, làm ăn để kiếm tiền mua sắm cho bản thân lo lại đi cắt từng bộ phận của cơ thể để bán, chích máu ra mà bán cho người khác để lấy tiền mua xe máy, mua điện thoại…, rồi còn vay nợ để tiêu sài cho bản thân.

    Đấy! đất nước chúng ta phát triển vậy đấy! Con cá giờ cũng không sống nổi thì con người sống như thế nào, đến đời con cháu mình sống như thế nào? Hơn một năm nay tôi không dám ăn cá biển, không dám ăn muối Việt Nam, không dám ăn uống thoải mái ngoài quán xá.

    Hơn 20 năm trôi qua nhưng giờ còn tồi tệ hơn hồi thím S. hàng xóm nhà tôi chết. Lúc đó chưa có ô nhiễm môi trường, rừng còn, biển còn, thực phẩm an toàn…

    Sếp thấy bà bầu quay vào nhà thắp hương

    Đó là ông P. nguyên Tổng biên tập một tờ báo tỉnh. Buổi sáng nếu bước ra đường gặp bà bầu, ông sẽ vội quay vào nhà thắp nhang rồi mới đi làm; nếu sáng nào cơ quan ông xuất hiện phụ nữ mang bầu ở nơi khác tới thì ông sẽ chửi thầm. Bởi, ông P. cho rằng phụ nữ mang bầu sẽ mang lại điều xui xẻo cho ông!

    Vâng, chuyện sợ xui, chuyện mê tín là điều rất phổ biến ở đất nước chúng ta.

    Bởi vì chúng ta đang sống ở một đất nước mà đạo đức con người ở mức báo động đỏ; những người có tiền, có quyền thì đứng trên luật pháp. Khiến bản thân mỗi người, kể cả những người có chức có quyền đều yếu đuối, đều không có điểm tựa, nên họ tìm tới thần linh cầu xin sự che chở, họ sợ những điều mà mình cho là xui xẻo. Chỉ vì họ đang sống ở đất nước mà ai cũng có thể vi phạm luật pháp được, sự tôn nghiêm chỉ tồn tại ở bản thân cụm từ này.

    Quốc gia đáng sống và tôi

    Nhìn tổng quát tôi chưa bao giờ chán đất nước mình đến vậy. Thèm một quả dưa, tôi cũng không dám ra chợ mua về ăn vì sợ hoá chất. Là trang facebook cá nhân nhưng cơ quan lại cấm chúng tôi không được bày tỏ chính kiến của mình về tình hình đất nước lên trang. Cái nhu cầu tối thiểu nhất cũng bị tước đoạt, vậy đến đời con tôi nó phải sống thế nào?

    Tôi nghĩ đến Hà Lan, vì không còn ai phạm tội nên họ phải đóng cửa nhà tù; những căn nhà thơ mộng đầy hoa ở ven sông như chuyện cổ tích, các vấn đề về an sinh xã hội được đảm bảo, học sinh được học dưới những mái trường văn minh… Tôi thấy mình khao khát được sống ở Hà Lan.

    Tôi nghĩ đến nước Nhật, nơi có những con người cần mẫn, tài giỏi, họ có thể xử lý những sự cố về thảm hoạ nhanh đến thần kỳ. Nơi có những con người có danh dự, lòng tự trọng cao khi một Phó Thủ tướng đã từ chức vì trót lấy tiền vận động của cử tri đi mua mỹ phẩm.

    Tôi nghĩ đến nước Mỹ vĩ đại, với thể chế chính trị vững mạnh, quyền con người được phát huy cao. Một người dân có thể tự do chỉ trích bất kỳ vị lãnh đạo nào mà không sợ bị bắt bớ, đánh đập, những cuộc biểu tình được cảnh sát bảo vệ.

    Tôi nghĩ tới nhiều nước khác nữa, ở đó họ được tự do hội họp, được lập hội, được lập những tờ báo tư nhân; kinh tế thị trường mà không hề có định hướng CNXH cùng với đó là thể chế chính trị tam quyền phân lập…

    Tôi từng nghĩ mình phải đến những nước này để sống. Được ở đó, tôi sẽ làm được những điều mình thích như khám phá thiên nhiên, được bày tỏ những chính kiến của mình một cách tự do mà không sợ bị bắt bớ, hành hung, được ăn uống ở bất cứ chỗ nào mà không phải nghĩ về thực phẩm bẩn…

    Thế nhưng, để có được như ngày hôm nay, nước Nhật cũng từng trải qua cả nghìn năm phong kiến, cũng từng khủng hoảng… nước Mỹ từng phân biệt chủng tộc sâu sắc, kinh tế cũng đi lên từ đói nghèo, thậm chí trong Hội nghị lập hiến họ muốn thuê một Đức cha về cầu nguyện cũng không có kinh phí để thuê. 

    Tự do, dân chủ cho một quốc gia quả là không dễ dàng.

    Nên, nếu họ cũng tìm cách ra đi như mình bây giờ thì liệu rằng bây giờ có nước Mỹ, Nhật, Hà Lan… để mình ngưỡng mộ không? 

    Du Bai họ còn trồng cây trên sa mạc được cơ mà. Rồi rất nhiều thể chế chính trị độc tài đã chuyển đổi thành công sang dân chủ như Nam Phi, Ba Lan…

    Và vì, đời con người chỉ sống có một lần. Vì vậy, tôi đã từ bỏ ý định tìm cách đi định cư ở nước ngoài.

    Kết nối đồng bào và kiến tạo tương lai bằng con đường ôn hoà, để xây dựng Việt Nam thành một quốc gia đáng sống như Hà Lan, Mỹ, Nhật…

    Tuệ Mẫn

     

     

  • Phỏng vấn LM Nguyễn Văn Lý

    Linh mục Nguyễn Văn Lý là người được Giải Thưởng Tinh Thần Trần Văn Bá 2017.

    Nhân dịp trao Giải thưởng, Phong Trào Tinh Thần Trần Văn Bá đã phỏng vấn Cha Lý, ngày 31/5/2017.

    • Từ 5 tháng 3 2017, cùng với Tập Hợp Quốc Dân Việt, Cha Lý kêu  goị Tổng biểu tình ôn hoà khắp nứơc, liên tục hàng tuần.

     

  • Phán đoán về chính trị VN

    Một nhà nghiên cứu lâu năm về chính trị Việt Nam vừa có bài viết tiếng Anh cho rằng đã có mâu thuẫn trong đảng và tranh đua vị trí tại Việt Nam, chưa đầy một năm sau Đại hội Đảng 12.

    Đăng trên trang The Diplomat hôm 23/12/2016, Giáo sư Zachary Abuza, Học viện Quân sự Quốc gia (National War College), Hoa Kỳ, dự đoán có thể Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ nghỉ giữa nhiệm kỳ, và ông Đinh Thế Huynh, Thường trực Ban Bí thư, là ứng viên thay thế hàng đầu.

    Ông cũng cho rằng ba vụ điều tra gần đây - liên quan cựu Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng, Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đức Thuận, là cách gián tiếp làm suy yếu vị thế Bí thư Thành ủy TP. HCM Đinh La Thăng.

    BBC có cuộc phỏng vấn với Giáo sư Zachary Abuza về những điều ông đề cập trong bài viết.

    BBC:Trong bài viết mới nhất của ông, ông cho rằng ông Đinh Thế Huynh đang có nhiều cơ hội nhất để trở thành Tổng Bí thư kế tiếp tại Việt Nam. Có phải quá sớm để nhận định như vậy?

    Có thể còn sớm, và tôi có thể sai, nhưng theo tôi, tình hình đang diễn biến theo chiều hướng này.

    Ông Nguyễn Phú Trọng được bầu lại thêm một nhiệm kỳ, nhưng quan điểm đồng thuận dường như cho rằng ông ấy sẽ chỉ ở lại nửa nhiệm kỳ.

    Khó thấy còn ai khác đang rất nhiều cơ hội để thay ông Trọng giữa nhiệm kỳ. Tôi đoán là ông Trần Đại Quang đang chờ đến Đại hội Đảng 13. Tôi không nghĩ rằng có ai đó dành nỗ lực chính trị để ngăn ông Huynh lúc này.

    BBC:Bằng chứng nào để ông nghĩ rằng ông Nguyễn Phú Trọng sẽ nghỉ giữa nhiệm kỳ?

    Không hoàn toàn chắc chắn, nhưng có lẽ ông ấy sẽ nghỉ. Ông Trọng sinh năm 1944, tương đối già hơn so với người nhiều tuổi thứ hai trong Bộ Chính trị. Đảng Cộng sản có lý do khi họ đề ra mức giới hạn tuổi khi chọn nhân sự.

    BBC:Bài viết của ông có đề cập đến Chủ tịch nước Trần Đại Quang, mà một số người cũng đồn đoán là ứng cử viên cho chức Tổng bí thư. Đánh giá của ông?

    Tôi đồng ý là ông Quang có nhiều triển vọng. Ông đã mở rộng kinh nghiệm công tác, ra ngoài Bộ Công an. Ông sẽ là ứng viên rất mạnh. Tôi dự trù ông có thể là Tổng bí thư tại Đại hội 13.

    Nếu có sự chuyển giao giữa nhiệm kỳ, và có đủ sự phản đối ông Huynh, thì ông Quang cũng sẽ là ứng viên rất mạnh.

    BBC:Bài báo của ông tập trung nói về mâu thuẫn nội bộ trong Đảng sau Đại hội 12. Ông có thể giải thích rõ hơn?

    Trước các kỳ Đại hội Đảng, luôn có nhiều đấu tranh phe phái. Nhưng sau đó, thường là giai đoạn "trăng mật", hay tương đối bình yên khi mà chính phủ và cán bộ mới hòa nhập vào vị trí mới. Nhưng một số bạn bè và tôi bắt đầu chứng kiến các dấu hiệu mâu thuẫn nội bộ chỉ trong vòng một năm.

    BBC:Ông viết rằng các cuộc điều tra và bắt giữ gần đây dường như là cách nhắm vào Bí thư Thành ủy TP. HCM Đinh La Thăng. Ông có vẻ cho rằng ông Thăng thuộc nhóm cải cách, bị những người bảo thủ tấn công. Trong khi đó, một vài tiếng nói hiếm hoi ở bên trong Việt Nam cũng đã có bài trên mạng xã hội xem ông Thăng là đối tượng cần điều tra. Ông có xem xét quan điểm của họ không?

    Đáng tiếc là nền chính trị Việt Nam vốn vô cùng bí hiểm. Vì thế phần lớn quan tâm là chỉ về các bê bối tham nhũng. Chính trị Việt Nam bị chi phối bởi quan hệ người bảo trợ - đồ đệ, theo cùng vây cánh, vì thế khi có điều tra ai đó, nó có thể không hẳn là vì nghi ngờ tội phạm kinh tế mà thường là nhắm gián tiếp vào người bảo trợ. Nó khiến các đối thủ chính trị phải lo lắng, làm yếu đi nền tảng ủng hộ họ, mà điều này rất quan trọng trong một hệ thống chính trị chú trọng đến sự đồng thuận.

    Cần khẳng định chống tham nhũng và chống đối thủ chính trị không hẳn là loại trừ nhau. Nhưng cũng cần thấy vì sao chỉ một số người bị điều tra về tham nhũng, còn những cán bộ làm điều tương tự lại không bị. Khả năng có hạn của nhà nước có thể là câu giải đáp, nhưng câu trả lời thuyết phục hơn thường liên quan chính trị.

    Ta cũng cần thừa nhận có nhiều tham nhũng trong chính trị cấp cao ở Việt Nam, vì không có báo chí tự do kiểm tra, đảng cộng sản nói chung đứng trên luật pháp, kiểm soát tòa án và công tố. Quan trọng hơn cả, trong hệ thống hỗn hợp của Việt Nam, là nơi nhà nước vẫn kiểm soát rất nhiều (như vốn, đất đai), khu vực công sở hữu quá nhiều tài nguyên và nguồn lợi thì cơ hội tham ô là ở bên trong nhà nước. Một số ít người lại kiểm soát việc phân bổ hàng hóa, dịch vụ, vốn trong khi lại có quá ít sự kiểm tra và minh bạch.

    BBC:Trong bài, ông viết nếu ông Đinh Thế Huynh lên làm Tổng bí thư, sẽ không tốt cho Việt Nam vì ông ấy có vẻ là người bảo thủ. Ông cũng nghĩ ông Đinh La Thăng là nhà cải cách. Nhưng chính trị Việt Nam rất bí mật. Liệu có ổn khi quy trách nhiệm hay chê trách cho một số cá nhân, ca ngợi một số nhà "cải cách", mặc dù ít ai biết thực sự điều gì xảy ra trong các cuộc họp của Bộ Chính trị?

    Tôi đồng ý rằng sự phê phán này là công bằng. Tôi biết một số người hoàn toàn bất đồng với tôi khi tôi cho rằng ông Đinh Thế Huynh là người bảo thủ. Có một người nói ông Huynh là người "trung dung", nhưng tôi không thấy có bằng chứng. Rõ ràng là ông ấy có rất ít tiếp xúc với bên ngoài. Toàn bộ sự nghiệp của ông Huynh là ở trong bộ máy Đảng như một nhà lý luận, ít kinh nghiệm thực tiễn.

    Có thể nếu ông Đinh Thế Huynh trở thành Tổng bí thư, những hạn chế và thực tế của việc lãnh đạo sẽ hạn chế những gì ông có thể làm. Nhưng tôi cảm giác ông ấy rất lo lắng quyền uy và quyền quyết định của Đảng bị kéo trôi về phía các nhà kỹ trị trong chính phủ. Ông muốn tái xác lập sự lãnh đạo tối cao của Đảng, đây là việc không tốt cho nền kinh tế ngày càng phức tạp và hiện đại của Việt Nam. - BBC
    |
    |